Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 12: Đêm khuya thanh vắng

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10118 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 12 Đêm khuya thanh văng

   Doãn Âm lẩm bẩm nói: “Một ngôi

   sao trẻ mới nổi mà thôi, vừa tròn hai

   mươi tuổi. Là nam chính phim điện

   ảnh gần đây của chúng ta.”

   “Có hình không? Để anh xem xem

   em gái thích loại con trai nào.” Kiều

   Huyền Phác cơm cũng không ăn, ý

   cười đầy mặt truy hỏi vợ mình. Ánh

   mắt sáng rỡ giống như cha mẹ vợ.

   Doãn Âm liếc chồng một cái, có

   chút không tình nguyện cầm điện

   thoại lên, nói thâm một câu: “Thật là

   nhiều chuyện.”

   Sau đó đem tấm ảnh trên màn hình

   đưa cho Kiều Huyền Phác.

   Kiều Huyền Phác nhìn thấy bức ảnh,

   lông mày nhăn lại. Sắc mặt cũng

   biến đổi, đẩy đẩy cặp kính, không

   thể tưởng tượng được nói nhỏ: “Mắt

   nhìn người của em gái sao thế? Lại

   đi thích loại con trai này? Còn gây

   hơn cả anh. Một cơn gió cũng có

   thể thổi bay. Mặt đẹp, gắn thêm bộ

   tóc dài nữa anh còn tưởng là cô gái

   xinh đẹp nào đó rồi.”

   Doãn Âm hừ lạnh nói: “Hừ, con gái

   bây giờ có rất nhiều người đều thích

   tiểu thịt tươi” (*)

   (*) Tiểu thịt tươi: tiếng lóng của

   Trung Quốc chỉ những ngôi sao trẻ

   đẹp mới nổi.

   Kiều Huyên Phác rất nghiêm túc

   nhìn Doãn Âm: “Thế còn em thì

   sao?”

   Doãn Âm hoàn toàn không kiêng ky

   gì: “Nói về tính cách, em thích kiểu

   anh nhất. Nói về vẻ ngoài, giống

   như cậu ba mới gọi là đàn ông đích

   thực…

   Nói xong, Doãn Âm và Kiều Huyền

   Phác nhìn nhau. Kết quả có người

   buông bát rời đi, canh cũng còn

   phân nửa chưa ăn.

   “Cậu ba đâu?” Kiều Huyền Phác

   sững sờ.

   Kiều Nhất Xuyên chỉ chỉ lên lầu:

   “Đen mặt rời đi rồi.”

   Mọi người đều trố mắt nhìn nhau.

   Cũng chưa kết luận.

   Mọi người vừa ăn vừa thảo luận cái

   danh từ “tiểu thịt tươi” của giới trẻ

   bây giờ.

   Từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới giờ, Bạch

   Nhược Hy lần đầu tiên trải nghiệm

   cái gọi là theo đuổi thần tượng, hóa

   ra là bám riết không buông. Thật

   không dễ dàng gì mới xuống xe, kết

   quả lại bị một đám bạn nhỏ nhiệt

   tình như lửa kéo vào concert của Ái Đậu.

   Trả hết nửa tháng tiền lương, cô

   mất cả buổi tối nghe tiếng gào khóc

   thảm thiết. Nhìn đám người nhảy

   múa, cô thật không hiểu nổi tại sao

   người ta lại hâm mộ kiểu nhảy múa

   bệnh hoạn này, càng không thể

   nghe nổi những bài hát như tụng

   kinh kia.

   Đáng sợ nhất là mấy đứa con gái ở

   bốn phía xung quanh cô đều phát

   điên rồi. Hò hét tới nổi màng nhĩ tai

   cô đều sắp thủng.

   Trở về nhà đã là tối muộn, vừa mệt

   vừa đói, cô lê tấm thân mệt mỏi, lò

   dò đi xuống bếp mở tủ lạnh.

   Trong tủ hầu như cái gì cũng có.

   Cô cầm lấy hai miếng bánh mỳ cho

   vào miệng, sau đó đóng tủ lại.

   Trong nháy mắt xoay người liền

   đâm sầm vào một “bức tường”

   bằng thịt: “Ai da?” Cô đau tới mức

   cổ họng đều phát ra tiếng kêu. Tim

   bị dọa tới mức đập loạn lên. Cô sợ

   hãi dựa sát vào tủ lạnh, ngẩng đầu

   lên nhìn xem là cái quỷ gì.

   Ánh trăng trong vắt ngoài cửa sổ.

   Ánh đèn bên ngoài hắt vào có thể

   nhìn thấy rõ bố cục trong nhà bếp,

   nhưng bóng đen khuất bóng lại che

   mờ đi tất cả tia sáng.

   Cô nhìn không rõ đối phương là ai

   nhưng có thể phân tích được cao

   một mét tám trong nhà chỉ có ba

   người. Mà hình dáng thể trạng hoàn

   hảo này, còn có cơ ngực khỏe mạnh

   rắn chắc cũng chỉ có một người mà

   thôi.

   Đó chính là người đàn ông cô sợ

   nhất – Kiều Huyền Thạc.

   Ban ngày nhìn thấy anh đều vô cùng

   hoang mang bấn loạn, buổi tối càng

   cảm thấy âm trầm nguy hiểm cực

   độ.

   Bạch Nhược Hy bị dọa tới hai chân

   nhũn ra, cả người đều cứng ngắc

   không cách nào cử động, cắn lát

   bánh mỳ, trừng to mắt căng thẳng

   nhìn chằm chằm vào bóng đen.

   Giống như trong đêm gặp báo

   hoang đi săn, chỉ cân động một

   chút liền lập tức bị cắn lìa cổ, trở

   thành cơm trong miệng.

   Bóng đen nhìn cô thật lâu đột nhiên

   vươn tay ra.

   Bạch Nhược Hy bị dọa tới mức

   nhắm chặt hai mắt, co cổ phát run,

   muốn kêu lên nhưng lại tiếc miếng

   bánh mì trong miệng.

   Trong lòng cô đấu tranh: anh muốn

   làm gì? Anh rốt cuộc muốn làm gì?

   Giết người chặt xác? Hay là muốn

   đánh cô một trận? Là phát hiện cô

   đuổi theo Đường Lập Đức cho nên

   muốn trừng phạt cô sao?

    

   Khoảnh khắc tay anh chạm vào vai,

   cô giống như bị sét đánh trúng. Thế

   nhưng một giây sau không đợi bản

   thân phản ứng, cả người cô đã bị

   đẩy mạnh ra. Anh lạnh lùng phun ra

   một câu:

   “Đừng ngáng đường.”

  

   Bạch Nhược Hy bị người đàn ông

   thô lỗ này đẩy về phía trước vài

   bước, ngã sấp lên bàn, bụng đập

   vào bàn đau đớn. Thế nhưng anh

   đối với cô thô lỗ như thế này lại có

   chút không bình thường.

   Chỉ có điều cô cũng nhẹ nhàng thở

   ra một hơi.

   Hóa ra anh chỉ muốn mở tủ lạnh.

   Bạch Nhược Hy bỏ miếng bánh mì

   xuống. Sau khi xoay người đứng lên

   ổn định, một tay khác mới vuốt

   bụng, nhìn Kiều Huyền Thạc mở tủ

   lạnh.

   Chút ánh sáng hắt ra từ bóng đèn tủ

   lạnh. Anh mặc bộ đồ ngủ, tao nhã

   mà đẹp trai. Thiếu đi một tia uy

   nghiêm, lại nhiều thêm một phần

   tùy ý nhưng vẫn không thay đổi

   được thái độ lạnh lùng của anh.

   “Anh ba, tại sao không mở đèn?”

   Bạch Nhược Hy tức giận nói.

   “Sao cô không mở?” Kiều Huyền

   Thạc cầm đồ từ trong tủ lạnh ra,

   không thèm nhìn cô một cái.

   Bạch Nhược Hy tức giận, buồng tay

   đang xoa bụng xuống, thậm chí bị

   anh nhìn thấy thì thế nào? Người

   đàn ông này không thèm xin lỗi. Cô

   không cân nói làm gì.

   Mặc dù vô cùng không thoải mái

   nhưng cô còn rất cam chịu, đi đến

   chỗ nguồn điện mở đèn.

   Nhà bếp to lớn như vậy, trong nháy

   mắt sáng bừng lên.

   Bạch Nhược Hy thức thời xoay

   người rời khỏi, không dám khích

   anh cũng không dám quấy rầy.

   Giọng điệu ra lệnh của anh đột

   nhiên truyền lại: “Nồi ở đâu? Tìm đi”

   Bạch Nhược Hy sững sờ, quay

   người lại, phát hiện Kiều Huyền

   Thạc đã đóng tủ lạnh, quay lưng lại

   đứng im trước bếp.

   Ở đây chỉ có hai người bọn họ, Bạch

   Nhược Hy biết người đàn ông này

   đang hỏi cô.

   Chỉ là nôi ở đâu rõ ràng như thế, tại

   sao còn muốn hỏi cô làm gì?

   Bạch Nhược Hy lại bỏ miếng bánh

   trong miệng xuống, lấy cái nồi bình

   thường ra đưa cho anh.

   “Cái xẻng.” Sau khi nhận lấy nồi, anh

   lại tiếp tục lạnh lùng ra chỉ thị.

   Bạch Nhược Hy lại xoay người lấy

   cái xẻng ra.

   “Dao, thớt.”

   Chương 12 Đêm khuya thanh văng

   “Nước…

    

   Mỗi lần cô muốn đi liền bị gọi trở lại.

   Bạch Nhược Hy tức giận tới mức

   đem mẩu bánh mì còn thừa lại cắn

   một cái, bỏ vào trong thùng rác, thở

   hổn hển hỏi: “Chính anh có tay có

   chân, tại sao cứ sai em? Có cái kiểu

   ưa hành xác người khác như anh

   sao? Muốn làm gì thì mời nói hết

   một lần.”

   Kiều Huyền Thạc căn bản không

   nghe lọt lời của cô. Giống như gió

   thổi qua tai, lạnh nhạt nói tiếp một

   câu: “Cái mâm.”

   “Anh…

   Bạch Nhược Hy tức tới mức nghiến

   răng, quá đáng lắm rồi… Cho dù

   câm súng chĩa vào đầu cô, cô cũng

   không giúp anh nữa. Thế nhưng cô

   lại tiếp tục chịu trận không chút chí

   khí.

   Nắp nồi run lên, mùi thơm phưng

   phức xông vào mũi. Bạch Nhược Hy

   vừa hạ quyết tâm, bao tử lại không

   chịu thua kêu ọc ọc một tiếng.

   Cô vội vàng tìm một cái đĩa đưa cho

   anh. Ảnh mắt nhìn chằm chằm vào

   trong nôi.

   Trong nồi nấu chỉ là mì sợi thông

   thường, thế nhưng lấp lánh hút

   người, mùi thơm tỏa ra bốn phía. Có

   trứng chiên cô thích ăn nhất, ít nhất

   có bảy tám cái, lăn trắng cả một

   nồi. Còn có thịt, có rau, có mì.

   Trong phút chốc, cô không còn tức

   giận nữa, nuốt nước miếng vào

   trong bụng.

   “Anh ba, anh đêm hôm khuya khoắt

   nấu nhiều như thế ăn hết sao?” Cô

   đói bụng, sức nói chuyện còn không

   có nói gì đến chí khí.

   “Ăn không hết.”

   Kiều Huyên Thạc múc ra một tô,

   câm đến một bên góc bàn ngồi

   xuống.

   Lần này, Bạch Nhược Hy không đợi

   anh ra lệnh đã tìm đũa tới đưa cho

   anh. Giọng nói cũng biến thành dịu

   dàng: “Nếu như anh ăn không hết,

   có thể chia cho em một chút được không?”

   Kiều Huyền Thạc tiếp lấy đũa của

   cô, lạnh lùng như ngồi trên núi

   băng. Không để ý tới cô, đặt tô mì

   lên bàn cúi xuống ăn ngon lành.

   Cô đã dịu dàng như vậy rồi, cũng

   không nhìn thấy anh có chút lòng

   thương xót nào.

   Quá đau lòng quá đau lòng.

   Nhà họ Kiều có rất nhiều người

   thương cô, cũng có rất nhiều người

   không thích cô. Nhưng chỉ có một

   người giống anh lãnh đạm vô tình,

   cách người ngàn dặm như vậy.

   Cô hít sâu một hơi, lâng lâng trong

   lòng, nhỏ giọng nói một câu: “Không

   nói thì em xem như là anh cho phép rồi.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận