Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 167

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10132 chữ 2024-09-02 18:33

  Mười phút sau.

   Bạch Nhược Hy nhìn thấy hai người

   bước ra từ biệt thự.

   Đến gần, mới phát hiện Doãn Nhụy

   đem theo một người vệ sĩ đi ra, vệ sĩ

   mở cửa cho Doãn Nhụy, Doãn Nhụy

   mỉm cười, chậm rãi đi về phía Bạch

   Nhược Hy, nụ cười giả dối và lạnh

   lùng.

   Bạch Nhược Hy tiến lên phía trước,

   đi thẳng vào chủ đề: “Dây chuyền

   đâu?”

   Doãn Nhụy lấy điện thoại từ trong

   túi ra, cúi đầu không nhanh không

   chậm ấn vài phím chức năng, đưa

   điện thoại cho Bạch Nhược Hy: “Cô

   nghe đi.`

   Bạch Nhược Hy rụt tay lại, cau mày

   nhìn chăm chằm vào Doãn Nhụy.

   Trong lòng nghi hoặc, người phụ nữ

   này muốn giở trò gì.

   Trong chốc lát, giọng nói của Kiểu

   Huyền Thạc phát ra từ đoạn ghi âm

   điện thoại: “Sợi dây chuyền em lấy

   đi, không cần trả lại, coi như món

   quà của anh tặng em, trả ơn em đã

   cứu mạng anh năm đó.”

   Sắc mặt Bạch Nhược Hy đột ngột

   thay đổi.

   Doãn Nhụy cười đắc ý thì thầm: “Cô

   nghe thấy không? Đây là những gì

   Kiều Huyên Thạc chính miệng nói

   với tôi, cũng may là tôi đã ghi âm lại,

   nếu không lại nói tôi lừa lấy sợi dây

   chuyền của cô.”

   Bạch Nhược Hy nắm chặt bàn tay,

   lửa giận sôi trào trong lòng.

   Đây là giọng nói của Kiều Huyên

   Thạc không sai.

   Kiều Huyền Thạc muốn tặng sợi dây

   chuyên cho Doãn Nhụy, đáp lại ân

   huệ cứu mạng của cô ta năm đó?

   Ơn cứu mạng nào?

   Lúc này, cô rốt cuộc cũng hiểu được

   tại sao người đàn ông đó lại luôn

   giữ hình bóng Doãn Nhụy trong

   lòng, đó là vì tình nghĩa.

   Hơn nữa phân tình nghĩa này còn là

   “ơn cứu mạng.

   Doãn Nhụy để lộ ra nụ cười lạnh,

   dương dương tự đắc nói: “Vĩnh

   Hằng là Huyền Thạc tặng cho tôi, cô

   không có quyên lấy lại, muốn lấy lại,

   bảo Huyền Thạc đến nói với tôi.”

   Bạch Nhược Hy lúc này cũng không

   quan tâm đến sợi dây chuyền nữa,

   cô cố gắng rặn ra từng chữ, hỏi: “Ơn

   cứu mạng? Cô cứu Huyền Thạc khi

   nào?”

   Doãn Nhụy ngây người, sững sờ

   trong giây lát.

   Thời gian qua lâu quá rồi, nói dối

   cũng nhiều rồi, ngay cả chính bản

   thân cô ta cũng quên mất chân

   tướng ban đầu, mà coi câu chuyện

   bịa đặt ra làm sự thật luôn.

   Câu hỏi của Bạch Nhược Hy khiến

   cô ta bối rối, lo lắng nuốt nước bọt:

   “Chỉ là… là ơn cứu mạng, chuyện

   này cô không cần biết.”

   Bạch Nhược Hy cười chua chát, đây

   sự chế nhạo khinh thường, châm

   chọc nói: “Không phải là chuyện hồi

   cấp ba chúng ta leo núi cứu Huyền

   Thạc đấy chứ?”

   “Không… không phải.” Doãn Nhụy

   nuốt nước bọt, bất giác căng thẳng.

   Phản ứng của cô ta khiến Bạch

   Nhược Hy càng chắc chắn đó là sự

   thật.

   Một sự đau lòng uất ức không tên

   ùa đến, trái tim đau đớn vô cùng.

   Bạch Nhược Hy ngẩng đầu nhìn lên

   bầu trời, hít một hơi thật sâu, không

   kìm chế được mà khóe mắt ươn

   ướt: “Doãn Nhụy, cô thật sự rất kinh

   khủng, tâm tư đáng sợ vô cùng,

   Huyền Thạc bị rắn độc cắn ngất đi

   trong gian nhà lưng chừng núi, là tôi

   dùng miệng giúp anh ấy hút độc, để

   đỡ mất thời gian kịp cứu anh ấy, là

   tôi đã cõng anh ấy xuống núi, bởi vì

   anh ấy nặng quá nên tôi bị ngã hơn

   chục lần, ngã đến xương đầu gối

   cũng gấy, toàn thân thương tích đây

   mình, tôi vẫn cắn răng kéo anh ấy

   xuống núi, tôi vì hút độc cho anh ấy,

   khiến chính mình trúng độc, còn cô

   chân tay yếu ớt không làm được cái

   gì, sao bây giờ lại chuyển thành ân

   nhân cứu mạng anh ấy?”

   “Tôi đã nói, không phải chuyện này.”

   Doãn Nhụy không ngừng chột dạ.

   Bạch Nhược Hy gắn từng chữ, tức

   giận nói: “Tôi trở vê sẽ hỏi Huyền

   Thạc chuyện đấy là chuyện nào?”

   Doãn Nhụy hoảng loạn, nắm chặt

   tay, lập tức vặn lại: “Nếu không phải

   tôi gọi xe cấp cứu, hai người đã chết

   rồi, là tôi cứu hai người?”

   “Thật nực cười.” Bạch Nhược Hy

   cảm thán thở dài, châm chọc nói:

   “Tôi cũng có điện thoại, nếu cô

   không gọi tôi cũng sẽ gọi xe cấp

   cứu, không ngờ lúc đó cô lại xảo trá

   mưu mô như vậy, khi tôi ngất xỉu

   dưới chân núi, cô còn gọi xe cứu

   thương của hai bệnh viện, đưa tôi và

   Huyền Thạc đến hai bệnh viện khác

   nhau để điều trị, tôi đã điều trị ở

   bệnh viện một tháng rồi xuất viện,

   không hề để tâm đến chuyện này,

   những năm qua cô lại luôn lợi dụng

   chuyện này, xem ra những năm qua

   ‘món nợ ân tình’ với cô cũng khiến

   Huyền Thạc mệt mỏi vô cùng.”

   Doãn Nhụy mím môi, nghiến răng

   nghiến lợi trừng Bạch Nhược Hy, lúc

   này cô ta đang rất lo lắng, sợ bị phát

   hiện sự thật, bắt đầu hoảng sợ, siết

   chặt điện thoại, thân thể cứng đờ.

   Nhìn vẻ mặt như bánh đa nhúng

   nước của Doãn Nhụy lúc này, Bạch

   Nhược Hy đã đoán được mọi

   chuyện, tội nghiệp Kiều Huyền Thạc

   luôn cho rằng mình nợ cô ta món nợ

   ân tình.

   Nhiều nghi vấn trước đây, vào lúc

   này cũng đã được giải thích rõ ràng.

   Bởi vì Kiêu Huyền Thạc coi cô ta

   thành ân nhân cứu mạng.

   Bạch Nhược Hy cảm thán một tiếng,

   cười khổ rồi từ tốn nói: “Doãn Nhụy,

   loại người như cô thật đáng sợ, tôi

   sẽ không để Huyền Thạc tiếp tục bị

   cô lừa gạt nữa, tôi sẽ nói cho anh ấy

   biết sự thật.”

   “Cô không thể.” Doãn Nhụy rối như

   tơ vò, tức giận thốt ra: “Cô không

   thể nói với Huyền Thạc, cô…”

   Bạch Nhược Hy đưa tay ra, ngữ khí

   bình tĩnh và nghiêm túc: “Lập tức trả

   lại Vĩnh Hằng cho tôi.”

   Doãn Nhụy sờ sờ cổ mình, cách lớp

   quần áo sờ thấy sợi dây chuyên,

   trong khoảnh khắc rối rắm, nhất thời

   rất tức giận: “Tôi đưa cho cô sợi dây

   chuyền, có thể không nói cho Huyền

   Thạc biết sự thật được không?”

   Khóe miệng Bạch Nhược Hy hơi

   nhếch lên khiêu khích, lẳng lặng

   nhìn cô ta.

   Cảm thấy người phụ nữ này rất

   buồn cười.

   Sợi dây chuyền vốn là của cô? Có tư

   cách gì để bàn điều kiện với cô.

   Khiến Huyền Thạc phải gánh một

   món nợ nặng nề như thế, cô đương

   nhiên phải nói ra.

   Khi Bạch Nhược Hy im lặng, Doãn

   Nhụy lại khế hỏi: “Nhược Hy, cô sẽ

   không nói cho Huyền Thạc chứ?”

   “Sẽ không.” Bạch Nhược Hy hết sức

   bình tính nói: “Cô cứ yên tâm.”

   Doãn Nhụy khẽ chau mày, vô cùng

   nghi hoặc nhìn cô.

   Đột nhiên đưa tay lên, búng tay một

   cái.

   Bạch Nhược Hy chưa kịp phản ứng,

   không biết tại sao cô ta lại như thế,

   tên vệ sĩ bên cạnh đột nhiên chạy

   tới, ghì cổ cô ra sau, tay còn lại thì

   dùng vải trắng bịt mũi miệng lại.

   “Ưm ưm…”Bạch Nhược Hy liều mình

   giãy giụa, dùng hai tay cạy cánh tay

   của tên vệ sĩ, mở to mắt, kinh hãi

   nhìn chằm chăm Doãn Nhụy xảo

   trá.

   Doãn Nhụy khoanh tay, nhướng mày

   vênh váo, khi Bạch Nhược Hy ngửi

   thấy mùi hăng hắc, cơn buồn ngủ ùa

   đến, cô nhìn thấy nụ cười tàn nhẫn

   cuối cùng của Doãn Nhụy, một cơn

   ớn lạnh chạy khắp người, lưng cô tê

   rần.

   Khoảng khắc trước khi ngất đi, cô

   biết mình đã đánh giá thấp đối thủ,

   bất cẩn rồi.

   Loại phụ nữ như Doãn Nhụy, còn

   đáng sợ hơn cả rắn độc.

   Sau khi Bạch Nhược Hy hôn mê

   hoàn toàn, Doãn Nhụy lập tức bước

   đến, giúp vệ sĩ kéo Bạch Nhược Hy

   đã ngủ say vào nhà.

   “Nhanh lên, nhanh lên, đừng để

   người ta phát hiện.’ Doãn Nhụy dặn

   dò tỉ mi.

   Người vệ sĩ vác Bạch Nhược Hy lên,

   lao vào nhà họ Doãn.

   Doãn Nhụy thận trọng theo sau.

   Vào nhà họ Doãn, Doãn Nhụy chỉ

   lên tầng hai, căng thẳng ra lệnh:

   “Đặt Bạch Nhược Hy lên giường của

   anh tôi, và nhớ tiêm thuốc cho cô

   ấy”

   Vệ sĩ hơi thở hổn hển, lo lắng hỏi:

   “Tiểu thư, tiêm thuốc gì?”

   “Hừm…” Doãn Nhụy muốn nói,

   nhưng lời nói đã biến mất giữa môi

   và răng.

   Cô cảnh giác nhìn tên vệ sĩ, trấn tĩnh

   lại, nói: “Cứ để trên giường lớn trong

   phòng của anh tôi là được, những

   chuyện khác anh không cần lo.”

   “Vâng.

   Vệ sĩ trực tiếp bế Bạch Nhược Hy

   lên lầu.

   Nhìn Bạch Nhược Hy hôn mê bất

   tỉnh, trong lòng Doãn Nhụy đã vạch

   ra kế hoạch đáng tự hào, khóe

   miệng nở một nụ cười nhạt.

   Cô theo từng bước từng bước theo

   lên lâu.

   Về phòng, lấy một bộ quần áo và

   thuốc, đến phòng của Doãn Đạo.

   Người vệ sĩ sắp xếp xong cho Bạch

   Nhược Hy, Doãn Nhụy liền bảo anh

   ta đi.

   Trong phòng chỉ còn lại Doãn Nhụy

   và Bạch Nhược Hy đang bất tỉnh.

   Doãn Nhụy đặt bộ đồ ngủ ren đen

   trong suốt xuống, chậm rãi lấy ống

   tiêm và lọ thuốc ra, nhướng mày liếc

   nhìn Bạch Nhược Hy đang ngủ trên

   giường, khóe miệng hơi nhếch lên,

   lộ ra một nụ cười xấu xa.

   Cô ta dùng ống tiêm bơm thuốc

   vào, thì thầm: “Bạch Nhược Hy, lọ

   thuốc cực mạnh này vốn định dùng

   cho Huyền Thạc, nhưng không ngờ

   bây giờ lại cho cô dùng. Tối nay cô

   chăm sóc anh tôi cho tốt, tiêm

   thuốc rồi, cô và anh tôi sẽ có một

   đêm mặn nồng khó quên.”

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận