Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 45

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9940 chữ 2024-09-02 18:33

  Ngón tay nắm lấy vai cô đang run

   lên nhè nhẹ. Hơi thở anh hỗn loạn.

   Tim cũng không ngừng run lên.

   Bạch Nhược Hy nén không được

   nước mắt của bản thân mà đành

   mặc kệ để nước mặt tự rơi. Dù sao

   người đàn ông này cũng cảm thấy

   nước mắt của cô rất rẻ tiên cho nên

   sẽ không quan tâm đến nó.

   Vậy thì cô còn để ý làm gì?

   Bạch Nhược Hy lộ ra nụ cười khổ

   hòa với nước mắt, lộ ra nỗi bi

   thương: “Tôi không cân những thứ

   phù phiếm đó của anh. Tôi chỉ

   muốn nhà, muốn những người yêu

   thương tôi mà thôi.

   Kiều Huyền Thạc giận bừng bừng.

   Trên mặt mang theo nụ cười khẩy

   mà châm chọc nói: “Cô càng sợ

   mất đi người đàn ông cô yêu có

   phải không?”

   Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

   Bạch Nhược Hy không hiểu lời này

   của anh có ý gì nên hơi chấn động

   rồi im lặng.

   Kiều Huyền Thạc ngẩng đầu nhìn

   trân nhà. Tim đau đến hít thở không

   thông. Anh hơi mở miệng hít thở

   sâu. Nỗi đau khó bề kìm nén lan

   khắp cả người giống như con vi rút

   cực độc từng chút từng chút một ăn

   mòn tim anh.

   Bạch Nhược Hy im lặng. Trong phút

   chốc Kiều Huyền Thạc bình tĩnh lại.

   Ánh mắt đỏ rực thâm thúy nhìn

   thẳng vào cô. Anh tức giận hét lên

   một câu: “Kết hôn với tôi rồi. Tôi

   chính là nhà, là người nhà của cô.

   Nếu như cô cảm thấy còn không đủ

   vậy chúng ta sẽ sinh một đứa con.

   Cô còn muốn cái gì nữa tôi đều cho

   cô, đều cho cô hết.”

   Tiếng gào thét của anh dường như

   muốn phá nát tim cô ra ngàn mảnh.

   Mỗi một câu đều như khắc sâu vào

   lòng cô. Anh càng như vậy, nước

   mắt cô lại càng chảy ra dữ dội.

   Cuối cùng cô nhịn không được mà

   bật khóc, mất đi lý trí mà buộc

   miệng nói: “Tôi muốn tim anh. Có

   phải anh cũng cho tôi không?”

   Kiều Huyên Thạc nắm lấy tay cô, ép

   lên ngực anh rồi tức giận nói: “Tim ở

   đây này. Lấy đi…

   Bạch Nhược Hy tim như dao cắt,

   nước mắt rơi xuống như mưa.

   Người đàn ông này đã tức giận tới

   cực điểm. Mỗi câu, mỗi động tác

   đều dọa cô sợ đến run rẩy cả người.

   Tay cô nắm thành quyền. Bị ép chặt

   vào lồng ngực anh, cô có thể cảm

   nhận được nhịp tim đập cực nhanh

   của anh, cũng có thể cảm nhận

   được nhiệt độ nóng đến phỏng

   người.

   Cô đang sợ. Cô không biết lời của

   Kiêu Huyền Thạc chỉ là nhất thời

   xúc động hay là lời nói thật.

   Kiêu Huyền Thạc đột nhiên nắm lấy

   cánh tay cô, kéo về phía bàn trà

   trong phòng khiến cô lảo đảo vài

   bước.

   Còn không đợi cô kịp phản ứng lại,

   Kiêu Huyền Thạc đã cầm lấy dao

   gọt hoa quả đặt vào tay cô. Lúc này

   cô bị dọa đến nỗi cả người đều

   mềm nhữn. Tay run rấy mà nước

   mắt cũng rơi đây mặt.

   Kiều Huyên Thạc giữ lấy cánh tay

   cô, đẩy cán dao chống trước mặt

   anh mà nói từng câu từng chữ: “Cô

   muốn tim tôi phải không? Có phải

   chỉ cân móc trái tim ở bên dưới chỗ

   này ra cho cô là có thể không cần

   phải ly hôn rôi không?”

   Bạch Nhược Hy bị dọa tới buông

   lỏng tay ra. “Lạch cạch” một tiếng,

   cây dao từ trong tay cô rơi xuống

   đất. Ngón tay cô run rẩy. Cả người

   vô lực muốn ngã xuống, còn vai bởi

   vì khóc mà run dữ dội.

   Anh sắp phát điên rồi.

   Anh sớm muộn gì cũng vì người con

   gái này mà phát điền.

   Tim của anh luôn thuộc về cô. Đó

   giờ đều chưa từng thay đổi. Anh đã

   làm tới bước này rồi cô còn muốn

   anh thế nào nữa?

   Tim mệt rồi cũng vỡ ra ngàn mảnh.

   Kiều Huyền Thạc từ từ buông vai cô

   ra. Hai tay vô lực buông thống

   xuống. Tất cả sự tức giận trong

   phút chốc hóa thành bi thương.

   Ngay cả khí lực cũng dần biến mất.

   Anh thất vọng hỏi nhỏ: “Còn muốn

   cái gì nữa? Sao hay là trăng?”

   Bạch Nhược Hy cúi đầu. Nước mắt

   rơi xuống sàn. Cô lắc đầu không

   dám nói thêm lời nào nữa.

   Cô biết sự tức giận của Kiêu Huyền

   Thạc đã mất đi khống chế. Nếu cô

   lại chọc tức anh sẽ không biết gặp

   phải kết quả gì.

   Kiều Huyền Thạc hít sâu một hơi.

   Anh cúi đầu chớp chớp đôi mắt mờ

   Sương, giọng nói trở nên khàn khàn:

   “Tôi nói một lần cuối. Nếu như

   muốn ly hôn, cô chết hoặc là tôi

   chết.”

   Bạch Nhược Hy khóc tới cổ họng

   đều bỏng rát. Khó chịu đến nổi một

   từ cũng không thể nào phát ra

   thành tiếng. Tim đập loạn lên. Đầu

   óc cũng đã không thể nào suy nghĩ

   được qì.

   Đột nhiên lúc cô hoàn toàn không

   phòng bị, cả người liền bị một bóng

   đen ép tới nhấc bổng lên cao.

   Cô ngay cả thời gian phản ứng lại

   cũng không có liền bị cánh tay khỏe

   mạnh rắn chắc của Kiêu Huyền

   Thạc xoay người lại. Phần lưng cô

   dán chặt lên cửa sổ ban công, ép

   lên màn cửa. Hai chân rời đất.

   “Hả?”

   Cả người cô trở nên hồ đồ.

   Anh hoàn toàn không chút báo

   động nào mà hồn lên môi cô. Thân

   thể rắn chắc ép chặt vào người cô.

   Lông mi dài của cô còn vương đầy

   nước mắt. Nhìn thấy gương mặt

   phóng đại trước mắt, lông mi cô

   chớp một cái liền đụng trúng da của

   anh.

   Anh nhắm chặt mắt. Đôi môi mỏng

   nóng rực, ẩm ướt mà ngọt ngào.

   Hơi thở của anh phả lên gò má làm

   lay động từng tế bào khiến cả người

   cô đều trở nên ngây ngốc.

   Cô cảm thấy nhịp tim sắp lên đến

   hai trăm, giống như lúc nào cũng có

   thể nổ tung. Bạch Nhược Hy không

   dám tin anh lại cưỡng hôn cô vào

   lúc này.

   Lúc phản ứng lại, cô sợ hãi đến nỗi

   hai tay đều liêu mạng đánh lên vai

   anh, giấy giụa dùng sức đẩy anh ra.

   “Ưm ưm…”

   Thế nhưng người đàn ông này kiên

   cố giống như bàn thạch, khóa chặt

   cô trong lòng.

   Thời gian một giây hai giây mau

   chóng trôi qua. Đầu óc Bạch Nhược

   Hy trống rỗng, không cách nào

   thoát khỏi anh liền từ từ nhắm mắt

   lại.

   Anh tách môi cô ra, đầu lưỡi nhanh

   chóng len lỏi vào trong.

   Cơn triền miên ẩm ướt mà ngọt

   ngào đó, anh thô lỗ mà cuồng nhiệt.

   Không khí đều bị rút đi mà anh còn

   dây dưa không ngừng.

   Dường như đã qua một thế kỷ, Bạch

   Nhược Hy cảm thấy sắp chết rồi, hai

   tay mới giãy giụa đẩy vai Kiều

   Huyền Thạc ra. Nếu cô không hít

   thở thêm nữa thì sắp chết ngạt tới

   nơi rồi.

   Kiều Huyền Thạc hoàn toàn không

   hê muốn thả cô ra.

   Lúc lần đầu hôn trộm cô là ngọt

   ngào như mật.

   Khoảnh khắc này giống như đang

   hít thuốc phiện, hít tới nghiện không

   buông.

   Sự ngọt ngào tươi đẹp của cô khiến

   anh sắp phát điên, hận không thể

   nhập cô vào người mà hồn tới cùng

   trời cuối đất.

   Lần đầu tiên phát hiện không gánh

   nổi tân số rung động của con tim,

   Bạch Nhược Hy giãy giụa dữ dội

   anh mới lưu luyến không nỡ mà từ

   từ rời khỏi môi cô.

   Anh áp đầu lên trán cô. Hơi thở của

   hai người gấp gáp mà nặng nề, thở

   hổn hển giống như thiếu ô xy.

   Ánh mắt mơ màng của Kiều Huyền

   Thạc nhìn Bạch Nhược Hy. Cả mặt

   cô ửng hồng còn vương nước mắt.

   Bởi vì ngại ngùng mà nhắm chặt

   mắt. Hàng lông mi dài ẩm ướt. Đôi

   môi bị anh hôn đến sưng nhẹ.

   Bình tĩnh lại mới phát hiện hôn quá

   số sàng rồi.

   Nhiệt độ cả phòng đang từ từ gia

   tăng. Thân nhiệt của hai người cũng

   nhanh chóng tăng lên.

   Hai chân Bạch Nhược Hy vẫn không

   hê chạm đất. Cô bị ôm đến ngang

   chiều cao của anh. Thân thể dán

   chặt đến nỗi một ngọn gió đều

   không lọt.

   Sau khi hơi thở bình thường trở lại,

   Bạch Nhược Hy mới mím môi. Cô

   cảm thấy cánh môi còn có chút đau

   đớn, thế nhưng hơi thở của Kiều

   Huyền Thạc vẫn còn lưu lại trên môi

   mới rời khỏi không bao lâu đã bắt

   đầu trở lại.

   Bạch Nhược Hy không có dũng khí

   nhìn thẳng vào mắt anh, tức giận

   hỏi: “Sao lại hôn em?”

   Kiêu Huyền Thạc từ từ thả cô xuống

   đất. Giọng nói từ tính phun ra hai

   câu.

   “Sạc pin, muốn tìm chút sức lực.”

   Cả người Bạch Nhược Hy mềm

   nhũn. Hai chân vừa rơi xuống đất

   còn đứng không vững, hai tay đã

   mau chóng bám lấy lồng ngực của

   Kiêu Huyền Thạc.

   Kiều Huyền Thạc sợ cô sẽ rơi xuống

   nên hai tay giữ chặt lấy eo cô.

   Sau khi đứng vững, phản ứng đầu

   tiên của Bạch Nhược Hy là vung ra

   một cái bạt tai.

   “Chát.’

   Tiếng bạt tai lanh lảnh vang lên. Cái

   bạt tai này đánh lên mặt anh không

   có chút đau đớn nào bởi vì sức của

   cô vốn đã yếu ớt còn bị hôn đến cả

   người mềm nhũn không có cách

   nào tát mạnh được.

   Thế nhưng cái tát này lại là đau

   nhất giống như hung hăng quất

   xuống một roi vào chỗ yếu ớt nhất

   trong lòng anh. Đánh đến nỗi tim

   đều như đang chảy máu.

   Anh nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi đẩy

   đẩy hai má. Sau đó nở nụ cười chua

   chát. Ánh mắt mơ hồ mà nhìn thẳng

   Bạch Nhược Hy.

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận