Trang chủ Thể loại Khoa huyễn Sau Khi Linh Khí Trở Lại

Chương 27: Độc trị độc

Sau Khi Linh Khí Trở Lại Bàn Cáp 26284 chữ 2024-09-02 20:26

  Trước đó, khi nhìn thấy Thôi Nhuận rồi, A Điêu cúi đầu táng đởm vừa lúc nhìn

  thấy thi thể Chu Viễn cách đó không xa. Và khi đó cô nghĩ ngay tới kính mắt

  của ông ta.

  Kính này rất có thể là thiết bị ghi hình. Người này thận trọng, có lòng kiêng kỵ

  đối với đại trưởng lão, sợ bị qua cầu rút ván thế là làm chuẩn bị ở phía sau mà

  nào có ngờ được... Dù sao lúc đó cái kính đối diện với góc độ vừa vặn hoàn mỹ,

  có thể chụp quay được tất cả.

  Thật ra A Điêu có do dự.

  Nếu sống sót được thì từ bỏ những lợi ích này nào có gì, kiểu gì người ta cũng

  có bối cảnh mạnh mẽ, một ngón tay đã đủ nghiền chết cô.

  Để rồi sau đó cô quan sát Thôi Nhuận, lúc đó người này muốn giết người diệt

  khẩu, kế đó đoán chừng nhận ra Trần Nhiên sắp tới nên y mới buông tha và chỉ

  phá hủy camera.

  Đây là một điều tốt, nói rõ người này vẫn còn chỗ cố kỵ. Nhưng trái lại cho thấy

  bọn họ thực sự không muốn để chuyện này lộ ra. Bọn Trần Nhiên đến thì không

  tốt để giết sạch tại chỗ, tuy nhiên sau đó lại ám sát thì sao?

  Không tìm thấy chứng cứ thì chết mười mấy người có tính là gì. Lấy hậu trường

  của người ta, làm loại chuyện này dễ dàng.

  Chờ nhà họ Thôi phản ứng lại, nhất định sẽ giải quyết dứt khoát, kết thúc hết

  toàn bộ sơ hở một cách sạch sẽ. Đến chừng nhiều người biết nhưng không có

  chứng cứ, âu chẳng có cách nào chứng minh.

  Nghĩ đến đây, tâm tình của A Điêu lúc đó hơi sụp đổ, song, cô vẫn nhanh chóng

  đưa ra quyết định.

  Vì vậy cô ám chỉ cho Phong Đình, cũng cố ý giả vờ ngất xỉu.

  .....

  Sự thật chứng minh diễn xuất của bọn họ không tệ. Khi video bên trong kính

  mắt bị Phong Đình dùng thiết bị trên người phát lên, chính bọn họ xem cũng

  thấy khi ấy bị áp bức và lăng nhục tột cùng, thằng chó chết Thôi Nhuận này rất

  tàn nhẫn và ỷ thế hiếp người.

  Video này chắc chắn sẽ gây ra một làn sóng thật lớn.

  Nhưng Phong Đình đóng video, thần sắc chẳng vui là mấy, thay vào đó vẫn thận

  trọng như cũ: “Sợ rằng không có truyền thông nào dám nhận, quan viên trong

  thành phố Kim Lăng cũng không nhận loại vụ án này, ngược lại còn giúp xử lý

  đàn áp.”

  “Bởi vì những người này đều biết cả nước Đường Tống không chỉ có một nhà

  họ Thôi làm như vậy.”

  Vì lẽ đó, ngay cả khi họ gửi những video này, sẽ không có nhiều hiệu quả ngoại

  trừ việc bị tìm tới và nhận được thông báo là ngọn nguồn tự chuốc lấy họa.

  Quá khó khăn.

  Nhưng họ phải chống cự, không thể ngồi chờ chết.

  A Điêu cũng rất khó xử, mang vẻ mặt đau khổ nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

  Một lớn một nhỏ bây giờ lâm vào rối rắm.

  .....

  Khi chiếc xe bay dừng lại trong bãi đậu xe của bệnh viện, A Điêu tình cờ nhìn

  thấy một biểu ngữ rực rỡ.

  Cô sửng sốt một chút, bỗng nhiên đôi mắt sáng lên, vô cùng phấn khích: “Chờ

  đã, Phong đại ca, anh xem bên kia kìa.”

  (P1)

  Phong Đình quay đầu nhìn, mặt xạm đen lại.

  “Cắt sớm và tốt sớm, thiếu sớm và điều trị sớm, trĩ cả đời, đừng im lặng. Hãy là

  một chiến binh trung thực, bệnh viện của chúng tôi là hạnh phúc cuối cùng của

  bạn. Hãy đến đi, Bệnh viện Khang Thái chào đón bạn.”

  Anh ta cảm thấy cô nhóc Trần A Điêu này quá độc, không trị được thằng nhóc

  nhà họ Thôi bèn quay sang lấy mình làm thú vui.

  Nó cứ vui vẻ như vậy sao?

  A Điêu hoàn toàn vui sướng: “Không phải đâu, em không có ý đó. Ý em là có

  một số bê bối chúng ta không cần phải giấu diếm tới mức nghẹn ắng. Làm

  người sang ăn ở chỗ thẳng thắn, cạo xương chữa thương mới điều trị từ sớm

  khỏi sớm, đau dài không bằng đau ngắn. Cho nên chúng ta phải dùng phép thuật

  đánh bại phép thuật.

  Sắc mặt Phong Đình càng ngày càng khó coi: “Em phải nói tiếng người, đừng

  có mà móc mỉa tôi.”

  Sao thế, tôi đang nghiêm túc, không bơm đểu anh, không tấn công anh, làm sao

  anh liên tục gửi cho tôi +90 + 190 năng lực niệm?

  “Tốt thôi. Ý của em là các quan chức bên này cá mè một lứa nhưng… nơi khác

  thì sao?”

  Cô nói rất mờ mịt, có vẻ ý không được tốt lắm.

  Nhưng Phong Đình nhanh chóng hiểu ra.

  Ở một nơi nào khác?

  Phải, phép thuật có thể đánh bại phép thuật.

  Dùng quyền lực cao hơn đánh bại quyền lực.

  ....

  Phong Đình là quan viên, bị thương vì công vụ nên khi khám chữa bệnh có một

  số ưu thế nhất định, nhân tiện anh ta cũng giúp A Điêu bóc số, điều trị cùng với

  các nhân viên đồn Đoàn luyện khác khi đuổi tới bệnh viện.

  Tuy nhiên A Điêu đã đưa video cho anh ta.

  Là một học sinh lớp 12, một là cô không biết kỹ thuật hack, hai là chẳng có

  nhiều mối quan hệ, hoạt động rất phiền phức. Khi trước Phong Đình đã đảm

  nhận làm hết cho nên A Điêu vẫn tin tưởng anh ta.

  Dẫu gì hiện tại bọn họ là châu chấu trên cùng chiếc thuyền.

  Ấy nhưng…

  “Tại sao em lại nằm trên giường bệnh? Học bạ của em còn chưa được giải quyết

  đâu!”

  A Điêu nhìn chân được băng bó thành bánh chưng một lần nữa mà rơi vào trạng

  thái trầm cảm u buồn.

  Tuy nhiên chẳng bao lâu sau Phong Đình cũng ngồi trên xe lăn, vợ còn tới thăm

  anh ta. Là một chị gái thật xinh đẹp và dịu dàng tột cùng, mang tới canh giò heo

  rất ngon.

  Phần cho hai người.

  Một phần cho chồng mình, một phần cho A Điêu, hiển nhiên do Phong Đình

  đặc biệt dặn dò.

  Thế mà uống canh giò heo thơm ngon, gặm móng giò, A Điêu u sầu vẫn lén hỏi

  Phong Đình một câu: “Phong đại ca, anh có bị trĩ không?”

  ế ế

  Phong Đình đang ăn canh giò heo thiếu chút nữa sặc chết. Anh ta xụ mặt, thản

  nhiên nói: “Không có.”

  Từ Phong Đình +888!

  A Điêu mỉm cười: “Được rồi, do em hiểu lầm. Ta nói làm sao Phong đại ca nhìn

  thấy biểu ngữ kia lại buồn bã như thế, thì ra không có bị trĩ.”

  Không phải bệnh trĩ thì đó là gì?

  Tại sao cô nhóc như em lại sâu sắc như thế!

  Từ Phong Đình +666!

  (P2)

  A Điêu khều được được năng lực niệm đã yên lặng giơ lên một cử chỉ hú dè

  trong nội tâm~~

  Tuy rằng không thích hợp lắm nhưng đối với loại người đứng đắn trong ngoài

  trái nhau nghĩ như Phong Đình đúng là phải cho thuốc đúng bệnh. Không chỉ

  kiểm tra được tiềm lực của anh ta vượt xa Chương Trình còn thuận tiện kiếm

  được hơn một ngàn năng lực niệm.

  Kiếm được kiếm được, quả nhiên vẫn là nhân tài đáng giá.

  A Điêu ăn xong canh giò heo đặc biệt rồi đi vào nhà vệ sinh lấy ra bồn cầu kiểm

  tra. Cô nhận thấy năng lực niệm đã tích lũy tới 6,500, mà thiếu một cái linh

  hạch nhỏ nữa là cô sẽ nâng cấp được bồn cầu.

  Nâng cấp trước rồi lại dùng đám năng lực niệm này.

  Nếu hiện tại không thể có được linh hạch, thà rằng bỏ tinh tệ ra đi mua một

  viên.

  A Điêu bắt đầu tính toán tinh tệ trong tay... Tính đi tính lại cũng đủ để mua linh

  hạch, có điều cô vẫn còn đau thịt thế là gác nó lại một bên.

  Ghét Thôi Nhuận, hại tao mất một số tiền lớn và linh hạch, đã như vậy… A

  Điêu lấy trứng rết một sừng biến dị ra, chụp ảnh đăng ký rồi hẹn công ty đứng

  đầu về mạng lưới tiêu thụ, Thiên Ngưu, để người ta đến kiểm tra hàng hóa.

  ế

  Hai giờ sau, người ta đến ngay bệnh viện.

  Hiệu suất hàng đầu.

  Đối với tập đoàn siêu cấp đa quốc gia này mà nói, một quả trứng biến dị thực sự

  không tính là gì. Đừng nói là cấp 2, ngay cả cấp 3 cũng không đủ để tập đoàn

  này để ý.

  Vì vậy người quản lý nhỏ ở Lăng Thành có đủ điều kiện để xử lý. Xuất phát từ

  các quy định bí mật của khách hàng, ông ta cải trang thành một người đến thăm

  bệnh. Đóng cửa lại rồi, ông ta mở máy thu cảnh giao dịch, đảm bảo giao dịch

  giữa hai bên công khai và minh bạch, tạo giám sát toàn bộ quá trình cho trụ sở

  chính.

  Điều này là để tránh khách hàng bị người quản lý chịu trách nhiệm xử lý hạng

  mục gây hại. Dẫu gì Thiên Ngưu không màng tới chút lợi ích ấy nhưng nhân

  viên tầng dưới cùng thì chưa chắc.

  Nhìn A Điêu còn trẻ mà chân lại bó bột thạch cao như chân voi, người quản lý

  nhỏ không lộ ra một chút cảm xúc dư thừa. Ông ta lấy ra một món đồ từ hộp

  thiết bị và quét quả trứng. Chắc chắn thiết bị sẽ hiển thị tất cả các loại dữ liệu

  của nó, đồng thời cũng cho A Điêu xem.

  “Đúng là trứng biến dị của rết một sừng cấp 2. Nhìn vào hoạt động của con non

  vô cùng khỏe mạnh, có thể nhận định là loại thượng phẩm trong trứng biến dị

  cấp hai. Tuy nhiên nó có thời gian ngủ say cho nên giá trị hơi hao tổn. Dựa theo

  giá chúng ta đã thống nhất sẽ nằm trong khoảng 5-7 triệu, công ty Thiên Ngưu

  chúng tôi có thể bỏ ra 6 triệu mua vào. Không biết ý cô đây thế nào?”

  Không cần phải mặc cả với một tập đoàn xuyên quốc gia như vậy, hệ thống tài

  chính của người ta cứng còng, không thiếu một quả trứng đột biến như vậy. Tuy

  nhiên đối với A Điêu mà nói, thay vì sống chết đòi thêm 1 triệu lại gây hấn với

  Thiên Ngưu, còn chẳng bằng trực tiếp đồng ý.

  (P3)

  Thiên Ngưu là phương thức giao dịch có hệ số an toàn cao nhất đối với cô.

  Việc ký kết hợp đồng hoàn tất, quá trình chuyển tiền hoàn tất, người ta rời đi

  thẳng. A Điêu nhìn hơn 6 triệu trong tài khoản mà chảy nước miếng một hồi

  lâu, đoạn, cô sục sạo tất cả tư liệu về nhà họ Thôi. Hễ là những thứ cô tìm được

  là tra xét bằng hết, còn dành thời gian hỏi Phong Đình về những chuyện nhà họ

  Thôi.

  Thôi Dung là Chỉ huy sứ, chức quan này rất quan trọng. Mạch máu ban đầu

  cũng như quyền lực lớn nhất của nhà họ Thôi nằm ở quân bộ, vì lẽ đó người

  làm quan võ như Phong Đình tương đối hiểu rõ.

  Với tình cảnh bấy giờ của họ, không có gì đáng ngạc nhiên khi A Điêu muốn

  biết thêm về những điều này, thế là Phong Đình đã nói thật.

  Hiểu rõ những chuyện này xong, A Điêu thỉnh thoảng kiểm tra tài liệu, thỉnh

  thoảng đến thư viện đọc sách, như thể chuyên tâm dưỡng thương.

  Cô đang chờ đợi một thời cơ.

  .....

  Sau đó mọi thứ không liên quan gì đến A Điêu. Ấy vậy mà nằm viện hai ngày,

  trong bệnh viện có rất nhiều người, từ bản lãnh chị y tá đẩy cô đi vệ sinh, cô

  nghe thấy nội dung tin tức ngầm gói gọn trong chục ngàn từ.

  Tóm lại có 5 giai đoạn.

  Giai đoạn 1:

  Tìm được đám trẻ, cha mẹ mừng rỡ phát khóc. Bộ phận tuyên truyền và gửi

  thông tin của phủ Thứ sử xuống tay trước, trong tối ám chỉ do người quan phủ

  bên bọn họ tìm được. Thế là con trai của Thứ sử đại nhân làm nội ứng xâm

  nhập nơi nguy hiểm, cuối cùng bị thương nặng vì gửi tin tình báo quan trọng

  cho cha mình.

  Thứ sử đại nhân cứu mấy đứa bé về rồi, ngay cả con trai mình cũng bất chấp mà

  bắt đầu điều tra kỹ lưỡng quan phủ Lăng Thành. Ông ta cho rằng tai họa lần này

  do ma quỷ làm loạn, nhưng trong nội bộ quan phủ có người cấu kết với một số

  dị giáo, làm xáo trộn đời sống nhân dân. Văn phòng Tư mã châu cùng người

  bên đồn Đoàn luyện khắp nơi đều quấy nhiễu chuyện phủ Thứ sử điều tra vụ án,

  muốn lập án điều tra này nọ.

  Giai đoạn 2:

  Các bậc phụ huynh cảm kích lắm, toan chuẩn bị tặng cờ gấm cho các quan viên

  phủ Thứ sử, nào ngờ nghe nói bên liều chết cứu người là đám đồn Đoàn luyện,

  cũng nhờ người bên đồn Đoàn luyện và người bên văn phòng Tư mã châu hợp

  tác. Phủ Thứ sử bất lực, đang điên cuồng chèn ép hai bộ phận.

  Các phương tiện truyền thông về cơ bản đã đưa tin về hai phần tin tức bất lợi

  trong đêm đó. Trong lúc nhất thời, toàn bộ Lăng Thành đã đi vào trạng thái

  người người kêu đánh hai bên. Đặc biệt là tin man trá lẫn vào trong đó, nào là

  bảo bên trong hai phía có nội gián gì đấy.

  Đối với việc này, hai bên ủ dột mấy ngày, chẳng giải thích thêm. Thật sự bọn họ

  nào giải thích được, dẫu gì Lăng Thành do phủ Thứ sử làm chủ nhiều năm.

  Năng lực làm quan của người tên Triệu Du này không tốt, phương diện khác lại

  có bè lũ xu nịnh tài cao, truyền thông đã là cơ quan ngôn luận của ông ta từ lâu.

  Tạm thời tình cảnh hai bên vô cùng bất ổn, ngay cả nhân viên đồn Đoàn luyện

  đang nằm viện thiếu điều bị tấn công, ra vào toàn bị chỉ trỏ.

  (P4)

  Giai đoạn 3:

  Cuối cùng văn phòng Tư mã châu cũng giao ra chứng cứ: Rõ ràng đêm đó Trần

  Nhiên dẫn người bắt nội gián là một quan viên nòng cốt của phủ Thứ sử. Mấy

  ngày nay bên này lặng im vì đột kích thẩm vấn, từ người này tìm được sự thật

  hắn cấu kết với Ngũ Hành Giáo. Trước sau chi tiết chứng cứ đầy đủ đã tát thẳng

  vào mặt phủ Thứ sử, thành công nói cho dân chúng chân tướng.

  Về phần chuyện ma quỷ và Cổng Linh Hồn, Trần Nhiên không dám nói do sợ

  kéo nhà họ Thôi ra.

  Chứng cứ này quá sắt thép, dân chúng lập tức lắc lư tinh thần, muốn hiểu rõ vì

  sao phủ Thứ sử lại làm khó hai bên phía này. Do giáo đồ khai báo cách thức gây

  án cũng như chi tiết mười mươi, rõ ràng là bên trong phủ Thứ sử xảy ra vấn đề.

  Chưa kể còn có trong Bộ giáo dục có nội gián, lỗ mãng lộ thông tin con họ ra

  ngoài làm dẫn tới tai nạn như vậy. Thứ sử Triệu Du vội vã đổ lỗi chính vì đầu

  tiên bọn họ phải chịu trách nhiệm nội bộ về sự cố ấy; thứ hai trong quá trình

  điều tra bọn họ vẫn tìm sai phương hướng, không cống hiến cho việc phá án.

  Nhằm tránh việc bị giáng tội, họ đành gấp gáp la bắt trộm như vậy.

  Giai đoạn 4:

  Phủ Thứ sử bị nước bọt dìm chết đuối, dân chúng ký tên hơn cả triệu trên mạng

  dưới dự phẫn nộ, mở rộng tới phủ Kim Lăng ở Đam Châu. Thậm chí tin tức còn

  lan ra cả nước.

  Triệu Du còn muốn chó cùng rứt giậu , trong cuộc họp báo quan phủ đã nói lời

  ngay thẳng chỉ trích Trần Nhiên hãm hại mình, ma quỷ tồn tại là sự thật. Có khả

  ể ắ ấ

  năng đám dị giáo kia triệu hoán ra ma quỷ để bắt mấy đứa trẻ, phương hướng

  phá án của mình cũng không có lỗi...

  Để biểu thị mình trong sạch, Triệu Du tự mời bộ phận quản lý của Kim Lăng

  đến điều tra. Tư thế bày ra tốt thế này đương nhiên phủ Kim Lăng phải cử

  người sang. Nhưng cử ai tới?

  Hiển nhiên Triệu Du âm thầm liên hệ với người cùng phe phái sau lưng, sắp xếp

  cho người bên mình đến điều tra. Trần Nhiên bên kia cũng không cam lòng yếu

  thế, mời mấy quan lớn thành phố Kim Lăng tới cạnh tranh, trong đó có một vị

  quan lớn tồn tại khiến Triệu Du khiếp sợ khôn cùng. Xong luôn!

  Giai đoạn 5:

  Tổ điều tra xuống tới, giờ đầu tiên họ tới Lăng Thành đã có người bị bắt, nhưng

  người bị bắt là Trần Nhiên! Cũng trong khoảng thời gian đó, Phong Đình của

  đồn Đoàn luyện cũng bị bắt!

  Lý do bắt Phong Đình là anh ta đã vượt qua mệnh lệnh của cấp trên là lão Đoàn

  luyện sứ, dẫn theo những người trong đồn mạo hiểm, gây thương tích nghiêm

  trọng, nghi ngờ lãnh đạo của họ không đủ năng lực, sẽ bị kiểm tra.

  Dường như một lực lượng không thể cưỡng lại đột nhiên can thiệp vào ván cờ,

  thẳng tay lật đổ thế cục vốn sáng sủa, nghiền ép đẩy ngã kết quả, làm cho quân

  lính một bên tan rã.

  Và lực lượng này chắc chắn mang họ Thôi.

  (P5)

  .....

  Vận đen qua, cơn may đến, hiển nhiên Triệu Du mừng rỡ như điên, nhưng tất

  nhiên đối ngoại sẽ không lộ ra chuyện một trong ba gia tộc Kim Lăng, nhà họ

  Thôi, tương trợ mình. Ông ta chỉ biết khi nhận được điện thoại, ý tứ trong lời

  nói của người ta là: anh phải làm một thanh đao tốt mới đáng sống, còn

  không… anh tự hiểu.

  Trước tiên thanh đao này phải chém rụng Phong Đình; thuận tay xử lý Trần

  Nhiên, người vốn có tí gián tiếp liên lụy với nhà Tống và Vương; cuối cùng còn

  phải đảm bảo Cổng Linh Hồn nhỏ phía dưới nhà máy rượu 100% thuộc về nhà

  họ Thôi.

  Triệu Du, người từ đầu tưởng mình tất thua không thể nghi ngờ, hiển nhiên liên

  ồ ấ ầ

  miệng đồng ý tất cả yêu cầu của Chỉ huy sứ họ Thôi. Tuy nhiên trong lòng ông

  ta vẫn buồn bực. Về sau ông ta biết phía dưới nhà máy rượu có một Cổng Linh

  Hồn nhỏ do Thôi Nhuận nhận chủ. Ấy nhưng một Cổng Linh Hồn nhỏ bình

  thường chẳng để Thôi Chỉ huy sứ tự mình liên hệ xử lý đám người Phong Đình

  đâu.

  Với điều kiện là…

  “Nhất định cái Cổng Linh Hồn nhỏ đó không phải Cổng Linh Hồn nhỏ cấp 1

  bình thường.”

  Nhà họ Trần sau khi Trần Nhiên bị bắt đi vẫn duy trì bầu không khí yên tĩnh,

  chẳng qua người từ chức càng ngày càng nhiều. Nhà họ Trần không giữ họ lại,

  dựa theo quy tắc thanh toán tiền lương và để cho người ta rời đi. Thế nên bên

  ngoài phủ nhìn vắng vẻ là thế còn bên trong thật sự đã tàn lụi. Song, dù có là cụ

  bà hay là phu nhân đều quản lý nó nghiêm ngặt, dẫu có nhiều thiếp thất bất an

  xao động ấy vậy vẫn không có gì náo loạn.

  So với sự thanh tịch trong nhà, đại công tử nhà họ Trần là Trần Tốn đang học

  tập xa xôi ở Kim Lăng nào có hoảng, thay vào đó anh cầm bái thiếp đi gặp cha

  của bạn bè, cũng là vị quan lớn kia.

  Anh biết rất rõ rằng người kia giúp đỡ nhà mình nào hoàn toàn vì mình ở bên

  giúp đỡ con người ta học tập. Quan trọng hơn là người kia và cha của anh từ

  đầu có sự ăn ý chính trị nhất định.

  Cha anh là một người theo chủ nghĩa vị kỷ khéo léo đối nhân xử thế, không thể

  nói nổi, nhưng thực sự có nội tình trên con đường làm quan.

  Mà những lời vừa rồi cũng là câu đầu tiên người ta mở miệng nói với anh.

  “Cấp hai?” Trần Tốn ngạc nhiên, vẫn có mấy Cổng Linh Hồn nhỏ cấp một trong

  toàn bộ địa phận Kim Lăng, tầm hai con số. Thế nhưng Cổng Linh Hồn nhỏ cấp

  hai lại hiếm như lá mùa thu.

  Người đàn ông ung dung ngồi xếp bằng trên bồ đoàn uống trà, lông mày tỏ vẻ

  điềm tĩnh và lão luyện, chỉ nói: “Nếu là Cổng Linh Hồn nhỏ cấp hai thì hơi thở

  rất mạnh. Hai nhà khác có lịch sử lâu đời, từ đời đầu đã có Thầy Cấm kỵ, để lại

  không ít Đồ Cấm Kỵ đời đầu. Trong đó không thiếu đồ cảm ứng được Cổng

  Linh Hồn nhỏ cấp hai, không có khả năng để cho nhà họ Thôi với tư cách và sự

  từng trải nông cạn nhất bắt được nó. Nhưng ta lại biết người tên Thôi Dung,

  nhìn như một quan võ, thật ra tâm tư lại nhạy bén và tàn nhẫn. Nếu không có đủ

  lợi ích, hắn sẽ không ra tay tàn nhẫn như vậy. Hắn sẽ thẳng tay giết sạch Phong

  Đình cùng những võ sĩ Đoàn luyện ở đó, thậm chí ngay cả cha cháu cũng bị xử

  ấ ầ

  lý chung, nhất định người này được Triệu Du yêu cầu. Hơn nữa ngày đó cha

  cháu ở nhà máy rượu cũng nhìn thấy một ít tình huống. Nếu đối phương dứt

  khoát thanh lý toàn bộ, sợ rằng chúng ta đều đoán được sự đặc thù của Cổng

  Linh Hồn nhỏ kia. Nhưng hắn bắt được cha cháu rồi lại để lại Lăng Thành cho

  Triệu Du nắm giữ, vậy chẳng khác nào nhà họ Thôi nắm giữ Cổng Linh Hồn

  nhỏ này.”

  (P6)

  Ông ta phủ nhận là Cổng Linh Hồn nhỏ cấp hai, nhưng cũng nói rằng Cổng

  Linh Hồn nhỏ này là nguyên nhân chính.

  Trần Tốn suy nghĩ rất nhanh: “Không phải là Cổng Linh Hồn nhỏ cấp 1 đầy đủ

  mà từ đầu nó nằm ở cấp 2. Chẳng qua tín đồ Ngũ Hành Giáo triệu hoán thất bại,

  hạ cấp nó xuống còn cấp 1. Cháu từng xem một ít sách cổ, trên đó đề cập đời

  đầu thường có một số Cổng Linh Hồn nhỏ bị thương nặng hoặc có đặc thù tổn

  hại, có thể thông qua pháp dưỡng linh đặc thù để tăng cấp lại.”

  “Chỉ sợ nhà họ Thôi có tính toán này.”

  Cổng Linh Hồn nhỏ cấp hai ở đế đô không tính là đứng hàng đầu so với mấy đô

  thành mạnh nhất Đường Tống, nhưng tính ra toàn bộ Kim Lăng chỉ đủ đếm trên

  năm đầu ngón tay.

  Bản thân Phủ Kim Lăng chiếm ba, là do triều đình chiếm được, không có một

  gia tộc nào dám đụng vào, ít nhất ba gia tộc ở Kim Lăng không dám. Hai cái

  sau thuộc về hai gia tộc quyền thế khác, duy chỉ mỗi nhà họ Thôi không có.

  Nhưng lần này nếu nhà họ Thôi có, vậy thế hệ linh khí sống lại này sẽ cải tổ

  một lần nữa, ít nhất diễn ra lại điểm xuất phát. Cuối cùng nhà họ Thôi có thể

  sánh với hai gia tộc phía trước.

  Tài nguyên giai đoạn đầu rất quan trọng. Cho dù sau này Cổng Linh Hồn nhỏ,

  Thực Thể Gieo Linh và linh hạch càng ngày càng nhiều, nhưng xác suất nhân

  vật quật khởi giai đoạn trước đạt được những tài nguyên này cao hơn nhiều so

  với những người khác.

  Đặc biệt là thế hệ trẻ của các gia tộc, bọn họ đều được đặt kỳ vọng.

  “Cho nên ván này cha con Thôi Dung làm không khác thường, ngược lại là lẽ

  đương nhiên, chẳng qua không ít người thành vật hy sinh.”

  Trần Tốn bặt thinh

  ầ

  Người này mỉm cười: “Không cầu xin ta?”

  Trần Tốn lắc đầu: “Chú Thế cũng có chỗ khó xử. Nếu Cổng Linh Hồn nhỏ kia

  còn chưa được nhà họ Thôi đạt được còn tốt. Chú và nhà họ Tống có quan hệ

  thông gia, còn nói chuyện được. Thế nhưng giờ đã muộn, nhà họ Thôi không có

  khả năng dừng tay và cha cháu bị liên đới trong đó. Trong chuyện phân công

  nhân viên tổ điều tra trước đó chú đã từng giúp đỡ vậy mà lòng giết chóc nhà họ

  Thôi quá nặng, chú cũng không có cách nào!”

  Ông ta không thấy sự hoảng loạn và đau đớn của đứa con, không bày ra tâm

  trạng, ấm áp mà đầy bền bỉ.

  “Thông minh của cháu mà chia được cho thằng nhóc nhà ta một phần mười là

  tốt rồi.” Người đàn ông cảm thán, rồi nói tiếp, “Không nói cái khác, chắc chắn

  ta sẽ giữ được cha cháu. Dẫu gì lúc này đây cha cháu không phải mục đích chủ

  yếu của Thôi Dung. Hắn giúp Triệu Du chỉ vì để Triệu Du kiểm soát Lăng

  Thành.”

  Trần Tốn không vội vàng rời đi. Anh uống trà một hồi mới đứng dậy, khom

  người hành lễ cảm ơn. Sau khi rời đi, anh nhìn về phía ánh trăng trong trẻo lạnh

  lẽo, mặt mày dần dần rõ ràng.

  (P7)

  Nếu không lo lắng đến tính mạng, thứ hy sinh đơn giản chỉ là đường làm quan...

  Chỉ sợ con đường quan liêu không giữ được.

  Gia tộc quan lại, sau trăng tròn là trăng khuyết. Lui một bước, khó bảo đảm

  Triệu Du bên kia không nhổ cỏ tận gốc.

  Dù sao anh học ở Học phủ Kim Lăng cũng có chút danh tiếng, đối phương sợ

  tai họa tương lai nhất định sẽ ra tay.

  Cho nên…

  Không chạm được nhà họ Thôi thì làm Triệu Du không lên được vị trí đấy, ở

  một mức độ nào đó sẽ làm dịu bớt cục diện. Về phần nhà họ Thôi, về sau lại từ

  từ tính toán.

  “Triệu Du...” Trần Tốn khẽ thở ra một hơi khí lạnh, thần sắc trầm tĩnh.

  .....

  Một ngày sau khi Trần Nhiên và Phong Đình bị bắt vào tù thẩm vấn, trên mạng

  ề ấ

  lưu truyền hình ảnh Triệu Húc, con trai duy nhất của Triệu Du, ở quán bar xa

  hoa chơi đùa thật khó coi. Chưa kể nhìn vào thời gian của video, nó diễn ra

  trước khi y bị bắt đi hẳn hoi.

  Cho nên lấy đâu ra kế hoạch nằm vùng nguy hiểm. Mẹ nó, chính là quen hưởng

  lạc mới bị bắt đi.

  Nếu như không có lý do đàng hoàng khoái thác trước đây của Triệu Du còn tốt,

  kiểu gì mọi người đã quen với sự quá quắt của đám con cháu nhà quan này.

  Nhưng xấu ở chỗ trước đây Triệu Du diễn quá tốt, cũng tốt đến mức làm rất

  nhiều dân chúng Lăng Thành cảm động. Kết quả giờ đây bỗng nhiên phát hiện

  mình bị cho ăn cứt thì sao mà không tức điên lên được.

  Cắn trả.

  Cha con Triệu gia bị mắng thành chó, ngay cả phòng bệnh của Triệu Húc cũng

  bị chặn.

  Thật ra nếu Trần Nhiên mờ nhạt bất tài e dân chúng chẳng để ý cho lắm, dù sao

  ông ta chỉ là Tư mã châu, quản lý một khu vực mà thôi. Triệu Du chính là người

  đứng đầu toàn bộ Lăng Thành, nay ông ta sụp đổ thành như vậy, đương nhiên

  tai ách của Lăng Thành là tội lỗi của ông ta chứ sao.

  Nhưng chỉ cần ông ta là thứ tốt, Lăng Thành sẽ không phải chịu tội này - 23 đứa

  trẻ chỉ có 10 đứa sống sót; vẫn có 13 đứa cuối cùng không sống nổi.

  Dân kêu than huyên náo, Triệu Du muốn tiếp tục nắm giữ Lăng Thành quả thực

  là chuyện viển vông. Ông ta mà không bị chém đầu ở Ngọ Môn xem như mộ tổ

  tiên đã bốc lên khói xanh rồi.

  Hoặc... nhà họ Thôi lại dùng sức?

  Chỉ e cũng chẳng được vì hai gia tộc quyền thế khác đã bắt được cơ hội xen

  vào.

  Cổng Linh Hồn kia thuộc về ai còn chưa biết đâu. Chém rụng quan phụ mẫu

  Triệu Du này, nhà họ Thôi ăn vào cũng phải ói ra!

  Hai gia tộc dùng cùng sức, nhà họ Thôi cũng đau đầu.

  Triệu Du luống cuống, đành phải đi tìm nhà họ Thôi cầu cứu. Nhà họ Thôi bên

  này tức giận không đánh được rồi lại không chịu buông tha Triệu Du. Cũng bởi

  một khi Triệu Du bị rút đi, không có gì đảm bảo rằng người tiếp theo xuất hiện

  không phải là nhà Tống và Vương.

  Rơi vào thế đường cùng, nhà họ Thôi chỉ có thể vận dụng thêm rất nhiều quan

  hệ đấu sức trên quan trường, đồng thời xuất xứ của những video này bị điều tra

  kỹ lưỡng.

  (P8)

  Cục diện giằng co.

  A Điêu và Phong Đình, mỗi người ở những nơi khác nhau, phản ứng đầu tiên

  của họ là: do anh ta/ con nhóc làm?

  Nhưng nhanh chóng loại bỏ khả năng này.

  Vậy rốt cuộc là ai?

  A Điêu nghi ngờ là người đứng sau Trần Nhiên. Nhưng dù có là gì thì điều này

  có lợi cho bọn họ vì đã cho một bộ đệm nhất định.

  Tại thời điểm này A Điêu vẫn còn ở trong bệnh viện. Cô nhìn vào lịch ngày

  tháng trên điện thoại di động mà lông mày nhíu lại.

  Chỉ vài ngày nữa là tuyển sinh. Dẫu phát tài được một khoản nhưng cô vừa

  không giải quyết được vụ học bạ, vừa không dám ra khỏi bệnh viện vì sợ bị

  người của nhà họ Thôi diệt khẩu. Tình cảnh của cô đầy khó khăn.

  “Cũng không biết rốt cuộc Phong Đình thu xếp như thế nào, sao còn chưa ra

  tay... Chính anh ta bị bắt đi tất nhiên đã an bài người khác. Tin được người này

  không?”

  A Điêu không rõ tình hình cụ thể, chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi trong lúc thi

  thoảng kéo ra giá trị năng lực niệm của bác sĩ, y tá và bệnh nhân.

  Rốt cuộc lúc chờ cô ăn xong bữa sáng, bác sĩ nhìn thoáng vào điện thoại của

  mình và đột nhiên tức giận: “Lại là nhà họ Thôi! Quá xấu hổ trước các quốc gia

  khác!”

  Hầy, cuối cùng cũng đến.

  Phép thuật, phép thuật từ các nước khác!

  --------------------

  Tác giả có lời muốn nói:

  Để làm ra cha con nhà họ Thôi, miêu tả ở giữa hơi dài thế là viết thêm 1

  chương. Đây là hai phần hợp làm một, sáng mai các bạn sẽ thấy kết quả của

  Thôi Nhuận kia.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận