Lê Thúy Diễm | Ngôn tình | Hoàn thành 15.40 Vạn chữ | 0 | 63 lượt
Tôi bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, những giọt hồ môi ướt đẫm cả tráng lăn dài xuống khuôn mặt của tôi. Đã 10 năm trôi qua nhưng những cảnh tượng ấy cứ như vừa mới xảy ra, mỗi đêm chỉ cần chợp mắt là cơn ác mộng của 10 năm về trước cứ như 1 thước phim tua chậm trong tiềm thức đưa tôi về với quá khứ đau đớn ấy.Đưa tay ôm lấy gối đôi mắt nhìn vào khoảng không xa xăm nhớ lại. Lệ ơi... Mau lên con... Bố đang đợi ( mẹ lệ). Con xong rồi đây ạ ( lệ nói). Cô bé đeo chiếc balo trên vai vội vội vàng vàng chạy xuống cầu thang. Bố đợi lâu lắm rồi đấy. Đi thôi con ( mẹ lệ). Vâng ( lệ). Cả gia đình ngồi vào chiếc ô tô sang trọng rời khỏi nhà hướng ra ngoại ô. Nhìn hàng cỏ xanh mướt, những cây hoa dại mọc bên đường Lệ buột miệng kêu lên. Woa... Cảnh ở đây đép quá...
Mới cập nhật Chương 77 | 2024-09-02 18:22
Nàng Bun | Ngôn tình | Hoàn thành 10.00 Vạn chữ | 0 | 58 lượt
Ngày mồng tám tháng ba hẳn là một ngày đáng để chờ đợi đối với nhiều cô gái. Nhưng, với một cô gái không quá xinh xẻo như Vân, liệu Vân có chờ đợi ngày này như bao chị bao em? Phạm Thanh Vân, năm nay mười sáu tuổi, là nữ sinh học lực khá, xếp hạng hai mươi lăm trên tổng số ba mươi chín bạn của lớp 10A2, trường THPT Võ Thị Sáu.Suốt mười sáu năm Vân sống, chưa bao giờ Vân nhận được bất kỳ một món quà riêng từ bạn trai nào vào ngày này, ấy vậy mà năm nào Vân cũng háo ha háo hức, hồi hộp trông đợi, biết đâu, biết đâu sẽ có một chàng trai nào đó thầm thích Vân, sẽ lấy hết can đảm để thổ lộ tình cảm với Vân vào cái ngày mà cơ hội nhận được cái gật đầu là rất lớn này thì sao?Năm nay cũng vậy, Vân đã hồi hộp tô điểm chút son, mái tóc mềm buông xõa cài thêm chiếc kẹp nơ hoa điệu đà, đến lớp thật sớm để ngồi… chờ.
Mới cập nhật Chương 50: Ngoại truyện 1: Mối tình đầu của Đăng | 2024-09-02 18:22
Hà Quỳnh Vân | Ngôn tình | Hoàn thành 11.20 Vạn chữ | 0 | 46 lượt
Đôi khi bạn chỉ biết im lặng bởi vì chẳng có từ ngữ nào có thể diễn tả được những gì tồi tệ đang xảy ra trong tâm trí và trái tim bạn. và trong cuộc sống, có những thời điểm mà tất cả mọi thứ dường như đều chống lại bạn. đến nỗi bạn cảm tưởng mình không thể chịu đựng thêm được nữa. Nhưng hãy đừng buông xuôi và bỏ cuộc vì sớm muộn gì mọi thứ rồi cũng sẽ đổi thay.Cuộc đời chúng ta ngắn ngủi lắm. Do đó hãy từng ngày từng giờ phải sống sao cho thật ý nghĩa. Dầu cuộc sống có bao giờ bằng phẳng, người thì được sinh ra trong nhung lụa cao sang hạnh phúc ngập tràn, người lại lầm lũi khổ đau mong kiếm đủ miếng cơm manh áo…Thế nhưng cũng đừng vì vậy mà bạn hờn trách ông trời bất công. Bởi những buồn vui, hạnh phúc, đau khổ đan xen như những nốt trầm bổng không thể thiếu trong bản nhạc mang tên cuộc đời.Tiếp tục những bận rộn thường nhật ở một nơi xa xôi. Tôi nhìn về bầu trời phía xa ấy… nơi có bố mẹ, có gia đình, và có cả người đàn ông ấy. Dường như sau hai tháng sống ở đây, bận rộn với công việc, tôi cũng dần với đi nỗi đau về một mối tình đầy đau khổ.
Mới cập nhật Chương 56: Part 7- Full - Sẻ chia gánh nặng cuộc đời | 2024-09-02 18:22
Hà Quỳnh Vân | Ngôn tình | Hoàn thành 7.20 Vạn chữ | 0 | 41 lượt
Tôi sinh ra ở mảnh đất ngoại thành yên bình này đã được 28 năm. Tôi đang làm thị trường. do vậy việc đi đây đi đó là chuyện rất đỗi bình thường. Cho nên đến giờ này tôi vẫn chưa yêu ai. Nhưng thật ra tôi đã có mối tình đầu năm 20 tuổi và sau 3 năm yêu nhau, chúng tôi chia tay và từ đó tôi không còn yêu ai nữa.Chiếc xe taxi đưa tôi đến tận cổng nhà. Tôi kéo cái vali xuống khỏi xe, ních kích một đống đồ đặt trên đó, nhà tôi hôm nay mở cửa to chắc là có khách. Tôi kéo vali vào nhà, người đầu tiên ra đón tôi là Puli. Nó mừng rỡ tới mức cứ nhảy lên người tôi trực liếm vào mặt. Tôi cũng rất vui nhưng không thể đặt đống đồ ăn trên tay xuống được.Chờ chị cất đồ rồi yêu em. Nghe vậy nó hớn hở quấn quanh chân tôi rồi theo vào nhà. Ai vào nhà mình đấy. Mẹ tôi nói vọng ra từ trong bếp. Còn bố tôi trố mắt nhìn tôi rồi cười. Con gái bà đấy. Thế hả? Mẹ tôi chạy ngay từ trong bếp ra, thấy tôi bà vui mừng ra mặt.
Mới cập nhật Chương 35-2: End | 2024-09-02 18:22
Tuyết Lê (Lê Tuyết) | Ngôn tình | Hoàn thành 9.00 Vạn chữ | 0 | 41 lượt
Tiếng nói chuyện cười đùa nửa đêm ở gian nhà ngoài vẫn vang lên không có dấu hiệu dừng lại khiến cho tôi trằn trọc không thể nào ngủ nổi. Tôi lăn hết bên này sang bên khác, nhìn đồng hồ đã hơn hai giờ sáng, cơn buồn ngủ vì những động tĩnh ầm ầm ngoài kia cứ thế bị xua tan, muốn tiếp tục là điều chẳng thể.Tôi thở dài nhìn trần nhà mờ mờ ánh điện, mắt chớp chớp mấy cái rồi chống tay ngồi dậy, ngả đầu vào thành giường nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Từ ngày tôi lấy chồng cho đến nay, hầu như ngày nào cũng phải chịu đựng cái cảnh như này đến khuya khoắt, thậm chí có hôm là gần sáng cuộc chơi mới dừng lại.Ban đầu tôi không quen, tôi đề nghị với mẹ chồng và bố chồng không nên ầm ĩ giữa đêm như vậy bởi vì vợ chồng tôi sáng còn phải dậy đi làm. Ngưỡng tưởng họ sẽ thấu hiểu đồng cảm cho hoàn cảnh đó, ai ngờ đâu họ nghe tôi nói xong thì mặt sưng mày xỉa, ra vào bóng gió lườm nguýt. Thậm chí đến Tuấn - chồng của tôi cũng vì không muốn bố mẹ buồn mà nạt tôi, nghiêm giọng nói tôi hỗn, trong khi đến chính bản thân anh ta có đêm cũng làu bàu chửi bới vì khó ngủ.
Mới cập nhật Chương 45 | 2024-09-02 18:22
Tuanminhnguyen | Khoa huyễn | Hoàn thành 65.00 Vạn chữ | 0 | 49 lượt
Nước Mỹ, New York, Queen khu. Bên trong một căn nhà khá cũ kỹ, nằm trên ghế sô pha một cái thiếu niên khoảng 18 tuổi mở mắt ra nhìn xung quanh. Xa lạ trần nhà, xa lạ hoàn cảnh, ta đây là xuyên qua sao. Thiếu niên thở ra một hơi, sau đó ngồi dậy hoạt động tay chân. Làm một cái xem qua không biết bao nhiêu bộ tiểu thuyết xuyên qua, hắn đối với xuyên việt chuyện này có nhất định giữ vững tâm lý.Hắn tên là Lý Việt, là một cái người châu á phổ thông thanh niên, đang ngồi chơi game thì bị điện giật, sau khi mở mắt dậy liền nhìn phát hiện mình ở đây. " Đau!! " Đột nhiên Lý Việt cảm thấy đầu như muốn nổ tung, ôm lấy đầu ngồi xuống. Không biết qua bao lâu, Lý Việt mới dần dần bình phục lại.
Mới cập nhật Chương 327: Từng người rời đi (Đại Kết Cục) | 2024-09-02 18:22
Sophia Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành 20.40 Vạn chữ | 0 | 42 lượt
Tiểu Duệ ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời trong veo buổi sớm, nàng xách giỏ rau, chậm rãi bước vào chợ. Vừa đến đầu chợ đã có mấy đại thẩm niềm nở chào hỏi nàng. Số rau này nàng hái trong rừng, mặc dù không quá tươi ngon nhưng lại rất đắt hàng. Cũng bởi mọi người ở đây thương nàng sống một mình côi cút nên mới mua giúp để nàng được về sớm.Tiểu Duệ sống một mình trong lều cỏ. Hai năm trước, mẹ nuôi thấy nàng lang thang trong núi, mình mẩy bẩn thỉu nên đã đem về. Nhưng mẹ nuôi bệnh nặng đã qua đời gần năm nay, Tiểu Duệ sống một mình côi cút. Nàng không nhớ chuyện trước kia, những ký ức của nàng cực kỳ mơ hồ, mỗi lần cố nhớ lại đều khiến đầu nàng đau đến mức như muốn nứt ra. Đến cả tên họ nàng là gì nàng cũng không nhớ nổi. Chỉ nhớ hình như trước đây thường được gọi là Tiểu Duệ.Tiểu Duệ tính tình vui vẻ, tốt bụng nên mọi người đều rất yêu quý, cũng thường xuyên giúp đỡ nàng. Chẳng mấy chốc Tiểu Duệ đã bán xong giỏ rau, tung tăng trên phố nhìn ngắm các quầy hàng.
Mới cập nhật Quyển 3 - Chương 35: Vĩ thanh | 2024-09-02 18:22
Lê Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành 7.40 Vạn chữ | 0 | 60 lượt
Nhật Linh, nhanh lên nào, mọi người đều tụ tập đông đủ dưới cổng trường rồi đấy, chậm trễ tí là không được đâu. Nghe Hà giục như vậy, tôi vẫn từ tốn thu dọn dồ dùng trên bàn bỏ vào trong ba lô, xong xuôi mới ngẩng lên nhìn nó, đứa bạn duy nhất thân với tôi từ khi vào lớp 10 đến bây giờ là thi tốt nghiệp, lắc đầu từ chối, nhẹ giọng. Cậu đi đi, mình không đi đâu, mình phải về quê rồi.Nói xong tôi chẳng đợi Hà nói thêm câu gì nữa khoác cặp lên balo chạy ù đi ra bên ngoài, đôi mắt không ngừng lo lắng nhìn vào chiếc đồng hồ cũ kĩ đeo trên tay mà gần như muốn ứa lệ. Bây giờ đã 11 giờ kém 5 phút rồi, nếu tôi không nhanh thêm tí nữa có lẽ sẽ không bắt kịp chuyến xe để về quê trong ngày hôm nay, lúc ấy tôi lại phải đợi thêm mất mấy ngày nữa mới có chuyến khác, khi ấy tôi lại phải mất thêm một khoản phí sinh hoạt hế mấy trăm nghìn nữa, thật sự rất lãng phí.Thật ra không phải chỉ có mỗi chuyến xe buýt này đi về tỉnh của tôi, nhưng lại là phương tiện phù hợp với tôi nhất vì tôi chỉ có đủ tiền để đi nó, chứ máy bay với taxi thì có lẽ tôi chẳng bao giờ dám mơ ước tới. Tôi vốn dĩ sinh ra và lớn lên ở huyện miền núi nghèo Tương Tây, một thôn bản cô lập trong miền núi sâu tách biệt với đô thị nhộn nhịp xa hoa lộng lẫy, quanh năm suốt tháng chỉ bán mặt cho những ruộng bậc thang, cho những vùng đất đồi trơ tróc chẳng thể canh tác trồng cây ăn quả, chẳng thể trồng được cái gì ngoài mấy củ sắn, bắp ngô.
Mới cập nhật Chương 37: Ngoại truyện 7 | 2024-09-02 18:22
Bát Nguyệt Tẫn Hoan | Ngôn tình | Hoàn thành 23.40 Vạn chữ | 0 | 40 lượt
Cứ mỗi đêm, Nam Sơn sẽ xuyên vào những đồ vật của người cô quen biết trong vòng hai tiếng đồng hồ. Vừa bắt đầu đã gặp tình huống trớ trêu, cô biết được bạn trai mình đang ngoại tình khi xuyên vào... chiếc điện thoại của anh ta. Khi đó, Nam Sơn quyết định chơi xỏ hắn bằng cách khiến chiếc điện thoại tự tắt nguồn, sau đó giả vờ tự nhắn tin cho bản thân, "tạo" nên một cuộc hẹn "tay ba" đầy bất ngờ giữa cô, gã bạn trai và ả bồ nhí của anh ta, sau đó nhân cơ hội "nện" cho tên bạn trai lăng nhăng một trận khó quên.Hậu quả của sự kiện này chính là việc Nam Sơn bị đuổi việc, vì ả bồ nhí lại chính là em họ của sếp.... Mọi việc bắt đầu trở nên rắc rối với những diễn biến bất ngờ, những vụ án đan xen suốt truyện góp phần gắn kết các nhân vật lại với nhau trong những hoàn cảnh vô cùng éo le... Nữ chính cũng đủ xui xẻo khi biến thành đủ thứ từ USB, dao găm, đèn bàn, thậm chí là... bao cao su. Nội dung hài hước, văn phong gọn gàng, độ dài vừa phải, tình tiết cũng phá án tréo ngoe và cũng không phi lý.
Mới cập nhật Chương 117: Chương cuối | 2024-09-02 18:22
Miên Miên Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành 13.00 Vạn chữ | 0 | 46 lượt
Hành lang bệnh viện vô cùng hỗn loạn, đặc biệt là y tá tầng 7, ngay cả quyển sách rớt trên mặt đất cũng không có ai để ý, vài người dẫm qua trang giấy chạy xuống dưới tầng, vẻ mặt mỗi người đều khẩn trương. Tiểu Lâm, bệnh nhân phòng 710 đâu? Hàng lang khu nội trú tần 7, một bác sĩ trẻ tuổi mặc áo blouse trắng từ trong phòng bệnh 710 đi ra, duỗi tay ngăn lại y tá đi qua hỏi. Ở đằng kia a! Bác sĩ Phó anh mau xem, người nằm bò treo trên đèn chùm chính là bệnh nhân phòng 710!
Mới cập nhật Chương 63: Đại Kết Cục (2) | 2024-09-02 18:22
Thâm Hải Dữ Nguyệt Quang | Ngôn tình | Hoàn thành 11.60 Vạn chữ | 0 | 42 lượt
Cô được mệnh danh là bà chị đanh đá ghê gớm cả con phố quán bar, Tần Cần. Sở thích có ba thứ: Mặc đồ da, đi xe máy, chém gió. Nếu đứng ở quầy bar nhìn thấy cô đội tóc giả, mặc váy, mở miệng ra là nũng nịu: “Ghét ghê, váy của người ta nhăn hết cả rồi nè ~”. Vậy thì chứng tỏ rằng bác sĩ Hứa không ở trong quán bar, mà là đang trên đường đến quán bar.Hứa Trì thường nói, răng khôn ấy mà, nhổ sớm một chút là “giải thoát”, nhổ muộn một chút là “thỏa hiệp.” Nhưng có một chiếc răng khôn khác mọc ngay trong tim, không nhổ được. Chiếc răng khôn này tên là “Tần Cần.”
Mới cập nhật Chương 58: Phiên ngoại | 2024-09-02 18:22
Tây Nguyên Mỹ | Ngôn tình | Hoàn thành 19.40 Vạn chữ | 0 | 48 lượt
Mùa thu, trời cao trong xanh, ánh nắng tươi sáng,vô số loài hoa muốn bắt lấy cái đuôi mùa hè, ra sức nở rộ. Tại thư viện Trường Đại Học Y, Lục Giam bị một nữ sinh ngăn lại ở cửa cầu thang. "Lục, Lục học trưởng" Nữ sinh lắp bắp mà mở miệng. Cô nàng vóc dáng không thấp, ít nhất cao 1m68, nhưng Lục Giam càng cao, ước chừng cao hơn một cái đầu. "Ân?" Lục Giam cuối đầu nhìn nàng một cái, không có cảm giác quen thuộc.Nữ sinh mặt càng đỏ, nàng ngước nhìn anh, lắp bắp. Lục Giam trong lòng hiểu rõ, loại tình huống này từ nhỏ đến lớn anh đã trải qua quá nhiều. Nếu hẹn anh ăn cơm hoặc xem phim, anh liền nói xin lỗi không rảnh ; nếu trực tiếp thổ lộ anh sẽ nói chính mình đã có người yêu thích.... Quả nhiên, nữ sinh muốn hỏi phương thức liên hệ. Lục Giam lễ phép nói xin lỗi, sau đó trực tiếp cự tuyệt. Nữ sinh biểu tình rất thất vọng, nước mắt chuyển động trong hốc mắt. Lục Giam do dự một lát, dự sẽ an ủi cô nàng một câu, nhưng cũng chỉ là do dự. Anh dứt khoát xoay người, tiếp tục xuống lầu.Làm như vậy có vẻ anh hơi nghiêm khắc hay vô tình, nhưng ra vẻ làm một chàng trai ấm áp thì không thích hợp, anh cũng không nghĩ nhiều. Không thể ngăn cản người khác thích anh, vậy thì làm các cô ấy nhanh chóng quên anh, sau đó tìm tình yêu thích hợp với mình. Bởi vì là ở thư viện, nên Tô Diệc để điện thoại của mình chế độ rung. Cảm giác được điện thoại rung lên, cô vừa xuống lầu vừa tìm điện thoại. Đến bậc tháng gần cuối,không chú ý dưới chân, vấp một cái, cả người liền ngã nhào về phía trước.
Mới cập nhật Chương 96: Ngoại truyện (3) | 2024-09-02 18:22
Trường Câu Lạc Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành 26.60 Vạn chữ | 0 | 54 lượt
Lâm Uyển lại nằm mơ. Trong giấc mơ chính là kết cuộc của nữ phụ Lý Lệnh Uyển trong quyển truyện " Em gái của gian thần" do nàng sáng tác gần đây. Vào ngày hai mươi ba- đông chí. Tuyết rơi đầy trời, ở vùng ngoại ô trong một ngôi miếu hoang, Lý Lệnh Uyển bị cắt đầu lưỡi, bị ép uống đọan trường thảo, nàng vô cùng đau đớn nằm dưới nền đất lạnh lẽo. Trước mặt nàng là một người nam nhân, một thân đen huyền, áo choàng tơ lụa không vướng bụi trần, diện mạo xuất chúng, khí chất nho nhã, thanh tao xuất thần.Nhưng ánh mắt khi hắn nhìn đến nàng chỉ toàn là sự lạnh lẽo và cay độc, nếu để người khác nhìn thấy cũng đã đủ kinh sợ. Lâm Uyển giật mình tỉnh giấc hét lớn, trên trán mịn của nàng toàn là mồ hôi. Chu thị trang ở ngoài đại sảnh dặn dò bọn nha hoàn lau dọn cẩn thận đồ vật, bỗng nghe thấy tiếng thét chói tai, nàng ta vội vàng đi vòng qua tấm bình phong thêu ngọc lan cẩm tước, bước nhanh đến trước giường, cúi người đưa tay sờ trán Lâm Uyển, một mặt hỏi: " Uyển Uyển, con làm sao vậy?"Lâm Uyển ngẩng đầu, ngây người nhìn đến Chu Thị. Nàng xuyên vào truyện đã được hai ngày, nàng biết rõ vị phu nhân xinh đẹp trước mắt này chính là mẫu thân của Lý Lệnh Uyển.
Mới cập nhật Chương 133: Ngoại truyện 2 | 2024-09-02 18:22
Chung Dục | Lịch sử | Hoàn thành 15.40 Vạn chữ | 0 | 292 lượt
Trên con phố sau Khai Phong Phủ có một tiểu viện bỏ hoang, gần đây có người dọn đến, hàng xóm láng giềng tò mò không thôi. Tiểu viện này trước đây không ai ở, vì nó so với những nhà xung quanh nhỉnh hơn đôi chút. Tiểu viện tinh xảo, dù là mua hay thuê thì giá cả cũng không rẻ. Chỉ là người có năng lực mua sẽ không nhìn trúng tiểu viện có hai căn nhà này, ở không đủ, mà người không có năng lực, muốn thuê cũng cảm thấy quá nhỏ, không lời.Vậy nên, tiểu viện này luôn bỏ hoang. Chỉ là, gần đây hàng xóm phát hiện viện nhỏ này có dấu vết người ra vào. Có kẻ tò mò còn cố ý đi tìm người môi giới hỏi người quen, quả nhiên, có người đã thuê tiểu viện này rồi. Tuy người môi giới không nói cụ thể về việc cho thuê, chẳng qua như thế cũng đủ rồi. Chỉ là, bọn họ biết thì biết, lại chưa từng nhìn thấy người bên trong ra ngoài, càng đừng nói đến việc người kia cùng mọi người hàn huyên. Cho nên, người trong tiểu viện có thể là một người thích yên tĩnh, hoặc vốn dĩ là một quái nhân?Tô Ngọc Tuyết ngồi trong tiểu viện lại thoải mái nằm trên chiếc giường thấp dưới gốc cây hoa quế, đang nhắm mắt tận hưởng sự tự tại, yên tĩnh lúc bấy giờ. Cô còn thi thoảng mò mứt ngọt trong khay hoa quả trên bàn nhỏ bên cạnh, bỏ vào trong miệng, vô cùng thỏa mãn.[Túc chủ, cô phải làm nhiệm vụ rồi! Đừng lãng phí thời gian nha!] Giọng hận rèn thép không thành vang bên tai cô, nhưng trừ cô ra, ai cũng không nghe thấy. Tô Ngọc Tuyết hệt như không nghe thấy, vẫn đang tận hưởng thời gian tươi đẹp của mình.
Mới cập nhật Chương 77: XUYÊN SÁCH (10) | 2024-09-02 18:22
Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành 12.00 Vạn chữ | 0 | 85 lượt
Ngõ nhỏ Hoa Liễu, triêu ca mộ huyền, trời ngả về chiều, sắc trời chưa tối hẳn, nhưng đèn lồng chiếu sáng đã được bật lên từng cái một, ánh sáng mờ ảo, khiến cảnh vật mông lung ảm đạm. Thanh Nhạc Phường nằm ở cuối con phố, đi tản bộ chưa tới một dặm, đã bị tiếng hò hét khiến cho đinh tai nhức óc.“Tiểu nhị, một bát vải ngâm nước gạo.” Từ trong quầy đi ra, Trần Nhị sắp xếp lại bàn ghế, sinh ý của hắn đã tới rồi, “Hôm nay đến sớm thế?” Hắn đem hai bát sứ đặt lên bàn, lại đặt thêm một ấm trà thô. Đây là món mới được khách của quán rất thích thú, nước gạo trắng không vị phối hợp với các loại hoa quả, trộn vào ăn kèm với nhau, vị ngọt vừa phải, vị kia khách miễn cưỡng trả lời: “Tối nay có khách.”Trần nhị: “Ai u, là khách mới sao? Cũng dám gọi Cận ca nhi của chúng ta?” Cận ca nhi nghiêng người liếc nhìn: “Tại mấy người ngày nào cũng lắm chuyện, quấy nhiễu việc làm ăn của ta.”
Mới cập nhật Chương 60: Chương cuối | 2024-09-02 18:21
Xuân Nhật Phụ Huyên | Đam mỹ | Hoàn thành 6.60 Vạn chữ | 0 | 56 lượt
Nhạc Minh Tâm bắt đầu đi làm ba năm, luôn làm ở ban sơ trung, mấy tháng trước, trường học để cậu nhận dạy lớp một. Tiết thể dục của lớp một, thật giống như một đám gà con được thả ra, Nhạc Minh Tâm sứt đầu mẻ trán hơn một tháng, mới miễn cưỡng rèn được chút nề nếp. Chờ đến khi thật sự đàn áp được đàn tiểu ác ma này, mới phát hiện là trong số các bạn nhỏ này cũng có bạn nhỏ rất đáng yêu.Ngày đó cậu tan làm, phát hiện có một cô bé ngồi lẻ loi trên bậc thang ở cổng trường, cô bé để mái bằng, tóc tết hai bên, ôm đầu gối nhìn ra ngoài cổng trường, chẳng ai đến đón cả. Nhạc Minh Tâm nhận ra cô bé chính là học sinh ở một trong các lớp cậu dạy, tên là Khang Tiểu Cần, cậu đi tới rồi ngồi xuống hỏi: “Sao con còn chưa về?”Khang Tiểu Cần nhìn thấy Nhạc Minh Tâm thì như thấy cứu tinh, môi liền mím lại, hai mắt ngập nước lại rưng rưng không rơi nước mắt, thật sự rất đáng thương. “Thầy Nhạc, không ai đón con cả ….” Khang Tiểu Cần nức nở nói. Nhạc Minh Tâm bị cô bé dọa sợ, vội vàng an ủi: “Ba mẹ con đâu, số điện thoại bao nhiêu, để thầy gọi thử xem.” Nhân viên bảo vệ nhô đầu ra từ trong phòng trực nói: “Thầy Nhạc, tôi đã gọi qua rồi nhưng điện thoại của ba cô bé vẫn tắt máy.” “Vậy còn mẹ con đâu?” Nhạc Minh Tâm hỏi. Khang Tiểu Cần cúi đầu không nói lời nào, Nhạc Minh Tâm cũng không biết phải làm sao bây giờ, ngồi xổm vậy rất mỏi nên cậu đứng dậy, ai ngờ Khang Tiểu Cần nghĩ là cậu phải đi, sợ tới mức ôm lấy chân cậu: “Thầy Nhạc, thầy dẫn con về nhà đi ạ.”
Mới cập nhật Chương 33: Phiên ngoại: Đã từng là thiếu niên | 2024-09-02 18:21
Tĩnh Thủy Biên | Đam mỹ | Hoàn thành 12.60 Vạn chữ | 0 | 83 lượt
Giang Thâm húp một thìa cháo, hàm hồ nói câu “Không đâu”, Đàm Linh Linh quay đầu cầm hộp Bách Tước Linh mình thường dùng, mở nắp quẹt một ít bóp mặt cho con trai. Hai người chỉnh đốn xong thì chuẩn bị ra ngoài, Đàm Linh Linh mang rất nhiều đồ ăn, Giang Thâm đi theo xách giúp một nửa, trong trấn có tuyến xe vào trong thành, ba khối tiền một người, tính toán tiền vốn, bớt đi đồ cần tặng thì vẫn có lời. Đàm Linh Linh dặn dò con trai đừng ngủ gà ngủ gật trên xe nếu không sẽ đè nát măng, xuống xe thì mua một bao kẹo sữa Thỏ Trắng nhét vào túi áo bông của Giang Thâm.“Lát nữa mà chán quá thì cứ ngậm ăn.” Đàm Linh Linh đi tới con phố trước mặt, phía Bắc xa xa chính là cung văn hóa lớn nhất thành phố, “Đi vào chớ có chạy lung tung, hiểu chưa?” Đầu lưỡi Giang Thâm cuốn lấy viên kẹo, nở nụ cười tươi, “Hiểu rồi ạ.”Cung văn hóa thành phố thật sự rất náo nhiệt, đối với một Giang Thâm từ nhỏ đến lớn chỉ có thể chạy trong bùn lầy lần đầu tiên vào xem thì cảm thấy rất mới lạ, Đàm Linh Linh không biết có bản lĩnh gì mà có thể đưa đồ ăn cho những giáo viên cố định trong đây, chạy một vòng từ trên xuống dưới, mắt Giang Thâm cũng choáng luôn rồi.
Mới cập nhật Quyển 2 - Chương 63: Phiên ngoại 3 | 2024-09-02 18:21
Lưu Thủy Thủy | Đam mỹ | Hoàn thành 3.00 Vạn chữ | 0 | 79 lượt
Đại học C là trường âm nhạc số một số hai toàn quốc, không biết bao nhiêu người cố gắng cũng không thể có được một suất. Thi đại học chỉ chênh lệch một điểm thôi là bạn đã lỡ cơ hội học tập tại đại học C rồi. Chu Chu đứng trước cánh cửa trang nghiêm tráng lệ của đại học C, nhịn không được nhỏ giọng nói thầm một câu, “Thật tốt”. Bên cạnh không ít đàn anh, đàn chị đón tiếp sinh viên mới, giơ cao tấm biển Hội học sinh, lớn tiếng gọi Chu Chu, “Em trai, có cần giúp đỡ gì không? Biết khoa em đi hướng nào chưa? Bọn anh có thể đưa em tới ký túc xá, có cơ hội nhớ đến thăm Hội học sinh của bọn anh nhé.” Đàn anh đại học C nhiệt tình khó từ chối, nhanh chóng đến trước mặt Chu Chu, sau đó giành lấy hành lý từ tay Chu Chu, mạnh mẽ đưa cậu vào trong.Bị kéo cho lảo đảo, Chu Chu ôm lấy cái túi lắc đầu, “Em không phải là học sinh của trường các anh.” Âm thanh phát ra to lạ thường, dường như không thể nghe được âm lượng của chính mình. Vị đàn anh ban nãy giành túi hành lý bị dọa lùi về sau một bước, ngại ngùng gãi gãi đầu, “Hả? Không phải…không phải là học sinh trường anh sao.” Mang theo hành lý, rõ ràng là tới báo danh, nhưng không phải là trường C. Đàn anh nhìn về phía đối diện, là Học viện dành cho người câm điếc. Là trường học duy nhất bên cạnh trường C. Quả nhiên, đàn em đó cầm theo hành lý, đi về phía cổng đối diện.
Mới cập nhật Chương 15: | 2024-09-02 18:21
Bất Hạp Thuỵ | Ngôn tình | Hoàn thành 22.60 Vạn chữ | 0 | 68 lượt
Bạn đang đọc truyện Hệ Thống Dịch Thể Nước Hoa (Cao H) full (đã hoàn thành) của tác giả Bất Hạp Thuỵ. Liên Hân cả người nóng cháy, cơ thể giang thành hình chữ đại, bị treo cao trên không trung, điểm mẫn cảm trên dưới toàn thân ngứa ngáy vô cùng. Dâm dịch mang hương khí mê người rào rào từ trên rơi xuống, bên dưới một mảnh ngổn ngang, có vô số người đang đứng chỉ trỏ, vừa xì xầm to nhỏ vừa há mồm hứng lấy dâm dịch của cô.Cảnh tượng kích tình lại kỳ quái. Chỉ là, nam nhân mà cô khao khát trong ảo tưởng lại không bao giờ xuất hiện. Liên Hân nhịn không được, cố gắng vùng vẫy tứ chi, cặp ngực no đủ lắc lư giữa không khí như muốn có người đến đây an ủi. Ai...ai làm ơn tới cứu cô...tiểu huyệt quá ngứa. Giống như có sợi lông chim, đang ở trong chỗ sâu nhất mà phe phẩy.Liên Hân tỉnh dậy từ trong dâm mộng tra tấn chết người, cặp đùi dạng rộng, hai cánh hoa nhấp nháy đóng mở, giống như cái miệng nhỏ đang khóc lóc đòi sữa. Cô thống khổ mà rên rỉ, duỗi tay xoa xoa cửa mình, một tay còn lại đặt ở trên mồm hung hăng cắn chặt, hữu khí vô lực nhỏ giọng cầu xin. "Cầu ngươi, buông tha ta đi..."
Mới cập nhật Chương 107: Phiên ngoại 6-2: Động cơ lâu dài, thế giới côn ŧɦịŧ của nhóm tổng tài dưới đáy biển | 2024-09-02 18:21
Thiên Nguyệt Phụng | Đô thị | Hoàn thành 22.60 Vạn chữ | 0 | 91 lượt
Bạn đang đọc truyện Phó Thiếu Hào Hoa: Nguyện Sủng Tình Si! của tác giả Thiên Nguyệt Phụng. Sau cú shock đó, cô thay đổi hoàn toàn, từ một cô gái ngây thơ, thuần khiết, cô hoàn toàn trở nên chín chắn, trưởng thành, là một nữ chủ tịch lạnh lùng, vô cảm.Cô khép chặt trái tim, không để ai xen vào khiến nó phiền muộn. Cứ tưởng cả đời sẽ cô độc sau những thương tổn đã gánh chịu ở thanh xuân, nhưng định mệnh lại sắp đặt cho cô một mối lương duyên nằm trên mức tưởng tượng.Hậu ly hôn, cô ghét đàn ông trăng hoa, lừa dối. Vậy mà nguyệt lão lại se duyên một soái ca siêu cấp đào hoa cho cô. Anh đi tới đâu là nữ nhân vây quanh tới đó, cuộc sống vốn phiêu lưu, tự tại. Và cũng cho đến khi gặp được cô thì con đường anh đang đi chợt rẽ hướng cực gắt.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Song Sinh Tình: Cố Thiếu Cuồng Thê của cùng tác giả.
Mới cập nhật Chương 113: Đêm trăng tình yêu | 2024-09-02 18:21
Tĩnh Thủy Biên | Sủng | Hoàn thành 16.20 Vạn chữ | 0 | 101 lượt
Lâm Mộ chàng hảng hai chân ngồi trước kính hóa trang, trên người cậu chỉ mặc mỗi cái váy yếm của Lâm Triều, chị cậu đứng sau lưng vén túi lưới tóc giả, khom lưng cẩn thận đội lên đầu cậu. Lâm Mộ hướng về phía kính ra dấu thủ ngữ:【Nóng quá.】Lâm Triều bĩu môi, đưa tay ra dấu cực nhanh: 【Nóng cũng phải đội, tóc giả không dính chặt vô dễ bị nhìn ra lắm.】Lâm Mộ trợn trắng mắt, nhỏ giọng than thở một câu con gái đúng là phiền toái, bị Lâm Triều cốc đầu một cái.Lâm Triều nheo nheo mắt, mấy ngón tay trắng nõn tựa như lưỡi đao bén ngót chầm chậm ra dấu thủ ngữ 【Chị nhìn thấy em đang nói gì đó, nhóc lừa đảo.】 Mấy khu dân cư lớn bên Quận Đông mỗi tháng đều sẽ tổ chức một lần đại hội giao lưu dành cho các nhóm người đặc biệt. Lâm Triều tham gia được vài lần liền không chịu đi nữa, mới đầu Lâm Mộ cứ tưởng là có người ăn hiếp chị mình, sau mới biết là do cô nàng này mấy tuần trước tự một mình lén nhận công việc hướng dẫn chơi cờ, đúng lúc trùng với giờ đại hội giao lưu bên đây.
Mới cập nhật Chương 81: Trái đất thật tròn (02) / hoàn | 2024-09-02 18:21
Nguyên Cẩn | Đô thị | Hoàn thành 5.00 Vạn chữ | 0 | 55 lượt
Gần đây Lục Tự để ý đến một người. Là một… cậu nam sinh nhỏ. Dáng vóc cậu ấy không cao bằng anh, khoảng một mét bảy lăm, vóc người có hơi gầy. Da rất trắng, ở dưới ánh mặt trời trong suốt như là thủy tinh vậy, chạm vào là vỡ. Khuôn mặt cậu nam sinh nhỏ đó rất đẹp. Đường nét nhu hòa, ngũ quan tinh xảo, gương mặt đàn hồi trắng tựa như lòng trắng trứng vậy, trông cùng lắm mới chỉ là một đứa trẻ mới thành niên. Sở dĩ anh để ý đến cậu ấy là vì đã mấy ngày nay hôm nào Lục Tự cũng bắt gặp cậu trên đoạn đường về nhà.Không đến nỗi là một đứa trẻ nghèo đáng thương không có nhà để về đấy chứ? Lục Tự cũng không muốn quản việc không đâu, nói không chừng đứa nhỏ kia là một nhóc rảnh rỗi không có chuyện gì làm mà sống lãng phí thời gian. Vì mỗi ngày cậu ấy cũng mặc một bộ khác nhau, thêm nữa nhìn trông cũng không phải đồ rẻ. Vậy nên tổng kết lại, cậu chàng đó trông giống một cậu thiếu gia hơn. Cũng không biết ngày qua ngày cùng một thời gian cùng một địa điểm, cậu chàng đó đứng ở đấy làm gì.Lục Tự phát huy cái trí tưởng tượng mà thỉnh thoảng lại mất tích không thấy tăm hơi của anh. Giờ đang là dịp nghỉ hè có thể cậu nhóc đang chờ ai đó. Có lẽ là chờ tụi bạn, hoặc là chờ cô bạn gái, cũng có thể là… Mà thôi, mặc kệ đi. Đã nửa tháng trôi qua. Có lẽ là đã hơn, hoặc là cũng chưa đến, hôm nào lúc Lục Tự tan làm về cũng thấy đứa trẻ đó. Ngay dưới gốc cây ngô đồng già ở ngã tư đối diện Đào Cảnh Uyển. Một người không nghịch điện thoại di động cũng không nói năng gì cả.
Mới cập nhật Chương 25: Chương cuối | 2024-09-02 18:21
Phong Hoa Tuyết Duyệt | Đam mỹ | Hoàn thành 7.00 Vạn chữ | 0 | 41 lượt
Ngày ngả về chiều, những dãy đèn nê-ông đỏ vàng rực rỡ chập chờn sáng lên như hàng mốc biểu trưng cho thành phố. Hoa gạo đỏ thắm rụng dày trên mặt đất, bánh xe kéo nghiến qua thảm hoa đỏ để lại một khoảng sặc sỡ nhàu nhĩ khó coi. Đường Thập Nhất liếc nhìn dưới chân, vừa vặn lọt vào mắt là mớ hoa rụng bị dày xéo đến không còn nhìn ra màu sắc vốn có nữa, hắn nhíu mày, không muốn bước xuống xe.“Tiến lên chút nữa đi, nhanh nhanh lên!” một người đàn ông trung niên đậm người chạy vượt lên xe kéo, ông ta móc khăn tay ra lau mồ hôi trên trán rồi bảo phu xe kéo lên chỗ sạch sẽ hơn đằng trước, đoạn quay lại nói với Đường Thập Nhất, “Thiếu gia, qua bên đó sạch hơn cậu hẵng xuống.”“Khách sạn Ái Quần lớn thế này mà trước cửa cũng không biết quét dọn cho sạch, chẳng bằng đến rạp Bình An xem hát cho xong.” Đường Thập Nhất phủi phủi bộ đồ Tây ca-rô thời thượng trên người. Ngũ quan hắn thâm thúy, vốn nên là một chàng thanh niên sáng sủa tinh anh vậy mà lại tự biến mình thành bộ dạng ăn chơi đàng điếm, đuôi mắt trời sinh hằn một nếp mảnh dài chỉ càng khắc sâu thêm tướng mạo đa tình phong lưu của một cậu ấm nhà giàu.
Mới cập nhật Chương 34 | 2024-09-02 18:21
Cam Thảo Sài Hồ | Sủng | Hoàn thành 1.20 Vạn chữ | 0 | 42 lượt
Cho dù Đinh Đinh có khóc lóc ồn ào như thế nào đi nữa, ba mẹ vẫn rời đi rồi. Đinh Đinh là một con chuột đồng nho nhỏ, là đứa con duy nhất của chuột ba và chuột mẹ. Chuột ba và chuột mẹ vẫn còn rất trẻ, năm nay là lần đầu tiên sinh con. Những năm gần đây thảo nguyên bị con người từng bước xâm chiếm, thức ăn có thể tìm được thì ngày càng ít đi, vậy nên chuột mẹ chỉ sinh một đứa con.Lúc mới sinh ra Đinh Đinh vừa nhỏ vừa yếu, không lớn hơn hạt đậu phộng được bao nhiêu. Nhưng mà chuột ba và chuột mẹ đều vô cùng quan tâm và chăm sóc con của chúng, theo Đinh Đinh lớn lên từng ngày, thân thể nó cũng càng ngày càng tốt, đôi mắt đen bóng sáng ngời, da lông là màu vàng nhạt xinh đẹp.Chuột ba và chuột mẹ rất rất yêu thương Đinh Đinh, chúng muốn được mãi mãi ở bên cạnh nó. Nhưng mà thân là chuột đồng trách nhiệm lại ngăn cản chúng nó làm như vậy. Mặc dù Đinh Đinh vẫn còn nhỏ, nhưng cũng đã đến tuổi phải rời đi ba mẹ. Chia ly rất là đau khổ, nhưng mà chỉ có như vậy thì Đinh Đinh mới có thể được rèn luyện đầy đủ, trở thành một con chuột đồng khỏe mạnh và gan dạ.
Mới cập nhật Chương 6 | 2024-09-02 18:21
Thụy Bất Tỉnh | Đô thị | Hoàn thành 4.00 Vạn chữ | 0 | 46 lượt
Cái tên Âu này là do chú rùa Đại Hải có kiến thức đặt cho, bởi vì Âu có thể thò tay ra sau ôm lấy đuôi mình và cong người tạo thành một vòng tròn hoàn mỹ. Gần đây, để thuận tiện cho việc phơi nắng, Âu đã chuyển tới bãi đá ngầm dựa sát biển cạn, còn dắt luôn chú rùa Đại Hải không hề muốn chuyển nhà theo luôn. Rùa biển tiên sinh bị ép phải chuyển nhà thấy rất tổn thương lòng tự trọng, mấy ngày liền không thèm đếm xỉa gì tới hắn, Âu chỉ có thể chơi với cá heo.Cá heo là một người bạn rất tốt, nhanh nhẹn, tính tình hiền lành, hơn nữa sờ cũng rất thoải mái. Nhưng có lẽ do cách nhau vài tuổi, hai bên chỉ có thể giao lưu đơn giản mà không thể nói chuyện tán dóc. Âu như con thoi uốn lượn giữa bầy cá heo, sờ đuôi cá của người ta rồi lắc qua lắc lại. Hắn chơi rất vui vẻ, nhưng chú cá heo bị hắn chộp đuôi thì rất muốn nhảy lên mặt biển vẫy đuôi quăng con ký sinh trùng này bay thật xa. Khó khăn lắm mới làm hắn buông đuôi mình ra, cá heo vừa nhảy lên mặt biển lại bị lôi xuống. Bị người ta ôm quay tận mười mấy vòng, nó chóng mặt tới mức thiếu chút nữa tông trúng con cá heo khác.
Mới cập nhật Chương 20 | 2024-09-02 18:21
Nguyên Đại Mã | Khoa huyễn | Hoàn thành 42.40 Vạn chữ | 0 | 52 lượt
Dưới bầu trời sao giữa hè, gió lạnh thổi nên làn điệu du dương êm tai, tiếng nhạc đơn giản lặp lại nhiều lần, con suối lạnh chảy róc rách như thấm vào ruột gan. Trong thôn trang ánh đèn sáng ngời, thiếu niên cao lớn đẹp trai ôm lấy cô gái cậu ta thích, họ khiêu vũ không theo kiểu cách nào trong tiếng nhạc, nhưng lại là những bước nhảy vui sướng say mê.Đợi khi khúc nhạc kết thúc, những người bạn chờ đợi ở xung quanh tuôn ra, huýt sáo, thét lên, cười to... Phá vỡ sự yên tĩnh đắm chìm trong tiếng nhạc trước đó. "Aubrey, làm hay lắm thằng nhóc!" Một người trong đó hưng phấn mà ôm lấy nam chính hôm nay, vò rối mái tóc mà cậu ta đã chải chuốt cẩn thận: "Cô gái xinh đẹp nhất thôn chúng ta là của cậu rồi!"Nam chính — Aubrey cười sang sảng, thân mật ôm lấy từng người bạn đến chúc phúc, sau đó mang theo mái tóc ngắn giống như cái ổ gà, khó khăn nhón chân lên, thò đầu ra từ trong đám người nhiệt tình, nhìn về phía chỗ bóng mờ ở bên cạnh chỗ đất trống. Nơi đó có một người đang đứng, nếu không nhìn kỹ thì rất dễ bỏ qua.
Mới cập nhật Chương 212: Easter egg | 2024-09-02 18:21
Ô Ngang Vi Vương | Ngôn tình | Hoàn thành 4.20 Vạn chữ | 0 | 65 lượt
Bạn đang đọc truyện Nguyện Nếu Có Kiếp Sau của tác giả Ô Ngang Vi Vương. Hoàng thượng tứ hôn, phong ta làm Thái tử phi, hắn kháng chỉ, lấy a tỷ ta làm vợ.Hắn nói a tỷ thiện lương không tranh với đời, ngày sau còn có hắn bảo hộ. Còn ta tâm cơ trùng trùng, khiến hắn ngay cả nhìn cũng chê bẩn mắt.Sau này, ta vinh quang xuất giá. Hắn lại ở giữa phố ngăn kiệu hoa, đáy mắt hồng hồng hỏi ta “Tiểu cô nương trên Đào Hoa sơn năm đó là nàng, đúng không?”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Tân Nương Của Thần Linh hay Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình.
Mới cập nhật Chương 21 | 2024-09-02 18:21
Tuyết Mị Nương | Ngôn tình | Hoàn thành 3.40 Vạn chữ | 0 | 39 lượt
Bạn đang đọc truyện Nếu Nhung Nhớ Khôn Nguôi của tác giả Tuyết Mị Nương. Em trai tìm được một người bạn gái tên là Châu Huỷ. Nghe nói đây là một cô gái rất có chí cầu tiến, cả ngày đều nói: “A Tiến, em hẹn hò với anh không phải vì vật chất đâu, chỉ là vì em đơn thuần là rất yêu anh.”Em trai luôn khen cô ta trước mặt tôi, tôi nghe đến mức lỗ tai tôi sắp chai cả lên. Vì để đi thám thính tình hình mà tôi giơ tay yêu cầu tham gia đề mục giao lưu học tập ở trường bọn họ.Vào ngày tôi chuyển đến ký túc xá của họ, Châu Huỷ đang “phát” túi xách trị giá 1 vạn nhân dân tệ cho bạn cùng phòng. Bạn cùng phòng hết sức cảm tạ: “Huỷ Huỷ, được làm bạn cùng phòng với cậu thật là phước đức ba đời!”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ qua Mưu Đoạt Phượng Ấn hay Dụ Dỗ Ác Ma.
Mới cập nhật Chương 17: Phiên Ngoại 4 | 2024-09-02 18:21
Nga Tử | Ngôn tình | Hoàn thành 2.60 Vạn chữ | 0 | 43 lượt
Bạn đang đọc truyện Bậc Thầy Trà Xanh Đến Huấn Luyện Quân Sự của tác giả Nga Tử. Tôi, Tô Kiều Kiều, bậc thầy nghệ thuật uống trà nổi tiếng, là người nổi tiếng trên internet vì đã "thưởng thức" nhiều đàn ông, bỗng xuyên đến một địa điểm quân sự 985 nào đó.Trên người mặc bộ đồ ngụy trang không có vết cắt, chân đi một đôi giày đế cao su, sức quyến rũ không cách nào được giải tỏa.Nhưng nghĩ lại, tôi đã có nhiều năm kinh nghiệm nhảy lắc hông, chỉ cần trong thời gian huấn luyện quân sự tôi biểu diễn một tiết mục, như vậy không phải sẽ dễ dàng mà có quyền ưu tiên chọn người bạn đời, lôi kéo mấy em trai xung quanh sao.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cuộc Hôn Nhân Lầm Lỗi hay Nhà Có Ông Chồng Ngốc!
Mới cập nhật Chương 13 | 2024-09-02 18:21
Hách Liên Mạc Hân | Ngôn tình | Hoàn thành 49.00 Vạn chữ | 0 | 58 lượt
Bạn đang đọc truyện Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng của tác giả Hách Liên Mạc Hân. Cô là Trần Thanh Ngọc, 24 tuổi, là một sinh viên tốt nghiệp đại học Y. Cô sở hữu nhan sắc xinh đẹp, tính cách lại dịu dàng, thẳng thắn.Gia đình cô khó khăn, cha thì mất sớm, mẹ lại mắc bệnh ung thư cần tiền chữa trị. Cô xoay sở đến mấy cũng không được bao nhiêu, thân là sinh viên mới ra trường nên cũng khó tìm được việc. Biết được Vương Gia cần người mang thai hộ, cô nhanh chân tìm đến họ. Sau khi tình một đêm với Thiếu Gia Vương Gia, cô nhanh chóng mang thai.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Yêu Thương Vô Bờ hay Minh Nguyệt Dĩ Nan Viên.
Mới cập nhật Chương 245: Happy ending | 2024-09-02 18:21