Nguyễn Nhật Ánh | Teen | Hoàn thành 2.40 Vạn chữ | 0 | 84 lượt
Năm đó tôi tám tuổi. Sau này, tôi cũng nhiều lần thấy cuộc sống đáng chán khi thi trượt ở tuổi mười lăm, thất tình ở tuổi hăm bốn, thất nghiệp ở tuổi ba mươi ba và gặt hái mọi thành công ở tuổi bốn mươi. Nhưng tám tuổi có cái buồn chán của tuổi lên tám. Ðó là cái ngày không hiểu sao tôi lại có ý nghĩ rằng cuộc sống không có gì để mà chờ đợi nữa.Rất nhiều năm về sau, tôi được biết các triết gia và các nhà thần học vẫn đang loay hoay đi tìm ý nghĩa của cuộc sống và tới Tết Ma Rốc họ cũng chưa chắc đã tìm ra.Nhưng năm tôi tám tuổi, tôi đã thấy cuộc sống chả có gì mới mẻ để khám phá. Vẫn ánh mặt trời đó chiếu rọi mỗi ngày. Vẫn bức màn đen đó buông xuống mỗi đêm. Trên mái nhà và trên các cành lá sau vườn, gió vẫn than thở giọng của gió. Chim vẫn hót giọng của chim. Dế ri ri giọng dế, gà quang quác giọng gà. Nói tóm lại, cuộc sống thật là cũ kỹ.Cuộc sống của tôi còn cũ kỹ hơn nữa. Mỗi đêm, trước khi đi ngủ, tôi đã biết tỏng ngày mai những sự kiện gì sẽ diễn ra trong cuộc đời tôi. Tôi kể ra nhé: Sáng, tôi phải cố hết sức để thức dậy trong khi tôi vẫn còn muốn ngủ tiếp. Tất nhiên là trước đó tôi vẫn giả vờ ngủ mê mặc cho mẹ tôi kêu khản cả giọng rồi lay lay người tôi, nhưng dĩ nhiên tôi vẫn trơ ra như khúc gỗ cho đến khi mẹ tôi cù vào lòng bàn chân tôi.
Mới cập nhật Chương 12: Cuối cùng là chuyến tàu không có người soát vé | 2024-09-02 17:55
Nguyễn Nhật Ánh | Teen | Hoàn thành 2.00 Vạn chữ | 0 | 87 lượt
Tiểu Li lại gật đầu, nhưng lần này nó không dám nhe răng ra cười nữa. Nó cười với tôi bằng mắt. Bữa đó, tôi về nhà với một tâm trạng đầy phấn khởi. Suốt buổi tối, tôi nằm loay hoay nghĩ ngợi, xem thử ngoài chuyện "dụ ăn" tôi còn có thể bắt nạt Tiểu Li chuyện gì nữa. Tôi nghĩ miên man đủ thứ, thứ nào cũng hấp dẫn, và sung sướng kết luận: con gái ngu thấy mồ! Nhưng đó là kết luận hồi nhỏ. Bây giờ tôi rút ra một kết luận khác, kém phấn khởi hơn: con gái càng lớn càng khôn, con trai càng lớn càng ngu! Chính vì vậy mà bây giờ làm quen với một đứa con gái, đối với tôi là chuyện khó tày trời. Với Việt An, chẳng hạn. Lớp tôi có tất cả bốn mươi mống, trong đó hết ba phần tư là con trai. Con gái chỉ có một nhóm lèo tèo, ngồi túm tụm ở hai bàn trên. ý mình là "của hiếm", tụi con gái kiêu căng, hợm hĩnh tợn! Suốt ngày, tụi nó chỉ chụm đầu vào với nhau trò chuyện thì thầm rồi cười rúc ra rúc rích, chả thèm để ý đến bọn con trai chúng tôi lấy một chút. Trong số tụi nó, con nhỏ Việt An là "làm cao" nhất. Việt An đẹp nhất lớp tôi. Điều đó ai cũng thừa nhận. Chính Việt An... cũng thừa nhận điều đó cho nên nó càng tỏ ra "lạnh lùng, băng giá" trước những cặp mắt ngưỡng mộ của tụi tôi. Mỗi lần tụi con trai tìm cách bắt chuyện với nó, nó đều trả lời đàng hoàng. Nhưng ngôn ngữ của nó là một thứ ngôn ngữ khách sáo, lịch sự, đúng mực, không bộc lộ một tí tình cảm nào. Vì vậy, không đứa nào trong bọn tôi dám "giỡn mặt" với nó.
Mới cập nhật Chương 10 | 2024-09-02 17:55
Minh Nguyệt Thính Phong | Ngôn tình | Hoàn thành 13.00 Vạn chữ | 0 | 68 lượt
Trong văn phòng làm việc của tập đoàn Hằng Viễn, Cao Ngữ Lam vừa đi công tác về. Cao Ngữ Lam là một chuyên viên hoạch định hoạt động tiêu thụ của phòng thị trường. Cô làm việc ở công ty này hơn một năm. Công việc rất bận rộn, thường phải làm thêm giờ, đi công tác như cơm bữa. Nhưng công ty có quy mô lớn, có thể học hỏi thêm nhiều nghiệp vụ, lương lậu cũng không tồi, vì vậy Cao Ngữ Lam rất hài lòng với công việc của mình. Bây giờ là năm giờ chiều, thời điểm sắp tan tầm. Cao Ngữ Lam vừa xuống máy bay, cô có thể về nhà nghỉ ngơi. Vì muốn tổng hợp lại nội dung đã thương lượng trong chuyến công tác nên Cao Ngữ Lam đến thẳng công ty. Cô quay đầu nhìn, là Ôn Sa, nhân vật nổi tiếng trong công ty.Cô Ôn Sa này đứng đầu bảng về nhan sắc ở công ty, thành tích nghiệp vụ mỗi tháng luôn dẫn đầu. Về mặt quan hệ hay đối nội đối ngoại, Ôn Sa cũng không nhất thì nhì. Vì vậy, cô ta quả thực là nhân vật nổi tiếng trong công ty. Lúc này, Ôn Sa đi nhanh về phía Cao Ngữ Lam. Cô không biết cô ta có việc gì tìm mình, cô định mở miệng hỏi thì bất chợt bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của đồng nghiệp ở bàn bên cạnh. Cao Ngữ Lam chưa kịp phản ứng đã bị Ôn Sa ôm chặt vào lòng.
Mới cập nhật Chương 65: Cầu hôn | 2024-09-02 17:55
Todoh_Yurika | Ngôn tình | Hoàn thành 0.40 Vạn chữ | 0 | 39 lượt
Trần Kiều Chi. 18 tuổi. Học sinh cuối cấp của một ngôi trường cao trung loại thường, cô không xinh đẹp như những cô gái khác nhưng bù lại Chi rất thông minh, tính tình thì không có gì đặc biệt. Nguyễn Hạ Dực. 18 tuổi. Học giỏi và nhanh nhẹn, nói chung là tài sắc vẹn toàn. Là bạn cùng lớp của Chi. Hai người là thanh mai trúc mã, sinh cùng ngày, cùng giờ nên tính cách y hệt nhau. Ai cũng nói sau này hai người sẽ thành đôi, nhưng cuộc đời mà, đâu thể biết trước được gì...Năm nay tớ và cậu lại cùng lớp nữa rồi. May quá! Chi vừa đi vừa nói, giọng điệu rất ư là vui vẻ. - Ừm. Dực cũng đáp lại cô nhưng câu trả lời rất hờ hững làm cô thoáng ngạc nhiên rồi nhìn theo ánh mắt cậu, ánh mắt ấy đang dõi theo một người con gái khác, dáng người cô ấy nhỏ nhắn, dễ thương lắm cơ! Tới cô nhìn còn thích nữa là. Đúng! Đó là người cậu thầm thích - Mai Lệ Uyên. Ánh mắt Chi thoáng buồn, cô biết chứ! Ở cạnh cậu bấy lâu sao cô không biết được bạn mình thích hay không thích ai chứ? Cái gì về Uyên cậu cũng kể cô nghe, mỗi lần như vậy tim cô lại nhói đau, không rõ lý do phải chăng cô đã thích cậu?Năm nay đã là cuối cấp rồi, nên lịch học dày đặc tới nỗi chẳng kịp thở, cô và cậu cũng cố gắng học. Cậu sẽ thi vào đại học kinh tế, còn cô sẽ vào khoa thiết kế vì cô muốn trở thành một stylist kiêm nhà thiết kế thời trang, còn lý do cậu vào khoa kinh tế thì cô không biết, chẳng lẽ cậu vào vì Uyên cũng vào đó sao? Cũng vào năm nay, cậu nói với cô vào tiệc chia tay cuối năm sẽ bày tỏ với Uyên, cô cũng rất chúc mừng, cớ sao tim vẫn cứ đau thế nhỉ?
Mới cập nhật Chương 2: Ngoại Truyện | 2024-09-02 17:55
Thằng Nhóc Hư | Ngôn tình | Hoàn thành 12.20 Vạn chữ | 0 | 38 lượt
Ngày tựu trường luôn là ngày vui nhất, được mặc đồng phục mới, đồ dùng mới,thầy cô mới,khiến thức mới.....Còn học sinh thì khác, có hai loại học sinh được nhắc đến ở trường hợp này, học sinh chăm chỉ: luôn luôn háo hức, chăm chỉ chuẩn bị bài mới cho buổi học đầu tiên, là lượt quần áo đồng phục, đánh giày dép bóng loáng và hạ quyết tâm tăng hạng ngay trong lần kiểm tra đầu tiên.Loại thứ 2 thì trái ngược hoàn toàn với loại 1.... nhưng...Còn loại học sinh như Min Jae thì......Tiếng mẹ gọi vọng lên đánh thức cô công chúa ngủ nướng thức dậy, bà luôn thức dậy rất rất sớm và chuẩn bị bữa sáng cho 2 mẹ con. Mẹ Min Jae mở một quán ăn nhỏ ngoài chợ, cuộc sống cũng chỉ đủ ăn và cho Min Jae đi học,dư được chút nào thì mẹ cô lạ cất đi.Vì thế năm nay cô may mắn được chuyển tới một trường cấp 3 danh tiếng, phần vì học lực khá tốt còn một phần vì số tiền gom góp được của mẹ.Min Jae chỉ muốn có một cuộc sống bình thường, học tại một trường bình thường, thi vào một trường đại học bình thường, làm một công việc hợp đồng hết sức bình thường và đến khi mẹ cô quá già thì cô sẽ là người thừa kế cái cửa hàng bình thường của mẹ và hai mẹ con sẽ sống một cuộc sống bình thường như thế cho đến khi mẹ già. Chấm hết.....NHƯNG...Mẹ thì muốn cô công chúa nhỏ phải là nhân tài suất chúng....Thôi đành vậy.
Mới cập nhật Chương 61: Em yêu anh.Đồ Ngốc | 2024-09-02 17:55
Mysweetlovlyday | Ngôn tình | Hoàn thành 63.40 Vạn chữ | 0 | 37 lượt
Trên môi nở một nụ cười, Diễm phóng xe đến trường đại học Hồng Hà. Diễm muốn thử một vai trò mới, một trò đùa mới, cuộc sống của Diễm tẻ nhạt quá nên Diễm luôn muốn thay đổi. Chị họ Diễm là giảng viên của trường đại học, chị bị ốm một tuần nên không thể đi dạy được, Diễm vì muốn đùa nghịch nên đã xin chú của Diễm cho Diễm được thay chị Thúy dạy thay chị ấy đến khi nào chị ấy khỏe hẳn thì thôi. Lần đầu tiên đi dạy, lần đầu tiên làm cô giáo mà lại giảng viên đại học nên Diễm không tránh khỏi lo sợ, run rẩy, nhưng một con bé lì lợm, bày đủ thứ trò như Diễm thì không có gì là quá đáng cả. Diễm đã lấy lại được tự chủ và tinh thần rất nhanh.Dắt xe vào cổng trường, Diễm thấy sinh viên đã đi học rất đông, tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới vang khắp sân trường, Diễm nhìn mấy cây phượng, mấy cây cảnh mà Diễm không biết tên, màu xanh của lá, màu đỏ của hoa, màu vàng của những chiếc lá khô rụng trên sân gạch, nắng hạ vàng làm lòng Diễm lâng lâng một cảm giác khó tả. Đẩy cặp kính lên cao, tay sách cặp, chân đều bước, trông Diễm chững trạc, uy nghiêm như một cô giáo, Diễm gõ cửa phòng thầy hiệu trưởng...Diễm im lặng, những lời ông Hùng nói không phải là không đúng, nhưng bản tính của Diễm là ương bướng, là thích làm theo ý mình nên rất khó cho Diễm khi phải nghe theo sự sắp xếp của người khác....
Mới cập nhật Chương 317 | 2024-09-02 17:55
Bùi Trà My | Ngôn tình | Hoàn thành 12.40 Vạn chữ | 0 | 36 lượt
Điệp thơ thẩn đi lại trong sân trường. Có thể là do hôm nay gió mùa đông bắc về nên trời hơi rét, chứ giờ xuân cũng sắp qua rồi. Kéo cổ áo lên cao, nó bước vào trong sân trường. Mấy cây hoa lũ bạn lớp cô mới trồng cách đây một năm giờ đã lớn lên rồi. Hoa nào cũng rất đẹp, lũ bạn này cũng biết trồng đấy chứ.Điệp nhìn lên cây hoa mang tên mình - hoa điệp. Cây hoa điệp lúc nào cũng dịu dàng đứng ở một góc sân trường, đến hè nó lại nở ra những bông hoa vàng ấm áp màu nắng hạ. Đã có mấy bông bắt đầu nở rồi đấy, Điệp nhủ thầm. Giá như rằng Điệp là nữ thần hoa, nó sẽ úm ba la biến cho cây hoa luôn ra bông suốt bốn mùa.Cuối cùng thì cái Thanh cũng về. Đúng là, lúc nào cũng chỉ thích ăn quà vặt là giỏi! Bắt người ta chờ mãi từ bấy đến giờ. Kìa coi đi! Trên tay cầm hết ô mai rồi lại đến sấu dầm, miệng lại rau ráu bim bim, sao mà ăn lắm thế không biết? Vậy mà vẫn có được dáng đẹp, cái Thanh này sao mà tài hơn cả tài! Điệp mặt buồn xo, nó định cãi gì đó nhưng nhìn cả lớp ai cũng làm được bài đành im lặng. Ai bảo nó kém môn này chứ? Bài kiểm tra vừa rồi chắc hẳn Điệp chỉ được 6, 7 điểm là hết cỡ.
Mới cập nhật Chương 61 | 2024-09-02 17:55
Tuyết Lý Hồng Trang | Xuyên không | Hoàn thành 12.60 Vạn chữ | 0 | 33 lượt
Chu Mộ Phỉ có nằm mơ cũng chưa bao giờ nghĩ đến bản thân lại xuyên thành một con chim. Chu Mộ Phỉ vô cùng tức giận, là điêu!…… Được rồi, là điêu, hơn nữa còn là thần điêu nổi tiếng trong tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung. Nhưng y một chút cũng không muốn làm thần điêu cái quỷ gì đó, ai tới nói cho y biết làm sao để có thể biến lại thành anh đẹp trai!
Mới cập nhật Chương 63: Phiên ngoại 3 | 2024-09-02 17:55
Tây Tử Tự | Ngôn tình | Hoàn thành 12.60 Vạn chữ | 0 | 55 lượt
Lục Nghiên Kiều nuôi một con vẹt tên là Rùa Đen, một người một chim tương thân tương ái, tình cảm sắt son hơn cả vàng ròng. Một hôm nọ, lầu dưới nhà Lục Nghiên Kiều bỗng có hàng xóm mới chuyển tới. Chẳng mấy ngày sau, Lục Nghiên Kiều ngạc nhiên phát hiện bé cưng nhà mình làm phản rồi. Vì thế hằng ngày cô đều phải gân cổ gào xuống lầu dưới: “Hạ Trúc Lịch, anh có nhìn thấy chim của em không?” Dần dà, khu nhà này bắt đầu tung tin vịt —— có một cô gái trường kì giở trò lưu manh với hàng xóm. Lục Nghiên Kiều: “…… Hạ Trúc Lịch anh chờ đấy cho em!!” Đây là một câu chuyện về hai kẻ đánh nhau bốp bốp một thời gian rồi không tách nhau ra được nữa. Couple: Nữ chính lảm nhảm tào lao x Nam chính nam thần lạnh lùng cao ngạo. Nam chính là game thủ chuyên nghiệp của game PUBG. Bác nào không chơi game này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến quá trình đọc cả.
Mới cập nhật Chương 63: Trở thành người thân - Hôn lễ (Hoàn thành toàn bộ) | 2024-09-02 17:55
David Nicholls | Tiểu thuyết | Hoàn thành 8.00 Vạn chữ | 0 | 44 lượt
Truyện Nhấn Chuông Đi, Đừng Đợi! là một tiểu thuyết tình yêu nổi tiếng của tác giả David Nicholls, một tiểu thuyết hài hước, chân thành, kịch tính và không thiếu những phút giây nhẹ nhàng. Nicholls đã phác họa toàn bộ những trải nghiệm quen thuộc ở ngưỡng cửa đại học, tái dựng những khoảng thời gian đầy hoang mang mà sinh viên trải qua trong quãng thời gian nhiều biến động cùng những bữa tiệc cuồng nhiệt, những mối quan hệ chông chênh và những khoảnh khắc đan xen lãng mạn... bằng khả năng khắc họa tính cách, diễn biến tâm lý nhân vật vô cùng tuyệt vời.Truyện kể về nhân vật chính là Brian Jackson là fan chính hiệu của Thách thức Đại học từ thời thơ ấu. Cậu luôn mơ ước trở thành một ngôi sao của game show này. Những ngày đầu của đại học cậu đã không ngừng cố gắng tìm mọi cơ hội để góp mặt trong đội tuyển dự thi...Nhưng khi cậu chưa kịp nguôi sung sướng vì ước mơ nay đã trở thành hiện thực thì chuyện gia đình, bạn bè, mối quan hệ với Alice Harbinson một cô nàng nóng bỏng và Rebecca Epstein cô bạn lập dị đã kéo theo toàn bộ thời gian và tâm trí của cậu.Nội dung truyện không hề mới mẻ nhưng bằng lối kể kể chuyện mang đầy phong cách David Nicholls thì câu chuyện này đã không thể trộn lẫn với những câu chuyện khác. Nó khiến cho người đọc cảm nhận được hơi thở của thời sinh viên lãng mạn, sôi động và tràn đầy nhiệt huyết.
Mới cập nhật Chương 40 | 2024-09-02 17:55
William Makepeace Thackeray | Tiểu thuyết | Hoàn thành 13.20 Vạn chữ | 0 | 44 lượt
Nàng, là một cô gái thân phận thấp hèn, sống trong tủi nhục, bị người đời khinh rẻ, điều đó khiến nàng có quyết tâm thay đổi, có khát vọng được đặt chân vào giới thượng lưu một lần trong cuộc đời này. Một cô gái chỉ đi làm rửa bát, giặt quần áo cho các gia đình quý tộc liệu có thể đạt được ước mơ viển vong kia không?
Mới cập nhật Chương 66 | 2024-09-02 17:55
Teresa Medeiros | Tiểu thuyết | Hoàn thành 6.60 Vạn chữ | 0 | 40 lượt
Từ xưa đến nay, mọi người trên thế giới này đều biết gia tộc của hắn và gia tộc của cô cạnh tranh ác liệt. Không chỉ đấu trí, ngược lại còn xảy ra xung đột vũ trang hại không biết bao nhiêu người dân vô tội, khiến cho bách tính kẻ mất nhà người mất mạng. Hai gia tộc kịch liệt đấu tranh, tựa như muốn thông báo cho đôi bên, chỉ có một gia tộc được sống trên thế gian này, còn gia tộc còn lại phải chết. Hai gia tộc một chín một mười ngang tài ngang sức, đấu tranh qua lại cũn không có kết quả đàng phải hoà hoãn lại.
Mới cập nhật Chương 33 | 2024-09-02 17:55
Umberto Eco | Tiểu thuyết | Hoàn thành 14.80 Vạn chữ | 0 | 34 lượt
Anh là một anh chàng cảnh sát không những tài giỏi lại còn đẹp trai. Sau khi tốt nghiệp đại học, nhờ có năng lực vào thiên phú đã xin được vào cục cảnh sát làm việc. Chỉ với một năm, đã tích luỹ được không ít những kiến thức, phá không biết bao nhiêu vụ trọng án. Người ta thường ví von anh sinh ra chỉ để làm cảnh sát mà thôi, những nghề nghiệp khác đều không hợp. Anh tài giỏi lại đẹp trai, chính là một ngôi sao sáng chói trong cục cảnh sát thành phố. Có không biết bao nhiêu cô gái vì mến mộ anh mà quyết tâm cố gắng để vào được cục cảnh sát này.
Mới cập nhật Chương 74 | 2024-09-02 17:55
Victoria Holt | Tiểu thuyết | Hoàn thành 1.80 Vạn chữ | 0 | 59 lượt
Gia đình cô có truyền thống tạo ra những loại vải bắt mắt và những bộ quần áo tuyệt đẹp, nổi danh khắp thế giới. Chỉ cần là quần áo hay bất kể loại vải nào do gia đình cô tạo ra để trở nên đắt giá. Thậm chí có một số loại vải còn đắt hơn cả một viên kim cương cỡ lớn. Sống trong một gia đình có truyền thống như vậy, từ nhỏ cô đặc biệt đã yêu thích vẽ vời, nhất là vẽ về thời trang. Với ước mơ lớn lên có thể trở thành một nhà thiết kế thời trang, khi còn rất bé cô đã cố gắng rất nhiều. Đúng là không phụ lòng người, cuối cùng cô đã trở thành một nhà thiết kế danh tiếng lừng lẫy.
Mới cập nhật Chương 9: Vén màn bí mật | 2024-09-02 17:55
Victoria Holt | Tiểu thuyết | Hoàn thành 2.20 Vạn chữ | 0 | 68 lượt
Nàng từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, sống nhờ tình yêu thương của họ hàng, hàng xóm. Chưa từng hiểu được ý nghĩa của hai chữ "cha mẹ", càng chưa từng được gọi hai tiếng này. Nhìn người ta có cha có mẹ, nàng đương nhiên ghen tị đối kị. Nhưng từ khi nàng sinh ra đã đâu có mẹ có cha như bọn họ. Có ghen tị cũng đâu có làm được gì. Nhiều khi mong ước có được sự quan tâm của mẹ mỗi khi ốm nặng, sự đùm bọc bảo vệ của người cha mỗi khi bị bạn bè bắt nạt. Nhưng dường như ước mơ này đối với nàng quá xa vời, nó chính là một ngọn núi cao chót vót, còn nàng lại không thể đưa tay ra với lấy.
Mới cập nhật Chương 11: Kellaway chiến thắng | 2024-09-02 17:55
Victoria Holt | Tiểu thuyết | Hoàn thành 2.40 Vạn chữ | 0 | 102 lượt
Vừa sinh ra đã bị đẩy vào một khu rừng sâu. Một đứa bé mới lọt khỏi lòng mẹ mà bị đẩy vào một khung rừng hoang vắng, hãy tưởng tượng xem kết cục của nó sẽ bi thảm đến mức nào. Sẽ chết ư? Nhưng không, đứa bé này may mắn gặp được một con chó sói, nhờ sữa của chó sói mà lớn lên, mà con chó sói ấy từ khoảnh khắc cứu đứa bé đã được nó coi là mẹ. Sống một cuộc sống hoang dã, không biết thế nào là nói, hằng ngày cũng chỉ biết nói theo những tiếng của động vật. Quanh năm suốt tháng làm bạn với cỏ cây hoa lá.
Mới cập nhật Chương 12: Thú tội | 2024-09-02 17:55
_MeoQuy_ | Teen | Hoàn thành 12.40 Vạn chữ | 0 | 37 lượt
Cuộc sống của Lăng Từ Nhật xoay quanh những câu chuyện về cuộc sống, những cung bậc học trò cũng như là về ... tình yêu... - Này nhóc!! - Gì đấy?? - Gọi là anh cái nào!! - Ông chỉ hơn tôi nửa năm thôi. Muốn tôi gọi là anh thì... đợi đến khi ông là người yêu tôi thì hẳn nói!!...Dương Khánh Nam nhìn Lăng Từ Nhật, nheo nheo mày, cười nham hiểm... - Được rồi!! Là do nhóc nói đấy nhé!!!
Mới cập nhật Chương 56: Ngoại truyên (2): Mẹ ơi!! Con xin lỗi... | 2024-09-02 17:55
Cỏ mây | Teen | Hoàn thành 16.00 Vạn chữ | 0 | 40 lượt
Buổi trưa tranh thủ trước lúc ngủ, nó chôm cái điện thoại của mẹ, vắt chân lên giường lướt facebook và xem phim.Cứ mỗi lần như thế là nó lại ao ước nhanh đến ngày nó đậu vào trường chuyên để được mua điện thoại. Nó- Lê Bảo Linh Đan: xinh đẹp và dễ thương vô đối, nụ cười tỏa nắng cùng giọng nói khá ngọt èn học khá là giỏi thì có lẽ là những thứ khiến nó đã có ngươid crush từ lúc học mẫu giáo. Trong mắt mọi người trừ bố mẹ, em trai và bff thì ai cũng biết nó là một đứa học vô cùng giỏi, ngoan ngoan lại hiền lành dễ thương, lại vô cùng xinh đẹp. Nhưng một sự thật mà ít ai biết nó là một đứa max lười, đanh đá thì vô đối( tùy lúc) trẻ con không tưởng được, đã thế lại còn chảnh không ai bằng... chẹp chẹp
Mới cập nhật Chương 80: Happy ending | 2024-09-02 17:55
Chấp Thông Nhất Căn | Ngôn tình | Hoàn thành 21.40 Vạn chữ | 0 | 42 lượt
Mùa thu dần trôi qua, thành phố Ngân nghênh đón đợt khí lạnh đầu tiên của mùa đông. Những chiếc lá khô rơi đầy trên đất, bị gió cuốn đi, mang theo một làn gió lạnh. Tiếng chuông kết thúc tiết học cuối vang lên, cửa kính trong suốt nơi phòng học, xuất hiện những thân ảnh mờ ảo. Trên hành lang phòng học, từng âm thanh không ngừng vang lên, nào là tiếng thu dọn sách vở, tiếng cười nói, quang cảnh xung quanh trở nên náo nhiệt.Tiết học cuối kết thúc đã là xế chiều, cũng đã đến giờ ăn tối của mọi người, hiện giờ thời tiết bắt đầu chuyển mùa, trời dần chuyển tối, trường học được xây dựng rất lâu đời, không có điều hoà, ngay cả máy sưởi càng không cần nghĩ đến. Bạn cùng phòng Bùi Anh không ngừng lên tiếng oán giận, sắp cuối khoá mới bắt đầu lo lắng. “Chi Chi, chút nữa chúng ta cùng nhau đi ăn cơm nhé? Không biết hôm nay nhà ăn có món gì nhỉ?”“Có lẽ hôm nay không được, ngày mai là cuối tuần, tớ phải quay về nhà.” Giọng nói Thiên Chi rất êm tai, còn mang theo chút ngọt ngào. Bùi Anh nghe đến đây, đột nhiên dùng mu bàn tay đặt vào trán mình, chợt nhớ ra điều gì đó, nhìn Thiên Chi nói, “Ôi tớ quên mất, tớ quên hôm nay cậu phải về nhà, nhớ không lầm thì cậu từng nói, một tuần phải về nhà một lần đúng không?”
Mới cập nhật Chương 107: Phiên ngoại 28: Gia đình đoàn viên | 2024-09-02 17:55
| Ngôn tình | Hoàn thành 10.00 Vạn chữ | 0 | 29 lượt
"Người tiếp theo, Thẩm Quân Sơn!" Tạ Tương không tự chủ được mà thở gấp, người xếp hàng phía trên đã đi vào cổng, tiếp theo chính là cô rồi. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cô vẫn không tránh khỏi có chút căng thẳng. "Phù, bình tĩnh nào!" Tạ Tương nhủ thầm trong lòng. "Người tiếp theo, Tạ Lương Thần!" "Có!" Gần như là vô thức, Tạ Tương trả lời một cách dõng dạc, những học viên khác đang chờ ở hành lang cũng nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ.Cô vội vàng cúi gằm mặt xuống, vò vò mái tóc vừa mới cắt ngắn của mình một cách thiếu tự nhiên, cầm tờ giấy kiểm tra sức khỏe của mình, bước thật nhanh về phía phòng y tế. Một tiếng "bịch" vang lên, Tạ Tương va phải người vừa mới bước ra từ trong phòng y tế, tờ giấy khám sức khỏe rơi xuống đất. "Xin lỗi!" Tạ Tương liên tục nói xin lỗi người đó. Thẩm Quân Sơn khom người xuống nhặt tờ kiểm tra sức khỏe lên, cúi đầu nhìn cô bằng ánh mắt đánh giá.Người đứng trước mặt thấp hơn anh một cái đầu, làn da rất trắng, thân hình gầy gò, cái cổ mảnh mai đến mức dường như chỉ cần mạnh tay một chút là có thể bẻ gãy, nhìn kỹ mới thấy trên móng tay có vệt màu hồng nhạt, rõ ràng là trước đây từng sơn móng tay, nhưng đã dùng bấm cắt đi. Mới có mấy năm mà học viện quân sự Liệt Hỏa đã xuống cấp đến mức độ này, ngay cả kẻ có tố chất thế này mà cũng có thể thông qua bài kiểm tra nhập học sao?
Mới cập nhật Chương 50 | 2024-09-02 17:55
Cầm Gian Đích Luật Động | Ngôn tình | Hoàn thành 46.60 Vạn chữ | 0 | 38 lượt
Nửa giờ sau, rốt cục nhìn thấy hành khách chuyến bay lần lượt đi ra, tim tôi bắt đầu đập thình thịch, cảm giác trái tim sắp nảy ra ngoài rồi. Nàng còn chưa đi ra, chắc là còn phải đợi hành lý, gương mặt tôi khó nén vui sướng cùng hồi hộp, trong lòng nghĩ về bộ dáng của nàng, sẽ có biến hóa quá lớn hay không… Qua mười mấy phút (cảm giác thời gian thật là dài dằng dặc!), ở trước mặt tôi mười mấy mét, trông thấy một cô gái ăn mặc nhàn nhã thời thượng, vóc người cao gầy, đầu để kiểu tóc nâu dài đi về phía tôi. Đúng! Là nàng! Người phụ nữ khiến tôi ngày nhớ đêm mong, vô cùng đắm say. Chúng tôi đồng thời nhìn thấy đối phương, tôi vẫy tay với nàng, nàng lộ ra nụ cười mê người, còn có hai lúm đồng tiền nhỏ thật sâu, đôi mắt lấp la lấp lánh, rất là xinh xắn. Nàng bước nhanh đến chỗ tôi, nhưng dừng lại ngay ở cự ly cách tôi hơn một mét, chúng tôi cứ lẳng lặng nhìn nhau như vậy. Nàng thay đổi, trở nên thành thục mỹ lệ hơn, toàn thân tỏa ra một loại khí chất tao nhã, không còn là cô bé ngày trước vô cùng thẹn thùng, gặp phải chuyện thì có hơi sợ hãi. Đôi mắt của tôi bắt đầu nhòe đi, rơm rớm nước mắt. Tôi nhìn thấy khóe miệng nàng đang run run, đôi mắt vẫn bình tĩnh nhìn tôi, giống như nhìn thấu lòng tôi, tôi đoán chắc hẳn bây giờ trong lòng chúng tôi đều nghĩ giống nhau! Yêu nhau mười năm, nhưng sáu năm xa cách, thời gian sáu năm chúng tôi chỉ có thể gặp mặt nhau vài lần, những lúc khác cả hai đều đau khổ chờ đợi, thật khó tin tưởng chúng tôi lại có thể chịu đựng được.
Mới cập nhật Chương 233 | 2024-09-02 17:55
Yên Miểu | Ngôn tình | Hoàn thành 61.00 Vạn chữ | 0 | 36 lượt
Cẩm y vệ vừa tuyên chỉ xong, Lại bộ thị lang Vương Lương đang quỳ trên đất đã kích động kêu lên “không. Ta muốn gặp Hoàng thượng. Ta bị oan”. “Hừ” tiếng cười nhạt khinh thường vang lên trong tai mọi người “Vương đại nhân, chuyện đã tới mưc này, ngươi còn kêu oa? Vì ngươi ăn hối lộ, làm trái pháp luật, cắn xén lương bổng của tướng sĩ biên quan, khiến mấy vạn tướng sĩ ăn không no bụng, áo không đủ che thân, bị quân địch giết chết. Ngươi dám nói ngươi oan uổng vậy thì đại gian thần Tần Quái sẽ nhảy ra khỏi quan tài nói hắn là trung thần”Thanh âm sắc bén, Vương Lương nhìn qua, thấy một người mặc cẩm phục, khoác áo choàng mày đen, thân cao tám thước. Hắn đứng ngay cửa, phía sau là ánh mặt trời chiếu xuống làm toàn thân hắn như mạ một lớp vàng, vô cùng chói mắt, cao cao tại thượng khiến người ta ngưỡng mộ. Vương Lương nhìn thấy hắn, thân mình run rẩy, ánh mắt sợ hãi, lắp bắp gọi tên người tới “Lục…Lục đô đốc”. Lục đô đốc, Lục Hoài Khởi, Đông Hán đô đốc.Hắn tướng mạo tuấn mỹ vô trù lại tự tịnh thân vào cung làm thái giám. Có lẽ vì thế mà tính tình hắn đại biến, vô cùng biến thái, bạo tàn âm độc, thủ đoạn đối phó người khác rất độc ac. Sau khi vào cung, chỉ dùng mấy năm ngắn ngủi đã đánh bại Tây Hán Đô đốc Lưu Trực vốn rất được sủng ái, trở thành quyền thần được Hoàng đế coi trọng nhất. “Hừ” Lục Hoài Khởi đi đến trước mặt Vương Lương, khóe môi cong lên, cười một cách khinh miệt.
Mới cập nhật Chương 305: PHIÊN NGOẠI | 2024-09-02 17:55
Hồi Sênh | Ngôn tình | Hoàn thành 18.80 Vạn chữ | 0 | 54 lượt
Chín năm trước, ở ngoài sân vận động, Giản Duy gặp Giang Ngật. Sau lần “gặp” đó, cô đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên. “Em thích nghe anh hát bài ‘Đầy sao’.” “Được, có cơ hội giáp mặt sẽ hát cho em nghe.” Giang Ngật là thần tượng Giản Duy hâm mộ nhiều năm, cũng là người đàn ông khiến cuộc đời cô biết được cái gọi là “động lòng”. Chín năm sau, tại chốn cũ, cô tham dự concert của anh. Dưới bầu trời đầy sao, dưới ánh nhìn chăm chú của hàng vạn người, Giang Ngật thổ lộ với cô.“Anh yêu em, em chính là của anh.” “Em đã từng thấy qua ngân hà, nhưng chỉ yêu một vì sao là anh.” Giản Duy nghĩ tất cả đã quá viên mãn, anh lại làm cho cô tin rằng, mọi thứ còn có thể viên mãn hơn. Chuyện thầm mến thời thanh xuân của cô, cuối cùng cũng có kết cục hoàn mỹ.
Mới cập nhật Chương 94 | 2024-09-02 17:55
Mai Thảo Cát Tiên | Ngôn tình | Hoàn thành 15.40 Vạn chữ | 0 | 41 lượt
Trên thảo nguyên xanh bao la, xung quanh khói lửa ngun ngút, tiếng trống và tiếng quân lính rào thét vang trời... Trên đỉnh cao nhất có một thân ảnh mảnh mai, tóc đen xõa dài che đi hai bên gương mặt, có hơi rối ren nhưng không thể nào che đi được độ diễm lệ của con người kia. Cô ấy có đôi mắt trong sáng tựa lưu ly, đôi môi đỏ mọng chúm chím.. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy là sự ngoan cường mạnh mẽ thông minh sâu sắc.Nhưng giờ chỉ tràn đầy mờ mịt, tràn đầy sự suy tư khó hiểu.. Nàng vốn đang suy nghĩ, đang muốn tìm ra lý do gì đó.. Nàng mặc kệ xung quanh, mặc kệ sống chết, giống như nơi này có ra sao cũng không còn liên quan đến nàng nữa vậy.. Nàng đang đợi một người, phải hỏi cho rõ một vấn đề. Cuối cùng binh lực phía đối diện cũng đã kéo đến trên tường thành cao ngút. Một vị quân vương đẹp say đắm lòng người đang đứng đó, ánh mắt sâu thẳm khó lường và nhiều tướng sĩ kề cận.Vị quân vương kia đôi mắt hướng thẳng nữ nhân đang bị trói trên cao đôi chân mày hắn nhíu chặt. Nữ nhân đang cúi đầu bỗng ngẩng lên đáp lại ánh mắt đó, đôi mắt không mang theo vẻ sợ hãi gì chỉ lộ ra một ý cười, ý cười lạnh nhạt.
Mới cập nhật Chương 77 | 2024-09-02 17:55
Bạo Táo Đích Bàng Giải | Ngôn tình | Hoàn thành 16.40 Vạn chữ | 0 | 42 lượt
Mộc Tiểu Nhã sắp chết. Chính xác mà nói thì bắt đầu từ 10 ngày trước, cô có thể cảm giác được bản thân cách ngày mình chết càng lúc càng gần. Mười ngày trước, cô về nước thăm người thân, mới ra sân bay thì ngất ở ven đường. Vì cô bất ngờ ngất mà tạo ra một sự hỗn loạn không nhỏ, cũng may sân bay tiến hành cấp cứu kịp thời, nhanh chóng đưa cô tới bệnh viện.Vào thời điểm khi tỉnh lại, người nhà đều đứng xung quanh cô, không cần hỏi nhiều, chỉ nhìn vào hai mắt sưng đỏ của cha mẹ, Mộc Tiểu Nhã đã biết bản thân mình lần này sợ là bệnh không nhẹ, bằng không người luôn luôn ổn trọng như cha mẹ sẽ không thất thố như thế. Cô nghĩ thầm, muốn hỏi một chút, nhưng há miệng ra, sức lực lại chẳng có. Sau đó cô lại rơi vào hôn mê, cả người cứ tỉnh rồi lại ngủ, cứ liên tục như vậy, thân thể càng ngày càng suy yếu, mà máy móc chữa bệnh bên giường, cũng càng ngày càng nhiều.Có những lúc rơi vào trạng thái hôn mê sâu, cô đã từng hai lần vào phòng ICU. Cũng chính là đến lúc này, cô mới biết rốt cuộc mình bị làm sao. "Cô Mộc, cô đã mắc phải một căn bệnh di truyền hiếm gặp." Bác sĩ phụ trách vẻ mặt đồng tình nói với Mộc Tiểu Nhã, "Loại bệnh di truyền này là đột phát, xác suất phát bệnh rất thấp, hơn nữa trước khi phát bệnh, thân thể sẽ không có bất kì biểu hiện gì khác thường, nhưng một khi phát bệnh, thân thể sẽ nhanh chóng bị suy kiệt."
Mới cập nhật Chương 82: Phiên ngoại 5 | 2024-09-02 17:55
Bát Thị Phong Động | Ngôn tình | Hoàn thành 8.20 Vạn chữ | 0 | 46 lượt
Kỷ Khê chỉ từng gặp qua Nguyễn Hiếu Phong một lần, chính là lần cùng anh đi đăng ký kết hôn. Phóng viên đứng đầy ngoài cửa, ánh đèn flash liên tục nhấp nháy xuyên qua lớp màn cửa dày, tiếng ồn ào văng vẳng. Anh ngồi trên chiếc ghế sô pha bé nhỏ cũ nát trong nhà cô, biểu cảm lãnh đạm biếng nhác. Lúc nghiêng đầu nhìn cô, tiện tay dụi tắt luôn điếu thuốc. Nguyễn Hiếu Phong đã từng gặp Kỷ Khê hai lần.Lần đầu tiên là năm năm trước, khi ấy anh ngồi bên dưới sân khấu, còn cô đứng bên trên. Người trên sân khấu mặc một bộ váy đỏ, thắt lưng đung đưa, điệu nhảy mang theo vẻ ngây ngô. Lần thứ hai, đoàn phim của anh đụng mặt đoàn của cô, cô khoác chiếc áo phục trang màu xanh ngọc, lén rời đi theo anh, đôi mắt lấp lánh tựa vì sao. Kỷ Khê bị tung tin đã cùng ảnh đế trẻ tuổi nhất đăng kí kết hôn. Dân mạng đua nhau chia sẻ: “Kỷ Khê dựa hơi đàn ông đổi đời”, “sính lễ trị giá 2 tỷ”.Khi bị chất vấn, Nguyễn Hiếu Phong mặt mày lãnh đạm: “Là tôi ở rể.” Mẩu chuyện: Mọi người đồn rằng: Con người của Nguyễn Hiếu Phong bề ngoài ôn nhu bên trong lạnh lùng, lãnh đạm khó hiểu. Ở cùng vợ mới cưới mà cả tay cũng không nắm. Chỉ có Nguyễn Hiếu Phong hiểu rõ nếu chạm vào ngón tay mềm mại ấy thêm lần nữa, anh sẽ liền nhớ lại cái đêm ngọt ngào trầm luân kia. Anh khẽ cất tiếng a, nghe cô nhẹ nhàng gọi anh bằng “anh”. Lạnh lùng đến mấy cũng trở thành ngọn lửa nóng bừng bừng.
Mới cập nhật Chương 41: Ngôi sao dẫn đường | 2024-09-02 17:54
Chinh Hoàng | Ngôn tình | Hoàn thành 10.20 Vạn chữ | 0 | 39 lượt
Tôi tên Hà, hôm nay tròn 1 tháng tôi về nhà họ Giang làm dâu. Cuộc hôn nhân giữa tôi và người chồng hiện tại, là cuộc hôn nhân thương mại. Thậm chí trước ngày cưới, chúng tôi mới chỉ gặp nhau đúng 6 lần... Nhà họ Giang khác hoàn toàn với những gia đình giàu có khác. Họ sống ở ngoại thành, mở công ty kinh doanh đồ gỗ rất phát triển đứng đầu là bố chồng tôi. Bên trong vẻ hào nhoáng, choáng ngợp đó là một gia đình hết sức phức tạp với những bí mật động trời, những thủ đoạn tranh quyền còn khốc liệt hơn cả trong phim..Chồng tôi tên Duy là con cả trong gia đình, mẹ chồng mất sớm. Còn người mẹ hiện tại là mẹ kế, bà ấy cũng có 2 người con trai. Lẽ dĩ nhiên từ trước đến giờ, mấy đời bánh đúc có xương mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng. Chúng tôi đích thị là cái gai trong mắt, là tảng đá cản đường lớn nhất của bà ấy trên con đường đi tới gia sản họ Giang... Bữa cơm nào tôi cũng cảm thấy nặng nề. Từng cử chỉ, lời ăn tiếng nói đều phải hết sức cẩn thận. Tính tôi từ trước đến giờ đã hay bộp chộp, không quen phép tắc mà nay lại được gả vào cái gia đình truyền thống mẫu mực kiểu này, nên cảm giác giống hệt cá nhảy lên bờ khó chịu kinh khủng...
Mới cập nhật Chương 51 | 2024-09-02 17:54
Nhất Điểu Anh Minh | Ngôn tình | Hoàn thành 10.60 Vạn chữ | 0 | 33 lượt
A Vi kiễng chân, với tay lấy khăn lau trên sào phơi giặt ướt, nhanh chóng chà lau thật kĩ đôi quang gánh cùng thùng dụng cụ một lượt, chuẩn bị cùng ông nội ra ngoài. Kiều gia cũng không có ruộng đất gì, Kiều lão đầu là một người thợ trám sứ, cả đời chỉ dựa vào chuyện đi hết đường ngang ngõ dọc trám chén đĩa mà làm kế sinh nhai. A Vi ngày ngày đi theo ông nội, động tác nhanh nhẹn ở một bên giúp đỡ lão nhân làm việc. Mấy năm nay các nông hộ cùng mấy nhà bần dân đều sống nghèo túng, chén đĩa bình thường có rơi vỡ cũng cẩn thận giữ lại mà nhờ người thợ sứ sửa chữa. Tuy không được như lúc còn nguyên nhưng dù sao tiền sửa một cái chén so ra cũng tiện nghi hơn rất nhiều so với tiền mua chén mới.Nắng sớm dìu dịu vờn qua gò má ửng hồng của nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn ẩn một tầng mồ hôi mỏng, khoé miệng tươi cười vui vẻ, chọc người nhìn tới không thể không nghĩ đến quả mật đào mọng đỏ thơm ngọt. A Vi năm nay đã 18 thế mà nhìn qua cũng chỉ như tiểu cô nương 16, mềm mại xinh xắn, cho dù trên người chỉ là y phục vải bố đơn giản nhưng cũng không thể giấu đi tướng mạo dễ nhìn.
Mới cập nhật Chương 53 | 2024-09-02 17:54
Loạn | Ngôn tình | Hoàn thành 22.80 Vạn chữ | 0 | 72 lượt
Nhận được điện thoại của Lý Nhược Vân khi Loan Hoan đang trong một quán rượu ở thị trấn nhỏ sát biên giới Nga – Ukraine nghe hát uống rượu, chính xác mà nói, là Lý Nhược Vân gọi điện thoại cho anh trai cô, chẳng qua là lúc này, cũng không biết Lý Nhược Tư cùng bạn gái của anh ta đi nơi nào rồi, Lý Nhược Vân gào lên ở trong điện thoại: Cứu mạng. . .Hoan, cậu mau tới cứu tớ!Hiển nhiên, Lý Nhược Vân tiểu thư không sợ trời không sợ đất gặp phải chuyện phiền toái. Cô rời trấn nhỏ đi đến địa điểm Lý Nhược Vân chỉ định mất hơn một giờ đi xe, hơn một giờ sau, Loan Hoan liền nhìn thấy xe của Lý Nhược Vân. Vừa lúc màn đêm vừa buông xuống, sắc trời đen như mực hạ xuống làn tuyết trắng xoá, xe của Lý Nhược Vân dừng ở ven đường, trên mái xe đã có một lớp tuyết mỏng manh bao trùm. Nơi này hoang tàn vắng vẻ, rốt cuộc là Lý Nhược Vân lái xe đến nơi đây như thế nào? Loan Hoan có chút tò mò.
Mới cập nhật Chương 106: Phiên ngoại Dung Doãn Trinh | 2024-09-02 17:54
Long Thất | Đô thị | Hoàn thành 22.80 Vạn chữ | 0 | 50 lượt
Hành tinh Emperor, phủ Nguyên soái. Tạ Kiến Vi: “Đây đã là lần thứ tư.” Người đàn ông mặc bộ quân phục màu đen, trên vai gắn hai hàng đầy sao, gương mặt anh tuấn, khóe miệng khẽ nhếch lộ vẻ lưu manh, tay xiết chặt ôm lấy eo của anh: “Hôn lại lần nữa đi.” Dứt lời, hắn chẳng nói thêm lời nào, cúi xuống hôn thêm một cái, đã thế còn chẳng giống kiểu chuồn chuồn lướt nước khẽ chạm như ba lần trước, lần này hắn cạy mở hai hàm răng, quấn lấy đầu lưỡi, tựa như ngàn quân quét ngang, mạnh mẽ mà nồng nhiệt, đong đầy tình yêu tha thiết và ham muốn được độc chiếm mãnh liệt.Tạ Kiến Vi khẽ rên lên một tiếng, đè lấy bàn tay đang quấy nhiễu của hắn: “Lục, Lục Ly.” Âm đuôi khẽ run run của anh khiến động tác của người đàn ông càng thêm hăng hái, giọng nói cất lên cũng tăng thêm vài phần gợi cảm quyến luyến: “… Một chút nữa thôi mà.” Ba giờ sau, Tạ Kiến Vi đứng ngắm bộ quân trang đầy nếp nhăn, nằm xộc xệch trên bàn, còn cả ghế sofa được trang bị chức năng tự dọn dẹp… Chút thôi cái đậu má nó ấy.Có điều, cuối cùng cũng thành công dỗ được người đi. Buổi chiều có buổi diễn tập quân sự quan trọng tại hành tinh Flolo, kể cả có là phi thuyền của Nguyên soái, di chuyển với tốc độ cao nhất từ hành tinh Emperor tới nơi hội họp cũng cần hai tiếng nếu đúng giờ, thế nên Lục Ly không thể nào lần lữa việc xuất phát được nữa. Tạ Kiến Vi thở hắt, gắng gượng đứng dậy, cho dù anh sở hữu chứng nhận thể chất cấp S đặc biệt xuất sắc của Đế quốc, nhưng hoàn toàn không thể so sánh với tên Lục Ly cấp SSS khác người kia.
Mới cập nhật Chương 114: Sự phản bội tột cùng (kết): Chuyện cũ qua đi, tình mãi vĩnh hằng | 2024-09-02 17:54