Mê Dương | Đam mỹ | Hoàn thành
Con vật kia, có đôi mắt vàng. Nó có vẻ ngoài băng lãnh, từ tốn, tha thiết nhưng chẳng hiểu sao lại quấn lấy mình hắn. Lí trí nói với hắn rằng hắn nên bỏ chạy khỏi chỗ đó, tránh xa con quái vật đó. Nhưng hắn lại tuyệt không muốn động. Thân thể bình thường luôn luôn duy trì cảnh giác cao độ lúc này lại gần như lười biếng. Hắn thậm chí còn nở nụ cười. Thấy hắn cười, ở nơi sâu trong đôi mắt vàng kia thoáng chốc cháy lên hai đám lửa không biết tên.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Phong Lộng | Đam mỹ | Hoàn thành
Đời là gì? Phải chăng chính là một chuỗi những ngày cay đắng? Sống trên đời, tại sao thứ nhận được luôn là những nỗi khổ đau điên cuồng? Người ta có thể yêu, nhưng tại sao cậu lại không thể? Cả một đời dây dưa với bảy nam nhân, cuối cùng cái kết cục nhận lại chỉ là những điều cay đắng. Hóa ra, thế giới này không tươi đẹp thật sự như người ta vẫn thường hay miêu tả. Hóa ra, trên thế giới này, có thể kiếm tìm được một nơi yên bình quả nhiên là không hề dễ dàng gì. Ranh giới giữa yêu thương và lòng thù hận chỉ cách nhau rất gần, rất gần. Có đôi khi ta lầm tưởng đó là hận, nhưng khi cảm nhận được một điều gì đó, ta lại phát hiện ra điều này: hóa ra, đó là tình yêu thương. Yêu thương và yêu thương, nó giống như đóa hoa thơm nở rộ. Nhưng có hoa nào mà có thể tươi mãi đây? Tình yêu cũng như vậy, rồi sẽ có lúc nó từ màu đỏ nhuốm thành một màu vàng au. Tình yêu tựa như những cánh hoa, rụng dần, rụng dần, rồi cuối cùng chỉ còn lại những nỗi chua xót nơi đáy lòng. Khép lại cánh cửa của tình yêu thương, người lại phá vỡ nó ra một lần nữa. Người bước đến, phải chăng là để bù đắp, hay lại là báo thù?
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Bạn đang đọc truyện Long Thành Oán của tác giả Tư Thố. Bên kênh đào Kinh Hàng, người đánh cá đầu đội nón lá vành trúc, người mặc áo tơi sắp xếp lại giỏ trúc, thu dây câu đã thả nãy giờ. Gió lạnh phất qua mặt sông, người đánh cá khẽ rùng mình, siết chặt áo tơi trên người, thầm nghĩ: Đã sang tháng ba rồi mà vẫn rét căm căm như vậy, về nhà nhất định phải uống bát canh gừng để xua tan khí lạnh trên người mới được. Nghĩ thế, tay cũng nhanh hơn, định bụng lên bờ.“Ông lão, xin hỏi phía trước là phủ Thường Châu đúng không ạ?” Một giọng nói trầm ấm chợt vang lên. Người đánh cá ngẩng đầu, phát hiện một con thuyền lá nhỏ đã dừng trên mặt sông trước mặt từ lúc nào, một nam tử cao lớn đứng thẳng trước mũi thuyền. Nam tử kia mặc áo lam, hông đeo đai lưng bạch ngọc, tay cầm dù giấy, không nhìn được rõ tướng mạo. Giữa màn mưa bụi mịt mờ, hòa cùng cảnh sắc Giang Nam, tạo nên một bức họa tuyệt đẹp.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Bị Trúc Mã Enigma Lừa Hôn hay Yêu Trong Thù Hận.
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Xuân Nhật Phụ Huyên | Đam mỹ | Hoàn thành
Nhạc Minh Tâm bắt đầu đi làm ba năm, luôn làm ở ban sơ trung, mấy tháng trước, trường học để cậu nhận dạy lớp một. Tiết thể dục của lớp một, thật giống như một đám gà con được thả ra, Nhạc Minh Tâm sứt đầu mẻ trán hơn một tháng, mới miễn cưỡng rèn được chút nề nếp. Chờ đến khi thật sự đàn áp được đàn tiểu ác ma này, mới phát hiện là trong số các bạn nhỏ này cũng có bạn nhỏ rất đáng yêu.Ngày đó cậu tan làm, phát hiện có một cô bé ngồi lẻ loi trên bậc thang ở cổng trường, cô bé để mái bằng, tóc tết hai bên, ôm đầu gối nhìn ra ngoài cổng trường, chẳng ai đến đón cả. Nhạc Minh Tâm nhận ra cô bé chính là học sinh ở một trong các lớp cậu dạy, tên là Khang Tiểu Cần, cậu đi tới rồi ngồi xuống hỏi: “Sao con còn chưa về?”Khang Tiểu Cần nhìn thấy Nhạc Minh Tâm thì như thấy cứu tinh, môi liền mím lại, hai mắt ngập nước lại rưng rưng không rơi nước mắt, thật sự rất đáng thương. “Thầy Nhạc, không ai đón con cả ….” Khang Tiểu Cần nức nở nói. Nhạc Minh Tâm bị cô bé dọa sợ, vội vàng an ủi: “Ba mẹ con đâu, số điện thoại bao nhiêu, để thầy gọi thử xem.” Nhân viên bảo vệ nhô đầu ra từ trong phòng trực nói: “Thầy Nhạc, tôi đã gọi qua rồi nhưng điện thoại của ba cô bé vẫn tắt máy.” “Vậy còn mẹ con đâu?” Nhạc Minh Tâm hỏi. Khang Tiểu Cần cúi đầu không nói lời nào, Nhạc Minh Tâm cũng không biết phải làm sao bây giờ, ngồi xổm vậy rất mỏi nên cậu đứng dậy, ai ngờ Khang Tiểu Cần nghĩ là cậu phải đi, sợ tới mức ôm lấy chân cậu: “Thầy Nhạc, thầy dẫn con về nhà đi ạ.”
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Ngõ nhỏ Hoa Liễu, triêu ca mộ huyền, trời ngả về chiều, sắc trời chưa tối hẳn, nhưng đèn lồng chiếu sáng đã được bật lên từng cái một, ánh sáng mờ ảo, khiến cảnh vật mông lung ảm đạm. Thanh Nhạc Phường nằm ở cuối con phố, đi tản bộ chưa tới một dặm, đã bị tiếng hò hét khiến cho đinh tai nhức óc.“Tiểu nhị, một bát vải ngâm nước gạo.” Từ trong quầy đi ra, Trần Nhị sắp xếp lại bàn ghế, sinh ý của hắn đã tới rồi, “Hôm nay đến sớm thế?” Hắn đem hai bát sứ đặt lên bàn, lại đặt thêm một ấm trà thô. Đây là món mới được khách của quán rất thích thú, nước gạo trắng không vị phối hợp với các loại hoa quả, trộn vào ăn kèm với nhau, vị ngọt vừa phải, vị kia khách miễn cưỡng trả lời: “Tối nay có khách.”Trần nhị: “Ai u, là khách mới sao? Cũng dám gọi Cận ca nhi của chúng ta?” Cận ca nhi nghiêng người liếc nhìn: “Tại mấy người ngày nào cũng lắm chuyện, quấy nhiễu việc làm ăn của ta.”
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Trang Sơ | Đam mỹ | Hoàn thành
Ui, mẹ mày chứ mày ở bẩn như chó. Tí mà không dọn xong cái phòng này thì tao đuổi!""Vâng vâng thưa chị." Mụ chủ nhà gắt gỏng quát Ngọc Hưng chán chê một hồi khiến cậu nhức hết cả tai. Thật chứ con mụ này như kiểu ghi thù với cậu từ kiếp trước rồi. Chỉ là cậu hơi nhây cái khoản trả tiền thuê nhà cho mụ ý thôi mà... Đủng đỉnh đủng đỉnh dọn cái bãi rác trước cửa nhà cho xong, Ngọc Hưng lại lăng xăng chạy ra quán tạp hóa mua mấy gói mì Hảo Hảo. "Còn 3 gói thôi mua luôn đi, chị bán mày 10 nghìn."Ngọc Hưng nhét tay vào túi quần mò mẫm một hồi thì lòi ra ba tờ tiền nan nát. "Ẹc, em đem có 9 nghìn thôi. Khất 1 nghìn nhá?" Bà chị ngán ngẩm nhìn cậu, cuối cùng tặc lưỡi cho qua bán luôn. Cái thằng Hưng này hôm nào lĩnh lương thì tiêu pha như đại gia mới nổi mà ngày thường thì y hệt bang chủ cái bang. Mà nó có thằng bạn giàu ra phết, mà lúc thiếu thốn chả bao giờ thấy nó vay thằng đó đồng nào mới lạ. Haizzz đời sinh viên.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Nguyệt Cầm Ỷ Mộng | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mang Theo Bảo Bảo Bỏ Trốn. Vợ! Em Đừng Hòng! của tác giả Nguyệt Cầm Ỷ Mộng. Hai người vốn nên là hai đường thẳng song song cách nhau mười vạn tám ngàn dặm, vì cớ gì rối cùng một chỗ?"Bảo bối, chúng ta không cần cha có được không? Con chỉ cần ba ba thôi là đủ rồi đúng không nào?""Phu nhân, em đừng mơ tưởng! Tôi đã để em chạy một lần, sao có thể để em chạy lần thứ hai?"Một người ôm con chạy trốn, một người khinh thường bá đạo truy theo.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Omega Của Đại Tá Cấm Dục hay Nhật Ký Thú Cưng Của Thiên Địch của cùng tác giả.
34.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Sở Hàn Y Thanh | Đam mỹ | Hoàn thành
Tại một nhà hàng lợp mái vòm thủy tinh trên đỉnh cao ốc, các nhạc công piano đang chơi bản “Tòa lâu đài trên không”. Đầu bếp bận rộn tới lui, chuẩn bị đồ ăn trong nhà bếp trong suốt, các thực khách thì ngồi bên vách kính, hưởng thụ mỹ thực, ngắm nhìn đô thị phồn hoa. Ở đây có một vị khách thế này, vị khách ấy tuổi còn khá trẻ, da dẻ trắng trẻo, mặc suit 3 mảnh (1), quy cách dùng cơm vô cùng tao nhã, sử dụng dao nĩa mà gần như không phát ra bất cứ tiếng động nào.Tiết trời hôm nay mờ mịt, cái vẻ ảm đạm ấy lại càng tôn lên bóng dáng người đàn ông bên cửa sổ. Đôi mắt anh khẽ nheo, thần sắc lạnh nhạt, quanh người tỏa ra không khí nghiêm túc, ai tình cờ đi ngang qua bàn anh đều vô thức nín thở. Những chuyện đang xảy ra xung quanh chẳng liên quan gì đến anh cả, toàn bộ sự tập trung đều dồn vào bữa ăn trước mắt.Súp cà rốt kiểu Pháp có hương vị rất đặc biệt, thịt bò bít tết dai mềm vừa phải, món sò St. Jacques cũng thật đẳng cấp. Mỗi đĩa thức ăn bưng lên đều được người nọ tỉ mỉ thưởng thức, đến khi trên bàn không còn lại gì, anh mới thả dao nĩa xuống, dùng một ly vang đỏ kết thúc bữa cơm bình yên không bị quấy rầy, sau đó lấy điện thoại di động đang đặt chế độ im lặng ra.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Mạch Nha Ngư Ngư | Đam mỹ | Hoàn thành
Vương Húc Chi và Trình Nguyệt Minh là kẻ thù không đội trời chung, hai người đều không ưa nhau, người đầu lớp kẻ đội sổ, một nghèo kiết xác một giàu nứt vách, trời sinh đã không hợp, ít nhất thì đó là điều mà Vương Húc Chi cảm thấy. Cho đến một ngày Vương Húc Chi nhìn thấy Trình Nguyệt Minh, “bạch nguyệt quang” lãnh đạm, người đẹp kiêu sa trong trường, đang đọc truyện người nhớn, hơn nữa còn là truyện người nhớn ghép đôi hai bọn họ!!!Cái tên Trình Nguyệt Minh này là hàng xóm của Vương Húc Chi, không phải nghi ngờ gì hết, thảm kịch ngày hôm qua, gã này chắc chắn là bưng tách trà ngồi trên ghế bập bênh mà thưởng thức. Nghe nói để xem được cảnh này, hắn còn bảo bố dành riêng một góc để quan sát, long trọng như thể ngắm hoa cúc nở vào tháng chín vậy.Vương Húc Chi biết cái thằng này ắt đã nhìn thấy bờ mông quý báu của mình ăn đòn, thật lòng muốn bắt nạt cậu, nỗi uất ức và bất mãn trong lòng nháy mắt bùng nổ ra ngoài. Vương Húc Chi nhìn Trình Nguyệt Minh một mực cúi đầu không lên tiếng, nghe cô chủ nhiệm quở trách, đây chắc hẳn là lần đầu tiên hắn ta bị cô chủ nhiệm gọi tới văn phòng nhỉ, trong lòng Vương Húc Chi chẳng thấy sung sướng chút nào, ngược lại còn ngầm bất bình, “Tại em nói năng khiêu khích cậu ấy trước mà.”
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Vũ Điền Quân | Đam mỹ | Hoàn thành
Mùa xuân, vạn vật sinh sôi, là mùa tràn trề sức sống. Mùa xuân ở G thị có chút lạnh, cho dù là mặt trời nhô lên cao chiếu đại giữa trưa, độ lạnh trong không khí vẫn tràn ngập như trước, thời điểm Tạ Nghiêu Thần mang theo một thân lạnh cóng mệt mỏi xách hai cái hộp cơm còn tỏa nhiệt trở lại ký túc xá, Chu Nam Quân vẫn cứ nằm ở trên giường gắt gao bọc chăn quanh người ngủ đến là ngon. Tạ Nghiêu Thần lắc đầu cười, đối với cách làm việc và giờ nghỉ ngơi của Chu Nam Quân có chút bất đắc dĩ, hắn buông đồ trong tay xuống, ngẩng đầu đi gọi Chu Nam Quân đang ngủ ở giường trên.Chu Nam Quân lớn lên thực thanh tú, thậm chí sự thanh tú dường như nằm ở cảnh giới giữa nam và nữ, khuôn mặt cậu bỏ xa những nam sinh nhẵn nhụi, nhất là ánh mắt hoàn hảo hơn nhiều so với nữ sinh, vô cùng đẹp, đuôi mắt cong lên rất giống hoa đào, đôi mắt như cánh hoa, lúc an tĩnh tựa như hoa đào trong gió xuân, một khi cười rộ lên, lại giống nguyệt nha quải ngọn liễu. Chu Nam Quân cận thị nặng nhưng lại cố tình không đeo kính mắt, mỗi lần nhìn, mắt cậu sẽ hơi hơi híp lại, cho nên ánh mắt có chút mê ly, hơi nước mông lung tự say phi say, dường như nhìn ai cũng đầy tình ý. Hiện tại Chu Nam Quân đang dùng ánh mắt như thế nhìn Tạ Nghiêu Thần.
16.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Liệp Nhân Đồng | Đam mỹ | Hoàn thành
Triều Sinh ở nhà trọ công chức của đại học A, cách thư viện mười phút đi bộ, coi như mỗi ngày đi sớm về trễ cũng không sao. Nửa năm trước cậu mới vừa thi đại học xong, thành tích nát bét, với cả bản thân cũng không thích đi học nên thẳng thắn bỏ luôn ý nghĩ thi lại, dựa vào quan hệ của ông chú trong nhà tới thư viện đại học A làm nhân viên. Tiêu chí ở đây thấp hơn nhiều so với các thư viện học thuật, nên không cần bằng cấp hay kỹ năng gì phức tạp, trước mắt lương cũng không cao, nhưng hoàn toàn có thể thỏa mãn nhu cầu sinh hoạt của cậu. Nhưng khuyết điểm cũng có, đó chính là “quá tẻ nhạt”.Cái ngày vừa có kết quả thi đại học, cả nhà Triều Sinh đều phiền muộn, đến cả cậu cũng cảm thấy tiền đồ xa vời. Cho nên khi chú cho cậu đường lui, Triều Sinh có một loại vui sướng và cảm kích giống như vừa sống sót sau tai nạn. Nhưng cậu hoàn toàn quên rằng, hoàn cảnh tạo thành ảnh hưởng. Theo thời gian, cái cảm giác an nhàn trong lòng khi tìm được công việc từ từ bị tinh thần phấn chấn của những người cùng lứa xung quanh bao phủ. Đặc biệt là khi so với Lâm Yêu người bạn nối khố với mình còn đang theo chuyên ngành đạo diễn tại đại học A, hai người mỗi lần ở trong trường học gặp mặt, Triều Sinh liền không tự chủ được sinh ra tâm lý chênh lệch khó nói.
7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Kinh Thành Nam Sủng | Đam mỹ | Hoàn thành
Bụi đất giống như là đặc trưng của thành phố nhỏ, cho dù là đi trong nội thành, cũng có thể thấy bụi đất bay mù trời. Nếu ở bên ngoài vào nội thành đi dạo một vòng, rồi về đến nhà nhất định có thể vỗ xuống nửa cân đất từ trên quần áo, cùng bùn đều nhận đủ dùng. Mặc dù hoàn cảnh của thành phố nhỏ này không tốt như vậy, tuy nhiên vẫn có người rất yêu nơi này, Đóa Lai chính là một trong số đó. Đóa Lai sinh ra ở đây, chơi đùa ở đây, trưởng thành ở đây, tất cả của cậu nếu muốn lau chùi cũng không thể lau hết mối quan hệ giữa cậu và nơi này. Về phần tương lai của cậu, chắc chắn vẫn sẽ là nơi đây.Đóa Lai sinh ra trong một gia đình công nhân bình thường, cha cậu không có trình độ văn hóa, là người khai thác trong một mỏ than lớn, trái lại, mẹ cậu lại biết được vài mặt chữ, nhưng mà trình độ chỉ giới hạn dưới cấp trung học. Đóa Lai được sinh ra khiến cho mọi người trong nhà cậu vui sướng tột độ, đặc biệt là ông nội của cậu, yêu thương cậu càng ngày càng nhiều, cố ý đặt tên cậu là “Đóa Lai”.(Theo tui dịch có nghĩa là “Hoa đến”:v)Mùa đông năm nọ, Đóa Lai vừa tròn bốn tuổi, cậu theo cha mẹ đến sống trong một căn nhà trệt, mùa hè nghịch nước mùa đông, đến mùa đông thì lạnh cóng, thậm chí ngay cả cửa cũng bị đóng băng, chỉ có thể dùng đòn gánh nước để làm tay nắm cửa, cả nhà ba người đồng tâm hiệp lực, kéo mở cửa ra. Lúc ấy cuộc sống mặc dù không quá tốt nhưng Đóa Lai vẫn cảm thấy rất vui vẻ, có thể là vì cậu cái gì cũng chưa thể hiểu.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Đại Phong Quát Quá | Đam mỹ | Hoàn thành
Tiểu thư đồng của chưởng môn Thừa Dự sơn trang Tề Chi Hưng là Tử Nghiên lần đầu cùng chủ nhân đến Vĩnh Trữ. Tề chưởng môn tuy lần này đến Hàng Châu là để xem tình hình làm ăn của tiệm tơ lụa, vì thuận đường nên đã nghỉ chân ở Vĩnh Trữ nhưng những nơi vui chơi thưởng ngoạn vẫn chưa đặt chân đến lần nào.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tứ Nguyệt | Đam mỹ | Hoàn thành
Chỉ có cách đem con gái gả đi thì mới có thể nhàn nhã nửa đời còn lại. Thấy phụ thân phất áo bỏ đi, Lăng Sương cắn răng, lập tức nghĩ cách giải quyết. May mà ông Trời còn thương, để cha nói trước cho nàng biết chuyện này nên mới không rơi vào tình cảnh trở tay không kịp, bằng không thì chỉ có thể ngơ ngác bị phụ thân bức lên kiệu hoa mà thôi.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Từ Từ Đồ Chi | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào của tác giả Từ Từ Đồ Chi. Đi theo bên cạnh anh là một thanh niên mặc quần áo theo phong cách vận động đơn giản, tên là Viên Đinh, năm nay vừa mới tốt nghiệp đại học công an, là thực tập sinh mà Thượng Dương dẫn theo.Mục tiêu chuyến đi này của hai người chính là thành phố Bạch Nguyên ở vùng nội địa phía tây.Hơn hai mươi phút sau ở tại đồn công an Tùng Sơn thuộc phân cục Nguyên Bắc thành phố Bạch Nguyên.Cách thời gian làm việc chỉ còn một chút, cửa lớn đồn công an vẫn đóng chặt, phòng bảo vệ cũng không có ai.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Nắng Hạ Ngày Đông hay Thư Tình Của Kỵ Sĩ của cùng tác giả.
22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tình thương của cha là như thế nào? Y không biết, y cũng chẳng muốn biết, vì chưa khi nào y cảm nhận được điều đó. Cuộc sống của y là đầy những đau thương. Cha của y vì danh vọng và tiền tài mà bỏ rơi mẹ con y, hại y chỉ có thể giống như một đóa hoa nhất thời nở rộ, bị người người trêu đùa. Y hận nam nhân phụ bạc đã bỏ rơi mẹ con y. Y muốn sớm ngày tìm được cơ hội báo thù.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Nhiễm Thanh Nhan | Đam mỹ | Hoàn thành
Làm người, ai cũng được phép mơ ước viển vông, cho dù điều đó liệu rằng có trở thành sự thật hay không. Làm gì có ai mà không mơ ước tương lai mình sẽ trở thành tỉ phú, trở nên thật giàu có và được nhiều người ngưỡng mộ? Nhưng đâu phải ai cũng may mắn như ai. Lâm Hoa cậu cũng có cái ước mơ viển vông đó, khiến cho cậu muốn cười ra nước mắt.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Hứa Trì là tác giả hết thời ở website X. Nói là “hết thời” thì hơi nâng đỡ quá, vì từ này ám chỉ chí ít người được nhắc đến cũng từng nổi tiếng. Nói là tác giả cũng hơi nâng đỡ, bởi từ khi bắt đầu viết cho đến giờ, số lượng fan cậu có chỉ đủ đếm trên hai bàn tay, hai bàn chân. Hứa Trì là một tác giả đam mỹ cần cù viết đủ các thể loại bi kịch. Nào là mất trí nhớ, bị xe đụng, bắt cá nhiều tay, rồi thì thế thân, và cả BE. Mọi mô tuýp đau thương cậu đều viết cả. Nhưng điều kỳ lạ là, người khác viết thì nổi, cậu viết thì flop dập mặt. Weibo của Hứa Trì là Tui Đắng Cực Kỳ, bút danh là Mèo Cộc Đuôi, fan gọi thân mật là…xin lỗi, cậu không có fan, cậu tự gọi mình thân mật là Cộc Cộc.Đường Nghiễn Chi là tác giả đang “hot” ở website X. Cái từ “hot” tóm lược hoàn hảo cuộc đời sáng tác của anh. Từ lúc Đường Nghiễn Chi viết văn cho đến giờ, cuốn nào của anh cũng được độc giả tranh nhau mua, tranh nhau mua xong thì hết hàng. Điều quan trọng là không bao giờ anh chịu mở bán lại, nói chỉ bán 1000 cuốn thì chỉ bán đúng 1000 cuốn. Cái gì cơ? 1000 cuốn ít quá ấy hả? Có sao đâu, tôi cũng đâu thiếu chút tiền ấy. Cái gì cơ? Fan không giành được ấy hả? Liên quan gì đến tôi? Tôi chỉ phụ trách viết văn, không chịu trách nhiệm giao đồ tận nhà. Đường Nghiễn Chi dễ dàng mà chống cả nửa bầu trời website X. Anh là một tác giả đam mỹ cặm cụi với thể ngoại truyện ngọt.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Hồng Khẩu Bạch Nha (aka Môi đỏ răng trắng) | Đam mỹ | Hoàn thành
Uhm… Nói thế nào nhỉ? Bỗng nhiên. Cậu biến thành ác long. Aiiii… Ác long di chuyển thân thể cao lớn, bước tới bước lui trong hang động âm u trống trải. Tuy cậu không có chút ký ức nào, nhưng cậu chắc chắn mình đã từng là một con người. Cậu nghĩ, cậu nhất định là một nam nhân thành công, anh tuấn cao lớn, có người thân, có bạn bè, uhm… nói không chừng còn có người yêu.Mà không phải là một con ác long cô đơn như hiện tại. À, không, không cô đơn. Một con chuột xám đột nhiên chui ra từ phía sau tảng đá, nó nịnh nọt cười: “Ác long đại nhân có tâm sự?” Ác long nghiêng đầu nhìn nó một hồi, ngoắc tay với nó: “Này, chuột nhỏ, tôi vốn sống như thế nào? Cứ ở mãi trong cái hang này sao?”Chuột xám nói: “Tôi cũng không biết… Thế nhưng ác long đại nhân đều là, hành trình bắt công chúa coi như đi chơi, bắt được công chúa, còn có thể tán gẫu cùng công chúa, kỵ sĩ tới tìm ngài đánh lộn cũng khá thú vị, nếu may mắn, có thể sẽ có một hai kỵ sĩ đặc biệt ngốc, ở lại bên cạnh ngài. Nói chung, quá trình này so với ở hoài trong động thì cũng vui vẻ hơn.”
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Chích Viêm Thái Tử_Phi Ni | Đam mỹ | Hoàn thành
Công không nghĩ tới rằng cả đời này anh sẽ có một ai đó ở bên cạnh bầu bạn. Đối với anh, cuộc sống này mỗi ngày trôi qua thật sự quá tẻ nhạt vô vị. Đó chính là tâm lí bình thường của những người mắc phải căn bệnh tự kỉ. Chính vì căn bệnh này mà anh sợ phải đối mặt với thế giới ngoài kia, sợ bị người ta cười chê, trêu chọc. Nhưng thế giới của anh, một lần nữa lại được tìm thấy ánh sáng, từ khi có em thụ xuất hiện trong cuộc đời của anh. Hai người gặp nhau trong một hoàn cảnh cũng không có gì được gọi là quang minh chính đại. Anh đến uống trà sữa của quán em thụ, nhưng lại không có trả tiền. Mối nhân duyên hợp hợp bắt đầu từ đây. Đây chính là định mệnh. Em thụ dạy anh cách yêu thương một người, dạy anh hiểu thế nào là tình yêu giữa con người với con người, khác xa với tình thân. Em thụ dạy anh cách để quan tâm tới người khác, đưa anh từ trong bóng tối cô quạnh được thỏa mình với thế giới bên ngoài. Anh yêu thụ. Và thụ cũng rất yêu anh - một chàng trai mắc bệnh tự kỉ, thế nhưng lại rất ngây ngô và đơn thuần khiến cho thụ quý mến. Chỉ mong sao, có thể cùng nhau sống tới khi răng long đầu bạc.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29