Thán Không | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc của tác giả Thán Không. Một con mèo bản địa có thể sống thoải mái như vậy là do lão Dịch hết lòng yêu thương, khi con mèo lớn tuổi, cứ ba tháng một lần, lão Dịch sẽ đưa nó đến bệnh viện kiểm tra, nhưng dù có cẩn thận đến mấy, con mèo của hắn vẫn sắp chết.Những gì bác sĩ nói cũng không tệ lắm so với lời bác sĩ phụ trách của bố mẹ hắn nói lúc trước, ý đều là đưa về nhà chăm sóc vài ngày, không còn sống được bao nhiêu lâu nữa.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này hay Sư Tôn Mèo Con Của Bổn Tọa.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:18
pekeleke | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mặt Trời Sẽ Luôn Đến của tác giả pekeleke. Severus Snape khẽ giật mình khi tia nắng đầu tiên tô lên một màu hồng rực rỡ qua làn da mỏng manh trên mí mắt ông. Ông thoáng chút xoay người, ngập ngừng không muốn từ bỏ sự yên bình trong những giấc mơ của mình, nhưng ánh sáng vẫn tiếp tục quấy rầy ông, cố gắng kéo ông ra khỏi cơn mơ màng dễ chịu. Tâm trí ông bắt đầu mất đi cảm giác buồn ngủ êm ái, và ông chớp mắt tỉnh dậy.Đôi mắt đen của ông hơi mở ra, uể oải tập trung vào những hạt bụi đang bay lượn, nhờ tia nắng chói chang ngay trên đầu, mà những hạt bụi đáng ghét ấy trở nên giống như những hạt ma thuật phủ sắc vàng óng. Ông tự nhiên mỉm cười, nâng bàn tay thon dài của mình lên với nỗ lực vô ích để nắm lấy vẻ đẹp mong manh ấy. Da ông chuyển sang màu vàng trong ánh sáng, bụi bay múa trên những ngón tay hơi cong lại của ông khi ông nhẹ nhàng xoay ngón tay, cố gắng dùng bàn tay của mình bắt lấy ánh nắng ấm áp này.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm A Dưới O Trên hay Toàn Giới Giải Trí Đều Run Rẩy.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:18
Lão tử ái hảo | Đam mỹ | Hoàn thành
Đến một lúc nào đó ta nhận ra người luôn ở bên cạnh ta mới chính là người ta tìm kiếm bấy lâu. Đợi lâu như vậy cuối cùng cũng có thể cùng người hạnh phúc, một đời không xa cách. Chu Công Cẩn là tướng quân, đang cầm binh quyền đánh trận. Bên cạnh y còn có một quân sư vô cùng tài giỏi là Gia Cát, mà y nhiều lúc nhìn hắn không vừa mắt, kì thực là vì hắn quá giỏi. Lần đầu tiên y nhìn thấy hắn là trên đại đường, thấy bảo mọi người đồn đại hắn xuất chúng hơn người, là Ngọa Long của Giang Đông. Nhưng đối với y, người trong thiên hạ phong lưu, kẻ hơn y có được mấy ai, y tự nhủ mình không cần phải trông đợi sự xuất hiện của hắn. Nhưng đến cùng vẫn là không kìm lòng được mà ngoái nhìn hắn, lại bị dáng vẻ hắn khiến cho một giây thoáng qua trở nên tĩnh lặng, trái tim cũng trầm xuống. Gia Cát quả thật là người có ích bên cạnh Chu Du, hắn hiểu thấu tâm tư của Chu Du, giúp Chu Du không ít việc, tuy có một điều kiện là hắn phải có được y. Nếu đã giúp được y vậy y cũng nguyện giao mình cho hắn. Định sẽ không ngó ngàng tới đối phương sau cùng cũng tự đem bản thân mình giao cho hắn. Mời các bạn cùng theo dõi.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Hắc Sắc Cấm Dược | Đam mỹ | Hoàn thành
Hồi trước, điều kiện gia đình của cậu rất kém, bố mẹ ly dị, người mẹ phụ trách nuôi con lại thường xuyên không về nhà, cậu ấy gần như bị bỏ mặc, cuộc sống thực sự rất thiếu thốn, ăn mặc không ai lo, mấy lần còn suýt chết đói ở nhà. Lúc đó anh cũng coi như tốt bụng, thấy vậy liền đem cậu ấy về chăm sóc. Kết quả bà mẹ kia trực tiếp ném cậu ấy cho anh, từ đó cũng càng ngày càng ít về nhà. Đúng là một bà mẹ tồi không có tí xíu ý thức trách nhiệm nào.Mới đầu anh thực sự chỉ đơn thuần là muốn chăm sóc cho cậu bé, không hề có ý nghĩ khác. Nhưng rồi cậu ấy dần trưởng thành, anh dần phát hiện mình thường xuyên nhìn cậu tới mơ màng, thậm chí có khi không thể rời mắt sang chỗ khác. Đúng là rất biến thái. Nhưng bản thân lại không thể khống chế loại tâm tình này.May mắn là anh vẫn còn khả năng khống chế hành vi của mình, nên vẫn chưa làm ra mấy loại đụng chạm ám muội với cậu ấy. Chỉ là không biết anh còn có thể kìm chế được bản thân bao lâu đây? Khi nhìn cậu bé năm nào giờ đây sắp rời xa anh để tìm kiếm hạnh phúc mới cho bản thân. Anh sẽ làm gì để giữ chân cậu ở lại bên mình đây?
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Mê Dương | Đam mỹ | Hoàn thành
Con vật kia, có đôi mắt vàng. Nó có vẻ ngoài băng lãnh, từ tốn, tha thiết nhưng chẳng hiểu sao lại quấn lấy mình hắn. Lí trí nói với hắn rằng hắn nên bỏ chạy khỏi chỗ đó, tránh xa con quái vật đó. Nhưng hắn lại tuyệt không muốn động. Thân thể bình thường luôn luôn duy trì cảnh giác cao độ lúc này lại gần như lười biếng. Hắn thậm chí còn nở nụ cười. Thấy hắn cười, ở nơi sâu trong đôi mắt vàng kia thoáng chốc cháy lên hai đám lửa không biết tên.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Vu Triết | Đam mỹ | Hoàn thành
"Cô trầm mình xuống, nước dần dần vây lấy thắt lưng rồi đến ngực, tới bả vai, cái lạnh thấm dần vào thân thể, sau sự đau nhói là mê man. Lòng sông dưới chân gồ ghề với đám rong bèo rậm rạp dài đến tận thắt lưng, cách một lớp vải quần vừa dày vừa nặng cũng có thể cảm nhận được sự dày đặc và dẻo dai của chúng, cô cảm thấy mỗi cái nhấc chân động tay đều dần dần trở nên nặng nề.Nước tràn vào khoang miệng, vào khoang mũi, lỗ tai, không mảy may thương xót nhanh chóng mang theo sự tuyệt vọng và lạnh lùng ăn mòn nốt hơi thở cuối cùng... Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô bắt đầu ra sức giãy dụa, ngửa đầu, liều mạng muốn lui về phía sau, hoặc trồi lên trên... Nhưng cô đã bị giam chặt xuống đáy sông, không thể cử động được thêm chút nào, cánh tay mỗi lần quơ loạn đều giống như chém bừa vào một miếng thạch khổng lồ, chân lại không cách nào thoát ra được, cái đám màu xanh này vốn dĩ chỉ cần bứt nhẹ một nắm cũng có thể đứt mà giờ biến thành dây thừng cực kì bền chắc...
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Hắc Ám Chi Quang | Đam mỹ | Hoàn thành
Nghe mẹ kể lại, hồi nhỏ không ai là không tò mò jj của ta. Người lớn ai cũng thấy qua, và đều trầm trồ cả. Ta bỗng cảm thấy, bản thân thật là quá cmn có mị lực, jj của ta to đến thế cơ mà. Từ nhỏ đến lớn, ta vẫn luôn trong sự ghen tỵ của đám bạn mà lớn lên, cho đến khi cảm thấy mình là một “đại” nam nhân. Tự tin của con trai bình thường đều từ hai phương diện, một là tiền vốn bản thân có lớn hay không, hai là có tiền hay không.Cái từ tiền vốn bản thân này cũng rất dễ hiểu, chính là giống như người đẹp bên cạnh trai đẹp sẽ đặc biệt nhiều hơn. Mà tiền càng dễ hiểu hơn, một ông già sáu bảy chục tuổi tại sao bên cạnh lại có thể mỹ nữ yêu kiều như vậy, do mỹ nữ đó thật lòng yêu ông ta chắc, nói đùa. Có câu nói là: “Đàn ông nếu có tiền, cùng ai cũng có duyên”. Nghe qua chưa? Chưa? Vậy bạn bây giờ nên nghe đi.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Ngõ nhỏ Hoa Liễu, triêu ca mộ huyền, trời ngả về chiều, sắc trời chưa tối hẳn, nhưng đèn lồng chiếu sáng đã được bật lên từng cái một, ánh sáng mờ ảo, khiến cảnh vật mông lung ảm đạm. Thanh Nhạc Phường nằm ở cuối con phố, đi tản bộ chưa tới một dặm, đã bị tiếng hò hét khiến cho đinh tai nhức óc.“Tiểu nhị, một bát vải ngâm nước gạo.” Từ trong quầy đi ra, Trần Nhị sắp xếp lại bàn ghế, sinh ý của hắn đã tới rồi, “Hôm nay đến sớm thế?” Hắn đem hai bát sứ đặt lên bàn, lại đặt thêm một ấm trà thô. Đây là món mới được khách của quán rất thích thú, nước gạo trắng không vị phối hợp với các loại hoa quả, trộn vào ăn kèm với nhau, vị ngọt vừa phải, vị kia khách miễn cưỡng trả lời: “Tối nay có khách.”Trần nhị: “Ai u, là khách mới sao? Cũng dám gọi Cận ca nhi của chúng ta?” Cận ca nhi nghiêng người liếc nhìn: “Tại mấy người ngày nào cũng lắm chuyện, quấy nhiễu việc làm ăn của ta.”
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Yixincherry | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Vong Tiện] Yến Uyển Lương Thì của tác giả Yixincherry. Lam gia Nhị công tử từ nhỏ đã lập hôn ước với con trai của Tàng Sắc Tán Nhân, năm ngoái cuối cùng đã đợi được đến lúc Nguỵ tiểu công tử tròn 14 tuổi, trưởng bối Lam gia đã tới đặt vấn đề với Giang gia tông chủ, người nuôi dưỡng Nguỵ tiểu công tử, sau đó không lâu đã chính thức định ra hôn kỳ.Mùa xuân tháng ba bàn chuyện hôn nhân, mùa thu vàng tháng mười là lễ kết hôn. Có mười năm hôn ước, nhiều tháng chuẩn bị, cuộc hôn nhân được mong đợi suốt bao nhiêu năm, cuối cùng đã được tiến hành vào hôm nay. Thật sâu trong vùng rừng núi âm u, bao phủ bởi mây mù, tiên phủ Lam thị ẩn hiện giống như không nhiễm bụi trần hiện giờ đã sớm đỏ rực một mảnh, lụa đỏ điểm xuyết, ánh nến toả sáng, khách khứa đầy nhà, cười nói xôn xao. Đến lúc chạng vạng, chỗ sơn môn đột nhiên ồn ào lên, mọi người nhốn nháo, đèn sáng rực rỡ, đệ tử rạng rỡ đến thông báo, công tử đón dâu đã quay về.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Khi Cừu Gặp Sói hay [Vong Tiện] Anh Toàn.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Vô Diện Nhân | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ba Lần Trốn Tìm của tác giả Vô Diện Nhân. Cung Tiểu Khê quyết định bảo toàn danh tiếng cho y, mặc giá y thay cho muội muội mình để hoàn thành buổi lễ.Chính là không ai ngờ được tối đó, đêm động phòng, họ lại thực sự làm lễ chu công với nhau.Sau đó, hắn bị y đuổi đi, không còn mặt mũi quay về nhà mà trốn đi thật xa.Năm năm sau, sư phụ hắn nhận một mối làm ăn ở tại Thiên Du Thành. Cung Tiểu Khê bị bắt ép quay trở lại, cứ nghĩ làm xong sẽ đi, nhưng ai ngờ…người xưa vẫn luôn chờ hắn quay về để chuộc tội.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Quân Môn Trưởng Tức hay Đoạt Mộng.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Thập Bát Phản | Đam mỹ | Hoàn thành
Thư Quân nở nụ cười với cậu cảnh sát kia: “Không sao đâu, chuyện nên làm mà.” Lúc cười lên trên khóe miệng của cậu có một lúm đồng tiền nho nhỏ, nói chuyện cũng từ tốn, nom dáng vẻ vô cùng ôn hòa. Đáng tiếng là một vết bầm tím trên má lại phá hủy nét đẹp tổng thể, khiến chàng thanh niên này có chút đáng thương. “Nếu đội trưởng Tưởng mà nhìn thấy thì làm thế nào bây giờ…” Mặt cậu cảnh sát trẻ kia nhăn nhúm lại: “Anh cũng thật là, rõ ràng cảnh sát ở gần đó đã chạy đến cả rồi, mà bên kia là ba người, sao anh còn xông về phía trước chứ.”Thư Quân cười khổ: “Khi đó là đàn ông đều sẽ xông lên trước, huống hồ tôi cũng cân nhắc thấy cảnh sát đã gần đến mới xông lên mà, dù sao cũng phải bảo đảm an toàn cho mình chứ. Ba kẻ buôn người giả vờ làm người thân của trẻ nhỏ cản người bên đường, định cướp đứa nhỏ từ trong ngực người mẹ trẻ tuổi. Thư Quân đầu tiên là báo cảnh sát, sau đó thấy ba kẻ đó hình như muốn cá chết lưới rách cướp người bèn lập tức không hề nghĩ ngợi gì mà xông lên. May mà sau khi cậu bị trúng mấy đấm thì cảnh sát đến kịp, tốt xấu gì cũng không để cho đứa bé có chuyện. Đến khi Thư Quân ra khỏi cục cảnh sát thì đã hơn mười giờ. Giờ đang giữa thu, cậu quấn khăn quàng cổ che hơn nửa khuôn mặt, định đi siêu thị mua mì về ăn. Chịu dày vò lâu như vậy khiến cậu sắp chết đói rồi.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Diệp Tiểu Tịch | Đam mỹ | Hoàn thành
"A Hạo, em xin lỗi, anh đừng giận nhé. Chuyện này sau này tuyệt đối em sẽ không nói ra nữa, anh và Thiên Thiên ở đâu thì em theo đấy, chỗ nào anh ở là nhà của em." Long Ký Hạo quay đầu lại nhìn Lăng Vân Phi một chút. Từ khi hai người lần nữa ở cùng nhau, người này liền bắt đầu cẩn thận dè dặt từng li từng tí, tìm mọi cách làm anh vui lòng, nói liên tục cũng sợ anh sẽ tức giận, tiếp đó liền lập tức xin lỗi giải thích một phen. Hôm nay cũng thế, vốn là một việc nhỏ không quá quan trọng, cuối cùng kết cục lại bắt đầu biến thành Lăng Vân Phi rối rít nói xin lỗi. Tuy rằng hắn căn bản không biết rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, nhưng vẫn cứ muốn xin lỗi.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Vũ Điền Quân | Đam mỹ | Hoàn thành
Mùa xuân, vạn vật sinh sôi, là mùa tràn trề sức sống. Mùa xuân ở G thị có chút lạnh, cho dù là mặt trời nhô lên cao chiếu đại giữa trưa, độ lạnh trong không khí vẫn tràn ngập như trước, thời điểm Tạ Nghiêu Thần mang theo một thân lạnh cóng mệt mỏi xách hai cái hộp cơm còn tỏa nhiệt trở lại ký túc xá, Chu Nam Quân vẫn cứ nằm ở trên giường gắt gao bọc chăn quanh người ngủ đến là ngon. Tạ Nghiêu Thần lắc đầu cười, đối với cách làm việc và giờ nghỉ ngơi của Chu Nam Quân có chút bất đắc dĩ, hắn buông đồ trong tay xuống, ngẩng đầu đi gọi Chu Nam Quân đang ngủ ở giường trên.Chu Nam Quân lớn lên thực thanh tú, thậm chí sự thanh tú dường như nằm ở cảnh giới giữa nam và nữ, khuôn mặt cậu bỏ xa những nam sinh nhẵn nhụi, nhất là ánh mắt hoàn hảo hơn nhiều so với nữ sinh, vô cùng đẹp, đuôi mắt cong lên rất giống hoa đào, đôi mắt như cánh hoa, lúc an tĩnh tựa như hoa đào trong gió xuân, một khi cười rộ lên, lại giống nguyệt nha quải ngọn liễu. Chu Nam Quân cận thị nặng nhưng lại cố tình không đeo kính mắt, mỗi lần nhìn, mắt cậu sẽ hơi hơi híp lại, cho nên ánh mắt có chút mê ly, hơi nước mông lung tự say phi say, dường như nhìn ai cũng đầy tình ý. Hiện tại Chu Nam Quân đang dùng ánh mắt như thế nhìn Tạ Nghiêu Thần.
16.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Kinh Thành Nam Sủng | Đam mỹ | Hoàn thành
Bụi đất giống như là đặc trưng của thành phố nhỏ, cho dù là đi trong nội thành, cũng có thể thấy bụi đất bay mù trời. Nếu ở bên ngoài vào nội thành đi dạo một vòng, rồi về đến nhà nhất định có thể vỗ xuống nửa cân đất từ trên quần áo, cùng bùn đều nhận đủ dùng. Mặc dù hoàn cảnh của thành phố nhỏ này không tốt như vậy, tuy nhiên vẫn có người rất yêu nơi này, Đóa Lai chính là một trong số đó. Đóa Lai sinh ra ở đây, chơi đùa ở đây, trưởng thành ở đây, tất cả của cậu nếu muốn lau chùi cũng không thể lau hết mối quan hệ giữa cậu và nơi này. Về phần tương lai của cậu, chắc chắn vẫn sẽ là nơi đây.Đóa Lai sinh ra trong một gia đình công nhân bình thường, cha cậu không có trình độ văn hóa, là người khai thác trong một mỏ than lớn, trái lại, mẹ cậu lại biết được vài mặt chữ, nhưng mà trình độ chỉ giới hạn dưới cấp trung học. Đóa Lai được sinh ra khiến cho mọi người trong nhà cậu vui sướng tột độ, đặc biệt là ông nội của cậu, yêu thương cậu càng ngày càng nhiều, cố ý đặt tên cậu là “Đóa Lai”.(Theo tui dịch có nghĩa là “Hoa đến”:v)Mùa đông năm nọ, Đóa Lai vừa tròn bốn tuổi, cậu theo cha mẹ đến sống trong một căn nhà trệt, mùa hè nghịch nước mùa đông, đến mùa đông thì lạnh cóng, thậm chí ngay cả cửa cũng bị đóng băng, chỉ có thể dùng đòn gánh nước để làm tay nắm cửa, cả nhà ba người đồng tâm hiệp lực, kéo mở cửa ra. Lúc ấy cuộc sống mặc dù không quá tốt nhưng Đóa Lai vẫn cảm thấy rất vui vẻ, có thể là vì cậu cái gì cũng chưa thể hiểu.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Vương Hoài Phong yêu Quý Văn Cảnh. Quý Văn Cảnh yêu Vương Hoài Phong. Điều này, ai ai cũng biết, cả thế giới đều biết. Câu chuyện của họ ngọt ngào như viên kẹo đường, ăn mãi cũng không thấy chán. Đối với Vương Hoài Phong, được yêu Quý Văn Cảnh là một điều cực kỳ hạnh phúc. Hắn coi Quý Văn Cảnh như là cả bầu trời của mình, là nơi để hắn cả đời này đều tìm đến. Nếu như có ai hỏi hắn, ở Quý Văn Cảnh có điều gì đặc biệt, tại sao hắn lại yêu? Yêu chính là yêu, đâu cần biết lí do, đâu cần biết đúng sai, biết trước sau? Cho dù trời đất biến đổi, hắn vẫn yêu, không có gì đổi thay. Thật đúng cho câu nói: giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Phiền Phàm Bất Đao | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Con Thỏ Ăn Sói Gần Hang của tác giả Phiền Phàm Bất Đao. Đồ Bách bị một con sói con không tim không phổi tấn công, giờ phút này đang che trán xuýt xoa, cảm thấy bản thân rất cần pháp luật giúp đỡ.Con sói con đang giận dữ nhìn anh chằm chằm này, vào ngày hôm qua được Đồ Bách nhặt về sau khi té xỉu ngã ở ven đường.Không giống như Đồ Bách – một thú nhân đã tiến hóa tốt đẹp và dung nhập vào xã hội loài người một cách hoàn hảo, sói con dường như thuộc loại bẩm sinh đã tiến hóa không hoàn chỉnh. Dáng người thiếu niên mảnh khảnh, trên đầu lại có một đôi tai sói lông xù, cậu mặc một chiếc áo khoác cũ nát rộng thùng thình co ro dưới mái hiên nhỏ, đáng thương cực kỳ.Nếu yêu thích truyện đam mỹ tuyển chọn, bạn có thể đọc thêm Hoàng Hậu Nhát Gan hay Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Lãng Diệp | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện Thụy Điển là tựa truyện hay, mới lạ và độc đáo thuộc thể loại đam mỹ. Là một câu chuyện tình đầy giông bão ngay khi chứng kiến tình yêu của hai người, từ khi gặp Thụy Điển đến lúc yêu Thụy Thiên là một cuộc du ngoạn. Thụy Điển là cái tên luôn in hằn trong tiềm thức của anh. Hình ảnh của Thụy Điển, kỉ niệm của anh và Thụy Điển, bất kể những gì liên quan đến Thụy Điển anh đều nhớ rõ từng chút, từng chút một. Cứ tưởng chừng anh sẽ chẳng còn đủ can đảm để yêu thêm một ai sau những tổn thương quá lớn đó nữa thì Thụy Thiên là người đã khiến anh bước ra khỏi thế giới đau thương ấy.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Vu Triết | Đam mỹ | Hoàn thành
Giấc ngủ của Tôn Vấn Cừ vẫn luôn không tốt, rất khó vào giấc, hát bài hát ru, đếm cừu cũng không dễ dụ mình đi vào giấc ngủ, con kiến trong phòng vừa nấc một cái hắn đã lập tức tỉnh. Từ khi bị cha vứt tới cái chỗ chết tiệt này, đã ba năm rồi hắn chưa từng ngủ say được một lần. Sáng sớm sáu giờ đã bị công nhân đánh thức, không bị công nhân đánh thức thì cũng bị quản lý Trương phòng bên đánh thức, kể cả những người này không tạo ra tiếng động gì, con gà nuôi ở nhà đối diện có thể phát điên lên mà bốn giờ đã gáy sáng làm hắn tỉnh. Gáy gì mà như cười. Còn cười đến mức không ngừng được.Ngày hôm nay, theo lệ thường, không ngủ lại được, không chỉ có không ngủ được, mơ màng cũng chẳng được luôn, cửa phòng hắn bị gõ vang. Ba tiếng lộc cộc lộc cộc lộc cộc, sau đó là một câu nói dồi dào năng lượng: "Quản lý Tôn! Có người tìm cậu này!" Vừa nghe giọng đã biết người nọ là lão Lương, từ ngày cái công trường khai thác đất sét cao lanh của ba vừa được dựng lên đã ở đây rồi, nói chuyện như sấm đánh, đánh nhau cũng không cần dùng tay. Quản lý Trương không biết Mã Lượng, thế nhưng cái tên này, đối với hắn, vào giờ phút này, có ý nghĩa không hề bình thường, chính là ý nghĩa có thể khiến người ta trong nháy mắt hất chăn nhảy từ trên giường xuống, để trần mặc mỗi cái quần cộc đã ra mở cửa.
19.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Lữ Thiên Dật | Đam mỹ | Hoàn thành
Chuyện sau đó “Anh đừng cho em phiếu Bá Vương nữa.” Tô Trừng vừa đăng xong một chương mới, mệt đến mức nằm nhoài ra bàn. “Vì sao?” Lâm Húc ngồi khoanh chân trên sàn nhà chải lông cho một con Teddy. Tô Trừng duỗi một bàn tay, xòe ra năm ngón: “Website thu phí tận năm phần mười đó anh yêu, anh có còn muốn sống nữa không!” Lâm Húc đầu cũng không thèm ngẩng lên: “Nhưng như vậy sẽ cho em mặt mũi nhiều hơn.”
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Mộng Trung Đại Chùy | Đam mỹ | Hoàn thành
Khi một con bồ nông khác cắn mông hươu cao cổ chẳng hạn. Đề Hồ đứng xa xa với vẻ thấp thỏm: “Xin chào ngài, thưa Mr. Hươu Cao Cổ tôn kính, đã, đã quấy rầy ngài rồi.” Đề Hồ liên tục vấp phải trở ngại trên con đường ham học hỏi này, đến khi gần như đã sắp bỏ cuộc thì nó nghe nói một người anh em của nó đã nuốt đầu của một con người vào miệng. Vì vậy, Đề Hồ ngồi xổm bên đường để quan sát lâu ơi là lâu, đợi chờ một đoạn duyên phận.Khi một con người cao gầy, trăng trắng, đầu nho nhỏ, “lông đầu” rậm bước đến thì trái tim của Đề Hồ đã đập thình thịch. Đây, đây là cảm giác rung động đấy hở! Lần đầu tiên Đề Hồ ngượng đến nỗi không dám tiến đến. Ngay lần thứ năm khi nó đang ngồi xổm quan sát ở con đường mà người nọ phải đi qua, Đề Hồ tự động viên tinh thần cho mình, quyết định không được làm một tên nhát cáy nữa. Nó đi đứng oai vệ, hừng hực khí thế, nghênh ngang bước đến trước mặt con người rồi mở lời: “Xin chào ngài, Mr. Con Người tôn kính, tui có thể nuốt đầu ngài vào miệng không ạ?” Đề Hồ không khỏi đỏ mặt, thấp thỏm đợi phán quyết. Nhưng đã lâu ơi là lâu mà cái người trước mặt nó vẫn không buông lời từ chối nào cả. Đôi mắt Đề Hồ bất chợt lóe sáng, anh ấy không từ chối mình!
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29