Vô Diện Nhân | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ba Lần Trốn Tìm của tác giả Vô Diện Nhân. Cung Tiểu Khê quyết định bảo toàn danh tiếng cho y, mặc giá y thay cho muội muội mình để hoàn thành buổi lễ.Chính là không ai ngờ được tối đó, đêm động phòng, họ lại thực sự làm lễ chu công với nhau.Sau đó, hắn bị y đuổi đi, không còn mặt mũi quay về nhà mà trốn đi thật xa.Năm năm sau, sư phụ hắn nhận một mối làm ăn ở tại Thiên Du Thành. Cung Tiểu Khê bị bắt ép quay trở lại, cứ nghĩ làm xong sẽ đi, nhưng ai ngờ…người xưa vẫn luôn chờ hắn quay về để chuộc tội.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Quân Môn Trưởng Tức hay Đoạt Mộng.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Loan Đăng | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Bình Tà] Vô Tự Di Thư của tác giả Loan Đăng. Trước đây tôi có tâm lý trốn tránh, lão Tiêu nói phổi của tôi đã được trị khỏi, nghe vậy tôi cũng vui vẻ tin luôn, thực ra chủ yếu là do cái giá phải trả quá lớn, tôi hoài nghi bản thân sẽ không chấp nhận nổi mấy chữ cả đường phí công.Trong lúc chờ có phim X-quang, năm người bọn tôi ngồi dựa vào một hàng ghế nhựa, tôi dựa Bàn Tử, Bàn Tử thì vừa nhếch miệng cười vừa dùng tốc độ tay kinh người nhắn tin với bà chủ tiệm cắt tóc. Hắc Hạt Tử hút Yakult còn Tiểu Hoa thì nhắm mắt dưỡng thần, còn Muộn Du Bình bên trái tôi lại chỉ ngồi khoanh tay, chẳng biết đã đi vào cõi thần tiên nào. Đến khám ở bệnh viện trong thị trấn đa phần là người lớn tuổi, năm người bọn tôi ngồi cùng nhau trông như một thắng cảnh độc lạ, ai không biết còn tưởng là năm đứa con hiếu thảo của nhà nào.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Cặn Bã Hoàn Lương hay Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center rồi.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Bạn đang đọc truyện Nếu Như Biết Nhau Sớm Hơn của tác giả Yết. "Phù!" Cậu đang đứng trước cổng một trường đại học, nơi mà cậu sẽ học trong bốn năm nữa. Và cũng là nơi mở đầu cho sự mù đường của cậu. Một đứa chuyên Địa, biết xem Google Map mà mù đường. Là mù đường đó. Cậu cũng không biết tại sao lại thế nữa.Cậu đã mất một hành trình ba mươi sáu tiếng để đến thành phố này. Ngồi trên tàu cậu cũng xem hiểu bản đồ và biết mình đang ở nơi nào. Nhưng đặt chân đến thành phố này rồi cậu mới biết, sự thông minh của mình không áp dụng ở đây. Đường gì đâu mà như mê cung, các trạm xe có tên kiểu này, người ta nói kiểu kia. Chỗ nào cậu cũng thấy nó như nhau.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Vân Thâm Ba Tháng hay Yêu Đương Không, Để Em Giấu Đồ Ăn Nuôi Anh.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Khói Lửa Nhân Gian Không Bằng Người | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Đức Vân Xã] Lên Nhầm Kiệu Hoa, Gả Cho Đúng Người của tác giả Khói Lửa Nhân Gian Không Bằng Người. 1908, năm Quang Tự thứ 34.Cổng thành Bắc Kinh, năm chiếc kiệu hoa lần lượt được đưa tới, đoàn người đi trước múa rồng, múa sư, bắn pháo, múa ương ca, đèn lồng đỏ chót mở đường, kèn chiêng trống sáo náo nhiệt, xe ngựa chở hành lý xếp từ đầu đường tới cuối phố, cảnh tượng trên đường cái náo nhiệt như tết, dân chúng đều xúm lại thò đầu ra nhìn ngó.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm [HI TRỪNG] Mẫu Thân hay Ở Trước Mặt Tình Địch A Biến O Sau Tôi Mang Thai.
32.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Hương Tiểu Mạch | Đam mỹ | Hoàn thành
Mạnh Tiểu Bắc sinh tại thung lũng phía Tây núi Kỳ Sơn, tỉnh Thiểm Tây. Lúc cậu sinh, trời đã nhá nhem tối, ráng chiều nhuốm đỏ cả sườn núi phủ dày những lớp đất sét vàng được bồi đắp nên từ vạn năm qua, những em bé vội vàng lùa dê trở về, tiếng dân ca thê lương văng vẳng vang vọng khắp triền núi hòa cùng tiếng động cơ ầm ầm rền rĩ không dứt, phía xa chân trời lóe lên từng dải lụa ánh sáng chói đỏ rực rỡ. Chiều tối ấy, mẹ cậu vẫn đang trực ca, ở trong phòng trực máy ngay tại cửa nhà xưởng nghe nốt cuộc điện thoại cuối cùng, bàn tay cầm máy nặng nề, bụng đau nhói, thì thào nói: “Chết mất thôi, chẳng lẽ sắp sinh rồi sao.”Người đang điện phía đầu kia là người thị trấn, cao giọng quát: “Hả, cô bảo gì cơ? Cô có phải người phụ trách không?… Đây là chỉ thị của cấp trên, ngay lập tức sẽ có người được cử đến xưởng kiểm tra tình hình công việc, liên quan tới chỉ tiêu sinh viên của bên trên. Tìm người phụ trách lại đây ngay cho tôi!…” “Vâng, ông chờ cho một chút ạ.” Mã Bảo Thuần chuyển cuộc gọi sang máy nội bộ rồi buông điện thoại xuống, gắng gượng đứng dậy, tự đỡ lấy người, cố nhích vài bước đến sân, vịn vào cây đại thụ, cố sức kêu lên: “Trưởng ban, cấp trên vừa điện đến, bảo tìm phó ban, e rằng có việc gấp, ông xem xem giùm tôi với.”
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Đỗ Bì Tam Tằng Nhục | Đam mỹ | Hoàn thành
Lâu rồi Ninh Phi không nằm mộng giữa đêm. Giấc ngủ của hắn bị cắt rời thành vô số mảnh vụn. Lưỡi dao, súng lửa, khói thuốc, máu ấm bắn tung tóe. Hắn là lính gác đào ngũ, điều này có nghĩa là lẩn trốn và truy bắt không ngừng, như con chuột trốn chạy nơi cống ngầm ngõ hẹp, cầu tránh khỏi nanh vuốt của công đoàn. Khẽ khép mắt, pheromone dẫn đường bùng lên tứ phía. Bản năng kêu gào trong huyết mạch, thúc giục hắn tiến về phía trước. Hắn mở mắt ra, lùi vào sâu trong bóng tối.
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Thập Bát Phản | Đam mỹ | Hoàn thành
Thư Quân nở nụ cười với cậu cảnh sát kia: “Không sao đâu, chuyện nên làm mà.” Lúc cười lên trên khóe miệng của cậu có một lúm đồng tiền nho nhỏ, nói chuyện cũng từ tốn, nom dáng vẻ vô cùng ôn hòa. Đáng tiếng là một vết bầm tím trên má lại phá hủy nét đẹp tổng thể, khiến chàng thanh niên này có chút đáng thương. “Nếu đội trưởng Tưởng mà nhìn thấy thì làm thế nào bây giờ…” Mặt cậu cảnh sát trẻ kia nhăn nhúm lại: “Anh cũng thật là, rõ ràng cảnh sát ở gần đó đã chạy đến cả rồi, mà bên kia là ba người, sao anh còn xông về phía trước chứ.”Thư Quân cười khổ: “Khi đó là đàn ông đều sẽ xông lên trước, huống hồ tôi cũng cân nhắc thấy cảnh sát đã gần đến mới xông lên mà, dù sao cũng phải bảo đảm an toàn cho mình chứ. Ba kẻ buôn người giả vờ làm người thân của trẻ nhỏ cản người bên đường, định cướp đứa nhỏ từ trong ngực người mẹ trẻ tuổi. Thư Quân đầu tiên là báo cảnh sát, sau đó thấy ba kẻ đó hình như muốn cá chết lưới rách cướp người bèn lập tức không hề nghĩ ngợi gì mà xông lên. May mà sau khi cậu bị trúng mấy đấm thì cảnh sát đến kịp, tốt xấu gì cũng không để cho đứa bé có chuyện. Đến khi Thư Quân ra khỏi cục cảnh sát thì đã hơn mười giờ. Giờ đang giữa thu, cậu quấn khăn quàng cổ che hơn nửa khuôn mặt, định đi siêu thị mua mì về ăn. Chịu dày vò lâu như vậy khiến cậu sắp chết đói rồi.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Hàn Thục | Đam mỹ | Hoàn thành
Sở Tấn thật sự ước ao, cuối tuần này là sinh nhật ba mươi tuổi của anh, lúc không hề hay biết đã qua nhiều năm như vậy. Anh đã sớm không còn trẻ nữa, âu phục mặc bên trong chỉnh tề áo lót giữ ấm, bên ngoài còn phủ thêm chiếc áo khoác cashmere dày nặng, như vậy còn cảm thấy lạnh, còn phải dùng khăn quàng cổ quấn kín mít, như thắt cổ. Anh mua bữa sáng xong, đi tới nhà Quý Thiên Trạch, dâng điểm tâm cho Quý Thiên Trạch. Quý Thiên Trạch lại ghét bỏ: "Tôi muốn chính là bánh nhân thịt bò đây là thịt lợn, tại sao chỉ vậy mà cậu cũng mua sai?" Còn nói: "Trên người cậu đầy mũi dầu mỡ, thối quá, cách xa tôi dùm một chút."Tuy rằng ghét bỏ, nhưng vẫn ăn, vừa nói: "Công việc ngày hôm nay tôi cần dùng ppt đấy? Cậu xảy ra chuyện gì? Còn chưa làm xong vậy hả?" Sở Tấn mệt mỏi gật đầu: "Làm xong rồi, tôi tới giảng giải cho anh một chút, anh thế nào cũng phải hiểu một ít mới trình bày trong hội nghị được..." Nói xong, Sở Tấn thất thần, gần đây vẫn luôn thất thần, anh nhớ tới những học sinh sáng sớm gặp thoáng qua, nhớ không rõ tướng mạo, ở trong đầu của anh khuôn mặt của những học sinh kia như bị nhòe đi, sau đó đổi thành khuôn mặt anh thời tuổi trẻ.
25.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Lữ Thiên Dật | Đam mỹ | Hoàn thành
Sáng hôm sau, trong thành phố trời đổ tuyết lớn. Tô Bạch tỉnh lại trong lòng Lâm Tiêu, dụi dụi hai mắt, nhìn cảnh tuyết ngoài cửa sổ cảm thấy mừng rỡ. Thiên địa đều phủ một mảnh màu trắng dịu dàng. Lâm Tiêu trượt tay xuống dưới eo Tô Bạch, ân cần nói: đau không? Có mỏi không? Tô Bạch khẽ động, nhớ tới chuyện đêm hôm qua, trên má lập trức tràn ra một mảnh hồng hồng: cũng tàm tạm, chỉ là rất mỏi…bất quá không ảnh hưởng gì đến hành động. Lâm Tiêu để Tô Bạch nằm xuống, nhẹ nhàng xoa eo cho cậu.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Liệp Nhân Đồng | Đam mỹ | Hoàn thành
Triều Sinh ở nhà trọ công chức của đại học A, cách thư viện mười phút đi bộ, coi như mỗi ngày đi sớm về trễ cũng không sao. Nửa năm trước cậu mới vừa thi đại học xong, thành tích nát bét, với cả bản thân cũng không thích đi học nên thẳng thắn bỏ luôn ý nghĩ thi lại, dựa vào quan hệ của ông chú trong nhà tới thư viện đại học A làm nhân viên. Tiêu chí ở đây thấp hơn nhiều so với các thư viện học thuật, nên không cần bằng cấp hay kỹ năng gì phức tạp, trước mắt lương cũng không cao, nhưng hoàn toàn có thể thỏa mãn nhu cầu sinh hoạt của cậu. Nhưng khuyết điểm cũng có, đó chính là “quá tẻ nhạt”.Cái ngày vừa có kết quả thi đại học, cả nhà Triều Sinh đều phiền muộn, đến cả cậu cũng cảm thấy tiền đồ xa vời. Cho nên khi chú cho cậu đường lui, Triều Sinh có một loại vui sướng và cảm kích giống như vừa sống sót sau tai nạn. Nhưng cậu hoàn toàn quên rằng, hoàn cảnh tạo thành ảnh hưởng. Theo thời gian, cái cảm giác an nhàn trong lòng khi tìm được công việc từ từ bị tinh thần phấn chấn của những người cùng lứa xung quanh bao phủ. Đặc biệt là khi so với Lâm Yêu người bạn nối khố với mình còn đang theo chuyên ngành đạo diễn tại đại học A, hai người mỗi lần ở trong trường học gặp mặt, Triều Sinh liền không tự chủ được sinh ra tâm lý chênh lệch khó nói.
7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
| Đam mỹ | Hoàn thành
Lúc đó Tiểu Mạc, một mực không biết ý nghĩa lời nói này của Lạc Huỳnh Tâm là gì, hắn chỉ biết, trong mắt Lạc Huỳnh Tâm. Một vẻ kiên định như vậy! Xe ngựa lộc cộc đi ở trên đường, mặc dù trên mặt đường coi là bằng phẳng, đối với người bình thường mà nói, gần nửa tháng ngày đêm đi đường, cũng sẽ cho người mỏi eo đau lưng, thống khổ không chịu nổi, huống chi người ở trên xe ngựa kia. Tiểu Mạc ngồi dựa vào đệm mềm ở sau lưng, để cho người kia nằm nghiêng ở trên bắp đùi của mình, đưa lưng về mình, ôm y vào ngực mình. Tay nhỏ bé một chút một chút chậm rãi vuốt ve bụng tròn nhô lên của y. Cho dù đang ngủ mê man, tựa như người trong ngực cũng có thể cảm nhận được khó chịu trong bụng, ngủ cũng không yên ổn, nhíu chặc mày, luôn luôn vô ý thức năm chặt tay. Cho dù bào thai trong bụng không tính là làm ầm ĩ, nhưng dưới tay tiểu Mạc cũng có thể cảm nhận được rõ ràng thai nhi đá đánh lên bụng.Mỗi lần cảm nhận được nơi nào đó dưới tay tùy mềm mại từ từ trở nên cứng rắn, tiểu Mạc cũng có thể cảm thấy người trong ngực dần dần kéo căng thân thể. Hắn chỉ có vội vàng dùng tay xoa nhẹ vuốt ve, mong đợi thai nhi trong bụng ngừng nhúc nhích, chỉ mong người trong ngực mình có thể thoải mái một ít. Ban đầu, khi nhìn đến bụng một ngày một ngày chậm chạp trở nên lớn của Huỳnh Tâm, tiểu Mạc cuối cùng cũng biết ý nghĩa câu nói ban đầu y nói kia.Lúc hắn vừa cửa nát nhà tan, toàn bộ trước mắt cũng tàn khốc như vậy, nếu không phải được Huỳnh Tâm cứu, hắn sợ rằng phải bị người lừa gạt bán được nơi nào đều không Biết. Hắn đối với hoàn cảnh vị trí xa lạ cùng sợ hãi. Không biết gì cả, Huỳnh Tâm chưa bao giờ chê bai hắn. Một năm sống chung với Huỳnh Tâm, hắn dần dần cảm nhận được Huỳnh Tâm là một người tốt như vậy.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Kinh Thành Nam Sủng | Đam mỹ | Hoàn thành
Bụi đất giống như là đặc trưng của thành phố nhỏ, cho dù là đi trong nội thành, cũng có thể thấy bụi đất bay mù trời. Nếu ở bên ngoài vào nội thành đi dạo một vòng, rồi về đến nhà nhất định có thể vỗ xuống nửa cân đất từ trên quần áo, cùng bùn đều nhận đủ dùng. Mặc dù hoàn cảnh của thành phố nhỏ này không tốt như vậy, tuy nhiên vẫn có người rất yêu nơi này, Đóa Lai chính là một trong số đó. Đóa Lai sinh ra ở đây, chơi đùa ở đây, trưởng thành ở đây, tất cả của cậu nếu muốn lau chùi cũng không thể lau hết mối quan hệ giữa cậu và nơi này. Về phần tương lai của cậu, chắc chắn vẫn sẽ là nơi đây.Đóa Lai sinh ra trong một gia đình công nhân bình thường, cha cậu không có trình độ văn hóa, là người khai thác trong một mỏ than lớn, trái lại, mẹ cậu lại biết được vài mặt chữ, nhưng mà trình độ chỉ giới hạn dưới cấp trung học. Đóa Lai được sinh ra khiến cho mọi người trong nhà cậu vui sướng tột độ, đặc biệt là ông nội của cậu, yêu thương cậu càng ngày càng nhiều, cố ý đặt tên cậu là “Đóa Lai”.(Theo tui dịch có nghĩa là “Hoa đến”:v)Mùa đông năm nọ, Đóa Lai vừa tròn bốn tuổi, cậu theo cha mẹ đến sống trong một căn nhà trệt, mùa hè nghịch nước mùa đông, đến mùa đông thì lạnh cóng, thậm chí ngay cả cửa cũng bị đóng băng, chỉ có thể dùng đòn gánh nước để làm tay nắm cửa, cả nhà ba người đồng tâm hiệp lực, kéo mở cửa ra. Lúc ấy cuộc sống mặc dù không quá tốt nhưng Đóa Lai vẫn cảm thấy rất vui vẻ, có thể là vì cậu cái gì cũng chưa thể hiểu.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hứa Duy Hạ | Đam mỹ | Hoàn thành
Hận thù, liệu có được cảm hóa bởi tình yêu? Sống trên đời này, con người ta thật khó hiểu. Họ thường quên đi mất, mình cũng có trái tim, và khi thật sự đã rung động, trái tim mới được tỉnh giấc sau thời gian dài đằng đẵng ngủ quên. Yêu chính là sức mạnh vạn năng, điều khiển toàn bộ lí trí của con người. Nó là sự kết tinh từ nhiều phía, từ cảm xúc, từ con tim.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tứ Nguyệt | Đam mỹ | Hoàn thành
Chỉ có cách đem con gái gả đi thì mới có thể nhàn nhã nửa đời còn lại. Thấy phụ thân phất áo bỏ đi, Lăng Sương cắn răng, lập tức nghĩ cách giải quyết. May mà ông Trời còn thương, để cha nói trước cho nàng biết chuyện này nên mới không rơi vào tình cảnh trở tay không kịp, bằng không thì chỉ có thể ngơ ngác bị phụ thân bức lên kiệu hoa mà thôi.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Truyện Trao Đổi là tựa truyện hay, mới lạ và thú vị thuộc thể loại đam mỹ. Một câu chuyện tình lãng mạn và hấp dẫn của hai nhân vật đồng tính. Một kẻ là con trai của mùa Đông, có gương mặt đẹp nhưng lạnh lùng, băng giá đến mức khó hiểu mệnh danh “Công tử băng tuyết”, một con người chưa bao giờ thay đổi nét mặt của mình dù ở trong bất kì hoàn cảnh khó khăn nào, một nụ cười từ người này hiếm thấy y như màn đêm ở Bắc cực, Ngược lại, một đứa con của mùa Xuân – “Hoàng tử ánh sáng ”, người có nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời thu hút mọi con người đến bên mình. Tuy 2 con người này có tính cách, vẻ mặt trái ngược nhau.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
WY Tử Mạch | Đam mỹ | Hoàn thành
Như thế nào là tình yêu? Có phải là khi nhìn thấy người đó cười, ta cũng sẽ cảm thấy thực vui vẻ? Cái này, thực sự phải hỏi những người đang yêu! Trong tình yêu, thử thách càng nhiều thì niềm tin càng vững vàng. Thế nhưng, nếu như không đủ tự tin rồi sớm muộn cũng sẽ chia xa. Nếu như đã yêu rồi, vậy tại sao lại không dũng cảm để tiến bước về phía trước? Trên thế giới này có bảy tỉ người. Để tìm được chân mệnh thiên tử của đời mình tuyệt đối không phải là một điều dễ dàng gì. Phải làm sao? Phải như thế nào? Hạnh phúc đang ở nơi đâu?
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hứa Trì là tác giả hết thời ở website X. Nói là “hết thời” thì hơi nâng đỡ quá, vì từ này ám chỉ chí ít người được nhắc đến cũng từng nổi tiếng. Nói là tác giả cũng hơi nâng đỡ, bởi từ khi bắt đầu viết cho đến giờ, số lượng fan cậu có chỉ đủ đếm trên hai bàn tay, hai bàn chân. Hứa Trì là một tác giả đam mỹ cần cù viết đủ các thể loại bi kịch. Nào là mất trí nhớ, bị xe đụng, bắt cá nhiều tay, rồi thì thế thân, và cả BE. Mọi mô tuýp đau thương cậu đều viết cả. Nhưng điều kỳ lạ là, người khác viết thì nổi, cậu viết thì flop dập mặt. Weibo của Hứa Trì là Tui Đắng Cực Kỳ, bút danh là Mèo Cộc Đuôi, fan gọi thân mật là…xin lỗi, cậu không có fan, cậu tự gọi mình thân mật là Cộc Cộc.Đường Nghiễn Chi là tác giả đang “hot” ở website X. Cái từ “hot” tóm lược hoàn hảo cuộc đời sáng tác của anh. Từ lúc Đường Nghiễn Chi viết văn cho đến giờ, cuốn nào của anh cũng được độc giả tranh nhau mua, tranh nhau mua xong thì hết hàng. Điều quan trọng là không bao giờ anh chịu mở bán lại, nói chỉ bán 1000 cuốn thì chỉ bán đúng 1000 cuốn. Cái gì cơ? 1000 cuốn ít quá ấy hả? Có sao đâu, tôi cũng đâu thiếu chút tiền ấy. Cái gì cơ? Fan không giành được ấy hả? Liên quan gì đến tôi? Tôi chỉ phụ trách viết văn, không chịu trách nhiệm giao đồ tận nhà. Đường Nghiễn Chi dễ dàng mà chống cả nửa bầu trời website X. Anh là một tác giả đam mỹ cặm cụi với thể ngoại truyện ngọt.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Thủy Thiên Thừa | Đam mỹ | Hoàn thành
Thời kì năm trăm triệu năm trước đây được lịch sử địa chất gọi là kỉ Cambri. Trước Cambri sinh vật trên địa cầu tương đối đơn giản, đến thời kỳ Cambri, sinh vật trên địa cầu điên cuồng tiến hóa. Nếu trong nền văn minh nhân loại đã chinh phục cả thế giới hôm nay, kỉ Cambri trở lại, hành tinh sẽ gặp phải thử thách gì?
71.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Phong Lưu Thư Ngốc | Đam mỹ | Hoàn thành
Mẹ Tiếu vô cùng phẫn nộ, hét to: “Tiếu Khải Kiệt, ông khốn nạn! Năm đó tôi thật sự kí hợp đồng tài sản, nhưng tôi gả cho ông không phải vì tiền, đây là sự thật. Nhưng tôi là tôi, Tiểu Thụ là Tiểu Thụ, tôi có thể không cần một đồng của Tiếu gia, nhưng Tiểu Thụ là con trai ông, lẽ ra nó nên có thứ mà nó sở hữu! Mấy người không thể mặc kệ ném nó ra nước ngoài được, nó là một phần tử của cái nhà này!” Tiếng khóc ấm ức truyền đến, lộ ra bi phẫn nồng nặc.Tiếu Gia Thụ đã không còn cảm xúc, như một pho tượng ngồi chết trên sofa. Ba đã kết hôn hai lần, trước đó có một đời vợ, nhưng qua đời vì ung thư dạ dày, nửa năm sau khi vợ trước mất hai người quen nhau, cuộc hôn nhân không vì quá trớn cũng không có kẻ thứ ba. Nhưng, vì đặc thù nghề nghiệp của mẹ mà không một ai chịu tin sự trong sạch của bà, luôn cho rằng bà cố ý quyến rũ ba, sau đó dựa vào quyền thế Tiếu gia. Mà người nắm quyền chân chính của Tiếu gia là Tiếu lão càng hiểu lầm sâu với mẹ, cực kì thương yêu đứa con vợ trước sinh ra, nên luôn cố sức chèn ép hai mẹ con.Tiếu Gia Thụ vốn tưởng rằng mình tốt nghiệp với thành tích xuất sắc của đại học Worton, ông nội sẽ có cái nhìn khác với mình, nhưng hiện tại mà xem, quả thực mơ đẹp. Tính tình Tiếu lão gia tử vô cùng ngoan cố, nếu lão đã thích một người thì hận không thể đào tim đào phổi, nhưng khi đã ghét một người thì liếc mắt cũng ngại thừa. Anh hai Tiếu Định Bang cùng cha khác mẹ với Tiếu Gia Thụ chính là người được thích đó, mà y, chỉ là kẻ thừa thãi.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Tiểu Tả A | Đam mỹ | Hoàn thành
Năm năm sau, Phương Doanh lại hát cho Từ Khâu Lạc nghe bài này. Chất giọng của cậu đã không còn trong trẻo như thời ấy, nhưng lại dịu dàng hơn nhiều. Từ Khâu Lạc đặt điện thoại bên tai, trong màn đêm yên tĩnh, dường như Phương Doanh đang nằm bên cạnh anh, đối mặt với anh, dùng những ca từ kia để thủ thỉ cùng anh: “Chúng ta đã phải bước một vòng lớn đến thế mới gặp được nhau, nên em hiểu rõ sự quan trọng của anh hơn bất kỳ ai. Lâu đến nhường ấy mà em mới quyết định được, rằng em sẽ nắm tay anh mãi không rời…”
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29