Đài Trinh Nhất | Khác | Hoàn thành
Nhân dân Việt Nam ta từ bao đời nay luôn có tinh thần yêu nước, chống giặc ngoại xâm, bảo vệ độc lập cho toàn thể dân tộc. Có những người chiến sĩ đã anh dũng hi sinh trên mặt trận đẫm máu, có những tiếng ai oán khóc than khiến lòng người sục sôi.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:40
Marie Forleo | Khác | Hoàn thành
Gái Khôn Không Bao Giờ Sợ Ế là một tiểu thuyết hấp dẫn. Cuốn sách này không giống với bất kỳ cuốn sách về hẹn hò nào bạn từng đọc. Không quy tắc, không danh sách dài những điều bạn cần làm để kiếm được một anh chồng trong vẻn vẹn 30 ngày. Thay vào đó, hãy đặt trọng tâm vào chính bạn – và cách bạn làm cho bản thân mình ngày càng hấp dẫn hơn trong bất kỳ hoàn cảnh nào – dù bạn gặp gỡ bất kỳ ai.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:42
John Steinbeck | Khác | Hoàn thành
Truyện Trăng Lặn là một tiểu thuyết hay nói về đề tài chiến tranh. Kể về, vào một ngày sáng chủ nhật hôm nay bưu tín viên và ông cảnh sát đi câu bằng chiếc thuyền của ông Corell, người chủ tiệm nổi tiếng. Họ thuê của ông chiếc thuyền buồm xinh xắn trọn ngày. Lúc còn ở ngoài biển xa mấy dặm họ đã thấy chiếc tàu đổ bộ nhỏ, sẫm màu lặng lẽ vượt qua họ. Vốn là quan chức của thị trấn, việc này rõ ràng là chức vụ của họ, cả hai quay thuyền trở vào, nhưng dĩ nhiên tiểu đoàn đã chiếm lấy thị trấn lúc họ cập được vào bờ.
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:44
Thời gian chậm lại, năm tháng tươi vui chỉ là củ hành tây thực dụng, chỉ trong nháy mắt, mới ngày hôm trước còn trông ngây dại cũng bị thời gian bào mòn mài đi góc cạnh, biến ta trở thành một con người hoàn toàn khác, ta là ta nhưng ta không phải ta của trước kia nữa, nhiều người nghĩ Cấp 3 là Thiên Đường tràn đầy mơ mộng, nó cũng ngôi mộ chôn vùi mơ ước. Có lẽ, cuộc sống của con người đều nằm trong một quỹ tích riêng biệt và nó không đi ra khỏi quy luật của vận mệnh. Thành công hay thất bại, cũng đều thu thập hành lý, cũng gom góp lại tâm tình, mang đi mộng tưởng, lấy đi trẻ trung, lâu sạch hồi ức, để ngày mai, tiếp tục soạn thảo kịch bản của chính mình.Tại thời gian quá vộ vã, ta vội vàng đi qua năm tháng thanh xuân mà không hề hay biết, đi qua những thứ mà ta đã từng gửi vào trí nhớ của cơn triều tịch lan tràn vào tuổi thiếu niên cái tuổi xuân xinh đẹp nhất. Có lẽ, khi chúng ta một lần nữa bước vào cánh cửa trường học, chúng ta còn có thể cuồng vọng như yêu ma? Khi chúng ta bước đi nặng nề, ngay từ đầu đi vào, liền muốn lần nữa đi ra cửa lớn, ta có hay không từng hoài niệm những việc ta đã trải qua ở nơi này? Có lẽ, với tư cách của tôi mà nói, có một số việc, dù ta có dốc sức liều mạng để quên, đầu óc ta cũng không có khả vứt đi điều đó. Mặc dù, hồi ức này có bi thương, có thống khổ, còn chua xót cùng vui sướng.Đây là một truyện tản văn nhẹ nhàng của tác giả về hồi ức thanh xuân mời các bạn cùng đón đọc!
0.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:44
Ethel Lilian Voynich | Khác | Hoàn thành
Arthur Burton, một thanh niên 19 tuổi thanh tú xinh đẹp như trong kinh Thánh, sống cuộc sống nhẹ nhàng dù không như ý, tin nguyện Chúa, yêu kính hồng y Montanelli, cuộc sống của cậu có thể nói khá ngây thơ, sự tin tưởng tuyệt đối vào Chúa, yêu kính đức cha đã thành phần không thể thiếu, là sự bấu víu tinh thần của cậu. Cậu như bao thanh niên tuổi trẻ thời bấy giờ khác, khát khao cuộc sống xinh đẹp, tương lai tươi sáng, lí tưởng lớn lao cùng mơ ước về cô gái cậu trót yêu từ nhỏ. Sẽ chẳng có gì nếu mọi thứ cứ êm đềm như thế, cho đến một ngày, đức cha mà cậu kính yêu ra đi, người yêu thương, an ủi, lắng nghe cậu không còn, sự quyết định khó khăn với một thanh niên 19 tuổi do đức cha cậu yêu quý đưa ra làm cậu bối rối. Sau đó mọi việc tiếp diễn như số phận không muốn cậu mãi hạnh phúc, không muốn cậu sống trong cái thế giới quá sáng màu kia, không chấp nhận được thiên sứ luôn cười đó không nhiễm bẩn …Tổ chức bị bắt, Arthur bị nghi ngờ, người con gái cậu yêu tặng cậu cái tát, ngay cả người cha cậu yêu quý cũng làm cậu như rớt vào vực sâu khi bí mật được phơi bày – Hồng y Montanelli là cha ruột cậu! Mọi đức tin, mọi hy vọng, mọi tin tưởng đều sụp đổ. Ở trong phòng mình cậu khóc, khóc cho sự ngu dại, cho sự ngây thơ, cho lòng tin, cho đức tin mình thờ phụng, hơn đó cậu khóc cho chính mình … Cậu điên cuồng, vung tay đập vỡ tượng Chúa như đánh vỡ tất cả. Liệu rằng, cậu bé nhỏ tuổi này có đứng lên sau những tổn thương, gục ngã? Tất cả sẽ có câu trả lời trong Ruồi Trâu với thể loại Tiểu thuyết Phương Tây, Hiện đại đầy hấp dẫn và mang một giá trị nhân văn sâu sắc.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:44
Nguyễn Nhật Ánh | Khác | Hoàn thành
Suku là một thằng cún nói chung ai nhìn cũng thích. Đôi mắt tròn, đen lay láy, ngây thơ ngơ ngác, mỗi khi nhin ai là khiến người ta phải động lòng. Cún là theo thói quen hồi bé, chứ thật ra chúng tôi đã sống bên nhau nhiều năm rồi, tóm lại đã qua tuổi vị thành niên từ lâu. Dù vậy, so với thời niên thiếu bộ dạng của thằng suku không thay đổi là mấy. Nó chỉ có béo lên vì ăn nhiều quá.
0.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:46
Đến với truyện Ngoại Tình - Chuyện Ở Đâu Cũng Có, chúng ta sẽ được theo dõi một tiểu thuyết thuộc thể loại ngôn tình. Kể về Chị, là một người phụ nữ hết mực vì gia đình, phải trải qua nhiều cảm xúc cùng những nghịch cảnh trong cuộc sống. Hai vợ chồng từ lúc gian khổ sống xa nhau vì miếng cơm manh áo lo cho hai đứa con gái dễ thương. Trải qua bao nhiêu sóng gió để giờ đây họ có được một cuộc sống hạnh phúc cùng một mái ấm được nhiều người ngưỡng mộ. Thì chính chồng của chị lại là nguyên nhân làm tan vỡ ngôi nhà hạnh phúc đó bởi sự ngoại tình cùng người phụ nữ không biết hổ thẹn kia.Đây là câu chuyện mà vô tình tác giả đọc được những dòng tâm sự này của chị trên diễn đàn WTT. Lội ngược hàng trăm trang diễn đàn, vừa đọc những dòng chị viết ngắt quãng, vừa đọc những bình luận chia sẻ của mọi người. Tác giả đã gần như không thể ngừng đọc một giây phút nào, như muốn đi đến tận cùng nỗi đau của người phụ nữ này. Và tác giả đã lưu những trang viết đó lại, sắp xếp thành từng đoạn rõ ràng để post lên đây cho mọi người cùng đọc.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Tim Winton | Khác | Hoàn thành
Pike đã từng trải qua thời khắc cận kề cái chết khi còn là một cậu bé tuổi 15, bị sóng vùi dập lúc trượt ván nước một mình - vùng vẫy trước cơn sóng cuồn cuộn của đại dương, bị hất văng khỏi tấm ván trượt và rơi xuống biển, hoảng loạn và mất phương hướng, cố hít thật nhiều hơi và thở sâu vội vã... Sóng cuốn xô đẩy đập vào những mỏm đá, rồi nhấn chìm cậu dưới làn nước lạnh buốt khiến cậu gần như bị tê cóng, ngạt thở... Nhưng chính bản năng sinh tồn trỗi dậy đã giúp cậu vượt qua hiểm nguy, và từ đó, cậu thấu hiểu tận tâm can hơi thở quý giá như thế nào!
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Thanh Thanh | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Dáng Ai Bên Thềm của tác giả Thanh Thanh. Cơn gió thu thổi qua khe cửa, không chịu nổi cô đơn tịch mịch mà thổi tung chồng tài liệu đặt trên bàn, phát ra âm thanh loạt xoạt nhè nhẹ… Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe được rõ ràng tiếng hít thở của Hoa, cô ngồi trước bàn làm việc, tay cầm cuốn tiểu thuyết của Quỳnh Dao nhưng tâm tư lại lơ lửng trên nền trời lấp lánh những vì sao.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Thần Cấp Ở Rể hay Mộng Tường Vy của cùng tác giả.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:06
Bạn đang đọc truyện Cave Xóm Trọ của tác giả Tâm Tửng. Mẹ tôi tên Lành bà là một người phụ nữ gầy yếu và bị dị tật ở chân đi phải chống gậy nên ngày đó mẹ tôi không lấy được chồng, không có người đàn ông nào muốn lấy một người phụ nữ xấu xí gầy yếu lại bị què chân như mẹ tôi cả …mãi tới năm mẹ tôi 30 tuổi thì bà mới kiếm được một đứa con là tôi và bố tôi là ai thì không ai biết cả vì mẹ tôi giấu kín bà sợ mọi chuyện vỡ lở ra vợ của người đàn ông đó đã tìm mẹ và gây rắc rối nên mẹ tôi quyết giữ bí mật của riêng mình mãi mãi, ngày đó ông ngoại có đánh đập có tra hỏi mẹ tôi như thế nào thì mẹ tôi vẫn cắn chặt răng không nói nửa lời.Ông ngoại tôi giận quá nên đã làm một cái chòi ngoài vườn và đuổi mẹ tôi ra đó ở , may có bà ngoại âm thầm giúp đỡ mẹ tôi gạo muối thức ăn nên mẹ tôi mới khoẻ mạnh rồi mẹ tròn con vuông.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Lời Hứa Đàn Ông của cùng tác giả.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:17
Kiều Nhi Nhi | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nàng Giúp Việc Vụng Về của tác giả Kiều Nhi Nhi. Bản thân tôi nào muốn như vậy, nhưng tôi có được chọn hoàn cảnh để sinh ra đâu chứ. Mà tôi cũng chẳng biết cha mình là ai. Nhiều lần gặng hỏi mẹ thì bị bà la rầy và lảng tránh. Tôi chỉ nghe phong thanh hàng xóm láng giềng đồn thổi là mẹ tôi quen ông nào ở xóm kia đã có vợ con đề huề rồi sinh ra tôi. Sau đó hai người không liên lạc với nhau nữa. Vậy là có tôi, một đứa trẻ luôn bị người đời xua đuổ.i, hắt hủi. Có nhiều hôm đi học về, tôi ném cái cặp vào góc nhà rồi hét to:— Từ giờ con sẽ không đi học nữa.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Giá Của Cái Nghèo hay Mợ Mận.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:18
Bạn đang đọc truyện Đi Qua Bóng Tối của tác giả Băng Nhi. Người ta còn nói chàng trai bên bạn năm 17 tuổi sẽ không thể theo bạn tới cuối cuộc đời, ấy vậy mà Lan vốn không tin điều đóLan và Tuấn vốn sinh ra từ một vùng quê nghèo, cùng nhau lên thành phố học tập, sinh sống rồi lập nghiệp. Lan vốn là một cô gái xinh đẹp nết na lại học rất giỏi cho nên ngay từ những ngày bước chân vào giảng đường đã có rất nhiều chàng trai theo đuổi, ấy vậy mà Lan lại từ chối tất cả để ở bên anh. Tuấn là con một trong một gia đình khá giả, Tuấn đẹp trai, chịu khó lại rất ga lăng nên Lan trót si mê anh chàng cùng quê ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Vương Phi Ngâm Tuyết hay Trọng Sinh Chỉ Hoàng Hậu Vi Tôn của cùng tác giả.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:18
Tuyết Lệ | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đời Này Không Đổi của tác giả Tuyết Lê. Tôi cũng đã từng nghĩ cuộc đời mình sẽ một đường thuận lợi, cho đến khi tôi 18 tuổi, cái gọi là bi kịch mới bắt đầu.Năm 18 tuổi, tôi gặp anh 22 tuổi trên đất nước Anh nhộn nhịp, cổ kính. Tôi bị vẻ đẹp của anh thu hút, tôi bị tính cách lạnh lùng của anh mê hoặc, dần dần tình yêu nảy mầm từ lúc nào không biết. Tuy nhiên, lúc đó anh lại chẳng để tôi vào mắt, để rồi tình đầu chưa kịp nở đã chóng tàn…Cứ ngỡ cả đời này sẽ không gặp lại, nhưng rồi số phận xoay vần, đi 1 vòng 6 năm, chúng tôi lại một lần nữa gặp lại.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Ngoảnh Lại Vẫn Thấy Anh của cùng tác giả.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Trang Ruby | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nửa Đoạn Duyên của tác giả Trang Ruby. Vậy mà hoá ra sau tất cả những gì hào nhoáng bên ngoài, có lẽ là cả bầu trời cay đắng tràn đầy nước mắt.Tôi thấy ông vừa mấp máy môi định nói gì đó, nhưng khi ánh mắt vô tình liếc ra ngoài cửa sổ thấy tôi đứng đó, sắc mặt ông thoáng ngượng ngùng rồi cười gượng gọi:– Ơ bác Nhi đến chơi với Bo à?Tôi cố gắng thu lại vẻ mặt thất thần vừa nãy để bình tĩnh đáp:– Dạ vâng, Đức nhờ cháu đến đón Bo đi khám. Thấy bảo thằng bé sốt cao ạ.– À ừ, cháu vào nhà đi, mẹ con nó đang trên phòng.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Oan Gia Không Hẹn Mà Cưới hay Tráo Phận Đổi Tình của cùng tác giả.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nguyễn Nhật Thương | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thời Ái Thấm Bi Lệ của tác giả Nguyễn Nhật Thương. Thay đổi ở đây có 2 chiều hướng, 1 là lên mây, 2 là xuống địa ngục. Thế nên người ở trong cái xã hội này, vừa muốn với đến anh, lại vừa muốn cách xa anh cả trăm đoạn đường. Bởi vì Âu Đình Phong là kiểu thích thì sẵn sàng mua đứt cả 1 khu phố chẳng vì lý do gì, nhưng chướng mắt thì có thể san bằng nó rồi chỉ để làm bãi phế liệu. Kẻ ngáng đường anh, làm anh phật ý, thì sớm như kẻ mù, không thấy đường sống cũng không thấy đường chết.Âu Đình Phong ngồi đó, đôi chân dài vắt chéo lên, ngả dựa lưng vào ghế, 1 xải tay rắn chắc đặt xuôi theo thành ghế, tay còn lại cầm ly rượu vang đỏ lắc nhẹ rồi đưa lên miệng uống.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Người Đến Trước Thành Kẻ Đến Sau hay Trái Tim Phản Nghịch của cùng tác giả.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nguyễn Nhật Ánh | Khác | Hoàn thành
Năm nay tôi lên lớp tám. Như vậy là tôi sắp sửa trở thành người lớn rồi . Oai thiệt là oai ! Tôi không nói dóc đâu . Chính thầy Dân, giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi nói như thế. Năm ngoái chúng tôi không học thầy Dân. Các anh chị lớp trên người thì bảo thầy Dân khó, kẻ thì nói thầy Dân dễ, không biết đường nào mà tin. Nhưng hôm khai trường, ngay lần gặp đầu tiên, tôi thấy thầy không có vẻ gì là "hắc" cả.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Một con chim lông xám chao lượn trong tầm nhìn của Harry. Mấy ngón tay anh gõ gõ trên vô lăng. Thời gian trôi chậm chạp. Hôm qua trên truyền hình ai đó đã nói về chuyện “thời gian trôi chậm chạp”. Đây là lúc thời gian trôi chậm lại. Như đêm Noel trước khi ông già Noel đến. Hay ngồi trên ghế điện trước khi dòng điện bật lên. Anh gõ nhịp mạnh hơn.
21.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Jonas Jonasson | Khác | Hoàn thành
Thứ Hai, ngày 2.5.2005. Cụ Allan Karlsson tần ngần đứng ở đường ranh giới bằng hoa păngxê chạy dọc bên hông Nhà Già. Cụ mặc một chiếc áo khoác màu nâu, quần âu đồng màu và xỏ đôi dép đi trong nhà cũng màu nâu. Ở tuổi của cụ thì hiếm ai còn chưng diện được. Cụ vừa trốn khỏi bữa tiệc sinh nhật của mình, cũng chả mấy ai làm thế ở tuổi đó, đơn giản vì ai mà sống được đến chừng ấy tuổi.Cụ Allan đắn đo liệu có nên chịu rắc rối bò lại qua cửa sổ để lấy mũ và giày dép của mình, nhưng khi sờ thấy dù sao cái ví vẫn yên vị ở túi bên trong thì cụ hài lòng. Hơn nữa, Xơ Alice đã nhiều lần chứng tỏ rằng mình có giác quan thứ sáu (cụ giấu chai vodka của mình vào chỗ nào Xơ cũng tìm thấy), và biết đâu Xơ đang sục sạo đâu đây vì đánh hơi được cái gì ám muội vừa xảy ra? Tốt nhất là đi được thì cứ đi, cụ Allan nghĩ và nhấc cái đầu gối ọp ẹp bước ra khỏi đường ranh giới. Cụ nhớ được là trong ví mình có vài tờ một trăm crown, thế là tốt rồi vì chắc chắn ra ngoài thì phải tiêu tiền.Thế là, cụ quay đầu nhìn lại Nhà Già, nơi mà chỉ vài phút trước, cụ đã nghĩ rằng nó sẽ là chỗ cư trú cuối cùng của mình trên trái đất. Rồi cụ tự nhủ mình có thể chết vào dịp khác, ở một nơi nào khác. Thế là Ông già Trăm tuổi lên đường trong đôi dép-nước tiểu (vì ở tuổi già, đàn ông hiếm khi đái quá mũi giày mình). Đầu tiên băng qua một công viên rồi men theo cánh đồng trống, nơi thỉnh thoảng có họp chợ ở vùng quê yên ả này...
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Thích Nhất Hạnh | Khác | Hoàn thành
Svastika năm nay mới hai mươi mốt tuổi. Chú chỉ mới được xuống tóc và thọ giới khất sĩ cách đây ba hôm. Thầy Sariputta một trong những vi cao đệ của Bụt đã làm lễ truyền giới cho chú. Svastika quê ở Uruvela gần Gaya, chú được làm quen với Bụt ngay từ hồi Bụt chưa thành đạo, cách đây dúng mười năm. Hồi đó chú mới mười một tuổi. Bụt thương chú lắm, cách đây nửa tháng, Bụt ghé lại làng Uruvela tìm chú. Bụt đưa chú về đây, và Bụt đã bảo thầy Sariputta truyền giới khất sĩ cho chú. Được chấp nhận vào giáo đoàn của Bụt, Svastika sung sướng lắm. Chú nghe nói trong giáo đoàn của Người có rất nhiều vị khất sĩ xuất thân từ giới quyền quý, như thầy Nanda. Thầy Nanda cũng là hoàng thái tử, em ruột của Bụt.Lại có những vị hoàng thân khác như Bhaddiya, Devadatta, Anuruddha và Ananda. Chú chưa đựơc trực tiếp chắp tay chào hỏi các vị này, tuy chú đã được trông thấy họ. Các vị này tuy đã đi tu, tuy đã khoác những chiếc áo cà sa bạc màu trên người nhưng dáng điệu vẫn còn mang tính cách thanh lịch và quý phái. Svastika có cảm tưởng là còn lâu lắm chú mới làm quen thân được với các vị. Bụt là một vị hoàng tử con vua thật đấy, nhưng Svastika không còn tìm thấy được sự ngăn cách nào giữa người và chú. Có lẽ vì chú quen với Bụt lâu rồi và ngày xưa đã từng ngồi với Bụt hàng giờ hoặc trên bờ sông Neranjara hoặc dưới cột bồ đề im mát. Chú thuộc về hạng những người cùng đinh, những người thấp kém và nghèo khổ nhất ở xứ chú. Chú đã làm nghề giữ trâu trên mười năm nay. Trong vòng nửa tháng vừa qua, chú đã chung đụng với những người tu thuộc giai cấp quý tộc. Những người này đều là khất sĩ và là học trò của Bụt. Tuy họ rất tử tế với chú, tuy họ đã nhìn chú với con mắt có cảm tình và nhiều khi đã mỉm cười với chú, nhưng chú vẫn chưa cảm thấy thật sự thỏai mái với họ. Chắc là tại chú chưa quen. Có lẽ phải sống với họ trong nhiều tháng nữa chú mới thực sự cảm thấy đây là thế giới của chú.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Huyền Chip | Khác | Hoàn thành
Tháng 5 năm 2010, tôi đang ở Malaysia làm một công việc mà ai cũng nghĩ là công việc trong mơ. Quả thực, công việc, đồng nghiệp, môi trường làm việc, tất cả đều rất tốt, chỉ một vấn đề là tôi và sếp thường bất đồng ý kiến với nhau. Một lần quá mệt mỏi, tôi quyết định đi sang Brunei chơi cho khuây khỏa. Lúc đó, ý định đi một chuyến lâu thật lâu đã bắt đầu nhen nhóm, nhưng tôi không biết sẽ đi như thế nào. Tôi tính nếu bây giờ tôi nghỉ việc, lĩnh lương khoảng $1500 chắc cũng đủ đi vài tháng, có máy tính rồi từ từ kiếm việc gì đó làm online. Nhưng tôi quên mất là laptop tôi đang dùng là của công ty, nghỉ việc thì tôi cũng không còn máy. Thế là tôi đành ngậm ngùi bò tiền mua một cái netbook nhỏ nhỏ, cấu hình yếu yếu nhưng đủ để viết và lướt web. Máy ảnh tôi bị mất trước đó mấy tháng nên cũng phải mua máy mới. Nhoằng cái, số tiền của tôi chỉ còn lại khoảng $700, $800. Tôi tặc lưỡi, thôi đi bừa, cùng lắm là hết tiền lại về Malaysia. Tôi đặt vé khứ hồi vì thực sự tôi vẫn không dám nghĩ là mình sẽ đi học. Phòng trọ tôi cũng không trả chủ nhà mà vẫn để đồ đạc ở đấy, tin chắc chắn rằng mình sẽ quay lại Malaysia.Khi còn “la liếm” với dân công nghệ, tôi có quen Preetam Rai – nổi tiếng trong giới vì ở đâu cũng có mặt. Sinh ra ở ́n Độ, sống và làm việc ở Singapore, Preetam đi khắp các nước châu Á tham gia đủ các thể loại hội thảo công nghệ. Anh thỉnh thoảng hay bảo tôi: “Này, tổ chức cái gì ở Việt Nam đi để anh có cớ qua”. Khi nghe tôi kể lể, anh tặc lưỡi: “Đi đi, không đặt lắ. Dùng CouchSurfing(1) thì khỏi mất tiền ở khách sạn”.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26