Randall Wallace | Khác | Hoàn thành
Dựa theo lịch sử về Trân Châu Cảng ngày 07 tháng 12 năm 1941 viết nên, một sự kiện kinh hoàng cho nước Mỹ và cả thế giới khi không quân Nhật bất ngờ tấn công Trân Châu Cảng. Điều này chứng tỏ đã đặt dấu chấm hết cho thời kỳ "ngây thơ vô tội" và cũng là một sự khởi đầu đầy vinh quang cho nước Mỹ. Với bút pháp thần kỳ, mang đậm nét nhân văn mà tác giả Randall Wallace mang đến cho độc giả một cảm giác sâu sắc, lắng đọng, về những nỗi đau, mất mát, hy sinh của những người ở lại và ra đi. Cũng như một chuyện tình đẹp đến mức rơi lệ giữa bộn bề sương khói. Thì ra cái tình người vẫn còn đó, nói đến những mưu mô, trong những âm mưu tính toán lại ẩn hiện được tâm tính con người. Cũng như những chiến thắng anh dũng trên chiến trường.Lịch sử chính là những gì đã từng xảy ra, nó không phải tự động có, đó là hồi ức, về những câu chuyện đẹp đẽ, đau thương mà người xưa muốn lưu giữ lại cho người sau biết rằng. Họ đã từng tồn tại như thế đấy!
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:51
Phạm Kiều Trang | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phía Sau Phù Hoa của tác giả Phạm Kiều Trang. – Ô đây là ai thế? Không phải là người đẹp nổi tiếng một thời ở phố Hoàng Thành à? Sao lại phải đứng ngoài đường chờ khách thế này?Một người nữa cười khẩy:– Trước không nhận đi khách để giữ giá, tưởng thanh cao thế nào, cuối cùng cũng có ngày phải làm gái đứng đường rẻ mạt thế này thôi hả? Trước 1000 usd/đêm không mua nổi cô em xinh đẹp Lam Giang ở phố Hoàng Thành, giờ 100k đã có thể nằm dạng chân cho người ta chơi thoải mái. Đời mà, lên voi xuống chó nhanh lắm.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Lấy Người Không Yêu Mình hay Một Đời Một Kiếp Quá Xa Xôi của cùng tác giả.
5.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:48
Kiều Nhi Nhi | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nàng Giúp Việc Vụng Về của tác giả Kiều Nhi Nhi. Bản thân tôi nào muốn như vậy, nhưng tôi có được chọn hoàn cảnh để sinh ra đâu chứ. Mà tôi cũng chẳng biết cha mình là ai. Nhiều lần gặng hỏi mẹ thì bị bà la rầy và lảng tránh. Tôi chỉ nghe phong thanh hàng xóm láng giềng đồn thổi là mẹ tôi quen ông nào ở xóm kia đã có vợ con đề huề rồi sinh ra tôi. Sau đó hai người không liên lạc với nhau nữa. Vậy là có tôi, một đứa trẻ luôn bị người đời xua đuổ.i, hắt hủi. Có nhiều hôm đi học về, tôi ném cái cặp vào góc nhà rồi hét to:— Từ giờ con sẽ không đi học nữa.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Giá Của Cái Nghèo hay Mợ Mận.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:18
Bạn đang đọc truyện Đi Qua Bóng Tối của tác giả Băng Nhi. Người ta còn nói chàng trai bên bạn năm 17 tuổi sẽ không thể theo bạn tới cuối cuộc đời, ấy vậy mà Lan vốn không tin điều đóLan và Tuấn vốn sinh ra từ một vùng quê nghèo, cùng nhau lên thành phố học tập, sinh sống rồi lập nghiệp. Lan vốn là một cô gái xinh đẹp nết na lại học rất giỏi cho nên ngay từ những ngày bước chân vào giảng đường đã có rất nhiều chàng trai theo đuổi, ấy vậy mà Lan lại từ chối tất cả để ở bên anh. Tuấn là con một trong một gia đình khá giả, Tuấn đẹp trai, chịu khó lại rất ga lăng nên Lan trót si mê anh chàng cùng quê ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Vương Phi Ngâm Tuyết hay Trọng Sinh Chỉ Hoàng Hậu Vi Tôn của cùng tác giả.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:18
Bạn đang đọc truyện Đêm Đầu Định Mệnh của tác giả Ngọc My. Khi tốt nghiệp cấp 3 xong Vũ Linh cũng như bao bạn bè khác đậu vào trường đại học kinh tế, làm cô sinh viên, có thêm nhiều bạn hơn, cô vui vẻ kết bạn mọi miền tổ quốc. Nói chung cô cũng có kha khá bạn mà thân nhất phải kể đến ba đứa Mai, Ngọc, Hà bạn chí cốt.Hàng ngày bốn đứa thường kéo nhau đi uống trà sữa, ăn xiên que ở công viên Gia Định.Đôi khi vào khu chung cư ở trong Nguyễn Chánh Sắt ( nhà con Mai ở đó) ăn hàng.Những năm đại học của Vũ Linh trôi qua không có sóng gió gì vì cô không yêu ai quá sâu đậm để có drama.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Mợ Mận của cùng tác giả.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Nguyễn Nhật Thương | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thời Ái Thấm Bi Lệ của tác giả Nguyễn Nhật Thương. Thay đổi ở đây có 2 chiều hướng, 1 là lên mây, 2 là xuống địa ngục. Thế nên người ở trong cái xã hội này, vừa muốn với đến anh, lại vừa muốn cách xa anh cả trăm đoạn đường. Bởi vì Âu Đình Phong là kiểu thích thì sẵn sàng mua đứt cả 1 khu phố chẳng vì lý do gì, nhưng chướng mắt thì có thể san bằng nó rồi chỉ để làm bãi phế liệu. Kẻ ngáng đường anh, làm anh phật ý, thì sớm như kẻ mù, không thấy đường sống cũng không thấy đường chết.Âu Đình Phong ngồi đó, đôi chân dài vắt chéo lên, ngả dựa lưng vào ghế, 1 xải tay rắn chắc đặt xuôi theo thành ghế, tay còn lại cầm ly rượu vang đỏ lắc nhẹ rồi đưa lên miệng uống.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Người Đến Trước Thành Kẻ Đến Sau hay Trái Tim Phản Nghịch của cùng tác giả.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nguyễn Nhật Ánh | Khác | Hoàn thành
Năm nay tôi lên lớp tám. Như vậy là tôi sắp sửa trở thành người lớn rồi . Oai thiệt là oai ! Tôi không nói dóc đâu . Chính thầy Dân, giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi nói như thế. Năm ngoái chúng tôi không học thầy Dân. Các anh chị lớp trên người thì bảo thầy Dân khó, kẻ thì nói thầy Dân dễ, không biết đường nào mà tin. Nhưng hôm khai trường, ngay lần gặp đầu tiên, tôi thấy thầy không có vẻ gì là "hắc" cả.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nguyễn Nhật Ánh | Khác | Hoàn thành
Lúc xảy ra sự cố, đồng hồ chỉ bảy giờ hai mươi lăm. Đó là giờ thành phố bắt đầu rộn rịp. Những bậc cha mẹ tất tả đưa con đến trường để kịp tới công sở. Những học sinh cấp ba đi trễ đang nôn nóng nhìn đèn đỏ ở các ngã tư. Những bà nội trợ lật đật xách giỏ ra khỏi nhà để mong chọn được những khúc cá tươi nhất.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Một con chim lông xám chao lượn trong tầm nhìn của Harry. Mấy ngón tay anh gõ gõ trên vô lăng. Thời gian trôi chậm chạp. Hôm qua trên truyền hình ai đó đã nói về chuyện “thời gian trôi chậm chạp”. Đây là lúc thời gian trôi chậm lại. Như đêm Noel trước khi ông già Noel đến. Hay ngồi trên ghế điện trước khi dòng điện bật lên. Anh gõ nhịp mạnh hơn.
21.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Người ta vẫn thường nói rằng nghèo là khổ, nghèo khổ, chứ ít ai nói giàu khổ cả. Thật ra, người nghèo có nỗi khổ của người nghèo mà người giàu cũng có nỗi khổ của người giàu. Người nghèo vì không chấp nhận cái nghèo, oán ghét cái nghèo, muốn được giàu nên mới khổ. Còn người giàu lại sợ bấy nhiêu tài sản chưa đủ làm người khác nể phục, sợ bị phá sản, sợ bị kẻ xấu lợi dụng hay hãm hại nên mới khổ.So ra cái khổ của người giàu còn phức tạp và nan giải hơn người nghèo. Phải chi trong xã hội ai cũng như ai, ai cũng sở hữu tài sản như nhau thì chắc chắn ý niệm giàu nghèo sẽ không có. Nhưng điều ấy không bao giờ là thực tế khi con người ngày càng ưa chuộng vật chất và xem đó là điều kiện căn bản của hạnh phúc. Cho nên, nếu ta may mắn không bị cuốn theo quan niệm của xã hội mà thoát ra khỏi ý niệm giàu nghèo, ta thấy sự hưởng thụ vật chất không phải là lý do lớn nhất để ta có mặt ở trên cõi đời này, thì chắc chắn ta sẽ không còn than nghèo khổ nữa.Người ta cũng thường gộp chung cực với khổ, cực khổ. Nhưng bản thân của sự cực nhọc chưa chắc đã là khổ. Chỉ vì ta kháng cự lại nó, ta muốn mình không phải vất vả mà vẫn có đầy đủ mọi thứ tiện nghi như bao người khác nên ta mới khổ. Ta chỉ biết so sánh, đòi hỏi, chứ không chịu tìm hiểu căn nguyên sâu xa tại sao mình lại cơ cực.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Huyền Chip | Khác | Hoàn thành
Tháng 5 năm 2010, tôi đang ở Malaysia làm một công việc mà ai cũng nghĩ là công việc trong mơ. Quả thực, công việc, đồng nghiệp, môi trường làm việc, tất cả đều rất tốt, chỉ một vấn đề là tôi và sếp thường bất đồng ý kiến với nhau. Một lần quá mệt mỏi, tôi quyết định đi sang Brunei chơi cho khuây khỏa. Lúc đó, ý định đi một chuyến lâu thật lâu đã bắt đầu nhen nhóm, nhưng tôi không biết sẽ đi như thế nào. Tôi tính nếu bây giờ tôi nghỉ việc, lĩnh lương khoảng $1500 chắc cũng đủ đi vài tháng, có máy tính rồi từ từ kiếm việc gì đó làm online. Nhưng tôi quên mất là laptop tôi đang dùng là của công ty, nghỉ việc thì tôi cũng không còn máy. Thế là tôi đành ngậm ngùi bò tiền mua một cái netbook nhỏ nhỏ, cấu hình yếu yếu nhưng đủ để viết và lướt web. Máy ảnh tôi bị mất trước đó mấy tháng nên cũng phải mua máy mới. Nhoằng cái, số tiền của tôi chỉ còn lại khoảng $700, $800. Tôi tặc lưỡi, thôi đi bừa, cùng lắm là hết tiền lại về Malaysia. Tôi đặt vé khứ hồi vì thực sự tôi vẫn không dám nghĩ là mình sẽ đi học. Phòng trọ tôi cũng không trả chủ nhà mà vẫn để đồ đạc ở đấy, tin chắc chắn rằng mình sẽ quay lại Malaysia.Khi còn “la liếm” với dân công nghệ, tôi có quen Preetam Rai – nổi tiếng trong giới vì ở đâu cũng có mặt. Sinh ra ở ́n Độ, sống và làm việc ở Singapore, Preetam đi khắp các nước châu Á tham gia đủ các thể loại hội thảo công nghệ. Anh thỉnh thoảng hay bảo tôi: “Này, tổ chức cái gì ở Việt Nam đi để anh có cớ qua”. Khi nghe tôi kể lể, anh tặc lưỡi: “Đi đi, không đặt lắ. Dùng CouchSurfing(1) thì khỏi mất tiền ở khách sạn”.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Rồi đến một lúc nào đó, ta chợt nhận ra rằng, người ta yêu thương vô vàn, dành hết cho họ tháng năm tuổi trẻ êm đềm hạnh phúc, bỗng mang trọn trái tim bước ra khỏi lồng ngực ta... Đó là ngày người thương một người thương khác! Đó là ngày ta biết rằng giữa ta và người từng tồn tại một thứ duyên trời mỏng manh.Đó là ngày người từng hứa sẽ ở cạnh cuộc đời ta mãi mãi, nào ngờ lời hứa không cánh mà bay. Đó là ngày ta chết đi nửa trái tim, thanh xuân rạng rỡ mà người từng ở đấy giờ chỉ còn lại những mảng màu xám xịt. Đó là ngày ta bất chợt thấy đôi chân mình chẳng còn chút sức lực nào để tiến về phía trước, đôi tay mình rệu rã mà chẳng buồn nắm lấy một bàn tay đang đợi sẵn.Cầu mong người được an yên bên một người thương khác...! Cầu mong ta sớm lành lại những vết thương sau nhiều năm loang lổ...! Cầu mong đời thương ta, thương cho trái tim bé nhỏ đã dốc cạn tâm can trao cho một người. Cầu mong sáng mai tỉnh dậy, ta quên người nhẹ bẫng! Cầu mong phía trước có một người đủ kiên cường dìu ta qua bao tháng năm quá nữa cơn mơ!
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Diễm Quỳnh | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phía Sau Tan Vỡ của tác giả Diễm Quỳnh. Lương Tú Trân, con gái duy nhất của tập đoàn Lương thị giờ đây đã trở thành một phạm nhân mang tội danh không thể rửa sạch và sự trong trắng của người con gái đã không còn.Những điều xảy ra trong cuộc đời Lương Tú Trân tưởng chừng như đã nhấn chìm cô vào hố sâu tuyệt vọng. Một bông hoa hồng chưa nở đã tàn thì điều nhẫn tâm hơn cả là người khiến cô trở thành bộ dạng thảm hại như bây giờ chính là người cô yêu nhất, người chồng sắp cưới của cô – Chu Đức Tấn.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ngược Đãi Vợ Hờ hay Thế Thân Vợ Nhỏ của cùng tác giả.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Uyển Nguyệt | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ẩn Thế Hào Môn của tác giả Uyển Nguyệt. Với gia thế cùng sự giàu có như vậy, Phạm Gia thừa sức sống xa hoa ở một thành phố lớn, nhưng họ vẫn chọn ở lại trên đất ông bà tổ tiên, nơi một vùng quê yên bình . Căn nhà của họ không phải là biệt thự xa hoa lộng lẫy, cũng chẳng phải là biệt phủ rộng bao la, mà chỉ là một căn nhà 2 tầng đơn giản, xung quanh căn nhà được trồng những cây ăn quả quen thuộc.Phạm Gia còn có lối sống vô cùng giản dị và hòa nhã với xóm làng, họ không phân biệt sang hèn, cao thấp, không tỏ vẻ ngạo nghễ, kiêu căng. Châm ngôn sống của Phạm Gia bao đời nay là ” Dành cả một đời để đi theo lý tưởng”, mà lý tưởng của họ chính là giúp đỡ những người nông dân nghèo, họ dạy người dân kỹ thuật chăn nuôi và hỗ trợ, cung cấp thức ăn gia súc. Vì vậy mà Phạm Gia rất được lòng mọi người, ai ai cũng dành cho Phạm Gia sự tôn trọng và kính nể.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Đến Lúc Buông Tay hay Đời Này Không Đổi.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Bạn đang đọc truyện Trong Lồng Son của tác giả Hoàng Anh. Dì Trúc là giúp việc nhà chồng tôi liền nói:– Cô My đang ốm, để tôi thay giày giúp cậu.Lúc này giọng của chồng tôi lớn hơn, mà đúng ra là quát dì Trúc:– Gọi cô ta ra..Dì Trúc vẫn cúi thấp đầu và nói:– Dạ vâng, thưa cậu..Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Một Năm Thiên Hạ hay Bộ Thiên Ca của cùng tác giả.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Bạn đang đọc truyện Lỡ Hẹn Với Xuân Thì của tác giả Miên Lam. Một người đàn ông cao lớn say khướt đi loạng choạng từ ngõ vào nhà. Mùi hương hoa nhài hai bên lối đi chui vào mũi thật dễ chịu và khoan khoái. Anh hít một hơi sâu vào tận lồng ngực, ngửa mặt lên trời, nhìn con trăng sáng vằng vặc lẩm bẩm cười sảng khoái “không ở đâu có không khí tuyệt diệu bằng miền sơn cước, cứ thả hồn ta vào đất trời, khắc sẽ sống lại cùng nhân gian”.Lấp ló đằng xa có ánh trăng le lói, Tùng nheo mắt đi vào, đường lên thật là cheo leo khúc khuỷu, hình như đó là một cái núi, cuối cùng cũng lên được ngọn. Có cái gì đó vướng víu ở chân, anh đạp mạnh, cây thang rơi xuống nghe cái cạch vọng về trong đêm thanh rừng núi.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Phía Sau Tan Vỡ hay Cho Anh Quay Về.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Hôm nay là ngày trọng đại nhất trong cuộc đời tôi, là lễ cưới của tôi. Nhưng tôi không thể nào vui nổi, chỉ vì chú rể là một ông chú già, vừa già vừa khó tính....Nhưng biết làm sao bây giờ, tất cả chỉ vì cái hôm sinh nhật thứ mười bảy của tôi. Ngày đó tôi trang điểm thật đẹp, một thiếu nữ đang tuổi thanh xuân mơn mởn, vừa e ấp, vừa rực rỡ như nụ hoa chớm nở. Không hiểu tôi vui vẻ hào hứng thế nào mà quá chén đến mức không nhớ gì cả.Cho đến khi tỉnh dậy, tôi mới phát hiện cả người trống trơn, không một mảnh vải che thân, bên cạnh là ông chú già đang ngủ như chết.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Elfriede Jelinek | Khác | Hoàn thành
Brigitte và Paula, hai cô thợ may đang muốn thoát khỏi cái kiếp may nịt vú trong một nhà máy ở miền núi nước Áo. Khi mà cả hai người phụ nữ với hai mục đích hoàn toàn trái ngược nhau, một người nhắm thẳng tiền đồ, một người tin tưởng vào tình yêu, với hai gã đàn ông chẳng đáng mặt, Heinz béo phị đáng ghét, Eric đần độn thô thiển. Kẻ sống chết vì tiền của đàn ông thì đã thành công mỹ mãn và kẻ còn lại với hy vọng ở một tình yêu trong sáng thì lại thất bại hoàn toàn. Câu chuyện nghịch dị của Jelinek, nơi gói ghém những toan tính, bộ dạng và cả số phận của mấy người đàn ông đàn bà đó trong một thứ ngôn ngữ thản nhiên bậc thầy, đã tàn phá hết những mong đợi mê muội của họ về hạnh phúc. Quả thực, chẳng còn gì nhiều đẹp đẽ về tình yêu, hôn nhân, tình dục hay những đứa trẻ, nhưng với Tình ơi là tình, Jelinek lại biết cách nói ra, cuộc sống thực ra có thể đơn giản, dị hợm và tức cười đến nhường nào.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:39
Lấy bối cảnh là một vùng đất nơi Tây Bắc tỉnh Tứ Xuyên, các dân tộc Tạng sinh sống, có rất nhiều Thổ ti cai quản từng tộc người của họ. Cũng giống như các dân tộc anh em Việt nam có trưởng làng, tộc trưởng vậy. Những nơi đó, tại thời kì đó, dường như cái hiện đại, phồn hoa nhộn nhịp không có cách nào có thể chạm tới được cái nguyên thủy của vùng đất xa xôi hẻo lánh này. Những con người đó, họ sống với những phong tục tập quán riêng. cách nghĩ của họ đơn giản, thô sơ như là những dụng cụ lao động của chính họ vậy. Họ vô cùng chất phác, thật thà, suy nghĩ cũng rất đơn giản, thân thật.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:41
Katarina Mazetti | Khác | Hoàn thành
Truyện Anh Chàng Mộ Bên là một tựa truyện có nhan đề khá hấp dẫn, thuộc thể loại tiểu thuyết, kể về câu chuyện tình yêu của Désirée và Benny. Chuyện thật không thể tin rằng trong một không gian yên ắng tại một nghĩa trang lại có thể kết hợp được một cặp đôi rất hạnh phúc.Désirée, một thủ thư góa bụa 35 tuổi, không con cái. Benny, chàng nông dân chính hiệu, sống một mình trong trang trại nuôi 24 con bò sữa. Hai người tình cờ gặp nhau ở nghĩa trang, và chỉ bằng một ánh mắt, một nụ cười, họ đã trúng tiếng sét ái tình của nhau. Hai người trở thành một cặp đôi khác biệt hoàn toàn về mọi thứ, từ suy nghĩ cho đến lối sống. Thế nhưng, như hai điện cực trái dấu, cả hai vẫn lao vào nhau bất chấp tất cả. Dẫu yêu nhau là vậy nhưng họ gần như không thể thỏa hiệp để trở nên đồng điệu. Cuối cùng họ chia tay nhau. Cả hai cùng rơi vào trầm cảm.Rốt cuộc, Désirée quyết định về nông trại Rowan ở với chàng độc thân Benny. Cuộc sống của hai người bắt đầu lộn tùng phèo. Với những…ba đứa con sòn sòn liên tiếp, tình yêu của Désirée và Benny giờ đây là những cuộc chiến cười ra nước mắt giữa lũ trẻ và trang trại.Cuộc sống gia đình giống như thời tiết phập phù: có những ngày trời nắng ráo, lại có những ngày giông tố bão bùng; có thời gian gió lạnh tràn về và cũng có những lúc sương mù dày đặc che phủ… Nhưng… cuối cùng cả hai lại tìm thấy nhau dưới một cơn mưa rào nặng hạt, và họ không bao giờ muốn đánh đổi những khoảnh khắc lặng lẽ ngồi bên nhau uống trà, xem ti vi sau một ngày làm việc mệt nhọc để lấy lại những tháng ngày cô độc trước kia.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:43