Quân sola | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Dò Hư Lăng - Tham Hư Lăng [Cổ Đại Thiên] của tác giả Quân Sola. Cuối cùng, đây có phải là âm mưu??Chân tướng thật sự là gì?Là một tình yêu khắc cốt minh tâm? Trải qua ngàn năm lịch sử?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Dò Hư Lăng hay Hoán Đổi Ảnh Hậu của cùng tác giả.
54.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:51
Trữ Gian/ Ninh Gian | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bên tai vang lên giọng nam ôn hòa hiền hậu: Hồ ly, đừng lộn xộn. Nếu không ta sẽ cho ngươi tức khắc hiện nguyên hình, cho ngươi bị mọi người trên phố đuổi đánh. Nàng đứng như phỗng, mặc hắn lấy lại túi tiền. Thanh âm hắn tràn ngập tiếng cười, phun ra miệng cũng uy hiếp ác độc như thế.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Doãn Nhất Phương | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bắt đầu từ hai năm trước, Tiết Thưởng Thực này đã trở thành ngày hội được hoan nghênh nhất ở Triệt Na Đế Quốc. Nó đại biểu cho tân sinh cùng phồn vinh. Trên quảng trường Thường Lục, người một nhà không chút nào đặc biệt đi đến. Hai thanh niên tướng mạo bình thường bước đến điểm phân phối quầy miễn phí nơi trước cổng vào quảng trường, trong lòng mỗi người đều ôm một đứa nhỏ khoảng chừng hai tuổi, băng tuyết đáng yêu.
33.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Khởi Ti Kê | Khoa huyễn | Hoàn thành
Đợi mãi một người mà không hay biết rằng người đó kỳ thực đang ở bên cạnh mình. Chẳng qua là linh hồn của họ ở trong một thân xác ta không thể ngờ tới, ví như ở trong một con chó không thể nói tiếng người thì làm sao ta biết được. Cảnh Hằng một lòng yêu Thẩm Dạ Triệt, người đã cùng cậu trải qua bảy năm vợ chồng. Nhưng thời gian dần qua cả hai xảy ra quá nhiều xích mích, Thẩm Dạ Triệt đề nghị chia tay, nhưng cậu tất nhiên sẽ không đồng ý, giam giữ Thẩm Dạ Triệt trong nhà. Thẩm Dạ Triệt vì cứu con chó Nicky của cậu khi nó lao ra đường liền hôn mê bất tỉnh, hồn lại nhập vào xác của con chó đó, lại tiếp tục ở bên cạnh cậu. Cảnh Hằng không hiểu vì sao con chó cậu vô cùng thương lại có thể năm lần bảy lượt bỏ nhà đi, đến lần thứ bảy tìm được nó cậu cũng bắt đầu nhận ra điều kỳ lạ. Điều kỳ lạ này may thay có thể giúp hóa giải được mối quan hệ giữa cậu và Thẩm Dạ Triệt và cũng tìm ra cách đưa Thẩm Dạ Triệt về lại thân xác của mình. Vợ chồng cãi nhau đầu giường, cuối giường lại làm hòa với nhau, điều này dễ hiểu thôi. Bảy năm nghĩa tình đâu phải nói buông là buông được. Mời các bạn cùng theo dõi.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Trần Sắc | Khoa huyễn | Hoàn thành
Hắn đã sống ở dưới chân cầu đưa đò hằng ngày, cô đơn, quạnh hiu, và hắn cứ như thế nhìn cái người kia tìm kiếm, bị tổn thương sâu sắc. Người thì tìm đủ mọi phương, mọi kế để cố gắng lẫn tránh đi. Người thì bất chấp tất cả đau thương cũng chỉ để được gần gũi bên cạnh người mình thương. Còn hắn cứ lặng lẽ ngồi đợi dưới chân cầu ấy. Luôn theo dõi, luôn mang theo tâm tư mà suy nghĩ. Mấy ngàn năm chuyển kiếp luân hồi rồi. Quá khứ cứ đan xen để giờ đây phải ngồi một nơi để rơi lệ. Tình yêu của hắn đã từng khắc cốt ghi tâm đến bao nhiêu, chuyện tình vạn kiếp cũng không thể quên được, một người tìm, một người tránh, để rồi khi tất cả như làn khói hóa thành mây, theo thời gian quý báu biến đi mất thì. Tình yêu cũng trở thành chấp niệm đau thương. Cho người ở lại, cho người ra đi. Nhưng tình yêu vốn là một cái gì đó rất mãnh liệt, cho dù bị xua đuổi bao nhiêu cũng không thể biến mất được. Cũng chỉ có thể đau đớn mà đeo bám người mình yêu thương.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Dung Ý | Khoa huyễn | Hoàn thành
Tịch dương lặn về phía tây, ở một góc sáng sủa của 1 căn phòng u ám, 1 tiểu nam hài trên mặt dính đầy vết máu chậm rãi mở mắt, đáy mắt lộ vẻ mê mang lại hoang mang. Cậu nâng bàn tay lên trước mắt quan sát, lại nắm tay thành quyền mà huơ huơ nghiên cứu, cuối cùng 1 quyền tự tay đánh lên khuôn mặt thũng xanh của mình, mặt mũi nhăn thành 1 đoàn. Lâm Hoài không nghĩ tới chính mình có thể tỉnh lại, cậu rõ ràng nhớ mình đi máy bay gặp dòng chảy xiết, thân máy bay kịch liệt rung động rồi phát sinh nổ mạnh, chẳng lẽ chính là 1 hồi nằm mơ?
15.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Hắc Sắc Địa Bản | Khoa huyễn | Hoàn thành
Nhìn hai người vừa đi vừa cãi ầm ĩ, Giang Lạp mỉm cười. Lại trở về bàn tiếp túc xử lý đống sổ sách. Ngay mai thu xếp về Vu Địa Bảo, nên xử lý đống việc này không thể để chậm trễ được. Còn Biệt nhị công tử thì y vẫn lên kế hoạch về lại Vu Địa Bảo thì tiếp tục… khụ, là yêu thương hắn thật nhiều. Không vội. Nghĩ đến Biệt Phong Khởi, Giang Lạp không khỏi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.Hắn từng ngồi trên cao, kiêu căng tự phụ, cũng từng bị rơi xuống phàm trần mang đầy oán hận. Hắn từng nóng vội tham lam với quyền thế công danh, cũng từng yêu hận tình cừu che mờ đôi mắt. Từng sung sướng và từng tuyệt vọng khổ đau. Giữa các loại tư vị cay đắng ngọt bùi không đủ nói cho người ngoài biết. Nhưng mà mây đen tản dần, bốn mùa rõ rệt, rảnh rỗi lại ngắm gió mây nhè nhẹ, thưởng thức hoa nở rồi tàn, sao lại không phải là một lại cảnh giới chứ?
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Dạ Lan Yêu Ca | Khoa huyễn | Hoàn thành
Khoảng cách thi đại học tối tăm đã qua một thời gian, không có gì để làm, Tiêu Phong chơi điên rồi, trực tiếp ngâm cả người mình trên máy tính. Hắn thoả mãn say mê tiểu thuyết, trong thời gian này có thể nói là đọc vô số tiểu thuyết. Thế nên tạo thành một hậu quả không thể nào tốt. Hắn – Tiêu Phong, tiểu thuyết, thiếu nghiêm trọng! Cái này đối với một người mê tiểu thuyết mà nói thật sự rất không xong. "Tiểu muội, em có tiểu thuyết nào hay giới thiệu cho anh xem hơm? Anh đói tiểu thuyết!" Tiêu Phong trên bàn cơm hỏi em gái đối diện."Ăn cơm của con đi! Tiêu Phong, em gái con còn chưa thi cuối kỳ" Mẹ Tiêu Phong ở trong nhà bếp quát. "Lão ca anh đây là dụ dỗ em đi xem tiểu thuyết! Thành tích em không tốt cũng tìm anh!" Tiêu Hinh Nhan bất mãn nói, đối với người tại thời gian ôn thi gian khổ, loại hành vi này của lão ca khiến cô hâm mộ ghen tị hận! "Không phải em vài ngày nữa được giải phóng rồi sao, anh bây giờ đói tiểu thuyết đây này!" Tiêu Phong cười hì hì buồn rầu, cái loại cảm giác bản thân được giải phóng, người khác còn ở giữa bể khổ thật thích, Tiêu Phong không phúc hậu suy nghĩ."Keng!" Mẹ Tiêu Phong đem một mâm đồ ăn đặt lên bàn, đột nhiên dùng khẩu khí ôn nhu cười hì hì với Tiêu Phong nói :"Con đã nhàn nhã như vậy, vậy vài ngày nữa mẹ để con báo ban vật lý, hứng thú không? Đỡ phải con lại cận thị thêm." "Mẹ! Ngài đây là bất công đó!" Tiêu Phong hét lớn.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Nhân Hải Trung | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bởi yêu khắc cốt ghi tâm mà cảm thấy cuộc đời như một giấc mộng, kiếp trước ngoái đầu nhìn năm trăm bận mới đổi được một lần gặp mặt ở kiếp này. Trong cái sát na nhỏ bé của thời gian quy định cả đời người, nàng đã gặp sư phụ. Chàng là người thầy người cha nuôi nàng khôn lớn, dạy nàng biết đọc biết viết, biết yêu thương lương thiện hiền lành. Chàng cho nàng hết thảy ấm áp, bảo bọc bao dung. Nàng là mảnh ngọc khiết, mảnh ngọc thần sáng hơn cả ánh trăng, Nguyệt Nguyệt, ngọc truyền quốc, mất ngọc là mất quốc, mất nàng sinh mệnh cũng chẳng còn.Nàng, là chàng nhặt về nuôi từ nhỏ, lấy danh phận sư đồ ! Tuổi thơ của nàng, rất đẹp! Nàng sống trong sự yêu thương, bảo bọc và đầy bao dung của chàng! Một đứa trẻ phải chăm sóc cho một đứa trẻ, là chuyện cỡ nào khó khăn, vất vả, nhưng chàng làm được, mà còn làm rất tốt! Chàng không những nuôi nàng lớn khôn, mà còn dạy dỗ nàng thành một cô gái tuyệt vời, biết yêu thương, trân trọng người khác! Năm nàng 8 tuổi, chàng rời núi tòng quân theo ý nguyện của cha mình! Chàng hứa chàng sẽ về thăm nàng, nhưng lời hứa ấy kéo dài những 8 năm!
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lâu Bất Nguy | Khoa huyễn | Hoàn thành
Con hẻm trước mắt, một nửa được ánh trăng chiếu rọi, một nửa bị màn đêm ôm ấp, gió đêm lả lướt, trong không khí có mùi tanh hơi đất, một đám mây đen lững lờ trôi qua, chặn trăng sáng sau lưng, ngõ hẻm hoàn toàn chìm trong bóng tối. Gió ngày càng bạo nộ, mây đen giăng kín bầu trời, báo hiệu một hồi mưa như thác đổ. Trang Yến biết nếu mình bị dẫn đến nơi này, thì sẽ hoàn toàn không còn đường chạy trốn, nhưng cậu vẫn muốn hỏi Triệu Vĩ một câu tại vì sao.Nhiều năm như vậy, cậu đối với Triệu Vĩ cũng tính là moi tim moi phổi, năm xưa cậu ta thua bạc nợ hơn ba trăm nghìn, cậu là người đã đưa tiền thưởng của mình cho cậu ta trả nợ, bây giờ cậu ta báo đáp mình như thế. Triệu Vĩ thấy Trang Yến bước đến, loáng thoáng bất an lùi về sau hai bước, cậu ta nhấp môi, nói một lời: "Xin lỗi nhé anh Trang, em giai này cũng không còn cách nào.", tuy nói vậy, nhưng Trang Yến không hề tìm thấy bất kỳ lòng áy náy nào trong ánh mắt đối phương.Cậu ta bắt đầu thay đổi từ bao giờ? Hay mình mới là kẻ từ đầu đến cuối chưa từng nhìn thấu được cậu ta? Hạt mưa lành lạnh rơi xuống, rơi lên mặt Trang Yến, không đợi cậu mở miệng, sau lưng đã truyền đến một giọng đàn ông khàn khàn: "Chạy cũng nhanh đấy, sao không chạy nữa? Tiếp tục chạy đi chứ?" Trang Yến quay đầu, nương theo ánh đèn vàng ảm đạm trên giao lộ, nơi này đã bị hơn chục người chặn cứng, đường lui của cậu đã bị người bít lại.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Tô Du Bính | Khoa huyễn | Hoàn thành
Ningya thân thương, đứa con ta yêu quý nhất: Đây là bức thư thứ ba cha viết cho con, hoặc cũng là bức cuối cùng. Bão cát Đông Côi Mạc đã xâm lấn mất một phần năm quốc thổ, nhưng vẫn chưa ngừng bước. Thời gian tới ra sao rất khó đoán trước. May mắn là đại ma pháp sư Timothy đã chiêu mộ một đoàn hai mươi ma pháp sư đến biên cảnh, biết đâu sẽ có được tin tốt lành.Những gì cha viết bên trên mẫu thân của con, vương hậu của ta vốn định giấu con. Bà nghe nói sau khi con rời Langzan, bệnh trạng khi tái phát của chú ngữ trên người con đã thuyên giảm đôi chút thì vui mừng vô cùng, muốn con ở lại Học viện Ma pháp St. Paders không phải trở về nữa. Nhưng cha nghĩ rằng con đã thành niên, có quyền tự quyết định tương lai của mình. Là một người đàn ông, gánh vác trách nhiệm cũng là quang vinh. Con là con của cha và mẫu thân con, cũng là Vương tử của Langzan, có đầy đủ trí tuệ và lòng dũng cảm để hạ quyết định vận mệnh của mình.Nếu nghe theo lời mẫu thân con, Gucci mang theo châu báu đủ để mua một hòn đảo nhỏ ở phía nam của Đế quốc Kanding, để con sung túc cả đời. Dòng họ You để cho con truyền thừa đến đời đời. Đây cũng là tâm nguyện của cha.
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tây Tây Đặc | Khoa huyễn | Hoàn thành
Cuối tháng 7, huyện Pha. Bờ sông không có một bóng người, ánh mặt trời chói chang xõa tung trên mặt nước, ánh sáng chiết xạ làm người ta lóa mắt. Dưới gốc cây có một đôi dép lê cũ, một cái áo phông xanh in hoa văn đơn giản, cộng thêm một chiếc khăn mặt đỏ sẫm, trên đó thêu một đôi uyên ương. Tiếng nước ào ào vang lên, Cao Nhiên ló đầu khỏi mặt nước, ném hai cái bao tép sông lên trên bờ, lại lặn xuống nước.Cậu lặn xuống xong, thấy một con bọ đen chẳng biết tên đang trôi từ bên cạnh sang, đằng sau là một con rắn nước, xem chừng đang muốn xơi tý thịt cho đỡ thèm. Ngay khoảnh khắc Cao Nhiên đang chuẩn bị bơi đi, đầu bỗng bị cái gì đó đánh vào, hơi thở cậu hỗn loạn, sặc mấy ngụm nước. Cao Nhiên không hề hoảng hốt, cậu bình tĩnh điều chỉnh hô hấp, cố gắng nổi lên mặt nước nghỉ ngơi một chốc, ngờ đâu đầu càng lúc càng đau.Trước mắt cậu bỗng biến thành màu đen, tay chân nhũn ra, cảm giác không thể hô hấp đem đến sự thống khổ và sợ hãi bao trùm. Thân thể không ngừng chìm xuống. Con bọ đen không biết tên kia may mắn thoát được màn truy đuổi của rắn nước đang nằm nhoài ở một chỗ tắm nắng, nó đang hưởng thụ cảm giác sống sót qua tai nạn, cảm thán rằng còn sống thật là tốt, không biết rằng thiếu niên mình vừa gặp thoáng qua đang chìm trong nước.
20.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Thanh Loan Cửu Tiêu | Khoa huyễn | Hoàn thành
Mây đen dần dần bao phủ khắp bầu trời thành phố A, thành phố không bao giờ ngủ, ánh đèn đường sáng ngời hệt như mạng nhện dọc theo các con đường từ trung tâm sầm suất kéo dài ra xung quanh, từ từ len lỏi đến vùng ngoại thành. Tia chớp lóe sáng trên tầng mây, tiếp theo đó là ầm một tiếng thật lớn.Mưa to như trút nước. Rạng sáng bốn năm giờ, bên cạnh khu nhà cũ an tĩnh, mọi người đều đang say giấc. Màn mưa dày đặc che chắn đi ánh đèn đường lờ mờ đồng thời xối ước những tòa kiến trúc cũ kĩ cùng những tấm biển quảng cáo.Tiếng mưa ào ào cùng âm thanh giọt nước đập vào cửa sổ đôm đốm quấy nhiễu giấc mộng đẹp của mọi người. Những người đang say ngủ trong tiểu khu không khỏi trở mình, lầm bầm vài tiếng rồi nhắm mắt ngủ tiếp, hoàn toàn không nghe thấy tiếng kêu cứu cùng than khóc xen lẫn trong tiếng mưa.
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tử Giới | Khoa huyễn | Hoàn thành
La Giản lại nằm mơ, cậu thường xuyên thấy giấc mộng ấy. Trong mơ luôn có một người không nhìn rõ mặt đang nói chuyện với cậu. La Giản cố gắng mở to mắt nhìn rõ khuôn mặt đối phương, cố gắng tập trung để nghe xem đối phương đang nói cái gì. Nhưng tất cả đều phí công. Cảnh trong mơ cứ lặp đi lặp lại, cậu vẫn luôn nghi hoặc trong lòng, rất muốn biết được đáp án, rất muốn vươn tay, nhưng chẳng nắm bắt được gì. Sau đó La Giản tỉnh giấc, cũng như sáng sớm mỗi ngày thức dậy trên giường, có chút mờ mịt, ý thức trống rỗng, rồi ngay sau đó, cậu lập tức nhận ra điểm bất hợp lý. Đây không phải giường của cậu, cũng không phải phòng của cậu.La Giản nhanh chóng bật dậy, khó hiểu quan sát hoàn cảnh xung quanh. Cậu phát hiện mình đang ở trong một căn phòng nhỏ cũ nát chưa đến hai mươi mét vuông, là kiểu phòng ở vào những năm tám mươi, có một cửa chính và một cửa sổ, trên đỉnh trần là ngọn đèn treo tỏa ra thứ ánh sáng mờ tối, trong căn phòng chỉ có một chiếc giường đơn và một cái bàn làm việc. Bài trí giản dị đến đơn điệu, ngoại trừ giường và bàn thì không còn đồ vật nào khác. Căn phòng này thoạt nhìn có vẻ không cân đối, La Giản quan sát kỹ một hồi lâu cũng chẳng rõ không cân đối ở chỗ nào, La Giản đành phải ngồi xuống giường, hơi thất thần, sau đó nhanh chóng nghĩ tới một vấn đề quan trọng – cậu đang ở đâu?
41.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Trì Bút Hội Lưu Niên | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Vong Tiện] Con Đường Chông Gai full (đã hoàn thành) của tác giả Trì Bút Hội Lưu Niên. Nghĩ lại hết thảy, về việc Giang gia bị huỷ diệt, sư tỷ Giang Yếm Ly và phu quân Kim Tử Hiên cùng chết, và chính mình bỏ mạng... Sau khi xem xong Ma Đạo Tổ Sư năm 18 tuổi, vẫn luôn có một suy nghĩ, nếu Nguỵ Vô Tiện biết trước những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, hắn sẽ thay đổi như thế nào? Rồi sẽ có phát triển như thế nào cùng với Lam Vong Cơ!
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:04
Bất Nhiễm Thanh Minh | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nghề Sư Tôn Nguy Hiểm, Ta Không Làm! của tác giả Bất Nhiễm Thanh Minh. Bạch Nghiên vì trân trọng sinh mệnh, quyết tâm cách nhân vật chính càng xa càng tốt. Có điều, kĩ thuật diễn của hắn thật sự là kém kinh khủng, mà vai chính là người trọng sinh cực kì phúc hắc, cố chấp, liền nhận ra bất thường.Bạch Nghiên: Ngươi, ngươi khinh nhục sư tôn, đại nghịch bất đạo, không cần lại đây!Vân Mặc Tuyên: Ách, sư tôn ngoan, nghe lời.Bạch Nghiên: Nghe...nghe cái đầu ngươi a!Đồ đệ của ta hắn có bệnh, nghề sư tôn nguy hiểm ta.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm những truyện đam mỹ khác như: Nhóm Thú Phu Của Ta hay Cẩn Nhiên Ký.
20.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:06
Mộc Hi | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhân Thú Loạn full (đã hoàn thành) của tác giả Mộc Hi. Xa xa ở một nơi nào đó, trong khu rừng mang tên Paikent hàng trăm năm tuổi, có một sơn thôn nhỏ xinh đẹp, tại đó mọi người ai nấy đều cần lao chất phác, dựa vào nguồn tài nguyên dồi dào của rừng rậm, sống qua những ngày tháng vô ưu vô lo. Đó là nói về em thụ còn anh công đại khái là con thú theo đúng nghĩa đen thích ngược ẻm. Yêu thì nói luôn đi lại còn bày đặt ngược em thụ nhà tui hại ẻm lo lắng không thôi. Cơ mà cũng có ngọt nhá.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:12
Tiểu Khả Liên | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lệ Quỷ Lại Xin Chút Dương Khí full (đã hoàn thành) của tác giả Tiểu Khả Liên. Đồng thời còn phải không ngừng cảnh giác nguy hiểm đến từ thế giới xung quanh và từ chính những 'người chơi' khác. Bởi vì ở đây, sinh mạng chỉ có một. Muốn rời khỏi. Liền phải trở thành người sống sót cuối cùng trong 100 ngàn người chơi. Chỉ là, Diêu Vũ không biết nên oán mình vận khí xui xẻo, hay là kiếp trước không biết tích đức rồi. Bởi vì nhiệm vụ của y xác thật là có chút...li kì cổ quái.
46.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:12
Vô Diện Nhân | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đại Sư, Độ Ta Kiếp Này của tác giả Vô Diện Nhân. Hồ Vương thầm mắng "con lừa trọc", cho rằng y muốn phổ độ chúng sinh, cảm hóa hắn, khiến hắn không tạo ra sát nghiệp nữa, ai ngờ cái kẻ kia thì ra chỉ là ham mê sắc đẹp, có ý đồ với thân thể của hắn, đêm đêm triền miên hành hạ.Trước lúc thọ tận, Vô Trần thả hắn ra và hẹn hắn ngày sau tái ngộ.Một trăm năm sau, đại sư Mặc Không ngủ nhờ tại ngôi miếu hoang trước đây thờ hồ ly, vô tình nhìn thấy bức tranh “hồ giá.” Kể từ đó trầm luân vào ái tình, vạn kiếp bất phục…Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta hay Sư Tôn, Đồ Nhi Không Bao Giờ Sai của cùng tác giả.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15
Hoa Tâm Giả | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gia Cụ Vật Chết Đều Thích Thượng Ta của tác giả Hoa Tâm Giả. Đồ dùng gia đình chả hiểu sao tự mình dịch chuyển, rèm cửa lại muốn quấn lấy tui, ấm trà muốn hôn tui, chăn còn muốn đè tui.Đờ mờ, không thể được! (▼ 皿 ▼#)Thật ra đây là chuyện một si hán dị năng có thể bám vào trên vật chết. Si hán ban ngày là băng sơn tướng quân đỉnh đỉnh đại danh, buổi tối là tên đàn ông âm thầm rình coi.Tướng quân còn có kỹ xảo đỏ mặt đặc biệt, bị nhìn lén đỏ mặt, nấu cơm đỏ mặt, hôn một chút cũng đỏ mặt, trong sáng đến mức cho rằng đắp chăn sẽ mang thai.Cho nên truyện này vốn tên là [Sau khi chồng ôm tui còn hỏi tui tại sao còn chưa có thai?]Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Con Trai Gian Thần hay Sổ Tay Mạng Sống Của Nhân Viên Chăn Nuôi của cùng tác giả.
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15