Từ khi cánh của đột ngột bị mở, Asisu cảm thấy một luồng gió lạnh tạt xuyên qua người, những câu nói của hắn càng làm cho nàng đau lòng: anh của ta, chứ không phải của chúng ta. Nhưng thôi câu nói ấy còn chưa là gì so với những lời nói dao găm và hành động tổn thương nàng trước đây, nàng bèn đứng lên hô một tiếng: "Ari vào trang điểm cho ta". Một cô nô tỳ nhang chóng đi vào, nhìn Asisu mà trong ánh mắt vừa toát lên vẻ đau lòng, vừa toát lên vẻ kính sùng. Rất nhanh, Ari bắt tay trang điểm cho Asisu. Asisu biết, nàng vốn dĩ còn giữ được mạng sống và còn ngồi ngay trong căn phòng đế vương (nơi vốn dĩ nàng ở trước đây) thế này, đều là nhờ vào thân thế của nàng. Nàng biết rõ, Menfuisư rất muốn tống nàng đi để tránh làm hại Carol của hắn, tránh làm phiền hắn, tránh khỏi hắn bị thần dân ghét vạ lây, và vì nàng từng phản bội Ai Cập, theo phe Babylon. Nhưng vì nàng là nữ hoàng, không thể như dân thường muốn xử là xử. Bây giờ, Babylon tuy gởi nàng về một thời gian vì lí do đưa ra: giúp hoàng đế Ai cập nhận mặt Nebanon - người con thất lạc của tiên đế, nhưng trên danh nghĩa Ragashu chưa tuyến bố bỏ nàng, tức nàng vẫn là hoàng phi Babylon, nếu đụng đến nàng, Babylon sẽ có lí do khởi binh tấn công Ai Cập, dù Ragashu không phải vì nàng mà tấn công, nhưng cơ hội có lí do thuyết phục dân như vậy, lại thêm thù tháp Babel, thì chắc chắn là chiến tranh sẽ xảy ra.Lúc này, Asisu lại trở về quê Cha đất tổ với cương vị khách quý đến từ Babylon, nực cười và trớ trêu thật. Nhà mình, mình trở về nhưng lại làm khách, lại còn bị chủ nhà xua đuổi ngầm. Nàng chỉ nhếch miệng, cười cho số phận của mình. Ari chẳng lấy làm lạ, chủ nhân của cô vốn dĩ suy tư nhiều, lại chẳng còn cười, dù có cũng chỉ nhếch mép như bây giờ. Asisu dặn Ari chỉ trang điểm nhẹ nhàng, không cần lộng lẫy như trước kia, Ari lấy làm lạ, nhưng chỉ âm thầm nghe theo. Asisu nghĩ, nàng còn quyến rũ ai mà trang điểm lộng với chả lẫy.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Kim Huyên | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhạc San thực thích đọc sách,bởi từ sách nàng giáo hội được rất nhiều đạo lý,không ai giễu cợt nàng,cũng không nói 2 lời khiến nàng không biết phân biệt đúng sai. Nhạc San biết mình từ nhỏ đến lớn không phải thực thông minh,bởi vậy,nàng làm chuyện gì cũng luôn thật cố gắng.Nhưng không hiểu có chuyện gì mà quan hệ với mọi người xung quanh quả thực rất kém,mặc kệ nàng cố gắng cũng không cải thiện được.Mới trước đây,chuyện mọi người xa lánh làm nàng thực bị thương,lớn lên,nàng đã tập thành thói quen, không để mắt hết thảy,cũng thuận theo quan hệ tự nhiên. Nhạc San là 1 nữ nhân bộ dạng thanh thanh tú tú,không phải này thuộc dạng mỹ nhân,nhưng rất ưa nhìn.Nàng thanh thuần bộ dáng,ít son phấn,tóc dài áo choàng,hội nghị thường kỳ làm cho người ta nghĩ lầm nàng là nhân sự mới tốt nghiệp đại học,mà không nghĩ nàng đã muốn tốt nghiệp 4 năm a. Công ty Nhạc San cũng có chút danh tiếng làm về khoa học kỹ thuật.Nàng được phân chức vụ đảm nhiệm nghiệp vụ trợ lý. Lúc trước biết nàng tới công ty này phỏng vấn,nhóm bạn tốt đều nói nơi này tốt,chính nàng cũng cảm thấy như vậy.Vì thế nàng đối công việc là tận tâm hết sức,bất tri bất giác cũng được 4 năm. Bốn năm thật sự là vất vả nha!Nàng còn tưởng mình là cái nữ nhân ngu ngốc,sẽ không qua được vòng thử việc,không nghĩ tới còn là 4 năm,này không phải đáng chúc mừng sao?
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Người phụ nữ bước vào bên trong, nhẹ nhàng tháo khăn che đầu vào áo choàng, lộ ra một thân hình tuyệt mỹ với dung nhan thách thức với thời gian. Người phụ nữ ấy tròn mắt nhìn xung quanh như cố gắng dùng những hình ảnh cũ chắp vá lại nơi đây. Từng cái chạm tay nhẹ như mang từng dòng hồi ức quay về. Đôi mắt đen láy và sâu thẳm dường như đã bắt đầu ươn ướt. Rồi người phụ nữ ấy bắt đầu đi tìm, tìm một thứ nào đó không rõ. Bà ta gần như lục tung cả nơi này lên, thi thoảng ho sù sụ vì đám bụi rồi lại kiên nhẫn tìm tiếp.Cuối cùng thì, bà ta vẫn không thể tìm thấy nó, một sợi dây thắt trên đầu người Ai Cập, một sợi dây mà giống hệt với cái mà con trai bà ta đã làm mất cách đây không lâu tại kinh thành Hitaito. Cho dù không đẹp và mới như cái cũ, cũng không đi theo bên mình nhiều năm tháng, không phải là vật đối phương từng đeo, nhưng đối với bà ta vật giống vật xem như bù đắp phần nào, xem như bà ta vẫn có thể thấy đâu đó bóng dáng của người ấy...Vậy mà, bà ta vẫn không tìm được, sợi dây đó dường như là độc nhất vô nhị...Trời bên ngoài đã quá trưa, người phụ nữ nọ vội vã bỏ sợi dây đó rồi khoác áo lại như cũ và trở về phòng trọ với con trai mình. Ngay khi bà vừa đi qua khỏi ngõ hẻm đó, thì lập tức có một đoàn người cưỡi ngựa như bay về phía căn nhà hoang đó. Người dân chỉ còn biết lắc đầu mà thắc mắc vì sao đột nhiên hôm nay lại có quá nhiều người tò mò mà dấn thân vào chỗ nguy hiểm như vậy.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Cửu Lộ Phi Hương | Ngôn tình | Hoàn thành
Yến tiệc đêm trung thu, trên Cửu Trọng Thiên lưu vân tuyệt trần. Thẩm Như Như ở trong sân viện vừa ngắm trời, vừa giã thuốc, vừa ngẩn người. Cửa viện vang lên một tiếng "Két", nàng nhìn theo hướng âm thanh phát ra, chỉ thấy sư phụ nàng mặt mày âm u đang đi vào. "Sư phụ." Thẩm Như Như lên tiếng chào, "Sao người về sớm vậy, yến tiệc trung thu không hấp dẫn...". "A." Không đợi Thẩm Như Như nói hết câu, Thẩm Nghị đã cười lạnh: "Một đám tiên nhân đôi đôi cặp cặp tung tăng lượn lờ có gì hấp dẫn." "..." Nghe thấy kiểu hình dung này, cả người Thẩm Như Như toát mồ hôi lạnh.Thẩm Nghị cũng không nhìn nàng, vừa đi về hướng phòng mình, vừa cất giọng nói không cảm tình: "Ngày mai ta phải đi rừng Thải Độc* ở hạ giới để hái thuốc, con trông nhà cho tốt.". "Ồ, được. Vậy người..." Không đợi Thẩm Như Như hỏi xong, Thẩm Nghị liền trở về phòng đóng sầm cửa lại, câu nói: "....lúc nào trở về..." kia của nàng liền nuốt ngược về cổ họng. Thẩm Như Như bĩu môi, tiếp tục giã thuốc, trong lòng suy nghĩ, sư phụ đi rừng Thải Độc đều phải tầm một hai tháng, đợi nàng xử lý xong số thuốc này, từ ngày mai trở đi nàng có thể chạy đến rừng đào tiên để trêu chọc Thị vệ tiểu ca gác cổng rồi.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Lâm Địch Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Chung Tẫn là người phụ nữ duy nhất trong xe, ngồi ở ghế phụ. Lái xe là một viên cảnh sát của thành phố Hàng Châu, Mục Đào và Cảnh Thiên Nhất ngồi ở ghế sau. Bốn người ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cửa chính của hội trường Đại học Z, bên trong thỉnh thoảng còn truyền đến từng trận vỗ tay. Buổi giao lưu cả nước về khoa học kỹ thuật cao cấp năm 2011 được tổ chức ở đây. Mục Đào và Cảnh Thiên Nhất trao đổi ánh mắt, chắc bây giờ ông ta đang phát biểu. Trong tay bọn họ đang nắm lệnh bắt giữ, hoàn toàn có thể trực tiếp đi vào bắt người.Cả hai nhìn nhau cười, chỉ sợ nhiễu loạn buổi hội đàm cao cấp như vậy, hậu quả bọn họ gánh không nổi. Lúc xuất phát, sếp đã dặn dò, vụ án này chưa chính thức khởi tố, nhất định phải kín tiếng và kín tiếng. Sếp lớn đứng trước cửa sổ, thở dài một tiếng: ông ta là Thích Bác Viễn đó!Thích Bác Viễn là kỹ sư thiết kế đường ray đương nhiệm của công ty đường sắt Viễn Phương, có một số sáng chế trong kỹ thuật động lực học phân tán, đóng góp xuất sắc trong sự nghiệp xây dựng đường sắt cao tốc của quốc gia. Khi EMU [1] được đưa vào hoạt động trên mọi tuyến đường cũng là lúc cái tên này có thể hình dung bằng câu “nghe nhiều nên thuộc”.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Etalts | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xin Lỗi! Tôi Không Dùng Đồ Cũ của tác giả Etalts. - Mày trừng mắt cái gì vậy? Có biết là mày đang cản đường bọn tao không? Hử?Không thèm để ý đến đứa con gái đáng ghét đó, xoay người nhìn thẳng vào người con trai đang đứng cạnh cô ả, cố đè nén giọng mình thấp xuống một chút, Thiên Linh lên tiếng:- Cô ta là người yêu mới của anh hả?- Sao?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Nếu Vẫn Có Kiếp Sau của cùng tác giả.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Tân Di Ổ | Ngôn tình | Hoàn thành
Chỉ một câu nói đơn giản vậy thôi mà khiến ặt gương trong lòng Hàn Thuật vỡ tan tành, tất cả các mảnh gương vụn vẫn rất sáng, sáng đến mức khiến anh không trốn đi đâu được. Cảnh giới lý tưởng của Hàn Thuật: một buổi sáng nhàn nhã, nằm trên giường cho đến khi nào đẫy giấc, dậy vận động sương cốt một chút, rồi uống một tách trà chanh tự pha, ăn cùng với bánh tổ ong mua tại tiệm bánh Tây lâu năm nằm ở góc phố dưới nhà, đây chính là một bữa sáng mỹ mãn, vừa ằn vừa có thể ngồi xem thời sự. Âm nhạc có thể có có thể không, nhưng trong máy nghe nhạc lúc nào cũng phải chờ sẵn 1 bản nhạc anh thích nhất. Khi ra khỏi nhà, anh thay bộ quần áo thời trang ngả cũ ưa thích nhất, đến một cuộc hẹn có chút mong đợi nhưng không quá hồi hộp. Mở cửa ra, thấy trời không nắng cũng không mưa, trời ây lặng, không khí mát mẻ trong lành, sẽ tốt hơn khi có thêm chút gió. Tất cả các vấn đề về công việc và cuộc sống đều được giải quyết một cách tốt đẹp, tối về còn có thể làm những việc yêu thích, hôm sau cũng không cần phải vội vã đi làm…Lúc này anh đang đứng bên cạnh thảm hoa trước cổng trường Thời Đại của Trung tâm Thương mại của thành phố G, mọi thứ đều thật tuyệt vời, tuy chưa hoàn toàn đạt tới cảnh giới lý tưởng của anh, nhưng cũng không còn cách xa lắm, ngoài thời tiết, ngoài việc đội bóng anh hâm mộ đã chiến thắng ra, vẫn còn rất nhiều lý do khiến tâm trạng anh vui vẻ.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Tú Cẩm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hoàng Đế Bệ Hạ Hắc Hoá của tác giả Tú Cẩm. Hoàng đế có một Hoàng hậu, xui xẻo bị mang nón xanh.Mà càng the thảm hơn chính là chết dưới đao quân phản loạn.Nhân sinh khó có thể làm lại một lần nữaHoàng đế bệ hạ quyết định phải làm một minh quânHắn muốn thay đổi những sai lầm trước kia.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Quân Quyền Liêu Sắc hay Gia Đình Công Hầu của cùng tác giả.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
TyPro | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chuyện Đời Của Gia Gia của tác giả TyPro. Cuộc đời con người, không ai đoán trước số phận. Đời dài, tương lai ở phía trước, có người đến một ngày tiến lên đỉnh vinh quang, nhưng cũng có người chìm xuống tận đáy xã hội. Ai cũng khoác lên mình một lớp mặt nạ dày để sống, cứ thế mà sống, cứ thế mà đi. Liệu có mấy ai nhớ về những chuyện đã đi qua? Có mấy ai một lần nhìn nhận cuộc đời và ngồi chấm bút viết lại? Thật ra, cho đến giờ, ta cũng không hiểu, vì sao con người phải cố gắng sống và chiến đấu với cái xã hội đầy thử thách này? Cho dù vậy, không có câu trả lời cho bản thân, ta vẫn cứ phải tiếp tục bước đi về phía trước, cho đến khi mỏi gối chùn chân, rồi có một lần, nhớ về chuyện mình, viết lên câu chuyện đời.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Anh Không Biết hay Ở Rể Bằng Thực Lực.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Cửu U | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Gái Đi Tìm Ngày Hôm Qua của tác giả Cửu U. Mỗi con người thật ra đều là nhân vật chính của cuộc đời mình và nhiều lúc thật ra thời điểm bắt đầu cũng đã là kết thúc tất cả.Có tình yêu của Hy Nguyệt cùng Liên Hóa Thanh như một bản nhạc mà những nốt thăng trầm đều có đủ. Một tình yêu không phải kiểu "yêu em từ cái nhìn đầu tiên" mà đã trải qua tháng năm dài vun đắp;không phải tình yêu "kinh thiên động địa" nhưng đủ để người khác có niềm tin vào tình yêu còn tồn tại trên thế giới này..Nếu đã là của nhau thì cũng chẳng cần phải vội vã..Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Thản Nhiên hay Vợ Xấu Chồng Mù.
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Giản Đồ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sí Dã của tác giả Giản Đồ. Nhưng đó là thứ mọi người biết. Họ không nhìn đến anh sẽ vì một người con gái mà hoà tan hết thảy, biến thành một ngọn lửa rực nóng.Cả đời này, anh chỉ tập trung vào việc cống hiến và trung thành.Song từ sau khi gặp cô, mạng của anh phụ thuộc vào cô!Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Trốn Vào Tim Anh hay Đuổi Theo Tình Yêu.
15.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Anh Thu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tiếng Dương Cầm của tác giả Anh Thư. Từng nốt nhạc vang lên, khóe mi cô lại ngập tràn nước mắt. Sáu năm trước, anh ngồi bên cây đàn, chơi bản nhạc mà cô thích nhất, rồi biến mất. Sáu năm sau, anh lại ngồi bên cây đàn, chơi bản nhạc mà cô thích nhất. Người đàn ông trên khán đài với cô, vừa quen thuộc, vừa xa lạ biết bao. Những nốt nhạc của anh, không còn là yêu thương dành cho cô, nó réo rắt những giai điệu thê lương, đau đớn.Giống như trái tim cô lúc này..Ánh đèn chợt tắt, trước mắt cô chỉ là một bóng đêm tĩnh mịch, anh đã biến mất, tiếng đàn biến mất, người cô yêu vĩnh viễn biến mất. Đây hóa ra chỉ là giấc mơ mà cô tự tạo cho mình, tự cho mình một hạnh phúc viễn vong. Rồi lại khiến mình trở nên đau khổ, lại làm chính mình khóc. Đã bao nhiêu lần cô tự hỏi, lúc nào sẽ quên được anh, quên được tiếng đàn năm xưa?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Hoa Trong Gió Mây của cùng tác giả.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Nguyên Vĩ Thu Thu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tam Sinh Tam Thế Bỉ Ngạn Hoa Yêu của tác giả Nguyên Vĩ Thu Thu. Chàng là một vong linh si tình, vì tình mà chết, năm đó xuống hoàng tuyền bất giác dừng lại trước đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực, nhìn say đắm vào nó mà rơi lệ, miệng lẩm bẩm:"Bỉ ngạn hoa, hoa ngàn năm hoa nở hoa ngàn năm hoa tàn, hoa lá vĩnh viễn không thể gặp nhau, tình bởi vì nhân quả, sinh tử do duyên định sẵn."Khiến nàng si mê chờ ngày gặp lại, nhưng muốn đến phàm thế chi ít phải ở cầu Nại Hà vạn năm.Mệnh trời đưa đẩy nàng và Ma Vương cùng quên, duyên nợ lại đến khiến nàng ở bên chàng, một đoạn tình duyên nữa lại được đặt ra trong cuộc đời bỉ ngạn, đến tột cùng ai mới là người khiến nàng khắc cốt ghi tâm, muốn quên mà chẳng thể quên.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Em Tới Là Để Ôm Anh hay Trọng Sinh 80 Kiều Kiều Tức.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Lathukhonggui1989 | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lá Thư Không Gửi của tác giả Lathukhonggui1989. Câu chuyện này đã xảy ra từ rất lâu.Một ngày tháng tư năm 2007.Giữa tháng tư mà trời chưa hết lạnh, những cơn gió cuối xuân thỉnh thoảng vẫn khiến cho người đi đường rùng mình. Trong trường THPT Hoàng Thủy, mọi cánh cửa đều khép kín, vừa để tránh gió vừa để ngăn tiếng ồn từ con đường tỉnh lộ truyền vào. Cửa lớp 12A4 cũng vậy, nơi căn phòng được chiếu sáng trưng bởi mấy bóng đèn tuýp chỉ có tiếng giảng bài thao thao bất tuyệt của ông thầy giáo già. Thực ra với khối mười hai chương trình học đã kết thúc từ lâu, thời gian này bọn học trò đến lớp là để ôn thi sáu môn tốt nghiệp, hôm nay lớp 12A4 ôn thi môn văn.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ qua Sắc Dụ hay Thanh Mai Rất Khó Theo Đuổi.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Lệ Tiêu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mưu Đoạt Phượng Ấn của tác giả Lệ Tiêu. Đêm mưa gió, môn sinh Tử Văn Lương đã mạo hiểm bị tội đồng lõa, khi quân phạm thượng mà cứu ra cháu gái Tần Uyển chỉ vừa mới ba tuổi Tần thừa tướng, nhận cô bé làm nữ nhi, dốc lòng nuôi dưỡng.Vì tránh đi hiềm nghi và tai mắt, Tần Uyển tiến vào gia phả của họ Từ, đổi trên Từ Tư UyểnMọi người đều nói tiểu hài tử ba tuổi không có ký ức, nhưng trên thực tế, Từ Tư Uyển đã thông minh từ nhỏ.Mười ba năm sau, tân quân kế vị, tuyển chọn phi tần, nữ nhi của Hộ Bộ thị lang Từ Tư Uyển thuận lợi tiến cung.Không ai biết bắt đầu từ ngày tiến cung, Tần Uyển chôn sâu trong đáy lòng Từ Tư Uyển đã sống lại.Nàng trưởng thành trong mối hận diệt môn.Nàng muốn thánh sủng, nàng muốn phượng ấn.Nàng muốn giang sơn Đại Ngụy này không có ngày nào an ổn.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ngự Tiền Mỹ Nhân hay Tranh Sủng Đoạt Giang Sơn của cùng tác giả.
25.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Thời Tinh Thảo | Ngôn tình | Hoàn thành
"Thành quý nhân, chắc là ngươi đã quên, lúc trước Hoàng Thượng đối với ta, cũng là tốt như vậy." Dư phi nhìn khuôn mặt tinh tế của nữ nhân trước mặt, đánh trả từng câu từng chữ. Thành quý nhân nhoẻn miệng cười, khom lưng tiến gần lại nàng: "Vậy thì đã sao, ít nhất hiện tại, ngươi là tù nhân." Nàng ta cong môi đắc ý cười, tiếng cười sắc bén truyền từ nhà giam ra bên ngoài, có chút thấm người."Tốt, cảnh này coi như qua." Trương đạo ngồi một bên vô cùng hài lòng nhìn màn hình, hắn cười tủm tỉm với Đồng Bắc Bắc, cũng chính là người đóng vai Thành quý nhân vẫy vẫy tay: "Bắc Bắc lại đây một chút, cho cô xem lại cảnh vừa rồi." Đồng Bắc Bắc từ bên trong đi ra, đi đến bên cạnh đạo diễn, vội vàng đáp: "Được." Cô vừa đi qua, đạo diễn liền vỗ bả vai nàng, tỏ vẻ an ủi: "Vừa rồi biểu hiện không tồi." Nghe vậy, Đồng Bắc Bắc nở nụ cười với đạo diễn, cô biết chính mình biểu hiện không tệ.Đồng Bắc Bắc lăn lộn trong giới giải trí đã được bảy năm, cô chưa từng học đại học, từ nhỏ đã là một cô nhi, tốt nghiệp xong cao trung (*) thì đi làm kiếm tiền, quay đầu liền cắm rễ vào giới giải trí, từ lúc bắt đầu diễn, cô từng chút cân nhắc kỹ thuật của chính mình, thẳng cho đến vị trí hôm nay.
25.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
MuYaner | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mộng Lý Bão Đắc Nam Thần Quy của tác giả MuYaner. Ngoại trừ tiếng gió vù vù, màn đêm yên tĩnh đến mức không có tiếng động, ngọn đèn đường mờ mịt lập lòe mờ ảo, chiếu sáng bóng đêm mờ mịt, trái ngược hẳn với phố xá náo nhiệt cách đó không xa. Cơ sở vật chất của những con hẻm cũ chưa được phá dỡ này rất lạc hậu.Xi Xi quấn chặt áo khoác và tăng tốc độ của cô. Mỗi đêm, đoạn đường này cô sợ nhất trong hành trình. Khi thời tiết đẹp, bạn cũng có thể tận dụng ánh trăng, nhạc chuông của những chiếc xe đạp chạy ngang qua hoặc ánh sáng của xe điện.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Mưu Đoạt Phượng Ấn hay Thản Nhiên.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Tô Áng | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thị Lang Đại Nhân, Đừng Chạy của tác giả Tô Áng. Nhưng hôn quân vẫn đắm chìm tửu sắc, tận tình hưởng lạc.Ca ca của Ninh Sơ Nhị lập chí khởi nghĩa, muốn lật đổ đương kim hoàng thượng, thế nên mượn cớ đi vân du tứ hải,Nàng có trượng phu là trọng thần trong triều, nhưng nàng không biết làm sao để vẹn toàn đôi đường, đành phải nghĩ cách hòa li với trượng phu, chỉ mong vạn nhất kế hoạch không thành, gia đình nàng sẽ không làm liên lụy đến gia đình chàngPhu thê hòa li sau lại làm quan cùng triều, phu quân trước dùng mọi cách trêu đùa đến tột cùng là muốn trả thù, hay là muốn nối lại tiền duyên? Cổ có Hoa Mộc Lan thay phụ tòng quân, nay có Ninh tiểu thư thay huynh làm quan! Vợ trước chồng trước làm quan cùng triều, đại sự không ổn! Muốn tái hôn? Hỏi qua hiện tượng thiên văn đã rồi nói tiếp!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Xứng Lứa Vừa Đôi hay Nô Tì, Cử Án Kỳ Môi của cùng tác giả.
18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Tạp Hóa Phô Lão Bản Nương | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nơi Anh Đứng Ngược Chiều Ánh Sáng của tác giả Tạp Hóa Phô Lão Bản Nương. Đợi đến khi cô kịp hiểu ra thì vừa quay đầu nhìn lại, người đó đã biến mất. Giang Trạm cảm thấy bản thân mình đã thật sự yêu Lâm Kiều. Yêu dáng vẻ xinh đẹp, thuần khiết của cô; yêu thân thể mỏng manh, mềm mại; và anh càng yêu vẻ rên rỉ thoả mãn của cô khi hai người triền miên làm tình.Giang Trạm chưa từng yêu ai, cho nên lúc nào anh cũng cẩn thận vì sợ bản thân mình làm không tốt. “Ngay tại giây phút nhìn thấy em, lòng anh như biển động sóng ngầm. Nhưng anh chỉ lẳng lặng đứng đó, không để cho bất kỳ ai biết điều này.” Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Anh Là Vị Ngọt Ngày Hè Ấy hay Đoàn Tàu Trong Sương Mù.
16.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Duy Đao Bách Tích | Ngôn tình | Hoàn thành
Hoài Chân chết trong tay một dân tị nạn Syria, trên đường cô mua đồ ăn về nhà. Gã ta đi tới nói mình rất đói, muốn xin một nửa số cà ri xúc xích khoai tây chiên ở trong chiếc túi cô đang cầm. Cô bèn dừng xe đạp lại, đưa túi đồ cho gã. Đúng lúc này, gã vung một chai bia Heineken lên đập mạnh xuống đầu cô. Cô lập tức hôn mê bất tỉnh. Nhưng cô không rõ mình có bị hãm hiếp không. Bởi vì lúc tỉnh dậy thì dòng thời gian đã quay ngược lại một trăm năm trước, cô đang nằm trong khoang hạng ba của một chiếc tàu du lịch sang trọng cách xa Thái Bình Dương, trở thành một nàng dâu Quảng Đông tên là Mộng Khanh.Bắt đầu từ khoảnh khắc ấy, cô rất muốn cố gắng sống sót, để xem xem cô gái Hoài Chân ở thành phố Hamburg, Đức tại thế kỷ hai mươi mốt, rốt cuộc sẽ gặp phải vận hạn thế nào trong thời khắc bất lực này; và hơn một trăm năm trước, tất cả những chuyện đó có liên quan gì đến tập thể người Hoa được người Mỹ gọi là “hiểm họa da vàng”. Con tàu to lớn kia đang từ từ chạy qua Thái Bình Dương. Thời tiết hôm đó không đẹp lắm. Sóng biển dồn dập vỗ vào thân tàu, con tàu viễn dương mang số hiệu Santa Maria lướt trên sóng gió vô tận, kim loại kềnh càng rẽ sóng một đường, phát ra âm thanh ầm ầm nặng nề bi thương.
32.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23