Á Lý Sĩ Đa Khuyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Triều Đại Thịnh liên tiếp gặp thiên tai, sinh linh lầm than, oán than dậy đất. Bách tính nghèo khổ vì để lấp đầy bụng, thậm chí đã xảy ra t.h.ả.m kịch ‘đổi con cho nhau để ăn thịt’. Hoàng đế sầu lo đến bạc đầu, khổ công tìm kiếm lương kế để bình định cơn thịnh nộ của Trời cao. Quốc sư tâu với Hoàng đế rằng, Tà thần đang ngủ say trong Thần Điện tối tăm đã nổi giận, cần phải hiến tế một thiếu nữ mang trong mình huyết mạch Thần nữ. Khắp kinh thành, chỉ có đích trưởng nữ Vân gia là Vân Uyển và đứa thứ nữ là ta, trên n.g.ự.c có vết bớt hình hoa Sen, trùng khớp với ghi chép trong cổ tịch về dòng m.á.u Thần nữ. Quốc sư chỉ đích danh Vân Uyển làm vật tế. Nhưng nàng ta là viên ngọc quý trên tay phụ thân, ông ta liền nảy sinh ác niệm, bắt ta thay thế Vân Uyển đi vào chỗ c.h.ế.t. Ta vốn định tìm vị hôn phu Tạ Trường Uyên cầu cứu, bởi hắn nắm giữ binh quyền, vị cao trọng vọng. Thế nhưng, khi ta vừa tới Tướng Quân Phủ, đã thấy Vân Uyển đang nép mình trong vòng tay của hắn. Hóa ra kẻ xướng người họa, bọn họ đã tư thông với nhau từ lâu, thật đúng là một đôi cẩu nam nữ. Tạ Trường Uyên lạnh lùng nói: "Miểu Miểu, chúng ta hủy hôn đi. Nàng nên hiểu chuyện một chút, thay tỷ tỷ gánh vác nỗi lo này." Trong cơn tuyệt vọng, ta bị quan sai lôi vào Thiên Lao, chờ ngày bị hiến tế.
2.00 Vạn chữ | 2026-01-20 12:10
Lin Thất | Ngôn tình | Hoàn thành
Lâm Vãn Ý nằm bò trên bàn, ngón tay tức giận chọc vào trang sách của《Khuynh Thế Kiếp》, miệng khẽ lẩm bẩm: "Kỳ Hành này cũng t.h.ả.m quá rồi! Rõ ràng là hoàng đế mà lại bị quyền thần bắt nạt đến mức này, cuối cùng còn bị đầu độc c.h.ế.t nữa chứ? Cái kết gì mà dở tệ vậy!" Cô càng nghĩ càng tức, thậm chí không nhịn được đập bàn một cái, khiến mấy bạn học xung quanh phải quay lại nhìn với ánh mắt khó hiểu. Cô ngượng ngùng rụt cổ lại, lẩm bẩm: "Nếu có thể xuyên vào đó, tôi nhất định sẽ giúp hắn xử lý hết đám gian thần kia…" Lời vừa dứt, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên, một cửa sổ thông báo kỳ lạ hiện ra— 【Hệ thống thông báo: Phát hiện ý nguyện mãnh liệt, có muốn tiến vào thế giới《Khuynh Thế Kiếp》 không?】 Lâm Vãn Ý sững sờ, thầm nghĩ đây là quảng cáo rác gì vậy? Đang định tắt đi, ngón tay lại vô tình nhấn vào【Có】. Giây tiếp theo, trời đất quay cuồng.
2.20 Vạn chữ | 2026-01-20 14:25
| Ngôn tình | Hoàn thành
GIỚI THIỆU: Lên kinh tìm vị hôn phu, trước khi chính thức đến phủ bái phỏng, ta đã lén tìm hiểu trước về nhân phẩm của hắn. Biết được rằng hắn có một thanh mai trúc mã cùng lớn lên từ thuở nhỏ, lại còn có một cô nương đã thầm mến từ lâu. Chuyện tình cảm của ba người bị đồn đại ầm ĩ khắp nơi, ta liền hiểu— mối hôn sự này không thể thành. Vì thế, ta dùng hôn thư đổi lấy một lời đảm bảo từ phu nhân Hầu phủ: Ta nguyện chủ động từ hôn, nhưng thân ta chỉ là một cô nữ mồ côi, sinh sống nơi kinh thành không dễ dàng, mong Hầu phủ có thể nuôi dưỡng ta vài năm như nữ nhi trong nhà, đợi đến khi ta tròn mười sáu tuổi, ta sẽ tự rời đi. Phu nhân Hầu phủ đã đáp ứng. Từ đó, ta ăn ở đều tại Hầu phủ, cùng các tiểu thư trong phủ đọc sách luyện chữ, học cách đối nhân xử thế. Chỉ có thế t.ử Hầu phủ Tạ Như Giác là không tin. Ta đọc sách, hắn nói cho dù ta có đọc nhiều sách đến đâu, hắn cũng sẽ không thích một kẻ đầu óc gỗ mục như ta. Ta học cưỡi ngựa b.ắ.n cung, hắn cười nhạo ta có công phu ấy chi bằng đi học múa, sau này còn biết cách lấy lòng phu quân. Ta học tính sổ sách, hắn lại đùa cợt với người khác rằng sau này tuyệt đối sẽ không để gia sản Hầu phủ rơi vào tay ta. Về sau có người đến cửa cầu thân, chính hắn lại đuổi người ta đi, nói rằng sống c.h.ế.t gì ta cũng là người của họ Tạ. Thế nhưng cuối cùng, ta vẫn bước ra khỏi cánh cửa Hầu phủ. Còn hắn chỉ có thể sắc mặt tái xanh đứng nhìn, đến ngăn cản cũng không thể. Bởi vì lần này— thứ ta nhận được, là thánh chỉ.
1.80 Vạn chữ | 2026-01-20 14:25
Đông Nhật Ngưu Giác Bao | Ngôn tình | Hoàn thành
Hai nhà Trình – Thiệu có mối thù truyền kiếp, nhưng ít ai biết được cụ thể là mối thù gì.Tuy nhiên, điều mà mọi người đều biết là ba gia huấn của nhà họ Thiệu: tuyệt đối không được hợp tác nhà họ Trình, không được thông hôn với nhà họ Trình, càng không được cùng nhà họ Trình xuất hiện tại các sự kiện công cộng.Một ngày nọ, một cô bé mặc chiếc váy xòe màu hồng, cài nơ hồng, đeo cặp sách hồng, trông đáng yêu như một cô búp bê, bước vào sảnh tầng một của tòa nhà Thiệu thị.Lễ tân tưởng cô bé đi lạc nên hỏi thăm, nhưng cô bé nghiêm túc nói, cháu muốn gặp Thiệu Thành Trạch, tổng giám đốc Thiệu thị của các cô.Thấy trang phục của cô bé, lễ tân biết ngay cô bé thuộc gia đình không giàu cũng quý, lại còn dám gọi thẳng tên giám đốc của họ, chắc chắn là thiên kim của một lãnh đạo cấp cao nào đó trong Thiệu thị.Cô lễ tân nở nụ cười thân thiện nhất: “Bé con, có thể cho cô biết tên bố mẹ của cháu là gì không?”Cô bé nghiêng đầu: “Mẹ cháu là Trình Cẩn Lan.”Trình… Cẩn Lan?!Là cô cả của nhà họ Trình – Trình Cẩn Lan sao?! Cô ta không thể tin được, cả đời này lại có thể thấy người nhà họ Trình bước chân vào cổng lớn của Thiệu thị, đây đúng là một kỳ tích nhân gian.“Còn bố cháu ạ, hôm nay cháu đến để xin một sợi tóc của Thiệu Thành Trạch, sau khi xét nghiệm DNA, cháu sẽ biết liệu chú ấy có phải là bố của cháu hay không.”Lời nói trong trẻo của cô bé vang vọng khắp sảnh tầng một đông người, lan tỏa như sóng nước, lấy cô lễ tân làm trung tâm, tất cả những ai nghe thấy câu nói đó đều đứng sững lại, há hốc miệng kinh ngạc.Trừ Thiệu Thành Trạch, người đang được một nhóm người vây quanh từ thang máy đi ra.Anh nhướng đôi mắt hẹp dài, nhìn về phía cô bé nhỏ nhắn màu hồng nhạt đó.Trình Lợi Kỳ nhận ra Thiệu Thành Trạch, cô bé lấy tay che miệng, “À-ồ” một tiếng.Cô bé quyết định, cho dù Thiệu Thành Trạch không phải là bố, cô bé cũng phải giúp Trình Cẩn Lan theo đuổi bằng được người đàn ông này, để chú ấy trở thành bố của mình.Cô bé rất thích đôi mắt của anh.Giống hệt mắt của cô bé.Thật đẹp.
30.00 Vạn chữ | 2026-01-20 12:10
Khuyết Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Năm ta bị bán vào Thẩm gia làm tiểu thiếp, vừa tròn mười ba tuổi.Lão gia tử thấy ta tuổi còn nhỏ, bằng vai bằng vế với con trai lão.Bèn ném ta vào hậu viện, thoắt cái đã sáu năm trôi qua.Cuối cùng, ta cũng đợi được đến ngày lão gia tử cưỡi hạc quy tây, Thẩm Xác lên nắm giữ gia đình.Mấy vị tỷ tỷ di nương khác đều đã chia chác tài sản rồi rời phủ.Ta cũng xoa tay chờ đợi.Ai ngờ hắn lại thu xấp ngân phiếu lại, thong thả bước đến trước mặt ta:"Toàn bộ di sản của lão già đều là của ta.""Tiểu nương... dĩ nhiên cũng thuộc về ta rồi."
1.80 Vạn chữ | 2026-01-20 12:10