Ta thực tâm yêu người nhưng không thể tha thứ cho người, đó chẳng qua vì ta ích kỷ. Ái tình chẳng phải chính là ích kỷ như vậy sao? Kiếp này yêu nhưng kiếp này cũng hận, nếu có kiếp sau mong sẽ trọn vẹn hơn. Sau khi ca ca chết, Trầm Thanh Phong vì có khuôn mặt giống ca ca Trầm Thanh Ngọc của mình đã bị ngộ nhận là Trầm Thanh Ngọc. Cũng từ đó, Trầm Thanh Phong xem như chính mình đã chết, chỉ còn sự tồn tại của Trầm Thanh Ngọc. Duy có một người chỉ qua tiếng đàn mà biết y không phải Trầm Thanh Ngọc, y chính là Trầm Thanh Phong. Nghiêm Thự yêu y, hóa ra cũng chỉ vì khuôn mặt giống Trầm Thanh Ngọc này nhưng y lại thật lòng thật dạ với Nghiêm Thự. Vì yêu hắn nên dù tổn thương đến mấy cũng không cách nào hận hắn, chỉ là không thể tha thứ cho hắn. Chỉ có thể đợi đến kiếp sau, họa may có thể cùng hắn trọn vẹn mối tình. Nghiêm Thự hắn dù nhận ra đã yêu y, không phải khuôn mặt giống Thanh Ngọc của y cũng không thể bù đắp tổn thương của y. Bồ Tĩnh lại vì y mà hi sinh bản thân, chỉ mong y có thể một lần nhìn thấy mình. Nhưng Trần Thanh Phong y kiếp này đã định, kiếp sau cũng định chỉ rơi vào ái tình cùng Nghiêm Thự. Trầm luân kiếp này yêu hận đan xen, nếu gặp người ở kiếp sau liệu có kết cục viên mãn hơn không? Mời các bạn cùng theo dõi.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:46
Bị người khác dối gạt tình cảm là điều tồi tệ nhất trong cuộc đời này, huống chi đó lại là người ta yêu say đắm, nguyện ý cả đời tin tưởng. Chính người khiến ta thất vọng nên ta mới không cách nào tha thứ được cho người. Lăng Thư Minh do cha nuôi bị gán tội mưu phản nên phải theo cha làm quân nô ở biên ải. Thư Minh đã phải lòng Tiêu Lâm, dành cho hắn biết bao nhiêu tình cảm chân thành. Tiêu Lâm đối với Thư Mình tình nồng ý đậm nhưng cũng chỉ là giả dối, là vở kịch hắn dựng lên vì lợi ích của mình. Thư Minh hận hắn đến xương tủy, cuối cùng lại mang thai đứa con của hắn. Tiêu Lâm sau này nhận ra tình cảm của mình, đến biên cương tìm Thư Minh bắt gặp y chịu bao nhiêu khổ cực, bị người khác hành hạ, bị người khác sỉ nhục mà đau lòng. Đưa y về chạy chữa mới phát hiện y đã mang thai, đứa con chính là của mình. Thế nhưng chưa kịp mừng vì được làm cha đứa trẻ đã không còn. Thư Minh khi tỉnh lại đối với hắn lạnh nhạt vô tình, vẫn còn ghi nhớ chuyện xưa mà không tha thứ cho hắn. Hắn phải làm sao mới có thể lấy lại tình cảm mà y đã dành cho hắn khi xưa? Tiêu Lâm đến biên cương vốn muốn chuộc lại lỗi lầm với Thư Minh, chứng minh cho y biết tình cảm của hắn là thật lòng. Lần này Thư Minh đã mất đi đứa con, liệu có thể tha thứ cho hắn không? Mời các bạn cùng theo dõi.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:53
Cuồng Thượng Gia Cuồng | Ngược | Hoàn thành
Truyện Kinh Thuế là câu chuyện thuộc thể loại đam mỹ. Truyện kể về Thường Thanh ,một ông chú trên 30 tuổi, là một thương nhân nhà đất giàu có. Hắn ta ăn cả nam lẫn nữ, trong một lần đi nịnh nọt với một vị quan tai to. Thường Thanh đã nhìn trúng được Trì Dã là con trai của vị quan đó.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:53
Hắc Sắc Cấm Dược | Ngược | Hoàn thành
Kỳ thực chỉ là một chút rắc rối nhỏ lại khiến bản thân rơi vào cảnh khốn cùng như thế, đúng là không lường trước được. Mà những người làm ngôi sao chưa chắc là tốt đẹp gì, luôn hống hách, kiêu ngạo. Trình Chấn Toàn chỉ là một diễn viên bình thường, chỉ có thể đóng vai phụ. Nhưng anh luôn mong có thể sống cuộc sống bình yên như vậy. Vậy mà chỉ vì đắc tội với ngôi sao lớn của ONE mà anh luôn bị bọn hắc ám quấy rầy, khiến cuộc sống của anh gặp nhiều khó khăn. Con trai của hắn cũng không phải đứa khiến hắn tự hào gì, chỉ có thể xem là dã thú. Chưa kể Trình Chấn Toàn còn phải đối diện với hai nam nhân không ngừng dây dưa cùng mình, Thừa Duyệt - con trai giám đốc một công ty lớn, Lan - bác sĩ tài năng nhưng biến thái. Có thể nói cả hai người đối với hắn đều tốt, chỉ là kèm theo không ít rắc rối. Lan yêu hắn đồng thời cũng khiến hắn phải chịu tổn thương. Rốt cuộc hắn phải làm sao mới thỏa đáng đây? Cuộc sống của Trình Chấn Toàn vốn không dễ dàng gì rồi, sự nghiệp thì lận đận lại còn gặp phải những kẻ thích phá rối mình. Phải nói hắn rất đáng thương. Hạnh phúc có thể mỉm cười với hắn được không đây? Mời các bạn cùng theo dõi.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:55
Xuân Trà Nương | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cứu Rỗi của tác giả Xuân Trà Nương. Tôi ngẩng đầu, nhìn người kia, người kia cũng nhìn lại tôi, biểu tình trên mặt dần dần trở nên nhu hòa.“Tôi là anh của Vương Cung, đây là nhật ký, là khi Vương Cung hấp hối muốn giao cho cậu"Khi người kia đưa cho tôi quyển nhật kí với mặt bìa vui nhộn (gốc là "hỉ dương dương") kia, tôi cười, nhưng vừa động liền khiến ngực đau đớn, nước mắt cũng tự nhiên rơi xuống.Tôi lật qua phần bìa, tờ đầu tiên chính là chữ viết qua loa của tôi.Nếu yêu thích những câu chuyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Bảo Vật hay Không Mừng.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:36
Vân Thăng | Ngược | Hoàn thành
Một ngày kia, Từ lão gia tử nhân dịp mừng đại thọ mà gọi năm đứa con đang phiêu bạt bên ngoài về bàn bạc hôn nhân đại sự. Không ngờ người con cả lại nhất định không chịu thành thân cùng tiểu thư Nam Cung thế gia. Hóa ra cậu đã có người yêu bên ngoài, hơn nữa lại còn là nam tử, thậm chí đã mang cốt nhục của nam tử này. Lời nói kinh người, phụ tử năm người nhất thời đều sững sờ tại chỗ. Đường đường là một nam tử lại nói mình mang thai, nghe thì thật buồn cười, nhưng không ai ở đây cười được.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:53
Vệ Đình vốn là một tên tự kỉ hạng nặng, mặc dù sự thật vẻ ngoài của hắn không đến nỗi nào, thậm chí còn có thể xếp vào hàng trai đẹp khiến kha khá cô nàng nổi lên xuân tâm nhộn nhạo, ấy vậy mà từng ấy năm của cuộc đời hắn vẫn chưa từng được nếm trải cảm giác yêu một người nó ra làm sao. Nói đi cũng phải nói lại, đều do cái tính khí quái đản của hắn, người ta theo đuổi hắn, tặng quà, rồi tỏ tình các kiểu con đà điều hắn lại không cần, thậm chí còn tỏ ý ghét bỏ, vậy mà người hắn có cảm tình, đánh chết hắn cũng không nảy ra cái ý định lấy lòng người ta, hắn muốn chính là người ta phải đến bên chủ động lấy lòng hắn mà không thèm nhìn lại kết quả người ta tự thân dâng đến cửa ngày trước là như thế nào. Cuối cùng trong lòng hắn vẫn là than ông trời bất công khi đồng nghiệp thì đã dựng vợ gả chồng xong xuôi còn chính mình thì vẫn chưa thoát khỏi cái thân trong sạch. Ngẩn ngơ mãi đến sát giờ ghi trên tờ thiệp mời hắn mới bắt đầu di chuyển chuẩn bị đến nhà người bạn hôm nay cưới vợ, cũng tại đây mà hắn gặp được kẻ kia. Việc bạn bè chuốc rượu chú rể trước này đều là chuyện bình thường, làm gì không có chú rể nào từng bị người ta làm cho say xỉn đến mức độ phải vác về phòng trong đêm tân hôn, ấy vậy mà kẻ kia lại ngang nhiên chen vào lời mời của hắn, kết quả là làm cho hắn mất hứng không hề nhẹ. Cũng từ ngày hôm đó, hai người họ chạm mặt nhau nhiều hơn, cũng là cơ sở để hình thành ước định dẫn đến một tương lai bố cục rối ren sau này.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:55
Bạn đang đọc truyện Dệt Kén của tác giả Dư Trình.Tai trái của Tưởng Lâu không nghe được, nguyên do là năm mười tuổi đánh nhau với ba thằng cấp hai.Khi ấy hắn máu me đầy mặt được đưa vào bệnh viện, bác sĩ hỏi người giám hộ đâu, hắn nghĩ đến người phụ nữ đã sinh ra mình hiện đang tham dự lớp đàn piano với một đứa bé khác. Đứa bé ấy cũng gọi cô là "mẹ".Tám năm sau, Tưởng Lâu học tại trường Trung học Tự Thành số 1, giành được học bổng, cột bố mẹ trên tờ thông tin học sinh bị gạch chéo.Một ngày nọ tan học, hắn bắt gặp học sinh mới chuyển đến lớp mình bị mấy tên đầu gấu chặn bên vệ đường.Học sinh chuyển trường sợ tái mặt, rụt vai nép sát bức tường, vừa buồn cười vừa đáng thương.Tưởng Lâu nhìn từ xa mà lòng chẳng gợn sóng, không có bất cứ niềm vui sướng trả thù nào.Tưởng Lâu đứng ra cứu học sinh chuyển trường.Hai ngày sau, Lê Đường chắn lối hắn giữa cầu thang, giờ ra chơi ồn ào, Tưởng Lâu không thể không nghiêng mặt để nghe cậu cảm ơn bằng tai phải.Điều ấy dễ dàng khiến Lê Đường nhận ra góc nghiêng của anh bạn này còn đẹp hơn góc chính diện, dựa gần trông như đang đòi hôn.Về sau trong một trại đông, Lê Đường mò vào phòng Tưởng Lâu, ôm hắn từ phía sau, đỏ hoe mắt hỏi: "Vì sao khi ấy cậu cứu tôi?"Tưởng Lâu quay lưng về phía Lê Đường, đáy mắt phản chiếu màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, cất giọng lạnh nhạt: "Không muốn thấy cậu bị người khác bắt nạt.""... Người khác?""Ừ."Tôi muốn mọi đau khổ của cậu đều bắt nguồn từ tôi.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tiểu Thiên Nga hay Hôm Nay Nhân Cách Chính Vẫn Đang Giám Sát Bọn Tôi.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 20:12
Dịch Tu La | Ngược | Hoàn thành
Anh là người đàn ông mà hắn muốn cùng nắm tay nhau đi đến cuối đời. Nhưng hiện tại, những lời anh nói lại rất nhẹ nhàng...bình thản...lại là lưỡi dao găm sắc bén cứa nát trái tim cô. Anh mang đến cho hắn nụ cười, rồi lại tàn nhẫn kết thúc bằng những giọt nước mắt... Anh mang đến cho hắn hạnh phúc, rồi lại vô tình giẫm nát nó trong nỗi đau thương... Anh nhẹ nhàng đi vào cuộc sống của hắn như một cơn gió mát, sau cùng lại là cơn bão táp mưa sa cuốn trôi đi tất cả... Anh muốn rời bỏ hắn, người mà có đôi lúc đã khiến cho anh phải rung động.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phong Lộng | Ngược | Hoàn thành
Lạc Cách, thân phận một bậc cao quý thăng thiên, đường đường là hài tử chính quy duy nhất của phụ hoàng hắn. Mẫu thân hắn không may qua đời sớm khi hắn còn rất nhỏ, dù vậy vẫn không ảnh hưởng đến địa vị Đại vương tử hắn đang mang, Lạc Cách vẫn là người được phụ hoàng hắn nhất mực sủng ái nhất. Đồng thời bên phía nhà ngoại, hai vị cữu cữu vẫn đang chấp chưởng quân quyền trong triều. Trong có phụ hoàng che chở, ngoài có nhà ngoại bảo hộ. Hắn bản chất thông minh, được nhiều người nể phục kính trọng. Không ít người tin rằng, cái vị Đại vương tử sớm muộn cũng là người thừa kế ngai vị trên cả vạn người kia. Nhưng chính là trong lòng Lạc Cách, mang nỗi hận. Lạc Cách hận Kinh Vân, ngay từ khi y chưa sinh ra, Lạc Cách đã oán hận Kinh Vân cùng cực. Đại vương tử sau khi mẫu thân mất, liền được đem đến cho Lệ phi nuôi dưỡng. Hắn xem Lệ phi như mẫu thân ruột thịt, khi chỉ mới ba tuổi hắn đã biết cách dùng thân phận Đại vương tử bảo hộ Lệ phi chu toàn, trong tiềm thức của hắn thì Lệ phi thuộc về một mình hắn. Nên Kinh Vân đệ đệ khiến người ta chán ghét kia, tuyệt nhiên không phải đệ đệ hắn mà Lệ phi càng không phải của Kinh Vân. Lạc Cách không cần đệ đệ.Lạc Cách hận Kinh Vân.Mời các bạn theo dõi tác phẩm Truy Trục!
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Bạn đang đọc truyện Thiện Cơ của tác giả Minh Dã. Mưa rơi suốt đêm qua, hiện tại dù chỉ còn lất phất nhưng chưa thấy dấu hiệu tạnh, bên trong ngôi nhà cỏ từng giọt nước rơi lộp độp, khiến gian phòng đơn sơ vô cùng ẩm ướt, cảm giác dính nhơm nhớp, tựa hồ không có một chỗ nào khô ráo. Nếu như không khí có thể đem ra vắt khô, chắc hẳn A Chấp cũng sẽ có vài chậu nước. A Chấp đang rất đói bụng, nếu trời không mưa, nàng đúng là có thể đi lên núi tìm chút gì để ăn, một ít quả dại, hoặc là đặt bẫy, cho dù không bắt được động vật lớn thì cũng ngẫu nhiên có thỏ hoang chuột rừng. Ngoại trừ thợ săn, người bình thường rất ít khi đi vào chỗ núi sâu đầy rẫy thú hoang. A Chấp nghĩ đến số mình cô độc nhưng thật sự không chịu nổi cái đói, đành đi vào trong núi.Kỳ thật ở nhà nàng vẫn có chút lương thực, ngày thường nàng không nỡ ăn, đến khi thật sự đói không chịu nổi nữa, mới lấy một ít ra nấu. Mấy ngày qua bởi vì mưa lớn nên không thể ra cửa, A Chấp chỉ có thể nấu chút cháo, cũng chưa bao giờ dám thả nhiều ngô vào, tựa như hiện tại, nàng nắm một ít ngô, luyến tiếc cho nên run tay làm ngô rớt trở lại trong bình. Sau đó nàng bỏ thêm đậu và vài chén nước vào nồi, đây là thức ăn của nàng cả ngày hôm nay.Nếu là fan của Minh Dã, bạn có thể đọc thêm truyện Cung Khuynh hoặc Niên Niên Hữu Dư.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:20
Vân Thượng Gia Tử | Ngược | Hoàn thành
Trong một lần bị thương, hồ ly đã được một vị thư sinh cứu giúp. Cảm kích trước tấm lòng nghĩa hiệp của vị thư sinh kia, hồ ly liền hóa thành một mĩ nam đến báo ân. Hồ ly ngày ngày giặt quần áo, nấu cơm, cùng đọc sách với chàng, cũng coi như cảm tạ tấm chân tình. Thế rồi hồ ly yêu vị ân nhân của mình lúc nào không hay.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
LiLihu Thương | Ngược | Hoàn thành
Chỉ nói xong hơn nửa là bọn họ sẽ cười trộm, trong mắt còn lộ ra ý dâm dục. Thanh Nguyệt từ nhỏ lớn lên trong Tiên Nhạc Lâu, thật lòng mà nói thì, hiện tại hắn cũng không có gì bất mãn. Đã từng phải chịu bao nhiêu khổ cực rồi, bây giờ mỗi ngày được đến đâu hay đến đấy, sau này chết trong êm đẹp là được. Tiêu Duệ Quân từng cười nhạo hắn mấy lần đã nói “Ngươi đúng là sinh ra đã vô tư.” Tiêu Duệ Quân là khách quen của Thanh Nguyệt, quen nhau đã lâu nhưng lại chưa từng chạm qua hắn. Nguyên nhân vì sao, trong lòng Thanh Nguyệt rất rõ ràng.Tiêu Duệ Quân xuất thân hiển hách, nhà có tiền có thế. Thanh Nguyệt đối với hắn, cùng lắm chỉ là một món đồ chơi xinh đẹp, lúc rảnh thì đem ra trêu đùa, nhưng cũng chán ghét hắn hạ tiện dơ bẩn. Hoàng hôn buông xuống, một ngày chấm dứt. Thanh Nguyệt rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn ra ngoài. Giả Vân nhìn thấy Thanh Nguyệt ra ngoài, trong lòng vui vẻ, vội vàng chạy đến giữ chặt tay hắn “Đã lâu chưa gặp, không biết hôm nay Thanh Nguyệt có thời gian cùng ta trò chuyện một chút không?”Thanh Nguyệt cười cười, rút tay mình ra “Giả công tử thật là biết nói đùa, được ngài coi trọng như vậy chẳng phải là phúc của ta sao? Chỉ là hôm nay thì không được.” Thanh Nguyệt dung mạo diễm lệ, khóe mắt khi cười khẽ nhếch, trông quyến rũ vô cùng.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Cuồng Thượng Gia Cuồng | Ngược | Hoàn thành
Truyện Câu Dẫn Không Thương Lượng là câu chuyện thuộc thể loại tiểu thuyết đam mỹ hiện đại. Truyện kể về Tiểu Câu vốn là một cậu bé nông dân với đôi mắt hí và nước da đen nhẻm. Còn Trang Nghiêm lại là một công tử nhà giàu ăn chơi, thích đánh đấm tên gọi. Vì Tiểu Câu hiểu lầm Trang Nghiêm chơi đùa với chị gái mình nên đã tìm anh tính sổ. Từ đây Trang Nghiêm tìm được thú vui để vượt qua mùa hè chán ngấy nơi chốn thôn quê này chính là chọc phá Tiểu Câu.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:26
Nhược Thuỷ | Ngược | Hoàn thành
Tham Duật hắn là cửu hoàng tử của đất nước này, hắn đáng ra phải được hưởng vinh hoa phú quý, kể cả không được chạm đến cái ngôi cửu ngũ chí tôn thì ít ít nhất cũng không bao giờ phải lo đến cơm ăn áo mặc. Thế nhưng sinh ra trong hoàng cung, cái nơi mà số mệnh cũng chỉ đơn giản là một quân cờ có thể dễ dàng bị cắt đứt, cái nơi ăn thịt người không nhả xương, cái nơi chỉ có ngươi giành ta đoạt không có chân thật tình người, dù cho bàn tay hắn có không muốn bị nhúng chàm cũng chẳng thể, cuối cùng tâm hồn của hắn vốn mang màu trắng cũng bị nhuộm đen, tất cả mọi chuyện đều đã kết thúc bằng cái chết của người mẫu phi mà hắn luôn tôn kính.Trữ Sính Xa vốn được chọn làm thư đồng cho đại hoàng tử, hắn cứ nghĩ rằng trái tim của hắn chỉ thuộc về kẻ kia, ai ngờ được số mệnh lại cho hắn gặp được thiếu niên Tham Duật ngày ấy. Người đó dùng chân tình khiến cho tâm can của hắn rung động, thế nhưng tất cả đều đã quá muộn rồi. Khi mà mẫu phi của Tham Duật chết, Trữ Sính Xa hiểu rằng, đời này của hắn, thứ tình cảm mới nhen nhóm trong lồng ngực sẽ mãi mãi không bao giờ có thể được hồi đáp, tất cr đều sẽ hóa hư vô.Mà người khiến cho mọi chuyện trở thành không thể cứu vãn chính là đại hoàng tử Tham Hãn, người vốn dĩ được định sẵn sẽ là kẻ thừa kế ngôi vị hoàng đế nhưng bởi vì không muốn vị trí bị uy hiếp mà hắn nỡ xuống tay với cửu đệ của mình, khiến cho Tham Duật từ một người trong sáng, đơn thuần trở thành một kẻ máu lạnh. Hắn lợi dụng Trữ Sính Xa để đẩy cửu đệ hắn vào ngục tối, ép chết mẫu phi của kẻ kia để mà cuối cùng đổi lại hắn mất đi người trong lòng mãi mãi. Liệu đến sau này nghĩ lại, một ngày kia hắn có thể hối hận hay không ?
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:34
Bạch Vân Đóa | Ngược | Hoàn thành
Hạ Thụ mắt trái có một nốt ruồi nhỏ, cúi đầu xuống điềm đạm đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn sạch sẽ lộ ra một chút oan ức, Nhâm Nghị nhìn đôi mắt của cậu, sau đó khẽ cười một tiếng, xoa xoa tóc của cậu: “Không đau, tiểu tử thúi.”Lông mày Hạ Thụ vẫn hơi nhíu lại không có buông ra, thần sắc thành kính mà nghiêm túc, ngón tay của cậu nhẵn nhụi, động tác xoa bóp của cậu như đang chế tác một mặt hàng mỹ nghệ tinh xảo. Nhâm Nghị nhìn mà trợn tròn mắt.Tiếng cửa mở vang lên, một cô gái trẻ đi vào, cô gái kia nhìn thấy động tác của hai người không một chút kinh ngạc, như tập mãi thành quen. Cô thản nhiên liếc mắt một cái, để ba lô trên lưng xuống, cột tóc đi về phía nhà bếp.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Dịch Bạch Thủ | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhật Xuất Đông Phương của tác giả Dịch Bạch Thủ. Cũng có thể là duyên số hoặc là nhân quả kiếp trước, khiến cả đời này phải phải dây dưa cùng nhau.Đến với nhau dễ dàng, muốn trở lại như trước lại muôn vàn khó. Đời người tụ rồi tan, yêu rồi lại hận, chung quy là nỗi buồn từ xưa đến giờ.Trái tim nhảy lên này vốn là thuộc về người, vẫn cứ rung động như trước.- -----------------Đông Phương Cữu: Thế tử của nước Đông Khởi, vừa sinh ra đã mang trọng trách bảo vệ vương phủ vì bí mật riêng của mình, thiên mệnh sắp đặt buộc phải lên làm vua.Sở Thiên Hi: Công chúa nước Sở, cực kỳ xinh đẹp, thông minh tài đức, từ nhỏ thể nhược phải theo đạo nhân rèn luyện thân mình.Duyên số khiến hai người gặp nhau, số mệnh lại đẩy hai người càng ngày càng xa, cuối cùng biến thành thù hận.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Trọng Sinh Đái Trứ Khuê Mật Tẩu Mạt Thế hay Vi Hoàng
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Lưu Thủy Vô Tình /Lưu Thủy Sàn Sàn | Ngược | Hoàn thành
Thiệu Vân Dương cưỡi ngựa chạy trên đường lớn tìm Trầm gia trang. Y đến đây để tìm nhị công tử của Trầm gia trả ơn nhân dịp mừng thượng thọ Trầm lão gia. Đã là người trong gia hồ thì chắc chắn ai cũng phải biết đến Trầm gia trang mà nơi này có một người tuấn phi phàm, võ nghệ xuất chúng là Trầm nhị công tử.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 19:00
Nhất phiến phù vân | Ngược | Hoàn thành
Truyện Trọng Sinh Chi Tự Do của tác giả Nhất Phiến Phù Vân Thuộc thể loại truyện đam mỹ tiểu thuyết. Trước khi sống lại, Hứa Kiệt bị Hứa Quan Hạo giam nhốt trong năm năm, cho đến tận khi chết đi cậu vẫn chẳng thể thoát khỏi người ấy. Hứa Quan Hạo là cha nuôi của Hứa Kiệt, thế nhưng quan hệ cha con này chỉ tồn tại đến năm cậu mười ba tuổi. Ngày Hứa Kiệt tròn mười ba, Hứa Quan Hạo cắt đứt quan hệ cha con về mặt pháp lý giữa hai người.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:47
Yểu Dư Chiết | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khuynh Thành Tuyết Rộng Hơn của tác giả Yểu Dư Chiết. Trời đông giá rét chưa đến, nhưng cuối mùa thu này gió lạnh dĩ nhiên lạnh lẽo thấu xương. Trong hoàng cung, trên cơ bản các điện đều là đóng chặt cửa lớn để chống đỡ gió lạnh, nhưng luôn có một tẩm điện như thế, thỉnh thoảng nhảy ra một tên gia hỏa mở cửa hướng ra phía ngoài nhìn quanh. “Ắt xì!” Lạc Tuyết hắt hơi một cái, vội đem áo choàng trên người lại che kín chút/“Thiên Hựu a, ngươi đừng mở cửa, ta đều sắp chết rét rồi!” Thiên Hựu mới vừa đóng cửa lại trở về trong phòng gãi gãi đầu xin lỗi. “Nhưng mà…” “Ngươi yên tâm đi, ta đã phái người đi cửa tẩm điện của Hoàng nãi nãi chờ đợi, Mục di nương vừa ra, sẽ đến tìm ngươi” Lạc Tuyết nói qua, bưng lên trà nóng trêи bàn nâng ở trong tay. “Được rồi…” Thiên Hựu nghe vậy, lúc này mới không tình nguyện ngồi ở đối diện Lạc Tuyết, nhưng mà vẫn là một bộ dáng vẻ tâm sự nặng nề.“Đến cùng làm sao vậy? Ngươi tới chỗ ta hơn nửa ngày rồi cũng không nói chuyện, cũng chỉ ở đây mở cửa đóng cửa, chẳng qua là nửa ngày không gặp, ngươi cứ như vậy nhớ Mục di nương rồi?” Lạc Tuyết che miệng cười trộm một tiếng, sáng sớm hôm nay, Thiên Hựu này liền chạy tới chỗ mình, nói là Hoàng nãi nãi triệu Mục di nương tiến cung, lại không triệu nàng, mới đến đây chờ cô cùng trở lại, mà giờ khắc này nhìn dáng vẻ này của Thiên Hựu, làm sao cũng không như nàng nói đơn giản như vậy. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Chị Vợ, Theo Anh Về Nhà Nào và Ngược Em, Yêu Em.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 19:43