Cừu Nhạc chỉ là một người bình thường, bình thường đến không thể bình thường hơn được nữa. Chỉ muốn cùng anh một chỗ, dù anh không thương cậu thì như thế nào? Chỉ cần cậu vẫn thương anh là đủ rồi. Thế giới này nhiều người như vậy, tìm được một đôi thật tâm yêu nhau thật là chuyện xa vời. Nhưng chỉ cần anh còn ở bên cậu thì căn bản sẽ không có gì khác nhau cả.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:11
Công Tử Hoan Hỉ | Ngược | Hoàn thành
Cố Minh Cử một đường thăng quan khiến không biết bao nhiêu kẻ phải đỏ mắt ghen tị, Nghiêm Phượng Lâu lại thủy chung chẳng có tiếng tăm gì, thoáng như hòn đá nhỏ ném xuống hồ sâu, ngay cả một vòng sóng nước cũng không thấy lan ra, cứ thế dần tan biến trong chốn quan trường của chúng sinh muôn hình vạn trạng. Cố Minh Cử đại nhân trong triều hiện giờ là một nhân vật xuất chúng, xưa kia đỗ thám hoa, tên đề bảng vàng, tài văn chương kiệt xuất, lại thêm một tấm lòng trong sáng như pha lê. Trên chốn quan trường thật giả lẫn lộn cần hết sức thận trọng lại hệt như cá gặp nước, thuận lợi mọi bề. Thiên hạ là thiên hạ của bệ hạ, giang sơn là giang sơn của bệ hạ, nhưng chỉ cần triều đình không phải hoàn toàn của bệ hạ, vậy đối với Cố Minh Cử hắn đã là đủ rồi. Một đường làm quan, không phải vì dân, chẳng phải vì quân, cũng không phải vì thiên hạ, vì chính mình mới là đúng đắn. Tên tiểu tử Ôn Nhã Thần kia đã từng chỉ vào mũi hắn mà cười mắng: “Cố Minh Cử, nếu vào một thời đại khác, ngươi nhất định sẽ là một tên loạn thần tặc tử xuất chúng nhất, nhiễu loạn triều cương, hại nước hại dân, người người đều muốn giết chết ngươi.” Nghiêm Phượng Lâu cũng từng mắng hắn, “Cố Minh Cử, là ta nhìn lầm ngươi rồi!”. Y là một người văn nhã, rất hiếm khi nghe được những lời mắng chửi từ y. Mà kể cũng kỳ lạ, suốt mấy năm này, hắn đã nghe không biết bao nhiêu lời mắng chửi khó nghe nhất, vậy mà duy chỉ có một câu ấy, Cố Minh Cử làm cách nào cũng không thể quên được. Suy cho cùng, Nghiêm Phượng Lâu vẫn là cựu nhân của hắn a. Thế nhưng Nghiêm Phượng Lâu ơi là Nghiêm Phượng Lâu, ngươi nói ngươi đã nhìn lầm ta, vậy ngươi nhìn chính bản thân mình như thế nào đây?
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:13
Hỏi thế gian tình là gì mà lại khiến cho con người ta phải đau đớn như vậy? Mơ ước về một cuộc sống bình yên tại sao lại khó khăn đến thế? Người ta yêu, người ta được hưởng hạnh phúc. Nhưng tại sao lại có những con người muốn yêu mà lại không thể với tới?
1.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:23
Công yêu tra thụ, chờ đợi bảy năm. Tới lúc gặp lại vẫn tha thứ và cho thêm hai lần cơ hội. Tất cả chỉ đổi lấy một thứ tình yêu hèn nhát và dễ từ bỏ. Thế là… anh buông cái một. Không lưu luyến, không hận thù, chỉ là không muốn bạn ấy xuất hiện trong đời anh nữa. Đúng lúc này, thụ chính ra tay tấn công trực diện. Công nhận lời yêu thụ ngay nhưng không phải vì tìm thế thân mà vì anh muốn tìm bến bình yên của mình và thụ ngỏ lời đúng lúc. Thuở nhỏ công đã là một cô nhi, trong thế giới của công cũng chỉ có bản thân mình. Đối với tướng mạo của mình, hắn vẫn không quan tâm lắm, nhưng không tránh được việc bị nữ sinh ở các lớp hay đỏ mặt cầm quà hoặc thư tình đưa tới, cuối cùng kết quả luôn là các cô gái phải bưng mặt khóc chạy đi, sau đó không thấy trở lại nữa. Sau đó Diệp Du xuất hiện vào đúng lúc này. Khi cậu ấy ngượng ngùng từ trong góc bước ra cũng là lúc cậu bày tỏ với hắn, hắn quả thật sửng sốt. Tuy trước đây nhận được vô số lời thổ lộ, nhưng bị một người con trai tỏ tình thì đây là lần đầu tiên. Quỷ thần xui khiến thế nào mà hắn chấp nhận ngay, vì thấy hiếu kỳ, vả lại cảm giác cũng khá mới mẻ.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:23
Chấp nhận những tổn thương khi yêu, đó là vì trái tim vẫn còn mang nặng tình cảm đó. Đến một ngày chấp nhận buông bỏ, lại nhận ra những tổn thương kia vẫn còn khắc sâu đến vậy. Hóa ra bản thân chưa từng quên, lâu vậy rồi mà cũng vẫn cứ là còn yêu đối phương đến đau lòng.Trong một ván bài cá cược, ai nấy đều đặt cược bảo vật vô giá mà bản thân có được. Vi Trường Ca nhìn thấy ván bài có chút thú vị, đối phương đặt cược kia từ đầu đến cuối vẫn chưa thua lấy một lần. Vi Trường Ca quyết định tham gia ván bài, người kia là Vô Dạng, y thế nhưng chẳng muốn cược bảo vật gì, chỉ muốn cược cánh tay phải của Vi Trường Ca. Trường Ca mặt bình tĩnh nhưng tim lại đập nhanh, không khỏi nghĩ có từng gây thù chuốc oán gì với đối phương không. Ván cược đó Vi Trường Ca thua, nhưng đối phương lại cho hắn thời hạn 3 tháng tìm một người để đổi lấy cánh tay phải. Vi Trường Ca không muốn thua mà Tô Vọng Ngôn càng không muốn hắn thua mất cánh tay phải. Họ dốc sức tìm, không ngờ lại dẫn đến cả một câu chuyện trong quá khứ, ân oán tình thù đều được phơi bày trước mắt. Quá khứ kia là chuyện đau lòng như thế nào mà khiến cho mỗi người bọn họ dù liên quan hay không liên quan đều không thể kiềm được sự xúc động trong lòng? Mời các bạn cùng theo dõi.
1.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:25
Hai nam tử kia đối với loại quan hệ không rõ này đã duy trì được ba năm. Người trong giang hồ biết chuyện này nói nhiều thì là sai nhưng nói ít thì cũng không phải. Đại khái có thể xem như họ là tình nhân của nhau.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:26
Khuyết Danh | Ngược | Hoàn thành
Vì quá tin người nên hoàng thượng hắn đã để đất nước của mình rơi vào tay thừa tướng cũng là cậu của mình. Hắn phải tìm cách để có thể lấy lại chứ hắn không thể phụ lòng của phụ hoàng mình được. Còn cậu, hằng ngày vẫn làm việc để có thể nuôi sống tên vô dụng kia vì cậu không biết hắn là hoàng đế. Còn cậu gọi hắn là tên vô dụng bởi vì cậu thấy hắn không biết làm gì cả ngoại trừ việc biết ăn thôi. Ngay cả đến việc dễ dàng nhất hắn cũng không biết làm.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:27
Mộc Vũ Linh Âm | Ngược | Hoàn thành
Liên Tranh, Tả sử của Hồng Diệp sơn trang tính tình lãnh khốc, ra tay thủ đoạn vô cùng tàn độc, toàn thân toát lên vẻ âm trầm như tu la ngoi lên từ địa phủ khiến người người khiếp sợ. Hắn luôn vận một thân hắc y lạnh lẽo, đôi con ngươi âm u tựa như mặt hồ sâu không thấy đáy, xung quanh hắn chỉ có khí chất lãnh khốc tỏa ra, cùng biết bao bí mật mà không một ai biết.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:28
Thành phố lúc này cũng đông đúc náo nhiệt, người đi kẻ trở về, người vui vẻ người chìm trong nước mắt, người hạnh phúc người khổ đau, thế nhưng đằng sau sự thịnh vượng kia, không một ai hay biết tất cả chỉ là ẩn dấu của một cuộc chiến đấu đầy sóng gió giữa những gia đình quý tộc.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:30
Thủy Bố Ổ | Ngược | Hoàn thành
Tình yêu là một thứ tình cảm chứa đựng đầy ngọt ngào nhưng cũng chứa đầy nước mắt. Trong tình yêu không phải ai cũng có được sự ấm áp, niềm vui, niềm hạnh phúc; phải có người hạnh phúc, có người buồn rầu, như vậy mới tạo được tình yêu nhiều cung bậc cảm xúc. Truyện chia làm hai bộ. Bộ một là bộ thuộc thể loại trọng sinh, nhân vật chính hiện tại là nhị công tử nhà giàu, nhưng có cơ hội được trọng sinh về kiếp trước của mình là một hoàng đế để sửa chữa lỗi lầm do kiếp trước ghẻ lạnh với nhân vật chính còn lại cũng chính là hoàng hậu. Bộ thứ hai kể về em thụ rảnh rỗi không có việc gì làm nên đi cứu giúp chúng sinh, chẳng may cứu giúp lại nam chính mà nam chính lúc này là một người đẹp trai nhưng tính tình kì quái.Mỗi người sẽ có những sở thích khác nhau, có người thích nhị hóa thụ, có người lại yêu ma cà rồng mỹ công, có người muốn ngừng mà không được cái sự ngang tàng của bản thân cùng với tình yêu rực rỡ chưa từng thấy. Ở đây, ngươi tin tưởng sao? Tình yêu nam nam của hai nhân vật chúng sẽ có kết quả thế nào? Phải chăng là tình yêu ngọt ngào, mặn nồng hay là một tình yêu đầy đắng cay, buồn bã?
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:35
Bắt đầu từ ngày đầu tiên quen biết, Tô Nhạn Quy chỉ biết, cuối cùng có một ngày, Ninh Giản sẽ giết hắn. Cho dù đang ở trong mê man, người này cũng thủy chung nắm chặt kiếm của y, có lẽ ngay sau đó, thanh kiếm này sẽ đặt ở trên cổ chính mình, thậm chí cắm ngập trong tim.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:35
Kẻ bất hạnh từ nhỏ bị đem bán cho đại tổng quản, bởi y có đôi mắt trong sạch đẹp đẽ, cha mẹ bán y đi, còn tin tưởng y sẽ được làm thư đồng cho thiếu thành chủ, sống cuộc sống yên ổn đường hoàng. Nào ngờ, đại tổng quản kia vốn là một con sói dữ đê tiện, đừng nói để y làm thư đồng, đến nhìn thiếu thành chủ y cũng chẳng có cơ hội, ở dưới thân đại tổng quản hoang dâm vô độ, bị ngược đãi chết đi sống lại. Thời gian khổ hận, đại tổng quản không còn hứng thú, liền đem y phái xuống bên cạnh lão Trương, phụ giúp việc làm vườn. Tưởng như vậy y liền có thể yên ổn sống tiếp, nào ngờ lại bị hai hạ nhân của đại tổng quản cưỡng bức, bị thiếu thành chủ nhìn thấy, tức giận truyền lạnh treo y thị chúng ba ngày. Y chỉ là, chỉ là muốn một cuộc sống đơn giản bình thường, thế nhưng số phận nào thuận theo lòng người như vậy. Trong cuộc sống này không phải ai cũng có cuộc sống vui vẻ mà luôn có những người sống nội tâm luôn giữ trong mình những xiềng xích, khóa lại tất cả yêu thương và xúc cảm, nhưng cũng có người gặp may mắn hay bất hạnh là ở vào đúng thời điểm nhặt được chìa khóa, khẽ khàng mà mở xiềng xích kia ra, vì thế tình yêu được thoát khỏi giam cầm, kẻ bất hạnh trong chớp mắt bỗng hóa thành con chim hoàng yến ở trong lòng của người kia. Y là bất hạnh, hay là may mắn?
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:35
Yến Hạo đường đường là trang chủ của một sơn trang nổi danh trên giang hồ, hắn có vợ, có con, có công danh, có sự nghiệp. Hầu hết mọi trang anh hùng hảo hán đều biết đến danh tiếng của Yến Hạo, số người muốn đến bái phỏng cũng rất nhiều, tất nhiên kèm theo đó là hậu họa khôn lường từ kẻ địch. Càng mạnh, càng đứng ở trên cao, Yến Hạo càng có nhiều kẻ thù hơn, hắn thật ra cũng không muốn giết người, nhưng là nếu như không động đao, vậy thì người chết có thể là gia đình hắn, và hắn thì chỉ muốn bảo vệ họ mà thôi. Con người giỏi giang ấy, không ngờ rằng cuối cùng vẫn phạm phải một cái tội chẳng thể nào tha thứ được, đó là yêu chính con trai ruột của mình. Con trai hắn Yến Đằng, là một chàng thiếu niên hiền lành, hơi thở của cậu không bạo ngược như cha mà tràn đầy cảm giác thư văn nho nhã. Yến Đằng không thích giết người, không thích máu tay, không thích làm tổn thương đến kẻ vô tội, cũng bởi vì cậu được cha của mình bảo bọc kỹ quá thành ra một người ngây thơ, không nhìn rõ được sự hiểm ác của thế gian. Việc Yến Hạo yêu Yến Đằng sớm đã bị phu nhân của mình phát hiện ra, bà ta lại có thể làm tổn thương đến chính con trai mình, khiến cho Yến Đằng cả đời này cũng chẳng thể tập võ. Những ngày tháng còn bé thơ, Yến Đằng hoàn toàn không hiểu những gì mà cha cậu làm, thế nên bị cha mình ăn sạch cũng chẳng biết, sau này khi đã lớn, nhận thực được mọi việc, cậu lại xa lánh Yến Hạo, khiến cho hắn đau khổ không thôi.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:37
Ufo7777777 | Ngược | Hoàn thành
Kết khá lơ lửng, ngược thân rất khủng bố. Từ một giáo sư liền biến thành tính nô của học trò mình dạy dỗ sau 2 năm. Hai năm trước, nhân vật thụ đã được chủ nhân của tòa biệt thự mời về giảng dạy y học cho họ. Ban đầu, hai người họ là hai cậu bé ngây thơ vui vẻ. Vị giáo sư này cũng rất yêu thích hai cậu. Chung đụng hai năm, khỏi nói cũng biết có nhiều kỉ niệm đẹp đẽ giữa ba người. Thế nhưng, đến lễ tốt nghiệp, biệt thự tổ chức tiệc, giáo sư bị họ cho uống thuốc ngủ. Khi tỉnh dậy thì đã không thể kịp nữa rồi.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:38
Lăng Báo Tư | Ngược | Hoàn thành
Em thụ vì bệnh nặng mà anh công phải đi khắp nơi chữa trị nhưng chẳng thầy nào có thể chữa khỏi. Một ngày anh tìm đến một nơi có thể chữa cho em nó. Nhưng người chữa bệnh nói anh phải đáp ứng một điều. Đó là sau khi em thụ khỏi bệnh sẽ mất đi một phần trí nhớ. Lúc đó sẽ không nhớ công là ai. Không nhớ lúc trước mình và công từng là gì của nhau.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:39
| Ngược | Hoàn thành
Bỉ ngạn hoa là một loài hoa đẹp, nhưng lại toát lên một nỗi niềm bi thương khó tả. Hoa đào có bao nhiêu mềm yếu, nương theo cánh gió, tung bay đầy trời. Khung cảnh đẹp, nhưng tang thương. Người cười, nhưng tâm không cười. Tê tâm liệt phế, đau thấu tâm can. Đoạn tình cảm này, là vô tình? Là hữu ý? Vạn kiếp bất phục, đắm mình trong nỗi đắng cay.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:41
Như Tuyên dù cố gắng buông tay, cũng không khỏi đau xót cho bão táp thương tâm mà mình gây nên. Cầu cho mọi chuyện lại khởi điểm từ đầu, tựa như mùa xuân , điêu tàn rồi lại tái sinh. Hắn sẽ không nói đến nửa câu không phải, bất luận người mình mà sâu đậm đã làm chuyện gì , dù cho là khuynh tẫn thiên hạ , lừa dối trốn tránh lẫn nhau, dù là cho bọn họ nực cười hơn cả nực cười như thế, hắn vẫn buông bỏ .
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:43
Lăng Báo Tư | Ngược | Hoàn thành
Hàn Độc Cổ là cự phú Giang Nam, hai năm gần đây mới phất lên, nghe đồn hắn phú khả địch quốc, Giang Nam tơ lụa hơn phân nửa đều là do bố trang của hắn làm ra, Giang Nam tơ lụa tấc vải tấc vàng, nghe nói tơ lụa của hắn còn được tuyển làm cống phẩm hiến cho Hoàng Thượng, càng biết bố trang của hắn tơ lụa bao nhiêu thượng đẳng. Hắn mới tới kinh thành, vừa ra tay liền khiến cho mọi người thêm vài phần kính trọng, hắn mua liền một hơi cả chỉnh điều thương phố; thương phố này vốn niên đại lâu năm , có không biết bao nhiêu là hộ, người ở cực đông, mua hết cũng chết tiền. Khi hắn mua phố, khắp kinh thành truyền đi một trận lớn cười nhạo, chung quanh đều có người chê hắn không hiểu việc làm ăn ở kinh thành, chỉ có thể đi xuống phía nam, kiếm chút tiền của người miền nam mà thôi. Hàn Độc Cổ đem chỉnh điều phố hủy đi sạch bách, không ngói không nhà . Việc này càng bị thương nhân kinh thành cười đến ôm bụng, nói hắn chẳng những không biết buôn bán, còn ngu tới cực điểm. Nhưng không lâu sau đó những kẻ đã từng cười nhạo hắn đều không thể tin vào mắt nhìn của bản thân. Hàn Độc Cổ một tay xây dựng lên một khu phố phồn hoa bậc nhất kinh thành. Hắn tài giỏi như vậy nhưng không ai ngờ hắn đã từng là một nô tài thấp kém!?
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:43
Thiên Nhai Khách | Ngược | Hoàn thành
Truyện Tùy Ái Trầm Luân là tựa truyện hay thuộc thể loại đam mỹ ngôn tình hiện đại, ngược, nhất thụ nhất công, ngược luyến tàn tâm, HE. Kế về anh chàng Am Dược sinh ra tâm tính thiện lương, tệ thay lại bị câm, vốn lại là đứa trẻ sống nhờ trong cô nhi viện Thánh Tâm, vì một lí do bạc mệnh rằng nó cực kì xinh đẹp mà bị người ta làm nhục khi chỉ vừa mới lên mười tuổi. Chịu đủ mọi khổ sở cùng khinh thường, bị vũ nhục, bị hành hạ và đối đãi một cách hà khắc.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:47
Mã Giáp Quân Quy Lai | Ngược | Hoàn thành
Thời điểm Liễu Thận Ngôn cắt cổ tự sát, dùng chính là bảo kiếm mà Tiểu Vương gia thích nhất, vô cùng sắc bén, hoàn toàn không tính toán đến còn có lúc mở mắt lại. Nhưng vận mệnh lại cứ thích đùa giỡn như vậy. Lúc Liễu Thận Ngôn mở mắt nghĩ đến chính mình đã cùng Tiểu Vương gia đoàn tụ dưới âm phủ, há mồm muốn gọi tên của hắn, hô vài lần đều không được, cảm giác trên cổ đau nhức, mới hiểu được là mình tự sát chưa thành.Liễu Thuận Ngôn theo hầu hạ Thụy Nghi đã mấy năm nay, Liễu Thận Ngôn khi đó gọi là hầu hạ, chính là ở thư phòng mài mực, bồi Thụy Nghi đọc sách đọc thi, đàn từ xướng khúc, làm chút chuyện phong nhã. Hiện giờ trong viện tử của Tiểu Vương gia chỉ còn lại hai bà lão mang theo một hài tử còn để chỏm, quản chút việc quét tước, còn quản gia nói, việc nặng nhọc đều giao cho Liễu Thận Ngôn. Vốn lúc hai người đang nhiệt tình, Liễu Thận Ngôn cũng không phải là chưa từng giúp hắn chải đầu thay y phục, chính là lúc đó có người giúp đỡ, lúc đó là lúc tình nồng thú vị, hiện nay mọi việc đều đặt lên người y, làm thật có chút không thuận tay. Huống chi Thụy Nghi Tiểu Vương gia cố ý làm khó dễ.Tiểu Vương gia mặt lạnh đã từng nói “người thì bị hoàng thượng ban cho phủ ta làm trâu làm ngựa, chuộc tội cho chính mình. Cho nên hiện tại tiện mệnh của ngươi là của ta, hiện ta không cho ngươi chết, ngươi cũng phải ngoan ngoãn nghe lời, ở bên cạnh ra chậm rãi mà chuộc tội đi.” Hóa ra là như vậy, Liễu Thận Ngôn nghĩ, còn sống thì có thể chuộc tội. Vậy thì sống đi, dùng cả đời này để trả mối thâm tình này cho người kia.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:49