Truyện Nhất Niệm Chi Gian là một tựa truyện mới mẻ, khá thú vị thuộc thể loại ngôn tình. Truyện viết về nhân vật Tần Vi, trong quá khứ của cậu chứa đựng những vết thương lòng bởi vậy mà khi Tần Vi lên mười hai tuổi đã bắt đầu không muốn ngủ một mình vào ban đêm và cực kì không thích những gì có liên quan đến hai từ mặt trăng.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:10
Lăng Báo Tư | Ngược | Hoàn thành
Phiến đá trước cung điện truyền đến tiếng bước chân, thái tử, hoàng tử từng nhóm người đứng ở trước phòng chờ tiểu thái giám cung kính gõ cửa thông cáo. Thái tử năm nay mười bảy tuổi, đứng hàng thứ năm, là thân sinh do ái phi của hoàng thượng sinh hạ. Vừa ra đời liền được sắc phong thái tử vị, có thể nói là càng thêm quyền quý, dưới một người mà trên vạn người, địa vị vững chắc.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26
Sinh ra cơ thể đã bị khiếm khuyết không bình thường như mọi người khiến hắn vô cùng tự ti mặc dầu cha mẹ hắn đều yêu thương nhưng hắn vẫn cảm thấy cô đơn lạc lõng sợ mọi người biết ra bí mật của hắn. Nhưng rồi một ngày có một người mới vừa chuyển đến trường của hắn một học sinh có quyền có thế, phải nói là bá đạo vô sỉ. Bất chấp tất cả, dùng mọi thủ đoạn để có được thứ mình muốn. Từ khi biết cậu là song tính nhân, hắn như cầm thú cuồng bạo cậu. Dùng những lời lẽ thô bỉ vũ nhục cậu. Cậu đã cố gắng kiềm nén đi tiếng nức nở ở cổ họng vì ở phía dưới của cậu có đến hai bộ phận sinh dục, cho dù cậu làm cách nào, trốn tránh cỡ nào cũng không thể phá bỏ được sự thật nghiệt ngã này. Từ nhỏ lông mao của cậu rất mỏng, thưa và nhỏ, dù rằng người ta ai cũng vậy, nhưng cậu biết. Cậu không hề giống họ.Liệu cậu làm cách nào để sống tiếp trong những nỗi mặc cảm ấy. Liệu cậu có chạy thoát được hắn hay không hay phải chịu đựng hắn suốt đời mời các bạn đón xem.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:51
Thiên Lại Chỉ Diên | Ngược | Hoàn thành
"Không gian đầy hương phấn hoa hòa quyện cùng mùi nước tắm của các cô nương. Người người tấp nập chen chúc, khách hàng đủ mọi thể loại từ nhà văn, nhà thơ đến những người vũ phu. Tiếng ve vãn đưa tình, âm điệu chìm đắm du dương của khúc nhạc. Phận hồng nhan gò má ửng hồng, máu đầu hãy còn xanh bán đi tuổi xuân phơi phới mà gửi gắm cuộc đời vào những bữa tiệc thiêu thân.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:40
Như Tuyên dù cố gắng buông tay, cũng không khỏi đau xót cho bão táp thương tâm mà mình gây nên. Cầu cho mọi chuyện lại khởi điểm từ đầu, tựa như mùa xuân , điêu tàn rồi lại tái sinh. Hắn sẽ không nói đến nửa câu không phải, bất luận người mình mà sâu đậm đã làm chuyện gì , dù cho là khuynh tẫn thiên hạ , lừa dối trốn tránh lẫn nhau, dù là cho bọn họ nực cười hơn cả nực cười như thế, hắn vẫn buông bỏ .
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:43
Bắc Cảnh Hữu Đống Ly | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xuân Phi của tác giả Bắc Cảnh Hữu Đống Ly. Tạ Xuân Phi còn nhớ lần đầu tiên gặp gỡ Tần Túng là vào một buổi xuân ở cốc* Lạc Hà, hoa dại nở rộ dưới vách đá, gió thổi vi vu, biển hoa bồng bềnh tỏa hương thơm ngát như mật. (*Cốc: Lũng, suối, hai bên núi giữa có một lối nước chảy gọi là "cốc". Hang, núi có chỗ thủng hỏm vào gọi là "cốc".) Thuở ấy, Tần Túng cao hơn Tạ Xuân Phi một cái đầu, đôi mắt tỏa sáng còn hơn sao mai. Hắn nói: "Ca ca, đệ muốn cưới huynh." Hắn còn nói: "Đời này của đệ quyết không phụ huynh." Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Phương Phi Tận hay Đa Tình Loại của cùng tác giả.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:45
Cựu Mộng Như Tích | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Đam Mỹ] Sóng Ngầm của tác giả Cựu Mộng Như Tích. Nhiệt độ nóng bỏng từ bên cạnh truyền đến, Tống Thiên Thiên nắm lấy cánh tay tôi, cơ thể cô ấy thật tự nhiên mà dựa vào. Làn gió mùa hè ấm áp mang theo hơi thở của cô, một mùi hương nhàn nhạt lưu lại trên chóp mũi. Cô ấy vẫn giống như một thiếu nữ, tư thế mềm mại và ngoan ngoãn, mái tóc dài như rong biển quấn quanh cánh tay tôi, khiến tôi hơi ngứa ngáy. Chỉ cần hơi cúi đầu xuống, tôi có thể nhìn thấy bầu ngực căng tròn và trắng nõn, tựa như nụ hoa đang chực chờ nở rộ, rụt rè hé ra một nửa. "Thanh Thanh," giọng nói của cô ấy như làm nũng nhưng rất êm tai, cô ấy kéo lại tâm trí đang lơ lửng của tôi, mang theo chút thân mật mà oán giận, "Anh có nghe em nói không? Thời tiết quái quỷ này quá nóng, ngực em toát mồ hôi cả rồi..." Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm những truyện đam mỹ khác như: Vô Ái Thừa Hoan hay Chứng Bệnh Bất Tử.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:51
Ngữ Tiếu Lan San | Ngược | Hoàn thành
Có nhiều đêm, Lâm Kì có ý muốn đem cái tên đại lưu manh kia đuổi ra ngoài phòng khách, lại bất lực trước cảnh Vương Lang gắt gao ôm khung cửa không buông, thần sắc vừa ai oán lại vừa thê lương. Kí ức lần đầu hai người gặp mặt vẫn khắc sâu trong đầu hắn. Trong câu lạc bộ bóng bàn dành cho thiếu nhi của thành phố có hai cậu bé: một 7 tuổi, một 8 tuổi. Từng chí chóa tranh nhau gây sự chỉ vì tranh giành một chỗ đi vệ sinh. Bảy, tám năm sau, Vương Lang mỗi lần nhớ lại chuyện này đều hận đến nghiến răng nghiến lợi. Thời điểm hai người gặp lại nhau, đã là một người năm nhất, một người năm hai trung học. Ngày kỉ niệm thành lập trường, một thiếu niên mặc sơ mi trắng chơi dương cầm trên sân khấu chỉ với nụ cười và những ngón tay trắng nõn mà làm mê say biết bao con tim học tỷ, học muội trong trường. Vốn đã quyết định xem y như không khí mà lờ đi, không ngờ vào một ngày đẹp trời, vừa đi học về đã thấy Lâm Kì đang chễm chệ ngồi trên ghế sô pha nhà mình. Giới thiệu xong mới biết, té ra cha mẹ hai bên là bạn tốt. Chỉ là có hai vị phụ huynh vô trách nhiệm muốn đi du lịch châu Âu, nên quăng đứa con cho bạn mình nhờ nuôi. Vậy là cuộc sống chung của đôi bạn trẻ cứ như thế mà chậm rãi bắt đầu, những tình cảm thuở ban đầu cũng từ đây mà nảy nở…
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Tình yêu, có phải hay không chính là một hồi lại một hồi đau đớn? Tại sao trao đi yêu thương nhiều như vậy, thứ nhận lại chỉ là nỗi đau đớn đến xé gan xé lòng? Như vậy, thà rằng đừng yêu sẽ không đau. Lời nói, bao giờ cũng dễ hơn làm. Đã kiên trì mạnh mẽ là thế, nhưng sự thật thì sao? Nỗi nhớ trong tim cứ thời thời khắc khắc giày vò ta, sự run rẩy của lý trí khiến đáy lòng ta lạnh ngắt. Thì ra yêu là như thế, trừ tốn thương vẫn chính là tổn thương.
20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:36
Nam Phong Ca | Ngược | Hoàn thành
Anh biết không, khoảnh khắc lần đầu tiên được nhìn thấy anh, chạm vào ánh mắt của anh, anh cứu em một mạng, em đã yêu anh. Hòa mình vào dòng đời trôi nổi, bản thân em lang thang vô định, kiếm tìm anh ở một góc nhỏ bé nào đó trong trái tim của em. Thời gian thấm thoắt, anh và cậu học cùng nhau. Khoảnh khắc nhìn thấy thụ, anh nảy sinh chán ghét, bởi vì anh đố kỵ, công lại có thể nổi trội như thế, xuất sắc như thế, đoạt lấy tất cả ánh hào quang của anh. Anh không cam lòng.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:38
Tam Tam Đắc Cửu | Ngược | Hoàn thành
Nam Hoa là xuất thân của hậu duệ long tộc. Đó là một gia tộc rất kì lạ mà không phải ai cũng biết đến nó. Bởi lẽ gia tộc này quanh năm sống trên núi cao nên tuổi thọ của họ kéo dài mấy nghìn năm hơn con người rất nhiều. Ông ngoại của tiểu thụ đã sống hơn 700 năm rồi nhưng rất khỏe mạnh và tinh lực vẫn tràn đầy. Đặc biệt là ở long tộc này có 1 điều rất kì lại là nam nữ đều có thể mang thai được chứ không phải như loài người chỉ có phụ nữ mới có thể mang thai được. Điều đó làm cho không ít cặp nam nhân đến với nhau không thể có con chỉ có thể nhận nuôi. Nhưng ở đây nam nhân đến với nhau đều có khả năng có thai và có con.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:01
Nặc Danh Thanh Hoa Ngư | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hoàn Xuân của tác giả Nặc Danh Thanh Hoa Ngư. “Mày… Mày chỉ là một con chó của Tề Sâm!”“Tao nói cho chúng mày biết! Làm vậy là phạm pháp!”“Chúng mày dám động đến một sợi tóc của tao, tao sẽ mách thầy cô!”“Tha cho tôi đi, tôi không dám nữa! Aaaaaaa!”Thiếu niên gầy yếu bị đè xuống mặt sàn phòng học lạnh băng đỏ hoe vành mắt, gào thét như một kẻ điên, định dùng việc mách tội khiến người phe kia lùi bước.Ngoài ra, bạn cũng đừng bỏ lỡ Tôi Đã Thành Tù Nhân Của Hắn của cùng tác giả.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 20:12
Công Tử Hoan Hỉ | Ngược | Hoàn thành
Cố Minh Cử một đường thăng quan khiến không biết bao nhiêu kẻ phải đỏ mắt ghen tị, Nghiêm Phượng Lâu lại thủy chung chẳng có tiếng tăm gì, thoáng như hòn đá nhỏ ném xuống hồ sâu, ngay cả một vòng sóng nước cũng không thấy lan ra, cứ thế dần tan biến trong chốn quan trường của chúng sinh muôn hình vạn trạng. Cố Minh Cử đại nhân trong triều hiện giờ là một nhân vật xuất chúng, xưa kia đỗ thám hoa, tên đề bảng vàng, tài văn chương kiệt xuất, lại thêm một tấm lòng trong sáng như pha lê. Trên chốn quan trường thật giả lẫn lộn cần hết sức thận trọng lại hệt như cá gặp nước, thuận lợi mọi bề. Thiên hạ là thiên hạ của bệ hạ, giang sơn là giang sơn của bệ hạ, nhưng chỉ cần triều đình không phải hoàn toàn của bệ hạ, vậy đối với Cố Minh Cử hắn đã là đủ rồi. Một đường làm quan, không phải vì dân, chẳng phải vì quân, cũng không phải vì thiên hạ, vì chính mình mới là đúng đắn. Tên tiểu tử Ôn Nhã Thần kia đã từng chỉ vào mũi hắn mà cười mắng: “Cố Minh Cử, nếu vào một thời đại khác, ngươi nhất định sẽ là một tên loạn thần tặc tử xuất chúng nhất, nhiễu loạn triều cương, hại nước hại dân, người người đều muốn giết chết ngươi.” Nghiêm Phượng Lâu cũng từng mắng hắn, “Cố Minh Cử, là ta nhìn lầm ngươi rồi!”. Y là một người văn nhã, rất hiếm khi nghe được những lời mắng chửi từ y. Mà kể cũng kỳ lạ, suốt mấy năm này, hắn đã nghe không biết bao nhiêu lời mắng chửi khó nghe nhất, vậy mà duy chỉ có một câu ấy, Cố Minh Cử làm cách nào cũng không thể quên được. Suy cho cùng, Nghiêm Phượng Lâu vẫn là cựu nhân của hắn a. Thế nhưng Nghiêm Phượng Lâu ơi là Nghiêm Phượng Lâu, ngươi nói ngươi đã nhìn lầm ta, vậy ngươi nhìn chính bản thân mình như thế nào đây?
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:13
Trước khi tốt nghiệp, cuộc sống của Bách Tiệm Ly chỉ có Tiếu Thành, thế nhưng sau khi tốt nghiệp, hai chữ Tiếu Thành đã chầm chậm biến mất khỏi cuộc sống của Bách Tiệm Ly. Vừa mới tốt nghiệp, Bách Tiệm Ly đã nghe tin Tiếu Thành sẽ đính hôn, cả thế giới cơ hồ như muốn sụp đổ, đau lòng có, tủi nhục cũng có, những giọt nước mắt không ngừng lăn dài trên gương mặt Bách Tiệm Ly.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:18
Truyện Trì Ái là câu chuyện thuộc thể loại đam mỹ và truyện ngược tâm nhiều bi thương.Truyện kể về "đại thúc hoa hoa công tử". lão luyện già đời tới bốn chục tuổi lại vấp cục đá mà ngã lòng trước thiếu niên mới lớn. Ban đầu là vui đùa, là tham luyến tình dục rồi dần dần thật sự trao đi chân tình. Khổ nỗi, đau khổ yêu cuối cùng lại đổi lấy tổn thương, hóa ra đại thúc đẹp trai đủ làm bao con tim gay xao xuyến lại chỉ là thế thân cho kẻ khác.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:20
Hựu Lam Hựu Lam | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Món Quà Của Cậu của tác giả Hựu Lam Hựu Lam. Vẻ mặt anh buồn rầu, anh đứng dậy, về phòng, làm như thể ngày vừa nhắc đến không phải Valentine mà là tiết Thanh Minh vậy. Nụ cười trên môi tôi hạ dần xuống. Phải rồi, với anh thì hôm ấy là tiết Thanh Minh thật. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Lễ Vật Của Hắn hay Không Ai Thấu Hiểu của cùng tác giả.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:49
Hỉ Biệt Bất Tương Phùng | Ngược | Hoàn thành
Khi Tiêu Thanh Ngạn tỉnh lại, Thẩm Triệt đang ngồi bên giường nhìn hắn. Mặc dù không có người ngoài ở đây, nhưng Thẩm Triệt vẫn nghiêm nghị lẫm liệt, khiến cho Tiêu Thanh Ngạn có chút xem thường. Thẩm Triệt nhíu mày, võ công Tiêu Thanh Ngạn đương nhiên sẽ không kém như vậy. Cho dù miễn cưỡng đỡ một chiêu Đoạn Hồn Chưởng, cũng không đến nỗi bị thương nằm liệt giường. Vì vậy, Thẩm Triệt đưa tay kiểm tra mạch đập của hắn, giật mình một cái. Mạch tượng của Tiêu Thanh Ngạn hết sức kỳ quái, mặc dù Thẩm Triệt không tinh thông y lý, nhưng cũng cảm thấy mạch tượng này không chỉ là trọng thương.Thân thể Tiêu Thanh Ngạn vẫn không chuyển biến tốt, hắn cũng không để ý lắm. Tiêu Thanh Ngạn thuở nhỏ vào Hoa Điêu lâu, cực khổ không chỗ nương tựa, tại Hoa Điêu lâu sờ soạng lần mò tập võ luyện công, chắc chắn thấy nhiều cảnh sinh tử, ngươi lừa ta gạt. Sát thủ Hoa Điêu lâu xưa nay đều là nghe lệnh mà làm, cho dù là chuyện nguy hiểm nhất xấu xa nhất, khi Tiêu Thanh Ngạn tiến vào Hoa Điêu lâu, tuổi đời còn nhỏ, thực sự là khó có thể tưởng tượng hắn đã trải qua những gì. Quân Hoài là lâu chủ Hoa Điêu lâu, giang hồ đồn đại người này rất âm hiểm, bên người luôn có một sát thủ che mặt. Mà sát thủ này, chính là Tiêu Thanh Ngạn.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:01
Ngưu Thế Binh | Ngược | Hoàn thành
Nam Hải minh châu chính là bảo vật trấn tự của Thiếu Lâm. Trên giang hồ có tin thất thiệt rằng vật ấy có sức mạnh cải tử hoàn sinh, thế nhưng sinh tử là do mệnh định, phàm là tục vật thế gian sao có thể có năng lực nghịch thiên cải mệnh. Minh Châu kia cũng chỉ là xá lợi tử sau khi chết đi của các đời cao tăng dung hợp mà thành, cũng không có dị năng gì, chỉ là đối với Thiếu Lâm bọn họ mà nói, có ý nghĩa phi phàm mà thôi. Vậy mà chỉ vì cái tin đồn thất thiệt đó mà toàn thể Thiếu Lâm tự bọn họ bị hại thảm rồi!
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:14
Thu Thiên Tại Thời | Ngược | Hoàn thành
Từ siêu thị đi ra, Hàn Dật quen cửa quen nẻo tìm thấy Lục Ích Gia trong phố ăn vặt gần khu dân cư. Y ôm một đống rau củ trái cây tươi rói nhìn Lục Ích Gia cùng bát tào phớ dường như mới được mang ra kia, chiếc muỗng nhựa dùng một lần còn chưa xé vỏ, một sóng khách ào ào chen tới, chưa kịp nói lời nào, lại thấy bà chủ bưng một đĩa bánh quẩy đã cắt nhỏ, vòng qua Hàn Dật – đương đứng cạnh đó, đặt lên bàn. Lục Ích Gia có chút sững sờ, nhìn y một chút, mới nói: “Anh về lúc nào thế?”“Ngày hôm qua.” Hàn Dật đáp, “Bàn bạc tương đối rồi, hôm nay ít việc nên về sớm chút.” Lục Ích Gia nghe vậy ồ một tiếng, có chút luống cuống, cậu cúi đầu nhìn chén tào phớ, lại nhìn nhìn Hàn Dật với đống đồ ăn trong tay. Gió đêm tháng năm còn có chút se se, cậu chỉ mặc mỗi bộ thun cộc tay màu trắng, dáng áo rộng rãi, lộ ra hai cánh tay nhỏ nhắn, gió thổi qua làm vạt áo bay bay, Hàn Dật nhìn một hồi liền dời ánh mắt, nói: “Về thôi, đợi lát nữa nướng thịt bò cho em ăn.”Lục Ích Gia nhanh chóng đáp một tiếng, rất nghe lời đứng lên, một tay cầm khoai nướng mới mua, tay kia giữ điện thoại, trong không gian hữu hạn xếp tới bốn-năm cái bàn nhỏ, đều ngồi kín chỗ, bàn bên là ba cô nữ sinh, trên bàn còn để thẻ sinh viên, học ở gần đó. Lục Ích Gia tay dài chân dài rất khó xoay sở, nhìn ngốc vô cùng, tay chân cứ luống cuống, đành gọi bà chủ giúp gói bát tào phớ cùng đĩa bánh quẩy mang về, mấy nữ sinh nhìn cậu cười, cậu cũng ngượng ngùng cười đáp lại. Hàn Dật đứng ở bên cạnh chờ, nhìn cậu trả tiền, chờ bà chủ giúp cậu gói đồ, khi nói cảm ơn còn lộ ra nụ cười thẹn thùng.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:08
Linh nhân chính là kiếp người bị kẻ khác rẻ rúng, khinh thường, không một ai muốn tới gần. Đặc biệt, thân là một nam linh, kẻ khác càng khinh miệt hơn. Tại sao ư? Hãy thử nghĩ mà xem, một nam nhân phấn son trang điểm,yếu đuối, vẻ đào tơ đứng trên sân khấu hay sau cánh màn hát mấy bài ca xưa lắm. Chẳng khác nào mấy con điếm vô liêm sỉ.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:13