Nhất Thế Hoa Thường | Sắc | Hoàn thành
Cuộc đời Tống Phong là những chuỗi ngày rong ruổi theo nhiệm vụ, bán mạng cho sự kích thích, là một con bướm phong lưu không có điểm dừng. Anh là nhị thiếu gia của gia tộc họ Tống lừng lẫy trong giới chính trị nhưng lại tự đặt bản thân vào tình thế nguy hiểm - Tống Phong là lính đánh thuê. Tiêu Minh Hiên đáng lẽ sẽ là một đường thẳng - vào quân doanh, theo hào quang của gia tộc dần dần thăng chức đến khi nào không thăng lên được nữa. Nhưng sau khi gặp Tống Phong không cuộc đời anh bị rẽ ngang. Trước giờ với số quân công mà mình lập được, Tiêu Minh Hiên nghĩ rằng mình đã đủ mạnh mẽ, cho đến khi được Tống Phong giải cứu hai lần, lần thứ hai Tống Phong suýt chết thật thì Tiêu Minh Hiên mới nhận ra trước đây mình yếu ớt dễ chết đến mức nào. Từ đó Tiêu Minh Hiên đã quyết thay đổi củng cố bản thân để trở nên mạnh mẽ hơn, để không phải thấy "người đó" vì mình mà bị thương và lập mưu tính kế đem "người đó" về bên cạnh. "Tự nhủ bây giờ người đã lọt vào tay mình rồi, sau này nhất định phải trông chừng thật cẩn thận." Đặc tính của Tống Phong là lưu manh, lưu manh khi đối diện từ cấp trên đến cấp dưới, từ nam đến nữ - là dạng không liêm sỉ, không tiết tháo, không phân biệt già trẻ, nam không bỏ, nữ không tha. Tống Phong luôn luôn nở nụ cười lưu manh với mọi người, cười vô sỉ đến là vô hại, lại phúc hắc hay tính kế đám đàn em trong sáng đáng thương. Tiêu Minh Hiên là người trầm tĩnh ít nói, là một huấn luyện viên khó tính. Vì Tống Phong thích cuộc sống rong ruổi tự do của lính đánh thuê chứ không muốn bị ép buộc trong khuôn khổ của quân đội, nên nếu Tiêu Minh Hiên đã muốn mang Tống Phong về bên cạnh thì cũng sẽ để Tống Phong thực hiện sở thích, ít ra là còn dưới mi mắt của anh, có chết cũng biết đường hốt xác.
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:23
Không Lương Đích Thành | Sắc | Hoàn thành
Tư Đồ Lân Thiên cắn táo, nhìn di động, mẹ lại lải nhải bên tai nhắc hắn nhanh tìm đối tượng mang về ra mắt bà, nói đến lỗ tai hắn mọc kén, hiện tại đã là trạng thái nghe cho có lệ tai này ra tai kia rồi. Hôm nay nếu không phải cha hắn đi kiểm tra sức khỏe, làm con không thể không có chữ hiếu, hắn đã không đến. "Con đến cùng có nghe hay không a?" Nói nửa ngày cũng không thấy con trai có phản ứng gì, Trương Xảo Nhi ở trên đùi hắn vỗ một cái."Nha, mẹ, con đang nghe, con đang nghe, một thời gian nữa con sẽ tìm cho mẹ!" Xoa địa phương bị mẹ đánh, Tư Đồ Lân Thiên lấy lòng cười, tay thuận thế ném hạt táo vào thùng rác. Trương Xảo Nhi trừng mắt nhìn con mình, nói: "Mẹ cũng không phải người cứng nhắc, nữ không được, con đem nam về cho mẹ cũng được, lại nói, mẹ cũng không cần con giống như Tiểu Tô tìm được một người còn có thể sinh hài tử, nhưng hiện tại con đã trưởng thành, một người cũng chưa từng mang về, con có phải không được hay không a?"
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
WY Tử Mạch | Sắc | Hoàn thành
Đến khi cao trào, Yến Giác cuộn tròn người lại rút vào ngực đối phương, lông mi ướt nước, răng thì cắn chặt xuống bả vai của người đàn ông, cơ thể căng ra. Giây sau đó, một lượng lớn tinh dịch ấm áp phun thẳng vào vách thịt đang co rút không ngừng khiến y chẳng kịp phòng bị gì mà lớn tiếng kêu to. Bắn xong hết, Yến Giác tựa vào lòng người đàn ông chầm chậm thở đều, côn th*t ấm áp ẩm ướt còn chôn trong cơ thể lại không thành thật dựng lên, cứng ngắt chọc vào vách thịt mẫn cảm. Ngựa giống. Yến Giác khinh thường nhướng mắt, vô tình nâng mông đứng lên. Tinh dịch màu trắng ngà uốn lượn chảy vệt dài ra từ kẽ mông, y tùy ý lấy ga giường lau chùi vài cái, cúi đầu mở miệng nói: “Ngày mai tôi sẽ dọn ra ngoài.”Vừa dứt lời, không khí ái muội ngay tức khắc lạnh xuống, căn phòng lâm vào sự trầm mặc quái dị, tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ được tiếng hít thở của nhau. Người đàn ông chống tay nâng cơ thể lên, dựa vào đầu giường, chậm rãi dùng bật lửa châm thuốc, sau đó rít một hơi dài rồi phả ra, khói trắng che khuất nửa mặt chỉ lộ đường cong kiên nghị của cằm hắn khiến người ta có cảm giác không thể nắm bắt được. Ngay khi Yến Giác nghĩ yêu cầu của y sẽ bị hắn cự tuyệt thì âm thanh trầm khàn của người đàn ông chậm rãi vang lên: “Được.” Yến Giác sửng sốt: “Anh nói cái gì?” Hắn lặp lại: “Tôi nói là tôi đồng ý việc cậu dọn ra ngoài.”Phản ứng này hoàn toàn khác trong dự đoán của Yến Giác, y đột nhiên bực bội, vô thức cắn chặt răng, lạnh lùng nói: “Anh có phải còn chưa rõ ý của tôi không, tôi muốn dọn ra ngoài, tách biệt hoàn toàn với thế giới của anh, từ nay về sau không còn bất kì liên hệ gì cả.”
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Tây Qua Chi Sĩ | Sắc | Hoàn thành
Ban đêm Bùi Lạc một mình một người nằm trên giường phòng ngủ chính, nghĩ đến bạn trai mình. Y cùng Tiết Thành Võ đã bên nhau bảy năm, thất niên chi dương* không phải vô ích, mấy tháng nay tình cảm hai người so với trước kia ngọt ngào trở nên lãnh đạm rất nhiều, Bùi Lạc biết bọn họ đã không thể trở về ở chung như quá khứ, nhưng vẫn không chết tâm. Chỉ là Tiết Thành Võ một lần lại một lần trắng đêm không về, một lần lại một lần mang về dấu vết tính ái, làm Bùi Lạc dần dần nản lòng thoái chí. Bọn họ như trước không được, Trong lòng Bùi Lạc nghĩ, hôm qua y cho rằng Tiết Thành Võ có thể vì em trai hắn mà về nhà hảo hảo ở mấy ngày, nhưng ngày đầu tiên hắn đều không xuống. Bùi Lạc càng nghĩ càng khổ sở, bọn họ sớm nên ngả bài, mà không phải tra tấn nhau như vậy. Mặt khác đơn giản không thèm nghĩ, mà đêm đó sau khi ăn xong, Tiết Thành Văn ý vị hành động không rõ liền có cơ hội xuất hiện trong suy nghĩ Bùi Lạc. Bùi Lạc là một người đồng tính luyến ái, so sánh với Tiết Thành Võ kỳ thật càng thêm thích Tiết Thành Văn diện mạo cùng dáng người, bất đồng với ca ca hắn thành thục cường tráng, mà là càng thêm tuổi trẻ soái khí, dáng người cũng tinh tráng gãi đúng chỗ ngứa, Bùi Lạc nhớ cho tới hôm nay phần ngực lửa nóng dán lưng mình, dù cách hai tầng vải cũng tựa hồ có thể miêu tả ra cơ bắp người phía sau, không khỏi có chút khát vọng, có thể hảo hảo nhìn thân thể đó. Nghĩ nghĩ, Tiết Thành Văn thở ra nhiệt khí tựa hồ còn lưu ở bên tai Bùi Lạc, ngực rắn chắc cùng cánh tay tựa hồ còn ôm thân mình y, trêu chọc đến y tình dục khó nhịn. Bùi Lạc vốn chính là người cường tính dục, Tiết Thành Võ lại gần một tháng không chạm qua y, một chút ý dâm liền có thể làm y dục hỏa đốt người.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Đây là một bộ truyện và đã có sẵn chú thích không dành cho các bé dưới 18 tuổi. Vì sao ư? Tình yêu của những kẻ trưởng thành không đơn thuần chỉ nắm tay, ôm rồi hôn mà nó còn thể hiện qua sự đồng điệu giữa thân thể của hai con người. Việc thể xác hòa hợp cũng thể hiện một phần nào đó cho linh hồn. Thường người ta vẫn nói vợ chồng cãi nhau thì lên giường sẽ làm lành. Càng hợp nhau họ càng hợp ý trong chuyện chăn gối, và đó chính là yếu tố quyết định sự bền lâu của một mối quan hệ.Chuyện kể rằng ở Lâu Lan Quốc những người song tính đều cuồng dâm và nếu như không thể thỏa mãn bản thân, sẽ bị chính dục hỏa đó thiêu cháy đến chết. Phồn Nguyệt chính là quốc vương đẹp nhất của Lâu Lan Quốc, hắn vì đói khát quá mức mà nửa đêm trần truồng chạy trong hoàng cung, sau đó bị một thị vệ to gan đụng vào bướm nộn. Phồn Nguyệt dâm tính đại phát không muốn bạc đãi bản thân, đành phải công khai tuyển chọn vương phu, yêu cầu cơ bản chính là vẻ ngoài đẹp trai, có kê ba lớn.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Hương Thôn Diễm Tình là tựa truyện thuộc thể loại đam mỹ, sủng, sắc. Câu chuyện kể về Lâm Bảo, trong thôn có tiếng là một người hiền lành, ôn nhu tốt bụng, ngày thường đi lại nhìn thấy một con sâu cũng không dám giẫm. Anh một thân một mình, vợ mất sớm, cũng chỉ có một cô con gái lên trên thị trấn học, ngày thường cũng cùng con gái liên hệ rất ít, chủ yếu cũng do khác giới nên không thân thiết.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Lạp Diện Yếu Gia Hương Thái | Sắc | Hoàn thành
Thẩm Thời Trạm dùng sức ưỡn eo một cái, đứng bất động trong nơi mới vừa điên cuồng ra vào của Lạc Mân. Hắn đứng trên mặt đất, hai chân Lạc Mân mở lớn bị hắn áp ở bên giường, lúc này hắn khom lưng ôm nửa người mềm nhũn của Lạc Mân lên, bản thân cũng rướn người lên cọ cọ chóp mũi hai người với nhau, thấp giọng dụ dỗ: “Mân Mân ngoan, anh dạy em thế nào… hửm? Em nói đi, anh vui sẽ tạm tha cho em.” Trong lúc nói chuyện, tính khí nóng rực kia được bao bọc bởi nội bích mềm mềm như có như không cọ xát, thân thể trắng nõn của Lạc Mân run không ra hình thù gì, khóe mắt sớm hồng hồng vì bị bắt nạt, hai mắt phủ một tầng nước mắt, nghe xong lời xấu hổ này gần như muốn khóc lên.Thẩm Thời Trạm uy hiếp tăng thêm chút sức lực ma sát thịt mềm, Lạc Mân nghĩ tới điều gì đó hai cánh tay tinh tế không chống đỡ giường nữa mà ôm lấy cổ Thẩm Thời Trạm, hạ quyết tâm, lại gần ghé vào tai hắn nhẹ giọng nói: “Ông xã… yêu thương Lạc Mân… Mân Mân… muốn ông xã làm Mân Mân đến khóc…” Thẩm Thời Trạm nghe xong toàn thân căng thẳng, máu trong người chảy loạn. Không đợi Lạc Mân nói xong, đã không thể nhịn được nữa, hôn lên bên cổ Lạc Mân, hạ thân nhanh chóng đâm chọc.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Vạn Tiểu Mê | Sắc | Hoàn thành
Ba tháng sau, thời tiết đã ấm lên không ít, nhưng mặt trời vừa xuống núi, nhiệt độ đã lập tức tụt xuống theo, cảm giác lúc lạnh lúc ấm cũng không khá hơn so với đêm đông là mấy. Tra Thanh Nhạc đi ô tô tới phòng hòa nhạc của thành phố. Đậu xe xong, hắn nhanh chóng băng qua khu vực đài phun nước theo nhạc đông đúc. Ngoại hình xuất chúng của hắn khiến rất nhiều người chú ý. Bên tai hắn liên tục truyền đến tiếng thì thầm của đám chị em.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Vô Diện Nhân | Sắc | Hoàn thành
Thánh thượng di giá về lại hoàng cung. Một lần nữa, cả Mộ Dung hầu phủ nhốn nháo đưa tiễn ra tận cổng. Mộ Dung Hầu gia mặt mày tối sầm nhìn Mộ Dung Hi, nhưng Mộ Dung Hi chẳng có tâm tư nào nhìn lại. Ánh mắt hắn đang di chuyển theo mỗi bước chân của Khương Lãng. Tuy rằng hắn và Khương Lãng đã có ước định, hắn vẫn sợ rằng khoảng thời gian không có y sẽ rất khó trải qua. Hắn đã khốn khổ trải qua một lần, nên không muốn nếm trải lần nữa.“Hoàng thượng…” Mộ Dung Hi gọi theo đầy luyến tiếc khi Khương Lãng sắp bước vào ngự xa. Cả Mộ Dung hầu phủ kinh hãi sợ rằng hắn phạm thượng. Khương Lãng quay lại, mỉm cười, tua rua trên mũ chậm rãi đung đưa.Đột ngột, có hai thích khách từ nóc nhà nhảy xuống. Bồi Diệc hô to: “Hộ giá! Hộ giá mau!”Một thích khách bị đám thị vệ cản lại, nhưng thích khách còn lại đường kiếm nhanh nhạy hơn, tách ly khỏi thị vệ lao về phía Khương Lãng. Mộ Dung hầu gia rút kiếm xông tới, đánh bật thích khách ra. Khương Lãng không mảy may chớp mắt trước tình cảnh nguy hiểm. Y vẫn rất bình thản đứng nhìn. Thích khách đuối sức trước võ nghệ cao cường của Mộ Dung hầu gia, liền phóng ba mũi phi tiêu về phía ông. Ông vội tránh né. Thích khách chớp ngay thời cơ phóng thêm ba mũi khác về phía Khương Lãng.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Tạ Trinh hắn là một người đàn ông, với cương vị là thượng sĩ quan khét tiếng trong giới quân nhân, làm việc mạo hiểm tính mạng, để cứu lấy tổ quốc và người dân. Mặt lạnh như đá, tính tình bá đạo, lạnh lùng, lại hay tự cao tự kiêu, gương mặt thì góc cạnh chuẩn như soái ca ngôn tình, phụ nữ nào cũng muốn bám, muốn theo. Anh là Trình Cố, một vị tổng giám đốc dịu dàng, tốt tính, body hay gương mặt thì chuẩn khỏi chê, anh cứng rắn, mạnh mẽ, tính cách hiền lành, không tự cao như anh Tạ Trinh. Hai người biết nhau từ một lần, khi công ty của anh bị những tên đầu trùm kín tiếng và khét tiếng trong giới mafia, hắn đã cử một lượng người cùng hắn để khảo sát một lượt và cứu người trong công ty ra ngoài. Cuối cùng, anh vì đưa mọi người vào hết thang máy, nên đã ở lại và mạo hiểm chính mình. Anh và hắn đã gặp nhau từ lần ấy, và họ cùng vào sinh ra tử, cùng vượt qua những quả bom đủ sức phá tung cả công ty. Từ đó, mà họ giao duyên kết lại, vô tình không biết bao nhiêu lần gặp nhau, cũng vì hắn chủ động mà không biết bao nhiêu lần hẹn nhau. Lâu dần thời gian trôi qua, họ cũng yêu nhau và công nhận tình cảm của chính mình, không quan trọng việc đối phương là trai hay gái, hai trái tim chung nhịp là được rồi. Chuyện tình yêu giữa một quân nhân và một vị giám đốc sẽ ra sao? Khi những dư vị của tình yêu một lần lại một lúc đan xen hoà quyện vào nhau một cách điêu luyện, để họ trải qua gian khó, để đến được với nhau, kết chung nhau một se duyên mệnh.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Hỉ Hoan Cật Nhĩ Hạ Đích Diện | Sắc | Hoàn thành
Nguyễn Tân bị Tôn Nguyên Huy ôm vào trong ngực, vừa đi vừa nghe đối phương thao thao bất tuyệt. Say sưa một chút, đã nghe qua người hút thuốc tắm rửa, thậm chí ôm ảnh chụp mẹ khóc đều có đều nghe thấy(câu này mình cũng không hiểu), nhưng chưa thấy qua trực tiếp mang theo người tham quan phòng trẻ con. Nguyễn Tân mắt trợn trắng, hai đùi trắng nõn bị làm run lên, mềm như bông nằm trên người Tôn Nguyên Huy. Huyệt khẩu chưa khép lại theo động tác lên cầu thang đè ép ma sát, đồ vật không ngừng nhỏ xuống phía dưới. Từ bắp đùi lướt qua, nháy mắt Nguyễn Tân cũng run lên theo, dưới chân vướng một cái, cả người ngã xuống.Hai chân thon dài giao điệp trên cầu thang, âm thanh Tôn Nguyên Huy đột nhiên im bặt, đang bối rối chuẩn bị nâng người lại nhìn đến Nguyễn Tân giãy giụa muốn đứng dậy hai chân mở ra, khí quan chính giữa hiển nhiên không thuộc về nam nhân mở ra một miệng nhỏ phấn nộn, lúc đóng lúc mở, run rẩy hộc ra một cổ chất lỏng trắng đục. Nguyễn Tân lên tiếng, thân hình trần trụi dựa vào trên người Tôn Nguyên Huy, hô hấp phập phồng. Chờ y hoãn khí, giữa hai chân người phía sau lại dựng lên lều trại. Nguyễn Tân quay đầu lại, như vô tội nhìn hắn một cái, Tôn Nguyên Huy lập tức buông người ra, hoảng không nhìn đường chạy ra phòng tắm.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Mày Rậm Lông | Sắc | Hoàn thành
Từ Chính Dương xuất thân trong một gia đình quý tộc, từ bé đã được ngậm thìa vàng chưa từng chịu thử khổ cực bao giờ. Sống một cuộc sống sung sướng muốn gì có nấy, đây căn bản chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi, còn khổ hay là sướng chỉ có Từ Chính Dương mới biết được. Sống trong một gia đình danh giá căn bản chính là như một con thú bị nhốt trong lồng, mọi việc đều phải theo sự sắp đặt của người trên, không hề có một chút sự tự do nào cả. Đến khi lớn lên lại phải dùng cuộc hôn nhân để đổi lấy sự dạng danh của gia tộc.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Quan Sơn Tĩnh | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gặp Gỡ của tác giả Quan Sơn Tĩnh. Sau khi nhóc tội nghiệp và kẻ mù lòa lấy được giấy chứng nhận và rời khỏi khu đăng ký kết hôn, nhóc tội nghiệp vẫn cứ cảm thấy mọi chuyện không thật cho lắm, tận đến khi rời khỏi trung tâm thông tin ghép đôi.Kẻ mù lòa dẫn nhóc tội nghiệp đến cửa rồi ngừng lại. Chỉ chốc lát sau có một chiếc xe đi đến, một người đi xuống xe cúi đầu với hai người: "Cậu chủ, mợ chủ, bà chủ dặn tôi đến đón hai người."Nhóc tội nghiệp nghe thấy xưng hô thì lắc đầu nguây nguẩy. Kẻ mù lòa không biết chuyện gì xảy ra, nhưng cánh tay lắc lư khiến anh cúi đầu nhìn sang người đứng bên phải mình."Sao thế?"Nhóc tội nghiệp trong nháy mắt đỏ mặt, cúi đầu khẽ nói: "Tôi không phải... mợ chủ..."Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Diễn Viên Lấn Sân hoặc Tiểu Hoa Yêu.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Tô Minh có lông mày cong cong như lá liễu, đôi mắt hai mí to, con ngươi đen sâu thẳm, bên dưới khóe mắt có một nốt ruồi nhỏ. Cánh mũi khéo léo cao thẳng, môi hồng răng trắng. Mà da de có thể là do di truyền của mẹ rất trắng hồng và mịn màng. Trong cuộc đời của cậu từ khi hiểu chuyện đến giờ vẫn luôn cố gắng làm cho mình trải qua sinh hoạt như một “Thẳng nam”, mà trong lòng cậu cũng tự hiểu mình trước sau cũng không thẳng được. Tô Minh không phủ nhận cậu rất thích dạng người thân thể cường tráng, bắp thịt đường nét rõ ràng, đầu đinh, mày rậm, sóng mũi cao. Cậu thấy bộ dáng của người kia nằm ở trên giường ngủ say rất giống như trong mộng tưởng của cậu toàn bộ đặc thù đều ăn khớp.Lúc Tô Minh thuê phòng tấm áp phích đã ở chỗ đó nhưng rồi rất lâu sau cậu mới phát hiện, phía sau tấm áp phích quảng cáo có một cái lỗ lớn trên tường có thể trực tiếp nhòm ngó qua căn phòng cách vách. Mà bên đó có một thanh niên có côn thịt so với đàn ông trưởng thành to hơn cả nắm tay. Tô Minh càng ngày càng cảm thấy khát khao ham muốn vì bị những âm thanh ân ái bên kia vách dày vò. Bởi vì thân thể kỳ quái không dám ở trước người khác bại lộ, cho nên sau khi tốt nghiệp đại học cũng không trải qua yêu đương chỉ dùng phương thức tự an ủi dương vật mà phát tiết. Mà thời gian trong lúc rình coi này mang đến dục vọng ham muốn trong thân thể càng lúc càng lớn.Chính vì thế, cậu đã có một quyết định liều lĩnh là đi tìm người bên vách kia để… nói chuyện yêu đương. Và chuyện tình của hai nam nhân cách vách bắt đầu từ đó…
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Thiên Nhất | Sắc | Hoàn thành
Làm một người hầu cũng chẳng dễ dàng gì, hầu hạ người khác không được thì sẽ bị mắng chửi, nếu gặp phải chủ nhân khó tính, cái này không được cái kia không xong thì còn tệ hơn nữa. Uông Nghĩa Thăng chỉ là một người hầu bình thường, chỉ vì vô tình bị một nam nhân cưỡng bức mà cuộc sống hoàn toàn thay đổi, cũng không biết nên gọi là may mắn hay xui xẻo nữa. Nam nhân đó chính là Vương gia của Đại Mậu Quốc, chỉ vì bị trúng xuân dương nên mới thất thân với một người hầu. Cho dù vậy, y vẫn giữ được phong thái cao ngạo, luôn đứng trên kẻ khác của mình. Uông Nghĩa Thăng vì khiến cho Vương gia hài lòng nên y đã thu nhận hắn, lại còn sủng hạnh hắn. Nhưng ngược lại hắn cũng phải khiến Vương gia vui lòng, làm theo lời Vương gia, hắn không được phép chống đối y. Mà y sợ hắn vì được sủng sẽ làm càn nên có ý định nạp một tân nam sủng để phòng ngừa, có như vậy hắn mới ngoan ngoãn để y ức hiếp hắn. Làm người hầu như Uông Nghĩa Thăng cũng thật quá khó, Vương gia kia muốn thế nào thì hắn phải làm thế này. Nhưng kỳ thực giữa họ cũng là loại tình cảm rất chân thành, cũng chỉ muốn sủng một mình đối phương. Mời các bạn cùng theo dõi.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Đạm Như Thủy | Sắc | Hoàn thành
Trong tình yêu vốn dĩ không nên đòi hỏi sự hoàn mĩ, vì thế giới này không tồn tại điều gì hoàn mĩ cả. Mấu chốt của mọi vấn đề chính là bản thân phải biết chấp nhận và dung hòa. Mạnh Nhất Tông và Tri Khiêm quen nhau chỉ mới nửa năm đã đi đến quyết định kết hôn. Cả hai không hề quan trọng chuyện tình yêu có trước hay sau hôn nhân, nên đám cưới này chẳng qua chỉ là sự khẳng định họ thuộc về nhau mà thôi. Sau khi kết hôn Mạnh Nhất Tông mới biết được là Tri Khiêm song tính, đồng thời cũng nhận ra giữa hai người không hòa hợp như đã nghĩ. Vì trước đó hai người chưa từng ở chung với nhau nên không biết được mình và đối phương có cách sống khác nhau đến vậy. Vốn dĩ cứ tưởng tình yêu của hai người rất hoàn hảo, không ngờ lại xuất hiện nhiều khiếm khuyết như vậy, cũng khiến cho cả hai phải bận lòng. Họ sẽ quyết định li hôn hay tiếp tục chung sống với nhau? Tình cảm của họ có cứu vãn được không? Hôn nhân chính là phải chấp nhận rất nhiều mâu thuẫn sẽ nảy sinh, cho dù có hợp nhau đến đâu chăng nữa. Huống hồ gì hai người họ còn chưa biết hết về đối phương đã quyết định kết hôn. Mối tình của họ sẽ như thế nào? Mời các bạn cùng theo dõi.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Tình yêu vốn là không phân biệt tuổi tác giới tính, vậy nên mối tình đồng giới là chuyện thường tình nhưng cũng có nhiều đố kị. Họ muốn sống với giới tính thật của chính mình, muốn thực sự yêu một ai đó, muốn có một mối tình đẹp với người mình yêu thực sự, chân thành. Vào một ngày đẹp trời, băng sơn tiểu công lại có một giấc mộng xuân, mà trong giấc mộng ấy lại là anh chàng hàng xóm kế bên. Có thể xem như trúc mã cách vách. Cặp đôi thanh mai trúc mã cách vách sẽ có mối tình đẹp như mong đợi sau một khoảng thời gian bên nhau bình yên đến lạ.
1.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Nhất Trần Khả Nhiễm Ian | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tình Yêu Bình Thường của tác giả Nhất Trần Khả Nhiễm Ian. Ánh nắng ấm áp chiếu lên mặt Trầm Tương, có chút nóng rực chói mắt, nước mắt sinh lý vô thức lăn trong hốc mắt, cậu dùng chăn bông che mặt lại không muốn mở mắt, có ý định rụt người vào trong chăn lần nữa, thế nhưng người đàn ông không theo ý nguyện của cậu vén rèm cửa ra.“Tương Tương em mau dậy đi, mặt trời chiếu tới mông rồi.” Người đàn ông làm bộ muốn vỗ mông cậu.Trầm Tương vẫn không nhúc nhích, cho đến khi có một đôi tay ấm áp xoa nắn cặp mông của mình, cậu mới đẩy đối phương ra rồi từ từ xoay người ngồi dậy.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Kế Hoạch Nuôi Thả Nhãi Con hay Tuyệt Mỹ Bạch Liên Hoa Online Dạy Học.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:33
Nặc Danh Hàm Ngư | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trưởng Huynh Như Mẫu của tác giả Nặc Danh Hàm Ngư. Lâm Đàm bất mãn Lâm Hồi lúc hôn môi còn không tập trung, như trừng phạt mà khẽ cắn môi anh một cái.Nếu không phải tình huống không cho phép, Lâm Hồi thật sự nhịn không được muốn cười, lớn như vậy còn giống như một đứa con nít, cơ mà nếu thật sự cười, chắc Tiểu Đàm sẽ tức muốn hộc máu mất.Lâm Hồi nhẹ nhàng vỗ lưng Lâm Đàm, không nghĩ tới Lâm Đàm đột nhiên buông anh ra, nước mắt bắt đầu rơi.Lâm Hồi sửng sốt một chút, hỏi Lâm Đàm, "Làm sao vậy? Không hôn nữa?", nói xong còn bĩu môi nhìn về phía trước.Nếu yêu thích Nặc Danh Hàm Ngư, bạn đừng bỏ lỡ Vị Khách Nhỏ hay Manh Hôn Ách Giá.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:33
Đảo Đảo Đảo Đảo Đảo | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đêm Dục Không Thôi của tác giả Đảo Đảo Đảo Đảo Đảo. Trên giường lớn gỗ mun, thiếu niên trần trụi vô lực nằm ngửa, tóc dài xõa rối tung, da thịt trắng đến gần như trong suốt, hai mắt bị vải đen che lại, đôi môi đỏ hồng bị hàm răng cắn đến trắng bệch, cổ tay mảnh khảnh đang vặn vẹo bị một sợi dây đỏ buộc vào đầu giường."Thật, to gan... Ngươi cút, cút ngay... A... Đừng, đừng đụng... A..."Đầu lưỡi ấm áp của nam nhân nhẹ nhàng liếm lên vành tai đỏ ửng, xúc cảm trơn trượt mà người xa lạ mang đến làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của thiếu niên nháy mắt trắng bệch. Giọng nói run rẩy của cậu vừa mềm vừa nhẹ, mang theo chút kiêu ngạo, nhưng nhiều hơn là cảm giác vô cùng hoảng sợ, không có chút lực uy hiếp nào, dáng vẻ yếu ớt này có thể thôi thúc cảm giác muốn ngược đãi đã ngủ đông ở nơi sâu nhất trong lòng người khác.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ qua Chỉ Là Thèm Anh hay Chất Dị Ứng Đáng Yêu.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:33