Bạn đang đọc truyện Alpha Phản Diện Mang Thai Rồi của tác giả Bạc Đào. Thế nên trong lòng cứ nghĩ là một quyển về thế giới hòa bình trong tương lai, tràn đầy khoa huyễn, ai mà ngờ lại là thế giới ABO, toàn là nam với nam, mà nam còn có thể sinh con!!!!Nhân vật chính là Omega!Là Omega vạn người mê đắm!Vạn người mê đắm mà còn có thể sinh con!!!Càng làm tam quan hắn vỡ nát chính là việc nhân vật chính dùng mọi cách để thông đồng với các Alpha có quyền có thế, cuối cùng không hiểu làm sao đứng đầu giới giải trí tinh tế.Tư Hoài Tây muốn vứt cuốn sách đi, sau đó liền vứt thật!Kết quả liền xuyên vào một tên pháo hôi cùng tên trong nhóm đối nghịch nhân vật chính, một tên Beta tuyến 18 tính cách tối tăm, bị nhân vật chính ghi hận trong lòng bởi vì một bức ảnh chụp kinh diễm hot lên khắp internet mà chiếm mất spotlight của nhân vật chính.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Đơn Xin Ly Hôn hay Thật Tốt Khi Gặp Được Người.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 19:12
Thập Nhất Nguyệt Thập Tứ | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vận Đào Hoa của tác giả Thập Nhất Nguyệt Thập Tứ. Thanh niên Nguyễn Lâm 23 tuổi, xanh non mơn mởn, chamẹ đều mất sớm, hiện giờ điều lắm hắn bối rối mỗi ngày chính là: Sao vợ mình nhiều hoa đào vây quanh thế nhỉ?Lục Tịch đau xót than: Bà ngoại của tôi ơi, em là yêu tinh giấm chua à?Nguyễn Lâm tức giận: Viện trưởng Lục, anh là cây hoa đào chuyển thế phải không?Lục Tịch:?Nguyễn Lâm: Sở Chấp!Lục Tịch: Đó là trúc mã của anh……Nguyễn Lâm: Bùi Uyên!Lục Tịch: Đó là người yêu của trúc mã mà……Nguyễn Lâm: Còn có……Người đó, Lục Trác!Lục Tịch: Ơ, anh ta và bảo bối của ảnh suốt show ngày ân ái cơ mà?Nguyễn Lâm nghẹn cục tức ở ngực, chán nản la lớn: Lục Tịch!!!!!Lục Tịch thuận miệng nói tiếp: Đó là ông xã của em nha.Bên cạnh đó, bạn đừng bỏ lỡ những truyện đam mỹ khác như: Lại Lên Hot Search Vì Bị Thần Tượng Thả Thính hay Tính Sư
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 19:25
Nhất Bả Sát Trư Đao | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bất Tuần của tác giả Nhất Bả Sát Trư Đao. “Bà ơi, vừa nãy lại có động đất đúng không?” Trần Dã buông cái áo ba lỗ trắng vén tới hông xuống, nhíu mày xốc rèm lên, lết dép lê đi tới phòng khách. Gọi là phòng khách nhưng thật ra kích thước còn chưa đến 10 mét vuông, bày một bộ ghế trúc với một cái ti vi nhỏ mua từ chợ đồ cũ. Chỉ có vậy cũng đầy rồi. Song căn phòng nhỏ này chỉ có hai bà cháu ở nên cũng không quá chen chúc.Một bà cụ ăn mặc sạch sẽ ngồi trên ghế trúc phe phẩy quạt, đang xem chiếc ti vi chỉnh âm lượng rất nhỏ. Dường như không nghe thấy Trần Dã gọi mình. “Bà ơi!” Trần Dã đi tới trước mặt bà, lại gọi lần nữa. “Ầy!” Bà lão dùng tay đẩy cậu ra, “Che mất mặt Thẩm Đằng rồi.” “Có phải ban nãy vừa động đất không bà?” Trần Dã cũng ngồi xuống. “Ờm…… Phải, có rung lắc một tí, bà còn đang định kêu con đấy.” Bà lão xem ti vi, khẽ vỗ mặt cậu, “Bà mải xem ti vi nên quên khuấy mất.”“Con đã nói bao nhiêu lần rồi, nhà này cũ quá rồi, có động đất là bà phải ôm đầu chạy vào nhà vệ sinh mà trốn chứ. Dù nhà không sập nhưng lỡ đồ đạc rơi rớt va vào người thì làm sao bây giờ?” Trần Dã nhíu mày, sắc mặt rất khó coi. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tung Hoành Cổ Đại và Nam Chủ Luôn Là Quá Mức Phối Hợp Ta Hủy Đi Hắn CP.
21.20 Vạn chữ | 2024-09-02 20:16
Khiêu Vũ Đích Thứ Vị | Sủng | Hoàn thành
A Tình là một thành viên cầy thảo nguyên trong một trấn nhỏ, trấn nhỏ của cầy thảo nguyên trên đỉnh núi Minh Sơn. Minh Sơn có chút đặc biệt, nó cao vút len vào mây, vách núi toàn đá chỉ cần nhìn là thấy, nhưng đỉnh núi lại như bị cái gì đó gọt mất, rất bằng phẳng. Hơn nữa, nó toàn là nham thạch cứng ngắc, thảm thực vật toàn những thứ khó có thể nhận ra, nguồn nước và đồ ăn đều ít đến thảm thương.Ngoại trừ địa thế, nơi này chẳng tồn tại được bất cứ thứ gì phù hợp với việc sinh tồn của cầy thảo nguyên, cho dù là đào hang cũng phải dùng sức thêm ba phần. Nghe nói tổ tiên của bọn họ bị một con rắn lớn đuổi bắt, hoảng hốt chạy bừa đến đỉnh Minh Sơn cắm rễ, mới tránh thoát được một kiếp. A Tình đoán là do con rắn lớn đó chẳng thèm leo núi.Đỉnh núi không có đồ ăn, cư dân của thị trấn nhỏ không thể không xuống núi tìm đồ ăn. Mà con rắn lớn kia vẫn còn lảng vảng ở dưới chân núi, bầy cầy thảo nguyên xuống núi thì tám tới chín phần mười đều gặp phải nó, trong đó có khoảng một nửa bị ăn tươi. Cầy thảo nguyên ra ngoài tìm đồ ăn được gọi là người thám hiểm, bởi vì toàn bộ địa phương bên ngoài Minh Sơn đều là chỗ nguy hiểm. Mẹ của A Tình cũng không thể trở về sau khi rời khỏi đây. Đám cha trong thị trấn nhỏ sẽ cho đám cầy non mất mẹ một chút đồ ăn cố định, để cho bọn chúng không đến mức chết đói. Nhưng mà, đồ ăn của A Tình đều đã bị đứa em gái là A Mỹ cướp mất.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:10
Truyện Thiên Hạ Đệ Nhất là một tựa truyện thuộc thể loại đam mỹ. cổ trang, cung đình, công sủng thụ. Truyện kể rằng giang hồ vốn dĩ ngày càng bình yên, gần đây lại dậy sóng. Ai ai cũng xôn xao bàn luận về một thiếu hiệp thần bí mới xuất môn. Nghe nói người này võ công cực kỳ thượng thừa, chỉ sợ ngay cả đương kim võ lâm minh chủ cũng không phải đối thủ của hắn. Nguyên nhân khiến cho hắn trở thành đề tài đàm luận của người người không phải chỉ bởi hắn đến vô ảnh, đi vô tung, võ công xuất thần nhập quỷ, mà chính là không ai biết rõ đến tột cùng hắn là địch hay là bạn.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:39
Ba Ngàn Thuyền Tinh | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đây Mới Không Phải Là Gia Bạo Đâu của tác giả Ba Ngàn Thuyền Tinh. “Điền Tuấn, lại đây!” Dụ Lý kiểu cách đại gia ngồi trên sô pha. “Làm sao vậy a……” Điền Tuấn vừa rửa xong bát đĩa, bưng đĩa trái cây đã cắt hoàn hảo hướng sô pha kia đi tới. Dụ Lý tiếp nhận đĩa trái cây đặt lên bàn trà, một tay đem cậu kéo lên trên đùi mình. “Như thế nào lại béo như vậy,” Dụ Lý đem tay từ dưới vói vào trang phục mặc ở nhà của Điền Tuấn, nhằm vào bụng cậu vừa vỗ vừa nặn,“Thịt mỡ trên bụng đều sắp tràn ra rồi nè.”Điền Tuấn nhấc vạt áo lên nhìn nhìn,“Hình như là vậy a……” Dụ Lý “Ba~” một bàn tay đánh lên bụng của Điền Tuấn,“Vậy em nói làm sao bây giờ?” Điền Tuấn nói:”Nếu không lần sau cuối tuần lúc anh đi tập gym dẫn em theo với.” “Dẫn em theo? Mấy loại dụng cụ tập thể thao kia em biết được mấy cái?” Dụ Lý đầy mặt ghét bỏ,“Đi để tìm mất mặt hả?” Điền Tuấn ôm cổ Dụ Lý,“Vậy anh dạy dạy em nha, em học lên rất nhanh.”“Cũng không trông cậy em có thể rèn luyện ra cái gì,” Dụ Lý hung hăng ngắt cánh mông Điền Tuấn một phen, “ Căn cơ kém như vậy, toàn thân trên dưới cũng chỉ có mông là có thể nhìn.” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế và Hoan Du.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Mật Nguyệt | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tuyết Dạ Phi Hành của tác giả Mật Nguyệt. Cậu từ xa trông lại, nhìn bóng dáng thon dài kia đang đứng, giơ lên chai champagne, hoà cùng ánh lửa rực đỏ, tiếng than lách tách, vừa chiếu sáng bóng hình đó, cũng vừa thiêu đốt trái tim cậu.Nụ hôn này không biết đã kéo dài bao lâu, khi tiếng thở dốc vang lên, Mộ Hàn cũng nhẹ nhàng buông vai cậu ra, lùi lại nhìn cậu chăm chú“Sao vậy?”Người này không nói nhiều, nhưng rất nhạy cảm.Nhạc Thần An chưa thỏa mãn bổ nhào về phía anh, rúc đầu vào cổ anh: “Không có gì, thật ra cũng không phải chuyện gì đáng để thất vọng. Ít nhất thực lực của em cũng đã được khẳng định.” Bởi vì con đường nhiếp ảnh mà cậu bước lên có thiên phú, cũng có cơ hội.Đối phương không hỏi han cặn kẽ, chỉ vỗ nhẹ lên lưng cậu, bầu không khí mập mờ hạ nhiệt nhanh chóng, bỗng nhiên sự ấm áp bao trùm. Nhạc Thần An không nhịn được cười hì hì: “Anh lại coi em là trẻ con đúng không?”“Em không phải sao?” Giọng nói của Mộ Hàn trong trẻo rành rọt, lúc thì thầm bên tai rất dễ nghe.Em là nơi chốn trở về trong cuộc hành trình phiêu lưu của anh.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn hay Đừng Làm Phiền Tui
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:59
Bạn đang đọc truyện Giàu Sang Chớ Quên Bạn Hiền của tác giả Bút Tích. Sau khi tốt nghiệp, Giản Tư Tề và Hà Viên, mỗi người tự mình trải qua 5 năm kiếm sống.Khoảnh khắc gặp lại nhau, Giản Tư Tề ngồi chồm hổm dưới đất buộc dây giày thể thao, còn chưa thắt được hẳn hoi thì bỗng một đôi giày da bóng loáng chợt nhảy vào tầm mắt hắn, ngước mặt ngó lên dọc theo ống quần, thấy ngay một khuôn mặt “mặt người dạ người” chuẩn tinh anh.Hà Viên nhoẻn miệng cười với hắn: “Nhờ lời chúc tốt đẹp của cưng, anh phất rồi.”Giản Tư Tề ngẩn tò te, tự dưng phun ra câu: “Về bao nuôi tui hả?”Nụ cười bên môi Hà Viên càng thêm sâu, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng gạt tay hắn ra rồi buộc chặt lại dây giày cho hắn.“Về khoe cưng thôi.”Nếu yêu thích truyện cùng thể loại, bạn đừng bỏ lỡ Bạn Trai Không Chịu Chia Tay Cũng Trọng Sinh Rồi hay Tuân Mệnh
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00
Thẩm Từ Cửu | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sao Trời Rực Rỡ Lấp Lánh của tác giả Thẩm Từ Cửu. “Chia tay.” Giang Dập tựa lưng vào bức tường lát gạch men trắng của toà nhà dạy học, đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, hai tay đút trong túi quần, áo khoác mở để đi xe và áo phông trắng làm lộ ra vòng eo nhỏ gầy của thiếu niên"...Cậu nói cái gì?” Cố Thần cho rằng bản thân nghe lầm, dù sao gió thu lớn như vậy, bọn họ lại cách xa đến thế.“ Cậu nghe không thấy sao? ” Giang Dập đứng thẳng người lại, nhấc chân đi về phía anh hai bước, lửa giận trên người cậu thiếu niên chuẩn bị bùng phát, mí mắt lười nhác mà nâng lên nhìn thẳng vào anh, từng câu từng chữ vô cùng rõ ràng nói trước mặt cái tên đã từng là học sinh lớp một Cố Thần:“ Tôi nói, chia tay đi.”Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Hệ Thống Chủ Nhiệm Lớp hay Xuyên Thành Cẩm Lý Tiểu Phu Lang
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00
Tô Thành Ách Nhân | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lão Phu Lão Khi của tác giả Tô Thành Ách Nhân. Hắn chỉ là một cảnh sát trưởng nho nhỏ, chịu trách nhiệm trừ bạo an dân, quét hoàng ma túy đều còn chưa xong, thời gian đâu mà quản lý vị thiếu gia ngạ kiều nóng tính kia?Nhưng mà nói mặc kệ cũng không được. Cuối cùng đây chính là lão bà mà mình đã chọn, có khổ có đau cũng ráng nhịn mà cưng chiều đi thôi!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện đam mỹ khác như: Địa Cầu Online hay Tôi Phong Thần Trong Trò Chơi Kinh Dị.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 01:01
Thụ là con út của chưởng môn, được sinh lúc tuổi già, xưa nay ngậm thìa vàng, từ nhỏ đã được nuông chiều. Chưởng môn nâng trong tay sợ nát, ngậm trong miệng sợ tan, muốn truyền võ công tốt nhất cho thụ. Chờ thụ lớn lên một chút, được kiểm tra căn cốt, kết quả không có tư chất luyện võ. Chưởng môn phiền muộn mấy ngày, cuối cùng bị chưởng môn phu nhân chỉ vào mũi mà mắng. Chưởng môn phu nhân mắng ông: “Căn cốt không được thì sao?! Căn cốt không được cũng là con ngươi! Đừng cả ngày lải nhải dài dòng làm bà đây thấy phiền, ngươi dám ghét bỏ con nhà ngươi thì ngày mai bà đây tái giá!”Chưởng môn tỉnh ngộ, vỗ tay cái bốp, mình sầu muộn cái gì đây? Trước đứa nhỏ này không phải còn có hai ca ca sao? Hai thằng nhóc kia căn cốt bất phàm, từ nhỏ khổ luyện, bây giờ đã là thanh niên tài tuấn, trên giang hồ người gặp người khen. Võ công của môn phái đã có hi vọng được kế thừa, vậy mình làm gì còn phải bắt đứa nhỏ này tập võ chứ? Con út vui vẻ là được rồi. Chưởng môn nghĩ thông suốt, không ép con út tập võ nữa. Chưởng môn đều đã mặc kệ, trên dưới môn phái càng không có ai dám ép buộc y.Không ai giám sát, trẻ con vốn dĩ không quyết đoán, thụ luyện từ nhỏ luyện thành tính đánh cá ba ngày, phơi lưới hai ngày, căn cơ không đánh được, hơn nữa căn cốt bình thường, thành ra võ công của y chỉ là đánh đấm lung tung. Mà lúc đệ tử trong môn phái đối luyện với thụ, lại không dám thắng y quá dễ dàng, mỗi người đều vắt óc thể hiện kỹ năng diễn xuất, đệ tử xếp hạng thấp nghĩ mọi cách để thua thật tự nhiên mà thảm thiết, đệ tử xếp hạng cao thì triền đấu với thụ một phen, cuối cùng mới may mắn thắng một chiêu nửa chiêu.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 01:04
Mạc Khinh Ly | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Băng Tuyết Trong Ngày Hè của tác giả Mạc Khinh Ly. Sau giấc mộng ngọt ngào tỉnh lại, thật là thoải mái, mặt không khỏi cọ cọ vào mảnh mềm mại dưới đầu. Gối đầu rất mềm, thật thoải mái, tựa như Tư Tư đang ôm ấp. Tư Tư ôm ấp? Ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy dung mạo quen thuộc đang ngủ. Tư Tư lại ngủ trên giường của mình, bất quá rất thích nha, vừa mềm mại vừa thoải mái. Hướng vào lòng của người đang ngủ say này, tìm được một vị trí thoải mái. Nếu Tư Tư không tỉnh thì ngủ thêm một hồi nữa vậy.Một lát sau, ngẩng đầu, ngủ không được, làm sao bây giờ? Nhìn xem người ngủ say này, mặt Tư Tư thật đẹp, rất muốn sờ sờ, tay không tự giác xoa mặt đối phương, ha ha, rất trơn mịn. Trong khi người nào đó còn đang say mê, lại nhìn đến đối phương đột nhiên mở hai mắt. Tay rất nhanh rút về, đối với đối phương ngây ngô cười.Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn đừng bỏ qua Vu Thị Khuynh Thần hoặc Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:18
Tửu Oa Động Nhân | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nghe Nói Ngươi Muốn Cưới Ta? của tác giả Tửu Oa Động Nhân. Vì vậy, Dương Đồng nghe theo kiến nghị của bạn tốt, quyết tâm sẽ bày tỏ tình cảm nhiều năm qua của mình với Bạch Vi."Nghe nói, cậu muốn cưới tôi?""Không phải vậy.""Vậy thì là gì?""Không phải nghe nói, mà là tui thật sự muốn cưới cậu."- ---"Này mau nhìn xem, vì sao Dương lão sư lại bắt đầu chạy vòng quanh sân thể dục?""Chắc là Bạch lão sư đồng ý lời cầu hôn rồi, bạn học cậu đã học ở đây ba năm rồi thế nào còn không biết Dương lão sư ngẫu nhiên lại lên cơn động kinh sao?"Giáo viên thể dục vs giáo viên tiếng AnhChuyện bối cảnh chấp nhận kết hôn đồng tính.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:18
Đồ Tích Tầm Qua | Sủng | Hoàn thành
Toàn bộ nội dung câu chuyện đều được thể hiện qua góc nhìn của nhân vật thứ ba, với những cảm xúc của họ khi đồng hành cùng hai chú ca voi đặc biệt. Chuyến hành trình được viết lại như một quyển nhật kí nghiên cứu khoa học về hai cá thể cá voi đực, từ lúc Rosall còn nhỏ được Ana thu dưỡng cho đến lúc trưởng thành. “Vậy mọi người dựa vào đâu phát hiện giới tính của Ana?” Trên gương mặt Sofia hiện lên mỉm cười kỳ lạ: “Chúng tôi lúc đó quan sát đánh giá chúng nó ở khoảng cách xa — Bạn cũng biết, nếu như không phải nó chủ động tới gần, chúng tôi sẽ không thể mở mô tơ thuyền mà tiếp cận — đột nhiên, Ana mang Rossall bơi lại nơi này của chúng tôi. Chúng nó như đang chơi trò truy đuổi lẫn nhau. Rossall sau khi xuất phát, lại tới gần trước mặt chúng tôi một bước — Lực bộc phát của cá voi sát thủ vô cùng mạnh mẽ. Sau khi thắng lợi, nó quay đầu lại hướng Ana kêu, giống như đang khoe khoang.” Sofia đem hai tay giơ lên, bắt chước động tác gật gù đắc ý của Rossall, “Sau đó Ana đi tới trước mặt Rossall, rồi nằm ngửa lộ bụng trên mặt nước. Này giống như là một cách đầu hàng kỳ lạ nào đó. Chúng tôi cũng bởi vì chuyện này mới phát hiện Ana không phải giống cái!”
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Jiegeng1210 | Sủng | Hoàn thành
Bản kiểm điểm của Lâu Thành đang đọc đến đoạn cao trào, cánh cửa văn phòng hiệu trưởng đột nhiên bị đẩy ra. "Hiệu trưởng, hồ sơ của học sinh mới chuyển trường tôi đã xem qua rồi, tính chất của sự việc em này phạm phải có phải quá nghiêm trọng không? Giờ lại phân vào lớp bốn của chúng tôi...." Người trung niên giọng khàn khàn, giống như cái ống bễ bị tàn phá. Khi còn trẻ tuổi, thầy Đậu rất liều mạng công tác, cổ họng xuất hiện một khối u, sau này làm phẫu thuật, giọng nói liền bị biến thành thế này, giọng nói không chỉ khàn khàn còn mang theo tiếng ho có đờm. Sau khi ông đi vào, mới chú ý đến thiếu niên cao lớn mặc áo bóng rổ tay chống nạng đang đứng trong phòng.Mà trên ghế ngồi đen trong văn phòng lại không có ai cả. Áo bóng rổ màu đen hơi ướt dính vào da anh, mang một cái bao cổ tay màu đỏ, cơ bắp trên cánh tay màu lúa mạch phản xạ bóng láng, nhìn rõ ràng là đã chảy mồ hôi, làm cho thầy Đậu nhíu mày, ánh mắt liếc qua cẳng chân thon dài lộ ra của anh, mắt cá chân có bọc một băng vải, cuối cùng dừng lại trên vẻ mặt vô tội của anh. Lâu Thành tới trường học chơi bóng, ban nãy trời đột nhiên mưa lất phất, sân thể dục bị người của xã đoàn chiếm dụng, anh không chơi nữa, anh nhớ ra liền thuận tiện đến văn phòng hiệu trưởng làm kiểm điểm.
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Bạn đang đọc truyện [Kỳ Hâm] Ác Ma Sủng Tôi của tác giả Pe_Yin. Các người có thế cho chúng tôi thêm thời gian được không rồi chúng tôi sẻ giao người ra. Được chúng tôi bà thêm 2 tiếng nữa. Nói rồi mấy gã áo đen đó ra xe phóng đi mất còn lại bà ta mặt mày khó chịu đi vào nhà,cậu bà còn có Trình Nhi con gái út của bà ả ta nhăn nhó khóc lóc ôm tay bà nói. Mẹ à con không muốn bị bắt đi cho người gì đó là Mã tổng đâu. Ta biết mà làm sao để con gái yêu quý của ta giao cho gã lão già đó được. Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì hả mẹ.Từ từ để ta nghỉ cách. Bà ngồi đó suy nghỉ một hồi mới nhớ ra có thể dùng người khác giao cho đám người đó thay con gái cảu bà ta,nghỉ được kế bà liền mỉm cười vuốt ve mái tóc dài kia của con gái của mình nói. Ta có cách rồi con yên tâm. Cách gì vậy mẹ. Chúng ta sẻ thế người giao thay con. Vậy người thế con là ai. Là Đinh Trình Hâm anh trai của con. Nhưng anh ta là con trai mà. Có người thế là được rồi. Dạ. Bà ta cầm trên tây tách trà nóng nhâm nhi thưởng thức lớn tiếng nhìn vào bếp kêu. Thằng Trình Hâm đâu rồi ra đây tao biểu coiNếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Em Có Thể Giúp Anh Chữa Lành Vết Thương Được Không? hoặc Tình Yêu Khác Thường Xuất Hiện Rồi.
7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Nhật Nhật Ai Ngạ | Sủng | Hoàn thành
Cảnh Hoán vừa chơi bóng rổ xong thì về nơi ở, cậu đẩy cửa ra, một bóng người quen thuộc như thường lệ lao đến ôm chầm lấy cậu bằng vận tốc ánh sáng. Quý Tử Mặc bị từ chối, hắn càng siết chặt vòng tay dưới hông Cảnh Hoán mạnh hơn, rồi gục đầu vào hõm vai cậu cạ tới cạ lui."Đừng nghịch, mình vừa chơi bóng xong, cả người toàn mồ hôi, cậu đừng có ngửi nách và "chỗ ấy" của mình..." Dứt lời, Cảnh Hoán cũng bị chính câu nói của mình làm xấu hổ, dái tai dần dần hồng lên.Quý Tử Mặc thấy thế bèn táp ngay vành tai Cảnh Hoán, mút chụt chụt mấy lần, đến khi cả lỗ tai ửng lên màu đỏ mới hài lòng dừng lại. "Tiểu Cảnh Tiểu Cảnh Tiểu Cảnh --". "Cái gì, cứ như gọi hồn." Tuy bị vậy một ngày không biết bao nhiêu lần, Cảnh Hoán vẫn chẳng dễ chịu mà đưa tay xoa xoa vành tai đã nhiễm đỏ. Cánh tay Quý Tử Mặc ôm chặt hông Cảnh Hoán, hắn bế thốc cậu lên xoay hai vòng. Đột nhiên bị bồng lên, Cảnh Hoán níu lấy cổ Quý Tử Mặc theo bản năng, lúc này, Quý Tử Mặc dời tay Cảnh Hoán từ cổ xuống eo mình, trở thành tư thế hai người đang ôm ấp nhau, ánh mắt hắn lấp lánh nhìn Cảnh Hoán, nói: "Bảo bối Tiểu Cảnh thật đáng yêu, quá sức đáng yêu, mình thích cậu, thích cậu vô cùng tận!"Quý Tử Mặc mãn nguyện nhìn hai gò má Cảnh Hoán từ từ ửng lên một màu đỏ rực, đẹp đến không bút nào tả xiết, hắn chẳng kiềm chế được mà vồ tới liếm liếm gò má cậu điên cuồng.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Ngoã Lăng Tử | Sủng | Hoàn thành
Đường Kham Nhất lúc này như đang lăn lộn trong biển giấm chua, sóng lớn mãnh liệt, vẫn phải nghiến răng mới không đến nỗi đầy mặt oan ức lên án. "Anh đối với em là nhất kiến chung tình, em sao có thể thích người khác chứ. Là vì thời gian anh gặp em quá muộn sao?" Hắn là thật sự có chút khổ sở, phải hôn hôn mới có thể bình tĩnh lại. “Thiệt tình.” Tống Liên bị hôn đến bất đắc dĩ lắc đầu, nghĩ đến kiến nghị mà hôm trước lúc gọi điện thoại mẹ dạy cho, nhịn thẹn thùng xuống, khẽ cười, “Anh.” “Em yêu anh.”Tống Liên là hot boy ngạo kiều được khoa ngoại ngữ đại học X công nhận, tự nhiên có khuôn mặt anh tuấn từ nhỏ đến lớn đều thu hút sự chú ý của người khác. Hiện tại ngũ quan trên gương mặt đẹp đẽ ấy bởi vì tâm trạng chủ nhân không tốt mà nhăn lại với nhau, vẻ mặt Tống Liên xoắn xuýt nhờ thanh mai trúc mã Liêu Giai của cậu giúp đỡ chuyện tình cảm, mà Liêu Giai nữ sĩ độc thân lâu năm vô cùng kinh ngạc đối với chuyện này.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Bạn đang đọc truyện Bạn Cùng Bàn Tôi Khả Năng Là Một Tên Ngốc của tác giả Biên Hoài. Hôm ấy là ngày đầu sắp chỗ, Quan Thần ngồi cùng với Trần Tử Tinh, chủ động bắt chuyện:- Hi, tiểu soái ca, làm quen chút nha!Trần Tử Tinh cảm thấy bộ dáng của bạn học này thật sự quá ngốc, vì vậy cũng lờ đi, không thèm quan tâm.Trần Tử Tinh và Quan Thần lại chạm mặt nhau, trở thành bạn cùng phòng trong kí túc xá.Quan Thần mở rộng vòng tay xán lạn nói: - Tử Tinh, đến, ngủ cùng ca.Trần Tử Tinh lấy gối đầu đánh lên đầu hắn, mau cút cho lão tử!Học bá Trần Tử Tinh với học tra Quan Thần nói chuyện yêu đương tháng thứ nhất...Quan Thần còn chưa nói chuyện, từ trước tới giờ Trần Tử Tinh luôn lạnh mặt xấu hổ cái gì cũng không dám làm mà đang dần dần bước từng bước đến gần hắn, an an tĩnh tĩnh ôm lấy Quan Thần, ngửi mùi sữa tắm thơm ngát trên người thiếu niên, đỏ mặt nói: "Ca ca, ôm."Mỹ nhân trong ngực, Quan Thần đỏ mặt, tay chân luống cuống."Ôm, ôm, ca ôm là được chứ gì!"Bạn cũng có thể đọc thêm truyện đam mỹ khác như: Trả Nợ hay Xem Chim Không Anh
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:28
Bạch Hạ là một cậu trai nói lắp. Summer ở cao ốc JT bên cạnh mỗi lần xuống mua trà sữa, cứ thích trêu chọc cậu mấy câu. Bạch Hạ cúi đầu tạo đơn hàng, tai đỏ bừng lên. Đến khi đơn được in ra, lúc đưa cho Summer, giọng nói của cậu có hơi run rẩy: “Chị Su, Summer, giờ em sẽ pha trà, trà sữa cho chị.” Summer giơ hai ngón tay được sơn màu đỏ tươi ra kẹp lấy hóa đơn, đang muốn trêu thêm mấy câu nữa thì thấy Bạch Hạ đã chạy ra phía sau, để nhân viên đảm đương vị trí thu ngân của cậu, còn cậu thì bắt tay vào pha cốc trà sữa ba anh em size lớn 100% đường kia.Summer là dân văn phòng, từ thứ Hai đến thứ Sáu cứ đúng 10 giờ sẽ đến Tiệm trà sữa nhà Bạch Hạ mua một cốc trà sữa ba anh em size lớn 100% đường. 10 giờ, nồi trà sữa đầu tiên trong ngày ra lò. Hương hồng trà thoang thoảng lượn lờ trong cửa hàng. Summer có thể xem thuộc nhóm khách hàng tới sớm nhất, không có việc gì thì thích trò chuyện vài câu với Bạch Hạ ngồi ở quầy thu ngân. Rồi có một ngày, đột nhiên không thấy Summer xuất hiện.Bạch Hạ chẳng còn tâm tư nào vẽ giấy cám ơn khách hàng nữa, trong lòng cậu lạnh lẽo. Nhưng không phải vì nhớ mấy câu trêu chọc của Summer, mà vì bên cạnh vừa có một quán nổi tiếng trên mạng khai trương, lượng người xếp hàng bên đó gấp mười lần tiệm của cậu, cậu sợ Summer cũng sẽ như những khách quen cũ khác, bị cách trang trí bắt mắt của quán đó câu đi mất.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:29