Sherry134 | Đam mỹ | Hoàn thành
Lần thứ hai Dương Lạc gặp Thẩm Hàm là trong phòng trưng bày khoa học tự nhiên của thư viện. Thẩm Hàm nhờ viên quản lí tìm hộ gì đó, hình như đã tìm rất lâu, giọng nói của chị gái kia mang theo chút bất nhẫn. Thẩm Hàm lại tốt tính, cứ giải thích với chị ta mãi. Bình thường Dương Lạc không thích qua lại nhiều với giảng viên. Tình huống kiểu này cùng lắm cũng chỉ nhìn thêm mấy lần rồi cầm sách mình tìm, định rời đi. Bỗng nhiên chị gái kia giở giọng oán trách rất to: “Anh cứ như thế thì bao giờ mới tìm được đây? Còn để người khác làm việc nữa không? Bên kia tôi còn bận nhiều lắm đấy!”Thẩm Hàm đặt nhẹ mẫu vật trên tay lên bàn: “Ừ nhỉ, tôi quên mất đấy. So với người mù thì, người không hiểu thuật ngữ chuyên ngành làm việc càng khó khăn hơn. Thật ngại quá.”Giọng nói chẳng mang tức giận hay khiêu khích, nghe như thể đang lẩm bẩm một mình. Vẻ mặt chị gái kia không khỏi tức giận, ngượng nghịu bỏ đi. Dương Lạc ở bên cạnh nhìn, mỉm cười tán dương, sau đó đi tới: “Thầy Thẩm, thầy muốn tìm gì. Em tìm giúp thầy là được.”
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Yuuki9999 | Đô thị | Hoàn thành
Nó - Thiên Hương hớn hở bước vào nhà, khuôn mặt vẫn còn đọng lại những giọt mồ hôi. Bây giờ, nó đang rất vui khi nhận được tin mình đỗ vào trường Ikame - một ngôi trường nổi tiếng là dạy tốt, học tốt. Biết được tin, nó đã chạy về thông báo để muốn mẹ vui. Nhưng tìm cả trong và ngoài nhà mà chẳng bóng dáng mẹ đâu. Nó thật vọng, ngồi xuống ghế. Một lá thư được đặt ở bàn, gửi nó.Con gái thân yêu, Lúc con đọc được lá thư này là lúc mẹ đã sang Hàn để làm việc. Mẹ xin lỗi vì đã đi mà không báo trước. Chắc con đang giận mẹ đúng không? Mẹ biết mẹ chưa làm tròn trách nhiệm của một người mẹ. Những lúc con vui, con buồn, mẹ đã không nghe con chia sẻ. Những khi con khóc thầm vì nghĩ do mình mà cha mất, mẹ cũng biết nhưng lại không an ủi và động viên con. Từ khi cha con mất, mẹ đã lao vào công việc mà không nghĩ đến những cảm xúc của con. Mẹ chỉ nghĩ nếu có thật nhiều tiền thì con sẽ có cuộc sống no ấm, hạnh phúc. Nhưng sự thật lại không phải vậy. Giờ mẹ mới hiểu thứ con thực sự cần là tình yêu thương, che chở, quan tâm chăm sóc của cha mẹ. Đó là sự ấm áp, hạnh phúc của một gia đình. Nếu chỉ có đầy đủ vật chất, thiếu tình thần thì sao có thể vui vẻ, hạnh phúc mà sống. Thế mà mẹ lại có suy nghĩ nông cạn như vậy...
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Bạn đang đọc truyện Cậu Chủ Em Sai Rồi full (đã hoàn thành) của tác giả ROSE. Em cầu xin cậu chủ, buông tha cho em đi. Em không muốn. Trăm ngàn lần không muốn" Phút giây đó, trái tim Hoàng Phong như a bóp nghiện thời tháp từng cơn dữ dội, ánh mắt anh nhuộm màu bi thương. Thật lâu sau đó, Hoàng Phong mới lên tiếng em không thích tôi ở điểm nào thì tôi sẽ sửa, con hảo rồi buông tay xin lỗi em tôi làm không được.”Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm những truyện ngôn tình khác như: Triền Miên Sau Ly Hôn hay Thầy Giáo Là Hàng Xóm.
33.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Bạch Vân Thi | Đô thị | Hoàn thành
Nam Kinh năm dân quốc thứ 19, thu sang thật thong thả. Cuốn lịch đã lật tới tiết Lập Thu mà khí trời vẫn còn dư âm của mùa hạ, oi ả chói chang, giống như muốn thiêu cháy cả thành Nam Kinh trong chảo dầu sôi. Một chiếc xe hơi Dorian màu đen đang yên lặng đỗ trước cửa tòa nhà kiểu Tây trên đường Di Hòa. Đây là tư dinh tại Nam Kinh của chủ tịch thường ủy Quốc dân đảng - Trương Tĩnh Giang. Chiếc xe này đã đỗ trước cửa dinh thự Trương Công suốt một buổi chiều, người gác cửa nhận ra đây là xe của Kim gia - phú hào có tiếng của vùng này, bởi vậy cũng không dám đuổi đi.Lão Trần quản gia ngồi ở ghế lái, ông đang đợi Kim Thế An - thiếu gia đích tôn duy nhất của dòng tộc Kim gia. Hiện tại thiếu gia đang ở trong tư dinh của Trương Công, mật đàm chuyện quan trọng với các nguyên lão của Quốc dân đảng. Lão Trần dừng xe dưới bóng cây những ba giờ đồng hồ, cũng không dám hút thuốc, chỉ ngồi trong xe mà đợi. Hai mắt ông trông ngóng nhìn tòa dinh thự, vừa sợ cửa mở ra, lại sợ cửa không mở ra.
18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
JFang | Ngôn tình | Hoàn thành
Trầm Thư Kính gặp Tịnh vương gia Trác Thiếu Kình vào ngày đầu năm mới năm nàng mười lăm tuổi. Khi nàng theo mẫu thân vào cung vấn an Thái Hậu, vừa bước chân vào Ngự Hoa Viên, ngẩng đầu liền nhìn thấy Trác Thiếu Kình. Y đứng dưới tàn cây hồng mai trong Ngự Hoa Viên, thân cao một trượng khoát lên chiến bào bạch kim, sắc mặt hơi mỏi mệt nhưng nụ cười y dành cho nàng chính là dịu dàng đến khiến nàng không màng tất cả mà trầm luân vào bên trong. Câu đầu tiên Trác Thiếu Kình nói với Trầm Thư Kính, nàng nhớ như in, vẫn chưa hề quên."Thư Kính, nàng thật đẹp, sẽ thật tốt nếu vương phi của ta là nàng".Vì câu nói này, Trầm Thư Kính không ngừng khiến mình đẹp hơn, khiến mình càng tự tin hơn để sánh đôi cùng Trác Thiếu Kình. Nàng từng bước khiến mình mạnh mẽ hơn, từng bước đến gần Trác Thiếu Kình, trở thành trợ thủ đắc lực bên người y. Vì y mà vào sinh ra tử, vì y mà không màng danh lợi, không màng danh phận, không màng sống chết. Trầm Thư Kính sẵn sàng vì y mà uống vào độc dược huỷ dung của Giả gia, chỉ để đổi lấy một viên huyết đan ngàn vàng khó cầu cho y cứu mỹ nhân. Dẫu rằng mỹ nhân đó lại là người nàng vô cùng căm ghét, song vì y muốn, nàng đều cố gắng hoàn thành. Đổi lại là phải huỷ đi dung mạo mỹ lệ của chính mình.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Dịch Diệp Tử | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Toàn Tinh Tế Đều Biết Tôi Là Tra Nam Của Hoàng Đế Bệ Hạ của tác giả Dịch Diệp Tử. Vừa mới thanh tỉnh, Cố Thâm lại ngay lập tức tiến vào thời kỳ động dục, ngây thơ không hiểu chuyện, dựa vào một mùi hương mà mình thích, lại tùy tiện để người ta cắn cổ mình.Sau đó vì quá thoải mái, lại biến thành nguyên hình, lâm vào giấc ngủ.Thời điểm tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn bóng dáng người kia. Cố Thâm cảm thấy cậu đã bị bỏ rơi, nhưng là một nhân sâm kiên cường, cậu cố gắng che giấu thân phận, hòa nhập với xã hội, kết quả lúc sắp nổi tiếng thì lại gặp được tra nam ngày ấy.Ngày hôm đó Hoàng đế bệ hạ tới trường quân đội thị sát, tất cả mọi người đều nhận ra trên người của Cố Thâm có mùi của hắn.Cố Thâm liền tỏ vẻ: "Tôi không có, tôi không biết, tôi không quen."Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Sau Khi Trở Thành Lốp Xe Dự Phòng, Cả Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Thích Ta hay Sau Khi Xuyên Thành Sao Hot, Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Trở Thành Fanboy Của Tôi của cùng tác giả.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Trường Lê | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô gái lái đò là câu truyện ma mới nhất 2018 kể về Lâm một chàng bộ đội nhập ngũ năm 2013 sau 2 năm được xuất ngũ nhưng với tính tình ưa tự do ghét gò bó, nên sau xuất ngũ Lâm theo bạn làm ăn ở Hà Nội không chịu về quê mặc cho bố mẹ mắng chửi… Nhưng cuối cùng nỗi nhớ quê khiến anh lặng lẽ bắt xe về quê. Mọi chuyện bắt đầu từ đây… về đến bến đò Lâm gặp lại Mai “Cô gái lái đò” người bạn học người mà anh từng cảm mến đến tận giờ mặc dù đã nghe tin Mai đã xây dựng gia đình khi anh đi nghĩa vụ quân sự. Mọi chuyện có vẻ thật suôn sẻ a đang vui vẻ vừa được về gặp bố mẹ lại hay tin Mai đã li dị và đang ở nhà bố mẹ đẻ nhưng khi được bố mẹ hỏi chuyện sao sang được sông cũng biết qua cầu mới xây để qua sông và sự thật Mai “cô gái lái đò” chở a qua sông lúc chập tối đã mất cách đây 2 năm… Vậy cuối cùng cô gái lái đò đưa Lâm sang sông có phải là 1 hồn ma, câu truyện sẽ tiếp diễn như thế nào mời các bạn cùng đọc truyện ma: Cô gái lái đò
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Cung Thanh Hãn | Linh dị | Hoàn thành
Trên mặt y mang theo một nét tươi cười,trên má trái còn có một cái lúm đồng tiền,càng thêm đáng yêu, khuôn mặt mang theo vài phần tinh xảo tựa như bạch ngọc,vài sợi tóc nhẹ rơi xuống bên tai, quanh thân càng tỏa ra một loại khí chất vô hại. Duỗi tay vỗ vỗ con Kê Tiểu Lăng so với những con gà bình thường khác thân thể có chút lớn,Lâm Mạc mang theo nó đi vào đạo quán. Vị trí đạo quán nằm ở ngoại thành gần ngay Hâm Thành,chiếm một diện tích rất lớn phong cảnh cũng tự nhiên có nhiều nơi tú lệ,xinh đẹp,bên ngoài đạo quán còn có một ngọn cờ riêng biệt. Nhưng ở phạm vi này cũng chỉ xem là một ngôi nhà,bên trong đạo sĩ cũng chẳng nhiều tất nhiên hương khói cũng không hề tràn đầy.Nhắc đến Hâm Thành thì không thể không nhắc đến người giàu nhất nơi này Lâm gia,mấy năm nay không chỉ làm ăn, càng lúc càng tốt mà còn cùng đốc quân có quan hệ không tồi. Lâm lão gia là một người thật có phúc, tuy rằng thê tử đã sớm qua đời, nhưng mà lưu lại bên cạnh ba đại nhi tử mà Lâm Mạc chính là nhi tử nhỏ nhất tại Lâm gia. Y cũng chẳng phải là đạo sĩ, nhưng vào lúc mười mấy tuổi đã sinh hoạt tại đạo quán mãi cho đến bây giờ cũng sắp thành niên,vì thế ở tại đạo quán này mọi người điều gọi y là tiểu thiếu gia."A,Kê Tiểu Lăng ngươi đi chậm một chút." Một tiếng gọi lên, Lâm Mạc đi phía sau theo Kê Tiểu Lăng đang ngẩng đầu ưỡn ngực, nhìn tiểu Lăng tựa như chạy vọt vào trong viện chiến đấu với gà khác.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Chị Vi Ma Quái | Đô thị | Hoàn thành
Bọn trẻ con hay bảo tôi là trong cái nhà ấy có ma thật. Tôi thì không tin lắm. Ma quỷ nào ở được cái chốn thối hoắc như thế? Kể cả khi chó mèo không vào ỉa đái lung tung thì chỗ ấy cũng không thể chứa ma được bởi nó vốn dĩ được xây lên để làm văn phòng cho một công ty địa ốc. Mà văn phòng làm việc hành chính thì lấy đâu ra người chết mà lo ma quỷ? Về sau, công ty nhà đất nọ phá sản. Thời buổi tiền tệ mất giá, lạm phát tăng cao, kinh tế suy thoái, không ai muốn mua lại ngôi nhà đó cả. Cuối cùng nó bị bỏ lại, lầm lũi như một cựu chiến binh già nua, cứ mãi hồi tưởng lại những tháng năm huy hoàng.Một đêm hè khó ngủ, tôi ra ngoài sân hóng mát. Gió đêm lùa vào trong ngõ cuốn theo cả rác rến và lá khô. Để đỡ phải ngồi không, tôi bèn châm thuốc hút. Bỗng tôi thấy từ ngôi nhà bỏ hoang có một đoàn người đi ra. Trời tối mò mò, lại ở khoảng cách xa, tôi chỉ thấy hàng chục cái bóng đen thù lù lũ lượt nối đuôi nhau. Bộ dạng của họ trông cực kì quái dị. Có người béo quay như một con lợn nái. Có người lại gầy nhẳng, không khác gì bộ xương khô. Có người lại cụt chân, phải chống bốn cánh tay xuống đất để di chuyển. Một người khác thì có tận ba chân. Người khác nữa lại có cái đầu to như bánh xe ô tô. Họ cứ đi rồng rắn từ trong ngôi nhà ấy ra, không hề để ý tôi đang nửa ngạc nhiên nửa hãi hùng với điếu thuốc lá cháy đỏ lập lòe trên tay. Đột nhiên tôi thấy thằng bé hàng xóm vẫn hay sang nhà tôi chơi đứng ngay bên cạnh. Trong ánh sáng vàng đục lờ mờ của ngọn đèn tròn lơ lửng trước hiên nhà, gương mặt thằng nhóc ấy tái xanh. Môi nó thâm sì như người nghiện lâu năm.
20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tinh Nguyệt | Khoa huyễn | Hoàn thành
Sau này mỗi lần nhớ lại, Kha Tầm đều cảm giác ngày hôm đó bắt đầu từ lúc bước ra khỏi cửa, mọi thứ xung quanh cậu đều toát lên vẻ quỷ dị. Đầu tiên là khung cửa sổ tầng mười ba của hộ gia đình nào đó, cánh cửa sổ mở toang, hai tấm mành vải màu xám trắng treo lủng lẳng, từ dưới lầu nhìn lên thoạt trông như hai tấm trướng. Ngay lúc Kha Tầm ngước đầu nhìn lên, cậu phảng phất như thấy được trên cửa sổ đang có ai đó cũng đang đứng nhìn cậu, nhưng bởi vì góc độ nên cậu nhìn không rõ lắm.Toàn thân người nọ đều chìm trong bóng tối, chỉ có gương mặt xám trắng loáng thoáng ẩn hiện sau khung cửa sổ, trầm mặc bất động, phối hợp với khung cửa màu đen cùng hai tấm mành vải xám trắng, nhìn thật không khác gì một tấm di ảnh trắng đen. Tiếp theo đó là con chó poodle của chú Lý hàng xóm trong khu, cái giống loài nổi danh hự trời hự đất hự cả không khí, vậy mà lần này đụng phải Kha Tầm nó lại không giống mọi khi nhào lên ôm lấy chân cậu điên cuồng đóng cọc, mà lại dùng vẻ mặt của một tên cặn bã “vắt chanh bỏ vỏ” dửng dưng lướt ngang qua Kha Tầm, rồi ngay sau đó lại t*ng trùng tràn lên não lao về phía một con bully vóc dáng dữ tợn đang nằm ở phía xa xa.Sau đó, mọi thứ lại càng trở nên quỷ dị hơn. Tỷ như cậu ở lề đường quét mã một chiếc xe đạp công cộng, mới vừa tính choàng chân bước lên yên xe liền rụng ra, chỉ một milimet suýt soát nữa thôi là Kha Tầm đã xém trở thành người đàn ông đầu tiên trong lịch sử bị yên xe đạp “đâm đuýt”.
76.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Mạc Tâm Thương | Trọng sinh | Hoàn thành
Tính cách con người được hình thành, đều là có nguyên nhân. Nghiêm Nghĩa Tuyên cảm thấy mình trở thành người như thế này, hoàn toàn là bởi vì anh sinh ra ở Nghiêm gia. Nghiêm gia là một cái gia tộc bản khắc, tên cũng phải nghiêm khắc dựa theo gia phả bối phận. Ngay cả con riêng ở bên ngoài, trong tên tiếng Trung đều phải có một chữ Nghĩa. Kẻ duy nhất đánh vỡ quy củ này, là người bác phản nghịch của Nghiêm Nghĩa Tuyên.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Mộc Dung | Ngôn tình | Hoàn thành
Một câu chuyện tình trớ trêu giữa cô thư ký nhỏ và tổng giám đốc lạnh lùng. Trước kia, cô từng bị một người đàn ông phản bội. Tưởng chừng như sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa, thì ông trời lại thật biết cách trêu người. Cô mang trong mình một thân phận mới là một cô thư ký, nhưng cô lại gặp lại tên đàn ông đó ở cương vị là một tổng giám đốc. Không chỉ có vậy, cô còn là thư ký cho anh?! Duyên phận thật sự là một thứ kỳ lạ!
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Mạn Tả Thi Thư | Linh dị | Hoàn thành
Được Thẩm gia vô cùng cưng chiều, không hiểu sao công tử Thẩm Trạc đột nhiên phát bệnh tim qua đời. Trong lễ truy điệu, mọi người ai nấy đều để lộ ra sắc mặt ngưng trọng. Vợ chồng Thẩm gia bây giờ chỉ có mỗi một mình Thẩm Sơn Hải có mặt trong đám tang, đứa con trai yêu quý qua đời, Thẩm phu nhân suy sụp đến ngất đi, lúc này vẫn còn đang trong bệnh viện, không ăn không uống, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, dường như muốn đi luôn cùng con trai.Sắc trời u ám, nhưng vẫn không xuất hiện dù chỉ một giọt mưa. Một người đàn ông mặc áo khoác đen đi đến. Những người đứng ở cửa đều là anh chị của Thẩm Trạc, lúc nhìn thấy người đàn ông này, bao nhiêu thù hận trước đây cũng không còn quan trọng nữa, sắc mặt bình tĩnh gật đầu nhìn hắn. Nếu là lúc trước, bọn họ nếu không lạnh lùng hoặc trào phúng chế giễu, thì cũng sẽ tận lực không chú ý đến hắn, giả vờ như không thấy.Bởi vì, người đàn ông này là Chu Phương Nghiễn, là một trong những người… từng theo đuổi em trai của họ. Em trai mỗi lần gặp hắn, tâm tình đều mười phần không vui, làm nhóm anh chị bọn họ tự nhiên cũng đứng trên mặt trận thống nhất với em trai. Chu Phương Nghiễn cả ngày không có việc gì làm, mức sống lại kém, chỗ nào xứng với người em trai mà bọn họ nâng niu trong lòng bàn tay?
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Giá Cá Lục Nguyệt Siêu Hiện Thật | Đô thị | Hoàn thành
Đập vào mắt hắn là tấm biển phủ đầy bụi trước cửa, nhìn xuyên qua lớp mạng nhện dày đặc có thể lờ mờ thấy được hai chữ “Hướng phủ”. Trước khi đến Tống Duy đã tra cứu kĩ càng rồi, nơi này là một thôn cùng họ, bởi vì nằm ở nơi khỉ ho cò gáy nên vẫn còn giữ lại một số hủ tục xưa cũ, chẳng hạn như định kì phải cúng tam sinh (2) cho tổ tiên ở nhà cũ. Mà bây giờ bên chân Tống Duy chính là mớ nhang cúng còn chưa cháy hết, vẫn còn lập lòe ánh lửa đỏ. Bốn bề im lặng chết chóc, khung cảnh làm người ta không rét mà run. “Thật thoải mái…” Tống Duy khẽ khàng nói, âm giọng nhừa nhựa ngấy ngấy như đầu lưỡi dính đường.Hắn biết, mình vô cùng hứng thú với nơi này. Mặc dù nói nơi này là nhà thờ tổ tiên mà thôn họ Hướng vô cùng tôn sùng, nhưng trong miệng người bên ngoài thì đây lại là một chỗ vô cùng quái đản, hoặc là một địa chỉ cần phải tránh xa. Đặc biệt, trên một trang web kín, nó luôn chễm chệ trong top bảng xếp hạng những địa điểm đáng sợ nhất. Một nơi khơi gợi được tò mò như vậy nhưng do một phần bị vây quanh bởi rừng núi trắc trở, một phần vì thôn dân không cởi mở nên ngoại trừ thỉnh thoảng có dân phượt nghe đồn mà đến thám hiểm thì hầu như quanh năm chẳng có ai đặt chân đến quấy rầy.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Giang Tiểu Lục | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đom Đóm Mùa Hạ của tác giả Giang Tiểu Lục. Kỳ nghỉ hè ở trường trung học, Thời Lục bị bệnh nên được đưa về quê tĩnh dưỡng, ở đó anh đã gặp một đứa trẻ hoang dã biết trèo đèo lội suối.Vào buổi sáng long lanh những hạt sương sớm, cô bé đội chiếc mũ rơm to đứng dưới mái hiên, đi chân trần và mang quần đùi, tay cầm cái thúng nhỏ, đôi mắt long lanh rủ rê anh."Thời Lục, hôm nay chúng ta cùng nhau đi bắt cá chạch đi?"Sau này, Thời Lục phải hao tâm tốn sức để đưa người tới bên mình. Ngày hôm đó, Thiên Huỳnh chuyển đến Thị Nhất Trung. Thời Lục dẫn theo một đám bạn học ra cổng trường nghênh đón. Vừa đi qua góc ngoặt thì thấy một cô gái đang ôm cặp sách đứng ngay hành lang có mái che, nhìn trận thế lớn phía sau hắn, trong ánh mắt có chút sợ hãi, theo bản năng mím môi khẽ gọi hắn."Lộc Lộc"Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Oanh Oanh Của Anh hay Công Tố Viên Của Tôi của cùng tác giả.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Minh Khai Dạ Hợp | Ngôn tình | Hoàn thành
Có khi nào mở mắt dậy vào một ngày mới, bạn nhận được tin mình sắp có một cuộc hôn nhân thương mại không tình yêu, liệu bạn có chấp nhận hay không ? Đây không phải là thời đại phong kiến mà?
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Hắn Từng Là Thiếu Niên | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Mười năm trước, Mạc Thính Vũ và đệ tử Thiên Lam Viện - hóa thân của Thánh nữ Yêu tộc yêu nhau. Hắn bị Thánh nữ lợi dụng, hậu quả hại chết ân sư Diêu Quang của mình. Diêu Quang, một trong tám người hiếm hoi của Nhân tộc đạt tới Tinh Vẫn. Thánh Hoàng tức giận, ngay lúc ấy muốn lập tức chém đầu Mạc Thính Vũ. - Để ta sống. Mười năm sau ta tự mình đi Bắc Địa lấy mạng nàng.
145.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Trữ Như Hạ Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
Mẫu thân của nàng vốn là Mộng Nguyệt, chính thê của Lãnh Phong, mà Lãnh Phong đối với mẫu thân thương yêu vô cùng, nên ông ta không lấy bất cứ tỳ thiếp nào, sau khi nàng sinh, ông ta dành mọi thương yêu cho nàng. Nhưng đến năm nàng ba tuổi, mẫu thân không biết vì nguyên nhân gì qua đời, Lãnh Phong đắm chìm trong đau khổ mất vợ đã quên đi nàng. Cho đến sau đó, Mộng Điệp cũng chính là muội muội của mẫu thân nàng đến trong phủ, bởi vì Mộng Điệp có dung mạo cùng mẫu thân cực kỳ giống nhau, mới làm cho trái tim phụ thân bắt đầu lệch hướng về phía bà ta! Nửa năm sau, Mộng Điệp trở thành nhị phu nhân, mặc dù mẫu thân đã qua đời, nhưng Lãnh Phong kiên trì giữ lại danh hiệu Đại phu nhân cho người!
32.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Thiên Phật Nhân | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện Sủng Nhĩ Bát Cú (Cưng Chiều Ngươi Không Đủ) là câu chuyện thuộc thể loại đam mỹ hài hước. Truyện kể về Tần Sương Kích y, đang cố gắng tìm nơi phát tiết xuân dược trong người tự dưng lại bị một đứa nhỏ không biết từ đâu ra túm chặt lấy áo, miệng lại không ngừng nỉ non gọi hai tiếng là phụ thân. Anh cũng không hiểu tại sao lại có đứa trẻ này ra gọi anh như vậy. Đến khi nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ nhưng vẫn cố nhu thuận nằm dưới thân mình, hai tay túm chặt lấy áo mình, y bỗng nhiên nhận ra, vật nhỏ này, y không thể tổn thương hắn thêm lần nào nữa.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Nhất Bút Niên Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Phong Đô là giao giới giữa hai nước Hoài Nam và Hoài Bắc. Dưới tường thành cao lớn, là mười vạn binh mã xếp hàng chỉnh tề, mà treo lơ lửng trên tường thành là một nữ nhân cả người toàn máu.
25.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00