Đào Bảo Quyển | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Đây là quán trà nhỏ ở ngoại ô ngoài thành, lão bản là một lão hán bị thọt một chân, thoạt nhìn rất bình thường. Mùa hè mặt trời chói chang, lão bản bình thường nhưng khách nhân tựa hồ không bình thường. Đương nhiên không phải tất cả đều như vậy. Quán trà là mảnh lều dựng dưới cây đa lớn, bày ra năm cái bàn. Trong đó có hai bàn lão hán thọt chân rất quen thuộc, đều là nông phu đốn củi thường xuyên đi ngang qua nơi này nghỉ chân, chỉ là dân chúng tóc húi cua.Mà ba bàn khác, ở sát bên cửa ra vào là hai gã đại hán, mặc quần áo ngắn thắt lưng mang đao, bước chân hữu lực. Vừa nhìn đã biết là người hành tẩu giang hồ, bọn họ nhìn chằm chằm phía đối diện tựa như nơi đó có một đống vàng vậy. Chỗ kia đương nhiên không có đống vàng nào, mà đối mặt với bàn của hai gã là một mỹ nhân đang ngồi. Đó là một nữ tử rất đẹp, rất yêu mị.Lão hán thọt chân cả đời không cưới vợ, hắn thề, đây là mỹ nhân đẹp nhất hắn từng gặp qua. Nữ nhân này có thể khơi mào dục vọng của bất kì nam nhân bình thường nào, nàng thoạt nhìn hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, không còn trẻ nhưng tuyệt đối không già. Ngược lại bởi vì vậy nhiều thêm phong thái thành thục, càng mê hoặc lòng người. Giống như cây mật đào chín mọng, chỉ cần nhìn sẽ biết có bao nhiêu ngọt ngào. Lão hán không dám nhìn nhiều, dù đó là lần đầu tiên có thể ngắm mỹ nữ xinh đẹp ở gần như thế.
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:51
Chocolate A Hoa Điềm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cùng Nam Thần Xuyên Không Thành Nữ Phụ của tác giả Chocolate A Hoa Điềm. Chuyện tôi xuyên không chẳng có gì đáng mừng, vì bản thân chỉ là cái bia đỡ đạn, vì nữ chính hy sinh thân mình. Trong thể loại truyện ngọt não tàn này, tuyến nhân vật chính ai cũng bị điên, còn nhân vật phụ người nào cũng phải nhận kết cục thê thảm.Mà khoan… Diễn xuất dở tệ, hành vi kì quái, nữ phụ độc ác là đại minh tinh trong truyện sao lại không giống như kịch bản vậy? Ôi trời, thì ra nữ phụ độc ác này lại chính là đàn anh nam thần của tôi xuyên không!Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Trưởng Công Chúa Ốm Yếu hay Mạt Thế Chi Ôn Dao.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:51
Tố Thanh Hoan Chấp Bút | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thật Ngốc Khi Quay Lại Với Bạn Trai Cũ của tác giả Tố Thanh Hoan Chấp Bút. Gần đây, Trình Lộ bị thất tình.Cô là người đã nói ra lời chia tay, nhưng trọng điểm không phải ở chỗ đó. Trọng điểm chính là cái tên nhóc Tần Hán kia không thèm giữ cô lại mà chỉ thốt ra một từ “Ừm”!Có trời mới biết, cô chỉ là cảm thấy Tần Hán quá đỗi si mê với công việc nên mới đề nghị chia tay với anh để anh có được một chút cảm giác nguy cơ mà thôi, nhưng giờ thì hay rồi. Cảm giác nguy cơ đâu thì không thấy mà chỉ thấy cô trực tiếp mất đi bạn trai luôn.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Xem Mắt Gặp Bác Sĩ Tô của cùng tác giả.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Toan Thang Phì Ngưu Quyển | Đam mỹ | Hoàn thành
Khi mới bắt đầu hai người họ cũng chỉ là cùng làm chung một công ty, không có mấy khi nói chuyện nhiều hay thân thiết, hắn đã có bạn gái, chắc hắn không làm cùng ở nơi này, mặc dù chưa từng gặp mặt cậu cũng có thể biết rằng cô ấy sẽ rất xinh. Ấy vậy mà, rõ ràng trong lòng chưa từng có tình cảm, thế nhưng vì sao một phút yếu lòng cậu lại cùng hắn làm ra những chuyện ám muội. Ngày hôm ấy, cả nhai người đều uống rất say, thậm chí cậu còn chẳng nhớ được mình đã làm chuyện gì, chỉ là hôm sau tỉnh lại thì mọi sự đã không thể cứu vãn nữa rồi. Hai người đàn ông, có chuyện gì cũng sòng phẳng, không có làm ầm ỹ hay bắt nhau chịu trách nhiệm cái gì, cậu cũng chỉ đơn giản coi đó là tình một đêm mà thôi. Thời gian trôi qua, cũng từ ngày đó, họ mới dần dần trở nên thân thiết, cậu cũng phát hiện ra hắn thực hiểu mình, ở đời ấy, tìm được một người tâm đầu ý hợp thực khó, vậy nên đối với hắn, cậu rất là trân trọng.Rồi tình cảm cũng dần dần nhen nhóm, họ thẳng thắn chia sẻ với nhau về mình, để rồi trở thành đôi thành cặp, cùng sống chung một mái nhà, cùng trải qua những ngày hạnh phcus vui vẻ. Nhưng dù cuộc tình có nồng đượm đến mấy thì cũng sẽ có lúc nhạt đi, mà người phản bội không phải là hắn, mà là cậu, cậu lại có thể để trái tim mình rung động trước một bóng hình khác, một tâm hồn khác.
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Lê Hoa Yên Vũ | Đam mỹ | Hoàn thành
Vân La là một người thọt, tướng mạo bình thường, ưu điểm của cậu chính là luôn kiên cường, đối với ai cũng thành thật, không bao giờ tỏ ra xu nịnh. Còn Giám Phi vốn dĩ là kẻ chỉ huy trên biển, luôn bôn ba khắp nơi giữ yên khu vực biển cho giang sơn nước nhà, cướp của người giàu chia cho người nghèo.Vì để báo đáp ân tình của người đã mua mình về, Vân La không chỉ làm tôi tớ trong phủ của Giám Phi mà lúc hắn chuẩn bị khởi hành cùng huynh đệ ra biển khi thời điểm đến, Vân La liền cầu xin để mình được đi theo hầu hạ.Giám Phi vốn là người độc mồm độc miệng, nổi tiếng tàn nhẫn nhưng trong thâm tâm vẫn luôn chiếu cố huynh đệ gia nhân của mình, nên hắn lập tức gạt bỏ việc đó vì cậu vốn là người thọt lại không biết võ công, đem cậu lên thuyền thật sự phiền phức rất nhiều, đã thế có khi còn nguy hiểm tới tính mạng. Nhưng Vân La kiên quyết muốn đi, thậm chí dù trời vào đông giá rét như thế vẫn nhất quyết tập bơi cho bằng được, chính điều này đã khiến Giám Phi có phần cảm động, đành đồng ý để Vân La cùng lên thuyền với mình.Mà Giám Phi lẫn Vân La, từ thời điểm lên thuyền cùng nhau, không biết tự lúc nào đã đối với người kia nảy sinh tình cảm. Một Vân La không có gì nổi bật, chỉ biết âm thầm ở bên chăm sóc thật tốt cho Giám Phi, sợ hắn uống rượu nhiều sẽ sinh bệnh liền thằng thừng đoạt lấy rượu, không rành về thơ phú binh đao nhưng vẫn ở bên cạnh lắng nghe hết thảy, khi thấy hắn giết thật nhiều người lập tức phẫn nộ đánh hắn, không màng tới chuyện gì khác. Mà Giám Phi, khi thấy cậu đối với mình kiên cường trung thành lại đơn thuần như thế, trái tim bỗng chốc run rẩy thật mãnh liệt. Hắn vì cậu, mềm lòng vô số lần. Hắn vì cậu, không ngại công khai tình cảm cho toàn bộ mọi người biết. Cả hai đều vì nhau, mà hi sinh vô số lần.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Mộng Khê Thạch | Khoa huyễn | Hoàn thành
Nếu như muốn Hồng y giáo chủ Vatican Ridge kể ra ấn tượng sâu sắc nhất của bản thân đối với Giáo Hoàng bệ hạ, như vậy đó chính: Vừa yêu vừa hận, yêu hận chồng chất. Phương diện yêu này rất rộng mở, vị Giáo Hoàng bệ hạ tân nhậm kia hoàn toàn không giống với lịch đại Giáo Hoàng trong lịch sử, ngài luôn có thể thỉnh thoảng nghĩ ra những ý tưởng trọng đại khiến mọi người vì vậy vui mừng, cũng vì giai đoạn thắng được không ít danh dự. Nói ví dụ như Giáo Hoàng bệ hạ đã phát minh ra một thứ gọi là ‘giấy’, dùng lá và vỏ cây Heiner hỗn hợp mà thành, lại thêm vài một ít dược tề tạo hình liền có thể mang ra sử dụng. Thứ được gọi là ‘giấy’ này vô cùng thần kỳ, không chỉ có thể ghi chép lên phía trên mà còn có thể dễ lưu trữ, giá thành thấp hơn quyển trục da dê, khuyết điểm duy nhất có lẽ là không mấy rắn chắc.Thế nhưng quan trọng nhất là cây Heiner có thể tìm thấy ở khắp mọi nơi, nguyên liệu chế luyện dược tề cũng không khó tìm, thành phẩm không chỉ mỏng nhẹ mềm mại mà còn có thể cuốn gấp dễ dàng, đối với những người không đủ tiền mua túi ma pháp mà nói, hiển nhiên giấy sẽ càng thêm thực dụng. Hơn nữa cho dù à người có túi ma pháp, muốn lấy từ trong túi ra một đám quyển trục da dê cũng rất phiền toái, thế nhưng nếu chỉ là giấy thì lại đơn giản hơn rất nhiều, hoàn toàn không gặp vấn đề khó khăn gì.
36.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Thiên Manh | Dị năng | Hoàn thành
Lúc khôi phục ý thức, mới phát hiện mình vẫn còn tại chỗ, đang ngồi chồm hổm trên mặt đất, mấy thằng bạn đỡ y dậy, kỳ quái hỏi: “Mày làm sao vậy, sao tự nhiên ngồi đó ngớ ra thế?”. “Bíp bíp —— máy học tập buộc định thành công, khởi động——!” Trong đầu, đột nhiên truyền đến tiếng điện báo kỳ quái.“…!!” Vệ Thư Tuân trợn to mắt, trước mắt y, trong hư không, đột nhiên xuất hiện một màn hình lập thể trong suốt, giống như cái máy tính đang khởi động, một đoạn số liệu phức tạp do ký hiệu tạo thành lướt nhanh qua màn hình.“Vệ Thư Tuân, mày đứng đực ra làm gì vậy?” Nghiêm Đông Nam bên cạnh đẩy y một cái: “Lẹ lên mày, đừng có lề mề hoài chứ!”. “…” Vệ Thư Tuân quay đầu nhìn về phía hắn, màn hình vẫn hư không vắt ngang trước mắt, phải xuyên qua loạt số liệu lóe lên này mới có thể thấy rõ gương mặt mất kiên nhẫn kia của Nghiêm Đông Nam. “Đông Nam, mày coi bộ dạng của tao còn bình thường không?”. “*éo bình thường!” Nghiêm Đông Nam không kiên nhẫn hỏi: “Ngươi hôm nay làm gì mà cứ đực mặt ra vậy?” Trái tim nặng trịch của Vệ Thư Tuân hơi nhẹ lại, lúc này mới cảm thấy trên trán truyền đến một cơn đau nhói: “Đúng rồi, vừa rồi có cái gì rơi xuống…” “Cái này, đồng hồ của mày rớt!” Nghiêm Đông Nam đưa một chiếc đồng hồ màu xanh đậm cho Vệ Thư Tuân: “Nhặt bên chân mày đó, đồng hồ này nhìn kì thấy mịa, mày mua hồi nào vậy.”
33.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Phong Hương | Xuyên không | Hoàn thành
Sống trên đời này, mỗi người ai cũng chỉ có một trăm năm tồn tại. Vậy thì tại sao cứ phải gò bó trong cái khuôn khổ cứng ngắc để làm gì? Bao nhiêu năm vang danh một thời, kết cục không phải là vẫn nằm trong quan tài để người ta kêu khóc hay sao? Cho nên, nhân lúc còn tồn tại trên đời này, hãy làm những gì mà bản thân muốn. Giống như một con ngựa đứt dây cương, tự do trở về nơi mà nó vốn dĩ thuộc về. Tất cả mọi thứ, dường như thời điểm bắt đầu không phải là khi ta thành danh, mà là khi ta tự do tự tại.
24.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Lý Nguyên Hạo mới có xấp xỉ ba mươi tuổi đã nắm quyền trị vị tại đất nước Tây Hạ được bảy năm. Vẻ bề ngoài của hắn cực kì anh tuấn tiêu sái, mang theo một chút âm ngoan cùng kiêu hùng như một loài dã thú đang ẩn mình trong rừng sâu tăm tối, chỉ cần đợi tìm thấy con mồi là sẵn sàng nhe nanh vờn đuổi.Từ khi hắn đăng cơ tới nay liền không ngừng phát động chiến tranh với nước Tống, quân đội du mục hoang dã và khỏe mạnh đã chiếm lĩnh được rất nhiều nơi, mục tiêu của hắn từ trước đến nay đều có một và chỉ một duy nhất đó chính là mở mang bờ cõi để làm sao có thể một ngụm liền nuốt trọn đất Tống.Công thành đoạt đất chiến thắng của quân đội Tây Lương đã gần trong gang tấc vậy mà cuối cùng lại gặp phải diệu kế của đại quân nhà Tống mà thất bại, cả người đứng đầu lẫn tướng lĩnh đều bị cuốn theo dòng nước chảy xiết, nhục nhã rơi vào lưới đánh cá được vớt lên bờ. Cũng tại nơi này mà hắn gặp người được quần hùng võ lâm xưng tụng là Cẩm Mao Thử Bạch Ngọc Đường. Nam nhân ấy có khuôn mặt thanh tú, mi mục như họa, dường như còn đẹp hơn cả mỹ nhân, thậm chí dùng là nam nhân khi thấy hắn cũng phải nhìn đi nhìn lại vài lần. Từ đây mở ra một đoạn tình trường không tài nào hiểu nổi, mời các bạn hãy cùng theo dõi truyện.
23.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Duẫn Tử Hiên | Đam mỹ | Hoàn thành
Nếu không có Gia Cát Tiểu Hoa, thành Biện Kinh sẽ yên tĩnh rất nhiều. Trước kia, Truy Mệnh là Họa đầu lĩnh kẻ khiến Gia Cát Tiểu Hoa rất không yên lòng. Nay, Truy Mệnh vẫn như cũ làm những việc khiến Gia Cát Tiểu Hoa suốt ngày phải lo lắng, đề phòng không thôi.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Tĩnh Thủy Biên | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hổ Phách Cầu Vồng của tác giả Tĩnh Thủy Biên. “Màu đừng nổi quá, để tông nâu đi.”Tony cầm một nhúm tóc lên coi, cười bảo: “Anh trắng lắm ý, không thử cân nhắc mấy màu sáng à?”Trịnh Dư An ngẩng lên từ bảng màu, mỉm cười với tấm gương trước mặt: “Không được đâu. Công việc của tôi không cho phép màu tóc quá bắt mắt, sẫm một chút đi.”Ba năm giao dịch viên, hai năm quản lý khách hàng lại thêm hai năm được biệt phái tới Ủy ban Giám sát, sau khi Trịnh Dư An quay lại trực tiếp thăng quan tiến chức, vào tháng Ba năm nay cuối cùng cũng ngồi được lên ghế Trưởng phòng tại Ngân hàng JZ.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Mặc Mạch hay Anh Muốn Thổi Thổi của cùng tác giả.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Bồng Vũ | Ngôn tình | Hoàn thành
"Sư phụ đã nói qua, nếu như cả đời này cô muốn bình an yên ổn mà sống.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Vô Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
“Tôi muốn ra ngoài, tôi muốn ra ngoài, tôi không cần tiền, hợp đồng của chúng ta bị xóa bỏ, tôi không cần tiền nữa!” “Cô chắc chứ?” Người đàn ông cau mày. Tiêu Hà Hà giãy giụa thoát khỏi anh ta, cầm lấy quần áo của mình rồi mặc vào. Mặc kệ ánh mắt của người đàn ông sau lưng kinh ngạc thế nào, cô đeo ba lô lên, chỉ lấy đồ đạc của mình rồi rời đi.
43.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Vô Biên Khách | Dị giới | Hoàn thành
Đầu xuân đổ một trận mưa lớn, ẩm ướt kéo dài đến khi ánh mặt trời phá vỡ tầng mây âm u, vạn vật bắt đầu sinh sôi. Gió lạnh đem mầm cây nhỏ dưới đất thổi đến nghiêng ngả, sương mù bao phủ ngọn núi dần tan hết. Giữa khe núi, chỉ thấy một cái bóng trắng từ từ nhẹ nhàng đi ra. Bóng trắng đi thực chậm, dáng người mềm mại, nhưng lại đi đến ngã trái ngã phải, thất tha thất thiểu, giống như người uống rượu say mèm. Bỗng nhiên lại thấy y nhảy dựng lên, nhảy một cái, lại nhảy thêm một cái, thân hình lại linh hoạt nhẹ nhàn hơn nhiều so với đi đường, có thể thấy động tác này y làm thập phần quen thuộc.Bóng trắng kia lại nhảy đi, đến khi nhìn rõ, chính là một thân áo trắng như tuyết, răng trắng môi hồng, tóc đen mượt xõa tung phía sau, làn da trắng mịn non mềm, một đôi mắt hạnh trong suốt đầy nước, đuôi lông mày mang ý cười, cực kỳ đáng yêu, trong lúc nhất thời khó nhìn ra là nam hay nữ. Trải qua trăm năm tu luyện, chờ đến thời vận, Bạch Tế cuối cùng cũng hóa được thành người. Y sờ sờ tay chân của chính mình, trong chốt lát còn chưa thích ứng được từ bốn cái chân ngắn ngủn biến thành dáng vẻ này, đầu còn mơ mơ hồ hồ, người cũng phiêu phiêu, đi đường hai chân nhũn ra, cả người đều không có sức.
22.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Thời Bất Đãi Ngã | Dị năng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thế Tử Hàn Tư Ân của tác giả Thời Bất Đãi Ngã. Hàn Tư Ân vừa mở mắt liền nhìn thấy màn trướng cùng bức họa quen thuộc, trong lòng liền cười nhẹ, đôi mắt với khóe miệng cùng lúc nhếch lên nụ cười chế giễu. Hắn chậm rãi rời khỏi giường, nhưng do thân thể bệnh tật này liên tục nằm ở trên giường, cước bộ của hắn phù phiếm vô lực, đi vài bước đã có chút lảo đảo. Cảnh tượng giống như trong kí ức của hắn, những người hầu vốn phải túc trực lúc này đều đã lười biếng trốn đi mất, vậy nên động tĩnh của hắn không làm kinh động đến bất cứ ai.Hàn Tư Ân bước đến trước mặt bàn thì dừng lại, bên cạnh bàn là chiếc bình phong bách điệp bay lượn cũ nát, trên bàn lại đặt một hòm vật phẩm cũ kỹ, hòm mới mở một nửa, mơ hồ có thể nhìn thấy bên trong mấy khối bạc vụn, những vật còn lại bày biện có chút ngổn ngang. Trong đó có một chén thuốc không đặc biệt dễ thấy, trong chén còn dư lại bã thuốc, tản ra vị đắng ngắt của dược liệu, bên cạnh còn có một chiếc gương to như bàn tay, mặt gương phủ đầy một lớp bụi. Từ những chuyện nhỏ nhặt như thế liền có thể thấy được, hạ nhân đối với chủ nhân của cơ thể này có bao nhiêu vô lễ, tắc trách.Hàn Tư Ân nhìn gương mặt quen thuộc trong gương, gương mặt này vốn dĩ cực kì dễ nhìn, giờ đây vì xanh xao nhợt nhạt mà gò má nhô ra, trông đặc biệt tối tăm quỷ dị. Lúc này gò má của hắn ở trong mắt người ngoài giống như đang dùng mấy cành cây chống đỡ lớp da mặt, quá đỗi dọa người.. Ngoài ra bạn có thể đọc thêm những truyện cùng thể loại như Sư Huynh, Rất Vô Lương hoặc Marvel Thương Thành Hệ Thống.
32.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Bạc Yên | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tàng Châu của tác giả Bạc Yên. Thành Dương Châu là thành trì lớn nhất Nam Chiếu, được thống trị bởi quý tộc địa phương từ nhiều thế hệ qua. Trong thời kỳ cường thịnh nhất của người Hán, sau khi Mộc gia thống nhất sáu bộ lạc lớn vùng Bột Hải thì quy thuận triều đình, vua Hán phong tộc trưởng Mộc gia làm Vân Nam Vương, ban cho kim bài ấn tín, tước vị cha truyền con nối. Tới thế hệ Mộc Thành Tiết cưới được nữ nhi của Thanh Hà Thôi Thị danh tiếng truyền xa, sau một năm sinh được ái nữ, được triều đình phong làm Quận chúa Li Châu. Mười lăm năm trôi qua, Quận chúa Li Châu đã trổ mã thành một cô nương duyên dáng yêu kiều. Thế nhưng Mộc Thành Tiết lại vì đứa con gái này mà đau đầu không dứt. Nguyên nhân là vào ngày hội xuân truyền thống năm nay của Nam Chiếu, Quận chúa Li Châu ra ngoài dạo chơi, ở chợ buôn ngựa ngẫu nhiên gặp được một người đàn ông, hai người mới gặp đã yêu, yêu đến mức không xa không rời. Đợi đến khi Mộc Thành Tiết nhận được thư nhà, từ thành Kiếm Xuyên chạy về thì đứa con gái cưng đã khóc lóc ầm ỹ, bảo không phải người nọ sẽ không gả. Mộc Thành Tiết cho thuộc hạ điều tra lai lịch người kia thì phát hiện y chính là Hoài Tây Tiết độ sứ Ngu Bắc Huyền đại danh đỉnh đỉnh. Trận đại loạn ở Trung Nguyên vào ba mươi năm trước đây, tuy triều đình thắng lợi nhưng cũng đã chôn xuống vô số mối họa ngầm. Có một vài cá nhân đã đầu hàng nhưng triều đình không có cách nào thu phục quân đội của bọn họ nên phong bọn họ thành Tiết độ sứ trấn thủ một phương. Nếu yêu thích thể loại này, còn có những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Cưng Chiều Nữ Bác Sĩ hoặc Thiên Đạo Game Thủ.
24.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Hạ Lâu Thê | Ngôn tình | Hoàn thành
Ở trên thiên đường. Tiểu thiên sứ Mini nhìn đại thiên sứ Hạ Tư, biểu tình ‘khó mà tin nổi’ hỏi:“Ngài chắc chắn?” Hạ Tư thành thực gật đầu:“Phải, là cấp trên giao nhiệm vụ xuống!” Tay Mini vuốt cánh, ai oán than thở :“Vì cái gì lại là tôi chứ?” “Đừng oán, đây chính là cơ hội tốt để cô có thể thăng chức lên làm thiên sứ cấp cao nha!” “Ai, lần trước thì muốn tôi đi kết hôn, lần này lại muốn tôi đi đàm phán với một tên ác ma!” Mini vô lực vẩy vẩy cánh,“Được rồi, tôi đi đây, mong là có thể bình an trở về đây gặp ngài!”“Yên tâm đi, mặc dù tính cách chẳng khác gì ác ma, nhưng mà hắn vẫn chỉ là nhân loại bình thường thôi a!” Hạ Tư sờ đầu Mini trấn an,“Được rồi, đi đi!” Mini vỗ cánh bay xuống trần gian. Hạ Tư quay đầu lại chuẩn bị trở về “Trung tâm xử lí công việc khẩn cấp của thiên đường”, ai ngờ phía sau đám mây lại xuất hiện một lão nhân râu bạc mặc áo choàng đỏ, vẻ mặt áy náy nhìn mình.“Là ông sao, nguyệt lão!” Hạ Tư nhìn Nguyệt lão bằng ánh mắt xem thường “Lại có chuyện gì nữa đây, ông đừng nói là mình già rồi nên mắt mờ đấy nhé?!” Nguyệt lão bất đắc dĩ gật gật đầu:“Tôi quả thật là mắt mờ a! Tôi ở hồ Thải Hồng nhìn xuống trần gian tìm mỹ nhân, còn tưởng đó là một cô gái, liền đem dây tơ hồng gắn kết một mối nhân duyên tốt đẹp cho y, nhưng tôi thật không ngờ mỹ nhân đó lại là nam a, tôi đến bây giờ cũng chỉ mới phát hiện ra thôi!
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Victoria Holt | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Gia đình cô có truyền thống tạo ra những loại vải bắt mắt và những bộ quần áo tuyệt đẹp, nổi danh khắp thế giới. Chỉ cần là quần áo hay bất kể loại vải nào do gia đình cô tạo ra để trở nên đắt giá. Thậm chí có một số loại vải còn đắt hơn cả một viên kim cương cỡ lớn. Sống trong một gia đình có truyền thống như vậy, từ nhỏ cô đặc biệt đã yêu thích vẽ vời, nhất là vẽ về thời trang. Với ước mơ lớn lên có thể trở thành một nhà thiết kế thời trang, khi còn rất bé cô đã cố gắng rất nhiều. Đúng là không phụ lòng người, cuối cùng cô đã trở thành một nhà thiết kế danh tiếng lừng lẫy.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Susan Elizabeth Phillips | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng The Great Escape của nhà văn Susan Elizabeth Phillips là một tác phẩm tiểu thuyết hiện đại, lãng mạn, phương Tây, HE, H.Tác phẩm nói về người con gái Lucy Jorik ương ngạnh, mãnh liệt, con gái của cựu Tổng thống. Hôm nay, con gái cả ba mốt tuổi của Tổng thống Cornelia Case Jorik, Lucy Jorik sẽ cưới Ted Beaudine, con trai duy nhất của tay golf huyền thoại Dallas Beaudine và người dẫn chương trình Francesca Beaudine. Không một ai cho rằng cô dâu sẽ chọn quê hương của chú rể, Wynette, Texas, để tổ chức đám cưới, nhưng cô là người đã bỏ chú rể của mình – “quý ngài hấp dẫn không cưỡng lại được” Ted Beaudine, ngay tại thánh đường nơi tổ chức lễ cưới. Cô trượt ra khỏi lối đi, chạy xuyên qua và giấu mình sau một cái thùng xe trở rác. Đầu gối cô đang run cầm cập, cô phải gắng hết sức níu lấy một bên của cái thùng sắt han gỉ.Giờ đây cô tìm kiếm cho mình một cuộc hành trình – và có lẽ có chút lãng mạn trong đó – tới những nơi không dự tính trước đầy những tự do và thú vị, bắt đầu trên yên sau xe máy một gã xa lạ nguy hiểm. Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây? Mời các bạn cùng đón đọc để hiểu rõ hơn về tình tiết câu chuyện nhé!
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Gemini Ice | Ngôn tình | Hoàn thành
Nó bước ra với chiếc quần jean dài, bó sát, mài rách thêm chiếc áo pull rộng có hình thần tượng của nó-Suju (thần tượng của au:v). Mái tóc hạt dẻ được búi cao. Trông nó giản dị mà vẫn rất đẹp. Trời cuối hạ bắt đầu se lạnh. Nó với lấy chiếc áo khoác len dài tới gối, thêm chiếc khăn màu café, cặp kính Nobita nữa. Không có từ gì diễn tả vẻ đẹp của nó ngoài PERFECT. Bước ra ngoài, hít một hơi dài. Bầu không khí sang thu khá dễ chịu, nắng trải khắp nơi, trên đường, trên những tòa nhà, chiếu lên đài phun nước ở ngã tư gần nhà nó. Mọi thứ đều đẹp đến nỗi trầm trồ.Bước từng bước trên con đường quen thuộc mà nó đã đi suốt 5 năm, có thứ gì đó len lỏi trong nó, chắc là luyến tiếc. Một cơn gió khẽ thổi ngang qua đùa nghịch mấy sợi tóc của nó, một chiếc lá úa rơi, xoay xoay cùng gió không muốn lìa cành. Nó cứ vừa đi vừa ngắm, một lúc rồi cũng tới trường nó. Băng qua khuôn viên rộng thênh thang nó tới thẳng phòng hiệu trưởng. Sau khi rút hồ sơ, nó lên lớp để dọn sách vở trong tủ đồ cá nhân. Bọn tiểu quỉ bạn nó biết nó phải về mà đứa nào cũng cười toe toét. Dù gì cũng chơi với nhau 5 năm rồi, nghe nó phải về ít ra cũng phải tỏ ra buồn chứ, đằng này… Nó chán nản đi về luôn.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55