Thử Uyên | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bên Người của tác giả Thử Uyên. Ngồi một lúc rồi đi thôi, tôi nghĩ vây. Lúc bình thường y nói chuyện toàn ghim đầy ẩn ý, hôm nay gương mặt lại thấy dịu dàng hẳn mấy phần, cầm ly rượu bạch ngọc chậm rãi đi kính rượu từng người. Tuy nói là y mời rượu nhưng cũng nào có ai dám rót rượu y, nhưng dù sao khách cũng đông đảo nên rượu vào bụng cũng không phải ít. Tôi ngẩng đầu lên nhìn vị tân lang này, y ngửa đầu uống rượu, ánh mắt nghiêng sang một bên đúng lúc chạm mắt với tôi.Dáng vẻ này lập tức khắc sâu vào tâm can của tôi. Có lẽ do uống chút rượu nên ánh mắt y trở nên ướt át hồng thấu, không giống những khi y tranh cãi kịch liệt với tôi trên triều. Trái tim tôi khẽ thình thịch, vội nghiêng đầu sang chỗ khác không dám liếc y thêm nữa. Tân khách rộn rộn ràng ràng, tiệc hỉ ầm ĩ, vậy mà cũng chả khuấy động nổi đến trái tim tôi. Tôi mới chỉ thất thần một lúc thôi mà y đã chú ý tới, bước đến trước mặt tôi.Y hỏi: “Sao hôm nay Trình đại nhân nhìn có vẻ mất hứng thế? Sắc mặt này là sao đây?” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tướng Quân Của Trẫm Chạy Rồi và Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về.
11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Vương Khiết Băng (Yu) | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ông Xã Thần Bí: Nhân Vật Lớn Không Thấy Mặt của tác giả Vương Khiết Băng (Yu). Cuộc đời của một người con gái có mười tám năm là công chúa trong vòng tay của cha mẹ, sau đó sẽ được gả cho người mà đem lòng yêu thương, an tâm trao hết nửa đời còn lại của mình cho người đó. Nhưng đối với Trúc Lâm cô thì lại khác, từ bé cô đã mồ côi cha mẹ. Được đưa vào cô nhi viện, đến năm mười lăm tuổi cô nhi viện xảy ra vụ cháy lớn, may mắn cô chạy thoát thân... Nhưng sau đó lại bị những kẻ buôn người bán vào một quán bar. Năm mười sáu tuổi Trúc Lâm được một người mua lại từ cuộc đấu giá ở quán bar. Tính ra đến nay cũng đã ba năm cô sống trong ngôi nhà này, nhưng ngoài một dì giúp viễ ra thì cô hoàn toàn không gặp được người đã mua mình về.Nhưng bi kịch của cô vẫn chưa dừng lại ở đó, cái hôm Trúc Lâm tròn mười tám tuổi, cô thấy dì Quản đưa cho cô một tờ giấy kết hôn và ép cô phải kí vào đó. Do tình thế bắt buộc nên Trúc Lâm phải kí tên vào... Thế là cô đã là người đã có chồng rồi sao? Nhưng chồng cô là ai, gương mặt ra sao, tuổi tác thế nào... Nếu yêu thích thể loại này, thì đừng bỏ lỡ những truyện khác như Năm Tháng Hoa Lệ Của Mỹ Nhân và Thập Niên 60: Làm Giàu, Dạy Con.
21.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Nấm Cẩn Y | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Muốn Độc Chiếm Em Mãi Mãi của tác giả Nấm Cẩn Y. A...ưm..ưm.... Tiếng rên rỉ đầy sự u mê phát ra từ tầng 20, phòng 447 của khách sạn Y, ánh mắt của người đàn ông đang quằn quại mệt mỏi trên chiếc giường đầy sự khinh bỉ, anh ta chợt loé lên suy nghĩ. " Đàn bà thật sự ai cũng giống nhau, đều vì tiền mà cả bản thân cũng không màng. Nếu cô đã có hứng thú với tôi tới như vậy, thì xem cô sẽ giữ suy nghĩ đó được bao lâu "Vừa nói ánh mắt vừa nhìn chằm chằm vào gương mặt đầy sự mệt mỏi của cô gái. Cô ấy thật sự là ai, sao lại đem thân mình giao cho gã đàn ông máu lạnh này. Sáng hôm sau, lúc 6h30, sắc mặt tái nhợt đầy mệt mỏi của Lâm Hiểu Di , cô bắt đầu mở mắt và nhìn khung cảnh xung quanh, cô giống như vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra với mình, sau đó cô chợt nhận ra.Nếu yêu thích thể loại này, thì đừng bỏ lỡ những truyện khác như Ai Lừa Ai Lên Giường Ai và Ly Hôn Công Lược Chỉ Nam.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Quỳnh Phi | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần của tác giả Quỳnh Phi. Chịu trách nhiệm làm trưởng ban văn nghệ của đại học lần này là Trang Uẩn và đàn em cùng khoa, cô đàn em nhỏ vừa mới lên chức đã lập tức nhận được nhiệm vụ đầu tiên, chuẩn bị cho bữa dạ tiệc Trung Thu. Trang Uẩn dạo qua hội học sinh năm nhất, năm hai, bởi vì cũng có chút kinh nghiệm đối với phương diện này, thế là nhanh chóng bị cô đàn em kéo tới nghĩ kế cùng.Ra khỏi văn phòng ban văn nghệ, Trang Uẩn đang đi trên hành lang thì nghe được tiếng đàn dương cầm. Anh biết bên cạnh văn phòng có một phòng học kia vẫn luôn bị bỏ trống, hơn nữa còn có một cái đàn dương cầm, nhưng khi phóng tầm mắt nhìn qua ban quản lý đều là những ông tướng thô lỗ, huýt sáo thì còn có thể, chứ đánh đàn dương cầm thì vốn không có khả năng.Trang Uẩn ngây người trong hội học sinh hai năm, vẫn thường xuyên đi đưa văn kiện đến ban văn nghệ bên này, nhưng chưa từng nghe thấy tiếng đàn dương cầm vang lên trong phòng bên cạnh. Nếu bạn yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Công Lược Không Luồn Cúi Nam Nhân và Nhân Sinh Từ Dò Mìn Bắt Đầu.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Roxie | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Ấy Không Yêu Tôi! của tác giả Roxie. Đó là lần cuối cùng đôi bạn thân gọi tên nhau như vậy, nhưng trớ trêu thay lại ở trong một hoàn cảnh đặc biệt. Đồng Huệ - cô ấy vốn là một sinh viên ưu tú xuất sắc của khoa sân khấu điện ảnh trường Đại Học XX thuộc thành phố A. Gia cảnh giàu có, xinh đẹp và thân thiện. Lần đầu tiên Đường Nhã - cô sinh viên nghèo gặp Đồng Huệ là khi cô đang đi lên thành phố thì bị trộm giật mất túi xách, trong đó có chứa vô số đồ quan trọng.Lúc ấy Đồng Huệ nhìn thấy liền dồn theo hắn qua năm con phố để lấy lại cho cô, cảm động trước sự nhiệt tình của Đồng Huệ khi không ngại đối phương là người xa lạ mà xả thân giúp đỡ. Đồng Huệ trở về thở dốc nhưng cô vẫn nhoẻn nụ cười nhìn cô, Đường Nhã rút trong cặp ra một chai nước lọc, cười nói: “Tên đó chắc hẳn sốc lắm, vì có người đuổi theo hắn tận năm con phố... Cho hỏi vị “đại hiệp” này tên gì? Có số điện thoại liên lạc không để “tại hạ” có thể mời “đại hiệp” đi uống nước khi có cơ hội!”Đồng Huệ uống nước ừng ực, ngồi xuống bên vệ đường cầm điện thoại lên bấm: “ Được thôi! Cô em đây có lòng thì “chị đây “ cũng có dạ, đọc số đi, để tôi nháy máy cho!” - Đồng Huệ hào sảng nói. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Ta Với Sư Môn Không Hợp và Con Đường Trở Thành Thiên Hậu.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Lâm Tát | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trái Tim Người Câm của tác giả Lâm Tát. Hồi nhỏ Trần Thiên Dương vô cùng đáng yêu. Hai má cậu phúng phính, miệng chúm chím, mắt to tròn đen lay láy, trông chẳng khác nào một bé búp bê được làm bằng ngọc, bế ra ngoài ai cũng yêu. Vì có đứa con xinh xắn mà cả nhà họ Trần cứ vui như tết. Nhưng Trần Thiên Dương lên mấy tuổi vẫn không biết nói. Sau khi dẫn cậu đến bệnh viện một chuyến thì nhà họ Trần chẳng còn hay dẫn cậu ra ngoài chơi nữa.Sau đó, ba mẹ Trần Thiên Dương ra ngoài làm việc, cũng hiếm khi trở lại. Trần Thiên Dương không khóc không quấy, ngoan ngoãn ở nhà với ông bà ông bà. Cậu mặc chiếc quần yếm nhỏ, thấy ai chơi với mình thì ngoác miệng cười toe, để lộ chiếc lúm đồng tiền xinh xinh bên má trái. Trần Thiên Dương chạy lon ton theo bước chân ông bà như một cái đuôi, không nghe thấy tiếng người khác thở dài, từ từ lớn lên trong thế giới lặng câm của cậu.Năm Trần Thiên Dương mười bảy tuổi, cuộc sống bình lặng và yên tĩnh của cậu bỗng nhiên biến động. Ông nội nằm viện, bà nội đưa Trần Thiên Dương đến chỗ ba mẹ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Vợ Quân Nhân Đừng Xằng Bậy và Minh Thương Dễ Tránh, Thầm Thích Khó Phòng.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Âu Phương Tuyết Hi | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vạt Nắng của tác giả Âu Phương Tuyết Hi. Ánh nắng chan hoà phủ khắp mọi nơi, xuyên qua từng kẽ lá xanh rờn. Vạn vật được đắm mình, tha hồ vùng vẫy trong cái nắng dịu dàng, tươi sáng, trong veo... Tất cả đã tạo nên một khung cảnh thật thơ mộng và yên bình. Tuy bây giờ là giữa tháng sáu – thời điểm nắng nóng gay gắt nhất của mùa hạ nhưng ở thành phố tươi đẹp này, mùa hạ thật dễ chịu, thoải mái với những cơn gió nhẹ đi qua, cuốn trôi mọi buồn phiền nơi cuộc sống.Trên đường phố xuất hiện một bóng dáng nhỏ bé, tung tăng của cô thiếu nữ độ xuân thì. Cô gái mang dáng vẻ hoạt bát, tràn đầy sức sống với mái tóc dài được búi cao, kẹp gọn gàng bằng đôi cặp nhỏ nhỏ xinh xinh hình cúc hoạ mi. Cô gái mặc chiếc áo croptop trễ vai màu trắng, kết hợp với chiếc quần bò ống rộng trông vừa có phần nữ tính lại thoải mái, năng động; đi đôi giày sneaker màu trắng đơn giản mà đáng yêu, tôn lên vóc dáng cân đối của mình. Trong miệng cô gái nhỏ đang ngậm cây kẹo mút, tung tăng đi trên đường phố, nở một nụ cười tươi như vạt nắng, ngân nga bản nhạc yêu thích của mình.Bóng dáng nhỏ nhắn, xinh xắn này là của nó – Nguyễn An Hạ. Đúng như cái tên, nụ cười của nó toả sáng rực rỡ như ánh nắng của mùa hạ nhưng lại dịu dàng, nhẹ nhàng chứ không chói loá. Ngoài ra, tên “An Hạ” còn mang lại cảm giác ấm áp, bình yên, hàm ý mong muốn một cuộc sống thảnh thơi, thư thái. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Yêu Bà Xã Lạnh Lùng và Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Huỳnh Huỳnh12 | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chúng Ta Có Thể Đi Cùng Nhau Không? của tác giả Huỳnh Huỳnh12. Anh mắng một câu xong đi thẳng một mạch lên lớp.Anh ấy là Vương Bá Hy, năm nay học lớp 12a1. Chàng trai này là người rất đẹp trai, có lẽ nam cả trường này không ai dám khẳng định đẹp hơn, anh lại là lớp trưởng học cực giỏi luôn đứng đầu toàn trường với thành tích học tập đáng nể, gia thế vững vàng khi có bố là chủ tịch Tập đoàn Thương mại MaViTa lớn mạnh.Với một người phải nói là xuất sắc như vậy mà cô lại cứ đâm đầu vào,cô cứ như thế thì sớm muộn cũng sẽ bị các vị tiểu thư nhà giàu thích anh tẩn cho no đòn mất thôi. Cô là Võ Tường Vy, học lớp 10a5. Cô chẳng có gì gọi là nổi bật xinh không xinh, xấu không xấu, cao cũng không, thành tích học tập không quá nổi bật nhưng cũng không hẳn là chìm, nó cứ lên đênh trên mặt nước vậy đó. Xét về gia cảnh thì vô cùng vô cùng bình thường cha thì làm nhà thầu thi công còn mẹ thì là thợ may, cuộc sống của gia đình cô đủ ăn đủ mặc và có dư một chút. Người con gái như cô thì ngoài xã hội đầy người như cô. Mọi thứ giữa hai người quá sức chênh lệch nhưng cô vẫn theo đuổi anh ta mặc cho anh ta mắng chửi chán ghét mình.Cô bước chân vào lớp, đặt balo xuống ghế thì nằm dài trên bàn thở dài. Cô bạn học bàn trên quay xuống trò chuyện với cô, cô bạn ấy tên là Thắm. Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Sắc Yêu Ngọt Ngào và Chưa Đủ.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Jennifer4121993 | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Em Mãi Mãi Là Của Tôi của tác giả Jennifer4121993. Hôm nay, cũng như mọi hôm cô đi bộ ra bến xe buýt để đi làm. Bỗng có một chiếc xe ô tô màu đen dừng lại . Một người đàn ông ngồi ghế sau của chiếc xe mở cửa đứng dậy hỏi đường. "Em ơi! Cho anh hỏi đường đi vào công ty HJ ở đâu vậy em?" "Anh cứ đi..." Lam Y vừa nói vừa chỉ đường. Chưa kịp nói hết câu thì gã thanh niên kia bịt miệng cô bằng chiếc khăn tay tẩm thuốc rồi cho cô lên xe.Cô tỉnh dậy thấy mình nằm giữa một căn phòng lạ lẫm. Bỗng cô giật mình khi nghe thấy giọng nói quen thuộc. "Tỉnh rồi à?" Giọng nói của Thiên Phong. Cậu ấy ngồi trên ghế sopha cạnh giường. "Cậu đưa tôi đến đây để làm gì? Tôi còn phải đi làm nữa, muộn rồi." Nói dứt lời Lam Y đứng dậy và đi ra ngoài. Nhưng bàn tay to lớn của Thiên Phong kéo cô lại vào lòng mình. "Hôm này cậu không cần phải đi làm." "Cậu quyền gì mà quyết định việc tôi đi làm hay không đi làm?" Lam Y đẩy Thiên Phong ra rồi đứng dậy.""Bởi tôi yêu em " "Xin lỗi, nhưng tôi đã nói rõ với cậu rồi mà. Tôi và cậu chỉ đơn giản là bạn, không phải là tình cảm năm nữ. Lam Y nói đến đây làm Thiên Phong tức giận bỏ ra ngoài đóng sập cửa lại. Lam Y cũng đi ra mở cửa nhưng cô không thể mở được. Anh đã khóa trái cửa. " Bộp...bộp...bộp..." Lam Y đập cửa. " Thiên Phong, cậu mở cửa ra" Lam Y hét lên. Thiên Phong ôm chặt lấy đầu cô hôn một cách ngấu nghiến.Nếu yêu thích thể loại này, đừng nên bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Bẫy Tình, Yêu Giả Thành Thật và Phù Hiểu, Em Là Của Anh!.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Tiểu Điệp | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nàng Là Của Bổn Vương Ta của tác giả Tiểu Điệp. Là trong nước, sao mình lại ở đây. Không xong rồi mình không biết bơi, lẽ nào số tận rồi.Không! Không mình chưa muốn chết. Đội trưởng anh đang ở đâu cứu em với.Cứu! cứu với!Dần chìm vào trong vô thức thì có một cơ thể to lớn ôm lấy, truyền oxi vào miệng cho nàng. Đôi môi thật mềm, giường như trong tiềm thức nàng đã cảm nhận được.Nếu yêu thích thể loại xuyên không, bạn có thể tìm đọc Không Xong! Ngủ Quên Rồi!! hay Xuyên Nhanh: Nam Chủ Lại Hắc Hóa.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Bạc Hà | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nô Thê của tác giả Bạc Hà. Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế mạ vàng sang trọng bỗng nhếch miệng. Trên người hắn toát ra một khí chất lãnh đạm mà lạnh lùng. Bộ vest đen làm cho người ta nhìn vào cũng phải run sợ bởi khí chất vương giả. Bàn tay với từng những ngón tay thon dài đang nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu vang đỏ chói. Dưới ánh đèn, vẻ đẹp của hắn càng tà mị hấp dẫn trí mạng. Có vẻ hắn đối với nỗi sợ hãi của cô càng ngày càng hứng thú. Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm một số truyện ngôn tình khác như: Dám Chạy Xem! hoặc Thiên Sư, Giảm Giá Không?
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Bút Thượng | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Theo Đuổi Mẹ Xin Xếp Hàng của tác giả Bút Thượng. Trời đêm âm u, tịch mịch. Gió cuồn cuộn rít gào quanh trấn nhỏ. “Bụp.” Đèn phòng khám bỗng nhiên vụt tắt, Mạt Hân Vũ nhìn ra ngoài cửa kính, khắp các con đường đều chìm trong bóng tối đen kịt, giơ tay cũng chẳng thấy được năm ngón. “Lại mất điện…mỗi lần giúp cô ấy trực ban là y như rằng chẳng có chuyện gì tốt cả.” Mạt Hân Vũ nhỏ giọng cằn nhằn, cúi người mò mẫm lấy nến dưới ngăn tủ ra đốt, gió lạnh từ khe cửa lùa vào làm ánh sáng yếu ớt của ngọn nến không ngừng lay động.Cô đến bên cửa kính chuẩn bị khép cửa lại rồi nằm xuống giường bệnh nghỉ ngơi, vừa mới giơ tay ra định đóng cửa lại thì một bóng đen cao lớn đột ngột xông vào. Nói là xông vào chẳng bằng nói là ngã vào. Mạt Hân Vũ giật mình, hét lên một tiếng rồi cũng ngã ra đất theo cái bóng đen đó.“A…” Cô lơ mơ đẩy người đang nằm trên người mình ra, định nhấc chân đi thắp nến nhìn cho rõ người vừa tới, người đang nằm trên mặt đất kia chợt phát ra tiếng rên khe khẽ đầy đau đớn. “Ưm…”Là giọng đàn ông. “Này, anh không sao chứ?” Mạt Hân Vũ nương theo ánh sáng lờ mờ chạm vào cánh tay anh ta. Người anh ta rất nóng! Giống như người bệnh đang bị sốt cao! Mạt Hân Vũ run lên, vội vàng đỡ lấy vai người đàn ông đó dìu anh ta đứng dậy. “Tôi dìu anh lên giường nằm rồi sẽ đi lấy thuốc hạ sốt cho anh.” “Đừng đi…” Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Vận Mệnh Thế Gia và Nhặt Tiểu Nha Hoàn Làm Vương Phi.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Kết La Lết | Teen | Hoàn thành
Tôi là Thiên An, tôi là một cô gái mới bước vào cấp 2. Tôi tự thấy mình không xinh cũng chẳng đẹp nhưng mọi người xung quanh nói tôi có nét. Không xinh đẹp mà tôi còn học không giỏi nữa, à không không phải không giỏi mà tại tôi lười nên không đứng trong Top của lớp được. Gia thế của tôi cũng bình thường, không giàu mà cũng không nghèo, gia thế tôi là đứng giữa giàu với nghèo ấy. Tính tình tôi thân thiện, dễ nói chuyện nên cũng được kha khá bạn chơi cùng, mỗi tội tôi nhạt, lanh chanh, nóng tính với lại hay ăn to nói lớn lắm, chả khác gì con trai ý.Tôi có 1 đứa bạn thân, nó béo như heo, ăn nhiều như lợn nhưng mà ú ú nhìn cute phô mai que lắm, nó tên là Quyên hay còn được bọn trong lớp gọi là Mặt lợn, Lợn lòi, Ú... vân vân và vũ vũ những cái tên liên quan đến lợn khác, sức học của nó cũng tà tà ngang tôi, không tôi hơn nó 1 chút, nhan sắc thì cũng không đến nỗi, mắt mí lót, mũi hơi bị tẹt, môi trái tim nhưng mà nhìn ở góc nghiêng thì nó xinh lắm, tự tôi với vài đứa nữa thấy thế.Con này nó tốt tính nhưng mà một khi đã ghét ai là ghét ra mặt, đứa nào đã muốn nói xấu nó thì tránh xa tôi ra mà muốn nói xấu tôi thì tránh nó ra, không là sẽ bị hai đứa chúng tôi cho ăn chửi đấy. Bọn tôi cũng không phải là thánh chửi gì và cũng rất là ngại va chạm, nhưng một khi đã đụng chạm thì chả ngại thị phi, chỉ sợ gọi phụ huynh thôi. Mặt lợn phóng khoáng lắm, thích gì thì cứ nói nó nó bao hết, muốn uống trà sữa thì nó mua cho cả hai, muốn ăn gì nó cũng bỏ tiền ra mua cả, nó đã mua cái gì mà đẹp thì nó cũng mua hai cái, tôi một nó một, con nhà có điều kiện mà, chỉ cần khi nào nó cần thì tôi có mặt là được rồi, được đứa bạn thân như nó là coi như tôi có phước lắm đấy.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
fairy_galaxies | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hot Boy ? Rắc Rối Đấy, Chạy Mau!!! của tác giả fairy_galaxies. “AAAAAAAA!!!”- Cả căn phòng như rung chuyển, mà độ rung của nó phải tính bằng… richter. Tôi- Nguyễn Hoàng Linh Đan, học viên năm nhất Học viện Royal chẳng nhẽ ngay thứ 2 đầu tiên đã đi học muộn thế này sao? Còn nhớ ngày nhập trường hôm đó… Nguyễn Hoàng Linh Đan!!! Em có nghe tôi nói gì không đó?Dạ, tại trường mình to và đẹp quá, nên em…- Tôi, lúc đó đang đứng ngẩn ngơ trước tấm biển ” HỌC VIỆN ROYAL” đẹp như mơ án ngữ ngay ngắn bên cạnh cánh cổng to oành sơn màu xanh rêu cổ kính. Mới nhìn qua, chắc ai cũng nghĩ nó phải có thâm niên cả trăm năm là ít ấy chứ, thế mà tôi thì lại chẳng biết nó “mọc” ra ở đây khi nào.Cái trường Đại học kiểu này tôi tưởng chỉ có trong mấy quyển truyện mà tôi hay đọc cho bọn nhỏ gần nhà nghe thôi chứ. Một ngôi trường dành cho quý tộc, trường của con nhà giàu … Ôi, chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy đau đầu rồi. Nhà tôi không nghèo nhưng cũng chẳng giàu có gì, sao mẹ tôi lại cứ nằng nặc bắt tôi phải vào đây học cơ chứ, tiền học mỗi tháng đến cả nghìn $ ấy. Hic… nếu mẹ có thừa tiền sao không cho đứa con nghèo khó đáng thương này đi??? Không nói nhiều, bây giờ em đi theo tôi lên phòng hiệu trưởng trình diện, sau đó tôi sẽ dẫn em lên phòng kí túc xá! Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Sư Phụ Ta Cùng Ngươi Phi Thăng và Hắc Hóa Đi Bạn Gái Cũ.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Lâm Đan | Ngôn tình | Hoàn thành
Em Là Người Thứ Tư, Lại Là Người Đầu Tiên Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Mười mấy tệ này thì làm gì đây? Cô đột nhiên thấy cổ họng mình hơi khô, liền nghĩ đến chiếc máy bán hàng tự động ở đầu con hẻm kế bên, nhất định phải mua một chai trà hoa cúc lạnh uống cho đã khát. Cô cười khoái chí tung tăng đến con hẻm. Vừa mua được một lon trà hoa cúc lạnh khoái khẩu, đột nhiên cô nghe thấy những âm thanh bất thường, nghe như là tiếng ẩu đả. Lòng cô thầm lo sợ, phải chăng là bọn xã hội đen đến đây “giải quyết” con nợ? Cô thường nghe nhiều vụ đánh nhau ở con hẻm này, thậm chí chém nhau, xả súng,... Đây là một con hẻm khá nhỏ hẹp, tối tăm, nhưng càng đi sâu thì càng rộng. Là một chỗ cực thì thích hợp để xử lý lẫn nhau. Cô phân vân không biết có nên xả thân làm anh hùng không, lỡ bọn chúng có súng thì sao?Tại thành phố A, ở một quán ăn nhỏ trong góc hẻm“Lam Lam, hai phần súp cua ở bàn 2, thêm mười xiên thịt nướng ở bàn 7, ba phần trà Long Đỉnh ở bàn 6,...” - chú Sỹ chủ quán hối hả."Vâng vâng vâng" - Phỉ Phùng Lam đổ mồ hôi, giọng còn gấp gáp hơn.Hôm nay quán đông hơn thường ngày.Quần quật đến tận tối mới xong, người Phỉ Phùng Lam gần như ướt đẫm, trán lấm tấm mồ hôi, trông vô cùng tội nghiệp.Chú Sỹ thấy bộ dạng của cô lúc này, giọng xót thương: “Lam Lam, hôm nay cháu làm việc rất tốt. Này, cầm lấy.” - chú chìa tay đưa Phỉ Phùng Lam mười mấy đồng.Cô bĩu môi, miễn cưỡng cầm lấy: “Chú đừng nói là gộp tiền thưởng với cả của hồi môn cho cháu đấy nhé”\*\* *Ý của Phỉ Phùng Lam là tiền chú cho “quá nhiều*”Chú Sỹ cười ha hả: “Yên tâm, đợi đến lúc Lam Lam nhà ra xuất giá, chú sẽ bán cả quán này làm của hồi môn cho cháu luôn.” Chú nói vậy chẳng khác nào trêu cô cả đời không lấy được chồng.Cô tháo tạp dề, không thèm nói chuyện với chú nữa, cười mỉm chi rồi cầm túi xách ra về.Mười mấy tệ này thì làm gì đây? Cô đột nhiên thấy cổ họng mình hơi khô, liền nghĩ đến chiếc máy bán hàng tự động ở đầu con hẻm kế bên, nhất định phải mua một chai trà hoa cúc lạnh uống cho đã khát.Cô cười khoái chí tung tăng đến con hẻm. Vừa mua được một lon trà hoa cúc lạnh khoái khẩu, đột nhiên cô nghe thấy những âm thanh bất thường, nghe như là tiếng ẩu đả. Lòng cô thầm lo sợ, phải chăng là bọn xã hội đen đến đây “giải quyết” con nợ? Cô thường nghe nhiều vụ đánh nhau ở con hẻm này, thậm chí chém nhau, xả súng,... Đây là một con hẻm khá nhỏ hẹp, tối tăm, nhưng càng đi sâu thì càng rộng. Là một chỗ cực thì thích hợp để xử lý lẫn nhau.
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Chu Tử Nhuệ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nợ Tình: Trao Nhầm Tình Yêu của tác giả Chu Tử Nhuệ. "Em cầu xin anh, cứu con đi. Nó là con của anh mà. " "Con? Nó không phải là con tôi. Tôi sẽ không chấp nhận cái thứ nghiệt chủng đó đâu. " Người đàn ông tàn nhẫn thốt ra những lời nói đó. "Em van xin anh, cứu nó đi. Em van xin an đấy. Nó là con anh. " Người phụ nữ quỳ dưới đất, nước mắt làm ướt đẫm hai bên má, cô hết lời cầu xin người đàn ông trước mặt mình. "Tôi nhắc lại lần nữa, tôi sẽ không bao giờ chấp nhận đứa bé đó. Con của tôi phải do Sơ Hạ sinh ra. "2 ngày trước. "Chồng, anh về rồi à? " Nhưng niềm vui đó không được bao lâu đã phải dập tắt. Một người phụ nữ khoác lấy tay hắn ta, hai bọn họ cực kỳ thân mật. Người phụ nữ đó không ai khác chính là bạn thân nhất của cô, Sơ Hạ. "Baba, baba về rồi. " Đứa trẻ từ trong nhà vui mừng chạy ra ôm lấy chân ba mình. Hắn bực tức đẩy đứa trẻ ra: "Mau cút đi. Tao không phải ba mày. Đồ nghiệt chủng. " Bị ngã, đứa trẻ khóc lớn: "Oa... Oa.. Oa... Ba không thương con. Huhu.... Huhu.. "Thấy con mình khóc, cô đau lòng khôn xiết, cô chạy tới ôm lấy con mình : "Tiểu Bảo, ngoan, nín đi. Không sao đâu. " Tiếng khóc của đứa trẻ càng to làm hắn thêm phần bực bội : "Mày câm miệng lại không thì đừng trách tao. " Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Hào Môn Đoạt Tình và Vợ À, Cưng... Ngốc Thật!.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Phiên Đại Vương | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Để Làm Hà Ngọc Hối Hận của tác giả Phiên Đại Vương. Khương Minh Trân và Hà Ngọc khi về già kể lại câu chuyện tình của mình cho đứa cháu gái 6 tuổi Nữu Nữu nghe. Ngày còn nhỏ, Khương Minh Trân là thiên kim nhà giàu, ngang ngược bướng bỉnh, xấu người xấu nết. Cô bé từng là ác mộng thuở ấu thơ của Hà Ngọc. Hà Ngọc thề sẽ không bao giờ thích cô, kết hôn với cô. Sau nhiều năm xa cách, Hà Ngọc đã trở nên ưu tú giỏi giang, còn cảnh nhà Khương Minh Trân lại sa sút, khiến cô biến thành trò cười của bao người. Một viên ngọc quý đã vỡ nát, một cô gái xấu xí, tính cách khó ưa, liệu có thể khiến Hà Ngọc cảm thấy hối hận?Đây là một câu chuyện tình yêu đẫm nước mắt, trắc trở, thực tế, nghiệt ngã. Quá khứ và hiện tại đan xen, ngọt bùi đắng cay trộn lẫn. Hi vọng bạn có thể đọc đến con chữ cuối cùng, cùng đồng hành tới cuối cuộc đời của Hà Ngọc và Khương Minh Trân.Ngoài ra, bạn cũng đừng bỏ lỡ Cô Ấy Rất Không Vui! hoặc Vợ Quân Nhân Đừng Xằng Bậy.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Thu Nhị Phương | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trở Về Thời Niên Thiếu Của Chồng Tôi của tác giả Thu Nhị Phương. Hệ thống nói với cô rằng cô cần phải quay lại mười năm trước để theo đuổi Tần Việt.Chỉ cần độ hảo cảm của Tần Việt dành cho cô đạt tới 100% vào mười năm trước, thì Tần Việt có thể sống lại.Nghĩ đến Tần Việt ôn nhu dịu dàng, Tiền Thiên Thiên tràn đầy tự tin: “Một năm? Một tháng là đủ.”Một tháng sau, Tiền Thiên Thiên hỏi hệ thống: “Độ hảo cảm của chồng tôi đạt bao nhiêu rồi?”Hệ thống: “-99.”Tiền Thiên Thiên: “……”Tiền Thiên Thiên chặn Tần Việt trong WC nam: “Tại sao lại không thích em?”Tần Việt: “Tôi đếm ba tiếng, tránh xa tôi ra!”Tiền Thiên Thiên: “Không muốn!”Hệ thống nhắc nhở: “Đinh, Độ hảo cảm của Tần Việt đối với cô +10.”Tiền Thiên Thiên: “???”Nếu yêu thích truyện trinh thám, bạn đừng bỏ lỡ truyện Livestream Siêu Kinh Dị hay Thiên Mệnh Khả Biến.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Mộc Tô Lý | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bầu Trời Đêm của tác giả Mộc Tô Lý. Rừng tuyết tùng đen này đã tồn tại trong một thời gian dài, những cây lá kim khô héo rủ xuống thê lương, nhưng kỳ diệu là chúng không toả ra mùi chua và đắng của gỗ thối. Hương gỗ lâu năm vẫn còn đọng lại trong rừng, ẩn giấu 25 khoang đông lạnh* lẻ loi sâu trong rừng thông. Những khoang đông lạnh được sắp xếp ngay ngắn trong phương trận, nắp kính đậy kín đã phủ một tầng sương mờ.Báo động chói tai làm người ta hoảng hốt, cắt ngang sự im lặng của khu rừng: “Nguồn năng lượng không đủ, xuất hiện trục trặc” “Cảnh báo: Khoang đông lạnh sắp ngừng hoạt động, vui lòng bổ sung năng lượng trong vòng 5 giây.” “Đếm ngược: 5 “ “4” “3” “2” 1” “Không phát hiện được nguồn năng lượng mới, khoang đông lạnh đã tắt”. Từ “Tắt” chưa nói xong, âm thanh điện tử không có dao động đột ngột dừng lại.Phốc. Dưới tác động của hệ thống làm ấm khẩn cấp, lớp sương trên kính mờ đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, để lộ một khuôn mặt anh tuấn nhưng nhợt nhạt trong khoang. Sương giá mỏng trên trán khiến anh trông lãnh đạm kinh người, như thể đã ngủ ở đây rất lâu và sẽ không bao giờ thức dậy nữa. Tuy nhiên, gần một giây tiếp theo sau khi lớp sương mờ dần, độ cong xinh đẹp của đôi mắt ấy mở ra mà không hề báo trước. Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A và Sổ Ước Luân Hồi.
23.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Ái Nhã | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Em Thua Bạn Thân Anh Rồi của tác giả Ái Nhã. Cô cứ nhìn chăm chú về phía hai người. Không phải là cô không biết ghen, mà là cảm giác đau đớn nó chai dần đi hơn một năm qua. Anh nói hai người chỉ là bạn, nhưng nhiều khi cô thấy không phải vậy. Những cử chỉ anh dành cho cô ấy đôi khi còn quá mức, hơn là cho cô. Cô có ghen, anh nói cô ích kỷ. Cô cũng thấy chính mình nhỏ nhen.Suốt thời gian học nhóm còn lại, cô chỉ nhìn về họ mà chẳng học được gì. Yến Vy đánh vào vai của cô:"Nè mày! Hết giờ rồi! Về thôi! Nè... Nè..."Cô dường như không để ý, mãi đến khi bị đánh một cái đau điếng mới hoàn hồn: "À... Các cậu về trước đi! Tớ sang anh An một chút. "Nếu yêu thích thể loại ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Một Thai Ba Bảo: Papa Tổng Tài Siêu Mạnh Mẽ hay Hào Môn Tổng Tài Sủng Lão Bà.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55