Khúc Tiểu Khúc | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tiểu Khắc Tinh của tác giả Khúc Tiểu Khúc. Bốn năm sau hai người gặp lại ở đại học T, một người trở thành người mẫu nam quốc tế đắt giá lạnh lùng kiêu ngạo, còn người kia là một bông hoa nhỏ xinh đẹp thờ ơ trong làng hacker.Tiếc nuối duy nhất, chính là cô đã “quên” mất anh.Cô là ánh sao trên đường anh đi, theo đuổi nhiều năm, cuối cùng cũng được như ước nguyện.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Anh Ấy Rất Điên hay Ngông Cuồng Cùng Em của cùng tác giả.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lưu Ly Đại Tiên Tiên | Võng du | Hoàn thành
Truyện Võng Du Chi Sư Phụ Nhĩ Thú Ngã Ma là tựa truyện mới lạ, thú vị thuộc thể loại đam mỹ. Truyện kể về câu chuyện tình yêu của hai nam nhân vật chính đồng tính trong truyện. Lâm Mặc Trạch là một người thích chơi game và vào một hôm buồn chán hắn đã chạy lên đảo Huyền Vũ đánh thần thú trong game của mình. Chính ở nơi này, hắn đã gặp được người trong mộng của mình và người đó cũng đang xem hắn đánh thần thú. Điều này khiến hắn hết sức cảm thấy vui và hạnh phúc. Hai người họ đã chính thức vô tình gặp nhau bên ngoài và tiếp xúc nói chuyện cùng nhau. ]
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lăng Báo Tư | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện [Cao Gia Phong Vân Hệ Liệt] Bộ 4 Phong Lưu Họa Sư Phúc Diện Sửu Nam của tác giả Lăng Báo Tư là một truyện đam mỹ cổ trang. Cao Dật Ngọc, người cũng như tên, y là nhân vật như ngọc thạch mài dũa tinh tế, tuy rằng không có võ công thâm hậu cùng tri thức dược học của lão đại Cao Dật Vân, cũng không có vẻ ngoài tuấn mị vô cùng của hắn, nhưng nghe nói nữ tử nào được hắn liếc mắt một cái, tất cả đều cam tâm gả cho y, chỉ cầu Cao Dật Ngọc âu yếm. Y đối với nữ nhân có phần khó nói là mị hay là dụ hoặc, điều này khiến y trong mọi tình huống đều thuận lợi, cũng tạo nên cá tính phong lưu của y.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Phi Bảo | Trọng sinh | Hoàn thành
Lần đầu tiên phát hiện hai người trần trụi ngủ trên giường, cậu đánh hai người tơi bời một trận mới ngừng lại, sau đó Lương Mạch Thần hai mắt đẫm lệ giải thích là rượu say loạn tính, cậu tha thứ, chỉ là từ đó về sau, cậu không chạm qua Lương Mạch Thần nữa.Lần thứ hai sau lúc tóm được, Lương Mạch Thần quỳ dưới đất cầu xin cậu tha thứ cũng cam đoan tuyệt đối không có lần sau, cậu lại tha thứ, cũng không phải bởi vì cậu để ý hoặc là còn yêu Lương Mạch Thần sâu đậm, mà do Lương Mạch Thần cùng cậu nhiều năm như vậy, cho dù cảm tình đã nhạt, nhưng không có công lao cũng có khổ lao, lúc đầu khi gây dựng sự nghiệp, Lương Mạch Thần xác thực là trụ cột tinh thần vững chắc của cậu, cho nên tuy thật sự muốn đuổi người đi, nhưng cậu vẫn không làm ra chuyện ngoan tuyệt như thế.Tục ngữ nói sự bất quá tam, không nghĩ tới cậu vừa về nhà xử lý hậu sự của ba, hai người này lại âm thầm lén lút với nhau, vừa hay cậu cũng mệt mỏi, vậy nhân dịp hôm nay giải quyết cho xong mọi chuyện. Tùy tay lật tạp chí trên bàn trà, Lâm Niên bắt chéo chân đỉnh đạc ngồi trên sô pha, một bộ tư thái địa bàn của ta ta làm chủ.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Dạ Lan Yêu Ca | Khoa huyễn | Hoàn thành
Khoảng cách thi đại học tối tăm đã qua một thời gian, không có gì để làm, Tiêu Phong chơi điên rồi, trực tiếp ngâm cả người mình trên máy tính. Hắn thoả mãn say mê tiểu thuyết, trong thời gian này có thể nói là đọc vô số tiểu thuyết. Thế nên tạo thành một hậu quả không thể nào tốt. Hắn – Tiêu Phong, tiểu thuyết, thiếu nghiêm trọng! Cái này đối với một người mê tiểu thuyết mà nói thật sự rất không xong. "Tiểu muội, em có tiểu thuyết nào hay giới thiệu cho anh xem hơm? Anh đói tiểu thuyết!" Tiêu Phong trên bàn cơm hỏi em gái đối diện."Ăn cơm của con đi! Tiêu Phong, em gái con còn chưa thi cuối kỳ" Mẹ Tiêu Phong ở trong nhà bếp quát. "Lão ca anh đây là dụ dỗ em đi xem tiểu thuyết! Thành tích em không tốt cũng tìm anh!" Tiêu Hinh Nhan bất mãn nói, đối với người tại thời gian ôn thi gian khổ, loại hành vi này của lão ca khiến cô hâm mộ ghen tị hận! "Không phải em vài ngày nữa được giải phóng rồi sao, anh bây giờ đói tiểu thuyết đây này!" Tiêu Phong cười hì hì buồn rầu, cái loại cảm giác bản thân được giải phóng, người khác còn ở giữa bể khổ thật thích, Tiêu Phong không phúc hậu suy nghĩ."Keng!" Mẹ Tiêu Phong đem một mâm đồ ăn đặt lên bàn, đột nhiên dùng khẩu khí ôn nhu cười hì hì với Tiêu Phong nói :"Con đã nhàn nhã như vậy, vậy vài ngày nữa mẹ để con báo ban vật lý, hứng thú không? Đỡ phải con lại cận thị thêm." "Mẹ! Ngài đây là bất công đó!" Tiêu Phong hét lớn.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lani An Diệp | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Duyên Nợ 2 - Chờ Em Biết Yêu của tác giả Lani An Diệp. Anh cũng chính là giảng viên của trường cô, anh đang chờ cô, đợi cô trưởng thành.Nhưng giữa họ chính là nợ duyên, nghiệt duyên khi bao nỗi bất hạnh của Thanh Du đều là do Thế Quý gây ra.Nợ em một mái ấm một gia đình.Nợ em một mảnh tình vấn vương.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Người Cũ, Ta Còn Yêu của cùng tác giả.
23.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thẩm Thẩm Thẩm | Sủng | Hoàn thành
Tháng chín A thị vẫn oi bức. Ngày hôm qua mới có một trận mưa to trút xuống, hôm nay trên đất không có dấu vết. Những đám mây to đang bầu bạn với hoàng hôn đặt ở đường chân trời, cùng với nhiệt độ không khí khô nóng làm cho người ta khó thở tạo thành một đường phong tỏa. "Ngày mai bắt đầu chính thức đi học. Các em lên lớp 9, không còn là những đứa trẻ, cái gì nên làm cái gì không nên làm thầy không muốn nói nhiều nữa." Trên bục giảng là một người đàn ông trẻ tuổi đang cầm một xấp giấy báo danh dày ở trên bàn sửa sang lại: "Tôi cũng xin các em một năm cuối cùng để cho tôi an an ổn ổn, muốn ồn ào thì chờ đi Nhất Trung rồi hãy nói!" Bên dưới nhất thời vang lên một trận cười. Góc lớp có tiếng cười hì hì nói: "Thầy, thầy cũng đừng quá để mắt đến em. Nhất Trung, em thi không nổi đâu!" "Quý Phỉ, hôm nay còn chưa có khai giảng, tôi tha cho em một mạng." Thẩm Tri cầm một viên phấn bị gãy chỉ chỉ hắn: "Ngày mai tan học đến văn phòng tìm tôi, bàn luận về chuyện tại sao em không thi nổi Nhất Trung." Trong lớp lại là một trận cười, Thẩm Tri xong xuôi mà ôm giấy báo danh đi. Quý Phỉ nâng má nhìn chủ nhiệm lớp lại một lần nữa bị hắn làm cho nổi cáu chạy đi, cặp mắt đào hoa cong cong, bên miệng còn tóm một tia ý cười. Bạn nữ ngồi kế bên hắn đem mái tóc dài mềm mại vén ra sau tai, cúi đầu, cười dịu dàng, giọng nói cũng mềm mại: "Này, cậu gấp làm gì, nói ba cậu quyên cho Nhất Trung một tòa dạy học không phải là được rồi sao."
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hoahongnohoa | Sủng | Hoàn thành
Sau đó không ngừng phun châu nhả ngọc, đem hết vốn liếng văn chương ca ngợi vị bác sĩ ấy, hận không thể đóng gói cháu mình dâng lên tận miệng cho bác sĩ yêu dấu. Dụ Trừng bị tụng đến nhũn não suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt thiết tha của ông nội, đành dứt khoát ném vấn đề cho người trong cuộc còn lại. "Nếu bác sĩ Dương đồng ý, cháu cũng không ý kiến gì nữa!"Suốt thời gian ông nội nằm viện, Dụ Trừng mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm chút cho ông. Dù mỗi ngày có thể gặp Dương Tấn Hoài đến hai, ba lần, nhưng trong suốt nửa năm, nội dung trao đổi giữa hai bên cũng chỉ nằm gói gọn trong bệnh tình của ông. Có lẽ không phải chỉ là do tác phong chuyên nghiệp, Dụ Trừng cảm thấy nguyên nhân còn là do tính cách y thật sự lạnh nhạt. Vì vậy khi biết Dương Tấn Hoài vậy mà lại đồng ý hôn sự này, Dụ Trừng khờ khạo từ trạng thái "chờ gả" một phát biến thành "hàng đã gả đi miễn trả lại".Rửa bát xong cậu bắt tay vào nấu cơm. Lúc vừa tan học, Dụ Trừng nhắn tin cho Dương Tấn Hoài, biết được hôm nay y không phải trực, cũng không có ca giải phẫu nào. Vì thế, cậu liền mua thức ăn nhiều hơn một chút dẫu sau trước giờ cậu cũng đã quen việc lo cơm nước cho cả hai người rồi. Thức ăn đã sơ chế sẵn, canh cũng đang nấu trong nồi. Chỉ còn đợi Dương Tấn Hoài về đến, cậu liền bắt chảo làm một món xào, mấy phút sau là có thể ăn cơm.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hạng Lục Qua | Xuyên không | Hoàn thành
Trong một gian nhà lá cũ nát, một lão già nằm ở trên giường được tấm gỗ lát thành, mà một đầu treo con ngươi lão hổ bạch ngạch co rúc ở một bên cạnh, lẳng lặng mà trong coi lão nhân. Lão nhân trên giường sắc mặt khô vàng, lồng ngực đơn bạc không ngừng phập phồng, đã là hít vào khí ít, ra khí nhiều. "A Mãn... A Mãn..." Lão nhân khàn giọng mà hô. Chỉ chốc lát, thiếu niên cả người đạo phục đơn bạc đẩy cửa tiến vào. Thiếu niên khuôn mặt tuấn tú, nửa bên gò má lại sưng đỏ, búi tóc mơ hồ có chưởng ấn."Sư phụ..." Thiếu niên e sợ đáp lại. Hắn bước ra một bước, cuối cùng liền dừng chân, sợ hãi đứng ở cạnh cửa. "Ngu xuẩn, đại phu đâu?" Lão nhân ho mãnh liệt vài tiếng, lão đã bệnh đến giai đoạn cuối, ngữ khí lại vẫn thập phần không tốt "Nhanh đi tìm đại phu! Không tìm được... Không tìm được thì không nên quay lại..." Thiếu niên tên gọi A Mãn vội vã liền lùi ra. Tìm đại phu? Đi đâu tìm đại phu đây? A Mãn đi ra nhà tranh gấp đến độ sắp khóc, không biết nên làm thế nào cho phải.Bọn họ không nên xuống núi! Sư phụ hắn là vang danh người tu đạo một phương, mấy chục năm ẩn cư trong núi sâu tu luyện, vô luận quan to hiển quý từ đâu tới muốn mời sư phụ hắn xuống núi, sư phụ đều đóng cửa không gặp. Lần này xuống núi, đây là nển mặt mũi hoàng thượng đi ra ngoài xem bênh cho Thái tử.
18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hùng Miêu Đại Hiệp | Đam mỹ | Hoàn thành
Năm nay Tiểu thiếu gia của vòng giải trí Bắc Kinh đã 20 tuổi, cậu rất thích một người, người đó không phải là ngôi sao lớn, cũng chẳng phải ông vua màn ảnh, mà đó là một thần tượng vô danh ở tuyến 18. Theo GG, vòng giải trí gồm vòng Bắc Kinh, vòng Thượng Hải, và vòng Hồng Kông. Tiểu thần tượng lớn hơn Tiểu thiếu gia 4 tuổi. Không thể nào mà anh không có cơ hội nổi tiếng, chỉ riêng gương mặt ấy đã hấp dẫn vô số tầm mắt, còn cả dáng người 1m88 và cơ bụng 8 múi, ông trời đã cho anh năng lực kiếm cơm bằng vẻ ngoài.Thế nhưng… mấy năm nay Tiểu thần tượng không nổi cũng chẳng chìm, thậm chí đầy rẫy anti fan. Việc thế này là do ba năm trước, anh đã đánh tên Ảnh đế muốn dùng quy tắc ngầm với anh tại trường quay. Đại ảnh đế ấy là ai? Kĩ năng diễn xuất của hắn làm người ta phục sát đất, mới tuổi ba lăm đã lập nhiều thành tựu, có địa vị độc nhất trong ngành giải trí. Những người mới vào nghề đều mong ước được dính lấy hắn, ai thấy hắn cũng khom lưng cúi đầu nói chào anh Tần.Thế mà, Tiểu thần tượng chả thèm ngó ngàng tới vị Ảnh đế kia, không chỉ khinh thường mà còn xông lên đánh người, Ảnh đế làm sao nuốt trôi cơn tức ấy được? Thế là lập tức bãi công bỏ đi. Đạo diễn là hạng gió chiều nào theo chiều nấy, đùi nào to thì ôm, Ảnh đế không trêu được, chẳng lẽ không làm gì được người mới á? Thế là hắn ta vội vã phất tay đuổi Tiểu thần tượng đi, hơn nữa hắn ta còn đăng bài phủi sạch quan hệ: Người mới tự cao đánh Ảnh đế tại studio.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tô Du Bính | Khoa huyễn | Hoàn thành
Ningya thân thương, đứa con ta yêu quý nhất: Đây là bức thư thứ ba cha viết cho con, hoặc cũng là bức cuối cùng. Bão cát Đông Côi Mạc đã xâm lấn mất một phần năm quốc thổ, nhưng vẫn chưa ngừng bước. Thời gian tới ra sao rất khó đoán trước. May mắn là đại ma pháp sư Timothy đã chiêu mộ một đoàn hai mươi ma pháp sư đến biên cảnh, biết đâu sẽ có được tin tốt lành.Những gì cha viết bên trên mẫu thân của con, vương hậu của ta vốn định giấu con. Bà nghe nói sau khi con rời Langzan, bệnh trạng khi tái phát của chú ngữ trên người con đã thuyên giảm đôi chút thì vui mừng vô cùng, muốn con ở lại Học viện Ma pháp St. Paders không phải trở về nữa. Nhưng cha nghĩ rằng con đã thành niên, có quyền tự quyết định tương lai của mình. Là một người đàn ông, gánh vác trách nhiệm cũng là quang vinh. Con là con của cha và mẫu thân con, cũng là Vương tử của Langzan, có đầy đủ trí tuệ và lòng dũng cảm để hạ quyết định vận mệnh của mình.Nếu nghe theo lời mẫu thân con, Gucci mang theo châu báu đủ để mua một hòn đảo nhỏ ở phía nam của Đế quốc Kanding, để con sung túc cả đời. Dòng họ You để cho con truyền thừa đến đời đời. Đây cũng là tâm nguyện của cha.
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Đoàn Mậu Sinh chết rồi, chết trong im hơi lặng tiếng, chết trên giường vợ bé nhà mình. Chuyện vừa thông báo, huyên náo xôn xao toàn bộ Mậu Thành, trên bản đồ Mậu Thành không phải tên là Mậu Thành, nguồn gốc cái tên do dân bản xứ gọi. Mậu, đương nhiên là Mậu trong Đoàn Mậu Sinh. Không ai có thể quản lý nơi này, Đoàn Mậu Sinh một tay che trời, bây giờ vua một cõi chết rồi, chỉ để lại tài sản kếch xù, và ba thằng con trai. Một người do vợ cả đã chết tám năm sinh, hai người còn lại do Vương Trân sinh, là vợ bé Đoàn Mậu Sinh trắng trợn dẫn về nhà không lâu sau khi cưới.Ba người ngồi trong phòng khách, Đoàn Hạc Diên bưng chén trà lườm Vương Trân một cái: “Bố không để di chúc lại, chuyện này giao cho luật sư đi làm đi, Đoàn Hạc Thừa tôi không thể trêu vào, tôi lấy phần tôi là được, các người muốn làm gì đừng lôi tôi vào.”. “Có phải lá gan anh quá nhỏ rồi không?” Đoàn Hạc Đình tựa trên ghế sofa: “Chia tài sản kiểu gì đều là chúng ta chiếm phần hơn, trước kia có bố cho hắn chỗ dựa, giờ bố cũng chết rồi, anh em chúng ta bên nhau, chẳng lẽ không làm hắn chết được?” Vương Trân nhíu mày trừng cậu ta: “Con nói ít thôi.” Vừa dứt lời, hai cánh cửa gỗ dày nặng của nhà họ Đoàn “rầm” một tiếng mở toang hoang. Vương Trân bị dọa đến nỗi run rẩy đứng dậy, dáng vẻ phục tùng rũ mắt quay đầu, nhìn hai người đi tới, nhỏ giọng nói: “Hạc Thừa về rồi.”
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tâm Hương Tung | Đam mỹ | Hoàn thành
Bởi vì từ nhỏ đã không cảm thụ được sự yêu thương từ cha mẹ, Lâm Gia Nhạc vì thế nuôi một giấc mộng, đó là có thể tìm được một cô vợ dịu dàng, săn sóc, sinh một bé con trắng trẻo đáng yêu. Mong ước của cậu chính là có một gia đình của riêng mình, cậu sẽ dồn hết tình yêu mình đã thiếu hụt vào đó. Cậu mơ về một gia đình mà mọi người đều yêu thương nhau, hoà thuận vui vẻ.Cậu vẫn luôn nỗ lực vì mục tiêu này, nhưng mà kế hoạch vốn là thứ không thể tránh khỏi những biến hóa… Đây là câu chuyện phấn đấu của một tiểu thụ bi đát, đương nhiên, không thể thiếu ôn nhu săn sóc công. Truyện này văn phong chậm rãi, chủ đạo văn chương ấm áp. Nội dung: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, trướng niên nhược thất, chủng điền văn.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Thanh Loan Cửu Tiêu | Khoa huyễn | Hoàn thành
Mây đen dần dần bao phủ khắp bầu trời thành phố A, thành phố không bao giờ ngủ, ánh đèn đường sáng ngời hệt như mạng nhện dọc theo các con đường từ trung tâm sầm suất kéo dài ra xung quanh, từ từ len lỏi đến vùng ngoại thành. Tia chớp lóe sáng trên tầng mây, tiếp theo đó là ầm một tiếng thật lớn.Mưa to như trút nước. Rạng sáng bốn năm giờ, bên cạnh khu nhà cũ an tĩnh, mọi người đều đang say giấc. Màn mưa dày đặc che chắn đi ánh đèn đường lờ mờ đồng thời xối ước những tòa kiến trúc cũ kĩ cùng những tấm biển quảng cáo.Tiếng mưa ào ào cùng âm thanh giọt nước đập vào cửa sổ đôm đốm quấy nhiễu giấc mộng đẹp của mọi người. Những người đang say ngủ trong tiểu khu không khỏi trở mình, lầm bầm vài tiếng rồi nhắm mắt ngủ tiếp, hoàn toàn không nghe thấy tiếng kêu cứu cùng than khóc xen lẫn trong tiếng mưa.
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Mộc Dung | Ngôn tình | Hoàn thành
Một câu chuyện tình trớ trêu giữa cô thư ký nhỏ và tổng giám đốc lạnh lùng. Trước kia, cô từng bị một người đàn ông phản bội. Tưởng chừng như sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa, thì ông trời lại thật biết cách trêu người. Cô mang trong mình một thân phận mới là một cô thư ký, nhưng cô lại gặp lại tên đàn ông đó ở cương vị là một tổng giám đốc. Không chỉ có vậy, cô còn là thư ký cho anh?! Duyên phận thật sự là một thứ kỳ lạ!
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Thượng Quan Hiểu Tinh | Linh dị | Hoàn thành
Hồn phách vô tri vô giác, quỷ sai lại nhìn không chớp mắt, thấy có điều ác đều đem từng tội ghi lại, sau đó trở lại trong điện, hồi báo cho phán quan. Phán quan liếm một cái vào bút phán quan rồi ở trên sổ sinh tử vẩy mực múa bút. Chốc lát sau, trình lên cho Diêm La Vương.Lúc này, Diêm La Vương ngồi trang nghiêm trên Diêm La điện trông càng thêm vẻ âm trầm khủng bố. Hai quỷ sai mặt không thay đổi đem hồn phách kia kéo đi. Leng keng leng keng, hướng tầng thứ sáu địa phủ Uổng Tử Thành mà đi. Ra cửa điện là một con đường đá xanh uốn lượn khúc chiết được bao phủ trong sương mù dày đặc. Bên đường thúy trúc, hoa hồng như ẩn như hiện, ngẫu nhiên nghe thấy nơi xa truyền đến một hồi thanh âm quỷ kêu khóc thê lương.Tiếng cười bén nhọn chói tai, hồn phách đi phía sau vẫn vô tri vô giác, tựa như một con chó nhỏ bị người dùng lực kéo đi, lảo đảo đi về trước. Thẳng đến một cửa thành gạch xanh, mới thả chậm cước bộ. Thành này cao vút trong mây, bên trên viết ba chữ lớn màu huyết hồng “Uổng Tử Thành”. Hai quỷ sai đi qua đại môn màu đỏ thẫm, một đường bay qua.Uổng Tử Thành như thường ngày rất náo nhiệt. Trên đường cửa hàng, gia trạch quỷ ảnh trùng trùng, các loại quỷ khóc sói gào, bóng trắng tung bay, một mảnh quỷ khí dày đặc.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Lục Dược | Ngôn tình | Hoàn thành
"Đồng Phục Cùng Áo Cưới" của tác giả Lục Dược kể về một cô nữ sinh mang tên Du Thanh Quỳ vừa chuyển đến ngôi trường mới Lục Trung để tiếp tục con đường học vấn của mình. Chỉ sau một ngày, cô đã trở thành tâm điểm chú ý của cả ngôi trường. Nếu phải chọn một hình ảnh để diễn tả cô, thì mặt trời là lựa chọn thích hợp nhất. Cô vừa xinh đẹp, lại còn có tính tình nết na, hiền lành. Cô tỏa sáng hệt như một ánh mặt trời thực thụ.Tuy nhiên, sau này cô mới biết, thích một người là tự biến mình trở thành một bông hoa hướng dương, luôn hướng về người mà mình yêu thương, luôn mãi ngóng trông theo ánh mặt trời của chính mình. Cô tình cờ gặp Thời Diệu vào thời điểm không ngờ nhất, thế nhưng người ấy lại trở thành người đồng hành cùng cô suốt quãng đường đời còn lại, cho đến khi đầu bạc răng long.Một ngày, trong phòng ngổn ngang mấy bức tranh, Thời Diệu đè cô lên giá vẽ, cắn tai cô rồi thì thầm: "Thật trùng hợp, cậu cũng là ánh mặt trời của mình." Ngay lúc ấy, cô biết rằng mình đã không thể thoát khỏi con người này được nữa. Từ ở sân trường cho đến ra ngoài xã hội, từ lúc mặc bộ đồ đồng phục học sinh đến lúc khoác lên mình chiếc váy cưới tinh khiết thật đẹp. Cậu là bạn, cũng là ánh mặt trời của mình.
13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Tuyết Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Du Yến chính là dạng người thích đâm đầu vào chỗ chết. Cũng chính vì thế thời điểm kiếp trước cô đã đưa bản thân đặt chân vào ngõ cụt. Ai cũng bảo cô quá ư nghịch ngợm, thích chuốc họa vào thân, tự hại chính mình... Ờ, cũng có vẻ đúng đấy chứ nhỉ. Mình làm thì mình chịu thôi, sợ gì, khóc lóc gì đâu mà.
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Thủy Thanh Thiển | Ngôn tình | Hoàn thành
Nàng là Cung chủ Ma Cung xinh đẹp; lông mi dài,đôi mắt sáng ngời, đôi môi nhỏ nhắn, cả người nàng như một bức tranh phong cảnh xinh đẹp bậc nhất. Mặc dù nhan sắc xinh đẹp tuyệt trần nhưng lòng dạ nàng thì không giống với vẻ bề ngoài. Bên ngoài nàng hiền lành xinh xắn là thế, nhưng trong thâm tâm nàng là một con người vô cùng độc ác nham hiểm. Nàng đã giết công chúa phế hoàng hậu, đoạt vị đăng cơ. Hắn là một hoàng tử câm, thân thể lại ốm yếu. Đoạt ngôi vị Hoàng đế, chinh phạt tứ quốc, quân vương thiên hạ. Nàng chỉ yêu mình hắn, trái tim nàng chỉ mở một lần, đón hắn vào không muốn thả hắn ra. Nàng đã giúp hắn đoạt được ngôi vị đế vương.
24.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
A? Nàng như thế nào mà lại xuyên không rồi? Nàng rõ ràng là ăn ở rất hiền lành a? Oan có đầu, nợ có chủ, nhưng mà cớ sao nàng cũng bị vạ lây như thế này? Ai đó mau tới nói cho nàng biết, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra a? Thật là muốn đập đầu vào gối chết quách đi cho rồi! Này, xuyên không thì xuyên không thôi chứ, cớ sao số phận của nàng lại là cực đại bi thảm đến như thế này hả? Nàng là xú nữ? Tại sao nàng lại là xú nữ? Lại còn bị người đời phỉ nhổ đến nỗi mất hết cả mặt mũi nữa, thật là đáng giận!
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00