Dr. Solo | Đam mỹ | Hoàn thành
Chúng tôi vừa đi dạo vừa ăn uống, đi tới lúc trung tâm thương mại cũng đóng cửa, trên tủ kính phản chiếu hình ảnh hai chúng tôi, tôi rất muốn kéo Quý Thi lại, chỉ vào tủ kính hỏi đùa “Có giống một đôi tình nhân không”, nhưng cho dù là nói giỡn, tôi cũng không sao cất lời. Hơn 11 giờ đêm, Quý Thi nhận được cuộc gọi của Salinger, nói A Lam lại thất tình uống say trong quán bar, một mình ảnh không giải quyết được, gọi Quý Thi khẩn cấp tới giúp.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Kiên Giáp Cốt | Đô thị | Hoàn thành
Khi ấy anh còn không tin, bây giờ nhìn lại, cảnh tượng trước mắt khiến anh căn bản không tin không được. Khắp phòng đều la liệt những tấm ảnh chụp người khác, mà cái cảnh Phương Mặc nằm giữa đống ảnh kia để mượn rượu giải sầu, không cần nói nhiều cũng hiểu. Hứa Diên hiếm khi nở một nụ cười: Tốt lắm. Hiện tại, anh “vinh dự” được trở thành thế thân của người Phương Mặc thích, hơn nữa còn là loại cực kỳ cao cấp.Anh đến gần nâng Phương Mặc dậy, có lẽ là để nhớ kỹ sức nặng trên vai, thang máy anh cũng không đi, từng bước từng bước đưa hắn xuống lầu. Nhét tổng giám đốc Phương quen sống an nhàn sung sướng vào ghế sau xong, anh lái xe về nơi gọi là “nhà” của hai người. Trước đây Hứa Diên từng nói với Phương Mặc rằng không cần phải mua nhà mới, sống ở nhà anh cũng được rồi, hai người cũng không nhất thiết phải sống cùng nhau. Một người là vận động viên bơi lội tài năng, người còn lại là ông chủ xí nghiệp tiếng tăm khắp nước, hai người qua lại thân thiết cũng không phải điều tốt.Lúc ấy Phương Mặc chỉ cười, chôn đầu vào cổ anh, âm thanh dịu dàng săn sóc vô cùng:” Anh muốn ở gần em hơn”. Sống chung thì sống chung. Hứa Diên tự cảm thấy mình rất tận tình tận nghĩa, đem Phương Mặc lên giường, sau đó mới bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Bây giờ Hứa Diên lại chợt nhận ra lợi ích của ngôi nhà chung này, vì nếu hai người tiếp tục sống ở nhà anh, tình huống này thực sự rất khó xử.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Vu Triết | Đam mỹ | Hoàn thành
Giấc ngủ của Tôn Vấn Cừ vẫn luôn không tốt, rất khó vào giấc, hát bài hát ru, đếm cừu cũng không dễ dụ mình đi vào giấc ngủ, con kiến trong phòng vừa nấc một cái hắn đã lập tức tỉnh. Từ khi bị cha vứt tới cái chỗ chết tiệt này, đã ba năm rồi hắn chưa từng ngủ say được một lần. Sáng sớm sáu giờ đã bị công nhân đánh thức, không bị công nhân đánh thức thì cũng bị quản lý Trương phòng bên đánh thức, kể cả những người này không tạo ra tiếng động gì, con gà nuôi ở nhà đối diện có thể phát điên lên mà bốn giờ đã gáy sáng làm hắn tỉnh. Gáy gì mà như cười. Còn cười đến mức không ngừng được.Ngày hôm nay, theo lệ thường, không ngủ lại được, không chỉ có không ngủ được, mơ màng cũng chẳng được luôn, cửa phòng hắn bị gõ vang. Ba tiếng lộc cộc lộc cộc lộc cộc, sau đó là một câu nói dồi dào năng lượng: "Quản lý Tôn! Có người tìm cậu này!" Vừa nghe giọng đã biết người nọ là lão Lương, từ ngày cái công trường khai thác đất sét cao lanh của ba vừa được dựng lên đã ở đây rồi, nói chuyện như sấm đánh, đánh nhau cũng không cần dùng tay. Quản lý Trương không biết Mã Lượng, thế nhưng cái tên này, đối với hắn, vào giờ phút này, có ý nghĩa không hề bình thường, chính là ý nghĩa có thể khiến người ta trong nháy mắt hất chăn nhảy từ trên giường xuống, để trần mặc mỗi cái quần cộc đã ra mở cửa.
19.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Công Đảng Nhục Khống | Sắc | Hoàn thành
Tâm tư bị đoán trúng, hoàng thượng khó chịu trừng mắt nhìn tổng quản thái gián, hừ mạnh một tiếng, đem người đều cho lui ra ngoài, bản thân ngồi trên long ỷ hạ hỏa, không lâu sau bên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa nhè nhẹ, hoàng đế cuống quýt cầm tấu chương trên bàn làm bộ phê duyệt, hằng giọng cho người tiến vào. Tiểu Lạc công công trong miệng Lý công công tiến vào, tiểu thái giám phía ngoài liền đóng cửa lại. Tiểu Lạc công công tướng mạo trắng nõn, cho dù cũng mặc cung phục của thái giám, cũng có thể lộ ra khác những người còn lại. Cử chỉ cung kính ầm trên tay bưng chung đặt trên ngự án (bàn dài của vua), “Bệ hạ, đây là bát canh mát lạnh, đặt bên trong khối băng một canh giờ, khí trời nóng khiến hỏa khí của bệ hạ nổi lớn, uống chút để giảm bớt thời tiết nóng đi!”Vẫn luôn dùng dư quang liếc trộm hoàng đế của y, bệ hạ thả xuống sổ xếp, dửng dưng như không lật nắp, một luồng khí lạnh phả vào mặt, hỏa khí vừa rồi cũng lui đi vài lần. Cũng không biết bát canh kia có tác gì, hoàng thượng đón lấy lại có thêm kiên nhẫn, không bởi vì chuyện vặt trong tấu chương mà nổi giận, chỉ là ánh mắt không khống chế được nhìn một chút người đang quỳ gối bên chân đang xoa bóp cho hắn, đôi tay thon dài trắng nõn đè lên cái đùi lớn cùng tỏa ra từng trận nhiệt, hỏa khí giảm đi lại từ nơi thống hận dưới đáy kia truyền khắp toàn thân.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Nguyệt Hạ Tang | Khoa huyễn | Hoàn thành
Đây là tình cảnh mà bất cứ người địa cầu nào chứng kiến đều sẽ bị dọa vỡ mật: đứng trong chiến hạm vũ trụ đại biểu cho công nghệ cao nhất vũ trụ, xuyên qua hộ giáp chiến đấu hợp kim mật độ cao có thể thay đổi màu sắc tùy theo bối cảnh, vị chiến sĩ đang lười biếng dùng chân sau gãi xong lỗ tai rồi lại gãi cái bụng, chính là một con khủng long.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Nguyệt Lệnh Thượng Huyền | Tiên hiệp | Hoàn thành
Liễu Ký Minh, người nức tiếng cả giới tu tiên, chưởng môn trẻ nhất của phái Thương Vũ, mới niên thiếu đã đạt tới nhất đại kiếm tu, còn trẻ tuổi mà đã tới tu vi Hóa Thần, là chỗ dựa vững chắc nhất trong cuộc đời tu tiên chậm chạp của cô, chưa kể còn là người cùng cô cộng kết minh thề, là đạo lữ song tu cùng vong thân hoặc cùng thăng tiên với cô.Tạ Cẩn Du trợn mắt nhìn trà bánh bày trên bàn, lòng dạ rối bời suy ngẫm về thông tin mà mình mới nhận được, trước mặt là món bánh hoa mai xinh xắn bao lấy phần nhân ngọt ngào, tỏa ra mùi thơm phức nóng hổi.Phần lớn đệ tử của phái Thương Vũ đều đã ích cốc, thế nhưng trên "Văn Ngọc Phong" nơi ở của Liễu Ký Minh vẫn xây một căn bếp nhỏ, nghe đâu là chuẩn bị riêng cho cô, chưởng môn phu nhân thích nhất là ăn uống, Liễu chưởng môn vung tiền như nước, điều này chẳng phải là bí mật gì trong phái Thương Vũ cả.
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Thiên Tử Khả Lam | Xuyên không | Hoàn thành
Chuyện này, khi kể ra chắc hẳn ai cũng cảm thấy kinh ngạc đến mức khó tin. Một người như cô, rõ ràng là không cùng một thế hệ với người của thế giới này. Cô đến từ thế kỉ hai mươi mốt - thế kỉ của những khoa học tiên tiến hiện đại, nơi con người làm chủ hết thảy, nơi có những bộ óc thiên tài. Cô được người người cưng chiều giống như một nàng công chúa, nâng trên tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan, có ai là dám làm cho cô phật lòng? Cuộc sống của cô tốt đẹp như vậy, chắc hẳn trời cao không chịu được cảm giác nhìn thấy cô được hết mực ưu ái, cho nên mới muốn đày đọa cho cô kết thúc sinh mệnh sớm sớm một chút. Cô đi máy bay, máy bay gặp sự cố khiến cho cô thiệt mạng. Nhưng không đúng! Cô rõ ràng là đang đi du lịch, thật sự là chỉ đi "du lịch" mà thôi, còn định cư hay không thì cô chưa biết. Chỉ khác nhau ở chỗ, người ta đi nước ngoài du lịch, còn cô thì nhảy vọt mấy nghìn năm ánh sáng để trở về thời cổ đại mà thôi. Mọi thứ đối với cô mà nói thực sự là quá mới mẻ, khiến cho cô không thể nào phân biệt được đâu là thực, đâu là mơ. Thật sự là quá máu chó rồi!
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Ti Trúc Vô Âm | Cung đấu | Hoàn thành
Gặp nhau là duyên hay là phận, không phải ngày một ngày hai là biết được. Có những việc, chúng ta tưởng chừng như đã nắm rất rõ ở trong lòng bàn tay, nhưng kì thực, hoàn toàn là do chúng ta tự ảo tưởng. Người ta nói cấm có sai, yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Gặp nhau, yêu nhau chính là khoảnh khắc thiêng liêng của con người. Khi đó, điều gì ta cũng sẽ cảm thấy thật đẹp, thật ý nghĩa. Một người biết yêu là người hiểu được giá trị đích thực của tình yêu. Một người yêu sâu đậm một người là người có thể tình nguyện vì người kia mà trả giá. Dù cho có sung sướng hay nghèo khổ, cũng sẽ giống như lời tuyên thệ khi đứng trước Thánh đường, cùng nhau nắm tay, vượt qua những chặng đường đầy bão giông của cuộc sống.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Thiên Lại Chỉ Diên | Khoa huyễn | Hoàn thành
Có một câu chuyện, câu chuyện thần kì. Có một câu chuyện, câu chuyện tạo nên mối nhân duyên. Không cùng nòi giống, nhưng lại cùng có trái tim. Ngỡ tưởng chỉ đơn giản là gặp nhau rồi quên đi, vậy mà hóa ra lại là kí ức của cả một đời. Nếu như dùng cả sinh mệnh để đổi lấy niềm hạnh phúc, có ai tình nguyện hi sinh? Tình yêu rất thần kì. Nó bao gồm đầy đủ xúc cảm của con người: hỉ, nộ, ái, ố, không gì là không biểu đạt. Đó chính là sự khác biệt của người đang yêu và người chưa biết yêu.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Mặt trời lớn gấp đôi mặt trời nơi khác, mặt đất tựa như cái vỉ hấp khổng lồ, cách một lớp đế giày thật dày mà bàn chân vẫn bỏng rát. Không khí nóng dường như chưa chưng cho máu trong người đều bốc hơi lên hết thì chưa chịu bỏ qua, cảnh vật phương xa qua làn hơi nóng biến thành ảo ảnh.
17.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Vũ Điền Quân | Đam mỹ | Hoàn thành
Mùa xuân, vạn vật sinh sôi, là mùa tràn trề sức sống. Mùa xuân ở G thị có chút lạnh, cho dù là mặt trời nhô lên cao chiếu đại giữa trưa, độ lạnh trong không khí vẫn tràn ngập như trước, thời điểm Tạ Nghiêu Thần mang theo một thân lạnh cóng mệt mỏi xách hai cái hộp cơm còn tỏa nhiệt trở lại ký túc xá, Chu Nam Quân vẫn cứ nằm ở trên giường gắt gao bọc chăn quanh người ngủ đến là ngon. Tạ Nghiêu Thần lắc đầu cười, đối với cách làm việc và giờ nghỉ ngơi của Chu Nam Quân có chút bất đắc dĩ, hắn buông đồ trong tay xuống, ngẩng đầu đi gọi Chu Nam Quân đang ngủ ở giường trên.Chu Nam Quân lớn lên thực thanh tú, thậm chí sự thanh tú dường như nằm ở cảnh giới giữa nam và nữ, khuôn mặt cậu bỏ xa những nam sinh nhẵn nhụi, nhất là ánh mắt hoàn hảo hơn nhiều so với nữ sinh, vô cùng đẹp, đuôi mắt cong lên rất giống hoa đào, đôi mắt như cánh hoa, lúc an tĩnh tựa như hoa đào trong gió xuân, một khi cười rộ lên, lại giống nguyệt nha quải ngọn liễu. Chu Nam Quân cận thị nặng nhưng lại cố tình không đeo kính mắt, mỗi lần nhìn, mắt cậu sẽ hơi hơi híp lại, cho nên ánh mắt có chút mê ly, hơi nước mông lung tự say phi say, dường như nhìn ai cũng đầy tình ý. Hiện tại Chu Nam Quân đang dùng ánh mắt như thế nhìn Tạ Nghiêu Thần.
16.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Diệp Lạc Vô Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Làm bác sĩ đã lâu, chứng kiến nhiều bệnh nhân đến rồi đi nên tôi dần học được cách lãng quên, mà cho dù có nhớ người đó sâu sắc thế nào thì cũng học được cách không nhớ nữa. Tuy nhiên, cách đây ba tháng, khi lại đi ngang qua phòng bệnh VIP 3305 của khoa Xương khớp, tôi vẫn không kìm chế được mà nhớ đến Lâm Vũ Dương, nhớ đến lần đầu tiên gặp cậu ta, lúc cậu ta đang cắm cúi tập trung tinh thần làm bài ôn thi đại học.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Hương Tiểu Mạch | Đam mỹ | Hoàn thành
Mạnh Tiểu Bắc sinh tại thung lũng phía Tây núi Kỳ Sơn, tỉnh Thiểm Tây. Lúc cậu sinh, trời đã nhá nhem tối, ráng chiều nhuốm đỏ cả sườn núi phủ dày những lớp đất sét vàng được bồi đắp nên từ vạn năm qua, những em bé vội vàng lùa dê trở về, tiếng dân ca thê lương văng vẳng vang vọng khắp triền núi hòa cùng tiếng động cơ ầm ầm rền rĩ không dứt, phía xa chân trời lóe lên từng dải lụa ánh sáng chói đỏ rực rỡ. Chiều tối ấy, mẹ cậu vẫn đang trực ca, ở trong phòng trực máy ngay tại cửa nhà xưởng nghe nốt cuộc điện thoại cuối cùng, bàn tay cầm máy nặng nề, bụng đau nhói, thì thào nói: “Chết mất thôi, chẳng lẽ sắp sinh rồi sao.”Người đang điện phía đầu kia là người thị trấn, cao giọng quát: “Hả, cô bảo gì cơ? Cô có phải người phụ trách không?… Đây là chỉ thị của cấp trên, ngay lập tức sẽ có người được cử đến xưởng kiểm tra tình hình công việc, liên quan tới chỉ tiêu sinh viên của bên trên. Tìm người phụ trách lại đây ngay cho tôi!…” “Vâng, ông chờ cho một chút ạ.” Mã Bảo Thuần chuyển cuộc gọi sang máy nội bộ rồi buông điện thoại xuống, gắng gượng đứng dậy, tự đỡ lấy người, cố nhích vài bước đến sân, vịn vào cây đại thụ, cố sức kêu lên: “Trưởng ban, cấp trên vừa điện đến, bảo tìm phó ban, e rằng có việc gấp, ông xem xem giùm tôi với.”
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Bạch Nhất Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Ánh mặt trời ngày thu tươi sáng, trời cao xanh thẳm. Bởi vì ở ven biển, vào mùa thu, thành phố Hồng [1] cũng không khô ráo, độ ẩm trong không khí vừa đủ, những cơn gió lành lạnh thổi vào thành phố phồn hoa đô hội. Trước cửa viện Nghiên cứu Tội án [2] thành phố Hồng, một cô gái trẻ tuổi với thân hình thon thả xuất hiện, ngũ quan tinh xảo, tóc dài xõa ngang vai, sống lưng rất thẳng, áo khoác màu vàng nhạt, áo sơmi màu trắng, quần tây màu đen, một bộ trang phục công sở đúng chuẩn, đơn giản mà không qua quýt. Trước ngực cô là một chiếc khăn quàng cổ lụa màu cam, khiến cho gương mặt như sáng bừng lên, trong cơn gió thu, có vẻ uyển chuyển nhẹ nhàng mà phóng khoáng. Ninh Trừng đứng ở cửa, hít sâu một lần nữa, mùa này, trong không khí chắc là tràn ngập hương hoa quả. Trong đầu cô nhanh chóng hiện lên hình ảnh quýt treo đầy đầu với ánh vàng rực rỡ, nhưng nhanh chóng biến mất.Mùa đẹp, thành phố đẹp, nhất định sẽ là một khởi đầu tốt đẹp.Cô cảm thán trong đầu, không ngừng ra hiệu cho mình, hít sâu rồi thở ra vài lần cũng không thể bình ổn cảm xúc căng thẳng. Trong tay cô cầm quả quýt, đã bị độ ấm của lòng bàn tay cô làm nóng lên. Cô đặt quả quýt dưới mũi, ngửi một hơi, rồi lại ngửi thêm một hơi mới cất quả quýt vào trong túi xách đeo vai, đi vào viện nghiên cứu. Trong đại sảnh tầng một, có hai người đang đứng nói chuyện gì đó với nhau.
19.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nữu Nại Đường | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hóa Ra Yêu Em Lại Đau Đến Vậy của tác giả Nữu Nại Đường. Khách sạn Đế Hào, phòng tổng thống.Tô Nhược Vân ngồi trên chiếc giường Kingsize, tay nắm chặt mép váy, sắc mặt tái nhợt.Đột nhiên, ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân trầm ổn, cơ thể cô run lên, ngẩng đầu, nhìn thấy cửa phòng mở ra, một người đàn ông cao lớn bước tới.Ánh đèn u ám chiếu vào gương mặt sắc sảo rõ ràng của người đàn ông, trong chốc lát, Tô Nhược Vân như bị sét đánh, đờ người ra.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Hệ Thống Nghịch Tập Của Nữ Phụ hay Ta Ở Hiện Đại Làm Đại Boss.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Bạch Khuông Lương Thái Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Luyến Nhân Vọng Tưởng của tác giả Bạch Khuông Lương Thái Tử. Người yêu tôi mắc bệnh, là chứng rối loạn hoang tưởng.Anh ấy coi tôi là kẻ thù của anh ấy, kẻ thù không đội trời chung người mà anh ấy ghét nhất.Tôi đã diễn với anh ấy ngày này qua ngày khác.Cho đến một ngày, tôi diễn không nổi nữa rồi.Tôi được chuẩn đoán mắc phải căn bệnh ung thư.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Truy Quang hay Yến Kinh Khuê Sát.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Án Bách | Tiên hiệp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đan Dao của tác giả Án Bách. Đan Dao vốn không có tên, nàng là một gốc sen hồng trong hồ Dao Quang.Hồ Dao Quang nằm ở núi Côn Lôn, truyền thuyết rằng tiên trên trời đánh rơi một cái trâm ngọc, vừa hay rơi vào trong hồ nước này, hồ Dao Quang liền hiện ra bảy màu sáng quý mỗi khi mặt trời mọc, là cảnh lạ nhân gian.Nhắc tới cũng lạ, mặt hồ Dao Quang rộng chừng mười dặm, nhưng không thấy con cá hay cây cỏ nào sống trong đó, quả thật là chuyện lạ.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Sau Khi Xuyên Vào Trò Chơi Cyber, Tôi Thành Công Soán Ngôi Boss của cùng tác giả.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Vũ Quá Bích Sắc | Đô thị | Hoàn thành
Những năm gần đây, bọn họ đã hôn nhau vô số lần, nhưng mà nụ hôn hôm nay khiến hai người không hẹn mà cùng có cảm giác khác hẳn lúc trước. Cách đó một hành lang, là hiện trường hôn lễ long trọng, chú rể anh tuấn cùng cô dâu xinh đẹp nắm tay nhau tiếp nhận lời chúc phúc của mọi người. Bọn họ thản nhiên bộc lộ tình yêu của mình ra. Mà hành lang bên này, hai người đã dắt nhau đi qua gần ba mươi năm, chỉ có thể trốn trong gian phòng nho nhỏ, dùng thanh âm chr có đối phương nghe được nói một câu “Anh yêu em”.
19.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Vu Triết | Đam mỹ | Hoàn thành
"Cô trầm mình xuống, nước dần dần vây lấy thắt lưng rồi đến ngực, tới bả vai, cái lạnh thấm dần vào thân thể, sau sự đau nhói là mê man. Lòng sông dưới chân gồ ghề với đám rong bèo rậm rạp dài đến tận thắt lưng, cách một lớp vải quần vừa dày vừa nặng cũng có thể cảm nhận được sự dày đặc và dẻo dai của chúng, cô cảm thấy mỗi cái nhấc chân động tay đều dần dần trở nên nặng nề.Nước tràn vào khoang miệng, vào khoang mũi, lỗ tai, không mảy may thương xót nhanh chóng mang theo sự tuyệt vọng và lạnh lùng ăn mòn nốt hơi thở cuối cùng... Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô bắt đầu ra sức giãy dụa, ngửa đầu, liều mạng muốn lui về phía sau, hoặc trồi lên trên... Nhưng cô đã bị giam chặt xuống đáy sông, không thể cử động được thêm chút nào, cánh tay mỗi lần quơ loạn đều giống như chém bừa vào một miếng thạch khổng lồ, chân lại không cách nào thoát ra được, cái đám màu xanh này vốn dĩ chỉ cần bứt nhẹ một nắm cũng có thể đứt mà giờ biến thành dây thừng cực kì bền chắc...
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Mê Dương | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện [Thánh Quốc Thần Thú Hệ Liệt] – Bộ 4 – Thần Hồn Điên Đảo là một tựa truyện hay thuộc thể loại đam mỹ hiện đại, nhất thụ nhất công, HE.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20