Điền Long Long | Xuyên không | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xuyên Nhanh Công Lược của tác giả Điền Long Long. Mễ Lạc Tranh tỉnh dậy từ trên chiếc giường đệm cũ kĩ,dường như vẫn còn mơ màng liền đưa mắt nhìn ngó xung quanh.Phải rồi,cậu đây là đang làm nhiệm vụ hệ thống giao cho mà.Kể ra cũng số khổ thiệt,vừa tốt nghiệp chưa kịp bước lên đỉnh vinh quang thì trượt xà phòng mà chết.[Đinh...chuẩn bí tiếp nhận kí ức nguyên chủ và nội dung thế giới]Tức thì một cơn đau buốt liền truyền vào não cậu,từng dòng kí ức và hình ảnh xa lạ cứ thế hiện hữu.Nguyên thân tên Thẩm Hào Nguyệt,là một bình hoa vô dụng điển hình của giới giải trí.Cũng như cậu vừa tốt nghiệp ra ngoài dạo thì tình cờ gặp được người đại diện của Gia Thành, một công ty giải trí hàng đầu trong nước. Do có vẻ ngoài tốt liền thuận lợi kí hợp đồng, nhưng khi đi đóng phim thì mới phát hiện ra bản thân vô dụng.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Bạc Vụ hoặc Sống Thêm Một Kiếp Vẫn Phụ Tấm Chân Tình.
63.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Bạn đang đọc truyện Tiên Trà Quan Ký Sự của tác giả Vu Vũ. Phong Nghi sơn hạ Bạch Thủy trấn, là nơi mây khói che lồng, ba mặt núi vây quanh, một mặt thủy loan địa phương. Nơi này cách Q thị trung tâm thành phố bất quá hai mươi km, một bên là náo nhiệt chen chúc thành thị, một bên là tịch liêu thanh nhàn hương trấn.Sau giờ ngọ, Hà Thanh ngồi trong xe chị họ, nhìn trên lối đi bộ lớn có các nông phụ đang phơi nắng hạt thóc, kia một chỗ màu vàng óng, cách cậu từ từ đi xa, chỉ có nông phụ trên nón rộng vành cắm một nhánh hoa hồng, nắng gắt không dễ dàng dịu xuống. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Dưa Bở Được Mùa hay Vân Việt Vãng Sự của cùng tác giả.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tử Trạch Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gặp Được Ngày Mai của tác giả Tử Trạch Hoa. Ai cũng nói ngày mai sẽ tốt hơn, nhưng ai có thể chắc chắn, “ngày mai tốt hơn” của tôi sẽ đến với tôi đây?Ai có thể chắc chắn tôi có đủ dũng cảm để kiên trì cho tới khi cái ngày mai tốt đẹp đó đến?Đến một ngày nào đó, cuối cùng cũng tương phùng với cái ngày mai mong đợi ấy, đền đáp những giọt nước mắt không thể kìm nén, đền đáp một nụ cười bình thản.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện A, Nắng Lên Rồi! của cùng tác giả.
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Lâm Địch Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chiến Tranh Hoa Hồng của tác giả Lâm Địch Nhi. Trì Tiểu Ảnh nghĩ, hoá ra tình yêu và tình dục còn có thể phân chia rõ ràng như vậy!Học trưởng mình thích thành người bên gối của bạn thân, mà chính mình, cũng thành quà tặng cho một người khác.Hôn nhân không phải là một thành trì vững chãi, mọi lúc mọi nơi đều sẽ có kẻ địch mạnh xâm chiếm.Trong lúc tình thế hết sức nguy ngập, anh luôn cầm chắc vũ khí. Dù là đòn ngấm ngầm hay công khai, ba mươi sáu kế, bước nào cũng phải thận trọng.Cô chưa đánh đã tự lui, trên người không còn mảnh giáp, giơ tay đầu hàng, hai tay dâng đất.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Xuân Sắc Như Thế hay Hoa Hồng Giấy của cùng tác giả.
17.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mạt Dữ Tiếu | Ngôn tình | Hoàn thành
Cuối tháng Tám, thành phố vẫn chìm trong không khí oi bức. Sau một ngày bận rộn, sau khi tan tầm Vi Tưởng về đến nhà, vừa mới cùng bạn cùng phòng kiêm khuê mật Hứa Trinh Trinh cơm nước xong xuôi, đang định thả lỏng nghỉ ngơi một lát, điện thoại liền vang lên. Là điện thoại từ bệnh viện của các cô gọi tới, cô không dám chậm trễ vội vàng nghe máy. Y tá trưởng nói tình huống hôm nay đặc thù, muốn cô lập tức đến bệnh viện.Vi Tưởng không chút do dự lập tức chạy tới, cũng may nơi cô ở cách bệnh viện không xa, đi xe không tới hai mươi phút là đến. Mới vừa lên lầu, đã thấy một người đàn ông vóc dáng cao ráo đưa lưng về phía cô đứng ở hành lang hút thuốc, Vi Tưởng chán ghét nhíu nhíu mày, mang theo một tia không vui đi qua nghiêm túc nói: “Tiên sinh, nơi này không thể hút thuốc. Anh không biết…”Người đàn ông xoay người lại, con ngươi đen nhánh lạnh lùng nhìn chằm chằm Vi Tưởng. Trong nháy mắt Vi Tưởng không rét mà run ngậm chặt miệng, dưới sức ép khí lạnh của người đàn ông mang lại khiến cô không khỏi rụt rụt thân thể, đột nhiên không đứng dậy nổi. Nhưng mà vẫn mạnh dạn cẩn thận quan sát người đàn ông đối diện.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Ngọc Trân | Ngôn tình | Hoàn thành
Triệu Thiên Đình là tổng tài Triệu thị. Anh muốn gì là có đó, không ai có thể ngăn cản được việc làm của anh. Lúc nào cũng vậy, lạnh lùng vô cảm. Lưu Tĩnh tìm đến anh, và anh đã đồng ý. Giữa họ không có tình yêu, chỉ vì lợi ích của cả hai nên đành phải chấp nhận giao dịch. Cô là dụng cụ làm ấm giường cho Triệu Thiên Đình. Còn anh là kim chủ của Lưu Tĩnh. "Cô muốn li hôn?" "Đúng vậy."Lưu Tĩnh vội ném một phần hồ sơ xuống trước mặt Triệu Thiên Đình, ánh mắt vô cảm nhìn thẳng vào ánh mắt sâu hút kia. Bình thường cũng bình tĩnh. Triệu Thiên Đình hờ hững cầm phần hồ sơ kia lên, thấy rõ ba chữ "đơn li hôn" trên giấy cũng không nao núng. Từ khi nào Lưu Tĩnh lại được phép đưa ra đề nghị này? Cô muốn lộng hành ư? "Tôi chơi chưa chán, có muốn cô cũng đừng hòng đòi li dị." Vội ném thứ trên tay xuống, Triệu Thiên Đình lạnh lùng lên tiếng. Đâu đó vẫn có một khí thế độc tôn, bắt người khác phải nghe lời mình tuyệt đối.Chưa chán? Lưu Tĩnh là thứ để người khác chơi đùa sao? Đúng là như vậy, cô như một con rối, ai muốn làm gì cũng được, nhiệm vụ của cô chính là phục tùng anh. Những ngày chung sống với nhau sau khi đăng kí kết hôn đối với Lưu Tĩnh chỉ là dày vò, đau khổ. Cô đã cố gắng chịu đựng, cố gắng vượt qua, nhưng có lẽ mọi thứ đã chạm tới giới hạn của cô, không chịu nổi nữa rồi. Thừa nhận mình đã yêu Triệu Thiên Đình, nhưng đó chỉ là trước kia, bây giờ cô chỉ có hận anh. Tất cả là do anh, anh không tin tưởng cô, anh bỏ mặc cô khi bị ả Tố Tư xô té ngã. Chính anh đã bỏ đi mà không ngoảnh đầu lại một lần.
22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Lu Lu | Ngôn tình | Hoàn thành
"Chậc chậc! Thế là lại bị đuổi việc, ông giám đốc đáng ghét đấy, rồi cứ đợi xem có ngày..." - Tô Hiểu Du bước ra từ công ty lớn, mặt mày cau có lẩm bẩm tức giận, đầu đội trời chân đạp phành phạch dưới đất. "Thật tức điên người đi mà!" Xem ra hôm nay đúng là xui xẻo, mới đầu tháng đã bị tống ra khỏi công ty, phải đi xả xui mới được. Tô Hiểu Du tiến thẳng đến hộp đêm. "Cho tôi ly rượu nhé, như cũ!""Ok, hôm nay buồn bực chuyện gì mà lại tìm đến rượu thế này công chúa của tôi?" - Anh bồi bàn vốn tính hòa đồng, hai người cùng quen đã lâu, mỗi khi có chuyện vui hay buồn cô đều tìm đến đây mua vui. "Cậu nói xem, năm nay tôi cũng đã 24 tuổi đầu rồi, mà chuyện làm ăn cứ luôn gặp xui xẻo, hết công ty này không nhận, lại đến công ty kia cho thôi việc, tôi sắp chết đói rồi Lam Bạch à!" - nói xong cô ngẩng cổ uống hết nửa ly, vò đầu bứt tóc than vãn bể khổ."Haizz, thay vì cô đi làm, chi bằng kiếm lấy một anh đại gia nào đó mà cưới, sinh con rồi chung sống đuề huề hết đời không phải quá là hạnh phúc sao?" - Lam Bạch lại rót thêm rượu cho cô.
41.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Hi Hòa Thanh Linh | Đô thị | Hoàn thành
Trương Tư Nghị dùng tay trượt màn hình điện thoại di động, thời gian hiện rõ trên màn hình, 11:35. Lúc cậu vừa ngồi xuống là 10:40, nói cách khác, nữ sinh tóc xoăn có khuôn mặt xinh đẹp này đã trách móc cậu ít nhất một tiếng đồng hồ. Hơn nữa hình như đối phương không muốn dừng lại, cốc cà phê trước mặt cô đã hoàn toàn nguội lạnh, đến bây giờ cô không hề uống một ngụm. Trương Tư Nghị tò mò không hiểu tại sao cô nói liếng thoắng trong thời gian dài như thế mà không khát nước.Bởi vì thật sự nhàm chán, Trương Tư Nghị chuyển tầm nhìn đến nội thất và trang trí trong quán cà phê, phong cách Châu Âu đơn giản, thiết kế visual line, sử dụng vách ngăn phân vùng bàn ghế, tô điểm thêm những chiếc đèn hình ngôi sao màu xanh lục, ngoài ra vắng vẻ không có nhiều người… “Rốt cuộc anh có nghe em nói gì không?” Nữ sinh đột ngột nâng giọng cao vút lên, thu hút toàn bộ sự chú ý của Trương Tư Nghị. “A, đang nghe mà.” Trương Tư Nghị giật mình, cậu vội vàng chuyển đường nhìn trở về.Móng tay được quét sơn bóng loáng trên mười ngón tay mảnh mai của nữ sinh giống như những con bướm rực rỡ màu sắc tung tăng bay lượn trước mặt cậu, dường như cô đang hùng dũng chỉ huy cả một dàn nhạc giao hưởng sonate. Thật không may, bản sonate này đang bước vào phần hòa âm lặp lại đầy nhạt nhẽo…
47.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thanh Đoan | Đam mỹ | Hoàn thành
Hiện đại, đam mỹ, điềm văn, ấm áp, không xôi thịt, chữa lành, tinh anh ôn nhu tuấn mỹ công x tác giả thiện lương khả ái thụ, thụ mắc chứng sợ hãi xã hội, đọc giải trí, đừng hi vọng tình tiết cao trào. Câu chuyện điền văn thời hiện đại nhẹ nhàng về một chàng trai mang trong mình chứng bệnh sợ hãi xã hội là Lâm Ôn. Vào một ngày nọ kế bên nhà cậu xuất hiện một vị hàng xóm mới. Ngày nọ, cậu ở trước cửa nhà nhìn thấy người hàng xóm này bất tỉnh nhân sự nên đã nhặt về...Lớn lên đẹp trai, thôi cứ nhặt người về trước đã. Cả câu chuyện là một miếng bánh ngọt ngào, các vị cứ tuỳ tiện gặm là được.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Cẩm Chanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Cuối tháng tám, nhiệt độ không khí mát mẻ dễ chịu. Ngày báo danh gần hết hạn mà đám học sinh Thành Nam như cũ vẫn cố thủ ở cổng trường, tụ năm tụ ba, đồng phục lỏng lẻo, bộ dáng cà lơ phất phơ. Thành Nam vốn là trường nam sinh tư nhân, đến học kỳ này mới đổi thành trường hỗn hợp. Trường bọn họ dương thịnh âm suy, bấy giờ nghe sẽ có một cô gái nhập học thì như được bơm thêm máu, trong bảy ngày đều khắc thủ vững tiền tuyến chỉ để nhìn thấy chân dung của người đẹp. Ấy vậy mà một cọng tóc thôi cũng chưa được thấy.Tám giờ, mây đen ở giữa bầu trời bắt đầu tan dần, nắng sớm xuyên qua những tầng mây, gió nhè nhẹ thổi qua. Một chiếc xe hơi màu đen dừng lại ở ven đường, cửa xe mở ra thì thấy một đôi chân dài bước ra. Nam sinh tụ tập ở trên đường toàn thân run lên, hai mắt kích động tỏa sáng liếc nhìn. Thấy đó là một đôi giày thể thao nam thì mất hứng. “Hàn Lệ, cô nhỏ của con trời xa đất lạ nên con phải quan tâm đến cô ở trường đấy nhé.”Bên trong xe là một giọng nữ thanh tuyến nhu hòa nhưng lời nói là một mệnh lệnh không thể kháng cự. “Con biết rồi.” Hàn Lệ không kiên nhẫn, trả lời có lệ một câu. Chân của cậu dài, thân dựa vào cửa xe, cánh tay dài lười nhác gác trên đỉnh xe, cậu rũ mắt thúc giục: “Xuống xe, còn chờ tôi phải ôm cô à?” “Hàn Lệ!” Mẹ Hàn quát lớn, “Không được nói vậy với cô!”
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Bản Lật Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Giới truyền thông đều muốn giật tít những scandal của những minh tinh trong giới giải trí để thu hút độc giả. Và một trong những đề tài hay được thảo luận, suy đoán, thậm chí hơi có ý đồ bôi nhọ chính là việc tân ảnh đế Phong Kính không chấp nhận làm việc sau 12 giờ tối. Mặc dù ngoại hình xuát sắc, năng lực diễn xuất cũng rất chuyên nghiệp, tính cách cũng không tồi, nhưng quy tắc này của anh cũng khiến mọi người chia ra hai chiều ý kiến, nửa tò mò thông cảm, nửa chê bai, đặt điều. Nhưng dù dư luận xào xáo thế nào đi chăng nữa, anh vẫn không thay đổi. Gần đây Giang Nhiễm cảm thấy chú chó nhà mình hơi kỳ lạ, bình thường cô ôm ấp hôn hít, chó nhà cô đều cực kỳ vui vẻ lại lanh lợi, thế mà dạo này, cô vừa ôm hôn một tí, chó nhà cô như thể hóa đá vậy. Cứ đến 12 giờ đêm, nam chính sẽ hoán đổi linh hồn với chó nhà nữ chính. Đến 6 giờ sáng thì đổi lại.
17.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mạn Miêu (Martina) | Ngôn tình | Hoàn thành
Mối tình thầy trò từ xưa đến nay vốn chịu nhiều áp lực. Nhưng một mối tình nhẹ nhàng, sâu lắng trong "Tiểu Đan của giáo sư" đem đến một cảm giác khác, nhiều cung bậc cảm xúc trộn lẫn cùng vị ngọt ngào, xen lẫn đắng nồng vẫn được thể hiện rõ nét, tựa như ta nhâm nhi một tách cà phê nâu vào những buổi chiều trầm lặng.Chu Nhã Đan - sinh viên năm nhất đang lơ ngơ giữa dòng người đi ngược xuôi. Trường đại học hóa ra lớn thế này sao? Cô chẳng biết đi đâu hết. Xa xa nhìn thấy một chàng trai mặc quần áo giản dị, trông có vẻ giống giáo sư trong trường. Cô chạy lại hỏi:" Giáo sư! Giáo sư! Thầy có thể chỉ em tới phòng C không?"Vị giáo sư này quay sang nhìn, dáng người cao cao, hơn cô phải một cái đầu, anh đứng ngược sáng, gương mặt hết sức điển trai! Vị giáo sư trả lời với giọng trầm thấp:" Sinh viên mới?" Cô gật đầu lia lịa, anh nhìn thẳng, bắt đầu sải bước:" Theo tôi." Cô đuổi theo anh, chăm chú nhìn bước chân nhanh thoăn thoắt của người phía trước để rồi đâm rầm vào người ta. Anh quay xuống:" Tới nơi rồi." Chu Nhã Đan cúi gập người:" Cảm ơn giáo sư!" Ngẩng đầu đã chẳng thấy bóng dáng đâu, người này có thuật di chuyển tức thời chăng?
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Nghiên Nghiên Hạ Nhật | Ngôn tình | Hoàn thành
Sau khi gặp phải tai nạn xe cộ, Thẩm Sở Sở tỉnh dậy và phát hiện mình có một kĩ năng siêu cấp lợi hại. Chính là có thể làm người đoán nhân duyên nhaaaaa. Đừng coi thường kĩ năng này của cô. Chỉ cần nhìn chăm chú một người hoặc xem ảnh chụp của người ta, cô có thể nhìn ra được người đó khi nào kết hôn và đối tượng kết hôn là ai.Thẩm Sở Sở, tiểu minh tinh tuyến 18 cảm thấy có được kỹ năng này mẹ nàng sẽ không còn phải lo lắng nàng sẽ bị chết đói nữa rồi. Trước tiên ở Weibo tạo thế, sau đó đi mở tiệm tính nhân duyên trên Taobao. "Chồng cô là bạn thân, tháng ba sang năm kết hôn, hôn nhân của hai người sẽ hạnh phúc." "Chồng cô sắp tới sẽ xuất hiện ở cửa tiệm đồ ngọt trước cửa công ty các cô, nhớ ngồi chờ mỗi ngày." "Chờ chút... Tiểu thịt tươi hàng đầu nhà mị thế mà đã kết hôn, còn có một đứa con??""Đôi vợ chồng minh tinh mỗi ngày đều ở Weibo show ân ái của ta thế mà đã li hôn!!" OMG! Nàng đều đã nhìn thấy cái không nên nhìn! Cho đến một ngày, có một người tìm đến nàng tính nhân duyên. "Thật có lỗi thưa bà, đoán mệnh xem duyên phận, hai chúng ta lại không có." "Không phải là tiền sao? Ta trả gấp mười lần. Chỉ cần tính ra nhân duyên của con trai ta, bao nhiêu tiền đều được!" MMP! Không phải là nàng không tính, mà là vì đối tượng kết hôn của vị bá đạo tổng tài kia nhưng lại chính là nàng.
23.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tình văn | Ngôn tình | Hoàn thành
Lão Tam!! Lão Tam!!! Dậy mau lên, nắng chiếu đến mông rồi kìa!- Tiếng hét của Hạ Trúc cộng với cánh tay không ngừng lay kia của cô làm cho Đường Hi không muốn dậy cũng không được. Vị Lão Tam nào đó khẽ mở mắt càu nhàu " Chị sao vậy chứ!! có chuyện gì mà gọi em" "Ngủ gì mà dữ vậy? Coi đồng hồ đi trễ lắm rồi đó Tam Tỷ của tui""Em tự biết phân nặng nhẹ mà! Chị có biết là mấy đêm rồi em không ngủ hay không? Em đã dàn xếp xong hết việc rồi nên phải nghỉ ngơi chứ! Chị có bao giờ thấy em đi trễ hay gián đoạn công việc không? Haizzzzz" Cô làu nhàu than vãn. Thiệt tình là mấy hôm nay cô phải làm việc túi bụi vì việc của bang hội. Chỉ tại tên khốn Lão Tứ kia chọc hư việc của cô nên việc chòng thêm việc."Vậy sao?? Chị xin lỗi tại hôm nay chị định rủ em đi mua váy dạ hội chuẩn bị cho buổi dạ tiệc ngày mai nè" Hạ Trúc phấn khởi nói
17.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Cô người đàn bà lẳng lơ trong mắt anh. Vì vậy anh quay lưng về phía cô, huỷ đi hôn nhân của hai người, giết chết con của cô.... Anh tin tưởng những gì anh nghe, những gì anh thấy. Nhưng anh không một chút nghi ngờ những lỗ hổng trong kế hoạch đó, anh nguyện ý tin người khác, chứ không hề tin tưởng cô dù chỉ một chút. Kế hoạch được dày công sắp đặt kia đã đẩy cô đến đường cùng, còn anh, anh ôm lấy người phụ nữ mà cô căm hận tận xương tuỷ, cùng bước vào lễ đường... Một âm mưu được dày công sắp đặt, cô trở thành một người đàn bà dâm đãng, lẳng lơ trong mắt anh, anh hủy bỏ hôn nhân của họ, mưu sát con của cô, quay lưng ôm ấp người đàn bà cô căm hận nhất bước vào lễ đường...
18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tĩnh Thủy Biên | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phi Hành Tinh Cầu của tác giả Tĩnh Thủy Biên. Trần Lai nghe tiếng động bên ngoài nên ném hoa chạy ra xem. Cô gái nhỏ dựa vào cửa sổ sát đất, gương mặt bị chiếu sáng bừng: “Ôi! Pháo hoa kìa! Lần đầu tiên em được nhìn gần như vậy đấy! To dữ!”Thầy Chu đang quét sơn, kéo khẩu trang xuống, cười bảo: “Nhiễu sự, không phải chỉ là pháo hoa thôi à, chừng nào đến Tết bảo ông chủ phóng cho mà xem.”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Chung Tình hay Cánh Cửa Homer (Homer's Gate) của cùng tác giả.
11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Úy Không | Ngôn tình | Hoàn thành
Giang Mạn đẩy cửa văn phòng ra, phòng làm việc gồm ba người, lúc này đây hai người đang ngồi trước bàn có bộ dạng giống như những con ma không ngủ vài ngày, đối diện với máy tính ngáp liên tục."Hai người sao vậy? Lại bị Lão Vương tra tấn hả?" Giang Mạn lấy ra hộp quà mang về, cười đưa cho hai người. "Ú uầy! Em nhớ chị muốn chết." Chương Tiếu Tiếu trông thấy cô mắt liền sáng lên, vừa phấn khích nhận lấy hộp qùa ăn vặt đặc biệt, vừa than vãn, "thật không phải mà? Mấy ngày nay chị không ở đây, ngày nào lão Vương cũng bắt chúng em chết chìm trong tăng ca, hôm qua thảo luận chủ đề bản thảo mới, mãi đến hơn mười giờ lương tâm lão ấy mới trỗi dậy mà thả người."cô ấy đối diện với Bành Việt đang ngóc đầu nhìn Giang Mạn, cười nói: "không phải chị nói sáng nay mới về sao? Thế nào mà lại đi làm luôn vậy? Cũng không nghỉ ngơi hai ngày thật tốt, quay về đồng nghĩa với lại phải bắt đầu tiếp tục công việc ma quỷ." Giang Mạn cười: "Tôi cũng muốn vậy, nhưng về đến nhà mới vừa ăn cơm xong, đã bị lão Vương gọi điện thoại kêu tới, nói là lo nghĩ về việc tôi đi huấn luyện mười ngày, nghiệp vụ buông lỏng rồi, kêu mau chóng quay lại quan sát tiết mục thu âm mới." Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo liền tới. cô vừa nói xong, cửa văn phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra, một cái đầu bóng loáng như đặc vụ ở Địa Trung hải bước vào, cười vui vẻ nhìn mấy người bên trong: "Ai nói xấu tôi đấy?" không chờ ai trả lời, lại a lên một tiếng, " Giang Mạn về rồi à?"
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Phỉ Ngã Tư Tồn | Ngôn tình | Hoàn thành
Đúng thế, tôi là tú bà, mà còn không phải tú bà bình thường, bởi vì trong cái thành phố này, phàm là club được coi là nổi thì tám chín phần mười là dưới tên tôi. Cái to nhất tên Trạc Hữu Liên, chế độ hội viên, kiểm tra tư cách còn ngặt hơn cả câu lạc bộ golf. Bên ngoài đồn đại Trạc Hữu Liên rất ảo diệu, nào là suối rượu rừng thịt, nào là ngập tràn xa hoa. Chẳng qua chỉ vì ở ngoại ô nên đương nhiên chiếm được cả khu rừng núi rộng lớn, giữa non xanh nước biếc xen vào vô số lầu các. Từ ngoài nhìn vào thì hệt như khu du lịch. Nếu nói về ưu điểm thì tất nhiên là âm thanh trong phòng tốt, rượu bán hơi đắt một chút. Lúc đầu tôi còn khá do dự, A Mãn quản lý chuyện mua bán mang đến một danh sách mua hàng, cái khu sản xuất rượu nổi tiếng của Pháp đắt chết người đó vừa mua liền mua cả mấy nghìn chai. Rượu tốt để lâu thì tốn cả đống tiền. Thế này thì, cuối cùng là định mở club hay là xây hầm rượu? Lúc đang chần chừ đó vừa đúng lúc Tô Duyệt Sinh không vui, thấy tôi cầm cái danh sách ngẩn người chẳng để ý đến anh ta, đại thiếu gia càng không vui hơn. Giành lấy cái danh sách rồi liếc qua một cái, cười lạnh lùng: "Còn tưởng là chuyện gì, chỉ là mua ít rượu thôi, chẳng lẽ em không trả được chút tiền đấy?"
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Sói Xám Mọc Cánh | Ngôn tình | Hoàn thành
Ở Đại Dạ Quốc, vào hôm bé trai tròn năm tuổi đều phải được đoán định số mạng, người nhà bình thường thì tìm một gian hàng coi bói ở đầu đường cuối ngõ để đoán định tương lai cho con trẻ, mà thân phận sang quý như tiểu thế tử của phủ Trấn Nam Vương – phủ của tướng quân đứng đầu Dạ Quốc này, dĩ nhiên là phải đến nhờ Quốc sư của Đại Dạ thận trọng bói toán đoán định tương lai. Sáng sớm ngày hôm đó, cửa chính của phủ Trấn Nam Vương mở rộng, hai đội thân binh (quân lính do tự vương phủ huấn huyện và thành lập) rầm rộ hộ tống một chiếc xe ngựa hoa lệ chạy ra. Cổ xe nạm đá Vân Mẫu, càng xe khắc hoa nạm vàng, thân xe sơn màu vàng kim, là xe của Trấn Nam Vương phi. Xe ngựa đi thẳng ra cửa thành, xuyên qua trời đông giá rét gió lạnh phất phơ của vùng ngoại ô kinh thành, một lúc lâu sau, chậm rãi dừng trước cửa lớn của phủ Quốc sư. Phủ Quốc sư đã sớm phái người chờ ở nơi đó, đợi đón xe của Trấn Nam Vương phi cùng tiểu thế tử. Xe ngựa dừng lại, Vương Phi dắt một đôi hài tử xuống xe. Tay trái bà dắt chính là con trai trưởng duy nhất của bà —— thế tử của Trấn Nam Vương - Kỷ Nam. Hôm nay Kỷ Nam mới vừa tròn năm tuổi, mi thanh mục tú, cốt cách thanh khiết, mặc một bộ áo gấm xanh thẳm trân quý tươi tắn, càng lộ ra dáng người khẳng khái, còn nhỏ tuổi mà đã có một thân khí phách.
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Lê Thị Kim Huệ | Ngôn tình | Hoàn thành
Trước đây, anh thay người như thay áo. Có người ở bên anh vài tháng, cũng có người ở bên anh vài ngày, thậm chí là một đêm. Với anh, phụ nữ chỉ là công cụ ấm giường. Anh cho họ tiền, họ cho anh thể xác. Giao dịch sòng phẳng. Một ngày anh gặp cô, cô nói với anh chỉ cần anh cho cô số tiền mình đang cần, cô sẽ làm theo bất kỳ yêu cầu nào của anh. Và cô trở thành tình nhân của anh. Ngày ngày đợi anh về để thực hiện nghĩa vụ. Nhưng cô không giống với những tình nhân trước kia của anh. Cô không yêu cầu, đòi hỏi bất cứ thứ gì. Mỗi lần quan hệ xong liền dùng thuốc. Cứ như vậy mà ba năm trôi qua. "Em biết, sao hôm nay còn muốn làm trái ý anh?" "Phong Thành, em..."
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14