Cuối Cùng Thì Ta Cũng Có Thể Nhìn Thấy Chữ Viết Kì Quái

Lộ Nhân Tân | Trọng sinh | Hoàn thành

Quý Trạch An vừa trọng sinh, chưa kịp suy nghĩ kĩ kế hoạch nghịch tập cho bản thân đã bị toàn thế giới doạ sợ. Bởi vì mọi thứ xung quanh cậu hiện giờ đều có dòng chữ "thuyết minh", khiến cậu hoài nghi mình đang sống ở một thế giới song song nào đó. Cậu phát hiện bên trên mì ăn liền còn chưa có đụng qua trên bàn của mình không biết bị ai viết lên ‘Ta đã quá hạn, thùng rác mới là chốn về của ta, nếu ăn ta vào bụng thì phải thận trọng suy xét a, thiếu niên!’Trên áo sơ mi chữ T đang phơi nắng trên ban công cũng viết ‘Tên ngốc, tắm rửa cho ta cũng không làm được, phía dưới bên phải còn có một vết bẩn lớn như vậy, có phải ngươi nên suy xét đến việc đeo kính mắt hay không? Nhanh đưa ta vào trong máy giặt để ta bơi lội!’ Tra nam kiếp trước phản bội chính mình tới cửa, má trái hắn viết ‘ta là tra nam’, má phải viết ‘ngu ngốc bị lừa’, hoành phi trên trán viết ‘mau mau thoát y!’ Quý Trạch An quyết đoán đóng cửa lại, cậu cần phải thật sự tĩnh lặng, tĩnh lặng thôi.

13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Trò Chơi Tận Thế

Nhu Đề | Khoa huyễn | Hoàn thành

Lách cách. Tiếng động này… hình như là âm thanh xích sắt nhẹ nhàng gõ trên bề mặt kim loại. Lâm Việt đang ngủ mê mệt bị âm vang khiến cho bừng tỉnh, hai mắt nhắm nghiền đột ngột mở ra. Anh đang ngồi trong một căn buồng hẹp, bốn bề đều có ô cửa sổ nhỏ. Nhìn từ cửa sổ đối diện ra ngoài, Lâm Việt có thể thấy mấy thanh thép rỉ sét nối thẳng tới gian phòng này, mà cả gian phòng thì đang chậm rãi di chuyển về phía trước. Là vòng quay khổng lồ.Cabin ngắm cảnh của chiếc đu quay khổng lồ này vô cùng rách nát, rõ ràng đã bỏ hoang lâu lắm rồi. Lớp sơn màu lục ngọc đã sớm bong tróc từng mảng, lộ ra lõi thép bị rỉ sét ăn mòn, cửa kính ám màu xám xịt đè chặt dưới lớp bụi dày chẳng biết đã bao năm không được lau qua, cả cabin treo lơ lửng trên một chuỗi xích sắt, lay lắt đung đưa trong gió mạnh, một đầu dây xích như đánh nhịp không ngừng gõ tấm kim loại dày cui.Bỗng nhiên tỉnh lại tại một nơi quỷ quái, Lâm Việt chỉ cảm thấy như mình đang mơ. Tại sao mình lại ở đây…? Mình chẳng phải đã chết rồi sao?

32.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Gian Phòng Ngọt Ngào

Hoa Y Xuy Địch Nhân | Sắc | Hoàn thành

Mấy ngày kế tiếp, Mục Dã cũng không có rời đi. Cả ngày cậu đều bên cạnh Tùng Trạch, dùng phương thức ôn nhu nhất thương yêu anh, chăm sóc anh, bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng đều nghĩ ra biện pháp để anh được thoải mái hưởng thụ nhất. Hai người có lúc làm tình, Tùng Trạch trước sau như một đều rất phối hợp, nhưng hai người đều hiểu ý nhau không ai nhắc lại chuyện lần trước.

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Cầu Được Ước Thấy: Thái Giám Biến Hình

Nhất Cá Bàn Lê | Ngôn tình | Hoàn thành

Tĩnh Dương năm thứ sáu của Đại Tề, quốc lực hưng thịnh dồi dào, sáu nước láng giềng toàn tôn Đại Tề là lớn nhất, bá tính an cư lạc nghiệp. Mùng sáu tháng giêng, gió vẫn còn se se lạnh. Người trong cung dù bận rộn chạy ngược chạy xuôi nhưng ai nấy ngay ngắn trật tự, trên mặt mỗi người đều lộ ra không khí vui mừng. “Hôm nay chính là tiết Vạn Thọ, các ngươi đều nâng cao tinh thần lên cho ta! Nếu làm cho Vạn tuế gia long tâm đại duyệt, tiền thưởng đều là của các ngươi!” Thượng Thiện Giám chưởng quản thái giám cất thanh âm the thé nói.

20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Ra Vẻ Mang Tool Hack Là Dễ Chết Nhất

Thập Tự Khanh | Khoa huyễn | Hoàn thành

Đây là câu chuyện kể về một người mang TOOL HACK. Đây là câu chuyện ngớ ngẩn kể về một người mang TOOL HACK có bàn tay vàng ham hố lao vào chơi nhưng lại quên viết cách sử dụng. Trong thời đại khoa học kỹ thuật cực kỳ tân tiến, nhân vật chính được giao bài tập về nhà là tạo ra một thế giới. Không khác gì yêu cầu dùng hiệu ứng tạo ảnh động ở thế kỉ XXI, dễ ợt.Thân là học sinh xuất sắc nhất lớp, nhân vật chính của chúng ta choáng luôn. Xuất sắc tới mức nào?... Y là người duy nhất trong lớp có thể sử dụng nhục thể làm ra động tác cao siêu bật xa. Chu choa mạ ơi, ghê chưa ghê chưa. Đối với những sinh vật nhân loại văn minh đã thoát khỏi ràng buộc xác thịt mà nói, để đều khiển một cơ thể trong thực tại, độ khó không khác gì cổ nhân thế kỉ XXI đú đởn làm một cú xoay người Thomas.

23.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Tiên Sinh Đến Từ 1930

Bạch Vân Thi | Đô thị | Hoàn thành

Nam Kinh năm dân quốc thứ 19, thu sang thật thong thả. Cuốn lịch đã lật tới tiết Lập Thu mà khí trời vẫn còn dư âm của mùa hạ, oi ả chói chang, giống như muốn thiêu cháy cả thành Nam Kinh trong chảo dầu sôi. Một chiếc xe hơi Dorian màu đen đang yên lặng đỗ trước cửa tòa nhà kiểu Tây trên đường Di Hòa. Đây là tư dinh tại Nam Kinh của chủ tịch thường ủy Quốc dân đảng - Trương Tĩnh Giang. Chiếc xe này đã đỗ trước cửa dinh thự Trương Công suốt một buổi chiều, người gác cửa nhận ra đây là xe của Kim gia - phú hào có tiếng của vùng này, bởi vậy cũng không dám đuổi đi.Lão Trần quản gia ngồi ở ghế lái, ông đang đợi Kim Thế An - thiếu gia đích tôn duy nhất của dòng tộc Kim gia. Hiện tại thiếu gia đang ở trong tư dinh của Trương Công, mật đàm chuyện quan trọng với các nguyên lão của Quốc dân đảng. Lão Trần dừng xe dưới bóng cây những ba giờ đồng hồ, cũng không dám hút thuốc, chỉ ngồi trong xe mà đợi. Hai mắt ông trông ngóng nhìn tòa dinh thự, vừa sợ cửa mở ra, lại sợ cửa không mở ra.

18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Triêu Lộ Sanh Ca

Thị Tửu Cật Trà – 嗜酒吃茶 | Sắc | Hoàn thành

Còn chưa đến bốn giờ sáng, Cố Văn Sanh đã âm thầm lặng lẽ lén vào phòng Lưu Triêu. Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời xanh thăm thẩm vẫn còn đang treo vầng trăng nhỏ bé như một nét chấm. Cố Văn Sanh dè dặt xoay nắm tay cửa phòng của Lưu Triêu, thầm muốn đánh úp bất ngờ mà phóng lên giường Lưu Triêu. “Dậy nào...!” Lời còn chưa nói hết, Cố Văn Sanh lập tức phát hiện ra chỗ không đúng, cậu từ trên giường Lưu Triêu bò dậy, biểu cảm ngỡ ngàng.Lưu Triêu bước ra từ phòng rửa mặt, bật công tắc mở đèn lên, gương mặt tê liệt, gọi Cố Văn Sanh một tiếng: “Thiếu gia.” Cố Văn Sanh cảm thấy vô cùng khó xử, giả bộ như mắt bị ánh đèn chói phải, dùng mu bàn tay che mặt mình lại. Lưu Triêu cũng coi như không biết, đi đến mép giường bắt đầu cài nút áo ngủ cho Cố Văn Sanh —— đó là do Cố Văn Sanh cố tình tháo ra, mục đích không rõ lắm —— được rồi, thật ra là để quyến rũ cái tên đầu gỗ này.??? Cố Văn Sanh thích Lưu Triêu rất nhiều năm rồi, từ năm mười sáu mười bảy tuổi lần đầu tiên gặp nhau cho tới tận ngày hôm nay. Lắm khi Cố Văn Sanh cũng cảm thấy rất chán rất nản, cho dù cậu có cố gắng ám chỉ bóng gió như thế nào đi nữa, Lưu Triêu cũng chỉ như khúc gỗ. Không phải là chưa từng muốn từ bỏ, mà nghĩ thì nghĩ như thế, tiếc là chỉ cần nhìn thấy Lưu Triêu, Cố Văn Sanh chẳng khác nào quả bóng da xì hơi, gì mà từ bỏ rồi tìm người khác tốt hơn các thứ đều bay mất tiêu, chỉ còn lại niềm vui hân hoan không thể thốt thành lời.

4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Phượng Nghiên Trấn Quốc

JFang | Ngôn tình | Hoàn thành

Trầm Thư Kính gặp Tịnh vương gia Trác Thiếu Kình vào ngày đầu năm mới năm nàng mười lăm tuổi. Khi nàng theo mẫu thân vào cung vấn an Thái Hậu, vừa bước chân vào Ngự Hoa Viên, ngẩng đầu liền nhìn thấy Trác Thiếu Kình. Y đứng dưới tàn cây hồng mai trong Ngự Hoa Viên, thân cao một trượng khoát lên chiến bào bạch kim, sắc mặt hơi mỏi mệt nhưng nụ cười y dành cho nàng chính là dịu dàng đến khiến nàng không màng tất cả mà trầm luân vào bên trong. Câu đầu tiên Trác Thiếu Kình nói với Trầm Thư Kính, nàng nhớ như in, vẫn chưa hề quên."Thư Kính, nàng thật đẹp, sẽ thật tốt nếu vương phi của ta là nàng".Vì câu nói này, Trầm Thư Kính không ngừng khiến mình đẹp hơn, khiến mình càng tự tin hơn để sánh đôi cùng Trác Thiếu Kình. Nàng từng bước khiến mình mạnh mẽ hơn, từng bước đến gần Trác Thiếu Kình, trở thành trợ thủ đắc lực bên người y. Vì y mà vào sinh ra tử, vì y mà không màng danh lợi, không màng danh phận, không màng sống chết. Trầm Thư Kính sẵn sàng vì y mà uống vào độc dược huỷ dung của Giả gia, chỉ để đổi lấy một viên huyết đan ngàn vàng khó cầu cho y cứu mỹ nhân. Dẫu rằng mỹ nhân đó lại là người nàng vô cùng căm ghét, song vì y muốn, nàng đều cố gắng hoàn thành. Đổi lại là phải huỷ đi dung mạo mỹ lệ của chính mình.

14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Cách Thức Chăn Nuôi Tổng Tài Kiêu Ngạo

Công Tử Như Lan | Sủng | Hoàn thành

Mộc Nam tỉnh lại trong tiếng reo inh ỏi của chuông báo thức. Anh vươn tay tắt đi, mở mắt ra thất thần nhìn trần nhà màu trắng, ước chừng hai phút sau mới chậm rãi từ trong giấc ngủ hoàn toàn tỉnh táo lại. Tối hôm qua khi đi ngủ bức rèm trong phòng không được kéo kín, cửa sổ sát đất lộ ra một khe hở bằng bàn tay, ánh sáng buổi sớm len qua khe hở chiếu vào khiến cho toàn bộ căn phòng có vẻ sáng ngời ấm áp. Mộc Nam ngáp một cái, quay đầu nhìn vị trí bên cạnh nhưng không thấy Mộc Tiểu Quy vốn phải ngủ ở bên cạnh, đồng thời cảm nhận được trên đùi của mình đang bị quấn lấy.Anh chống tay ngồi dậy liền nhìn thấy Mộc Tiểu Quy đáng lẽ nằm bên cạnh anh lúc này lại đang nằm giữa giường, thân hình nho nhỏ cuộn thành một cục tròn vo, một tay đang ôm đùi anh ngủ say sưa. Mộc Tiểu Quy ngủ không ngoan một chút nào. Trừ khi thời tiết như mùa đông anh ôm nó vào trong ngực, nếu không thì ngày hôm sau tỉnh dậy khẳng định không biết nó đã lăn tới tận góc nào. Có điều từ sau ba tuổi nó đã dưỡng thành một thói quen, đó là phải ôm đùi Mộc Nam ngủ. Cho dù trước khi ngủ nó nằm bên cạnh Mộc Nam thì nửa đêm cũng sẽ vô ý thức mà lăn đến bên chân anh. Mộc Nam nhìn cái đầu nho nhỏ với một nhúm tóc đang dựa vào đùi anh mà không khỏi có chút cảm khái, bất tri bất giác tên nhóc này đã hơn bốn tuổi rồi.Anh không tiếng động mỉm cười, ngồi dậy, nhẹ nhàng rút chân ra khỏi ngực Mộc Tiểu Quy. Khi rút chân lại thấy Mộc Tiểu Quy không thoải mái giật giật thân thể, anh liền theo thói quen dùng tay vỗ nhẹ lưng nó giống như khi còn bé dỗ nó đi ngủ. Quả nhiên, dưới động tác của anh, nhóc con xoay xoay thân mình lại tiếp tục ngủ, không có đùi ôm tự động ôm lấy gối ôm cá nóc ở bên cạnh.

13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Quỷ Phu Trời Cho

Diệp Lạc Giang Hồ | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Quỷ Phu Trời Cho của tác giả Diệp Lạc Giang Hồ. Mười tám năm sau, Lâm Trường Tư một vị sinh viên bình thường, được Lâm Trang đến cửa cầu hôn, không thể không thực hiện lời hứa năm xưa, ký kết minh hôn với cái xác khô trăm năm……Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Ta Ở Lãnh Cung Trồng Trọt hay Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống.

19.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Tặng Ngươi Một Chiếc Váy

Lỗ Phốc | Sủng | Hoàn thành

Công A, một mét tám, chân thon dài, có cơ ngực, có tuyến nhân ngư cùng tiêu chuẩn cơ bụng rõ ràng, có thể nói là hormone mạnh mẽ, thế nhưng, buộc phải làm 0 vì tình yêu. Bạn lữ của công A tên gọi tắt là công B. AB là thanh mai đã ở bên nhau từ hồi học sinh, từ khi còn đọc sách đến khi công tác, đã gần mười năm tình cảm, có thể nói là trung trinh không thay đổi. Trong giới cơ lão hỗn loạn này, là sự tình thập phần hiếm thấy. Cơ lão là giới đồng tính á mấy bạn!!Hơn là hai người bọn họ nguyên bản đều là 1, lại còn có thể cùng nhau qua nhiều năm như vậy. ngẫm lại liền cảm thấy khó thể tin nổi. Cho nên, các ngày hội tụ trong tuần, các bằng hữu là tiểu thụ luôn lấy bọn họ ra đùa giỡn, nói: "Hai người các ngươi có hơi quá đáng, vốn là trong giới đang tăng nhiều thịt, các ngươi còn muốn tuốt cho lẫn nhau, làm cho tỷ muội chúng ta không có một chút tin cậy." Nói những điều như vậy, cơ hồ mỗi lần có tiệc đều sẽ có người nhắc tới.Công A mỗi lần nghe đều là thờ ơ cười cười. Thế nhưng công B nghe nhiều hơn, tâm lý khó tránh khỏi cũng có chút dao động. Dù sao hắn và A cùng nhau đều sắp mười năm, lúc trước tình cảm nồng nàn, cũng đã bị sinh hoạt vụn vặt làm cho hao mòn đến bình thường như nước. Nói nữa, mười năm cùng giường cùng gối, đối với thân thể lẫn nhau đã quen biết không thể quen thuộc hơn nữa, nơi nào có nốt ruồi, nơi nào có vết sẹo, đều rõ rõ ràng ràng.

3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Về Việc Tôi Cưỡng Hôn Một Anh Zai Trong Thang Máy

Kỳ Thập Nhị | Đam mỹ | Hoàn thành

Em quay cuồng – trong mơ hồ, mới vừa đứng dậy thì thiếu chút nữa lại cắm đầu trở lại. Đây hình như là lần đầu tiên tôi say đến lê tê phê như vậy đấy. Moẹ nó cái thứ rượu này đúng là vừa hại thân lại còn hại hồn nữa, tôi cảm thấy giờ hồn tôi vẫn đang phương trời nao chưa lao trở về đây này, người cũng vẫn đang lơ lửng như trên mây. Giường là giường của tôi, trần nhà cũng là trần nhà của tôi, and sặp pờ rai, quần áo cũng vẫn là quần áo tôi mặc hôm qua luôn.Chả có nhẽ có tồn tại câu chuyện sau khi say khướt lại xảy ra một cuộc gặp gỡ tươi đẹp với một anh đẹp zai rồi được ảnh bếch về nhà để làm cái lọ cái chai với nhau? Không tồn tại! Nhưng mà cái đậu má nó nếu hôm nay tỉnh dậy mà không phải đang dính người trên giường của tôi, thì tôi thể nào cũng bị dọa chết khiếp mà lao đầu xuống sông tự tử đấy. Quý dzị muốn hỏi tại sao ư? Thế thì lại phải hỏi một chút chuyện ngày hôm qua của tôi.Tất cả đều là do cái cha khách hàng mập *** chết tiệt kia cố sống cố chết mà chuốc rượu tôi, chưa kể ổng còn thật sự chuốc tôi say mèm luôn. Ủa vậy tại sao tôi lại về nhà được nhỉ? Trên tủ đầu giường có một cốc nước, để tôi nghiên cứu coi, chắc không bị ai hạ độc đâu nhỉ? Không phải, ai mắc cái giống gì mà đi hạ độc tôi, có ý đồ gì? Vị thặc nà ngọt. Này hẳn không phải là chuyện tôi có thể làm ra đâu, vì dù sao thì tôi cũng chỉ nhớ đến cái cảnh tượng mình say khướt rồi ôm bạn ‘biu ti phun’ đến đất trời rung chuyển thôi, chứ đừng nói đến chuyện kế tiếp, bởi vì tôi đây một xíu xìu xiu cũng không có nhớ.

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Ông Chồng Lớn Tuổi

Hoahongnohoa | Sủng | Hoàn thành

Sau đó không ngừng phun châu nhả ngọc, đem hết vốn liếng văn chương ca ngợi vị bác sĩ ấy, hận không thể đóng gói cháu mình dâng lên tận miệng cho bác sĩ yêu dấu. Dụ Trừng bị tụng đến nhũn não suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt thiết tha của ông nội, đành dứt khoát ném vấn đề cho người trong cuộc còn lại. "Nếu bác sĩ Dương đồng ý, cháu cũng không ý kiến gì nữa!"Suốt thời gian ông nội nằm viện, Dụ Trừng mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm chút cho ông. Dù mỗi ngày có thể gặp Dương Tấn Hoài đến hai, ba lần, nhưng trong suốt nửa năm, nội dung trao đổi giữa hai bên cũng chỉ nằm gói gọn trong bệnh tình của ông. Có lẽ không phải chỉ là do tác phong chuyên nghiệp, Dụ Trừng cảm thấy nguyên nhân còn là do tính cách y thật sự lạnh nhạt. Vì vậy khi biết Dương Tấn Hoài vậy mà lại đồng ý hôn sự này, Dụ Trừng khờ khạo từ trạng thái "chờ gả" một phát biến thành "hàng đã gả đi miễn trả lại".Rửa bát xong cậu bắt tay vào nấu cơm. Lúc vừa tan học, Dụ Trừng nhắn tin cho Dương Tấn Hoài, biết được hôm nay y không phải trực, cũng không có ca giải phẫu nào. Vì thế, cậu liền mua thức ăn nhiều hơn một chút dẫu sau trước giờ cậu cũng đã quen việc lo cơm nước cho cả hai người rồi. Thức ăn đã sơ chế sẵn, canh cũng đang nấu trong nồi. Chỉ còn đợi Dương Tấn Hoài về đến, cậu liền bắt chảo làm một món xào, mấy phút sau là có thể ăn cơm.

10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Bàn Thờ Trinh Tiết Của Kỹ Nam

Tán Quan | Sắc | Hoàn thành

Có điều sau khi lên xe, cậu mới phát hiện bên trong đều là người quen: “Lão đại? Tần Hàn?” Tần Hàn ngồi ghế lái, gật đầu với cậu qua gương chiếu hậu. Bạch Ninh Sinh ngoái đầu, nhìn gương mặt phức tạp của Lạc Quỳ Nguyệt, “Quỳ Nguyệt thật dễ dàng tìm ra.” 

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Tình Yêu Cấm Loạn

Sĩ Đồ Chi Yêu | Ngôn tình | Hoàn thành

Cô gái tên là Mạc Ngôn cười nhạt. Nụ cười này còn hơn cả hoa hồng khiến Kỳ Hiên say đắm. Tiếng nói thanh thoát vang lên: “Kỳ Hiên, anh biết rằng với ai tôi cũng như vậy. Hợp thì đến với nhau, không hợp thì chia tay. Không có bất kỳ lý do gì cả. Lúc ban đầu khi anh và tôi ở chung, tôi đã nói với anh sẽ không yêu anh. Hôm nay anh lại chất vấn tôi, không cảm thấy nực cười sao?” Đôi lông mày cô nhíu lại lại càng thêm quyến rũ, mê người. “Không phải.Không phải như thế đâu Mạc Ngôn.Em yêu anh. Nếu không sao em có thể lên giường với anh?”

11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Chỉ Có Hoa Hồng Mới Nở Rộ Như Một Đóa Hồng

Trừ Linh | Sắc | Hoàn thành

Ba ngày sau, Hạng Tri Lam nhận được một phong thư do công ty chuyển phát nhanh gửi đến. Hắn tiện tay mở ra, một tấm bưu thiếp đến từ Hàng Châu cùng một chiếc chìa khóa rơi ra. Hắn dừng một chút, mở một mặt bưu thiếp kia ra, trên đó viết ba chữ: “Chúc hạnh phúc”. Giữa chữ “Chúc” và chữ “hạnh phúc” là một khoảng cách, có một vết mực vô cùng nhỏ, như là chủ nhân của bưu thiếp kia cuối cùng không biết là chúc ai hạnh phúc, nên bỏ trống. Hạng Tri Lam gọi Trình Tiểu Chanh vào, đưa chìa khóa cho cô: “Căn hộ Nhạn Cư kia, đem bán đi.”

7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Nhân Vật Trong Game Kinh Dị Đều Yêu Thầm Tôi

Thanh Thang Ô Đông Diện (Mì Udon) | Xuyên không | Hoàn thành

Mưa đêm dai dẳng. "Như mọi mở đầu của các tựa game kinh dị, không thể không lấy cảnh vật chung quanh làm yếu tố gây nhấn, từ đó xây dựng nên một bầu không khí khủng bố." Ở nơi chính giữa con đường, một chàng trai mặc độc chiếc sơ mi phong phanh đứng dưới trời lúc ngả chiều, tạo nên một cảm giác đối lập với cảnh vật xung quanh. Giang Dĩ Lâm chậm rãi nhếch môi, chợt đưa tay, bắt được tờ giấy bị gió thổi bay trong không trung.Hắn tùy tiện xem lướt qua, thì biết được một chút thông tin. Tuyển nhân viên bảo an trực đêm. Tại số 754 phố Kent, tiệm ăn Freddy. "Tiệm ăn Freddy à..." Hắn cất tờ giấy này vào trong người, rồi híp mắt lại. Giang Dĩ Lâm đưa mắt nhìn toàn cảnh xung quanh. Không thể không nói, đây thật sự là một chuyện vô cùng kỳ diệu. Mới giây trước thôi, hắn còn đang bị nhốt trong một căn phòng kín bưng, rồi một giọng nói quỷ quái chui vào trong đầu hắn, tự xưng là hệ thống, nó có thể khôi phục trí nhớ của hắn, nhưng, cái giá chính là hắn phải chơi một vài trò chơi nho nhỏ.

20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Liệt Hỏa Kiêu Sầu

Priest | Đô thị | Hoàn thành

Đại Tề, năm Khải Chính thứ hai mươi mốt, tiết Sương giáng. Một đội kỵ sĩ phóng ngựa lao băng băng trên quan đạo, người và ngựa đều đã mệt nhoài. Bỗng nhiên, kỵ sĩ trẻ tuổi đi đầu quát: “Đến cột mốc biên giới rồi!” Ven đường ngay cách đó không xa là một tấm bia đá cao hơn một trượng, bên trên có một dòng chữ bằng máu như rồng bay phượng múa, lệ khí bức người: Xích Uyên, sinh linh dừng bước, kẻ tự ý xông vào sẽ bị nghiền thành tro.Trước tấm bia đá, một tướng quân trung niên dẫn theo một loạt cấm vệ đang chờ đón họ. Các cấm vệ mặc giáp cầm binh khí, xếp thành một hàng, thấy người tới thì đồng loạt quỳ xuống: “Thái tử điện hạ.” “Dừng!” Kỵ sĩ trẻ tuổi đi đầu nhảy xuống ngựa, do chạy quá nhanh mà chân loạng choạng, tướng quân kia vội rảo bước đến đỡ y: “Điện hạ cẩn thận.” “Không sao.” Người trẻ tuổi xua tay, hỏi, “Hoàng thúc của ta đâu?”Còn chưa dứt lời, đã nghe cách đó không xa có người gọi nhũ danh của y: “Tiểu Đồng Nhi, qua bên này.” Người vừa lên tiếng là một nam nhân vận huyền y, quay lưng về phía mọi người, đứng một mình ở bên kia cột mốc biên giới. Thái tử trẻ tuổi liếc nhìn dòng chữ bằng máu trên cột mốc biên giới, nghé con mới sinh không sợ hổ mà xông qua, chạy chầm chậm đến trước mặt nam tử huyền y nọ, quỳ xuống: “Nhi thần…”

27.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Kỳ Huyễn Dị Điển

Nguyệt Hạ Tang | Đô thị | Hoàn thành

Thế giới này so với thế giới trong nhận thức của chúng ta tựa hồ không quá giống nhau. Bởi vì bối cảnh sinh hoạt khác nhau, mỗi ngày tiếp xúc thông tin khác nhau, nên nhận thức của mỗi người về thế giới này cũng khác nhau. Vì thế, người người đều cho rằng " Thế giới " trong nhận thức của mình là "Thật " nhất. Sau đó thì sao ? Mọi người có thể thông qua các phương thức môi giới khác để biết về "Thế giới của người khác".Như báo chí, tạp chí, TV... Vậy có thể có một thế giới hoàn toàn khác với thế giới của mình. Khác ở chỗ... nó giống như một cái thế giới hoàn toàn khác biệt! Nhưng là vì mỗi ngày, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy, nên mọi người đều đã xem là chuyện đương nhiên mà tiếp nhận sự tồn tại của " Thế giới khác". Mặt khác cũng có một số nhóm người không tự mình thể nghiệm qua sinh hoạt thực tế, cũng không có nhìn qua thế giới trên ti vi hay tạp chí, nên đối với tuyệt đại đa số người như thế mà nói, nó chính là một "Thế giới không tồn tại".

59.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Ta Có Thể Là Một Đại Nhân Vật

Thanh Sắc Vũ Dực | Tiên hiệp | Hoàn thành

Một ngày nọ, Trường Không Trác Ngọc đánh vỡ một bí mật, y phát hiện ra công lực của mình cực kì cao thâm. Điều này chứng tỏ, y không hiểu hết về bản thân mình. Như vậy dẫn đến một điều rất dễ đoán, đó chính là y bị mất trí nhớ, y quên hết chuyện cũ. Chính vì vậy, một người lợi hại như y, thế mà giờ mới biết mình lợi hại, vậy là chắc chắn có người hãm hại y, y chắc hẳn đã vượt qua muôn vàn khó khăn, gian nan vượt tử kiếp, thoát ra được nguy hiểm...Y chắc chắn là một đại nhân vật!!!! Mà đại nhân vật đương nhiên sẽ có vô số thủ hạ để phân phó. Lệ Tinh Luân: … Vì thế Trường Không Trác Ngọc quyết định, y muốn tìm lại quá khứ của chính mình, gánh vác trách nhiệm của mình. Lệ Tinh Luân: … Sư phụ, tỉnh lại đi, ngươi ngốc như vậy, có thể là đại nhân vật gì a!

14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59