Như Quỳnh | Hài hước | Hoàn thành
Truyện Tam Tỷ Máu Lạnh? Em Sẽ Là Của Tam Ác Ma Này!! Thuộc thể loại truyện teen, pha lẫn nhiều tình tiết hài hước. Câu chuyện xoay quanh những cậu ấm cô chiêu thuộc tầng lớp thượng lưu. Nữ chính là Vương Như Mai – 17 tuổi, sát thủ cấp S. Đại tỷ bang Black Diamond – thế lực nhất thế giới ngầm. Tính cách giết người không ghê tay, vô cùng tài giỏi, yêu thương cha mẹ hết mực, tính trẻ con. Khi giận lên thì không ai có thể lường trước được hậu quả, không có tính kiên nhẫn. Gia thế: Thiên kim tiểu thư Vương thị - đồng thời là chủ tịch Vương thị - tập đoàn bất động sản lớn nhất thế giới. Bạn bè: Thân với Đàm Bảo Trang, Hàn Nguyệt Chi. Ngoại hình: Cá tính, nổi loạn, xinh đẹp.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Pandari248 | Ngôn tình | Hoàn thành
Anh là một người đàn ông đơn độc, trong mắt của bao nhiêu nữ sinh, anh đẹp trai, tài giỏi, nhưng duy nhất một điều khiến mọi người đều cảm thấy anh thật xa cách, đó chính là anh khá lạnh lùng. Có lẽ, sự đơn độc đã tôi luyện khiến anh trở thành con người của ngày hôm nay. Anh đã đánh mất bản thân của mình từ khi nào, anh cũng không biết nữa. Anh chỉ biết, anh sống một mình như vậy đã trở thành thói quen. Thói quen ấy, dường như đã bắt đầu từ rất lâu, rất lâu rồi, khiến anh khó có thể thay đổi. Hay thậm chí, có lẽ cả đời này anh cũng không thể nào thay đổi được. Anh yêu cô. Chuyện này nói ra thì thích sự rất đặc biệt. Cô nhẹ nhàng bước đến trong cuộc đời của anh, từ từ thâm nhập vào cuộc sống mỗi ngày của anh, cư ngụ vào trong trái tim của anh, khiến cho anh không cách nào xóa cô ra khỏi bộ não. Cô xinh đẹp tựa như thiên thần, từng bước dắt anh quay trở lại những tháng ngày nhiệt huyết của tuổi trẻ, từng bước dạy cho anh hiểu như thế nào là tình yêu. Mọi niềm đau anh cố gắng chôn giấu, cô lại một mực muốn thấu hiểu. Anh biết, cả đời này, anh sẽ chẳng thể nào sống thiếu cô được nữa. Cô là tất cả của anh...
19.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Jiegeng1210 | Sủng | Hoàn thành
Bản kiểm điểm của Lâu Thành đang đọc đến đoạn cao trào, cánh cửa văn phòng hiệu trưởng đột nhiên bị đẩy ra. "Hiệu trưởng, hồ sơ của học sinh mới chuyển trường tôi đã xem qua rồi, tính chất của sự việc em này phạm phải có phải quá nghiêm trọng không? Giờ lại phân vào lớp bốn của chúng tôi...." Người trung niên giọng khàn khàn, giống như cái ống bễ bị tàn phá. Khi còn trẻ tuổi, thầy Đậu rất liều mạng công tác, cổ họng xuất hiện một khối u, sau này làm phẫu thuật, giọng nói liền bị biến thành thế này, giọng nói không chỉ khàn khàn còn mang theo tiếng ho có đờm. Sau khi ông đi vào, mới chú ý đến thiếu niên cao lớn mặc áo bóng rổ tay chống nạng đang đứng trong phòng.Mà trên ghế ngồi đen trong văn phòng lại không có ai cả. Áo bóng rổ màu đen hơi ướt dính vào da anh, mang một cái bao cổ tay màu đỏ, cơ bắp trên cánh tay màu lúa mạch phản xạ bóng láng, nhìn rõ ràng là đã chảy mồ hôi, làm cho thầy Đậu nhíu mày, ánh mắt liếc qua cẳng chân thon dài lộ ra của anh, mắt cá chân có bọc một băng vải, cuối cùng dừng lại trên vẻ mặt vô tội của anh. Lâu Thành tới trường học chơi bóng, ban nãy trời đột nhiên mưa lất phất, sân thể dục bị người của xã đoàn chiếm dụng, anh không chơi nữa, anh nhớ ra liền thuận tiện đến văn phòng hiệu trưởng làm kiểm điểm.
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Nhu Thiên Vũ | Khoa huyễn | Hoàn thành
Nghề nghiệp của Phạm Âm khá đặc biệt, sát thủ. Từ sau khi cha qua đời thì hắn bắt đầu kiếp sống nghề sát thủ này. Hắn không nghĩ rằng giới sát thủ vất vả mệt nhọc bao nhiêu, ít nhất thì bản thân hắn cảm thấy như vậy. Bởi vì không thích làm một mình, cho nên năm năm trước hắn gia nhập vào một tổ chức sát thủ quốc tế, phụ trách làm ăn ở khu vực Trung Á.Sau một năm, một tờ giấy thông báo gọi hắn về tổng bộ New York Mỹ, thành phố phạm tội lớn nhất thế giới. Sau khi Phạm Âm mang theo đầy bụng oán giận đi tới tổng bộ New York mới phát hiện, công việc ở đây thoải mái hơn ở Trung Á nhiều. Một năm chỉ khoảng 3 4 lần nhiệm vụ, thời gian còn lại toàn bộ do tự bản thân sắp xếp. Vậy là sau khi đã quen với cuộc sống ở New York thì Phạm Âm mở một tiệm hoa mặt tiền không lớn để giết thời gian. Vào tháng tư tháng năm mỗi năm hắn sẽ giao tiệm hoa cho người bạn trông coi, mình thì đeo ba lô đi du lịch khắp thế giới. Cuộc sống trôi qua thích ý mà tự tại. Một người, nếu có thể phân chia giới hạn được công việc và sinh hoạt rõ ràng, vậy thì người đó sẽ thoải mái rất nhiều. Nhưng những lời này lại không thích hợp với một sát thủ chuyên nghiệp cho lắm. Trung Quốc có câu nói, đi đêm nhiều có ngày gặp ma. Giết người quá nhiều, cũng không thoát khỏi một ngày bị người giết.
23.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Tiểu Miêu Bất Ái Khiếu | Đam mỹ | Hoàn thành
Sau khi Hướng Dương chuyển nhà, vì để chúc mừng bạn hữu liền tặng hắn một chậu cây mắc cỡ. Cành hoa tinh tế, phiến lá kiều nộn, vươn mình mà đứng, lại như thiếu nữ e thẹn, có chút ý nhị mà độc đáo. Nhóc con. Hướng dương vươn một ngón tay xoa xoa phiến lá. Phiến lá bị cảm xúc ấm áp của đầu ngón tay chạm vào, rất nhanh liền khép lại. Thẹn thùng?
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Hạ Trường An | Đô thị | Hoàn thành
“Chào mừng quý khách!” Từ khi tấm mành vải được vén lên, khách hàng ghé qua nhà hàng nhỏ, Mục Duyên bắt đầu bận rộn bù đầu. Năm thứ hai cả hai ở bên nhau, Tống Nhất Phương tham gia một cuộc thi thiết kế đã ẵm luôn giải nhất, góp tiền thưởng với số tiền tiết kiệm của Mục Duyên, nhanh chóng khai trương “Đào ốc”.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Lão Thử Chi Chi | Võng du | Hoàn thành
Tình trạng kinh tế của chúng tôi cũng ổn, tôi không biết cụ thể thế nào, nhưng có lẽ là cũng tàm tạm. Bởi vì tôi cực kỳ nhát gan, hắn chăm sóc trông coi tôi rất chặt chẽ, không cần tôi đi ra ngoài làm việc kiếm tiền. Kỳ thực tôi không nhát gan, chuột trong phòng bếp chạy ra bị tôi xử lý sạch, thật đấy. À, nãy nói đến cái gì rồi nhỉ, tiếp là hắn liền tặng tôi một cái máy vi tính, rất xấu rất nặng, trên thùng máy dính đầy bụi. Hắn nói có thể dùng cái này chơi game, trước đây thật lâu tôi đã từng chơi rồi, tôi vẫn nhớ bên trong có bốn trò chơi.Một là dò mìn, hai là chơi bài con nhện, ba là bắn bóng 3D, còn có trò cờ vua tôi mãi không hiểu cách chơi. Rất tẻ nhạt, thật sự chơi không vui, thế nhưng cái máy tính đó là tôi đòi hắn tặng, hắn còn tặng tôi khoai tây cải trắng gì đó rồi tôi nấu, tôi học mẹ tôi giả bộ ra vẻ giận dỗi. Hắn cũng sẽ ăn. Quá nhàm chán tôi liền nghĩ biện pháp lấy điện thoại truy cập quay số* để lên mạng, thật là khó làm, đứt quãng làm cực kỳ lâu. Lên rồi tôi mới biết bạn trai bình thường sẽ không tặng những thứ đồ này, tôi liền nghĩ không biết có nên chia tay không? Nhưng tôi rất yêu hắn, hắn nói hắn cũng chỉ yêu tôi.
13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Aden Trần | Đam mỹ | Hoàn thành
Khi nghĩ đến người ở chính giữa - vị trí trung lập thì ai cũng cho rằng đó là người được lợi nhất, chẳng hạn: nếu là 1 nước trung lập giữa 2 nước X và Y thì nước C ko bị ảnh hưởng bởi cuộc tranh giành giữa 2 nước vì ko nằm ở chiến tuyến nào. Hoặc, cái nhà ở chính giữa là 1 nhà trung lập thì nó có thể có thiện cảm với cái nhà bên trái và bên phải, có thể mai ăn cơm ở nhà bên trái hay mốt ngủ ở nhà bên phải mặc dù 2 nhà trái phải ghét nhau như chớ với mèo. Và, còn nhiều ví dụ nữa… cho đối tượng ở chính giữa… Nhưng với người đứng ở chính giữa của chính giữa thì sao? Với người người được gọi là Bi thì sao? Có thể là mấy đứa con trai bình thường sẽ ghét Bi vì nó na ná có tính thích con trai. Mấy đứa con gái thì càng ghét hơn vì ko ai chấp nhận bạn trai mình cũng có thói thích con trai. Và, ở thế giới thứ 3 thì Bi lại thiếu chỗ đứng hơn vì G lại ghét tụi nó hơn vì lắm đứa yêu đương bừa bãi, lúc thế này, lúc thế kia và etc… vạn cái lí do để Bi thiếu thốn tình cảm của 3 hướng. Vì sao nhỉ? Có lẽ là vì: nó có lợi thế là được thích ai thì thích, có quyền thích người nào cũng được trong 3 chiều ko gian mà nó ở, có thể bắt 1 lúc nhiều hơn 2 con cá trong tay vì đó là đặc quyền được ông trời cho nó, và đó là đặc quyền của tụi nó. Sướng nhỉ?
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Lưu Thủy Thủy | Đô thị | Hoàn thành
Tần Sấm hùng hổ bước từ trên xe xuống, anh sập cửa xe rầm một cái thật mạnh, "Mẹ bà bọn ất ơ giả vờ nghe không hiểu! Không buộc chặt vải bạt cho tao để lên đường cao tốc bay mẹ hết hàng à? Cụ tổ nhà chúng nó!" Bất đồng ngôn ngữ, lại vội vận chuyển hàng mấy ngày nay nên Tần Sấm ở trên xe suốt. Thời tiết vừa nóng vừa ẩm, dù Tần Sấm là một người xuề xòa thì cũng không chịu được, chỉ muốn tìm chỗ nào đó nhanh nhanh tắm rửa cho sạch người.Qua cửa khẩu Mường La - Ma Hàm là được hít thở không khí của tổ quốc, Tần Sấm lúc này mới dần cảm thấy mình trở lại làm người. Đúng lúc gặp trời mưa, may là đã qua cửa khẩu, mưa bên Mường La cũng đã ngừng. Tần Sấm trèo lên thùng xe quấn vài vòng dây cột chặt vào song sắt. "Mẹ bọn đầu căx, may mà bố mày phát hiện ra sớm, bị mưa ướt hết hàng thì không biết phải đền bao nhiêu tiền."
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Thanh Xuân | Trọng sinh | Hoàn thành
Chuyện cãi nhau với dượng của cậu chẳng phải ngày một ngày hai, không những vậy bọn họ đã sống với nhau rất nhiều năm, kể từ khi mẹ cậu mất, ông ta đột nhiên đổi tính, không những ông ta mà chính cậu còn coi ổng như cây gai chướng mắt, phánh được ngày nào tốt ngày đó, tránh gặp mặt nhau cả ông trời cậu cũng dám đánh huống hồ gì ông ta. Khi Hứa Trác đi ngang qua căn nhà hoang xung quanh toàn là cây cối um tùm bị bỏ đã mấy đời, liền nghe được giọng nói quen thuộc choe chóe vang lên."Chung tiền đây, mẹ nó bọn mày định ăn quỵt hả!" "Mẹ kiếp! Ông đã chơi ăn gian có con mẹ nó mà bọn tôi chung tiền!" "Lão già mất nết! Cút đi!" "Mẹ nó bọn nhãi tôm tép này!" Vô cùng ồn ào, Hứa Trác nghe liền cảm thấy đầu mình vô cùng đau nhức, sắc mặt kém đến lợi hại, hơn nữa sắc trời cũng đã tối, ông ta tối nào cũng chực chờ ở nhà máy này cùng bọn nhỏ hơn mình lẫn hai con giáp chơi đánh bài, không biết dị, ông ta thua đậm chắc hẳn sắp về nhà, Hứa Trác tránh lão còn không kịp, hiện giờ không muốn gặp lão, đành quay về hướng ngược lại, bước chân nặng nề, tiết trời mùa thu, không lạnh lẽo nhưng cũng đủ thấm da thấm thịt, trên người Hứa Trác mặc rất ít, duy chỉ cái áo hoodie màu trắng, quần đen dài, trong tay xách một bao mỳ tôm cùng mấy lon coca.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì | Đam mỹ | Hoàn thành
Trong đêm tối, Văn Kha đã mơ thấy một giấc mộng. Anh mơ thấy một chú hươu cao cổ đang không biết mệt mỏi vươn cái cổ rất dài của mình nhìn về nơi hoang dã xa xôi. Không biết qua bao lâu, phía cuối đồng cỏ bao la xuất hiện bóng dáng của một thiếu niên. Thiếu niên kia một thân một mình, ngược dòng ánh sáng chạy về phía anh. Văn Kha cố gắng muốn nhìn thấy rõ khuôn mặt của thiếu niên đó, nhưng mặt trời chói chang lại chiếu thẳng xuống từ đỉnh đầu, loá đến mức anh phải nhắm chặt hai mắt lại.Sóng lúa chập chờn quẩn quanh bên thân mình, phát ra những âm thanh xào xạc... Giọng nói kia càng lúc càng lớn, cho đến tận khi tựa như biển cả khiến anh bị nhấn chìm bên trong. "Văn Kha, anh có ở đó không?" Một giọng nói trầm thấp xa lạ vang lên bên tai Văn Kha, anh lập tức giật mình tỉnh lại. "Mơ thấy ác mộng à?" Người đàn ông nằm bên cạnh sờ vào trán Văn Kha, nói: "Văn Kha, em đổ mồ hôi lạnh này." "Trác Viễn." Văn Kha vùi mặt vào lồng ngực người kia giống như mọi lần, để tin tức tố Alpha của gã bao bọc lấy mình như trước.Văn Kha cảm thấy mình đã yên tâm được hơn một chút, mới thì thào nói: "Thật kỳ lạ, em lại mơ thấy hươu cao cổ rồi..." "Lại mơ thấy à. Ừ, có khi kiếp trước em thật sự là một con hươu cao cổ đấy." Trác Viễn cười lấy lệ rồi vỗ vào lưng anh, nói: "Ngoan, ngủ thêm lúc nữa đi, đợi lát nữa chúng ta còn phải đến bệnh viện." "Vâng." Văn Kha trước tiên đáp lại một tiếng, sau đó lại không nhịn được mà lập tức ngẩng đầu lên, băn khoăn hỏi: "Trác Viễn, hay là... anh nghĩ lại đi có được không?"
25.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Mạn Mạn Hà Kỳ Đa | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nghịch Tập [Tinh Tế] của tác giả Mạn Mạn Hà Kỳ Đa. “Tình trạng thân thể của Alan không được tốt, hành trình một tuần này vất vả cho Thiếu tướng Bùi Nghiêu rồi.” Tân Thái tử Anthony vỗ nhẹ lên vai Bùi Nghiêu, cười, “Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Điện hạ Alan xin mau chóng trở về, tôi và tất cả mọi người trong Quân đoàn Thánh Kỵ sĩ đều đang đợi cậu.”Thiếu tướng Bùi Nghiêu anh tuấn hít sâu một hơi, khẽ gật đầu, Anthony lại quay đầu nhìn Alan, nhẹ giọng an ủi: “Thời tiết ở sao Apollo vô cùng tốt, rất thích hợp để điều dưỡng thân thể, em mới 14 tuổi, khôi phục lại nhanh thôi, sớm khỏe mạnh lên chút, Chủ tinh* và Đế quốc vĩnh viễn cần em.”. Trên mặt Alan không có lấy nửa phần huyết sắc, cả người lệ khí, nghe vậy hơi nâng đôi mắt lên cười châm biếm: “Cần tôi? Cần tiền Hoàng Thái tử cực kỳ suy nhược như tôi?”Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện vô cùng hấp dẫn như Xuyên Không Vớ Phải Lão Công Vô Sỉ và Nhân Sinh Thiên Hạ Do Ngươi Nắm Giữ.
26.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Đây là một bộ truyện và đã có sẵn chú thích không dành cho các bé dưới 18 tuổi. Vì sao ư? Tình yêu của những kẻ trưởng thành không đơn thuần chỉ nắm tay, ôm rồi hôn mà nó còn thể hiện qua sự đồng điệu giữa thân thể của hai con người. Việc thể xác hòa hợp cũng thể hiện một phần nào đó cho linh hồn. Thường người ta vẫn nói vợ chồng cãi nhau thì lên giường sẽ làm lành. Càng hợp nhau họ càng hợp ý trong chuyện chăn gối, và đó chính là yếu tố quyết định sự bền lâu của một mối quan hệ.Chuyện kể rằng ở Lâu Lan Quốc những người song tính đều cuồng dâm và nếu như không thể thỏa mãn bản thân, sẽ bị chính dục hỏa đó thiêu cháy đến chết. Phồn Nguyệt chính là quốc vương đẹp nhất của Lâu Lan Quốc, hắn vì đói khát quá mức mà nửa đêm trần truồng chạy trong hoàng cung, sau đó bị một thị vệ to gan đụng vào bướm nộn. Phồn Nguyệt dâm tính đại phát không muốn bạc đãi bản thân, đành phải công khai tuyển chọn vương phu, yêu cầu cơ bản chính là vẻ ngoài đẹp trai, có kê ba lớn.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Diễm Tuyết Tuyết | Đam mỹ | Hoàn thành
Mọi chuyện bắt đầu từ khi cả nhà trên dưới Tần gia dọn đến Đào Hoa Ổ ở Giang Nam trong năm năm để hoàn thành lời hứa với Đào Hoa Ổ chủ Nghiêm Thanh Nhẫm.Nhưng mọi chuyện lại không thể ngờ sẽ xảy ra thì lại xuất hiện Nghiêm Thanh Nhẫm vẫn nuôi một mối tình không thể dứt với Tần lão gia Tần Chính vì thế gây nên bao sóng gió giữa hắn với thất vị chủ tử mà người chịu khổ cuối cùng lại là lão gia. Tình thế như vậy hỏi sao mọi người có thể yên ổn mà hưởng thụ qua năm năm? Do đó Dược Vương Lâm Tề đã dùng một loại thuốc có tên Vong Tâm Đan để Nghiêm Thanh Nhẫm quên đi hết hồng trần thế sự lẫn tình cảm của hắn dành cho lão gia. Vong Tâm Đan là loại thuốc khi uống vào con người sẽ quên hết mọi thứ, thanh tâm quả dục, nói trắng ra là cái xác biết đi. Những tưởng một viên Vong Tâm Đan có thể kết thúc hết mọi chuyện, ngờ đâu người nên dùng nó thì lại không dùng, người không nên dùng thì lại dùng tất. Từ đó sóng gió mới lại nổi lên và câu chuyện của chúng ta đã bắt đầu.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Quân Tịch Nhược | Xuyên không | Hoàn thành
Nếu đời cho ta những thử thách không điểm dừng có phải ta nên đối mặt, hay tốt nhất là từ bỏ. Nếu những khó khăn ấy không xuất phát từ đời mà từ một cái hệ thống thì sao? Ta có phải chống trả hay thực hiện theo nó để nhận lấy đãi ngộ. Chính là ta cũng không biết từ khi nào những điều phi lý ấy lại xuất hiện trong cuộc đời này một cách ngẫu hứng như vậy. Một nam thần một cái hệ thống hướng đến nam nữ thông sát xuất phát. Chẳng may người được hệ thống lựa chọn lại biến thành nam chính trong các bộ truyện, người trong lòng của các nữ chính. Chẳng qua Lăng Mộ Ngôn lại không thích cái đãi ngộ của hệ thống dành cho mình, cũng chẳng mấy hứng thú ở các nữ chủ trong truyện. Thay vào đó hắn thích nam chủ, Ngôn Ngôn hắn đây chỉ thích đạt được cái khó, còn việc những nữ nhân đó đến thì quá dễ dàng. Hắn cùng cái hệ thống bàn bạc, thỏa thuận lại không thỏa đáp được điều hắn muốn. Hệ thống cũng chỉ oa lên vài tiếng rồi chấp nhận. Xuyên qua nhờ hệ thống, thế giới tiểu thuyết nam nữ chủ hãy đợi Lăng Mộ Ngôn thu phục.
25.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Điệp Chi Linh | Đam mỹ | Hoàn thành
Duyên phận đã định, vạn năm cũng chẳng thể thay đổi. Cho dù ngàn biến vạn biến cũng không có cách nào xoay vần được định mệnh. Sợi tơ hồng đã gắn kết hai số phận. Trái tim đập loạn nhịp, không chỉ một hai lần, mà là vô số lần, đó chính là mùi vị của tình ái. Ai nói y là kẻ tàn tật chứ? Hoàn toàn là nói láo! Rõ ràng y khỏe mạnh như vậy, đánh cho hắn tơi bời loa lá, liệt ở chỗ nào? Hừm! Nam nhân này thật quá hung hăng, khiến cho hắn dù không muốn phục cũng không có cách nào đánh bại được y. Ừ thì y mạnh, nhưng vì cớ gì cứ bám theo hắn mà đánh chứ? Cho dù hắn và ý hôn sự không thành cũng không nên gây thù chuốc oán lên người hắn nha! Hắn không phải do chính bản thân mình làm chủ, rõ ràng là phụ thân chỉ định mà! Thật là tức chết! Y rõ ràng là cố ý, cố ý xuất hiện trong cuộc đời của hắn, lại cố ý ở mãi trong trái tim của hắn, đuổi thế nào cũng không chịu rời đi, đến khi đã ăn sâu bén rễ ở trong lòng...được rồi! Hắn chấp nhận, cả đời này chỉ muốn được ở cùng với y! Hắn thực sự đã yêu y mất rồi! Nhưng y liệu có yêu hắn không?
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Mộc Vũ Linh Âm | Đam mỹ | Hoàn thành
Trong cuộc sống của bạn, bạn luôn là vai nhân vật chính, và những người khác sinh ra là để làm nền cho bạn. Ai cũng như thế! Hay giả dụ trở thành một nhân vật phụ trong cuộc đời của người khác, bạn cũng phải đông sao cho đúng tố chất của nhân vật phụ và "ra dáng" bằng tất cả khả năng của mình. Hắn cũng coi chính mình là nhân vật phụ trong cuộc đời của những người khác. Nhưng mà con mẹ nó chứ, vì cớ gì? Vì cớ gì mà hắn muốn trở thành nhân vật phản diện lại khổ sở như thế? Giống như trời cao cố ý trêu đùa hắn, khiến hắn cho dù có cố gắng làm cái gì cũng đều chỉ có thể hứng chịu thất bại.Rõ ràng tất cả tố chất để làm nhân vật phản diện hắn đều có, nhưng tại sao vẫn cứ cảm thấy là không ổn như vậy? Thật bực mình quá mà! Không được! Một người như hắn làm sao có thể dễ dàng cam chịu số phận? Hắn phải vùng lên! Chỉ thiếu võ công thôi chứ gì? Được rồi! Đã vậy thì hắn học là được chứ gì? Rồi không sao nữa chứ gì? Haizz, nhưng vì cớ gì mà sự đời vẫn không thể lường trước như thế này? Làm nhân vật phản diện có cảm giác thật là phi thường khó khăn! Hắn liệu có nên bỏ cuộc?
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Tây Tây Đặc | Đam mỹ | Hoàn thành
Mọi người đều đã trải qua bốn năm đại học, đã công tác một năm, làm việc ở đủ mọi cương vị, lúc bấy giờ đeo chiếc mặt nạ bản thân lựa chọn, kiếp người lặn lội giữa những cay đắng ngọt bùi chốn trần gian khổ ải, phức tạp đến thế. Những nhân, sự, vật ngây ngô hồn nhiên trong quá khứ đã bị thời gian chôn vùi từ lâu. Ai có thể vực nó lên, phủi đi lớp bụi thời gian, để tất cả về với dáng vẻ vốn có? Không thể. Tất cả đều đã xói mòn loang lổ theo tháng năm.Đề tài kéo tới chuyên ngành của tôi, lại nhắc đến nguyên nhân tôi về nước, ai nấy đều hóa thân thành Sherlock Holmes, tò mò tra hỏi. Tôi đặt cốc rượu xuống, hỏi xin lớp trưởng một điếu thuốc. “Thưa các anh các chị, đừng hỏi nữa, không có nguyên nhân gì phức tạp đâu,” Tôi châm lửa, trả bật lửa lại cho cậu ta, nở nụ cười dịu dàng, “Chỉ là muốn về thôi.” Chuyện giữa tôi và mối tình đầu, không có người ngoài biết. Trong mắt thầy và bạn, tôi chỉ có một cậu bạn thân như hình với bóng, bên cạnh không có bạn bè khác giới. Mọi người đều cho rằng tôi cù lần, cách điện với yêu sớm. Bởi vậy nên khi họ nghe tôi nói vậy, chỉ cho rằng tôi nhớ nhà, chứ không liên tưởng vẩn vơ.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Tiên Hà Giải Hoàng Cục Phạn | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạch Dạ Thần không vui. Cậu vừa mới chuyển trường, chuyển sang một trường sơ trung mũi nhọn. Cậu vừa vào lớp đã trở thành tâm điểm, vì quá đẹp. Đều là một đám học đến ngu người, mắt kính còn dày hơn cả sách. Đám người kia cả ngày học tập, không phục đối phương thì sẽ dùng kết quả thi, còn nói về tướng mạo, kia mọi người đều là bằng hữu. Duy nhất một người dáng dấp không tệ, nhưng học tập không tốt, cho nên nhóm học bá trẻ tuổi cũng không để một học tra đẹp trai vào trong mắt. Thế nhưng Bạch Dạ Thần không giống thế, thủ khoa toàn thành phố, đột nhiên chuyển từ trường khác sang, đây là một tin tức lớn. Mọi người bàn luận không ngớt về tin dữ học bá giá lâm, đến khi chân chính nhìn thấy tướng mạo càng tuyệt vọng hơn.Môi hồng răng trắng, sạch bóng như ngọc, nhẹ nhàng quân tử, tất cả đều dùng để tả Bạch Dạ Thần. Bạch Dạ Thần 14 tuổi tuy còn không có nẩy nở, nhưng nhìn vào y như một mỹ nhân bại hoại, hình dung một nam hài tử xinh đẹp đại khái không thoả đáng lắm. Thế nhưng bất kể năm đó nhóm tiểu mao đầu từ ngữ cằn cỗi, hay là bây giờ tinh anh khắp các lĩnh vực, đều tán dương Bạch Dạ Thần là một mỹ nhân. Đôi mắt dài nhỏ, khoé mắt hơi nhíu, một ánh mắt là một vệt phong tình. Làn da cậu trắng nõn, mũi khéo léo thẳng tắp, đôi mắt dài, môi lại hay cười, cho dù là tức giận vẫn có người phát cuồng. Hứa Phượng Lâm vừa mới tỉnh ngủ, nhìn thấy một nhân vật như vậy vào mắt.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Tiểu Mei | Dị năng | Hoàn thành
Trong căn phòng tối đen, một người phụ nữ ăn mặc quái dị đang lau chùi quả cầu thủy tinh. Lúc này một thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi bước vào, "Giáo sư Trelawney? Con..." Cậu thiếu niên đi đến muốn nói gì đó, bỗng dưng Trelawney run rẫy, đầu và hai tay rũ xuống, mắt trợn trắng. Cậu thiếu niên lo lắng kêu, "Giáo sư! Cô không sao chứ?" Nói rồi vươn tay muốn chạm vào vai cô.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25