Bạn Tình Vẫn Chưa Quên Được Bạch Nguyệt Quang

Bạch Vân Đóa | Sủng | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Bạn Tình Vẫn Chưa Quên Được Bạch Nguyệt Quang của tác giả Bạch Vân Đoá. Như bao người, hắn trưởng thành, cũng có mối tình đầu "hoa hồng đỏ". Nhưng mà không đến được với nhau,Thế là hắn có bạn tình, tên Lê Xán, quan hệ hai người kéo dài đã lâu, mà Lê Xán đồng thời trong lòng cũng có một đóa hoa "tường vi hồng"Tường vi hồng là một chàng Omega xinh đẹp, hoa hồng đỏ là một gã Alpha đẹp trai.Gọi là tường vi hồng, là bởi vì năm đó Lê Xán kiên trì tặng cho cậu ta một bó tường vi hồng mỗi ngày, chấn động vườn trường. Mà gọi là hoa hồng đỏ, là bởi vì Thang Nhị Viên kiên trì tặng hoa hồng đỏ cho người kia trong hai năm liền, mưa gió không đổi.Lần đầu tiên Thang Nhị Viên và Lê Xán gặp mặt, một người cầm hoa hồng đỏ trong tay, một kẻ cầm tường vi hồng trong tay, đi lướt qua nhau, hai người chầm chậm liếc nhìn nhau một cái, khoảnh khắc mắt đối mắt, trên không trung lập tức toé ra tia lửa.Lúc lướt qua nhau, bọn họ liếc nhìn bó hoa trong lồng ngực đối phương, sau đó khinh bỉ thu hồi tầm mắt, đồng thời giễu cợt một tiếng ở trong lòng: “Dung tục!”Ba năm trước, tường vi hồng và hoa hồng đỏ “hút lấy nhau” nhanh như cưỡi tên lửa, sau đó cùng xuất ngoại.Làm người theo đuổi, Thang Nhị Viên và Lê Xán cùng thất tình, ai ngờ trước khi tường vi hồng và hoa hồng đỏ xuất ngoại còn muốn tổ chức một buổi tiệc chia tay bạn bè, Thang Nhị Viên và Lê Xán vì muốn duy trì chút phong độ cuối cùng đương nhiên là ăn mặc gọn gàng xinh đẹp chạy tới tham gia, bởi vì đều thất tình cho nên bọn họ uống say như chết, không biết sao lại quấn lấy nhau, đêm đó liền lăn giường, bum chà cà la cà.Bum bum xong, hai người ăn xong biết vị, bum rồi lại bum, cứ như vậy trải qua ba năm, Lê Xán khống chế rất tốt, chưa bao giờ đánh dấu Thang Nhị Viên.Tình cảm giữa hai người không biết có tăng hay không, nhưng sự ăn ý ở trên giường ngược lại là càng ngày càng tăng…Nếu yêu thích Bạch Vân Đóa, bạn có thể đọc thêm truyện Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo hay Hiểu Lầm! Tôi Không Cố Ý Bỏ Trốn.

3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25

Vườn Trẻ Thiên Đình

Lục Dã Thiên Hạc | Linh dị | Hoàn thành

Nếu xung quanh chúng ta chỉ toàn là những đứa con nít thì sẽ như thế nào? Chăm sóc một đứa trẻ cũng đã khiến bản thân vô cùng mệt mỏi, bây giờ lại là cả một vườn trẻ thì biết làm sao được. Đây rõ ràng là một câu chuyện rất hài hước. Bạch Trạch tỉnh dậy sau giấc ngủ trăm năm thì phát hiện cả một dãy núi đã ngập tràn trong biển nước liền quyết định lên thiên đình gặp Ngọc đến để bàn bạc. Thế nhưng khi bước vào Lăng Tiêu Điện, Bạch Trạch đã va phải một đứa bé, đứa bé vừa gặp Bạch Trạch đã dùng chất giọng mềm nhũn của mình thể hiện uy vũ, hỏi hắn gặp bản tọa sao không hành lễ. Hóa ra đứa trẻ này chính là Phù Lê Nguyên Thủy Thiên Tôn, vị thần có pháp lực cao nhất. Không chỉ vậy mà các vị thượng tiên khác cũng trở thành các bạn nhỏ. Lúc này Bạch Trạch phải ở lại thiên đình để làm người giữ trẻ, thiên đình đã biến thành một vườn trẻ mất rồi. Chính sự cố này đã làm thay đổi mối quan hệ của hắn với Thiên tôn. Thiên tôn này chỉ là một đứa trẻ, có nhiều chuyện phải để hắn chăm sóc, lâu dài đã nảy sinh tình cảm với nhau. Nếu Thiên tôn mãi vẫn không quay về hình dáng ban đầu thì sẽ thế nào, mà quay về rồi thì sẽ thế nào, mấu chốt là tình cảm của họ sẽ ra sao? Mời các bạn cùng theo dõi. 

5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25

Cung Đình Huyết: Toàn Quân Thiên Hạ

Hoại Phi Vãn Vãn | Cổ đại | Hoàn thành

Sống chết có số, một cuộc đời đóng lại để mở ra một cuộc sống mới. Cho dù có là Vua hay Quan thần cũng chỉ có nhiều đó năm để sống, dù là hèn kém hay giàu sang cũng chỉ có giới hạn một trăm năm. Dân nghèo chết vì bệnh nhà giàu, dân giàu chết vì bệnh hiểm nghèo, chung quy nhân sinh ở đời là điều trường kỳ khó hiểu.Truyện kể về Quang Khải năm thứ mười chín, khi thái tử quay về triều ca thì hoàng thượng đột ngột ngã bệnh nặng không thể cứu chữa, nhưng có một loại thuốc thần kỳ chữa được bá bệnh chính là tuyết liên, chẳng qua tuyết liên chỉ nở bảy năm một lần lại vô cùng khó tìm. Đường đi đến nơi đó rất gian nan đầy rẫy những nguy hiểm, chúng có thể giết chết thái tử bất kỳ lúc nào. Trong sự ngăn cản và khuyên nhủ, thái tử vẫn một lòng lên đường đi tìm tuyết liên. Trên đường đi hắn đã gặp được nhiều kỳ ngộ, và giáp mặt cùng với nhiều con người mà hắn không nghĩ đến một ngày họ cùng ngồi một bàn, nói chuyện ngang vai vế như thế. Chung quy, thái tử quyết định rời đi chính là cứu hoàng thượng lại học được nhiều thứ ở con dân của mình.

14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25

Thâm Tỉnh Băng

Thương Bạch Bần Huyết | Đam mỹ | Hoàn thành

Ngày đó hoàng thượng lạnh lùng như thế, dứt khoát như thế ra lệnh ban cho y rượu độc lại giết hết cửu tộc của y, họ chỉ là những người vô tội, ấy thế mà cuối cùng đều phải lâm vào cái cảnh đầu rơi máu chảy để cho dân chúng đời đời phỉ nhổ. Y hận hắn, hận hắn rất nhiều, là do hắn nghi ngờ y tìm cách phản bội đoạt đi ngôi báu, là hắn không tin tưởng y, là hắn cuối cùng vẫn khiến cho y thất vọng. Cái ngày hắn ra lệnh bắn chết cho y ấy, ánh mắt của hắn như đong đầy những giọt lệ đau khổ và cay đắng, y nhìn thấy cả, nhưng y không tài nào có thể nhún mình trước hắn, những kỉ niệm cũ xưa của một thời đều đã bị xóa bỏ rồi, năm tháng lại trôi qua.Kẻ kia hóa ra vẫn thương tiếc hắn, ban cho hắn rượu độc mà lại đổi đi thuốc trong rượu, khiến cho hắn thay vì chết đi trong đau đớn để được bảo toàn một thân ngọc bích thì lại phải trở thành một kẻ ngu ngốc, điên khùng bị người ta lôi ra làm trò tiêu khiển mỗi khi nhàm chán, mồi đời của hắn tinh anh, cuối cùng cũng có ngày phải rơi vào cái bước đường cùng như vậy. Nhưng rồi một ngày hắn nhớ lại, đối mặt với sự ân hận và thứ tình cảm chưa bao giờ tắt của hoàng đế, cùng với nỗi hận nghi ngút trong lòng mình, hắn phải làm sao đây.

15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25

Siêu Sao, Tính Cái Gì?

Nguyệt Hạ Điệp Ảnh | Trọng sinh | Hoàn thành

Ở Đan Á Đồng, người ta không có cách nào hiểu được đâu mới là cậu, là thiếu niên vẫn cười ngượng ngùng khi đối mặt với fan hâm mộ, là người thờ ơ lãnh đạm, là người biếng nhác thích ngủ thích chơi game offline (Super Mario, xếp hình…), hay là một kẻ vô tình lãnh tĩnh không biết thế nào là yêu? Chính những nhân vật trong tác phẩm cũng nói, một kẻ như Đan Á Đồng thì không nên yêu. Nhưng thói đời, có rất nhiều chuyện không thể giải thích, mà tình yêu, sự thu hút,… cũng nằm trong số đó.

21.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25

Tự Thủy Nhu Tình

Chức Vân | Tiên hiệp | Hoàn thành

Hàn Tiếu sơn trang có một vị thiếu gia tên Hàn Tị Thủy. Lúc còn nhỏ tuổi vì muốn cứu hai tiểu muội song sinh của mình mà bị mù mắt và thân thể hơi suy yếu nên cũng đành giao việc buôn bán lại cho hai tiểu muội lo, còn mình thì ở trong nhà tự kỷ. Nên tính tình có hơi mềm mại, tựa thủy, nhưng cũng vô cùng sắc sảo tinh tế. Thiên Tinh Đường quyền lực vô số, đương gia là Liễu Tinh Vân. Thiên Tinh đường, vốn luôn đối địch với Hàm Tiếu sơn trang, lần nọ do đụng chạm nhau trong 1 thương vụ quan trọng, muốn bắt Hàn tiểu thư, lại không nghĩ tới bắt nhầm Hàn thiếu gia mặt mũi trắng trẻo, dung mạo sạch sẽ như nữ nhân kia về. “Đau…” Đầu đau quá! Hàn Tị Thủy mê mang khẽ mở mắt, trước mắt vẫn là một mảnh hắc ám. Y kinh hoảng đưa tay quơ quơ, nhưng ngay cả một ngón tay cũng nhìn không thấy. “Đúng rồi… Ta không nhìn thấy...” Y thì thào tự nói, suy sụp buông tay, thở dài. Nguyên lai, vừa rồi y vừa nằm mộng chuyện trước đây a! Hết thảy hành động của y đều rơi vào trong mắt của Liễu Tinh Vân. Từ trong đôi mắt kia nhìn ra chút mờ mịt, kinh hoảng nho nhỏ, sau đó là biểu tình lĩnh ngộ, còn có ngữ điệu tự giễu kia... Mọi thứ đều khơi mào cảm giác kì lạ trong lòng Liễu Tinh Vân. Ở ngực trái của hắn, mơ hồ có một loại rối loạn, còn có loại cảm giác hắn không rõ, giống như ghen tuông. Rất quái lạ, nhưng hắn lại thấy rất mới lạ. “Ngươi rốt cuộc là ai?” “Liễu Tinh Vân.” Hắn nói một cách tùy ý, cầm lên lọn tóc dài chảy xuống bên vai y.... Xem thêm »

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

[Đại Minh Hoàng Triều Thịnh Vương Tập Chi Nhất] – Tường Phượng Lược Tình

织云\\ 云锦 (Chức Vân \\ Vân Cẩm) | Ngược | Hoàn thành

Mùa thu năm Chiêu Võ hai mươi tám, Chiêu đế băng, hưởng thọ năm mươi chín tuổi; di chiếu đế vị giao cho thứ tử Phượng Huyên, năm hai mươi mốt tuổi đăng vị vi Húc đế, nhân xưng Phượng đế.

2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Dị Thế Đoạt Tình

me – Ajisai-chan | Đam mỹ | Hoàn thành

Diệp Thiên Hoa nhìn mọi thứ trông rất xa lạ. Ngẩn người đần độn một lúc, rồi cậu bật thốt lên rằng anh đang ở đâu. Người ta thì chết mới có thể xuyên không vậy mà anh chỉ cần ngủ là có thể xuyên không.

8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Bạn Trai Tỉnh Lại Liền Quên Mất Tôi

Tam Ngôn Quân | Đô thị | Hoàn thành

Mặt trời lên cao khiến ký túc xá đổ xuống một tầng bóng râm. Bên ngoài ánh sáng tràn ngập nhưng Thương Khanh vẫn chây lười nằm yên trên giường không chịu đi phơi chăn. Kỷ Bình Thường bực bội cào cấu người trên giường, nhưng người thì không có mà lại có một cái mền màu xanh da trời. Ôm hai cái mền to đùng khiến lưng Kỷ Bình Thường còng xuống.

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Ngược Ái Tiểu Thần Phụ

Mê Dương | Đam mỹ | Hoàn thành

Truyện Ngược Ái Tiểu Thần Phu là một tựa truyện hay, lôi cuốn thuộc thể loại tiểu thuyết. Bối cảnh của câu chuyện là tại thị trấn Stweart trăm năm cổ kính, hiện đại, ở nơi này có Thần học viện – nơi mà các con người trở thành linh mục sinh sống và học tập, làm việc. Bỗng một ngày tại nơi này xuất hiện một quán bar được mở tên “Câu lạc bộ muốn làm muốn làm” nghe qua quả thực thô tục đến cực điểm, nhưng thiết kế trong quán lại vô cùng trang nhã dễ chịu.

2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Quy Về Điền Viên

Xa Lê Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành

Tức Mặc Tử Tang bị nha hoàn gọi đến thất minh hồn vía. Thì ra là cha nàng triệu tập nàng đến Triệu Phủ. Năm ấy, nàng trọng sinh vào một nữ oa sáu tuổi, nơi trạch viện mỗi ngày thường thường lại xảy ra vài chuyện đấu đá, khiến nàng cảm thấy vô cùng phiền phức, vì tránh những chuyện phiền toái đó, nàng một mực không rời khỏi sân của mình, ít cùng tiếp xúc với người khác.

22.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Dữ Dã Thú Tại Y Điện Viên

Hồ Điệp. | Đam mỹ | Hoàn thành

Ừm, đại khái đây là một bộ nhân thú, nội dung cũng đơn giản thế này, bạn  u Dương Long ham hố chơi vui đi máy bay nhảy dù, kết quả là dù thì phiu ~ bạn ấy thì đáp xuống khỉ ho cò gáy nơi mà tiểu Long mặc định là Châu Phi . Mà giữa nơi hoang vu rừng rậm này cư nhiên xuất hiện anh đẹp trai, tóc đen mắt xanh tên là Spencer. Vậy là chuyện tình của hai người bắt đầu…Nguyên hình chính của Spencer là báo đen, cứu Âu Dương Long ngay lúc đang trong thời kì động dục, vậy nên cậu và hắn đã có một cái đám cưới diễn ra bởi người của bộ lạc nào đó. Phải nói Âu Dương Long này dụ thụ cực kì, người ta báo đen một năm động dục một lần bản cho người ta đêm nào cũng sung sức.Truyện này hai nhân vật chính còn có vẻ hơi ngốc. Kiểu như Âu Dương Long chờ miệng Spencer nói ra chữ “yêu” trong khi khái niệm của Spencer đối với chữ này là cực kì mơ hồ, vậy nên người nào đó liền giận dỗi bỏ đi vậy là người nào đó lại tức tối đi tìm… Truyện còn có sự xuất hiện của ba vị thú nhân khác, một sói, một sư tử, và một bạn hổ luôn phải bơ đi mấy tên kia quấn quýt bên người yêu. Nói chung truyện khá hay, tuy nhiều cảnh H nhưng đôi lúc cũng khá buồn cười.

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Dị Thế Điền Viên

Nhất Đóa Sơ Phương | Đam mỹ | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Dị Thế Điền Viên của tác giả Nhất Đóa Sơ Phương. Mặt trời ngã về Tây, phía ngoài núi Lạc Hà, có hai thiếu niên dáng người cao gầy, mỗi người sau lưng cõng theo một cái sọt trúc, trong tay cầm gậy gỗ thật dài, vừa đi vừa bên này gõ một cái bên kia gạt một chút , mắt hai người đều cố gắng mở thật to, chăm chú tìm kiếm cái gì đó trong các bụi cỏ dại. Thiếu niên lớn tuổi hơn có vẻ hơi mệt, đứng lại, móc ra tấm khăn sạch sẽ, lau qua lớp mồ hôi trên trán, ngẩng đầu nhìn về phía mặt trời đã ngả về Tây, khẽ cau mày, thở dài, gương mặt lộ vẻ thất vọng, thầm nghĩ hôm nay vào rừng lại tay trắng trở về. Lâm Ngọc tuy rằng trong lòng đã sớm có chuẩn bị, vẫn cứ tránh không được có chút thất vọng. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Người Điện Tử Mười Vạn Vôn và Bạc Vụ.

21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Điền Viên Nhật Thường

Lý Tùng Nho | Dị năng | Hoàn thành

Trải qua một đời, một kiếp bản thân đã có thể hiểu rõ thứ gì là quan trọng, là bản thân hay là gia đình, hạnh phúc thật sự dành cho mình là gì. Cho đi ắt cũng phải nhận lại, chứ không thể cả đời cho đi để rồi nhận lại sự khinh rẻ của những người mình yêu thương. Bản thân Lăng Tây từng đi qua một đời nên hiểu rất rõ. Lăng Tây sinh ra, đối với cha mẹ là một đứa con ngoan, một đứa trẻ biết nghe lời, là kho thuốc dự trữ của anh trai bị mắc chứng bệnh bạch cầu. Mỗi lần anh trai cần máu, đều là cậu phải cung cấp, dường như cha mẹ sinh ra cậu chỉ để giá trị tồn tại của cậu là vì anh trai vậy. Cho đến một ngày, anh trai cần quả thận, cậu chấp nhận hiến quả thận của mình, để rồi sau phẫu thuật cậu mãi vẫn chưa tỉnh. Bản thân cậu là không muốn tỉnh lại, cho đến lúc nguy kịch, bản sĩ phải dùng máy kích điện để nhịp tim cậu có thể đập lại. Khoảnh khắc cuối cùng, chính cậu cũng không hiểu vì sao bản thân có thể tỉnh lại. Chính là không còn là Lục Lăng Tây của trước đây nữa, mà là Lục Lăng Tây ở Phượng Thành, con trai của Vương Thục Tú. Trong thân xác mới này, Lăng Tây có năng lực đặc biệt, có thể liên kết với thực vật, bắt đầu cuộc sống mới, chăm sóc cây, trồng hoa, lo liệu nông trường, vui vẻ sống một đời bình an. Bên cạnh đó, cậu còn hấp dẫn được tiểu công vì sự cố gia đình mà trở nên lạnh lùng, khiến tiểu công nhất kiến chung tình với mình. Lăng Tây trải qua một đời sống hi sinh vì người khác cuối cùng cũng có thể sống cuộc sống thật sự thuộc về mình. Mời các bạn cùng theo dõi.

35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Trọng Sinh Chi Trang Thiển

Mạn Di | Tiên hiệp | Hoàn thành

Trang Thiển một phen rút ra cương thứ cắm ở trên ngực nam nhân nằm trên mặt đất, một dòng máu đỏ chảy ra, hắn vội phất tay, khối băng nháy mắt đóng kín nơi còn đang chảy ra máu tươi nóng hổi. Trịnh Vũ Văn đứng một bên yên lặng nhíu mày. Lúc này, trên mặt đất đã nằm năm sáu thi thể đều đã bị đóng băng. Trang Thiển nhặt thương cùng đao trên mặt đất lên tay ước lượng, 1 tháng trước hắn tuyệt đối không thể nhấc đại đao nặng như vậy.Hắn nhìn thoáng qua đám người bên cạnh quỳ cầu xin tha thứ, khóc nước mũi nước mắt, không kiên nhẫn chuyển đầu, nhìn những người sống sót được bọn họ cứu. Trong đó có ba cái nữ nhân, vài ngày chịu mấy tên đại hán chà đạp, có hai người đã không chịu nổi, còn một người thì có ánh mắt trống rỗng, trong đó lần lượt có sự mê mang, bất lực và hận ý. Ánh mắt hắn hơi di chuyển một chút, ở một góc sáng sủa có mấy nam nhân trẻ tuổi cuộn mình, bọn họ bị nhóm đại hán bức làm nô lệ, không được cho ăn cơm nên thân hình tiền tụy gầy yếu lại không có gì chữa miệng vết thương. Linh hồn bị tra tấn khiến ánh mắt lóe ra sự hắc ám.

19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Trọng Sinh Mạt Thế Công Lược

A Tê Tê | Dị năng | Hoàn thành

Còn ba ngày nữa, là bước vào thế kỷ mới…… Mục Siêu bị trói chặt trên giường thực nghiệm băng lãnh, đỉnh đầu là đèn chiếu soi vào ánh mắt cậu một trận hốt hoảng. Thân thể bị sở nghiên cứu đem ra nghiên cứu chế tạo thuốc đặc biệt đối phó và khống chế những dị năng giả, tinh thần lực hiện tại của cậu không thể công kích bất kỳ ai, chỉ đơn giản là di động đồ vật cũng không làm được….. Cậu ở trong này đã hơn mười ngày rồi…….Bên ngoài là một đám mặc áo blouse trắng chỉ trỏ cậu, bọn họ đội mũ cùng khẩu trang y tế, đôi mắt cận kề lộ ra sự nóng bỏng nhìn thân thể cậu, hoặc có thể nói là nhìn xương quai xanh của cậu. Chỗ đó có một hoa văn vô cùng phức tạp. Đôi tay lạnh lẽo cầm dao giải phẫu băng băng cắt vào cổ tay cậu, “Ách a!” Mục Siêu bị đau đến thét lên, thanh âm khàn khàn, giống như vải ráp được mài bóng. Trước đó lại không có tiêm thuốc tê, sự đau đớn khiến Mục Siêu hơi hoàn hồn, loại việc này mấy ngày qua cậu đã phải trải qua không biết bao nhiêu lần. Rút máu, tiêm vào, vì số liệu hoàn chỉnh, điều kiện tiên quyết là bọn họ sẽ không giết cậu, không bao giờ gây tê để cậu cảm giác được đau đớn. Trên người Mục Siêu trừ bỏ nơi có hoa văn thì hầu như chẳng còn nơi nào thịt lành lặn.

13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Trọng Sinh Thập Niên 80 Dưỡng Tể Tể

Thủy Tinh Phỉ Thúy Nhục | Trọng sinh | Hoàn thành

Sáng sớm, gió thổi nhè nhẹ, gió mùa hạ thổi làm lá cây rung động, trong không khí tràn ngập mùi đồ ăn. Hứa Chiêu mặt không đổi sắc mà trả lời vài câu, sau đó lại tiếp tục ngồi dưới tán cây cổ thụ đầu thôn Nam Loan nhìn về phương xa phát ngốc. Cậu họ Hứa tên Chiêu, ý là mong đợi tiền đó xán lạn vô hạn. Nhưng, cậu vừa mới tốt nghiệp đại học, chuẩn bị xin việc bắt đầu cuộc sống xán lạn vô hạn, thì ông trời lại chơi đùa cậu một vố lớn.Cậu xuống lầu lấy hàng chuyển phát nhanh, lại té ngã một cái, khiến cho cậu cứ thể mà bị ném tới trên người “Hứa Chiêu” của những năm 80, xung quanh không có Internet, không có TV, cơm áo nhà cửa thiếu thốn, lại có thêm một điều không chân thực nhưng thực sự tồn tại. Cậu có một đứa con hơn hai tuổi. Không sai, là con trai, hơn hai tuổi. Không phải là nguyên Hứa Chiêu cùng phụ nữ nào sinh, mà là nguyên Hứa Chiêu tự mình sinh.Sinh như thế nào? Không phải là nguyên Hứa Chiêu có năng lực không giống người thường tự sinh con, mà là đối phương có năng lực làm Hứa Chiêu sinh con, tóm lại là cậu sinh con trai, đặt tên con là Hứa Phàm. Hừa Phàm là một đứa trẻ rất đáng yêu, mặt mày rất xinh đẹp, cũng không biết một người ba ba khác của nó là ai. Năm đó Hứa Chiêu tới học trên thị trấn, mơ mơ hồ hồ ngủ cùng một người đàn ông, sau đó trúng thưởng, trở về thôn Nam Loan bí mật đem hài tử sinh ra, vốn là qua hai năm có thể bắt đầu lại cuộc sống mới, ai biết là hai người chị dâu của nguyên Hứa Chiếu và mẹ của nguyên Hứa Chiêu vì chuyện lông gà vỏ tỏi mà cãi nhau, thế là sự việc Hứa Phàm là nguyên Hứa Chiêu tự minh sinh ra bị bại lộ.

29.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Trọng Sinh Vì Muốn Cùng Đối Thủ Một Mất Một Còn Học Tập Thật Tốt

Bất Cật Khương Đích Bàn Tử | Trọng sinh | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh Vì Muốn Cùng Đối Thủ Một Mất Một Còn Học Tập Thật Tốt của tác giả Bất Cật Khương Đích Bàn Tử. Mọi người nhìn thanh niên trở thành người thực vật, sôi nổi than thở, rồi sau đó, không còn ai trở lại nữa...Mọi người dường như đều lãng quên cậu, bỏ rơi cậu, nhưng vẫn có một người, vẫn luôn đến nơi này.Thẩm Dũ nếu hiện giờ tỉnh lại, chắc hẳn cũng không thể nào tin được đối thủ một mất một còn Hoắc Duệ vẫn không hề quên cậu,vẫn luôn ngồi xe lăn đến đây, điên cuồng kể từng chuyện từng chuyện bên giường cậu.Lúc này Thẩm Dũ mới biết, chân của Hoắc Duệ bị mất là vì mình, tất cả những gì Hoắc Duệ làm cũng đều vì mình.Mình là mối tình đầu của Hoắc Duệ, là người hắn cầu mà không được, là người hắn cẩn thận giữ gìn ở trong lòng.Tỉnh lại lần nữa, Thẩm Dũ trở lại tuổi mười bảy, Hoắc Duệ mười bảy tuổi lạnh lùng đẩy cậu nói: "Tránh ra."Thẩm Dũ:...To gan nhỉ?Trường Văn Lễ 1 tồn tại một "Thần thoại", là Hoắc Duệ lớp 1 khối tự nhiên, là cái đinh trong mắt các giáo viên.Gia cảnh ưu việt, đại ca, trốn học đánh nhau, hằng năm hết lần này đến lần khác chiếm ngôi vị số một toàn trường.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ qua Hoa Vũ Chiến Thần hoặc Chàng Rể Quyền Thế.

17.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Ngự Tiền Thị Vệ Của Trẫm

Hương Phẩm Tử Hồ | Cung đấu | Hoàn thành

Truyện Ngự Tiền Thị Vệ Của Trẫm là một tựa truyện thuộc thể loại đam mỹ. Truyện kể vào một hôm tổ chức đấu võ tại trung ương lôi đài, người trong khán phòng nhiều như nước, trong bọn họ già trẻ cũng có, có bách tính phổ thông bình dân, cũng có cả quan to quyền uy. Hai vị thiếu niên trên tham dự trận đấu này chỉ trên dưới 14 tuổi, tuy rằng vẻ trẻ con chưa thoát thế nhưng cũng có chứa một khí thế hùng dũng.

7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26

Trẫm Muốn Xử Lý Nhiếp Chính Vương

Tửu Linh | Xuyên không | Hoàn thành

Cậu là một tiểu thiếu niên mới lớn được nuôi dưỡng trong cung cấm, an nhàn mà lớn lên, vô lo vô nghĩ hưởng sự giàu sang phú quý, cậu đã từng là một tiểu hoàng tử, một tiểu hoàng tử lanh lợi, nghịch ngợm, nhưng giờ thì không phải, hiện tại ấy hả, cậu là vị hoàng đế trẻ tuổi nhất của triều đại này. Hắn là tiểu hoàng thúc của cậu, chẳng hơn cậu được bao nhiêu tuổi, sau này khi cậu được đưa lên làm hoàng đế thì hắn cũng nhậm chức Nhiếp Chính Vương, có thể nói quyền thế khuynh triều dã, dưới một người mà trên vạn người, hưởng thụ sự kính ngưỡng của thế nhân.Ngày con nhỏ thì cậu rất quý hắn, bởi hắn rất đẹp, đó là một chuyện, nhưng nhiều hơn cả là vì hắn vốn rất tốt với cậu, lại thêm lòng ngưỡng mộ bởi tài năng của hắn, cậu chính là tin tưởng rằng đi khắp cả thế gian cũng chẳng thể tìm được ai có vốn hiểu biết sâu và rộng như hắn. Nhưng đấy chỉ là lòng ngưỡng mộ của tiểu hoàng đến khi chưa qua tuổi mười lăm, còn sau đó hả, chính là ghét người kia không để đâu cho hết, hận đến nghiến răng nghiến lợi mà không làm gì được.

12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26