Victoria Holt | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Vừa sinh ra đã bị đẩy vào một khu rừng sâu. Một đứa bé mới lọt khỏi lòng mẹ mà bị đẩy vào một khung rừng hoang vắng, hãy tưởng tượng xem kết cục của nó sẽ bi thảm đến mức nào. Sẽ chết ư? Nhưng không, đứa bé này may mắn gặp được một con chó sói, nhờ sữa của chó sói mà lớn lên, mà con chó sói ấy từ khoảnh khắc cứu đứa bé đã được nó coi là mẹ. Sống một cuộc sống hoang dã, không biết thế nào là nói, hằng ngày cũng chỉ biết nói theo những tiếng của động vật. Quanh năm suốt tháng làm bạn với cỏ cây hoa lá.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Victoria Holt | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Gia đình cô có truyền thống tạo ra những loại vải bắt mắt và những bộ quần áo tuyệt đẹp, nổi danh khắp thế giới. Chỉ cần là quần áo hay bất kể loại vải nào do gia đình cô tạo ra để trở nên đắt giá. Thậm chí có một số loại vải còn đắt hơn cả một viên kim cương cỡ lớn. Sống trong một gia đình có truyền thống như vậy, từ nhỏ cô đặc biệt đã yêu thích vẽ vời, nhất là vẽ về thời trang. Với ước mơ lớn lên có thể trở thành một nhà thiết kế thời trang, khi còn rất bé cô đã cố gắng rất nhiều. Đúng là không phụ lòng người, cuối cùng cô đã trở thành một nhà thiết kế danh tiếng lừng lẫy.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Victoria Holt | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Nàng từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, sống nhờ tình yêu thương của họ hàng, hàng xóm. Chưa từng hiểu được ý nghĩa của hai chữ "cha mẹ", càng chưa từng được gọi hai tiếng này. Nhìn người ta có cha có mẹ, nàng đương nhiên ghen tị đối kị. Nhưng từ khi nàng sinh ra đã đâu có mẹ có cha như bọn họ. Có ghen tị cũng đâu có làm được gì. Nhiều khi mong ước có được sự quan tâm của mẹ mỗi khi ốm nặng, sự đùm bọc bảo vệ của người cha mỗi khi bị bạn bè bắt nạt. Nhưng dường như ước mơ này đối với nàng quá xa vời, nó chính là một ngọn núi cao chót vót, còn nàng lại không thể đưa tay ra với lấy.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Teresa Medeiros | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Từ xưa đến nay, mọi người trên thế giới này đều biết gia tộc của hắn và gia tộc của cô cạnh tranh ác liệt. Không chỉ đấu trí, ngược lại còn xảy ra xung đột vũ trang hại không biết bao nhiêu người dân vô tội, khiến cho bách tính kẻ mất nhà người mất mạng. Hai gia tộc kịch liệt đấu tranh, tựa như muốn thông báo cho đôi bên, chỉ có một gia tộc được sống trên thế gian này, còn gia tộc còn lại phải chết. Hai gia tộc một chín một mười ngang tài ngang sức, đấu tranh qua lại cũn không có kết quả đàng phải hoà hoãn lại.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Teresa Medeiros | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Cô là đại tiểu thư của gia tộc phép thuật. Từ bé đã có khả năng thiên phú đối với phép thuật. Cô cũng đã được chọn là người kết thừ truyền thống của thế giới này từ khi lọt lòng mẹ. Vì đến đời của cô, ông cha đều nhận ra sức mạnh tiềm ẩn sâu trong con người cô đang dần dần được bộc phát mạnh mẽ mà ở các đời khác không thể bào có được.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
William Makepeace Thackeray | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Nàng, là một cô gái thân phận thấp hèn, sống trong tủi nhục, bị người đời khinh rẻ, điều đó khiến nàng có quyết tâm thay đổi, có khát vọng được đặt chân vào giới thượng lưu một lần trong cuộc đời này. Một cô gái chỉ đi làm rửa bát, giặt quần áo cho các gia đình quý tộc liệu có thể đạt được ước mơ viển vong kia không?
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
David Nicholls | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Truyện Nhấn Chuông Đi, Đừng Đợi! là một tiểu thuyết tình yêu nổi tiếng của tác giả David Nicholls, một tiểu thuyết hài hước, chân thành, kịch tính và không thiếu những phút giây nhẹ nhàng. Nicholls đã phác họa toàn bộ những trải nghiệm quen thuộc ở ngưỡng cửa đại học, tái dựng những khoảng thời gian đầy hoang mang mà sinh viên trải qua trong quãng thời gian nhiều biến động cùng những bữa tiệc cuồng nhiệt, những mối quan hệ chông chênh và những khoảnh khắc đan xen lãng mạn... bằng khả năng khắc họa tính cách, diễn biến tâm lý nhân vật vô cùng tuyệt vời.Truyện kể về nhân vật chính là Brian Jackson là fan chính hiệu của Thách thức Đại học từ thời thơ ấu. Cậu luôn mơ ước trở thành một ngôi sao của game show này. Những ngày đầu của đại học cậu đã không ngừng cố gắng tìm mọi cơ hội để góp mặt trong đội tuyển dự thi...Nhưng khi cậu chưa kịp nguôi sung sướng vì ước mơ nay đã trở thành hiện thực thì chuyện gia đình, bạn bè, mối quan hệ với Alice Harbinson một cô nàng nóng bỏng và Rebecca Epstein cô bạn lập dị đã kéo theo toàn bộ thời gian và tâm trí của cậu.Nội dung truyện không hề mới mẻ nhưng bằng lối kể kể chuyện mang đầy phong cách David Nicholls thì câu chuyện này đã không thể trộn lẫn với những câu chuyện khác. Nó khiến cho người đọc cảm nhận được hơi thở của thời sinh viên lãng mạn, sôi động và tràn đầy nhiệt huyết.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Susan Elizabeth Phillips | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng The Great Escape của nhà văn Susan Elizabeth Phillips là một tác phẩm tiểu thuyết hiện đại, lãng mạn, phương Tây, HE, H.Tác phẩm nói về người con gái Lucy Jorik ương ngạnh, mãnh liệt, con gái của cựu Tổng thống. Hôm nay, con gái cả ba mốt tuổi của Tổng thống Cornelia Case Jorik, Lucy Jorik sẽ cưới Ted Beaudine, con trai duy nhất của tay golf huyền thoại Dallas Beaudine và người dẫn chương trình Francesca Beaudine. Không một ai cho rằng cô dâu sẽ chọn quê hương của chú rể, Wynette, Texas, để tổ chức đám cưới, nhưng cô là người đã bỏ chú rể của mình – “quý ngài hấp dẫn không cưỡng lại được” Ted Beaudine, ngay tại thánh đường nơi tổ chức lễ cưới. Cô trượt ra khỏi lối đi, chạy xuyên qua và giấu mình sau một cái thùng xe trở rác. Đầu gối cô đang run cầm cập, cô phải gắng hết sức níu lấy một bên của cái thùng sắt han gỉ.Giờ đây cô tìm kiếm cho mình một cuộc hành trình – và có lẽ có chút lãng mạn trong đó – tới những nơi không dự tính trước đầy những tự do và thú vị, bắt đầu trên yên sau xe máy một gã xa lạ nguy hiểm. Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây? Mời các bạn cùng đón đọc để hiểu rõ hơn về tình tiết câu chuyện nhé!
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Agatha Christie | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Tôi Vô Tội là một tựa truyện hấp dẫn thuộc thể loại tiểu thuyết phương Tây. Truyện xoay quanh nhân vật chính tên là một người bị nữ bị kết tội giết Mary Gerrard vào ngày hai bảy tháng bảy năm nay. Đó là một phụ nữ trẻ, kiều diễm với những đường nét thanh tú và mái tóc dầy đen nhánh. Hàng lông mày thành một nét mảnh giản dị nằm bên trên cặp mắt xanh biếc. Trước quan tòa bị kết tội giết người, Elinor vẫn điềm tĩnh, thản nhiên, cô vẫn nghiêm nghị không nhận tội, dẫu thế nào cô vẫn cương quyết nói “Tôi không có tội”. Mary Gerrard là nạn nhân đã chết trong lâu đài Hunterbury, quận Maidensford, cô ta chết vì bị bỏ độc.Tất cả bắt đầu từ khi Elinor nhận được một lá thư nặc danh, cô nhìn tờ giấy mở rộng trong tay. Trong cuộc đời chưa bao giờ cô nhìn thấy một lá thư lạ lùng như thế này. Cô thấy một cảm giác khó chịu. Thư viết bằng thứ văn đầy lỗi chính tả, chữ viết thì nguệch ngoạc như gà bới, trên một tờ giấy màu hồng rẻ tiền.Trong lá thư ấy đã viết gì? Và mối quan hệ của cô với nạn nhân là gì, cớ sao cô lại bị kết án là đã giết người? Liệu cô có phải là nạn nhân hay kẻ sát nhân? Mời các bạn cùng đón đọc tựa truyện kì bí và hấp dẫn này nhé!
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Tây Tử Tự | Ngôn tình | Hoàn thành
Lục Nghiên Kiều nuôi một con vẹt tên là Rùa Đen, một người một chim tương thân tương ái, tình cảm sắt son hơn cả vàng ròng. Một hôm nọ, lầu dưới nhà Lục Nghiên Kiều bỗng có hàng xóm mới chuyển tới. Chẳng mấy ngày sau, Lục Nghiên Kiều ngạc nhiên phát hiện bé cưng nhà mình làm phản rồi. Vì thế hằng ngày cô đều phải gân cổ gào xuống lầu dưới: “Hạ Trúc Lịch, anh có nhìn thấy chim của em không?” Dần dà, khu nhà này bắt đầu tung tin vịt —— có một cô gái trường kì giở trò lưu manh với hàng xóm. Lục Nghiên Kiều: “…… Hạ Trúc Lịch anh chờ đấy cho em!!” Đây là một câu chuyện về hai kẻ đánh nhau bốp bốp một thời gian rồi không tách nhau ra được nữa. Couple: Nữ chính lảm nhảm tào lao x Nam chính nam thần lạnh lùng cao ngạo. Nam chính là game thủ chuyên nghiệp của game PUBG. Bác nào không chơi game này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến quá trình đọc cả.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Khương Chi Ngư | Ngôn tình | Hoàn thành
Lúc cuộc thi môn Ngữ văn kết thúc, bầu trời bên ngoài cũng vần vũ mây đen, như đang báo hiệu cơn mưa đang tới. Trên hành lang ùa ra những học sinh thả lỏng sau buổi thi, tốp năm tốp ba tụ tập lại nói chuyện phiếm, bàn về cuộc thi, hoặc tò mò về những tin bát quái. "Lớp bên cạnh có người bị bắt gian lận đó, đùng một phát là bị bắt luôn, gan thật đó." "Thật hả? Vậy chắc bài thi đó bị 0 điểm rồi.""Đương nhiên, ở trước mặt giáo viên mà còn dám gian lận, nghe nói giám thị là chủ nhiệm của lớp đó luôn, tớ đoán chắc là thầy ấy tức muốn chết rồi..." Nhạc Nha ôm bình nước đi qua, nghe được vài câu thảo luận to nhỏ đó. Mỗi giây mỗi phút sau khi lên 12 đều được các giáo viên kiểm soát chặt chẽ, ngay cả lễ Quốc Khánh ngày mai cũng chỉ được nghỉ ba ngày, cho dù học sinh có phàn nàn cũng vô dụng. Hôm nay là ngày thi tháng cuối tháng chín, cũng là cuộc thi cuối cùng tại trường học này.Nhạc Nha đi đến phòng đun nước, nghĩ về kế hoạch kiến thiết trường học Nhất Trung, sau lễ Quốc Khánh họ sẽ chuyển đến khu học mới, tương lai sẽ học ở đó một năm. Cô cũng chưa đến xem khu học mới, cũng không biết nó như thế nào. Rót đầy bình nước, Nhạc Nha xoay người định về lớp thì bị một nữ sinh tóc ngắn chắn đường, ngăn cản cô ra khỏi phòng đun nước. Nhạc Nha nhớ cô bạn này ngồi ở đằng sau mình trong lần thi này, cũng không biết cô ấy muốn gì, "Có chuyện gì không?"
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Mễ Ly Hi Mộc | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Mỹ Nhân Hệ Liệt Quyển I] Ta Xuyên Thành Mỹ Nhân Đệ Nhất của tác giả Mễ Ly Hi Mộc. Lục Trì Mạn nghe được tiếng rì rầm của ai đó vang lên bên tai, hắn có hơi ngạc nhiên, hắn đang ngủ trong phòng cách âm cơ mà sao lại có giọng nói khác thường ở đâu lọt tới, chuyện gì vậy? Chẳng lẽ là hắn nằm mơ? Nếu vậy thì giấc mơ này cũng thật kì lạ, trước mắt đen sì sì mà bên tai lại có âm thanh... \- Xẹt.. rè.. rẹt.. Đang lúc nghi hoặc, hắn lại nghe được tiếng loa rè rõ ràng trong đầu, ngay sau đó là một giọng nói lạ lùng nối tiếp vang lên:\[Xin chào tiểu kí chủ! Ta là hệ thống xuyên sách siêu cấp số Diệu Diệu, phụ trách giúp đỡ kí chủ làm nhiệm vụ. Xin được chỉ giáo nhiều hơn!\] Lục Trì Mạn mơ mơ màng màng không hiểu: "..." Cái gì? Hệ thống! Hệ thống gì? Trong đầu cấp tốc tuôn trào vô số câu hỏi cùng lúc, hắn như nằm mộng mắng thầm. Đồ điên nào đang đang ở trong đầu nói nhảm? Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng cực hay như Đại Thần Lưu Manh và Yêu Nghiệt.
18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Từ Từ Đồ Chi | Đam mỹ | Hoàn thành
Giản Ninh Xuyên đang ngủ trong ký túc, cậu xưa nay là kiểu người đã ngủ thì có chín đạo lôi kiếp đánh cũng không tỉnh. Điện thoại reo lên hai đợt cũng chẳng thèm nhúc nhích. Cậu bừng tỉnh từ cơn chấn động giường, ngồi bật dậy, hoa mắt chóng mặt vơ lấy điện thoại xem thử, sắc mặt khẽ đổi, dứt khoát nhấn nút tắt, nằm vật xuống che đầu ngủ tiếp. Cậu mở to mắt nằm trong chăn, do dự một lát rồi vươn tay mò mẫm di động, vẫn là số bị từ chối ban nãy, tin nhắn viết: Xuyên Xuyên, sinh nhật tuổi 20 vui vẻ. Cậu úp ngược điện thoại xuống, bỗng dưng muốn khóc, cố gắng nhắm chặt mí lại, nhịn không cho nước mắt chảy ra.Gà bay chó sủa một hồi xong, Giản Ninh Xuyên tức tốc chạy đi đánh răng rửa mặt, lúc quay về, hai thằng bạn cùng phòng đã lại nằm trên giường tổ đội cày PUBG, vừa chơi vừa dùng tiếng địa phương chửi nhau, một thằng vị chua, một thằng vị lẩu. Ký túc 201 có sáu mạng, ba người khác chẳng mấy khi về, một đứa nhà gần trường, hằng ngày học ngoại trú; một đứa thuê nhà riêng ở với gái; còn một đứa mới vào năm nhất đã có công ty lớn ký hợp đồng, lịch trình nhiều đến mức chẳng có thời gian đi học, được bạn cùng phòng tôn thành “Anh cả 201”.
22.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Gemini Ice | Ngôn tình | Hoàn thành
Nó bước ra với chiếc quần jean dài, bó sát, mài rách thêm chiếc áo pull rộng có hình thần tượng của nó-Suju (thần tượng của au:v). Mái tóc hạt dẻ được búi cao. Trông nó giản dị mà vẫn rất đẹp. Trời cuối hạ bắt đầu se lạnh. Nó với lấy chiếc áo khoác len dài tới gối, thêm chiếc khăn màu café, cặp kính Nobita nữa. Không có từ gì diễn tả vẻ đẹp của nó ngoài PERFECT. Bước ra ngoài, hít một hơi dài. Bầu không khí sang thu khá dễ chịu, nắng trải khắp nơi, trên đường, trên những tòa nhà, chiếu lên đài phun nước ở ngã tư gần nhà nó. Mọi thứ đều đẹp đến nỗi trầm trồ.Bước từng bước trên con đường quen thuộc mà nó đã đi suốt 5 năm, có thứ gì đó len lỏi trong nó, chắc là luyến tiếc. Một cơn gió khẽ thổi ngang qua đùa nghịch mấy sợi tóc của nó, một chiếc lá úa rơi, xoay xoay cùng gió không muốn lìa cành. Nó cứ vừa đi vừa ngắm, một lúc rồi cũng tới trường nó. Băng qua khuôn viên rộng thênh thang nó tới thẳng phòng hiệu trưởng. Sau khi rút hồ sơ, nó lên lớp để dọn sách vở trong tủ đồ cá nhân. Bọn tiểu quỉ bạn nó biết nó phải về mà đứa nào cũng cười toe toét. Dù gì cũng chơi với nhau 5 năm rồi, nghe nó phải về ít ra cũng phải tỏ ra buồn chứ, đằng này… Nó chán nản đi về luôn.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
HienPhan2805 | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô nói giọng rất lạnh làm Huy hoảng hồn. Anh cứ tưởng cô nghịch ngợm, trẻ con lắm hóa ra cũng có lạnh à. Anh thấy hơi có lỗi nên lúc nói chuyện mặt hơi hơi cúi.Mãi đến lúc sau bố Linh mới nói: "Huy à, con lên nói chuyện với Linh đi."Huy mở cửa bước vào. Căn phòng toàn màu trắng. Trên chiếc giường trắng, Linh đang nằm ngủ yên. Anh ngồi bên cô. Anh thấy cô cũng rất xinh, rất cute, cũng ngố lắm, muốn cắn cho một phát. Nghĩ vậy, Huy đặt môi mình lên môi cô và hơi liếm láp, tham lam cắn nhẹ bờ môi mềm mại ấy.Linh hơi hé mắt rồi cũng tỉnh hẳn. Trước mặt cô là gương mặt khá quen. Cô mở to mắt. Huy bịt chặt tai lại. Anh cứ tưởng cô sẽ hét toáng lên. Nào ngờ, Linh búng nhẹ mũi Huy và cười tươi: "Anh đừng lo! Em không hét đâu. Bỏ tay ra đi. Dù sao sáng nay em va phải anh, giờ coi như hòa nhé" - Linh giơ bàn tay nhỏ xinh ra trước mặt Huy. Huy nhìn Linh mà ngây cả người. Anh thích cái biểu hiện đáng yêu này của cô nhóc. Linh rất khác những đứa con gái anh từng gặp. Không hề la mắng, chửi bới anh là đồ yêu râu xanh, mà lại nói rất nhẹ nhàng. Thấy Huy không trả lời, cô lo lắng hỏi: "Anh ổn không?" "A...anh ổn". Bỗng Huy ôm Linh vào lòng, nói nhỏ: "Anh.Xin.Lỗi.Nhóc.Nhé!"
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Lý Thảo Nhã | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi vẫn cảm thấy vô cùng hoảng loạn, nhưng để chứng tỏ cho Tú Nhi thấy mình không sao, tôi đứng dậy ngay! Trời đất quay cuồng, còn Tú Nhi càng lợi hại hơn. Nó biết thuật phân thân ư, có đến ba Tú Nhi?! Hừ, có lẽ tôi nên lượng sức mình mà uống, sao lại uống nhiều như vậy chứ, xui thật! Nhưng các bạn có biết người hôm nay cùng uống rượu với tôi là ai không? Là mấy bạn nam học học cấp 3 rất nổi tiếng, vì tôi rất vui, hơn nữa sức khoẻ đang rất tốt, nên cứ uống liên tục, say đến bộ dạng như thế này! Nhưng, tôi không bị xui xẻo vô ích.“Này, đi đâu? Tớ gọi taxi giúp cậu!” Chỉ nói là gọi giúp xe thôi? Chắc chắn là tôi tự trả tiền xe, rồi ngày mai, lại còn phải trả thù lao phục vụ cho nó nữa?! Đây là sự thật không thể thay đổi … Không để ý đến tiếng gọi của Tú Nhi, tôi đi về hướng nhà mình. Không bao lâu, tôi dã cách Tú Nhi một đoạn xa, đã hơn 12 giờ đêm rồi. Ôi, nếu không tỉnh rượu ngay, tôi có thể mất mạng. Ông bố tôi chắc là còn ngồi trên ghế nệm đợi, hơn nữa, còn liên tục nhìn đồng hồ treo tường. Quỳ xuống xin tha thứ? Hay là giả vờ xỉu? Uống rượu quá nhiều làm tim ngừng đập? Bố nhìn xác tôi, buồn một chút,sau đó, đem đi chôn. Trời ạ… nghĩ đến những chuyện thê thảm này, tôi rùng mình, nổi da gà.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Thằng Nhóc Hư | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngày tựu trường luôn là ngày vui nhất, được mặc đồng phục mới, đồ dùng mới,thầy cô mới,khiến thức mới.....Còn học sinh thì khác, có hai loại học sinh được nhắc đến ở trường hợp này, học sinh chăm chỉ: luôn luôn háo hức, chăm chỉ chuẩn bị bài mới cho buổi học đầu tiên, là lượt quần áo đồng phục, đánh giày dép bóng loáng và hạ quyết tâm tăng hạng ngay trong lần kiểm tra đầu tiên.Loại thứ 2 thì trái ngược hoàn toàn với loại 1.... nhưng...Còn loại học sinh như Min Jae thì......Tiếng mẹ gọi vọng lên đánh thức cô công chúa ngủ nướng thức dậy, bà luôn thức dậy rất rất sớm và chuẩn bị bữa sáng cho 2 mẹ con. Mẹ Min Jae mở một quán ăn nhỏ ngoài chợ, cuộc sống cũng chỉ đủ ăn và cho Min Jae đi học,dư được chút nào thì mẹ cô lạ cất đi.Vì thế năm nay cô may mắn được chuyển tới một trường cấp 3 danh tiếng, phần vì học lực khá tốt còn một phần vì số tiền gom góp được của mẹ.Min Jae chỉ muốn có một cuộc sống bình thường, học tại một trường bình thường, thi vào một trường đại học bình thường, làm một công việc hợp đồng hết sức bình thường và đến khi mẹ cô quá già thì cô sẽ là người thừa kế cái cửa hàng bình thường của mẹ và hai mẹ con sẽ sống một cuộc sống bình thường như thế cho đến khi mẹ già. Chấm hết.....NHƯNG...Mẹ thì muốn cô công chúa nhỏ phải là nhân tài suất chúng....Thôi đành vậy.
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Todoh_Yurika | Ngôn tình | Hoàn thành
Trần Kiều Chi. 18 tuổi. Học sinh cuối cấp của một ngôi trường cao trung loại thường, cô không xinh đẹp như những cô gái khác nhưng bù lại Chi rất thông minh, tính tình thì không có gì đặc biệt. Nguyễn Hạ Dực. 18 tuổi. Học giỏi và nhanh nhẹn, nói chung là tài sắc vẹn toàn. Là bạn cùng lớp của Chi. Hai người là thanh mai trúc mã, sinh cùng ngày, cùng giờ nên tính cách y hệt nhau. Ai cũng nói sau này hai người sẽ thành đôi, nhưng cuộc đời mà, đâu thể biết trước được gì...Năm nay tớ và cậu lại cùng lớp nữa rồi. May quá! Chi vừa đi vừa nói, giọng điệu rất ư là vui vẻ. - Ừm. Dực cũng đáp lại cô nhưng câu trả lời rất hờ hững làm cô thoáng ngạc nhiên rồi nhìn theo ánh mắt cậu, ánh mắt ấy đang dõi theo một người con gái khác, dáng người cô ấy nhỏ nhắn, dễ thương lắm cơ! Tới cô nhìn còn thích nữa là. Đúng! Đó là người cậu thầm thích - Mai Lệ Uyên. Ánh mắt Chi thoáng buồn, cô biết chứ! Ở cạnh cậu bấy lâu sao cô không biết được bạn mình thích hay không thích ai chứ? Cái gì về Uyên cậu cũng kể cô nghe, mỗi lần như vậy tim cô lại nhói đau, không rõ lý do phải chăng cô đã thích cậu?Năm nay đã là cuối cấp rồi, nên lịch học dày đặc tới nỗi chẳng kịp thở, cô và cậu cũng cố gắng học. Cậu sẽ thi vào đại học kinh tế, còn cô sẽ vào khoa thiết kế vì cô muốn trở thành một stylist kiêm nhà thiết kế thời trang, còn lý do cậu vào khoa kinh tế thì cô không biết, chẳng lẽ cậu vào vì Uyên cũng vào đó sao? Cũng vào năm nay, cậu nói với cô vào tiệc chia tay cuối năm sẽ bày tỏ với Uyên, cô cũng rất chúc mừng, cớ sao tim vẫn cứ đau thế nhỉ?
0.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Minh Nguyệt Thính Phong | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong văn phòng làm việc của tập đoàn Hằng Viễn, Cao Ngữ Lam vừa đi công tác về. Cao Ngữ Lam là một chuyên viên hoạch định hoạt động tiêu thụ của phòng thị trường. Cô làm việc ở công ty này hơn một năm. Công việc rất bận rộn, thường phải làm thêm giờ, đi công tác như cơm bữa. Nhưng công ty có quy mô lớn, có thể học hỏi thêm nhiều nghiệp vụ, lương lậu cũng không tồi, vì vậy Cao Ngữ Lam rất hài lòng với công việc của mình. Bây giờ là năm giờ chiều, thời điểm sắp tan tầm. Cao Ngữ Lam vừa xuống máy bay, cô có thể về nhà nghỉ ngơi. Vì muốn tổng hợp lại nội dung đã thương lượng trong chuyến công tác nên Cao Ngữ Lam đến thẳng công ty. Cô quay đầu nhìn, là Ôn Sa, nhân vật nổi tiếng trong công ty.Cô Ôn Sa này đứng đầu bảng về nhan sắc ở công ty, thành tích nghiệp vụ mỗi tháng luôn dẫn đầu. Về mặt quan hệ hay đối nội đối ngoại, Ôn Sa cũng không nhất thì nhì. Vì vậy, cô ta quả thực là nhân vật nổi tiếng trong công ty. Lúc này, Ôn Sa đi nhanh về phía Cao Ngữ Lam. Cô không biết cô ta có việc gì tìm mình, cô định mở miệng hỏi thì bất chợt bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của đồng nghiệp ở bàn bên cạnh. Cao Ngữ Lam chưa kịp phản ứng đã bị Ôn Sa ôm chặt vào lòng.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Trúc Quân | Ngôn tình | Hoàn thành
Tim Nhật Phương đập hỗn loạn trong lồng ngực chẳng khác nào chú bướm con bị vướng vào vợt khi thêm lần nữa mắt cô chạm phải cái nhìn cháy bỏng của người đàn ông mặc vét trắng. Cô từng để ý người đó từ lúc còn bé. Ngày ấy Nhật Phượng là một đứa trẻ con nhưng cô đã biết...thích và thương quan tâm đến đôi mắt luôn luôn ánh một nụ cười bên trong của Nhã. Tám chín năm ròng Phượng mới gặp lại " Nụ cười trong mắt " ấy và rõ ràng ký ức đã không nói nói được hết những cái riêng của Nhã, mà suốt thời gian dài, có nhiều lần cô đã tưởng tượng khi chợt nghĩ tới anh.Len lén nhìn về phía Nhã lân nữa, Phượng bồi hồi. Có một nét gì rất riêng trong từng cử chỉ của anh. Phóng khoáng, tao nhã và duyên dáng một cách tự nhiên. Khuôn mặt anh với chiếc cằm hơi bướng, chiếc mũi thẳng như bị lu mờ bởi đôi mắt sau đen và đôi mi rậm cong. Ngày xưa cô chỉ cảm nhận đơn thuần là: "Anh Nhã có đôi mắt đẹp". Còn bây giờ thì... Phượng tự thấy mà mình nóng bừng, hồn chợt trào lên nỗi xôn xao rất lạ. Sự cảm nhân cái đẹp của đứa trẻ con ngây thơ hồi nào được nhân lên gấp bội, biến thành cơn cuồng phong xúc cảm mà Phương đã hoàn toàn bị sức mạnh giông gió của nó chế ngự, để hầu như suốt buổi tối nay cô cứ phải luôn nghĩ tới và luôn để ý tới Nhã.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55