Victoria Holt | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Gia đình cô có truyền thống tạo ra những loại vải bắt mắt và những bộ quần áo tuyệt đẹp, nổi danh khắp thế giới. Chỉ cần là quần áo hay bất kể loại vải nào do gia đình cô tạo ra để trở nên đắt giá. Thậm chí có một số loại vải còn đắt hơn cả một viên kim cương cỡ lớn. Sống trong một gia đình có truyền thống như vậy, từ nhỏ cô đặc biệt đã yêu thích vẽ vời, nhất là vẽ về thời trang. Với ước mơ lớn lên có thể trở thành một nhà thiết kế thời trang, khi còn rất bé cô đã cố gắng rất nhiều. Đúng là không phụ lòng người, cuối cùng cô đã trở thành một nhà thiết kế danh tiếng lừng lẫy.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Victoria Holt | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Nàng từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, sống nhờ tình yêu thương của họ hàng, hàng xóm. Chưa từng hiểu được ý nghĩa của hai chữ "cha mẹ", càng chưa từng được gọi hai tiếng này. Nhìn người ta có cha có mẹ, nàng đương nhiên ghen tị đối kị. Nhưng từ khi nàng sinh ra đã đâu có mẹ có cha như bọn họ. Có ghen tị cũng đâu có làm được gì. Nhiều khi mong ước có được sự quan tâm của mẹ mỗi khi ốm nặng, sự đùm bọc bảo vệ của người cha mỗi khi bị bạn bè bắt nạt. Nhưng dường như ước mơ này đối với nàng quá xa vời, nó chính là một ngọn núi cao chót vót, còn nàng lại không thể đưa tay ra với lấy.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Umberto Eco | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Anh là một anh chàng cảnh sát không những tài giỏi lại còn đẹp trai. Sau khi tốt nghiệp đại học, nhờ có năng lực vào thiên phú đã xin được vào cục cảnh sát làm việc. Chỉ với một năm, đã tích luỹ được không ít những kiến thức, phá không biết bao nhiêu vụ trọng án. Người ta thường ví von anh sinh ra chỉ để làm cảnh sát mà thôi, những nghề nghiệp khác đều không hợp. Anh tài giỏi lại đẹp trai, chính là một ngôi sao sáng chói trong cục cảnh sát thành phố. Có không biết bao nhiêu cô gái vì mến mộ anh mà quyết tâm cố gắng để vào được cục cảnh sát này.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Truman Capote | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Cô cũng được coi là một tiểu thư gia đình khuê các, tính tình hiền lành lại ngoan ngoãn. Sống trong nhung lụa từ nhỏ, từ bé đã phải học lễ nghi, được ăn hay không được ăn những thứ này đều đã phải học qua, nên nói câu gì, không nên nói câu gì cũng đều đã qua dạy dỗ. Cuộc sống của một tiểu thư gia đình giàu có vốn không phải là đơn giản như mọi người hay tưởng tượng. Mọi hành động hay những cử chỉ nhỏ nhặt nhất đều sẽ bị mọi người trong thiên hạ.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Teresa Medeiros | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Cô là đại tiểu thư của gia tộc phép thuật. Từ bé đã có khả năng thiên phú đối với phép thuật. Cô cũng đã được chọn là người kết thừ truyền thống của thế giới này từ khi lọt lòng mẹ. Vì đến đời của cô, ông cha đều nhận ra sức mạnh tiềm ẩn sâu trong con người cô đang dần dần được bộc phát mạnh mẽ mà ở các đời khác không thể bào có được.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
William Makepeace Thackeray | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Nàng, là một cô gái thân phận thấp hèn, sống trong tủi nhục, bị người đời khinh rẻ, điều đó khiến nàng có quyết tâm thay đổi, có khát vọng được đặt chân vào giới thượng lưu một lần trong cuộc đời này. Một cô gái chỉ đi làm rửa bát, giặt quần áo cho các gia đình quý tộc liệu có thể đạt được ước mơ viển vong kia không?
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Bất năng phát nha đích chủng tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Hắn là một con quỷ sống ngàn năm ẩn cư trong một ngôi làng nhỏ bé. Cũng chính là một con quỷ mà nhiều người muốn giết chết nhất. Hắn cười nhạt, cứ hễ là quỷ đều phải chết ư, trong khi hắn còn chưa động chạm hay là hại đến nhân dân bách tính trong làng. Nói hắn là quỷ, người ta cứ nghĩ dung mạo của hắn trông rất ghê tởm, nhưng không phải như vậy. Dung mạo hắn không khác gì con người, thậm chí còn đẹp hơn cả con người. Từng đường nét góc cạnh đều rất rõ nét, càng làm nổi bật lên vẻ đẹp tà mị của hắn.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
David Nicholls | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Truyện Nhấn Chuông Đi, Đừng Đợi! là một tiểu thuyết tình yêu nổi tiếng của tác giả David Nicholls, một tiểu thuyết hài hước, chân thành, kịch tính và không thiếu những phút giây nhẹ nhàng. Nicholls đã phác họa toàn bộ những trải nghiệm quen thuộc ở ngưỡng cửa đại học, tái dựng những khoảng thời gian đầy hoang mang mà sinh viên trải qua trong quãng thời gian nhiều biến động cùng những bữa tiệc cuồng nhiệt, những mối quan hệ chông chênh và những khoảnh khắc đan xen lãng mạn... bằng khả năng khắc họa tính cách, diễn biến tâm lý nhân vật vô cùng tuyệt vời.Truyện kể về nhân vật chính là Brian Jackson là fan chính hiệu của Thách thức Đại học từ thời thơ ấu. Cậu luôn mơ ước trở thành một ngôi sao của game show này. Những ngày đầu của đại học cậu đã không ngừng cố gắng tìm mọi cơ hội để góp mặt trong đội tuyển dự thi...Nhưng khi cậu chưa kịp nguôi sung sướng vì ước mơ nay đã trở thành hiện thực thì chuyện gia đình, bạn bè, mối quan hệ với Alice Harbinson một cô nàng nóng bỏng và Rebecca Epstein cô bạn lập dị đã kéo theo toàn bộ thời gian và tâm trí của cậu.Nội dung truyện không hề mới mẻ nhưng bằng lối kể kể chuyện mang đầy phong cách David Nicholls thì câu chuyện này đã không thể trộn lẫn với những câu chuyện khác. Nó khiến cho người đọc cảm nhận được hơi thở của thời sinh viên lãng mạn, sôi động và tràn đầy nhiệt huyết.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Mary Balogh | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Truyện Lời Hẹn Ước Mùa Giáng Sinh là một tựa truyện thuộc thể loại tiểu thuyết lãng mạn. Truyện kể về một câu chuyện tình yêu vô cùng lãng mạn và cảm động giữa hai nhân vật chính là Falloden và Eleanor. Falloden là một bá tước, để cứu gia sản của tổ tiên và biệt thự Grenfell Park chàng phải lấy một con gái của một thương gia giàu có. Chàng bắt đầu cuộc hôn nhân với Eleanor một cách đầy định kiến và ác cảm.Eleanor là một cô gái lạnh lùng và đầy kiêu hãnh, cô rất ghét tầng lớp quý tộc nên cuộc hôn này đối với cô cũng chẳng vui vẻ gì. Cô chỉ muốn vui lòng người cha sắp chết của mình. Và cô phải thực hiện lời hứa với ông rằng cô sẽ tận hưởng một mùa giáng sinh thật vui vẻ.Đầy sự mâu thuẫn về cuộc hôn nhân này nhưng Falloden và Eleanor vẫn phải chung sống với nhau. Nhưng liệu rằng giáng sinh có mang điều kỳ diệu đến với hai người? Liệu đêm giáng sinh có dẫn lối cho hai người đến với hạnh phúc và yêu thương? Tất cả câu trả lời sẽ được giải đáp trong tựa truyện này. Mời các bạn cùng theo dõi và đón đọc tựa truyện hấp dẫn và cuốn hút này nhé!
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Phượng Cửu An | Ngôn tình | Hoàn thành
Chiếc xe Maserati đen ngừng tại ven đường, ngồi sau tay lái là một cô gái đeo kính mát nhếch cao đôi môi đỏ, ngón tay thon dài gõ nhẹ vô-lăng, cô hơi nghiêng đầu, trong tai nghe bluetooth trợ lý vẫn đang thét to: “Chị, hướng dẫn đường đi không dùng được sao? Thật sự không được sao? Trung tâm triển lãm rất dễ tìm mà!!!” Cô gái nhìn trên màn hình biểu thị nhắc nhở đã đến điểm đích, nói: “Fiona, chỉ cần nói cho chị bây giờ chị quẹo trái hay quẹo phải.” Tim trợ lý mệt vô cùng: “Chị, chị đi từ hướng nào? Từ đường Nhân Dân hay đường Hòa Bình đi qua?”Cô gái cũng tỏ vẻ cẩn thận suy nghĩ, mặc dù mới chỉ nghĩ được một giây đã nhẹ nhàng nói: “Không nhớ rõ nữa.” “Ôi trời ơi… Đầu xe theo hướng nào? Nếu không chị hỏi đường xem? Đã nói chị để lái xe chở đi từ sớm rồi mà…” Cô gái cười: “Fiona, trái và phải, em thích bên nào hơn?” “Em điên rồi.” Trợ lý Tần Lâm sụp đổ. Đuôi xe truyền tới một tiếng loảng xoảng song chiếc xe vẫn đứng im không chút sứt mẻ. Cô nâng mắt nhìn sang kính chiếu hậu.Cách lớp kính râm, có một bóng người duyên dáng mặc trang phục đỏ rực nâng chiếc xe đạp lên, đờ đẫn nhìn đuôi xe, cô gái nhếch miệng, nhẹ giọng nói: “Fiona, chị bị đụng phải rồi.” Xe đứng yên ở ven đường cũng có thể đụng phải, vận may của vị “Người gây họa” này cũng thật kém.
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Miêu Miêu Miêu Tựu Thị Ngã | Xuyên không | Hoàn thành
Bách Thần kiếp trước là một người công chính nghiêm minh, tự nhận rằng chưa từng làm việc gì thẹn với đời, với người, với lương tâm. Vậy mà cuối cùng hắn lại bị chính người mình tin tưởng nhất hại chết, đã thế, hắn từ trước đến nay đối với kẻ kia vẫn là một lòng một dạ, nguyện yêu thương y đến hết đời. Lần nữa tỉnh dậy, thật không nghĩ rằng mình vẫn có cơ hội được nhìn thấy ánh mặt trời chỉ là vì sao hắn cảm thấy thật kỳ quái, hình như Bách Thần đang ở trong một cỗ kiệu hoa, đã thế toàn thân đều không thể cử động được, chính là bị người ta đánh thuốc rồi ép gả đến nhà thông gia. Khi khăn voan được vấn lên, hắn thật không ngờ rằng gương mặt đầu tiên mình thấy lại là của kẻ đã hại chết mình ngày trước, chỉ là đây không phải là y, chỉ là một tên đáng thương thân thể tàn tật còn không được nhận sự sủng ái của người trong nhà. Trong khi tinh thần vẫn còn chưa rõ ràng lắm đã bị chú rể quăng cho một câu đồ đê tiện, Bách Thần đúng là chẳng thể nào hiểu được có chuyện gì xảy ra. Hằng ngày vẫn cứ phải nhìn thấy khuôn mặt ấy, oán hận trong lòng thật ra cũng đã tiêu tán rất nhiều, hắn chỉ còn mong làm sao có thể sống yên ổn qua ngày mà thôi.
25.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Mễ Ly Hi Mộc | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Mỹ Nhân Hệ Liệt Quyển I] Ta Xuyên Thành Mỹ Nhân Đệ Nhất của tác giả Mễ Ly Hi Mộc. Lục Trì Mạn nghe được tiếng rì rầm của ai đó vang lên bên tai, hắn có hơi ngạc nhiên, hắn đang ngủ trong phòng cách âm cơ mà sao lại có giọng nói khác thường ở đâu lọt tới, chuyện gì vậy? Chẳng lẽ là hắn nằm mơ? Nếu vậy thì giấc mơ này cũng thật kì lạ, trước mắt đen sì sì mà bên tai lại có âm thanh... \- Xẹt.. rè.. rẹt.. Đang lúc nghi hoặc, hắn lại nghe được tiếng loa rè rõ ràng trong đầu, ngay sau đó là một giọng nói lạ lùng nối tiếp vang lên:\[Xin chào tiểu kí chủ! Ta là hệ thống xuyên sách siêu cấp số Diệu Diệu, phụ trách giúp đỡ kí chủ làm nhiệm vụ. Xin được chỉ giáo nhiều hơn!\] Lục Trì Mạn mơ mơ màng màng không hiểu: "..." Cái gì? Hệ thống! Hệ thống gì? Trong đầu cấp tốc tuôn trào vô số câu hỏi cùng lúc, hắn như nằm mộng mắng thầm. Đồ điên nào đang đang ở trong đầu nói nhảm? Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng cực hay như Đại Thần Lưu Manh và Yêu Nghiệt.
18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Lee Na | Ngôn tình | Hoàn thành
Sau 1h đồng hồ đi máy bay đến Hàn, bọn nó lại phải đón tàu ra đảo Jeju. Suốt chặng đường đi nó và hắn chẳng nói với nhau lời nào, đơn giản vì GIẬN. Nó tách khỏi mọi người rồi đi đến cuối đuôi tàu ngắm biển. Nơi đây rất ít người nên nó có thể ở một mình. Nó ngước lên nhìn trời. Sao trời lại âm u giống tâm hồn nó lúc này thế? Trời sắp mưa rồi. Mây đen dày đặc thế kia mà. Nó cũng chẳng có ý định đi vào trong, nó không muốn gặp cái bản mặt khó ưa của hắn. Trong khi đó tại phòng ắn
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Gemini Ice | Ngôn tình | Hoàn thành
Nó bước ra với chiếc quần jean dài, bó sát, mài rách thêm chiếc áo pull rộng có hình thần tượng của nó-Suju (thần tượng của au:v). Mái tóc hạt dẻ được búi cao. Trông nó giản dị mà vẫn rất đẹp. Trời cuối hạ bắt đầu se lạnh. Nó với lấy chiếc áo khoác len dài tới gối, thêm chiếc khăn màu café, cặp kính Nobita nữa. Không có từ gì diễn tả vẻ đẹp của nó ngoài PERFECT. Bước ra ngoài, hít một hơi dài. Bầu không khí sang thu khá dễ chịu, nắng trải khắp nơi, trên đường, trên những tòa nhà, chiếu lên đài phun nước ở ngã tư gần nhà nó. Mọi thứ đều đẹp đến nỗi trầm trồ.Bước từng bước trên con đường quen thuộc mà nó đã đi suốt 5 năm, có thứ gì đó len lỏi trong nó, chắc là luyến tiếc. Một cơn gió khẽ thổi ngang qua đùa nghịch mấy sợi tóc của nó, một chiếc lá úa rơi, xoay xoay cùng gió không muốn lìa cành. Nó cứ vừa đi vừa ngắm, một lúc rồi cũng tới trường nó. Băng qua khuôn viên rộng thênh thang nó tới thẳng phòng hiệu trưởng. Sau khi rút hồ sơ, nó lên lớp để dọn sách vở trong tủ đồ cá nhân. Bọn tiểu quỉ bạn nó biết nó phải về mà đứa nào cũng cười toe toét. Dù gì cũng chơi với nhau 5 năm rồi, nghe nó phải về ít ra cũng phải tỏ ra buồn chứ, đằng này… Nó chán nản đi về luôn.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
HienPhan2805 | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô nói giọng rất lạnh làm Huy hoảng hồn. Anh cứ tưởng cô nghịch ngợm, trẻ con lắm hóa ra cũng có lạnh à. Anh thấy hơi có lỗi nên lúc nói chuyện mặt hơi hơi cúi.Mãi đến lúc sau bố Linh mới nói: "Huy à, con lên nói chuyện với Linh đi."Huy mở cửa bước vào. Căn phòng toàn màu trắng. Trên chiếc giường trắng, Linh đang nằm ngủ yên. Anh ngồi bên cô. Anh thấy cô cũng rất xinh, rất cute, cũng ngố lắm, muốn cắn cho một phát. Nghĩ vậy, Huy đặt môi mình lên môi cô và hơi liếm láp, tham lam cắn nhẹ bờ môi mềm mại ấy.Linh hơi hé mắt rồi cũng tỉnh hẳn. Trước mặt cô là gương mặt khá quen. Cô mở to mắt. Huy bịt chặt tai lại. Anh cứ tưởng cô sẽ hét toáng lên. Nào ngờ, Linh búng nhẹ mũi Huy và cười tươi: "Anh đừng lo! Em không hét đâu. Bỏ tay ra đi. Dù sao sáng nay em va phải anh, giờ coi như hòa nhé" - Linh giơ bàn tay nhỏ xinh ra trước mặt Huy. Huy nhìn Linh mà ngây cả người. Anh thích cái biểu hiện đáng yêu này của cô nhóc. Linh rất khác những đứa con gái anh từng gặp. Không hề la mắng, chửi bới anh là đồ yêu râu xanh, mà lại nói rất nhẹ nhàng. Thấy Huy không trả lời, cô lo lắng hỏi: "Anh ổn không?" "A...anh ổn". Bỗng Huy ôm Linh vào lòng, nói nhỏ: "Anh.Xin.Lỗi.Nhóc.Nhé!"
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Lý Thảo Nhã | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi vẫn cảm thấy vô cùng hoảng loạn, nhưng để chứng tỏ cho Tú Nhi thấy mình không sao, tôi đứng dậy ngay! Trời đất quay cuồng, còn Tú Nhi càng lợi hại hơn. Nó biết thuật phân thân ư, có đến ba Tú Nhi?! Hừ, có lẽ tôi nên lượng sức mình mà uống, sao lại uống nhiều như vậy chứ, xui thật! Nhưng các bạn có biết người hôm nay cùng uống rượu với tôi là ai không? Là mấy bạn nam học học cấp 3 rất nổi tiếng, vì tôi rất vui, hơn nữa sức khoẻ đang rất tốt, nên cứ uống liên tục, say đến bộ dạng như thế này! Nhưng, tôi không bị xui xẻo vô ích.“Này, đi đâu? Tớ gọi taxi giúp cậu!” Chỉ nói là gọi giúp xe thôi? Chắc chắn là tôi tự trả tiền xe, rồi ngày mai, lại còn phải trả thù lao phục vụ cho nó nữa?! Đây là sự thật không thể thay đổi … Không để ý đến tiếng gọi của Tú Nhi, tôi đi về hướng nhà mình. Không bao lâu, tôi dã cách Tú Nhi một đoạn xa, đã hơn 12 giờ đêm rồi. Ôi, nếu không tỉnh rượu ngay, tôi có thể mất mạng. Ông bố tôi chắc là còn ngồi trên ghế nệm đợi, hơn nữa, còn liên tục nhìn đồng hồ treo tường. Quỳ xuống xin tha thứ? Hay là giả vờ xỉu? Uống rượu quá nhiều làm tim ngừng đập? Bố nhìn xác tôi, buồn một chút,sau đó, đem đi chôn. Trời ạ… nghĩ đến những chuyện thê thảm này, tôi rùng mình, nổi da gà.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Mysweetlovlyday | Ngôn tình | Hoàn thành
Trên môi nở một nụ cười, Diễm phóng xe đến trường đại học Hồng Hà. Diễm muốn thử một vai trò mới, một trò đùa mới, cuộc sống của Diễm tẻ nhạt quá nên Diễm luôn muốn thay đổi. Chị họ Diễm là giảng viên của trường đại học, chị bị ốm một tuần nên không thể đi dạy được, Diễm vì muốn đùa nghịch nên đã xin chú của Diễm cho Diễm được thay chị Thúy dạy thay chị ấy đến khi nào chị ấy khỏe hẳn thì thôi. Lần đầu tiên đi dạy, lần đầu tiên làm cô giáo mà lại giảng viên đại học nên Diễm không tránh khỏi lo sợ, run rẩy, nhưng một con bé lì lợm, bày đủ thứ trò như Diễm thì không có gì là quá đáng cả. Diễm đã lấy lại được tự chủ và tinh thần rất nhanh.Dắt xe vào cổng trường, Diễm thấy sinh viên đã đi học rất đông, tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới vang khắp sân trường, Diễm nhìn mấy cây phượng, mấy cây cảnh mà Diễm không biết tên, màu xanh của lá, màu đỏ của hoa, màu vàng của những chiếc lá khô rụng trên sân gạch, nắng hạ vàng làm lòng Diễm lâng lâng một cảm giác khó tả. Đẩy cặp kính lên cao, tay sách cặp, chân đều bước, trông Diễm chững trạc, uy nghiêm như một cô giáo, Diễm gõ cửa phòng thầy hiệu trưởng...Diễm im lặng, những lời ông Hùng nói không phải là không đúng, nhưng bản tính của Diễm là ương bướng, là thích làm theo ý mình nên rất khó cho Diễm khi phải nghe theo sự sắp xếp của người khác....
63.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Vương Khiết Băng aka Yu | Ngôn tình | Hoàn thành
Hôm nay là hôm ngày quan trọng đối với Tần Cửu Cửu- Hôm nay là kỉ niệm 2 năm yêu nhau của Tần Cửu Cửuvà Quan Khiếu Luân. Vừa bước xuống máy bay cảm giác của Tần Cửu Cửu cực kì vui vẻ chuẩn bị ăn mừng với người mình yêu... Nhưng rồi.... Khi cô bước vào văn phòng của Quan Khiếu Luân lại nghe thấy những âm thanh khó nghe vang vọng, trái tim của Tần Cửu Cửu co quắp lại cực kì đau nhói, đôi tay nhỏ nhắn đó bắt đầu run rẩy đưa lên trái tim mình. Hình như cô đang bị ảo giác? Chắc là do ảo giác thôi! Tần Cửu Cửu tự nhủ rằng bản thân bị ảo giác rồi một tay mở cánh cửa bước vào. Ha?- Chị.... Hóa đá? Thất vọng? Ngơ ngác? Ngạc nhiên? Không bây giờ phải nói đúng hơn là "Chết lặng". Còn điều gì khó tin hơn khi người yêu của mình và cô em gái đang làm chuyện "Ân ái" ngay tại văn phòng? Ngay trước mắt mình? Tần Cửu Cửu nhìn hai người họ mà nước mắt cũng trào ra.... Ồ! Món quà này quá lớn đối với cô rồi! Quá lớn rồi! Thất sự rất lớn rồi
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Ý Niệm Nan Vong | Ngôn tình | Hoàn thành
Năm nay là năm thứ bảy cô thích Cố Nan Vong, sinh nhật hai mươi tuổi năm nay của cô, cô đưa ra một quyết định vĩ đại, chính là tỏ tình với Cố Nan Vong. Cho dù tất cả mọi người nói với cô: "Cố Nan Vong không bao giờ nhận thư tình và quà, càng sẽ không nhận nữ sinh tỏ tình." Nhưng, cô vẫn muốn thử xem, cô không muốn để tình yêu bảy năm này thành uổng phí. Vì thế, cô chọn đứng dưới tòa nhà dạy học vào lúc sáng sớm, cô nghĩ, như vậy, sẽ không bị anh từ chối, cũng sẽ nể mặt cô.Dường như cô đã tính toán tốt thời gian, bóng dáng Cố Nan Vong trong đám người, cô chỉ cần nhìn một cái là có thể nhận ra, anh đang đi về phía cô, mà lòng cô, cũng bị bước chân anh tác động đến. Từng bước một... Rốt cuộc, anh đi đến trước mặt cô, Tô Ý Niệm điều chỉnh tâm tình, học sinh lui tới tòa nhà dạy học vốn nhiều, mà lúc này, cô lại đối mặt với Cố Nan Vong, càng hồi hộp hơn.Từ tiểu học đến sơ trung rồi đến trung học, quả thật thư tình nhận được có thể làm thành sách, nhưng cách tỏ tình của bạn học nữ này là lần đầu tiên anh nhìn thấy.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Second_angel Nguyệt Thiên | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô gái nhỏ dùng chút lực tàn ngăn cản những hành động sai trái của người đàn ông. nhưng liệu cô có đủ khả năng thoát khỏi sức mạnh của người đàn ông chưa qá 27 tuổi này? Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má người hầu gái....những giọt nước mắt bất lực Sáng hôm sau... Trong khuông mặt bơ phờ..người đàn ông hoảng hốt trước những gì mình đã làm tối qua.. ngước nhìn đôi mắt đỏ hoe của người hầu gái...anh quá đổi xấu hổ trước những gì mình đã làm..những lời xin lổi quá muộn màng: "tôi...tôi..tôi xin lổi..tôi tưởng cô là Mẫn Mẫn..tôi.. ". "Tuệ Nhi tự biết thân phận tự hỏi k dám trèo cao..chuyện tối qua...Nhi mong là nó chỉ là cơn say...xin cậu chủ..đừng nhắc tới nữa..Tuệ Nhi thấy rất thẹn với cha mẹ.. "cô hầu gái đôi mắt đỏ hoe..rưng rưng mà nói... làm s chấp nhận đc..khi thân phận 2 ng qá cách biệt.. 1 cô hầu gái..nào dám trèo cao.. "tôi xin lổi...tôi..sẽ chịu trách nhiệm.. Tuệ Nhi k đòi hỏi cậu chủ phải chịu trách nhiệm...chắc chán lão gia sẽ k chấp nhận chuyện này...1 giấc mơ...Tuệ Nhi chỉ xin cậu từ nay đừng nhắc đến chuyện này nữa..tôi biết trong lòng cậu chỉ có Mẫn tiểu thư... ". "cô ấy...đã k cần tôi nữa..cái cô ấy cần là quyền lực và địa vị...những thứ đó..tôi có thể cho cô ấy..cớ sao..cớ sao cô ấy k từ bỏ những tham vọng của mình...cớ sao????"
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55