Trà Lạc Tịch | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khẽ Hôn Gió Đêm Mùa Hạ của tác giả Trà Lạc Tịch. Một buổi tối cuối hè, bầu trời đen thuần túy, những ngôi sao tựa như hạt trân châu được khảm vào đó, cột đèn ven đường tản ra những vầng sáng màu hoàng hôn, ánh đèn chiếu xuống khiến bóng người kéo ra rất dài.Mộ Gia Hủ mới vừa mua đồ ăn vặt xong, nhẹ nhàng đạp lên bóng mình đi về nhà.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Bước Vào Lòng Anh của cùng tác giả.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Cửu Lam | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vai Ác Vương Phi Không Phật Hệ của tác giả Cửu Lam. Vốn là một nhân vật nên được hưởng phú quý, an bình, làm một Vương phi kiêu ngạo, hạnh phúc, thế mà lại cuộc đời lại bị xáo trộn, càng sống càng thụt lùi, còn phải bất hạnh không được ra đi an tường.Mới xem được một nửa quyển sách, Lâm Huệ:... Sớm biết xuyên không, mình đã ráng đọc cho xong.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Muôn Vàn Tinh Quang hay Trọng Sinh Sủng Phi của cùng tác giả.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
JJ@大丽花茶 | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhìn khuôn mặt chìm vào ngủ say của Diệp Liên Ý, Ôn Nam vẫn không thể nào hiểu nổi tại sao hắn lại ngăn cản cuộc phẫu thuật, lựa chọn giữ lại đứa bé trong bụng cô... Lẽ nào là bởi vì trong tình thế cấp bách cô hét lên tiếng "Nam" kia sao? Năm năm rồi. Tròn năm năm, Ôn Nam chưa từng được nghe lại cô gọi hắn như vậy. Trong phút chốc, Ôn Nam bị hồi ức ràng buộc, khi bác sĩ chuẩn bị đưa dụng cụ vào thân thể cô thì hắn xông vào phòng phẫu thuật, yêu cầu bác sĩ dừng tay.Hắn không biết giữ lại đứa bé này là đúng hay sai nữa. Nhưng hắn không thể không thừa nhận, giờ khắc biết được Diệp Tiểu Ý mang thai, trong tim hắn chợt lóe lên một niềm vui. Không biết bao nhiêu lần hắn đã từng mong muốn cô và hắn có một đứa con. Nhưng bây giờ... Dù Diệp Liên Ý vẫn đang ngủ say nhưng lông mày vẫn nhíu lại, nước mắt rơi đầm đìa xuống gối, trong cơ mê cô gào hét: "Đừng mà, đừng bỏ đứa bé đi..."
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thanh Chúc Kỉ Hứa | Ngôn tình | Hoàn thành
Thành phố A vào mùa hè thời tiết ẩm ướt khiến ai cũng khó chịu. Một chiếc ô tô lái qua trạm thu phí. Lái xe không chớp mắt nhìn về phía trước. Trên xe phần lớn mọi người đều ngủ, mãi ở cuối hàng mới có một số người còn thức. Dưới ánh đèn xe, một cô gái mặc áo hoodie màu vàng nhạt, mũ che gần hết khuôn mặt, đầu hơi nghiêng, dựa vào cửa sổ xe, mơ hồ có thể thấy hàng mi run run do hô hấp.Đột nhiên, tiếng còi chói tai vang lên, xung quanh đều là ánh đèn, bỗng có cái gì đó không rõ phương hướng bay nhanh tới cô. Cô hô hấp càng ngày càng dồn dập... Mở mắt ra, hoá ra đây chỉ là giấc mơ. Trời mưa nên tình hình giao thông không tốt. Phía trước hình như có tai nạn nên càng tắc đường. Lái đến khi gặp đèn đỏ, tài xế dừng xe lại. Diệp Đằng xoa xoa mắt, nhìn lên chiếc đèn trên trần xe, cảm thấy nó chính là kẻ đầu xỏ gây ra ác mộng vừa rồi, mang theo vài phần phẫn nộ mà tắt nó.40 phút sau, xe tới trạm. Diệp Đằng từ trên xe nhảy xuống, đôi giày trắng bỗng chốc bị bùn bắn bẩn, cô cũng không rảnh mà quan tâm. Tùy tiện kéo mũ áo để đội, vòng ra sau xe để lấy hành lý. Đêm đã khuya, không còn một ai cả. Đám người ở trên xe xôn xao đi xuống. Có người may mắn mà có ô để bung, có người tức mà mắng chửi thời tiết.Diệp Đằng cũng không mang ô, cô đẩy hành lý chạy chậm ra cổng nhà ga. Có lẽ do đã khuya nên cổng nhà ga tuy sáng đèn nhưng thưa thớt, các quán hàng rong đều đã đóng cửa. Cô liếm đôi môi có chút khô khốc, nhìn thành phố bỗng chốc xa lạ, mặt vô tình mà ôm hành lý ra trước ngực.
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Diệp Băng | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Không Thể Quay Lại full (đã hoàn thành) của tác giả Diệp Băng. Trong phòng tân hôn, đỏ rực một khoảng, nhìn vào liền thấy một khung cảnh ấp ám, cô dâu trong bộ áo cưới trắng tinh, tâm trạng đang hồi hộp, đợi người con trai mình yêu nhất. Tiếng cửa phòng được mở, cô gái trên giường nghe thấy, hai tay siết chặt, nhìn thẳng vào chàng trai đang nghiêng ngã bước về phía cô, chắc do uống quá nhiều rượu, nên bước chân có chút không vững.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cô Vợ Lãnh Khốc Của Phương Thiếu hay Chạy Trời Không Khỏi Nắng.
15.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Bích Ca Lão Đầu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bà Xã Lão Đại Của Ông Trùm Mafia Phúc Hắc full (đã hoàn thành) của tác giả Bích Ca Lão Đầu. Vương Cảnh Thần, một người máu lạnh, tàn nhẫn, không từ thủ đoạn, hắn là chủ tịch điều hành tập đoàn Vương thị lớn nhất nhì quốc tế, còn là người nắm giữ vô số băng nhóm mafia trải dài khắp các nước. Hắn xem thường sinh mạng, càng xem thường phụ nữ, hắn kiêu ngạo, cao cao tại thượng.Ngạn Tử Băng là người đứng đầu tổ chức sát thủ khiến người kinh hoàng, cũng là lão đại của bang phái lớn nhất thế giới ngầm. Thân phận ngoài sáng của cô là người điều hành tậo đoàn Ngạn thị, cũng bề thế và cường đại không kém Vương thị chút nào. Cô không thích xuất hiện trước công chúng và báo chí, cô là một người phụ nữ lạnh lùng, vô tình, quyến rũ và độc đoán.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Thanh Dạ Độc Hành hay Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thuytrang419 | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mệt Rồi, Em Buông Tay... Anh Nhé! full (đã hoàn thành) của tác giả Thuytrang419. Anh ta là CEO của tập đoàn chứng khoáng PK, là người chồng quốc dân, người mà bao cô gái mến mộ. Vì yêu, cô đòi ba mình liên hôn với anh, để mong có thể ở bên cạnh người ấy. Nhưng cô nhận lại được gì??? Có lẽ chỉ dó đau khổ khôn nguôi, lẫn hốc mắt trống rỗng. Chỉ vì cô không phải là người hắn yêu...
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Hạnh Dao Vị Vãn | Tiên hiệp | Hoàn thành
Cho thuê con rối hình người Sở Khinh Tửu, năm vạn lượng bạc một ngày. Trong vòng một ngày, muốn làm gì với "Sở Khinh Tửu" đều được. Bao người vừa lòng!! Chỉ trong một đêm, tờ cáo thị này đã tràn ngập khắp Bất Chu thành. Sở Khinh Tửu là ai? Vấn đề này đến cả đứa trẻ 3 tuổi còn biết. Bởi vì người này chính là thiếu chủ của Sở gia - một trong Bát đại gia tộc. Trong truyền thuyết là một nhân vật thiên hạ vô song. Bất kể là tướng mạo, nhân phẩm, khí chất, học thức hay là công pháp đều là người đứng nhất nhì trong lớp trẻ của thiên hạ. Có lời đồn, rất nhiều thiếu nữ gặp hắn rồi đều không muốn gả cho ai khác nữa, trong lòng tâm tâm niệm niệm mãi chỉ có Sở lang. Nếu có người dám dán cáo thị như này thì dân chúng tuyệt nhiên sẽ không ngồi nhìn, cho dù là kẻ thật sự muốn thuê hay người xem náo nhiệt đều lũ lượt kéo nhau đến địa điểm ghi trên cáo thị.
23.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mộc Y Huyết Tịch | Ngôn tình | Hoàn thành
" Mạn Yên, em ăn nhiều vào, nhìn em có vẻ hơi gầy hơn trước rất nhiều". Cao Chí Minh gấp thức ăn đặt vào chén cô vừa nói. Cao Chí Minh chính là người năm xưa hợp tác với mẹ kế của anh để chia cắt anh và cô. Nhưng sau khi sự việc xảy ra, nhìn cô đau khổ khiến Cao Chí Minh cảm thấy hối hận, lúc đó chỉ muốn trả thù anh, nên Cao Chí Minh mới đồng ý hợp tác cùng bà ta. Cao Chí Minh hối hận, quyết tâm bám theo cô để chuộc lại mỗi lỗi lầm, lấy tư cách người bạn chăm sóc cô để bù đắp lại lỗi lầm của bản thân đã gây ra.Lúc đầu Cố Mạn Yên thực sự tức giận, hận không thể một dao đâm chết Cao Chí Minh, nhưng nhìn thấy hắn kiên trì, còn chân thành muốn chuộc lại lỗi lầm như vậy, khiến cô cũng dần siêu lòng tha thứ cho hắn. Còn bạn thân của cô, Tần Tuyết Phi, chính là cô hận một, cô ấy hận mười, nếu như không có cô bên cạnh ngăn cản, chỉ sợ Cao Chí Minh, một thân nằm trong bệnh viện chữa trị lâu rồi.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Brenna Hu | Ngôn tình | Hoàn thành
9 giờ sáng, thời điểm mọi người đều bận rộn trong công việc của mình. Có người đang làm việc chăm chỉ, có người lại vừa ngủ muộn nên trễ giờ làm, lo sợ lại bị ông sếp già khó tính la mắng. Cùng là một buổi sáng, có người tất bật ngược xuôi lo công việc của mình. Nhưng cũng có những người, hiện tại trong lòng tràn đầy háo hức và chờ đời người thân của mình.Cùng thời điểm này, tại sân bay quốc tế ở thành phố F lại kín người. Dòng người tấp nập vào vào ra ra là chuyện đương nhiên tại sân bay. Nhưng, mọi lời bàn tán xôn xao liền xuất hiện khi nhìn thấy một người đàn ông đang đẩy hành lí. - Anh ấy là ai vậy? Thật nổi bật. Là minh tinh nào sao? Ôi, đẹp trai quá! Xem mũi anh ấy cao chưa kìa?
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mạt Dữ Tiếu | Ngôn tình | Hoàn thành
Cuối tháng Tám, thành phố vẫn chìm trong không khí oi bức. Sau một ngày bận rộn, sau khi tan tầm Vi Tưởng về đến nhà, vừa mới cùng bạn cùng phòng kiêm khuê mật Hứa Trinh Trinh cơm nước xong xuôi, đang định thả lỏng nghỉ ngơi một lát, điện thoại liền vang lên. Là điện thoại từ bệnh viện của các cô gọi tới, cô không dám chậm trễ vội vàng nghe máy. Y tá trưởng nói tình huống hôm nay đặc thù, muốn cô lập tức đến bệnh viện.Vi Tưởng không chút do dự lập tức chạy tới, cũng may nơi cô ở cách bệnh viện không xa, đi xe không tới hai mươi phút là đến. Mới vừa lên lầu, đã thấy một người đàn ông vóc dáng cao ráo đưa lưng về phía cô đứng ở hành lang hút thuốc, Vi Tưởng chán ghét nhíu nhíu mày, mang theo một tia không vui đi qua nghiêm túc nói: “Tiên sinh, nơi này không thể hút thuốc. Anh không biết…”Người đàn ông xoay người lại, con ngươi đen nhánh lạnh lùng nhìn chằm chằm Vi Tưởng. Trong nháy mắt Vi Tưởng không rét mà run ngậm chặt miệng, dưới sức ép khí lạnh của người đàn ông mang lại khiến cô không khỏi rụt rụt thân thể, đột nhiên không đứng dậy nổi. Nhưng mà vẫn mạnh dạn cẩn thận quan sát người đàn ông đối diện.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Ngọc Trân | Ngôn tình | Hoàn thành
Triệu Thiên Đình là tổng tài Triệu thị. Anh muốn gì là có đó, không ai có thể ngăn cản được việc làm của anh. Lúc nào cũng vậy, lạnh lùng vô cảm. Lưu Tĩnh tìm đến anh, và anh đã đồng ý. Giữa họ không có tình yêu, chỉ vì lợi ích của cả hai nên đành phải chấp nhận giao dịch. Cô là dụng cụ làm ấm giường cho Triệu Thiên Đình. Còn anh là kim chủ của Lưu Tĩnh. "Cô muốn li hôn?" "Đúng vậy."Lưu Tĩnh vội ném một phần hồ sơ xuống trước mặt Triệu Thiên Đình, ánh mắt vô cảm nhìn thẳng vào ánh mắt sâu hút kia. Bình thường cũng bình tĩnh. Triệu Thiên Đình hờ hững cầm phần hồ sơ kia lên, thấy rõ ba chữ "đơn li hôn" trên giấy cũng không nao núng. Từ khi nào Lưu Tĩnh lại được phép đưa ra đề nghị này? Cô muốn lộng hành ư? "Tôi chơi chưa chán, có muốn cô cũng đừng hòng đòi li dị." Vội ném thứ trên tay xuống, Triệu Thiên Đình lạnh lùng lên tiếng. Đâu đó vẫn có một khí thế độc tôn, bắt người khác phải nghe lời mình tuyệt đối.Chưa chán? Lưu Tĩnh là thứ để người khác chơi đùa sao? Đúng là như vậy, cô như một con rối, ai muốn làm gì cũng được, nhiệm vụ của cô chính là phục tùng anh. Những ngày chung sống với nhau sau khi đăng kí kết hôn đối với Lưu Tĩnh chỉ là dày vò, đau khổ. Cô đã cố gắng chịu đựng, cố gắng vượt qua, nhưng có lẽ mọi thứ đã chạm tới giới hạn của cô, không chịu nổi nữa rồi. Thừa nhận mình đã yêu Triệu Thiên Đình, nhưng đó chỉ là trước kia, bây giờ cô chỉ có hận anh. Tất cả là do anh, anh không tin tưởng cô, anh bỏ mặc cô khi bị ả Tố Tư xô té ngã. Chính anh đã bỏ đi mà không ngoảnh đầu lại một lần.
22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mạc Lí | Ngôn tình | Hoàn thành
Thế nhưng ánh mắt nhìn người của Dương Tiếu không tốt lắm, hai người bạn trai trước đều là súc sinh của nhân gian. Bạn trai đầu tiên là tổng tài, gia tộc hiển hách, chỉ có yêu cầu duy nhất là mang thai rồi mới kết hôn, sinh con trai rồi mới lĩnh giấy đăng kí kết hôn. Dương Tiếu: Cút. Bạn trai thứ hai là giáo sư đại học, tài hoa tuyệt vời. Thế nhưng vị thanh niên phong lưu này trên Wechat đếm không hết bóng hồng. Dương Tiếu: CútVì để không bị người lớn hỏi han nhiều, Dương Tiếu đã dùng app “Cho thuê bạn trai”. Dự định lúc về nhà đón tết thuê một người bạn trai giả để ứng phó với người lớn trong nhà. Ngày hôm sau, một chàng trai mặc đồ thể thao, tay ôm quả bóng rổ xuất hiện dưới nhà Dương Tiếu. Anh chàng vừa cao to, vừa đẹp trai lại vừa trẻ, mái tóc ngắn dựng đứng giữa đỉnh đầu, lúc cười lên đôi mắt híp lại như vòng cung – trời quang mây tạnh.“Cảm ơn đã chiếu cố, tôi là Mạnh Vũ Phồn, bạn trai của cô.” Người thiết lập: “Đại tỉ vừa đẹp vừa lợi hại- đạo diễn chương trình tống nghệ và sói nhỏ - tiền đạo bóng rổ.” Một câu nói đơn giản: Ruồng bỏ bạn trai cũ, ôm sói nhỏ, trở thành bạch phú mỹ, nhận chức tổng giám đốc.”
25.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Lu Lu | Ngôn tình | Hoàn thành
"Chậc chậc! Thế là lại bị đuổi việc, ông giám đốc đáng ghét đấy, rồi cứ đợi xem có ngày..." - Tô Hiểu Du bước ra từ công ty lớn, mặt mày cau có lẩm bẩm tức giận, đầu đội trời chân đạp phành phạch dưới đất. "Thật tức điên người đi mà!" Xem ra hôm nay đúng là xui xẻo, mới đầu tháng đã bị tống ra khỏi công ty, phải đi xả xui mới được. Tô Hiểu Du tiến thẳng đến hộp đêm. "Cho tôi ly rượu nhé, như cũ!""Ok, hôm nay buồn bực chuyện gì mà lại tìm đến rượu thế này công chúa của tôi?" - Anh bồi bàn vốn tính hòa đồng, hai người cùng quen đã lâu, mỗi khi có chuyện vui hay buồn cô đều tìm đến đây mua vui. "Cậu nói xem, năm nay tôi cũng đã 24 tuổi đầu rồi, mà chuyện làm ăn cứ luôn gặp xui xẻo, hết công ty này không nhận, lại đến công ty kia cho thôi việc, tôi sắp chết đói rồi Lam Bạch à!" - nói xong cô ngẩng cổ uống hết nửa ly, vò đầu bứt tóc than vãn bể khổ."Haizz, thay vì cô đi làm, chi bằng kiếm lấy một anh đại gia nào đó mà cưới, sinh con rồi chung sống đuề huề hết đời không phải quá là hạnh phúc sao?" - Lam Bạch lại rót thêm rượu cho cô.
41.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Ngã Hữu Giải Dược | Ngôn tình | Hoàn thành
Vừa nhấn mở mấy tấm ảnh động liền thấy hàng lông mày sắc bén và ánh mắt mờ mịt của người đàn ông, nắm đấm tung ra bị đối phương tránh được dễ dàng, mà đầu anh lại bị đánh mạnh một cú, ngã nhào xuống đất... Sắc mặt Thẩm Vi Tửu càng tái nhợt hơn, ảnh động chẳng qua chỉ là một phần, mà tối hôm qua cô đã xem buổi phát sóng trực tiếp, đương nhiên biết rõ Đoạn Khâm bị thương nghiêm trọng nhường nào.Bên dưới bài đăng Weibo còn có nhiều người đang bàn luận về chủ đề trên, đa số mọi người đều thắc mắc tại sao anh lại thua, thậm chí còn có người suy đoán là vì thành tích lần trước của Đoạn Khâm quá tốt, thắng quá nhẹ nhàng, mà trên mạng không thiếu nhất chính là những lời chỉ trích vô căn cứ kia, ánh mắt Thẩm Vi Tửu lạnh lùng, sau đó yên lặng report những bình luận đó. Toàn bộ thế giới đều đang hỏi tại sao anh lại thua, nhưng không ai quan tâm đến chấn thương của anh.Bàn tay cầm điện thoại của Thẩm Vi Tửu siết chặt, sau đó cất điện thoại vào túi áo, bắt đầu nghiêm túc dạy học.
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Dạ Thảo | Ngôn tình | Hoàn thành
Bố mẹ tôi lập gia đình muộn, bởi vậy khi tôi chào đời mọi người thương tôi nhiều lắm. Cả nhà ai cũng dành trọn vẹn tình thương cho tôi. Khi ấy dù kinh tế gia đình cũng chỉ dừng ở mức đủ ăn nhưng bất kể tôi thèm món gì họ cũng đều ráng mua bằng được cho tôi. Mỗi sáng tôi sẽ được mẹ đánh thức bằng giọng nói không thể ngọt ngào hơn: Nào gái cưng, dậy thôi, trễ lắm rồi đó. Bố cũng ở bên cạnh khẽ thơm lên trán tôi mà hỏi: - Gái bố hôm nay muốn ăn gì, nói bố nghe nào.- Bố mua bim bim, cả kẹo mút nữa. Trẻ con mà, làm gì có đứa nào thoát khỏi cảm dỗ của mấy món đó. Cứ thế tôi phải nhõng nhẹo đến 30 phút mới chịu rời khỏi giường theo mẹ đi rửa mặt và vệ sinh cá nhân. Xong xuôi bố lại kênh kiệu tôi trên vai đi ra đầu làng mua mấy món tôi yêu cầu, còn mẹ thì ở nhà nấu đồ ăn sáng cho hai bố con. Cả con đường làng khi ấy rộn ràng tiếng cười nói của hai bố con. Bà Mận sáng nào cũng trêu:- Nhất con Diễm Chi nha, bố cưng như trứng mỏng, làng này chả ai sướng như mày đâu. - Bà đừng nói thế, ai chả thương con chiều con riêng gì nhà cháu đâu. - Thì biết là thế, nhưng làng này làm gì có ai chiều con hơn anh. Con Diễm Chi phải nhớ cho kỹ, sau này lớn còn báo đáp bố mẹ nghe không. Đây 1 bim bim, 2 kẹo mút như mọi lần đúng không. Bố tôi vẫn cười xòa cảm ơn bà còn nói thêm:
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Nguyễn Ngọc Ngà | Ngôn tình | Hoàn thành
" Mẹ mày, đề đóm cho lắm rồi bán nhà. Đàn bà phụ nữ không biết vun vén cho gia đình, còn ngu". Tiếng ba dượng cô gào lên nghe thật đinh tai nhức óc, ngày nào cũng thế, ba dượng và mẹ của cô cũng phải cãi nhau vài chặp như vậy. Đặc biệt là hôm nay khi nghe tin bà chủ nợ ở trên thành phố về lấy tiền lãi thì hai người họ lại càng rối,người này đổ lỗi cho người kia, cái nhà cứ thế ầm ĩ cả lên. Quỳnh Hoa tặc lưỡi thở dài, bỏ đi ra ngoài nhưng sau lưng còn còn tiếng thét lên không kém của mẹ cô." Tao đề đóm thì đã sao nào,chứ cái thứ mày lại tốt đẹp quá. Mày đi làm đưa được đồng nào về nuôi vợ con hay không? Hay là suốt ngày rượu chè,bài bạc, gái gú. Mày với tao như nhau cả thôi, đừng có ngồi đó mà trách ai." " Vậy bây giờ mày tính sao, tiền đâu mà trả cho người ta đây?" " Tao không tính, có giỏi thì chết mẹ cho xong, cái mạng già này ai muốn xử sao thì xử, tao chán lắm rồi. Con Hoa đâu, Hoa...Hoa....Tao gọi mày nghe không vậy?" Cô núp sau bụi cây chuối, cũng không thoát nổi bà, nhà cửa chật hẹp, vườn tược không có. Khuôn mặt chán chường, cô lủi thủi bước vào trong." Mẹ gọi con" " Tao không gọi mày thì gọi ai? Mày nghe cho rõ đây, hôm nay mà tao có mệnh hệ gì thì tự đi làm mà nuôi thân, lớn rồi...không ai nuôi mày mãi được đâu. Đừng có quen thói từ lúc nhỏ được ba mày nuông chiêu mà làm biếng, nghe hông?" " Dạ,con biết rồi mẹ. Con cũng không muốn ở trong cái nhà này thêm nữa đâu"
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mộc Miên Angelina | Ngôn tình | Hoàn thành
Buổi sáng.. Anh trai, em lớn rồi, em có thể tự bảo vệ mình. Tại căn biệt thự màu trắng nằm biệt lập giữa phố thị phồn hoa, một cô gái tóc ngắn, mặc váy trắng tinh khiết ngồi bệt xuống sàn nhà kêu ai oán, màu nắng sớm chiếu vào làm màu tóc hồng của cô càng thêm phần nổi bật. Một người đàn ông đứng từ trên nhìn xuống cô, cô thật sự đã lớn, vòng một phổng phao, đẫy đà là minh chứng cho điều đó, ánh mắt mắt người đàn ông di chuyển tới xương quai xanh và làn da trắng nõn của cô. Y khẽ nuốt nước bọt, y tiến tới, nhẹ nhàng đỡ cô gái đứng dậy: Em ngoan ngoãn chút đi! Em là tiểu thư duy nhất của Lưu gia, phải được bảo bọc thật kĩ lưỡng. Cô gái ngẩng đầu nhìn người đàn ông, anh ta có vóc dáng cao, phải nói là rất cao, bờ vai rộng, gương mặt đầy nét cương nghị. Cô nheo mắt: Nhưng mà em 17 tuổi rồi. Y nắm lấy vai cô, nhíu mày:Lưu Hải Anh, đừng nhiều lời nữa. Ai cũng muốn tốt cho em thôi. Quyết định là em sẽ có vệ sĩ đi theo. Mau thay quần áo rồi xuống nhà đi! Y đứng dậy, đi ra khỏi phòng, thật ra, y không muốn thuê vệ sĩ cho cô, y không muốn ngoài y có người đàn ông khác tiếp xúc với cô. Nhưng đây là yêu cầu của ba, y không dám cãi lại.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tố Tố Tố | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhân viên tiêu thụ giới thiệu mẫu xe đã tạm thời ra ngoài, Hứa Thanh San đứng một lúc cảm thấy nhàm chán liền nhún vai chuẩn bị rời đi. Khoảnh khắc quay lưng, có tiếng người nói chuyện điện thoại truyền tới. Chất giọng trầm khàn, cực kỳ dễ nghe. Tiếc rằng hắn nói mỗi câu rồi đi ra xa, xa đến nỗi chẳng nghe thấy gì nữa. Hứa Thanh San tiến lên mấy bước, ngón tay trái gõ gõ lên cái di động cầm đã phát nóng, ngóng theo hướng giọng nói ban nãy.Tiết xuân se lạnh, người nọ mặc áo thun cổ tròn màu xám bên trong, bên ngoài là áo khoác có mũ màu xanh đậm, phía dưới mặc một chiếc quần bò giặt đã bạc phếch, đôi chân dài thẳng tắp. Ánh Mặt Trời vừa vặn chiếu vào bị chữ Phúc to tướng bằng giấy, cắt vụn thành những dải ánh sáng. Người nọ được bao trùm trong dải ánh sáng, thảnh thơi cúi đầu, hai tay đút vào túi áo khoác, tay áo xắn tới khuỷu, để lộ cánh tay màu nâu đồng cực kỳ khỏe khoắn; nửa khuôn mặt giấu trong bóng râm, nên không thấy được biểu cảm.Em gái nhân viên bán hàng trẻ trung xinh đẹp thẳng sống lưng, đường cong vòng một ưỡn lên mãnh liệt, gần như sắp dính vào người hắn. Cô nàng mỉm cười, nói năng rõ nhỏ nhẹ. Lúc sau, hắn nhận tài liệu đối phương đưa cho rồi mở cửa xe, lưu loát ngồi vào ghế lái.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Cẩm Chanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Cuối tháng tám, nhiệt độ không khí mát mẻ dễ chịu. Ngày báo danh gần hết hạn mà đám học sinh Thành Nam như cũ vẫn cố thủ ở cổng trường, tụ năm tụ ba, đồng phục lỏng lẻo, bộ dáng cà lơ phất phơ. Thành Nam vốn là trường nam sinh tư nhân, đến học kỳ này mới đổi thành trường hỗn hợp. Trường bọn họ dương thịnh âm suy, bấy giờ nghe sẽ có một cô gái nhập học thì như được bơm thêm máu, trong bảy ngày đều khắc thủ vững tiền tuyến chỉ để nhìn thấy chân dung của người đẹp. Ấy vậy mà một cọng tóc thôi cũng chưa được thấy.Tám giờ, mây đen ở giữa bầu trời bắt đầu tan dần, nắng sớm xuyên qua những tầng mây, gió nhè nhẹ thổi qua. Một chiếc xe hơi màu đen dừng lại ở ven đường, cửa xe mở ra thì thấy một đôi chân dài bước ra. Nam sinh tụ tập ở trên đường toàn thân run lên, hai mắt kích động tỏa sáng liếc nhìn. Thấy đó là một đôi giày thể thao nam thì mất hứng. “Hàn Lệ, cô nhỏ của con trời xa đất lạ nên con phải quan tâm đến cô ở trường đấy nhé.”Bên trong xe là một giọng nữ thanh tuyến nhu hòa nhưng lời nói là một mệnh lệnh không thể kháng cự. “Con biết rồi.” Hàn Lệ không kiên nhẫn, trả lời có lệ một câu. Chân của cậu dài, thân dựa vào cửa xe, cánh tay dài lười nhác gác trên đỉnh xe, cậu rũ mắt thúc giục: “Xuống xe, còn chờ tôi phải ôm cô à?” “Hàn Lệ!” Mẹ Hàn quát lớn, “Không được nói vậy với cô!”
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14