Triệu Thập Dư | Ngôn tình | Hoàn thành
Bên ngoài gió lớn thổi vù vù, mây đen đè thấp, nhìn từ đằng xa gần như sắp hòa làm một với đường chân trời. Người đi đường bước đi vội vã, xe cộ trên đường cũng đều rất ăn ý tăng nhanh tốc độ, tất cả mọi người dường như đã sẵn sàng chạy đua với thời gian, muốn tránh đi cơn mưa lớn sắp kéo tới này. Hôm nay, câu lạc bộ Cảnh An đã được người bao trọn, một đám cậu ấm ăn chơi tụ tập ở trong cái chốn tiêu tiền nổi danh thành Bắc này thả sức vui vẻ, trái lại náo nhiệt hiếm thấy.Mọi người cười đùa nhốn nháo, từng người dẫn theo bạn gái của mình, hai hay ba người một nhóm, người thì nói chuyện phiếm, người thì đánh bài. Trên nóc nhà của câu lạc bộ treo một cái đèn pha lê cực lớn, nghe nói lai lịch của cái đèn này cũng không nhỏ, phía trên ngoài chụp đèn pha lê cơ bản nhất ra, còn rủ xuống không ít đá kim cương thật. Vì thế, tia sáng tản ra từ trên thân đèn, tuy rằng là màu vàng tối không chói mắt, nhưng cũng khiến cho người ta không khỏi cảm nhận được hương vị của tiền.
19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Mộc Sắc Lưu Khế | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [ABO] Anh Không Phải Ghét Omega Nhất Sao? của tác giả Mộc Sắc Lưu Khế. Trước khi về chung một nhà,Tần Thu nổi giận hỏi Nam Viên: “CMN, chẳng phải anh từng nói anh ghét nhất Omega???”Nam Viên nhíu mày: "Em không phải nói mình là Beta sao?"Tần Thu: "Tôi mẹ nó không phải vì anh nói.....Ngô!"Một lúc sau, Nam Viên buông Tần Thu bị hôn đến hít thở đến không thông ra, cười đến cảnh xuân sáng lạn: "Em thử nói thêm câu thô tục nữa xem?!"Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công hay Sau Khi Mất Trí Nhớ Tôi Và Tình Địch HE
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Phong Thiêm Đao | Ngôn tình | Hoàn thành
Hàng ngàn, hàng vạn quân sĩ đang cùng nhất loạt chống thương xuống đất và hô vang hai tiếng đầu hàng. Bọn chúng đông đảo tới mức chiếm cứ toàn bộ không gian, toàn bộ tầm nhìn của người duy nhất còn đang quỳ gối, của người duy nhất bên kia chiến tuyến hiện vẫn còn đang đều đều hít thở. Rầm! “Đầu hàng!” Thêm một lần nữa quân sĩ chống thương xuống đất. Thanh âm vang lên quả thực sấm rền. Bụi bay mù mịt, từng người cứ thế vẫn đang sừng sững hiên ngang. Ai nấy đều mặc áo giáp màu vàng sáng loáng, ai đấy đều có gươm giáo bên mình đầy đủ. Quả thực khác xa cái đám người kia, bọn chúng đã không tự lượng sức mình. Bọn chúng lại dám chống đối thiên mệnh? “Đầu hàng đi!” Một người tiến lại trước mặt của người đàn ông. Hắn ta kiêu dũng oai phong tột độ. Mái tóc người này búi gọn và được cài chặt bởi một trâm ngọc màu xanh. Chòm râu trên miệng lấm tấm vài sợi màu bạc thế nhưng hắn ta nhất định không già. Hắn ta là người đương độ trung niên, độ tuổi đẹp đẽ của một đời người nam tử. Phần phật! Áo choàng mạnh mẽ tung bay, quân sĩ sau lưng hô hào không ngớt. “Ta phải công nhận ngươi là một kẻ võ công mạnh nhất ta đây từng phải đối mặt. Nhà ngươi xứng đáng hơn thế, xứng đáng hơn việc phải chết vô ích ở chốn đồng không mông quạnh thế này.” Pặc! Chiến thắng quả thực huy hoàng!
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Nhiều tác giả | Tiểu thuyết | Hoàn thành
“Thân tặng tất cả những người đang trăn trở, đang vượt qua những khó khăn, thử thách tinh thần và niềm tin trong cuộc sống để đạt được ước mơ của mình”.Cuộc sống chúng ta ra sao, luôn ngập tràn sợ hãi và oán hờn hay chấp nhận và vui sống để vươn lên sẽ tùy thuộc vào cách ta đối mặt với những khó khăn thử thách ta gặp trên con đường như thế nào. Hai tập “ Hạt giống tâm hồn cho lòng dũng cảm và tình yêu cuộc sống” do First News thực hiện trong bộ sách Hạt giống tâm hồn này sẽ là người bạn đồng hành cùng độc giả vượt qua những khó khăn thử thách trong cuộc sống thường ngày như nỗi mất mát, nỗi đau tổn thương tinh thần, tình cảm, niềm tin, bệnh tật, những thăng trầm trên bước đường theo đuổi ước mơ của cuộc đời hay vươn lên cho cuộc sống tốt đẹp hơn.Qua những sự kiện bất hạnh, những câu chuyện bình thường, những người bình dị, các câu chuyện đều nhấn mạnh đến tinh thần vượt lên, chiến thắng chứ không phải những điều lạ thường. bạn có thể bắt gặp câu chuyện của chính mình, của những người xung quanh hay của những người hoàn toàn xa lạ... để suy gẫm, chiêm nghiệm, khám phá và tìm thấy câu châm ngôn cuộc sống của mình!
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
susuho9 | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Một cô gái đã bình thường lại tính tình khép mình sẽ rất thiệt thòi! Bắt đầu từ năm 18 tuổi, Trần Minh Hà tôi đã nghĩ như vậy. Tôi hồi còn học sinh là một đứa con gái đầu to mắt cận, khuôn mặt bình thường đến mức cũng chỉ vừa đủ để không coi là xấu. Lại cộng thêm tính tình lười giao tiếp với mọi người xung quanh đã khiến tôi thành công trở thành một mọt sách điển hình. Từ đó tôi lại có thêm năng lực tàng hình. Trên lớp nhiều khi các bạn học quên mất còn có một đứa ngồi cuối lớp là tôi, giáo viên nếu không phải có tên tôi trong danh sách lớp chắc cũng không nhớ ra gọi tôi lên bảng trả bài. Hàng xóm xung quanh thi thoảng đụng mặt tôi sẽ ngẩn ra một lúc để nhớ xem có gặp qua con bé này chưa. Nhìn vào có vẻ đáng thương nhưng tôi lại rất thoải mái với cuộc sống như vậy vì tôi thích một mình, ngoại trừ chăm sóc em trai tôi không nghĩ mình có lí do gì cần phải liên hệ với cuộc sống bên ngoài. Nhưng khi qua 18 tuổi, không còn được nhận trợ cấp của họ hàng, tôi có ý thức quan trọng về việc kiếm tiền, thật nhiều tiền để nuôi em trai. Vậy nên tôi đành phải từ bỏ cuộc sống làm người tàng hình tươi đẹp kia mà " hòa nhập với xã hội ". Từ khi thi đỗ đại học, bắt đầu học năm nhất đại học tôi đã phải cố thay đổi hoàn toàn để trở thành một người hướng ngoại như người ta nói. Mỗi năm tôi lại khác một chút, ăn nói hoạt bát hơn mấy phần, theo đó gu thời trang cũng bớt quê mùa hơn trước.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Mai Can Thái Thiếu Bính | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện xoay quanh nhân vật chính có hành tung vô cùng bí ẩn. Vào thời kỳ thế giới ngầm phân chia lãnh địa, “Tứ đại thiên vương” nổi lên, giang hồ nổi sóng, quần hùng cắt cứ, mười hai thần tướng, mười đại sát thủ, uy chấn tứ hải. Tứ đại vương giả mai danh ẩn tích. Thế giới ngầm lại lần nữa khói lửa nổi lên bốn phía.
152.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Ruby Joy | Ngôn tình | Hoàn thành
Một người đàn ông độc thân lạnh lùng, tàn ác. Ngoài sáng, anh ta là Chủ tịch của tập đoàn Dạ thị, kinh doanh các chuỗi nhà hàng, khách sạn, trung tâm mua sắm... Trong tối, Dạ Thành Đông lại là người đứng đầu Dạ Tử Môn, danh tiếng lừng lẫy trong giới hắc đạo. Con người làm ăn trong cả giới hắc bạch như anh, trong lòng luôn coi thường phụ nữ, anh xem họ như một công cụ để đàn ông sử dụng mà thôi.Thấp thoáng đã bốn năm trôi qua kể từ ngày Dạ Ngân Tuyết chào đời, hôm nay là sinh nhật tròn bốn tuổi của Dạ Ngân Tuyết, những người có địa vị, chức to quyền rộng đều đến chúc mừng sinh nhật Dạ Ngân Tuyết, ai nấy cũng đều tặng những món quà rất đắt tiền cho tiểu công chúa này. "Tuyết nhi! Con hãy xem đi cái váy màu hồng này rất dễ thương con hãy mặc cho ba mẹ và mọi người xem đi." Buổi tiệc đã kết thúc, bây giờ trong biệt thự chỉ còn lại những người thân thiết, bạn bè của anh và cô. Hạ Tử Quyên cầm một cái váy màu hồng lên đưa trước mặt Dạ Ngân Tuyết.Nhưng Dạ Ngân Tuyết không hề nhìn lấy dù chỉ một cái, cô bé lạnh lùng tỏ rõ thái độ không thích cái váy đấy, Tô Vũ nhìn Dạ Ngân Tuyết mà lắc đầu, ngao ngán:"Quyên Quyên! Có phải chúng ta đã bị nhầm giới tính của Tuyết nhi rồi không? Chị hãy xem những đứa bé gái bằng tuổi Tuyết nhi khi nhìn thấy giày, túi xách, quần áo, váy công chúa đều thích còn Tuyết nhi thì hoàn toàn ngược lại nó chỉ thích mặc quần jean, áo thun những bộ đồ rất giống con trai."
23.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Thời Bất Đãi Ngã | Dị năng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thế Tử Hàn Tư Ân của tác giả Thời Bất Đãi Ngã. Hàn Tư Ân vừa mở mắt liền nhìn thấy màn trướng cùng bức họa quen thuộc, trong lòng liền cười nhẹ, đôi mắt với khóe miệng cùng lúc nhếch lên nụ cười chế giễu. Hắn chậm rãi rời khỏi giường, nhưng do thân thể bệnh tật này liên tục nằm ở trên giường, cước bộ của hắn phù phiếm vô lực, đi vài bước đã có chút lảo đảo. Cảnh tượng giống như trong kí ức của hắn, những người hầu vốn phải túc trực lúc này đều đã lười biếng trốn đi mất, vậy nên động tĩnh của hắn không làm kinh động đến bất cứ ai.Hàn Tư Ân bước đến trước mặt bàn thì dừng lại, bên cạnh bàn là chiếc bình phong bách điệp bay lượn cũ nát, trên bàn lại đặt một hòm vật phẩm cũ kỹ, hòm mới mở một nửa, mơ hồ có thể nhìn thấy bên trong mấy khối bạc vụn, những vật còn lại bày biện có chút ngổn ngang. Trong đó có một chén thuốc không đặc biệt dễ thấy, trong chén còn dư lại bã thuốc, tản ra vị đắng ngắt của dược liệu, bên cạnh còn có một chiếc gương to như bàn tay, mặt gương phủ đầy một lớp bụi. Từ những chuyện nhỏ nhặt như thế liền có thể thấy được, hạ nhân đối với chủ nhân của cơ thể này có bao nhiêu vô lễ, tắc trách.Hàn Tư Ân nhìn gương mặt quen thuộc trong gương, gương mặt này vốn dĩ cực kì dễ nhìn, giờ đây vì xanh xao nhợt nhạt mà gò má nhô ra, trông đặc biệt tối tăm quỷ dị. Lúc này gò má của hắn ở trong mắt người ngoài giống như đang dùng mấy cành cây chống đỡ lớp da mặt, quá đỗi dọa người.. Ngoài ra bạn có thể đọc thêm những truyện cùng thể loại như Sư Huynh, Rất Vô Lương hoặc Marvel Thương Thành Hệ Thống.
32.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Bạc Yên | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tàng Châu của tác giả Bạc Yên. Thành Dương Châu là thành trì lớn nhất Nam Chiếu, được thống trị bởi quý tộc địa phương từ nhiều thế hệ qua. Trong thời kỳ cường thịnh nhất của người Hán, sau khi Mộc gia thống nhất sáu bộ lạc lớn vùng Bột Hải thì quy thuận triều đình, vua Hán phong tộc trưởng Mộc gia làm Vân Nam Vương, ban cho kim bài ấn tín, tước vị cha truyền con nối. Tới thế hệ Mộc Thành Tiết cưới được nữ nhi của Thanh Hà Thôi Thị danh tiếng truyền xa, sau một năm sinh được ái nữ, được triều đình phong làm Quận chúa Li Châu. Mười lăm năm trôi qua, Quận chúa Li Châu đã trổ mã thành một cô nương duyên dáng yêu kiều. Thế nhưng Mộc Thành Tiết lại vì đứa con gái này mà đau đầu không dứt. Nguyên nhân là vào ngày hội xuân truyền thống năm nay của Nam Chiếu, Quận chúa Li Châu ra ngoài dạo chơi, ở chợ buôn ngựa ngẫu nhiên gặp được một người đàn ông, hai người mới gặp đã yêu, yêu đến mức không xa không rời. Đợi đến khi Mộc Thành Tiết nhận được thư nhà, từ thành Kiếm Xuyên chạy về thì đứa con gái cưng đã khóc lóc ầm ỹ, bảo không phải người nọ sẽ không gả. Mộc Thành Tiết cho thuộc hạ điều tra lai lịch người kia thì phát hiện y chính là Hoài Tây Tiết độ sứ Ngu Bắc Huyền đại danh đỉnh đỉnh. Trận đại loạn ở Trung Nguyên vào ba mươi năm trước đây, tuy triều đình thắng lợi nhưng cũng đã chôn xuống vô số mối họa ngầm. Có một vài cá nhân đã đầu hàng nhưng triều đình không có cách nào thu phục quân đội của bọn họ nên phong bọn họ thành Tiết độ sứ trấn thủ một phương. Nếu yêu thích thể loại này, còn có những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Cưng Chiều Nữ Bác Sĩ hoặc Thiên Đạo Game Thủ.
24.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Suzanne Enoch | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Kẻ Phóng Đãng Thần Thánh là một tựa truyện thuộc thể loại tiểu thuyết lãng mạn, câu chuyện giữa một tiểu thư đoan trang và một gã vô lại bậc nhất London. Hai nhân vật tưởng như hoàn toàn đối lập nhưng họ lại bị chính tính cách của đối phương cuốn hút. Người ta vẫn gọi chàng là Saint, nhưng chàng chẳng thánh thiện chút nào, mà ngược lại còn là một kẻ vô lại, phóng đãng, ham chơi vào bậc nhất London. Còn nàng là tiểu thư Evelyn dịu dàng, dù rất mực hiền thục đoan trang, nhưng trái tim nổi loạn của nàng lúc nào cũng khao khát có thể cải tạo những kẻ vô lại.Như bóng tối và ánh sáng, họ đối đầu với nhau, dù vậy vẫn cảm thấy đối phương hấp dẫn, thú vị vô cùng. Quan tâm mở lối cho nhận thức, đam mê dẫn bước cho yêu thương, họ nhận ra rằng tâm hồn người kia còn sâu kín bao la hơn nhiều những gì họ thể hiện ra ngoàiVới những đoạn đối đáp hết sức thú vị và những tình tiết vô cùng hấp dẫn, câu chuyện Kẻ phóng đãng thần thánh hứa hẹn sẽ mang đến cho độc giả những giờ phút giải trí thú vị. Mời các bạn cùng theo dõi và đón đọc tựa truyện này nhé!
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Michael Cunningham | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Tổ Ấm Nơi Tận Cùng Thế Giới là một tựa truyện thuộc thể loại tiểu thuyết phương Tây, Đây là cuốn tiểu thuyết được ra mắt năm 1990 của Michael Cunningham - nhà văn Mỹ từng đoạt giải Pulitzer với tác phẩm The hours (Thời khắc). Câu chuyện được kể lại qua lời tự thuật của bốn nhân vật là Bobby, Jonathan, Clare và Alice .Bobby lớn lên ở vùng ngoại ô của Cleveland, , khi ma túy và tiệc tùng là mối quan tâm của giới thanh niên. Cậu đã phải chứng kiến cái chết thương tâm của người anh trai trong một vụ tai nạn kỳ lạ ở trong nhà, sau đó là cái chết của mẹ. Không được nuôi dạy chu đáo, Bobby đã lớn lên cùng người cha tối ngày say xỉn và cậu mau chóng chìm đắm vào ma túy. Sau đó, cậu kết bạn với Jonathan, một cậu bé xuất thân từ một gia đình có vẻ ngoài yên ấm nhưng lại có những lệch lạc về giới tính. Họ đã trở thành những người bạn rất thân và thậm chí còn cùng nhau trải qua những kinh nghiệm đầu đời về việc khám phá bản năng giới tính. Mẹ của Jonathan là Alice đã tình cờ phát hiện ra bí mật đó của hai cậu bé, và đã tìm cách lôi kéo Bobby đến với việc làm bánh để ngăn cản mọi việc đi quá xa. Thời gian trôi đi, Jonathan đến New York học đại học, còn Bobby an phận với vai trò một thợ làm bánh ở Cleveland. Tình cảm của họ tưởng như đã lắng dịu qua năm tháng, cho đến khi Bobby đến New York sống cùng với Jonathan và người bạn sống chung nhà với cậu là Clare. Lúc này Jonathan đã trở thành một kẻ đồng tính công khai. Cậu mong muốn có chung một đứa con với Clare, người đã chán ngấy việc yêu đương và chỉ muốn làm một bà mẹ độc thân đơn thuần. Tuy nhiên, kế hoạch đó đã bị xáo trộn khi Bobby và Clare có quan hệ tình cảm với nhau, và trở thành tình nhân, dù cả hai người đều không rõ mình có thực sự yêu người kia không. Và rồi Clare mang thai. Và ba người họ đã cùng nhau nuôi dạy “đứa con chung” của mình trong một căn nhà ở nông thôn, nơi họ đã có những ngày tháng vui vẻ và hạnh phúc, và tạo ra một kiểu gia đình mới. Thế nhưng cuộc sống không chỉ đơn giản như vậy…
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Dazai Osamu | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Dazai Osamu là một nhà văn Nhật Bản tiêu biểu cho thời kỳ vừa chấm dứt Thế chiến thứ Hai ở Nhật. Xa lạ với nhân gian là nỗi ám ảnh bi ai mà nhân vật "tôi" (Yozo) luôn luôn cảm thấy. Anh tin rằng mình không biết cách làm người, đã mất tư cách làm người, đúng như tiêu đề của truyện: "Nhân gian thất cách". Anh đành buông mình thất lạc trong cõi người ta, tuyệt vọng nhưng lúc nào cũng chân thật, không dối người cũng như không dối mình. Do đó anh không hiểu nổi sự giả tạo và những quy ước kỳ lạ của xã hội con người.Yozo là một người trầm tính, với cái tôi và cảm xúc chân thực tuyệt đối, dù cho bản thân như thế nào cũng chính là chấp nhận và mong muốn trả giá cho cuộc đời của mình, anh cứ thế à xuôi theo dòng chảy của cuộc đời để rồi không thể nào chấm dứt cuộc đời như cách mà mình muốn. Anh đi và để hiểu được những mặt của xã hội cũng như cách con người đối xử cùng nhau. Rồi cũng giống như những con người khác lưu lạc đến tiêu vong.
0.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Hắc Khiết Minh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Kỵ Sĩ Của Ma Nữ của tác giả Hắc Khiết Minh. Lửa đang cháy. Rất lớn, rất mạnh, khiến tàn lửa đỏ bay đầy trời. Trong ngọn lửa điên cuồng, có bóng người giãy dụa. Mười ba cô gái bị trói trên cột gỗ, bị lửa thiêu cháy, tiếng gào thét thống khổ vang lên chói tai đến tận trời, những người vây xem thì ra sức mắng chửi, gương mặt vặn vẹo, trong mắt bọn họ lộ ra hưng phấn và điên cuồng đang dâng trào. Tu sĩ giơ cao thánh giá, vừa mắng nhóm phù thủy vừa ca ngợi thượng đế.Lửa càng đốt càng đượm, đến khi bốc lên tận trời. Tiếng nữ tử kêu khóc, thét chói tai dần dần biến mất, rồi sau đó đám đông mới vừa lòng giải tán, các tu sĩ trừ ma cũng rời khỏi đó. Trong không khí, chỉ còn lại mùi thịt người cháy khét, cùng khói đen lượn lờ. Đến cuối cùng, lửa hoàn toàn tắt, chỉ còn lại những thi thể cháy đen trên cột gỗ.Ngày chậm rãi trôi qua, vầng trăng sáng trắng hiện lên trên màn trời tối đen, chiếu sáng mặt hồ và những thi thể bên bên cạnh hồ. Họ không bị chết đuối mà bị người ta vu cho là phù thủy mà đem thiêu chết. Nếu yêu thích thể loại này, còn có những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Quái Phi Thiên Hạ hay Phúc Hắc Lão Công, Sủng Nghiện!.
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Họa Gia Gia | Ngôn tình | Hoàn thành
Lưu Hàn Trạch lấy điện thoại trong túi quần, nhấn nút nghe vẻ mặt ảm đạm bỗng chuyển sang nhíu mày. Khi nghe điện thoại xong nhìn Cố Mai Nhàn nằm trên giường bệnh với ánh mắt phức tạp, chần chừ mấy giây mới mở lời: "Tiểu An ở nhà mới ngủ một mình không quen, tôi phải qua đó" Cố Mai Nhàn gắt gao bấu chặt ga giường, cười khổ nhìn anh, Tư Duệ An nhanh như vậy đã gọi điện cho anh rồi? "Cô ấy không còn nhỏ nữa biết tự chăm sóc cho mình, Trạch, ở lại với em chỉ đêm nay thôi...""Bệnh tình của cô cũng không nghiêm trọng, bác Trương sẽ chăm sóc cho cô" Lưu Hàn Trạch, một chút quan tâm anh cho em cũng khó như vậy? Em là vợ anh hay cô ấy? "Rốt cuộc là em quan trọng hay cô ấy quan trọng...em mới là vợ hợp pháp của anh, cô ta chỉ là tiểu tam có tư cách gì mà anh quan tâm.Cô ta không biết xấu hổ dành chồng người khác, cô ta không xứng..." ChátÂm thanh thanh thúy vang lên, Cố Mai Nhàn sờ bên má sưng đỏ, kinh ngạc nhìn Lưu Hàn Trạch, anh cư nhiên lại đánh cô vì người phụ nữ kia. Trước giờ dù anh luôn đối xử lạnh nhạt với cô cũng chưa từng ra tay đánh cô. Ha ha, Cố Mai Nhàn cô như thế nào lại có kết cục này, cô...thật sự thua rồi... "Cô nói cô ấy không xứng, vậy cô xứng sao, nếu không phải lúc trước cô cứu tôi trong vụ hỏa hoạn đó, một cái liếc mắt tôi cũng không muốn cho cô, Cố Mai Nhàn cô cho là vợ của tôi thì ăn nói ngông cuồng như vậy, cô so với Tiểu An cái gì cũng không bằng"
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tiểu Sơn Hoàng Đảo | Xuyên không | Hoàn thành
Lương đế chậm rãi đưa tay ra, muốn vuốt thẳng nếp nhăn giữa mi tâm Thất hoàng đệ của hắn, nhưng lại bị Tiêu Cảnh Diễm tựa như lạnh run né tránh. Tay của Lương đế đông cứng ở nơi đó, nhất thời nói không ra trong lòng là tâm tình gì. Thẩm Truy và Thái Thuyên nói xong mọi chuyện thì liền hành lễ rời khỏi điện, lưu lại một mình Tiêu Cảnh Diễm. Rồi chợt nhìn thấy một nhóm đại thần, các thần tử tới tới lui lui, Tiêu Cảnh Diễm bất kể chuyện lớn nhỏ, đem tất cả tấu chương nhất nhất nghe qua, hồi đáp những việc khẩn cấp, lưu lại chiết tử không gấp, đợi sau khi mọi người rời đi thì một mình xem lại. Chỉ xem một chút, trời đã vào đêm.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tang Giới | Ngôn tình | Hoàn thành
Thành phố S, nước A. Lăng Họa quan sát hàng chữ cuối cùng của bộ phim điện ảnh biến mất khỏi màn hình máy tính, đồng thời đưa tay gập nắp laptop xuống. Cô đứng dậy khỏi ghế, vươn vai vặn người rồi nhấc chiếc áo khoác mỏng bên cạnh lên, mặc vào người. Bây giờ ở thành phố S là mùa hè, ngày dài hơn đêm, trời tối khá muộn, thế mà lúc này bầu trời bên ngoài cũng đã tối mịt rồi. Nhưng cô vẫn chưa bật đèn lên, cứ thế giơ tay mở chiếc tủ quần áo bên cạnh ra.Sau đó, cô kéo hai chiếc vali cực lớn ở bên cạnh qua, đặt xuống đất, mở ra, ném quần áo ở trong tủ vào vali. Sau khi đã đựng đầy cả hai chiếc vali, cô mới cúi xuống xem giờ. Hai giờ sáng. Cho laptop vào cặp riêng, kéo khóa cẩn thận, sau đó cô mang cả vali và túi đựng laptop đến gần khu vực cửa ra vào, đi giày rồi ra khỏi nhà, đi xuống dưới.Cô từng ngắm cảnh đêm của thành phố này vô số lần. Bởi vì chính bản thân cô cũng không nhớ rõ rốt cuộc đã có bao nhiêu lần mình giật mình tỉnh giấc, giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đến tận khi trời sáng hẳn mà vẫn chưa chợp mắt được thêm lần nữa. Đi tới trước tủ lạnh của tiệm tạp hóa, cô chạm tay vào một lon bia. Nhưng khi ngón tay vừa chạm vào lon bia mát lạnh thì lập tức dừng lại. Cô khẽ cúi xuống rồi chọn lon Coca bên cạnh.
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Nhất Điểu Anh Minh | Ngôn tình | Hoàn thành
A Vi kiễng chân, với tay lấy khăn lau trên sào phơi giặt ướt, nhanh chóng chà lau thật kĩ đôi quang gánh cùng thùng dụng cụ một lượt, chuẩn bị cùng ông nội ra ngoài. Kiều gia cũng không có ruộng đất gì, Kiều lão đầu là một người thợ trám sứ, cả đời chỉ dựa vào chuyện đi hết đường ngang ngõ dọc trám chén đĩa mà làm kế sinh nhai. A Vi ngày ngày đi theo ông nội, động tác nhanh nhẹn ở một bên giúp đỡ lão nhân làm việc. Mấy năm nay các nông hộ cùng mấy nhà bần dân đều sống nghèo túng, chén đĩa bình thường có rơi vỡ cũng cẩn thận giữ lại mà nhờ người thợ sứ sửa chữa. Tuy không được như lúc còn nguyên nhưng dù sao tiền sửa một cái chén so ra cũng tiện nghi hơn rất nhiều so với tiền mua chén mới.Nắng sớm dìu dịu vờn qua gò má ửng hồng của nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn ẩn một tầng mồ hôi mỏng, khoé miệng tươi cười vui vẻ, chọc người nhìn tới không thể không nghĩ đến quả mật đào mọng đỏ thơm ngọt. A Vi năm nay đã 18 thế mà nhìn qua cũng chỉ như tiểu cô nương 16, mềm mại xinh xắn, cho dù trên người chỉ là y phục vải bố đơn giản nhưng cũng không thể giấu đi tướng mạo dễ nhìn.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Bát Thị Phong Động | Ngôn tình | Hoàn thành
Kỷ Khê chỉ từng gặp qua Nguyễn Hiếu Phong một lần, chính là lần cùng anh đi đăng ký kết hôn. Phóng viên đứng đầy ngoài cửa, ánh đèn flash liên tục nhấp nháy xuyên qua lớp màn cửa dày, tiếng ồn ào văng vẳng. Anh ngồi trên chiếc ghế sô pha bé nhỏ cũ nát trong nhà cô, biểu cảm lãnh đạm biếng nhác. Lúc nghiêng đầu nhìn cô, tiện tay dụi tắt luôn điếu thuốc. Nguyễn Hiếu Phong đã từng gặp Kỷ Khê hai lần.Lần đầu tiên là năm năm trước, khi ấy anh ngồi bên dưới sân khấu, còn cô đứng bên trên. Người trên sân khấu mặc một bộ váy đỏ, thắt lưng đung đưa, điệu nhảy mang theo vẻ ngây ngô. Lần thứ hai, đoàn phim của anh đụng mặt đoàn của cô, cô khoác chiếc áo phục trang màu xanh ngọc, lén rời đi theo anh, đôi mắt lấp lánh tựa vì sao. Kỷ Khê bị tung tin đã cùng ảnh đế trẻ tuổi nhất đăng kí kết hôn. Dân mạng đua nhau chia sẻ: “Kỷ Khê dựa hơi đàn ông đổi đời”, “sính lễ trị giá 2 tỷ”.Khi bị chất vấn, Nguyễn Hiếu Phong mặt mày lãnh đạm: “Là tôi ở rể.” Mẩu chuyện: Mọi người đồn rằng: Con người của Nguyễn Hiếu Phong bề ngoài ôn nhu bên trong lạnh lùng, lãnh đạm khó hiểu. Ở cùng vợ mới cưới mà cả tay cũng không nắm. Chỉ có Nguyễn Hiếu Phong hiểu rõ nếu chạm vào ngón tay mềm mại ấy thêm lần nữa, anh sẽ liền nhớ lại cái đêm ngọt ngào trầm luân kia. Anh khẽ cất tiếng a, nghe cô nhẹ nhàng gọi anh bằng “anh”. Lạnh lùng đến mấy cũng trở thành ngọn lửa nóng bừng bừng.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tuyết Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhiễm Việt vừa mới kết thúc một cuộc họp kéo dài, đầu có hơi đau, vì vậy ngồi lại tại chỗ nhắm mắt dưỡng thần, cũng không vội vã rời đi. Những người khác đã thu dọn xong tài liệu, từ từ rời khỏi phòng họp. Một lúc sau, có một dì công nhân vệ sinh vào quét dọn, thấy trên ghế chủ vị còn người ngồi, cũng sợ hết hồn, không biết có nên tiếp tục quét dọn không. Nhiễm Việt mở hai mắt ra, có chút thất thần yên lặng mấy giây, mới cầm lấy văn kiện trên bàn, đứng dậy đi ra phòng họp.Giày da đế thấp đạp lên gạch men bóng loáng, tạo nên tiết tấu cộc cộc vang vọng trong hành lang yên tĩnh. Lúc đi qua phòng làm việc của tổng giám đốc, phát hiện Tần Trí Dật không ở bên trong, chắc là lại đi đâu phóng túng đến quên mất chuyện đi làm rồi. Khóe miệng Nhiễm Việt gợi lên một tia cười lạnh, nghĩ thầm Tần Trí Dật không tới làm việc cô càng bớt phiền. Mới vừa nghĩ tới đây, Tần Trí Dật lại gọi điện thoại đến. Anh ta ở bên kia cà lơ phất phơ nói: “Trợ lý Nhiễm, hiện tôi có chút việc, sẽ không đến công ty, cuộc họp vẫn thuận lợi chứ?”Giọng Nhiễm Việt bình thản trả lời: “Mọi việc thuận lợi.” “Nếu mẹ tôi gọi điện thoại đến tra hỏi công việc, cô biết phải làm sao chứ.” Tần Trí Dật không yên tâm dặn dò cô. Nhiễm Việt tập mãi thành thói quen trả lời: “Tôi biết rõ.” Vì vậy Tần Trí Dật hài lòng thỏa mãn cúp điện thoại, để bận rộn cái mà anh ta gọi là “chuyện nghiêm túc” đấy.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Đông Bôn Tây Cố | Ngôn tình | Hoàn thành
Vẻ mặt Trần Mộ Bạch đầy thản nhiên, nhớ lại, “Nghe Trần Tĩnh Khang kể, có người từng khen tôi, thất đức, bỉ ổi, lưu manh, là “tuyệt phẩm” truyền thế, đối với lời bình luận rất đúng trọng tâm như vậy, tôi quyết định sẽ đem những lời này trở thành kim chỉ nam mà nỗ lực thực hiện đến cùng, cả đời không dừng, không ngừng phấn đấu. Cố Cửu Tư trong nháy mắt không còn tức giận nữa, im lặng, im lặng, tiếp tục im lặng. Những lời này… là cô nói, một từ cũng không sai, từ việc này không có thể nhìn ra được Trần Mộ Bạch không chỉ có bộ não siêu khủng mà còn là người thù dai nhớ lâu.Chỉ là cô không nghĩ đến Trần Tĩnh Khang có thể đem y nguyên lời cô, nói lại cho Trần Mộ Bạch. Mặc dù mỗi lần cô khen anh, Trần Tĩnh Khang đều dè dặt túm lấy ống tay áo cô bảo cô nhẹ giọng một chút, thế nhưng dù cho cô chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, tuy hiểu được thế nào là nhẫn nhịn, phải luôn biểu hiện dáng vẻ thành thục chín chắn, thế nhưng suy cho cùng cô vẫn còn ít tuổi, tất nhiên cũng có những lúc không kìm nén được. Mỗi lần không khống chế được như vậy, cô đều nắm chặt tay áo, âm điệu gào lên còn lớn hơn, “Tôi sợ cái gì, cậu đi nói với anh ta, tôi đang muốn nói cho anh ta nghe đấy!”
16.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55