Nguyên Cẩn | Đô thị | Hoàn thành
Gần đây Lục Tự để ý đến một người. Là một… cậu nam sinh nhỏ. Dáng vóc cậu ấy không cao bằng anh, khoảng một mét bảy lăm, vóc người có hơi gầy. Da rất trắng, ở dưới ánh mặt trời trong suốt như là thủy tinh vậy, chạm vào là vỡ. Khuôn mặt cậu nam sinh nhỏ đó rất đẹp. Đường nét nhu hòa, ngũ quan tinh xảo, gương mặt đàn hồi trắng tựa như lòng trắng trứng vậy, trông cùng lắm mới chỉ là một đứa trẻ mới thành niên. Sở dĩ anh để ý đến cậu ấy là vì đã mấy ngày nay hôm nào Lục Tự cũng bắt gặp cậu trên đoạn đường về nhà.Không đến nỗi là một đứa trẻ nghèo đáng thương không có nhà để về đấy chứ? Lục Tự cũng không muốn quản việc không đâu, nói không chừng đứa nhỏ kia là một nhóc rảnh rỗi không có chuyện gì làm mà sống lãng phí thời gian. Vì mỗi ngày cậu ấy cũng mặc một bộ khác nhau, thêm nữa nhìn trông cũng không phải đồ rẻ. Vậy nên tổng kết lại, cậu chàng đó trông giống một cậu thiếu gia hơn. Cũng không biết ngày qua ngày cùng một thời gian cùng một địa điểm, cậu chàng đó đứng ở đấy làm gì.Lục Tự phát huy cái trí tưởng tượng mà thỉnh thoảng lại mất tích không thấy tăm hơi của anh. Giờ đang là dịp nghỉ hè có thể cậu nhóc đang chờ ai đó. Có lẽ là chờ tụi bạn, hoặc là chờ cô bạn gái, cũng có thể là… Mà thôi, mặc kệ đi. Đã nửa tháng trôi qua. Có lẽ là đã hơn, hoặc là cũng chưa đến, hôm nào lúc Lục Tự tan làm về cũng thấy đứa trẻ đó. Ngay dưới gốc cây ngô đồng già ở ngã tư đối diện Đào Cảnh Uyển. Một người không nghịch điện thoại di động cũng không nói năng gì cả.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Mạt Trà Khúc Kỳ | Ngôn tình | Hoàn thành
Chúc Yểu bị dì Phương bảo mẫu đánh thức. Rèm cửa sổ màu kem bị kéo ra, những tia nắng ban mai xuyên qua lớp kính thủy tinh, chiếu vào phòng thật ấm áp. Chúc Yểu ngồi dậy, mái tóc dài mềm mại hơi rối. Cô đưa tay dụi nhẹ đôi mắt vẫn đang lim dim rồi mới hất chăn mền ra, bước xuống giường, xỏ chân vào đôi dép lê bằng vải mềm, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Chẩm Thượng Cô Noãn | Sủng | Hoàn thành
Trình Cẩm cuối cùng cũng bước vào đại sảnh vàng* đó, nơi Chương Phồn ước mơ bao ngày. Y mặc bộ diễn phục vô giá, bước chân run rẩy nhè nhẹ, gương mặt như tiên xuất trần, trên mặt điểm chu sa, điểm xuyết thêm chút diêm dúa. Một đường bồng bềnh đi xuống, ca xướng lên, thẳng đến lúc bay lên như cánh diều, giành được từng tràng, từng tràng vỗ tay phía dưới. Chương Phồn ngồi hàng ghế vip, hắn biết ánh mắt của Trình Cẩm chưa từng rời khỏi người hắn, hắn cũng tìm kiếm vợ mình, trong lúc bàng hoàng, hắn như đứng trên sân khấu, múa cùng vị tiên tử kia, mỹ nhân cảnh đẹp, tuyệt đại tao nhã.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tú Sinh | Dị năng | Hoàn thành
Ngày mai chính là ngày đại hôn của tiểu thư, công tử thân là em ruột của đại tiểu thư, sẽ đích thân hộ tống đại tiểu thư sang nhà chồng, tuy đã dặn đi dặn lại về quy trình rước dâu nhưng phu nhân vẫn không yên lòng, sai hắn kêu công tử lại dặn dò thêm lần nữa. Phải rồi, ngày mai chính là ngày tỷ tỷ xuất giá. Văn Điềm hốt hoảng nhớ lại, tầm mắt chậm rãi đảo qua mảnh sân nhà treo đầy những chiếc lồng đèn và lụa đỏ tràn ngập không khí vui tươi ngày cưới, cứ thế ký ức như nước lũ mãnh liệt tràn về. Cậu còn nhớ như in cái ngày mình tự tay chôn cất tỷ tỷ dưới chân núi Nam Minh.Nhớ khi ấy cậu phải bán tháo tất cả gia tài còn sót lại trên người nhưng vẫn không đủ để mua một chiếc quan tài đàng hoàng, dù là cái rẻ mạt nhất, số tiền đó chỉ đủ cho cậu mua tạm một tấm chiếu cói, cậu dùng tấm chiếu ấy quấn quanh thân thể đã lạnh như băng của chị, không có sư thầy tụng kinh siêu độ, cũng chẳng có người thân nào để chia buồn, chỉ lẻ loi mình cậu gắng gượng đào một cái hố đất để chôn thi thể chị gái bên cạnh mộ của mẹ. Hai ngôi mộ tạm bợ trơ trọi được đặt cạnh nhau, đây là mộ của chính hai người thân yêu nhất đời cậu, vậy mà giờ đây ngay cả một tấm bia mộ cậu cũng không làm được cho họ.
25.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Vũ Thanh | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chung Sống Cùng Mỹ Nam của tác giả Vũ Thanh. Tiêu Hàn quá hiểu người mẹ hủ nữ của mình, cứ hễ thấy trai đẹp là quên mất mình là ai, chứ đừng nói tới con mình. Bán cậu xong lại còn nói cậu phải nằm trên, nhất định phải ở trênTiêu Hàn:...???Cái tên Minh Hy không biết từ đâu chui ra ấy, cậu ghét hắn. Hắn sao có thể chê một người hoàn mỹ như cậu cơ chứ? Hắn cậy hắn có tiền một chút, có ngoại hình một chút thì nói gì cậu cũng được sao? Cậu muốn băm vằm hắn ra nhưng mà cậu lại đang ở nhà hắn, nhà cậu đã cho thuê rồi, hắn mà đuổi cậu, cậu sẽ sống ở đâu đây?Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Hoa Hồng Tặng Em hay Yêu Trong Thù Hận.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Lục Thiên | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bạn Trai Siêu Có Tiền của tác giả Lục Thiên. Nếu nhìn thấy tôi còn sợ hãi, lo lắng bị anh phát hiện, phải cúi đầu chạy trốn thật nhanh, sợ phá hỏng chuyện của anh ấy.Vào một ngày nọ, nửa năm sau khi chúng tôi yêu nhau, đôi ta đang xem phim bằng điện thoại của anh ấy thì WeChat hiện lên một tin nhắn: "Em có thai rồi".Ngượng ngùng nhìn nhau một hồi lâu, tôi do dự mà mở miệng:"Hay là... để em chăm em ấy lúc ở cữ?"Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Bạch Mã Hoàng Tử Của Mình Em hay Mộng Đẹp.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Vô Diện Nhân | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ba Lần Trốn Tìm của tác giả Vô Diện Nhân. Cung Tiểu Khê quyết định bảo toàn danh tiếng cho y, mặc giá y thay cho muội muội mình để hoàn thành buổi lễ.Chính là không ai ngờ được tối đó, đêm động phòng, họ lại thực sự làm lễ chu công với nhau.Sau đó, hắn bị y đuổi đi, không còn mặt mũi quay về nhà mà trốn đi thật xa.Năm năm sau, sư phụ hắn nhận một mối làm ăn ở tại Thiên Du Thành. Cung Tiểu Khê bị bắt ép quay trở lại, cứ nghĩ làm xong sẽ đi, nhưng ai ngờ…người xưa vẫn luôn chờ hắn quay về để chuộc tội.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Quân Môn Trưởng Tức hay Đoạt Mộng.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Vô Diện Nhân | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Dĩ Mệnh Trấn Mệnh của tác giả Vô Diện Nhân. Trước tình huống tương lai mịt mù, không ai có thể chắc chắn được điều gì, chỉ có thể giữ thái độ nửa tin nửa ngờ và tìm cách hoá giải.Chính vì thế, Trình Sở Y trở thành người được gửi gắm hy vọng, người duy nhất sẽ ngăn cản y tương lai trở thành một bạo quân.Thái tử ban đầu cao ngạo hống hách phản đối cuộc hôn nhân được sắp xếp, nhưng dần dà lại rơi vào lưới tình lúc nào không hay, cam nguyện đánh đổi tất cả giành lấy trái tim của một người.Đáng tiếc, bao nhiêu tâm ý đều như nước trôi ra biển, cuối cùng vẫn biến thành bạo quân khát máu khiến người người kinh hãi. Mà Trình Sở Y, vì một quyết định sai lầm trong quá khứ, mong muốn dốc hết sức mình thay đổi bạo quân của hiện tại.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Đại Tế Tư Bất Đắc Dĩ hay Bảy Đêm Thánh Sủng Tại Lãnh Cung của cùng tác giả.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
shuuya | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đuổi Theo Tình Yêu của tác giả Shuuya. Đến khi tổn thương cô ấy, nhận ra người mình thích thật sự là người con gái ấy thì đã quá muộn. Cô đã đi du học ở đâu cậu cũng không biết.Mãi cho đến tám năm sau, tình cờ gặp lại cô, người con gái trong quá khứ ấy, trái tim một lần nữa lỗi nhịp. Cứ ngỡ, thời gian tám năm dài đằng đẵng đã làm phai mờ mối tình đầu nhưng hóa ra tình cảm ấy vẫn được cất giữ cẩn thận trong trái tim, chờ một ngày gặp lại cô để bùng lên một lần nữa.Nhưng bên cạnh cô đã có một chàng trai ưu tú khác, người đã ở bên cô khi hai người chia tay. Liệu, anh có cơ hội nào không?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ngôi Sao Rực Sáng hay Hội Trưởng Hội Kỉ Luật Băng Giá Và Cô Nhóc Otaku của cùng tác giả.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Người ta vẫn thường nói rằng nghèo là khổ, nghèo khổ, chứ ít ai nói giàu khổ cả. Thật ra, người nghèo có nỗi khổ của người nghèo mà người giàu cũng có nỗi khổ của người giàu. Người nghèo vì không chấp nhận cái nghèo, oán ghét cái nghèo, muốn được giàu nên mới khổ. Còn người giàu lại sợ bấy nhiêu tài sản chưa đủ làm người khác nể phục, sợ bị phá sản, sợ bị kẻ xấu lợi dụng hay hãm hại nên mới khổ.So ra cái khổ của người giàu còn phức tạp và nan giải hơn người nghèo. Phải chi trong xã hội ai cũng như ai, ai cũng sở hữu tài sản như nhau thì chắc chắn ý niệm giàu nghèo sẽ không có. Nhưng điều ấy không bao giờ là thực tế khi con người ngày càng ưa chuộng vật chất và xem đó là điều kiện căn bản của hạnh phúc. Cho nên, nếu ta may mắn không bị cuốn theo quan niệm của xã hội mà thoát ra khỏi ý niệm giàu nghèo, ta thấy sự hưởng thụ vật chất không phải là lý do lớn nhất để ta có mặt ở trên cõi đời này, thì chắc chắn ta sẽ không còn than nghèo khổ nữa.Người ta cũng thường gộp chung cực với khổ, cực khổ. Nhưng bản thân của sự cực nhọc chưa chắc đã là khổ. Chỉ vì ta kháng cự lại nó, ta muốn mình không phải vất vả mà vẫn có đầy đủ mọi thứ tiện nghi như bao người khác nên ta mới khổ. Ta chỉ biết so sánh, đòi hỏi, chứ không chịu tìm hiểu căn nguyên sâu xa tại sao mình lại cơ cực.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Hương Tiểu Mạch | Đam mỹ | Hoàn thành
Mạnh Tiểu Bắc sinh tại thung lũng phía Tây núi Kỳ Sơn, tỉnh Thiểm Tây. Lúc cậu sinh, trời đã nhá nhem tối, ráng chiều nhuốm đỏ cả sườn núi phủ dày những lớp đất sét vàng được bồi đắp nên từ vạn năm qua, những em bé vội vàng lùa dê trở về, tiếng dân ca thê lương văng vẳng vang vọng khắp triền núi hòa cùng tiếng động cơ ầm ầm rền rĩ không dứt, phía xa chân trời lóe lên từng dải lụa ánh sáng chói đỏ rực rỡ. Chiều tối ấy, mẹ cậu vẫn đang trực ca, ở trong phòng trực máy ngay tại cửa nhà xưởng nghe nốt cuộc điện thoại cuối cùng, bàn tay cầm máy nặng nề, bụng đau nhói, thì thào nói: “Chết mất thôi, chẳng lẽ sắp sinh rồi sao.”Người đang điện phía đầu kia là người thị trấn, cao giọng quát: “Hả, cô bảo gì cơ? Cô có phải người phụ trách không?… Đây là chỉ thị của cấp trên, ngay lập tức sẽ có người được cử đến xưởng kiểm tra tình hình công việc, liên quan tới chỉ tiêu sinh viên của bên trên. Tìm người phụ trách lại đây ngay cho tôi!…” “Vâng, ông chờ cho một chút ạ.” Mã Bảo Thuần chuyển cuộc gọi sang máy nội bộ rồi buông điện thoại xuống, gắng gượng đứng dậy, tự đỡ lấy người, cố nhích vài bước đến sân, vịn vào cây đại thụ, cố sức kêu lên: “Trưởng ban, cấp trên vừa điện đến, bảo tìm phó ban, e rằng có việc gấp, ông xem xem giùm tôi với.”
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Mr. Cat | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi gặp em vào một buổi chiều tà, nói nghe lãng mạn thế thôi chứ thật ra là chiều hôm đó tôi đi đá bóng về có lượn qua hàng bánh mì quen thuộc tranh thủ lót dạ vì buổi trưa ăn hơi ít. Ấn tượng đầu tiên của tôi về em là một cô bé tóc dài ngang lưng hơi hơi xoăn kèm theo cặp kính cận, sau lưng em là một cái đàn ghita, có lẽ lúc đó em vừa đi học đàn về. Tôi đứng đờ ra nhìn em đến nỗi cô Năm bán bánh mì phải gọi mấy lần mới giật mình trả tiền. Đợi em đi xa rồi tôi mới dám mon men hỏi cô Năm:
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Tát Không Không | Ngôn tình | Hoàn thành
Trên đường cái, một đôi nam nữ đang kích động tranh cãi nhau kịch liệt. Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, anh và cô ta thật không có gì! Nam ôm lấy đầu, hướng về phía trời cao gầm thét. Em không tin! Em không tin! Em không tin! Nữ hai tay bịt chặt lỗ tai, vẻ mặt thê lương. Cô ta rõ ràng vừa gọi điện cho anh đấy thôi! Anh còn dám nói hai người không có gì?! Làm sao anh có thể đối với em như thế, đồ tàn nhẫn! thật tàn nhẫn!
24.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Nam Phái Tam Thúc | Khoa huyễn | Hoàn thành
Có thằng nhóc gần đó ném đá xuống sông, nhiều cục đá rơi thẳng xuống mặt nước trước mặt Trần Bì. Rồi bọn chúng bắt đầu chạy vòng quanh hắn, hát: “Ăn mày lười biếng, cái bụng đói meo, đồng xu lăn xuống sông cái vèo, mẹ ăn mày, bẩn như ma, nước rửa chân, tanh như cá, manh áo trên người rách tơi tả, lấy nắp thùng cơm cúng Phật bà.” Trần Bì không nổi giận, cư dân sinh sống ven bờ sông khẩu âm hỗn tạp, hắn nghe không hiểu lắm. Lũ trẻ nít này đều là con em của những người kéo thuyền ven sông, bố chúng nó làm nghề kéo thuyền trên bờ, những người khác trong nhà thì làm nghề cá trên thuyền, cứ thế mà sinh sống, ngày ngày cứ hết lên thuyền lại xuống bờ, đi gây sự ở khắp nơi, làm phiền nhiều người.Lũ nít ranh thấy Trần Bì không phản ứng gì, bắt đầu nhặt đá ném hắn. Trong đó có một đứa chừng tám chín tuổi, ra tay rất ác, hòn đá văng đúng vào đầu Trần Bì, khiến gã đang mơ màng bỗng giật nảy mình. Trần Bì quay đầu lại, đám con nít kêu ầm lên rồi chạy biến. Chỉ còn lại một thằng nhóc vẫn còn lơ ngơ tiếp tục ném đá, không để ý đến những đứa khác. Trần Bì biết thằng nhóc này tên là Xuân Thân, lũ trẻ khác đều gọi nó là “Thân đần”. Quả thực nó ngốc nghếch hơn bạn đồng trang lứa một chút, phản ứng chậm hơn một chút, động tác ném đá cũng không nhịp nhàng, đa số đá không văng đi được xa. Dù nó cố gắng đến thế nào cũng không ném trúng được Trần Bì.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Bất Hội Hạ Kỳ | Trọng sinh | Hoàn thành
Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Duyên phận đến, thực ra rất thần kì, đến nỗi khiến bản thân ta không có cách nào có thể kịp thời tiếp nhận. Nếu như nói duyên phận hoàn toàn phụ thuộc vào ý trời, vậy thì nên nói mọi việc đều đã được trời cao an bài sẵn. Ta không có quyền thay đổi, càng không có quyền cưỡng cầu bất cứ điều gì. Mỗi người sinh ra đều đã mang sẵn trong mình một sứ mệnh, cho dù kết cục có như thế nào, cũng chỉ có một khả năng - chính là chấp nhận nó. Có người đã từng nói, chống lại ý trời chỉ có con đường chết. Sự thật là thụ đã chết, nhưng không phải chống lại ý trời. Và thụ trọng sinh! Ừ thì là trọng sinh, nhưng trọng sinh để mà làm cái chó má gì? Thụ không cần, thực sự là không cần!
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hiên Thu Triêu Ca | Ngôn tình | Hoàn thành
Người ta bảo tình yêu là thứ độc dược cực đại nhất, nhưng cũng là loại thảo dược mạnh mẽ nhất. Bạn biết không người ta có thể chết vì tình, cũng có thể sống lại vì tình. Nhưng tình lại giống một thứ gì đó rất thanh u, mơ hồ, tựa như có lại tựa như không. Khi nàng xuất hiện, có thể nói tất cả những vẻ đẹp khác đều trở nên lu mờ, nét đẹp ấy không giống với bất cứ nét đẹp nào khác trên thế gian này.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Vân Xuyên | Đam mỹ | Hoàn thành
Đã là bạn bè lâu năm, như vậy có phải là nên gửi gắm niềm tin tưởng hay không? Rõ ràng là hai người đàn ông, nhưng lại không thể nào tin tưởng được! Công và thụ là bạn của nhau. Trong một lần say rượu, thụ bị công cưỡng gian, sau một đêm liền trở thành người đã mất đi trinh tiết. Thôi, chuyện này cũng cứ bỏ qua đi. Nhưng khổ nỗi chính là, thụ cư nhiên lại mang thai! Thật là bất lực! Thật là đau đầu! Nên làm sao bây giờ? Thụ thật sự không có cách nào tiếp nhận nổi! Vì cái gì mà chỉ sau một đêm, mọi thứ đều thay đổi, trong bụng của thụ lại còn mang theo một sinh mệnh? Nhìn đi, cái vẻ mặt của công khiến cho thụ cảm thấy thật là tức điên lên được!
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Nguyệt Lệnh Thượng Huyền | Tiên hiệp | Hoàn thành
Liễu Ký Minh, người nức tiếng cả giới tu tiên, chưởng môn trẻ nhất của phái Thương Vũ, mới niên thiếu đã đạt tới nhất đại kiếm tu, còn trẻ tuổi mà đã tới tu vi Hóa Thần, là chỗ dựa vững chắc nhất trong cuộc đời tu tiên chậm chạp của cô, chưa kể còn là người cùng cô cộng kết minh thề, là đạo lữ song tu cùng vong thân hoặc cùng thăng tiên với cô.Tạ Cẩn Du trợn mắt nhìn trà bánh bày trên bàn, lòng dạ rối bời suy ngẫm về thông tin mà mình mới nhận được, trước mặt là món bánh hoa mai xinh xắn bao lấy phần nhân ngọt ngào, tỏa ra mùi thơm phức nóng hổi.Phần lớn đệ tử của phái Thương Vũ đều đã ích cốc, thế nhưng trên "Văn Ngọc Phong" nơi ở của Liễu Ký Minh vẫn xây một căn bếp nhỏ, nghe đâu là chuẩn bị riêng cho cô, chưởng môn phu nhân thích nhất là ăn uống, Liễu chưởng môn vung tiền như nước, điều này chẳng phải là bí mật gì trong phái Thương Vũ cả.
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Lâm Dĩnh | Bách hợp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hồng Trần Ái Tình của tác giả Lâm Dĩnh. - Hầy! -Tô Tử Lăng thở hắt ra, nhẹ nhàng đẩy cửa, căn phòng đỏ thẫm, ánh nến cũng tô thêm sắc đỏ, những nha hoàn đứng 2 bên ngay ngắn chờ đợi để được hoàn thành nhiệm vụ, ngay đến bản thân Tô Tử Lăng cũng lo lắng nhiệm vụ của mình.- Ây du, tân lang đã vào phòng ha ha nào nào tân lang nhanh mở khăn che mặt của tân nương đi nào. -Bà mối mặt đầy son phấn nhưng không thể che đi hết vẻ già nua của mình, nụ cười khiến Tô Tử lăng thấy rợn người. Nàng bị lôi đi đến bên cạnh 1 người xa lạ khác, nhưng hiện tại lẫn tương lai lại chính là thân nhân của nàng,chỉ là không thể tưởng tượng nổi mối quan hệ này nên xưng hô làm sao đây, là nương tử hay là tẩu tử...Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện bách hợp hay khác như: Hàng Long Quyết hay Nữ Đồ Tể Cùng Tiểu Kiều Nương.
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Thời Duẫn Thanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chuyện Thời Hồn Nhiên của tác giả Thời Duẫn Thanh. Không hiểu sao mà tôi sinh ra thì giọng đã rất to, mỗi lần khóc muốn sập nhà, mấy người lớn gọi tôi là “Tiểu Loa” (Cái loa nhỏ), còn nói kiếp trước tôi chắc chắn là con gái của Lôi Thần* (Vị thần sấm chớp). Vì vậy, ba mẹ tôi mới đặt cho tôi một cái tên cực kỳ yên tĩnh – Lý An Tĩnh.Năm tôi 4 tuổi, có một đoàn kịch Tần xoang nổi tiếng tới làng chúng tôi biểu diễn. Tôi theo bà nội đi xem hát, còn chui vào hậu trường nhìn mấy nghệ sĩ trang điểm đủ màu sắc rực rỡ trên mặt. Về đến nhà tôi bắt chước lấy màu nước bôi vẽ đầy mặt, kết quả là màu nước tốt quá, rửa mãi cũng không sạch nổi, tôi phải vác cái mặt vằn vện như mèo suốt nửa tháng, nhưng cũng chả sao, con nít mà, làm gì cũng thấy vui.Nếu yêu thích thể loại ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Bạn Thân Là Vợ Tương Lai hay Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai.
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29