Đạm Anh | Ngôn tình | Hoàn thành
Kiếp trước, lần đầu A Uyển nhìn thấy sư phụ của mình đứng dưới gốc đào, những cánh hoa đào đung đưa trong gió, lúc đó nàng không biết rằng trái tim ngây thơ, non nớt của mình đã lạc nhịp mất rồi. Bất chấp tất cả, bất chấp sự tổn thương, đau từ tận cõi lòng, đau đến tận xương tủy vẫn một lòng chung thủy dành tình yêu cho sư phụ của mình. Dẫu biết rằng tình cảm này sẽ không được đáp trả, nhưng nàng vẫn cố chấp gửi nó đi xa. Nhưng nàng không biết rằng, thời gian không làm cho trái tim người khác rung động, mà gây ra phản ứng phụ sẽ cảm thấy phiền phức. Sư phụ nàng quả thật là một người vô tâm. Trong lòng bao giờ cũng có một nỗi niềm “Sư phụ, rốt cuộc phải làm sao chàng mới có thể yêu thiếp? Vì sao trước đây chàng đồng ý cưới thiếp?” câu hỏi này vốn dĩ không bao giờ có hồi đáp, bởi nàng không dám hỏi, vĩnh viễn cũng không dám, cho đến lúc chết vẫn một lòng mang theo. Ngày gặp lại chàng cũng là lúc hai người họ đã trải qua một vòng luân hồi, không biết mấy ngàn năm nhưng nàng đã quên mọi thứ ở kiếp trước, hoàn toàn buông bỏ. Kiếp trước chàng là kẻ không có trái tim thì kiếp này người không có trái tim lại là nàng. Người vô tâm lần này cũng là nàng? "Ta tự hỏi, chàng có bao giờ cảm thấy hối hận khi yêu một người vô tâm, giống như ta trước kia, ôm tâm trạng vọng tưởng để rồi đã mang một nỗi hận trường kỳ..."
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Lam Vũ và Lam Thiên là hai anh em, nhưng số phận lại cực kì khác nhau, một là trời cao, một lại là vực thẳm. Lam Thiên không biết mẹ mình là ai, trông như thế nào, cũng không được hưởng tình yêu thương của cha như bao người khác mà lớn lên. Cuộc đời này đối với cậu mà nói thật quá là bất hạnh. Trái ngược với Lam Thiên, Lam Vũ lại kế thừa tất cả những ưu điểm của cả cha và mẹ, cho nên được cưng chiều hết mực. Mỗi lần nhìn Lam Vũ được sống như một vị vua, Lam Thiên cũng chỉ có thể đứng nhìn mà thèm khát. Ngay từ khi sinh ra, số phận vốn dĩ đã bất công với cậu mất rồi.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
songschallenge | Ngôn tình | Hoàn thành
Song Ngư đã từng có một tuổi thơ rất hạnh phúc, gia đình của vô luôn luôn vui vẻ, cô có mẹ, có ba, được hai người yêu thương hết mực. Nhưng những tháng năm yên bình đó không kéo dài, một vụ tai nạn đã cướp đi người mẹ mà cô vô cùng yêu quý, ba cô sau cái chết của vợ rồi cũng đi tìm tình yêu mới, ông cưới về một người đàn bà khác, mang theo cả đứa con riêng của bà ta về ngôi nhà đã từng in lên tiếng nói, tiếng cười của cả ba người bọn họ. Thực ra cô cũng không hẳn là phản đối việc làm của ông, chỉ là tại sao không phải là người khác mà lại là người đàn bà đó, tình cảm giữa hai cha con cô dần dần bị rạn nứt cũng là bởi hai mẹ con bà ta châm ngòi, đỉnh điểm của mọi thứ chính là khi ba cô vì họ mà lần đầu tiên đánh cô. Đó cũng là lí do vì sao cô bỏ nhà ra đi, tự mình trưởng thành lên ở bên ngoài. Với tài năng của mình, Song Ngư xây dựng nên một tổ chức được các bang phái kính nể, cũng là chủ một tập đoàn kinh doanh cực lớn, vì nghi ngờ cái chết của mẹ mà cô cho người điều tra thật kỹ lưỡng, lúc này mới phát hiện ra mọi chuyện thực không đơn giản, mưu nằm trong mưu, kế nằm trong kế, nguy hiểm rình rập khắp nơi nơi. Cũng may bên cạnh cô còn có những người bạn, và cả một chàng trai thương yêu cô hết lòng. Cuộc đời này cô nợ họ rất nhiều, nợ nó tình cảm, nợ họ sự sẻ chia, nợ họ sự quan tâm hết mực ngỡ như đã đánh mất lại có thể lấy về.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Long Nhược Đình đã từng là Cửu vương gia cao cao tại thượng, hắn là người có khả năng kế vị cao nhất, cũng được quần thần hết sức ủng hộ. Chỉ là ở cái chốn hoàng cung tưởng đẹp đẽ xa hoa lại là nơi tranh đấu khôn cùng này, chuyện ngươi hôm nay rực rỡ sáng chói, ngày mai đã bị đẩy xuống vực sâu vạn trượng không thiếu, hắn cũng chẳng phải là ngoại lệ. Long Nhược Đình ngây thơ nghe lời của năm đó, bị chính hoàng huynh của mình hãm hại, ngôi vị hoàng đế mất trắng, phe cánh ủng hộ bị diệt sạch, còn sót lại duy nhất một mình hắn bị giam lỏng ở Chỉ Thúy uyển dần dần bị người ta lãng quên. Cuộc sống ở nơi này thực nhàm chán, hằng ngày hắn chỉ có thể, đánh đàn, hoặc làm vài thứ lặt vặt, sức khỏe và cả tinh thần từng giây từng phút đều bị tổn hao mài mòn, đúng là đã làm cho hoàng huynh của hắn vui mừng không ít. Chỉ là trong thâm tâm hắn vẫn là một cỗ quật cường và thù hận, hắn không muốn chịu thua, hắn mong có thể thoát khỏi lồng giam tráng lệ này để được thấy một chân trời tự do mới. Cũng tại nơi đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp mặt Ngô Ảnh Trạch – một vị khách không mời mà tới. Ban đầu xuất phát điểm, họ đều lợi dụng nhau, coi nhau trở thành đồ chơi, thành đối thủ, chỉ là ngày qua tháng lại, có những thứ dần dần thay đổi, cảm xúc cũng cứ như thế bị lay động theo.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Giang Hồ Bất Kiến | Xuyên không | Hoàn thành
Liêu Thần hắn được mọi người biết đến như một kẻ thắng nhân sinh, ai ai cũng hướng đến hắn bằng đôi mắt ai mộ và sùng bái, người ta nhìn thấy đó là sự cố gắng của hắn, người ta nhìn thấy là tài hoa của hắn, người ta nhìn thấy là cái vẻ bên ngoài hào nhoáng đẹp đẽ bao bọc quanh hắn. 15 tuổi, hắn nghỉ học để bắt đầu làm việc trong công ty của dòng họ, 17 tuổi hắn bị người người thân thích của mình xóa tên và tống cổ ra khỏi nhà, nguyên nhân duy nhất đó là hắn come out.Hắn chính là đi lên từ hai bàn tay trắng, không có vốn liếng, không có quan hệ, vậy mà lại lập nên được công ti Liêu thị vang danh toàn quốc, 27 tuổi, hắn có thể ngẩng cao đầu mà nhìn lại quá khứ của mình, chỉ là trong lòng hắn chưa từng thực sự thấy vui. Chẳng hiểu sao, sống trong sự sung túc và đủ đầy, hắn vẫn không tài nào tìm thấy được hạnh phúc, tình cảm gia đình đối với hắn chỉ là phù du, có cũng được, không có cũng chẳng sao, cái hắn muốn là một ai có thể trao cho hắn hơi ấm, hắn thèm cảm giác gần gũi, thèm cảm giác an yên, thèm cái mà rất nhiều người bình thường đều có ấy, chỉ là mãi hắn vẫn chưa thấy được. Tình cờ làm sao, trong một phút giây lơ đãng, Liêu Thần liền đồng ý thiết lập khế ước với một âm thanh kì lạ, được kinh qua rất nhiều thế giới, dần dần, hắn bỗng thấy trái tim mình hình như đang rung động, rung động bởi một cái tên, một dáng hình.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Khang Thành | Ngôn tình | Hoàn thành
Thanh xuân vườn trường có lẽ chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của mỗi người. Thời gian một khi đã trôi đi sẽ chẳng bao giờ có thể lấy lại được. Cho dù là luyến tiếc, vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn về quá khứ đã bị che phủ bởi một lớp bụi mờ năm ấy. Yêu, nếu như ta bỏ lỡ mất nhau thì sẽ hối hận cả đời. Vết thương ấy khắc sâu thật sâu vào trong trái tim, hủy hoại mọi ngóc ngách, mọi tế bào khiến vết thương sâu đến mức đau nhói.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Thập Cửu Dao | Ngược | Hoàn thành
Tình yêu cần phải có thử thách mới có thể bền vững và ngày càng trở nên tâm đầu ý hợp. Cuộc đời của ai cũng vậy, không phải triệt để hoàn hảo, cũng không ai có thể may mắn hoàn toàn. Nhưng cái gì cũng tồn tại hai mặt của nó. Mối tình ấy, tựa hồ giống như con dao hai lưỡi, vừa giết chết trái tim con người, vừa thổi bùng lên ngọn lửa yêu thương trong lòng của con người. Công và thụ không cùng một thế giới. Nói cách khác, thụ là trúc yêu, còn công là truyền nhân của dòng dõi mà thụ bảo vệ. Đem lòng yêu công, thụ quyết định tu luyện để biến trở thành con người, ở cạnh công, cùng với công trải qua những tháng ngày êm đềm nơi trần thế. Thế nhưng, đời thật không như là mơ. Nếu như không có bất cứ hiểu lầm nào xảy ra, mọi việc đã khác, trái tim của cả công và thụ cũng sẽ không phải chịu đựng những tổn thương sâu sắc đến như thế. Công yêu thụ là tình cảm chân thành, thụ cũng đồng thời gửi gắm tấm chân tình nơi công. Thế nhưng, thử thách vẫn là thử thách, đâu ai biết trước được điều gì sẽ xảy đến? Đến được với nhau hay không, tất cả đều phải phụ thuộc vào sự nỗ lực, cố gắng không ngừng của cả hai, vươn tới nơi chân trời của hạnh phúc.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
thuytinh103 | Ngôn tình | Hoàn thành
Hỏi thế gian tình là gì? Nếu như không yêu sẽ chẳng phải khổ sở như thế, phải trải qua muôn vàn cảm cúc trong tình yêu. Vốn dĩ cuộc đời rất đơn giản, nhưng tại sao lại chính chúng ta biến nó trở nên phức tạp? Hắn chính là một hoa hoa công tử điển hình. Hắn một đêm không có phụ nữ làm ấm giường thì sẽ không tài nào chịu nổi. Một kẻ như hắn, lẽ ra phải trở thành kẻ mà tất cả mọi người đều cảm thấy chán ghét. Nhưng không, hắn vừa giàu có lại đẹp trai, bao nhiêu người cho dù trở thành tình một đêm của hắn cũng sẽ cảm thấy an phận mà thỏa mãn. Đối với hắn, những người phụ nữ nào cũng chỉ đều như nhau mà thôi, chỉ giống như một món đồ chơi không hơn không kém. Nhưng từ khi gặp cô, một cô gái còn chưa đến tuổi trưởng thành, hắn đã hiểu được cảm giác như thế nào là rung động. Cho dù cô còn chưa đủ tuổi, nhưng hắn vẫn muốn cùng cô triền miên ân ái. Nhưng hắn đã làm gì? Tại sao hắn lại khiến cô tổn thương đến rơi lệ như vậy? Hắn thật xấu xa! Cô không thích kẻ xấu xa! Có lẽ, hắn không hề yêu cô như cô đã tưởng. Cũng đúng, vịt làm sao có thể hóa trở thành thiên nga? Cô không phải là thiên nga...
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Thủy Thiên Thừa | Ngược | Hoàn thành
Nội dung của câu chuyện vẫn theo lối kể cũ cũng là cảnh gà trống nuôi con nhàn nhã trôi qua hằng ngày. Nhưng bỗng một ngày nhặt được một anh con lai rất bị bỏ rơi ngoài đường. Mở ra mối nhân duyên của hai người. Đinh Tiểu Vĩ cả đời này chẳng hề có chí lớn, chỉ mang mỗi hy vọng giản đơn là kiếm được thật nhiều tiền để nuôi con, tìm cho con gái bảo bối một người mẹ kế tốt đẹp. Chà, có vợ, có con, có giường êm ấm, cuộc sống như vậy hoàn toàn không uổng phí.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Chu Tiếu Y | Ngôn tình | Hoàn thành
"Bản cung bảo ngươi quỳ xuống, có nghe hay không!" Lông mày Cáp Đức phi nhíu một chút, vỗ mạnh tay xuống tay cầm của ghế. "Bà bà, ta đói, ta thực sự rất đói." Tần Hàm Hương tựa hồ không có nghe Cáp Đức phi nói, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm trái cây trên bàn. Nói xong, nàng nhét bàn tay nhỏ bé vào trong miệng, nước bọt chảy ròng, thần thái lúc này giống hệt một đứa bé ba tuổi, giống như si ngốc. Cáp Đức phi kinh ngạc một chút, mạnh mẽ đứng dậy, thong thả đi xuống hai bước, vòng quanh Tần Hàm Hương quan sát một phen, đôi mắt chợt lóe, nói: "Bản cung nghe nói Băng Tuyết quốc Hàm Hương công chúa thông minh cực điểm, hôm nay sao lại như một đứa ngốc thế này?" Vừa nói xong, phấn y tỳ nữ đứng ở bên người Cáp Đức phi, dừng một chút, cử chỉ thong dong nói tiếp: "Bẩm nương nương, nô tỳ nghe nha hoàn hồi môn của Hàm Hương công chúa nói, trên đường tới đây, bọn họ gặp kẻ cướp. Đầu Hàm hương công chúa bị trọng thương, tâm trí trở thành giống như đứa trẻ ba tuổi."
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Điền Tiểu Điền | Ngôn tình | Hoàn thành
Tân khoa Thám hao Thẩm Gia Cẩm - 21 tuổi, người thuở bé đã từng cùng Hoàng đế trèo tường trốn học nên có sự tín nhiệm vô bờ của Hoàng đế - được cử đi điều tra và phải lấy lại bằng được Bức họa mỹ nhân nghe đồn đã bị Siêu trộm nức tiếng giang hồ trộm mất. Thẩm Gia Cẩm lần theo dấu vết, xuôi về trấn Thanh Sơn của vùng Giang Nam và...đến quầy đậu hủ của Hạ Tiểu Muội - 17 tuổi, xinh đẹp nhất trấn nhưng cũng đanh đá chua ngoa nhất trấn.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Đại Mạc Tuyết Lan | Ngôn tình | Hoàn thành
Mùa hè nóng bức, không hề có nổi một cơn gió lạnh, cho dù là vào buổi tối cũng khiến cho mọi người không thở nổi làm cho lòng người buồn phiền tinh thần nóng nảy. Tại một biệt thự ở ngoại thành có một vị phu nhân xinh đẹp cau mày ngồi ở trên ghế sa lon đang đọc mẫu tin kinh tế về Tập đoàn Lục Thị có ý định thu mua Tập đoàn khách sạn Quốc tế Đồng Thị. Mẹ! tiếng gọi khiến bà quay trở lại với thực tại thì ra là cô công chúa nhà họ Đồng, Đồng Lôi.
23.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tây Điểm | Ngôn tình | Hoàn thành
Thiệu Hoa mang trong mình sự già nua cằn cỗi của tâm hồn, sức sống tuổi trẻ của anh cũng đã bị mài mòn bởi thời gian tàn nhẫn. Anh thấy mình đã thật sự lỗi thời. Mười năm qua, trái tim anh cho dù đau vẫn cứ yêu. Dùng sự bùng cháy của tình yêu để dập tắt đi sự băng lãnh trong lòng, vô cùng không thoải mái. Vô cùng cảm thấy thật đắng cay và chịu những tổn thương sâu sắc.
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phong Lộng | Ngược | Hoàn thành
Truyện Không Thể Động của tác giả Phong Lộng đã nói lên tình huống mà nam chính gặp phải. Cậu nhẹ tỉnh dậy trong bệnh viện. Bên cạnh là người, mà cậu không thể hiểu rõ là thù hay yêu. Muốn chạy trốn khỏi anh ta, cậu vừa có thể lại vừa không thể. Cậu biết, đã chạy rồi, còn để anh bắt được, thì một con đường sống cũng không có. Từ khi bị bắt, cậu chịu nhục, hành hạ từ anh ta. Không chỉ những hành động giày vò hung hăng thông thường, mà đến những gì bỉ ổi nhất anh ta cũng có thể nghĩ ra được. Cậu không thể đơn độc chống lại mãnh thú, khi trong tay không có một tấc sắt. Cậu lại càng không thể bài xích anh, vì càng như thế, cậu càng bị hành hạ. Có chết cũng không dám tin, có một ngày anh lại ôn nhu, làm nũng.Cậu không động, không thể động, càng không muốn động. Hắn hành hạ, cưng chiều, rồi lại hành hạ. Anh thao cậu, từng giây, từng phút, từng ngày. Có lẽ mọi đau khổ trên đời này cậu đều đã nếm hết. Những thử thách khó khăn cần phải vượt qua. Cậu không thể nhớ cậu là ai, những gì đã xảy ra với mình, mọi thứ đối với cậu rất mơ hồ. Liệu ai sẽ giúp cậu lấy lại những hồi ức đó đây? Mời các bạn đón đọc.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Quất Tử | Ngược | Hoàn thành
Yêu là yêu thôi, nhưng tại sao lại cứ phải rơi lệ? Lệ rơi hoài, rơi mãi, lòng người cũng như thế, giống một hố sâu không đáy, giống như trời đất bao la, không ai có thể khám phá ra nó một cách đầy đủ và trọn vẹn nhất. Tình yêu, đây chính xác là một ẩn số khó có lời giải đáp. Giữa tình yêu và tham vọng, ta nên nghe theo điều gì? Có quyền cao chức trọng là có trong tay tất cả mọi thứ. Nhưng ngoại trừ tình yêu! Người ta có thể làm nên từ hai bàn tay trắng, nhưng mất đi tình, thứ còn lại nhận được chính là sự cô đơn. Mang danh là người đứng đầu, cao cao tại thượng đứng trên vạn người, nhưng thực chất hắn lại vô cùng nhỏ bé, vô cùng cô đơn.Hắn cũng biết yêu, nhưng không biết cách thổ lộ. Hắn có trái tim, nhưng lý trí lại đánh gục hết thảy mọi niềm tin. Hắn muốn tin tưởng vào tình yêu nhưng lại sợ hãi. Hắn buông bỏ, nhưng lại không nỡ cách xa. Hắn khiến y phải đau, hắn khiến y phải khổ sở. Nhìn hai mắt chảy dài hai dòng lệ của y, tim hắn như bị ai đó cào cấu bóp nghẹn. Đau, đau đến tê tâm liệt phế, nhưng hắn lại kiên quyết muốn buông tay. Buông tay? Có phải là hân bị sai lầm hay sao?
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Dịch Tu La | Ngược | Hoàn thành
Anh là người đàn ông mà hắn muốn cùng nắm tay nhau đi đến cuối đời. Nhưng hiện tại, những lời anh nói lại rất nhẹ nhàng...bình thản...lại là lưỡi dao găm sắc bén cứa nát trái tim cô. Anh mang đến cho hắn nụ cười, rồi lại tàn nhẫn kết thúc bằng những giọt nước mắt... Anh mang đến cho hắn hạnh phúc, rồi lại vô tình giẫm nát nó trong nỗi đau thương... Anh nhẹ nhàng đi vào cuộc sống của hắn như một cơn gió mát, sau cùng lại là cơn bão táp mưa sa cuốn trôi đi tất cả... Anh muốn rời bỏ hắn, người mà có đôi lúc đã khiến cho anh phải rung động.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tham vọng là một hố sâu không đáy, chưa bao giờ có điểm dừng. Người ta thường có cái thói "đứng núi này, trông núi nọ". Và chính những hành động đó đã dẫn đến những hậu quả kinh hoàng. Từ xưa đến nay, cuộc chiến trong cung cấm vẫn luôn âm thầm diễn ra nội bộ. Người ta vì lòng tham, vì ngai vàng mà không tiếc sát hại chính người thân của mình.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phân Hoa Phất Liễu | Ngôn tình | Hoàn thành
Điện thoại kêu lên, Thẩm Thất nhìn số điện thoại, bỗng dưng đau nhói trong tim, nhanh chóng bắt máy: “Alo, dì...Triển Bác có tin tức gì không?” Phía bên kia điện thoại im lặng rất lâu, một phút trôi qua mới nghe thấy tiếng trả lời mệt mỏi: “Cảnh sát nói, đã trôi qua 48 tiếng viện trợ, chỉ e là cơ hội sống sót không lớn.” Bùm---- Thẩm Thất chỉ cảm thấy đầu óc của mình trống không. Thân thể mềm nhũn ra---cô ngồi xuống tấm thảm trải sàn trong phút chốc.
23.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Ánh Nhật Cô Yên | Ngược | Hoàn thành
Vương Liên Hoa sinh ra quyền quý, khí thế bức phàm, dung mạo quá mức tú lệ. Đang vẻ của hắn, nếu là nữ tử, nhất định có thể làm điên đảo chúng sinh. Thân là nam tử lại quá mức tú lệ, làm thiên hạ nữ nhân mê mẫn. Thế nhưng, tính cách hắn lại rất khó chịu, so ra với nữ tử hắn là luôn luôn dễ giận hơn, động tí là lại dỗi Trầm Lãng... Trầm Lãng là một quân tử chính hiệu, được người thiên hạ ngưỡng mộ, kính trọng gọi là Trần Đại Hiệp. Trầm Lãng với Vương Liên Hoa quen nhau từ nhỏ, lớn lên cùng nhau trải qua bao kí ức tuổi thơ.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Songphuong | Ngôn tình | Hoàn thành
Người ta thường nói con người khi đánh mất đi thứ gì đó thì họ mới biết trân trọng chúng, mới biết chúng quan trọng nhường nào đối với cuộc sống của ta. Tình yêu cũng vậy, đến khi đánh mất đi một người luôn yêu thương, chăm sóc mình thì mới hối hận, trân trọng và nhận ra từ bao giờ họ đã là một phần không nhỏ trong tim.
17.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15