Trường Sinh Thiên Diệp | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gả Cho Ta của tác giả Trường Sinh Thiên Diệp. Nhưng mà Cố Trường Đình lại là song tính quái vật......Vì gia nghiệp, Cố Trường Đình không thể không cùng một đại ngốc đến từ thâm sơn cùng cốc hấp tấp kết hôn, trình diễn một màn hôn nhân giả dùng tiền tài và lợi ích làm cơ sở. Vốn tưởng rằng chỉ là bao dưỡng một cái đại ngốc thích ngây ngô cười, lượng cơm lớn, hàm hậu lại thành thật, kết quả Cố Trường Đình lại phát hiện, cái đại ngốc này so với mình còn có tiền hơn......Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Nương Nương Lại Tìm Đường Chết hay Quán Ăn Đêm Kỳ Lạ của cùng tác giả.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Tiểu Tả A | Đam mỹ | Hoàn thành
Năm năm sau, Phương Doanh lại hát cho Từ Khâu Lạc nghe bài này. Chất giọng của cậu đã không còn trong trẻo như thời ấy, nhưng lại dịu dàng hơn nhiều. Từ Khâu Lạc đặt điện thoại bên tai, trong màn đêm yên tĩnh, dường như Phương Doanh đang nằm bên cạnh anh, đối mặt với anh, dùng những ca từ kia để thủ thỉ cùng anh: “Chúng ta đã phải bước một vòng lớn đến thế mới gặp được nhau, nên em hiểu rõ sự quan trọng của anh hơn bất kỳ ai. Lâu đến nhường ấy mà em mới quyết định được, rằng em sẽ nắm tay anh mãi không rời…”
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
SUNQINGtheWriter | Đam mỹ | Hoàn thành
Hỏi thế gian, tình ái là gì? Si mê cả một đời, tựa như là nợ, nhưng thực tế lại là duyên, có muốn tách rời cũng chẳng được. Yêu yêu hận hận, mối tình gọt rửa, chừng nào mới phai? Hắn si tình, cả đời chỉ yêu duy nhất một người, cả đời chỉ hi vọng được sống bên cạnh duy nhất một người. Hắn chấp niệm, chẳng thể buông bỏ ái tình, chẳng thể cắt đứt đi mối duyên nợ thương nhớ. Có lẽ, yêu chính là như thế, rất thần kì, khiến ta cho dù có ly biệt cũng vẫn hướng về phía nhau. Hắn không phải là một người hoàn hảo, hắn cũng không cần phải trở thành một người hoàn hảo. Hắn chỉ cần đủ để che lấp những khuyết điểm của người ấy, chỉ cần người ấy không buông tay, như vậy là đủ. Người ta nói hạnh phúc rất mong manh, nhưng chẳng phải càng mong manh thì càng cần trân trọng sao? Chính vì thế, người trước mắt hắn, người mà hắn dùng cả đời để thương yêu, hắn nhất định sẽ trân trọng, sẽ trao cho người đó tất cả những điều tốt đẹp nhất. Cùng người mình yêu đi đến răng long đầu bạc, phiêu diêu tự tại, chỉ cần đơn giản như vậy cũng đã đủ mãn nguyện. Cuộc sống, chỉ cần như vậy là đủ rồi! Gieo một hạt giống, nhận lại cả một nhành hoa...
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:30
AzureS Úy Lam | Đam mỹ | Hoàn thành
Không biết gặp nhau lần này nên gọi là nhân duyên hay nghiệt duyên? Hoa nở là vô tình, hoa rơi là hữu ý. Là vô tình hay là hữu ý, vẫn không thể nào tránh khỏi cái kết cục đã gặp nhau. Nếu đã là yêu, nhưng tại sao lại không thể nào chạm vào ánh mắt nhau? Yêu nhưng không dám nói, đó là một điều tồi tệ. Còn nếu như trốn tránh tình yêu, đó chính là ngu ngốc, là hèn nhát. Đời người nào đâu có mấy lần được yêu? Vậy mà không biết quý trọng, lúc mất đi rồi mới cảm thấy thực sự ân hận.
5.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:34
Thất Nhan Nhan | Đam mỹ | Hoàn thành
Âu Dương Lý Kiến và Trình Liên Điền cả đời này đã định là của nhau mãi mãi. Vốn là rất bất đắc dĩ, nhưng trái tim của người nào đó vì sự mạnh mẽ của người nào đó đã dần dần rung động thật nhiều thật nhiều! Tình yêu của họ, giống như là định mệnh, giống như là sắp đặt, cho dù có cố gắng chạy trốn nó, nó vẫn kiên quyết bám lấy không tha.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:34
Tình yêu chính là từ những quan tâm dành cho nhau, sự thấu hiểu, cảm thông và san sẻ một cách tình nguyện, một cách chân thành, một cách giản đơn mà lại vô tinh tế. Tình yêu giữa Kỉ Tích và Tiêu Trần cũng vậy, họ luôn quan tâm, thấu hiểu nhau, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn rào cản. Gia đình ngăn cấm thì sao chứ? Họ sẽ vẫn nắm tay nhau nhau, chờ cho đến khi gia đình hai bên chấp nhận, hoặc là cùng bỏ trốn. Mẹ Kỉ Tích cho rằng Tiêu Trần không đáng để yêu bởi vì chỉ cần Kỉ Tích nói lời chia tay, y nhất định không dị nghị. Nhưng Kỉ Tích một mực cho rằng nam nhân kia đáng để yêu bởi vì hắn biết rằng nhất quyết Kỉ Tích sẽ không chia tay nên mới nói như vậy. Cuối cùng, tình yêu to lớn của họ đã thuyết phục được cha mẹ Kỉ Tích, cha mẹ và mọi người trong gia đình chấp nhận để họ đến với nhau.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:35
Cận Sắc Ivy | Đam mỹ | Hoàn thành
Trên đời này, để có thể tồn tại đã là một điều khó khăn, nhưng để sống mãi ở trong trái tim của người còn là điều khó khăn hơn nữa. Tại sao khi yêu, con người ta lại nhất mực thay đổi? Họ chấp nhận thời gian để chờ đợi, cho dù không biết thời gian ấy sẽ kéo dài bao lâu, bao xa, họ vẫn chấp nhận. Đơn giản vì, họ tin tưởng một điều, tương lai có người, chúng ta sẽ cùng chung bước. Một khoảng thời gian chờ đợi có là gì? Cho dù là cả một đời cũng tuyệt đối không hề hối hận. Tại sao khi rơi vào lưới tình rồi, con người ta lại bất chấp, mê muội đến thế? Tại sao khi đã toàn tâm toàn ý trao đi trái tim của mình, trong lòng ta vẫn còn lưu lại cái cảm giác sợ hãi ấy? Sợ hãi khi người bước đi.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:36
Lương Ảnh | Đam mỹ | Hoàn thành
Hạ An là một chàng trai yếu đuối mỏng manh, năm đó học trung học trên đường về nhà bị cướp chặn lại, may mắn được Cung Lăng ra ta tương trợ. Mà Cung Lăng là ai ? Chính là nam thần ở trường học, là đối tượng mà các nữ sinh điên cuồng, bất kể là đi học hay tan học, đám nữ sinh kia luôn thảo luận về Cung Lăng. Các phương diện đều hoàn mỹ vô khuyết. Gương mặt hoàn mỹ đến mức không còn chỗ nào phải soi xét, tóc mái hỗn độn che khuất ánh mắt. Lần đó gặp gỡ dưới đèn đường mờ nhạt, Hạ An cảm giác anh thật quyến rũ. Cảm giác vị dễ nhìn này trước mắt giống như thần tiên trên trời.Mà đối với Cung Lăng, nam sinh Hạ An này nhìn cũng vừa mắt quá đi. Chỉ có điều người mang chút tư vị yếu đuối, khiến cho người ta có cảm giác che chở. Nhỏ bé nhưng lại trọng nghĩa khí, được anh cứu giúp một lần đã tìm đến muốn báo ân. Được thôi, đã muốn báo thì anh xin nhận. Mãi cho đến sau này, khi hai người đã thành lứa vừa đôi, Cung Lăng cũng không bao giờ quên được hình ảnh anh cùng Hạ An đưa lưng về phía ánh mặt trời bước đi. Anh ở phía trước đi từ từ, Hạ An đi theo phía sau còn thường thường ngây ngô cười.Còn đến sau này, Hạ An mới nhận ra được rằng, anh chính là chân ái của đời mình. Nhắm mắt lại là anh, mở mắt ra cũng là anh. Nếu thật sự phải rời khỏi anh, bản thân nhất định sẽ không thể chịu nổi, trái tim kia sớm hay muộn rồi cũng sẽ đau mà chết. Mời các bạn cùng đón đọc truyện ngôn tình đầy cảm xúc này của tác giả Lương Ảnh !
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:39
Thính Phong Mãn Lâu | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện sẽ dẫn dắt các bạn đến với nhiều câu chuyện khác nhau, với nhiều cảm xúc đan xen, nhiều lúc sẽ làm cho các bạn có cảm giác có một chút sợ hãi kinh dị, rùng rợn...Mở màn với một khoảng rượt đuổi ly kỳ, theo tiếng động kỳ quái đang không ngừng tăng tốc, từ cuối lối đi ta thấy một bóng dáng của cô gái trẻ dần dần xuất hiện. Nếu nhìn thật kỹ, cô gái có khuôn mặt vô cùng xinh đẹp và cô đang mang thai, giống như ở phía sau cô gái có cái gì đó rượt đuổi theo, sắc mặt trông vô cùng trắng bệch, hoảng sợ, lại càng tăng bước chân hơn. Nhưng, rất rõ ràng từng tiếng bước chân rối loạn kia lại chính là của cô.Cô đã chạy đến một ngã rẽ, mồ hôi trên đầu cô từng giọt lăn xuống không ngừng. Một tay cô ôm chầm lấy bụng, cô trông quả thật vô cùng thống khổ. Sau khi khom người thở, cô ngẩng đầu, đồng tử co lại vì đang đối diện với một bức tường. Chẳng lẽ đây là những cánh cửa mà cô có thể chạy vào, nhưng giờ đây nó là đoạn đường cục.
19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:45
Bỉ Ngạn Hoa | Đam mỹ | Hoàn thành
Yêu là gì? Yêu là vì người đó mà vui, yêu là nhìn người đó mà hạnh phúc, yêu là thời khắc ấm áp mà lúc nào cũng chỉ dồn hết toàn bộ tiêu cự tiến về phía của người. Trao đi hạnh phúc, nào có ai không dám? Hạnh phúc luôn là sự ngọt ngào bất diện nhất trong cuộc đời của chúng ta. Ta trao đi, rồi nhất định cũng sẽ được nhận lại. Khổ sở đắm chìm trong cái men say gọi là ái tình, mọi thứ, mọi thứ đều không thể nào so sánh với nhịp đập mạnh mẽ nơi trái tim. Nếu như tình yêu chính là vẻ đẹp tuyệt vời nhất trong trời đất, vậy nó đồng thời cũng chính là niềm khát khao to lớn nhất của một người. Nó ẩn chứa sức mạnh của một trái tim, nó là hiện thân của lòng chung thủy. Cả đời này, hướng ánh mắt nhìn về phía nhau, cho dù thời gian là bao lâu cũng không màng rời ánh mắt. Chỉ mong, cứ như vậy, cứ như vậy cùng nhau vui vẻ. Giông tố? Như vậy thì đã sao? Sau cơn mưa, trời rồi nhất định cũng sẽ nắng. Ông mặt trời sẽ rải những tia nắng ấm áp đi đến muôn nơi. Cùng nhau gửi gắm lòi yêu thương, gửi thiên nhiên tình yêu bất diệt, ta hứa sẽ chung thủy. Trọn đời, trọn kiếp, duy nhất một mối tình.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:45
Chuế Mộng | Đam mỹ | Hoàn thành
Trước khi có thể yêu một người thì chắc hẳn có không ít người trong lòng đều tồn tại khúc mắc với đối phương, đều căm hận hoặc chí ít là không tin tưởng đối phương. Dù sao đó cũng là chuyện trước khi yêu, sau khi yêu dĩ nhiên chính là cuồng si và tin tưởng. Lôi Đình Ngọc sau khi tiếp nhận vị trí đại ca trong Song Long Bang thì đã trở mặt với Y Thanh Huyền, thiếu chủ của Song Long Bang, con trai của vị đại ca trước. Lôi Đình Ngọc trước đây là tên cận vệ lúc nào cũng khúm núm bên cạnh Y Thanh Huyền, bây giờ lại lớn miệng nói mình mới là chủ nhân của Y Thanh Huyền. Y Thanh Huyền không ngờ rằng khi Lôi Đình Ngọc nắm Song Long Bang thì cuộc đời cậu lại khổ sở như vậy. Hắn ngoài mặt nói là sẽ chăm sóc cho thiếu chủ Song Long Bang nên đưa cậu về ở cùng, nhưng thực ra là biến cậu thành nam nô kiêm công cụ làm ấm giường cho hắn. Kỳ thực trong lòng Lôi Đình Ngọc đã yêu Y Thanh Huyền từ rất lâu, chỉ là Thanh Huyền có thế nào cũng không tiếp nhận hắn, giờ đã có thể nắm cậu trong lòng bàn tay, hắn tuyệt đối không buông cậu ra. Giữa Lôi Đình Ngọc và Y Thanh Huyền có biết bao nhiêu tình cảm cùng oán hận, hai người họ phải làm sao mới có thể hóa giải được những điều này? Mời các bạn cùng theo dõi.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:48
iluvrose | Đam mỹ | Hoàn thành
Phải chăng tình yêu giữa họ là sai trái nhưng có ai cản được trái tim khi đã lỡ yêu rồi mặc dù à sai trái nhưng họ sẽ chấp nhận đánh đổi để được bên nhau.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:49
Truyện Mê Hoặc là tựa truyện hay, thú vị và độc đáo thuộc thể loại đam mỹ, huyền huyễn. Câu chuyện kể về chuyện tình ngọt ngào, lãng mạn nhưng không kém phần hài hước của cặp đôi đồng tính. Chuyện tình yêu của cậu và hắn có lẽ bắt đầu từ lần đầu tiên bắt gặp được ánh mắt của cậu, thi hắn đã định sẽ một đời có cậu kề bên. Từ một nhầm lẫn khiến cho hắn quyết định bằng mọi giá phải có cậu thuộc về mình, chẳng ngại gia tộc khó dễ, chẳng ngại sự khác biệt giống loài, chỉ cần hắn muốn, hắn nhất định phải có.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:52
Giam Khẩu Tam Tam | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Đạo Mộ Bút Ký Đồng Nhân | Bình Tà] Nhặt Được Tiểu Ca Phải Làm Sao Bây Giờ? của tác giả Giam Khẩu Tam Tam. Tôi tên là Ngô Tà, một ông chủ cửa hàng đồ cổ ở Hàng Châu, tôi có hai bằng hữu tốt là Muộn Du Bình và Vương Bàn Tử. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, cuối cùng quyết định cùng đi về một vùng quê hẻo lánh để dưỡng lão, nhưng ngày hôm nay tôi lại không thấy Muộn Du Bình. Tình huống này thường xuyên xảy ra, vậy nên mấy anh zai trong đồn cảnh sát ở trấn trên đều quen biết cả nhà tôi, mỗi lần thấy Tiểu Ca lang thang một mình trên đường (lang thang?) thì ngay lập tức sẽ gọi điện cho tôi liền. Nhưng hôm nay lại khác. Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Đoạt Đầu Người Trong Game Escape hay Trong Ác Mộng.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:52
Tứ Huyền | Đam mỹ | Hoàn thành
Trầm Bích hắn là một kẻ cực kì chung tình, hắn một khi đã yêu ai đó, vậy thì đại biểu rằng cả đời này hắn sẽ chẳng thể nào bỏ đi cảm xúc trong tim mình. Hắn có thể dùng tất cả mọi thứ mà mình có để khiến cho đối phương được hạnh phúc, có thể mang cả thân mình ra mà bảo vệ, mà đánh đổi, hắn là một kẻ điên vì tình. Nhưng tự tôn của hắn cao quá, hắn thà rằng để cho trái tim rỉ máu, chịu muốn vàn đau khổ cũng không thèm chia sẻ yêu thương cùng kẻ khác, hắn không chịu được cái cảnh nhìn thấy người mình dành tình cảm sâu đậm lại ở trong vòm ngực của một ai đó mà thổn thức, mà tìm kiếm sự an ủi. Hắn quật cường như thếm vừa khiến người ta cảm thấy nể phục, lại vừa đáng thương.Cố Nam Dương là một kẻ đa tình, hắn yêu Trầm Bích, coi Trầm Bích là người mà hắn có thể dựa vào cả đời này, cũng là bến đỗ cuối cùng của hắn, nhưng chẳng hiểu vì sao lại không thể chấm dứt hoàn toàn với người cũ. Việc cứ thế đứng giữa và phân vân dẫn đến cả hắn, cả Trầm Bích, và cả người hắn đã từng yêu phải rơi vào vòng đau khổ, không phải hắn không hối hận, nhưng hối hận thì có ích gì?Người Cố Nam Dương đã từng ở bên là Vô Ngôn, thực tế, Vô Ngôn cũng yêu Nam Dương rất nhiều, kể cả khi mối tình giữa hai người coi như đã chấm dứt, Nam Dương cũng đã có người mới rồi thì y vẫn không thể nào ngăn cõi lòng mình thôi nhung nhớ. Những gì mà y dành cho Nam Dương cũng chẳng hề thua kém cảm tình giữa Trầm Bích và hắn bây giờ, hắn không thể nào vui vẻ được khi mà Nam Dương bị kẻ đó cướp đi, cũng không thể quên được những năm tháng cả hai từng gắn bó.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:53
Thu Chí Thủy | Đam mỹ | Hoàn thành
Mau đến đây nào, tình yêu... Gạt bỏ những vướng bận, để cùng nhau nắm thật chặt tay, tiến đến yêu thương? Thế giới chỉ duy nhất một màu hồng phấn, liệu có thể có khả năng để tồn tại hay không? Cầu vồng, ngỡ tưởng là xa vời, nhưng khi vươn tay ra, liệu có thể chạm vào những sắc màu rực rỡ?
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:53
Nãi Du Băng Kỳ Lâm | Đam mỹ | Hoàn thành
“Xuống xe! Này, nói anh đó!” Trần Hãn hoảng loạn, trán bị đụng đến choáng đầu hoa mắt, ngẩng đầu lên thấy thanh cản trước của chiếc xe kia bị đụng đến rớt ra cũng sợ hết hồn, lập tức mở cửa xe xuống xin lỗi, “Xin lỗi, xin lỗi… Tôi không…” Hắn xin lỗi cũng không thể khiến Uông Cẩm Viên nguôi giận, trực tiếp cắt lời hắn, “Tôi nói anh là nhắm hai mắt lái xe à? Có biết lái xe hay không? Một câu xin lỗi thì xong việc?” Vốn lúc đầu Trần Hãn biết là lỗi của mình nên còn rất áy náy, hắn bị hai câu của y làm cho một xíu cảm giác áy náy cũng không còn, trái lại bởi vì chia tay với Lý Hi vào buổi sáng nên mượn dịp này xả toàn bộ, “Cho dù tôi quên bật đèn xi nhan chuyển hướng tôi vẫn chạy với tốc độ bình thường, nhưng còn cậu? Lái như muốn đi đầu thai còn không biết xấu hổ chỉ trích người khác? “Anh quẹo không bật đèn xi nhan đụng người khác còn đòi nói lý lẽ? Nhẹ thì nói đây là anh sơ suất, nặng thì nói đây là anh cố ý!” Trần Hãn chưa từng gặp người không nói lý như vậy, phát cáu gay gắt lên, “Ha ha! Tại sao cậu không nói luôn là tôi cố ý mưu sát cậu hả!”Uông Cẩm Viêm tức giận không hề nhẹ, “Nói anh, anh còn lý luận?”“Nếu không thì làm gì? Cậu tố cáo tôi đi?” Trần Hãn tranh cãi, thật sự chưa từng thấy qua tính tình ai thúi như vậy.Uông Cẩm Viêm nở nụ cười, “Tố cáo anh? Anh nghĩ quá hay rồi.” Nói xong móc thẻ cảnh sát từ trong ngực trưng ra trước mắt hắn, trên đó dán một cái ảnh thẻ, phía trên có số hiệu và họ tên. “Bây giờ tôi tình nghi anh là đồng bọn của nghi phạm vừa chạy thoát, tôi phải… bắt anh lại! Xin mời anh theo chúng tôi về một chuyến đi!” Chết tiệt!
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:53
Lưu Xuân cậu là một chàng sinh viên nghèo 23 tuổi, bởi gia cảnh khó khăn nên việc học hành của cậu không được đến nơi đến chốn, tốt nghiệp xong cấp ba, dù rằng có cơ hội được học trong một ngôi trường đại học khá nổi tiếng, ấy vậy mà vì học phí đắt đỏ nên cậu đành phải bỏ ngang để đi làm kiếm tiền bươn chải cuộc sống. Gia đình cậu mới đây đã đón chào thêm đứa em út nhưng bởi kinh tế quá khó khăn vậy nên mẹ mới phải gửi em lên để cậu chăm nom, thế nên cậu chính là càng phải cố gắng hơn rất nhiều. Cái đặc biệt nhất ở Lưu Xuân, có lẽ chính là lòng tốt và sự thương người mà ít ai ở cái thời đại này còn lưu giữ được. Cậu có thể giúp đỡ tất cả mọi người, quan tâm đến họ từ những hành vi nhỏ nhất, cậu chẳng ngại khó hay ngại khổ, cũng chính vì vậy mà mới gây được ấn tượng trong lòng của một người nào đó. Tạ Hải là một anh chàng công tử giàu có kiêm tổng giám đốc của công ty Tạ thị vốn rất có tiếng tăm lúc bấy giờ ở Bắc Kinh, vốn một người có tài, lại có cả tiền, quyền, và thế lực như hắn vốn chẳng thể nào để ý đến một nhân vật nhỏ bé không có mấy sức ảnh hưởng như Lưu Xuân, nhưng chỉ vì một cái liếc mắt vô tình trong lúc ai kia làm việc thiện mà trái tim anh dường như được hòa tan ra một chút. Cũng rất khó nói khi bên cạnh anh còn một mối quan hệ rất rắc rối với cô nàng thiên kim tiểu thư đanh đá tên Khả Vi nhưng vì yêu mà bất chấp, một khi trái tim đã lên tiếng thì sẽ chẳng có ai có thể chối bỏ nó được. Rồi chuyện tình của họ sẽ đi về đâu, mời các bạn hãy cùng theo dõi truyện.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:58
Mãn Tọa Y Hoa Thắng Tuyết | Đam mỹ | Hoàn thành
Đứng trước thử thách, cám dỗ của danh vọng đã khiến người ta rất khó để giữ cho bản thân mình nguyên vẹn chứ đừng nói là bảo vệ thêm tình yêu và lý tưởng của mình. Mà trên đời cũng có những kẻ có thể làm được điều đó. Lục Vân Phong là chủ tịch tập đoàn khách sạn rất nổi tiếng. Lên được vị trí này ắt hẳn anh chính là con người vô cùng ưu tú, có bản lĩnh và có chính kiến. Sầm Thiếu Hiên là nhân viên gác cổng khách sạn của Vân Phong. Hiện tại là vậy nhưng trong quá khứ anh đã có một thời rất huy hoàng. Anh trước đây là một đội trưởng đội hình cảnh, vì điều tra một tập đoàn tham ô hối lộ mà bị người ta hãm hại đến mức phải từ chức. Lục Vân Phong biết được điều này liền muốn giúp anh đứng lên một lần nữa, trở về vị trí vốn dĩ thuộc về anh. Lục Vân Phong là con người chân thật và nghĩa khí, đứng trước Vân Phong, Thiếu Hiên luôn có cảm giác tin tưởng, cho rằng có thể dựa vào người con trai này. Nhưng tình yêu và chặng đường của họ phải đối mặt với rất nhiều hiểm nguy, thử thách của hiện tại và áp lực từ khắp nơi. Một người hào hiệp thẳng thắn, một người chính nghĩa có khí chất, giữa họ có chung một mục tiêu, một đạo đức sống. Tin chắc rằng họ có thể vượt qua mọi nghịch cảnh. Mời các bạn cùng theo dõi.
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Yên Thủy Tinh | Đam mỹ | Hoàn thành
“Vì sao ngươi không biến đi! Ta nguyền rủa ngươi vĩnh viễn biến mất trên thế gian này, vĩnh viễn biến mất!” Được chăng? Nếu thực sự có thể, Triển Chiêu cũng mong muốn như vậy. Một thế giới không có hắn, ta thật lòng không muốn lưu lại lâu hơn. Ta sinh ra ở một nơi xa, nơi đó rất là xa. Ngày đó, ta vừa mới hai mươi hai tuổi. Từ khi ta đến nơi xa lạ này, vẫn luôn ở yên trong đây, một quán bar mang tên ‘’Hãm Không‘’, cơ hồ không ra ngoài. Nơi này lưu lại tất cả quá khứ của ta, mà ta, lại là một kẻ không có tương lai.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:06