Kháp Đáo Hảo Xử | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đầu Óc Của Cậu Hỏng Rồi của tác giả Kháp Đáo Hảo Xử. Trong một lần quay chụp, cậu gặp tai nạn, đầu bị chấn thương, sau đó có chút vấn đề về nhận thức, cậu bắt đầu cho rằng cuộc sống của mình chính là những kịch bản máu chó như phim cậu từng đóngBác sĩ kiến nghị chồng của cậu: "Phối hợp với cậu ấy chút, cho cậu ấy tí kích thích."- Lần đầu tiên phát bệnh, Mục Nhiên cho rằng mình là thế thân tiện thụ, trong lúc giằng co với tra công không cẩn thận bị sảy thai.Cậu ôm bụng: Ôi con tôi... Tạ Tắc Nghiêu, anh, anh quá tàn nhẫn.Tạ Tắc Nghiêu bình tĩnh tháo cà vạt: Qua đây, anh cho em một đứa nữa.- Lần thứ hai phát bệnh, Mục Nhiên cho rằng mình là nhân vật phụ trong phim cẩu huyết, bị người ta ép buộc bắt về nhà.Cậu liên tục lùi về phía sau: Anh trai ơi, không.... chúng ta làm vậy là không đúng....Tạ Tắc Nghiêu bình tĩnh tháo thắt lưng: Em họ Mục, anh họ Tạ, sai chỗ nào?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Giả O Sẽ Bị Cắn của cùng tác giả.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:34
Nguyệt Bán Đinh Đinh | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sự Gắn Kết Của Tình Thân của tác giả Nguyệt Bán Đinh Đinh. Em trai kém tôi mười hai tuổi. Bởi vì sinh nó ra quá khó và thêm mệt nhọc, mẹ tôi đã qua đời. Vậy nên từ ngày đó tôi phải chăm sóc em. Tôi pha sữa, thay tã, ru nó ngủ. Thằng quỷ nhỏ này cứ hơn nửa đêm là lại khóc quấy. Mà tôi lại không thể ôm nó lên chỗ mình nằm, tôi lo tướng ngủ mình xấu, chẳng may đè phải nó thì làm sao. Khoảng thời gian đó việc học của tôi bị ảnh hưởng, rớt từ hạng nhất xuống hạng ba mươi, chẳng lấy được một đồng trợ cấp nào. Vào lần thứ ba tôi xém chút nữa cướp đồ ăn của em trai, tôi liền suy nghĩ liệu mình có nên đi làm mấy việc không đàng hoàng không. Sau đó, tôi có một chân giúp việc tại một khu chợ, đó là giúp chú bán rau trông đồ. Vì không để ai phát hiện, tôi gọi chú là ba. Con giúp ba là lẽ đúng từ xưa giờ, ai lại nghĩ tôi là lao động trẻ em chứ? Nếu yêu thích Nguyệt Bán Đinh Đinh, bạn có thể đọc thêm truyện Cốt Nhục Kết Thân.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:41
Tư Đồ Thiên Kiều | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Em Thích Anh Xoa Đầu Của Em của tác giả Tư Đồ Thiên Kiều. Vậy nên ba đứa nhỏ cũng không còn cơ hội chơi đùa với nhau (không phải, là Lăng Phi không còn cơ hội ức hiếp hai người kia mới đúng)Lăng Phi trưởng thành, vẫn nhớ về cục bột nhỏ mà mình hay nhéo má, vẫn cứ ngóng trông được gặp lại, thấy lại nụ cười mềm mại kia...Ai ngờ Diệp Chu lớn lên, bao năm nay bị Đào Hạ Dương ảnh hưởng, không còn là bé mềm mại năm xưa, mà đã trở thành hỗn thế ma vương, nghịch phá không chịu được.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Nhật Ký Ở Nông Thôn Của Thầy Giáo Tiểu Chung hay Địch Tướng Vi Nô.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:43
Trường Bất Xuất Thanh Đài | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhà Khoa Học Và Luật Sư Là Tuyệt Phối của tác giả Trường Bất Xuất Thanh Đài. Người đi ngang vô danh: Một người làm khoa học, dâng hiến cả đời vì một mục đích cao thượng, một người là luật sự, luồn lách luật, khuất phục trước đồng tiền, hai người làm sao có thể đi cùng con đường??? Vợ của anh đối xử tốt với anh, cũng như là bảo mẫu và đối tượng cần được chăm sóc mà thôiLâm lão sư: Thầm hận mình không phải tống giám đốc bá đạo nhiều tiền, nếu không là có thể đưa hết tiền của bản thân, mua dịch vụ chăm sóc của vợ rồi!!!Yêu thầm là một chuyện rất khổ sở.Trên thế giới nào có nhiều cao thủ lấy nước ấm nấu ếch như vậy, đó là do ếch xanh đã chọn cái nồi của bạn mà thôi.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Hồ Sơ Hình Sự Trinh Sát hay Vọng Tưởng Giang Sơn.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:46
Đại Thanh Q3 | Sủng | Hoàn thành
Lâm tổng sáng sớm lại xách hai quầng mắt thâm đi làm, ngồi trong văn phòng thở dài. An An đi vào đưa tài liệu, tri kỷ đưa cái đệm trên ghế sô pha cho cậu: “Lâm tổng à, cơ thể không thoải mái thì nên lót thêm cái đệm.” Lâm Mộc Nam nhìn cái đệm, lại nhìn An An: “… An An này… Con gái mới bây lớn không nên đầu óc đen tối như thế…” An An lườm một cái: “Lâm tổng, em hai mươi lăm rồi…” Lâm Mộc Nam gật đầu: “Nhỏ hơn anh.” An An từ trên xuống dưới đánh giá hai mắt của cậu: “Không, Lâm tổng, anh mới chỉ có năm tuổi.” An An nói xong liền chống nạnh, cực kỳ ngông cuồng nói một câu: “Nào nào nào, kêu chị một tiếng đi.” Lâm Mộc Nam chậm rãi động ngón tay, kéo tài liệu đến trước mặt: “Dì ơi.”
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Việt Lượng Tĩnh Lưu | Sủng | Hoàn thành
Cô Công Quả Thụ là tựa truyện thuộc thể loại đam mỹ, sủng. Chỉ là một câu chuyện tình yêu giữa vị tổng tài cùng với nhân viên của mình. Ngày cả hai người gặp nhau lần đầu tiên là khi anh đến công ty nhận chức vị CEO, mọi chuyện cũng từ ngày đó mà bắt đầu. Kim Jaejoong lần đầu gặp Jung Yunho là khi: Tổng giám đốc kéo Jung Yunho đến thao thao bất tuyệt giới thiệu với mọi người, còn nhân vật chính thì mặt mày âm trầm, như thể toàn bộ thế giới đều thiếu nợ anh ta vậy. Nói xong, như thể có phép thuật, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:30
Trầm Nịch Vu Mĩ | Sủng | Hoàn thành
Cậu là một kẻ ngốc, ngốc đến mức độ không tả nổi, có phải chính vì thế mà anh mới buông tay cậu hay không? Họ đã từng có những quãng thời gian thực vui vẻ, ở bên nhau rất giản đơn, bao giờ cũng treo trên môi một nụ cười. Cũng chỉ bởi vì anh từng nói đùa rằng nếu cậu có thể sinh con thì anh sẽ suy sét đến việc lấy cậu làm vợ, đó chẳng phải là một lời hứa hay hẹn ước, chỉ đơn giản là để cho vui mà thôi, ấy vậy mà cậu lại tin là thật. Người ta lên chùa cầu công danh tài vận, cậu lại đi thành tâm cúng bái lạy tứ phương để mình có thể mang thai giống như những người đàn bà đầy rẫy ngoài kia. Chỉ là việc này chắc chắn không bao giờ có thể trở thành hiện thực. Trong khi cậu vẫn còn yêu rất nhiều, có thể vì anh mà làm tất cả, vậy mà người đàn ông ấy lại có thể buông tay dễ dàng như thế, ngoảnh mặt đi mà không thấy trái tim mình nhói đau. Cậu chính là cảm thấy mình thực hết thuốc chữa rồi, chẳng thể làm khiến cho mình thản nhiên được thế nên đành biến mất khỏi cuộc đời anh mãi mãi. Nhưng chẳng hiểu sao năm năm sau gặp lại cũng là lúc anh tìm mọi cách để theo đuổi cậu lần nữa, dưới sự tấn công không ngừng nghỉ thực sự khiến cho cậu cảm thấy hình như mình lại ngả nghiêng mất rồi.
22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:38
Hoàng Sansan | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phi Phi: Bảo Bối Ngoan Nào! của tác giả Hoàng Sansan. "Ngủ với tôi một đêm, bí mật của tôi đều nói hết cho cậu."Dịch Cẩn không đỏ mặt mà nói, nói xong cũng không có ngượng miệng. Trực tiếp khiến Tề Phi cả đời bị khuất phục.Đồng Âu Hân – Em gái của Dịch Cẩn không dưới một lần nói với tẩu tử của mình: "Nếu anh thật sự thẳng, anh trai em có thể bẻ cong sao?"Tề Phi cuối cùng vẫn chấp nhận sự thật, bản thân là yêu người đàn ông đó, yêu đến muốn dính keo lên người để không vào giờ cách xa.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Mỗi Ngày Đều Ghen Với Chính Mình/Mỗi Ngày Đều Cắm Sừng Chính Mình hay My Engineer: Có Áo Thực Tập Kỹ Thuật, Có Bánh Răng, Có Vợ Chưa?
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:29
Bạn đang đọc truyện Không Nói Mà Dụ của tác giả Hồng Nhận. Ăn uống linh đình, mất hết cả hứng.Thẩm Hi không biết mình đã phải từ chối khéo bao nhiêu cô gái tự đưa tới cửa, rốt cuộc lấy ra điện thoại di động trong túi. Nhìn ngắm một hồi vậy mà hắn lại không cẩn thận ấn gọi dãy số liên lạc duy nhất kia."Chuyện gì?".Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Thiên Tài Bảo Bối: Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta của cùng tác giả.
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 19:33
Hữu Nhân Vô Phẩm | Sủng | Hoàn thành
Yêu là những xúc cảm khiến cho con người ta không có cách nào quên đi được, nó là sự kết tinh của hai trái tim, hai linh hồn vẫn còn cùng nhau chung một nhịp đập. Nhân gian có câu: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Hai người, vì có duyên nên mới có thể dây dưa không dứt mãi. Gương vỡ lại lành, đó chính là sự hi vọng của những con người sau khi chịu đựng tổn thương vẫn còn tiếp tục muốn yêu. Thời gian không bao giờ chờ đợi sự do dự của con người. Chính vì thế, bất kể là ai cũng cần phải trân trọng những phút giây quý báu ấy.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:29
| Sủng | Hoàn thành
Ở trường, nơi Lâm Úy thích nhất là thư viện. Bởi vì trong thư viện rất yên tĩnh, giữa người với người không cần phải giao tiếp dư thừa, cậu là cậu, tôi là tôi, cậu có thể yên tâm thoải mái mà tự do ngẩn người. Chỉ là ngẩn người mà thôi, chứ thật ra cậu không thích đọc sách lắm. Lúc đọc về thơ ca cậu sẽ nghĩ tới một vùng màu xanh lớn, xanh tới trong suốt. Lúc đọc tiểu thuyết cậu lại nghĩ tới tách cà phê Capuchino ở quán nơi đầu phố, mặt trên của cà phê là một lớp sữa bọt. Lúc xem tranh là lúc kỳ lạ nhất, màu sắc trong đó không có chút ý nghĩa nào đối với cậu, điều cậu nghĩ tới chính là cảm giác lạnh như băng khi ngâm mình ở trong làn nước, thậm chí có khi sẽ lạnh tới run người. Lúc nào cũng thất thần, cho nên cậu không thích đọc sách. Cậu bị mắc chứng rối loạn cảm giác, thế giới trong mắt cậu mông lung không rõ, thị giác, thính giác, xúc giác, khứu giác, vị giác đều ở ranh giới hư vô, cậu có thể tùy ý đấu đá lung tung ở trong đó, mỗi ngày mở mắt ra đều giống như mua vé xổ số, không biết bước tiếp theo sẽ giẫm tới nơi đâu.Lầu hai ở thư viện có một cửa sổ thủy tinh sát đất rất lớn, nhìn ra ngoài chính là hồ nhân tạo của trường, còn có cây cối xanh mát, hiện tại đang là mùa xuân, gió xuân đong đưa, cây cối đâm chồi nảy lộc, một vùng xanh sắc như sương như khói. Chỗ đó là nơi ánh mặt trời chiếu tới, nhưng Lâm Úy không thích ngồi bên cạnh cửa sổ, cậu thích ngồi nơi góc tối mà ánh mặt trời không chiếu tới, có thể tránh đi những ánh mắt vô tình hay cố ý.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:50
Tô Thành Ách Nhân | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lão Phu Lão Khi của tác giả Tô Thành Ách Nhân. Hắn chỉ là một cảnh sát trưởng nho nhỏ, chịu trách nhiệm trừ bạo an dân, quét hoàng ma túy đều còn chưa xong, thời gian đâu mà quản lý vị thiếu gia ngạ kiều nóng tính kia?Nhưng mà nói mặc kệ cũng không được. Cuối cùng đây chính là lão bà mà mình đã chọn, có khổ có đau cũng ráng nhịn mà cưng chiều đi thôi!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện đam mỹ khác như: Địa Cầu Online hay Tôi Phong Thần Trong Trò Chơi Kinh Dị.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 01:01
Nhật Nhật Ai Ngạ | Sủng | Hoàn thành
Cảnh Hoán vừa chơi bóng rổ xong thì về nơi ở, cậu đẩy cửa ra, một bóng người quen thuộc như thường lệ lao đến ôm chầm lấy cậu bằng vận tốc ánh sáng. Quý Tử Mặc bị từ chối, hắn càng siết chặt vòng tay dưới hông Cảnh Hoán mạnh hơn, rồi gục đầu vào hõm vai cậu cạ tới cạ lui."Đừng nghịch, mình vừa chơi bóng xong, cả người toàn mồ hôi, cậu đừng có ngửi nách và "chỗ ấy" của mình..." Dứt lời, Cảnh Hoán cũng bị chính câu nói của mình làm xấu hổ, dái tai dần dần hồng lên.Quý Tử Mặc thấy thế bèn táp ngay vành tai Cảnh Hoán, mút chụt chụt mấy lần, đến khi cả lỗ tai ửng lên màu đỏ mới hài lòng dừng lại. "Tiểu Cảnh Tiểu Cảnh Tiểu Cảnh --". "Cái gì, cứ như gọi hồn." Tuy bị vậy một ngày không biết bao nhiêu lần, Cảnh Hoán vẫn chẳng dễ chịu mà đưa tay xoa xoa vành tai đã nhiễm đỏ. Cánh tay Quý Tử Mặc ôm chặt hông Cảnh Hoán, hắn bế thốc cậu lên xoay hai vòng. Đột nhiên bị bồng lên, Cảnh Hoán níu lấy cổ Quý Tử Mặc theo bản năng, lúc này, Quý Tử Mặc dời tay Cảnh Hoán từ cổ xuống eo mình, trở thành tư thế hai người đang ôm ấp nhau, ánh mắt hắn lấp lánh nhìn Cảnh Hoán, nói: "Bảo bối Tiểu Cảnh thật đáng yêu, quá sức đáng yêu, mình thích cậu, thích cậu vô cùng tận!"Quý Tử Mặc mãn nguyện nhìn hai gò má Cảnh Hoán từ từ ửng lên một màu đỏ rực, đẹp đến không bút nào tả xiết, hắn chẳng kiềm chế được mà vồ tới liếm liếm gò má cậu điên cuồng.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Hoang Xuyên Đại | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Giáo Sư, Muốn Thuốc Ức Chế Sao? của tác giả Hoang Xuyên Đại. "A, tại sao cậu ấy lại đến đây." "Không phải đến đánh nhau đấy chứ, lần trước bị giáo sư Phó đuổi ra khỏi phòng thí nghiệm, cậu ấy nói mấy ngày nữa sẽ quay lại." "Tôi thấy không giống lắm, cậu ấy đang cầm cái gì kia? Bánh kem?" Sân trường đại học Bình Thành, nữ sinh top năm top ba tụ lại với nhau nói chuyện phiếm, thời tiết dầu tháng ba không nóng không lạnh, từng làn gió nhẹ nhàng thổi mơn man, thoải mái dễ chịu, nữ sinh ngồi trên cỏ xem nam sinh chơi bóng rổ.Sự xuất hiện của Thẩm Tuyển Ý nhanh chóng thu hút chú ý của phần lớn nữ sinh, nhỏ giọng châu đầu ghé tai nghị luận hắn và giáo sư Phó. Giáo sư Phó tên đầy đủ là Phó Thanh Sơ, giáo sư trẻ tuổi nhất của phòng thí nghiệm di truyền. Hắn mắt điếc tai ngơ vòng qua khu dạy học và thư viện, đến phòng thí nghiệm phía sau, thời gian vừa chuẩn, đúng lúc tan học. Phó Thanh Sơ chưa bao giờ chiếm dụng thời gian ngoài giờ của sinh viên, anh tình nguyện thức thêm mười đêm, cũng không ép sinh viên ở phòng thí nghiệm thêm một lát.Đương nhiên, nếu sinh viên đồng ý chăm chỉ học tập, anh rất sẵn lòng dạy thêm cho bọn họ xuyên đêm. Trong thế giới mà Alpha đè bẹp mọi thứ này, là một Beta, sự tồn tại của Phó Thanh Sơ như một giống loài đặc biệt, tuy nhìn anh thanh cao lạnh lùng, nhưng toàn thân lại lộ ra khí chất hung dữ hơn cả Alpha. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Em Có Thể Giúp Anh Chữa Lành Vết Thương Được Không? và Tình Yêu Khác Thường Xuất Hiện Rồi.
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Lý Truyện Ngôn | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thỏ, Sói Và Ngọc Trai của tác giả Lý Truyện Ngôn. Nhỏ yếu là nguồn gốc tội lỗi.Dưới sự chở che, mọi thứ đều thuần khiết và vô tội. ~~~Bạch Nhiễm run run đôi tai dài, cậu cẩn thận cong thân thể, vọt nhanh trong khu rừng rậm rạp.Vài ngày nữa là đến mùa đông, sức sống của vạn vật trong băng tuyết sẽ bị cắt đứt, khiến chú thỏ nhỏ vốn đã yếu ớt lại càng khó sống sót hơn -- chưa kể cậu còn là một chú thỏ bị bầy đàn bỏ rơi từ lúc còn bé vì khiếm khuyết bẩm sinh.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Trở Thành Tra Công Trong Văn Ngược Tra hay Nghe Đâu Ảnh Đế Rất Cao Lãnh của cùng tác giả.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Trường Dã Mạn Mạn | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Không Cho Rằng Tôi Là Thế Thân của tác giả Trường Dã Mạn Mạn. Mọi người đều nói, hai người chính là liên hôn, vì lợi ích mới cùng nhau có quan hệ vợ chồng, thế thì cuộc sống hôn nhân chắc chắn chẳng thể nào hạnh phúc rồi!Thầy Tô: “Cảm ơn, thật ra là bánh ít đi bánh quy lại, tôn trọng lẫn nhau mà thôi!”Ngày kỷ niệm một năm kết hôn, thầy Tô đáp ứng lời mời tới khách sạn, Phó tổng mặt mày lạnh lùng nhìn hắn: “Cậu chính là người mà họ đưa tới?”Thầy Tô theo thường lệ mà phối hợp, không ngờ Phó tổng thắt dây lưng sau lại ném xuống một bộ hợp đồng: “Tôi rất hài lòng, ký đi, làm hiệp nghị tình nhân của tôi một năm.”Thầy Tô: “…nói tiếng người!”Kết hôn năm thứ hai, Phó tiên sinh chẳng những mất đi một phần trí nhớ, thay đổi tính cách, nhận định bản thân là nam chính Long Ngạo Thiên nhiều lần bị hãm hại trong tiểu thuyết, mà còn xem chính quy phu nhân thành chim hoàng yến thế thân mà bao dưỡng.Thầy Tô: “Mất trí nhớ một hồi, cái gì cũng không quên, chỉ quên bản thân đã có bạn đời. Plastic phu phu hàng thật giá thật là đây!”Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Đêm Dục Không Thôi hay Tin Tức Tố Của Ta Có Độc.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:33
Bạn đang đọc truyện Bạn Trai Luôn Muốn Chia Tay Với Tôi của tác giả Thiên Kha. Mọi người ở đại học A mỗi ngày đều có kịch vui để hóng hót, mà nhân vật chính của chuyện khiến họ quan tâm là Hoắc Hòa và Chư Dụ.Hai người này, nói thế nào nhỉ, có thể xem là một người tra một người tiện hay không?Chư Dụ bị Hoắc Hòa đá, hắn rất đau lòng.Chư Dụ và Hoắc Hòa tái hợp, hắn mừng như điên.Chư Du lại bị Hoắc Hòa đá, hắn đau đớn không muốn sống.Chư Dụ và Hoắc Hòa lại tái hợp, lòng hắn như hoa nở rộ.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Phù Sinh Mộng Sát Nông hay Thám Tử Xuyên Thời Không.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:37
Nhất Xuân Lăng | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Một Ngày Không Gặp Tựa Ba Thu của tác giả Nhất Xuân Lăng. Công và thụ đã kết hôn gần hai mươi năm nhưng cả hai vẫn như những đôi chồng chồng son ngọt ngào.Vừa tốt nghiệp đại học được một năm thì cả hai bèn đăng ký kết hôn.Ngày thường công giống như một em bé. Hắn thích làm nũng, thích quấn người nhưng cũng rất ngạo kiều.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Vĩnh Biệt Người hay Phế Đế Vi Phi.
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:40
Ái Tất Tất Đích Thỏ Tử | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhật Kí Sau Khi Kết Hôn Của Chồng Chồng Mèo Chó của tác giả Ái Tất Tất Đích Thỏ Tử. Ngày 6 tháng 12 năm 2006. Trời quang mây tạnh.Tới khi đến siêu thị đồ tươi sống mới mở, đã gần sáu giờ rưỡi tối.Hôm nay là ngày đầu tiên sau khi kết hôn, tôi, Tây Viên cao quý, đã làm một chuyện đáng xấu hổ, sự việc là như thế này —Đây là chuyện đáng xấu hổ của mèo ta, Tây Viên cao quý, ngày đầu tiên sau khi kết hôn, tôi bỏ quên Bạch Nguyệt Quang nhà tôi, một con chó cô đơn lẻ loi, ở hầm đỗ xe.“Em tỉnh rồi, chúng ta mau đi thôi, đã ba giờ rồi, gần đây vừa mở một siêu thị đồ tươi sống, nghe nói hải sản ở đó rất ngon.” Bạch Nguyệt Quang không tức giận mà nói, sau đó đứng lên theo, một ánh sáng chói lóa chợt hiện.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Mạnh Nhất Dẫn Đường hay Tận Thế Vui Vẻ.
0.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:41
Bạn đang đọc truyện Đây Thật Sự Là Con Anh của tác giả Tuân Hòa. Mẫn Tuế vừa nói xong, tay để trên đầu con mình vừa mới hai tuổi, nhẹ đè xuống thành động tác gật đầu, liền nói tiếp"Con đồng ý chứ gì? Thế đi thôi!"Nói là làm, lập tức hai cha con lên đường!Mẫn Tuế tìm được ba lớn của con, đứng trước mặt hắn, nhét con vào trong lòng giám đốc công ty, không nhìn lãnh đạm trên mặt hắn, nói: "Về sau phiền anh nuôi nó, tôi nuôi cùng, không trả nổi tiền sữa, không nuôi nổi."Người đàn ông kia cảm thấy hắn gặp phải kẻ ăn vạ.Mẫn Tuế nhìn vẫn giống sinh viên đối diện với tầm mắt hoài nghi của hắn, ngữ khí son sắt: "Anh tin đi, đúng là con anh đấy."Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Hai Năm Sau Mang Con Đi Nhận Thân của cùng tác giả.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:41