Hàn Lộ Phi Hồng | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Bình Tà] Hóa Ra Anh Không Phải Gay của tác giả Hàn Lộ Phi Hồng. Vốn là một sinh viên vừa ra đời, còn e dè sợ sệt, có sếp trông khó tính, khó ở chung như vậy, còn đúng vào lúc này công ty đang điều chỉnh một chút về cơ cấu, cậu càng hoảng sợ hơn khi không biết ngày mai, ngày mốt, hay ngày kia…sẽ bị sa thải.Thế là thằng bạn chết bầm quen từ nhỏ tới lớn dẫn Ngô Tà tới quán bar uống rượu giải sầu, nhưng lại dẫn nhầm vào gay bar, mà xui nữa là cậu nhìn thấy cấp trên trực tiếp của mình đang hẹn hò với một người đàn ông thần bí, sau đó còn bị sếp phát hiện ra dấu vết.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Garfield Báo Thù Ký hay Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Lão tử ái hảo | Đam mỹ | Hoàn thành
Đến một lúc nào đó ta nhận ra người luôn ở bên cạnh ta mới chính là người ta tìm kiếm bấy lâu. Đợi lâu như vậy cuối cùng cũng có thể cùng người hạnh phúc, một đời không xa cách. Chu Công Cẩn là tướng quân, đang cầm binh quyền đánh trận. Bên cạnh y còn có một quân sư vô cùng tài giỏi là Gia Cát, mà y nhiều lúc nhìn hắn không vừa mắt, kì thực là vì hắn quá giỏi. Lần đầu tiên y nhìn thấy hắn là trên đại đường, thấy bảo mọi người đồn đại hắn xuất chúng hơn người, là Ngọa Long của Giang Đông. Nhưng đối với y, người trong thiên hạ phong lưu, kẻ hơn y có được mấy ai, y tự nhủ mình không cần phải trông đợi sự xuất hiện của hắn. Nhưng đến cùng vẫn là không kìm lòng được mà ngoái nhìn hắn, lại bị dáng vẻ hắn khiến cho một giây thoáng qua trở nên tĩnh lặng, trái tim cũng trầm xuống. Gia Cát quả thật là người có ích bên cạnh Chu Du, hắn hiểu thấu tâm tư của Chu Du, giúp Chu Du không ít việc, tuy có một điều kiện là hắn phải có được y. Nếu đã giúp được y vậy y cũng nguyện giao mình cho hắn. Định sẽ không ngó ngàng tới đối phương sau cùng cũng tự đem bản thân mình giao cho hắn. Mời các bạn cùng theo dõi.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Thiển Thiển Đạm Mạc Ngân | Xuyên không | Hoàn thành
Hắn, là một người cực kỳ tầm thường, tầm thường đến mức không một ai quan tâm, gia đình hay bạn bè đều không hề để tâm đến hắn, cứ như hắn chẳng qua chỉ là một con người tàng hình vậy, không hơn. Từ bé đến lớn cuộc sống của hắn đã tẻ nhạt không khác gì một bức tranh có một màu sắc, buồn chán đến thê lương. Rồi lớn lên, hắn vẫn như vậy, không bạn bè, không ai chơi cùng với hắn, ngày ngày hắn cũng chỉ biết cắm cúi vào sách vở, kết thúc một ngày dài cũng chỉ bằng sách vở. Lớn lên công việc ổn định không mấy ai quan tâm. Thế nhưng rồi một ngày trên đường đi làm hắn đột nhiên xuyên không sang một thế giới mới. Ở đó, hắn gặp được một người đàn ông. Bên ngoài cực kỳ lạnh lùng, thế nhưng lại luôn âm thầm quan tâm hắn, khi hắn gặp nguy hiểm trong khoảng thời gian hắn sợ hãi nhất đều xuất hiện, khi hắn ốm đau cũng đều là người đàn ông này chăm sóc. Lần đầu tiên, hắn có thấy có một người chăm sóc rất tốt, hắn rất thích cái cảm giác ấy. Thế nhưng không phải tất cả đều có thể duy trì được lâu như ban đầu đúng không? Hạnh phúc của hắn và người đàn ông đó mãi mãi trọn vẹn cho dù sóng gió có xảy đến có phải hay không?
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Điềm Tức Chính Nghĩa | Đam mỹ | Hoàn thành
Bác sĩ, Nhiên Nhiên nhà tôi sao rồi, không việc gì chứ? Ôn Nhiên đang đi ghi hình thì đột nhiệt ngất xỉu, mọi người sợ hãi, staff của chương trình mau chóng đưa cậu đến bệnh viện, bà Thẩm nghe thấy tin ấy thì liền chạy tới ——– cũng chính là mẹ chồng của Ôn Nhiên đang vô cùng lo lắng, bác sĩ vừa đi ra liền nhanh chóng tiến lên hỏi thăm. Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, trấn an: Bà Thẩm không cần lo lắng, thân thể của Ôn tiên sinh cũng không có vấn đề gì, sở dĩ bị ngất xỉu là do triệu chứng nôn nghén cho nên sức khỏe mới không chịu đựng nổi."
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Cao Đài Thụ Sắc | Đam mỹ | Hoàn thành
Quán trà Ngụy Khải Minh mới mở có chút thú vị. Mạnh Tân Đường cầm một điếu thuốc, đưa tay vờ chỉ vào bảng hiệu treo trên đỉnh đầu. “Cái tên này là cái gì vậy?” Trên bảng hiệu viết hai chữ: Liễu Đường. Kiểu chữ rất cứng, nhìn kĩ có thể tìm thấy chút dấu vết của Mễ Phất trong đấy, có lẽ là moi từ đại gia đương đại nào đó.“Này là cậu không có kiến thức rồi đấy.” Ngụy Khải Minh cười rất đắc ý, mắt cũng híp cả lại, “Người hiện đại đều thích học đòi văn vẻ, thứ mà quán trà tôi bán chính là cảm giác, đặt cái tên càng quái, càng khiến người xem không hiểu, người ta càng cảm thấy chỗ của cậu có văn hóa, có chiều sâu.” Mạnh Tân Đường lắc đầu cười khẽ, làn khói ở đầu ngón tay vẽ ra một vòng cung nhỏ: “Ra là vậy, cậu đặt bừa một cái tên, lừa người.”Hai người lại trêu đùa mấy câu, bước vào quán trà. Mới bước vào cửa liền nghe thấy từng tiếng “ông chủ Ngụy” lanh lảnh.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Đam Nhĩ Man Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Tuỳ Diên ở trong phòng ngủ hoàn thành xong ảnh chụp nội y, tin nhắn của Bàng Sơ Sơ vừa lúc tới. "Tớ đến dưới lầu rồi, bà chủ." "Xuống ngay đây, cho tớ một phút." Cô trả lời xong, in ảnh ra, nhét vào phong bì rồi bỏ vào trong túi xách, sau đó đi ra ngoài. Vào tháng ba, gió ở phía trong khuôn viên trường của thành phố S thổi qua đầy ẩm ướt đầy hơi thở mùa xuân, ánh mặt trời sáng sớm, tầng mây nhẹ bay lượn trên bầu trời, tràn đầy sự ôn nhu của mùa xuân.Chiếc xe Maserati màu xanh ngọc của Tuỳ Diên đậu ở trong gara trường học, sau khi thắt dây an toàn, Bàng Sơ Sơ click mở phần mềm điện thoại, đưa tới trước mặt cô, "Chính là bệnh viện này, tớ để ý lâu rồi, gần đây bọn họ vừa lúc có hoạt động, rẻ hơn được nửa giá lận." Tuỳ Diên nhìn thoáng qua, mở bản đồ trên điện thoại ra, tiếng nói trầm thấp của người đàn ông từ trong xe vang lên."Phòng khám nha khoa Ngạo Lư?.....Tớ cũng có nghe nói qua, có phải là của người Anh mở không?" Nói xong lại theo bản năng xoa quay hàm, lúc nuốt nước miếng càng cảm thấy khó chịu. "Giá ở bệnh viện này một giây cũng lấy được cái mạng già của tớ mà, dù sao tớ cũng chỉ đi tham khảo thôi, xem phương án trị liệu của bọn họ là gì, không được thì lại tìm phòng khám nha khoa rẻ khác làm.....Cậu sao vậy, bị sâu răng sao?""Không biết có phải ăn nhiều đồ nóng không, hôm đó cùng các cậu ăn lẩu Trùng Khánh xong thì luôn ẩn ẩn đau."
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
♡Ŧเểų ๖ۣۜVũ ℳเêų ℳเêų ♡ | Ngôn tình | Hoàn thành
Sau khi ăn trưa xong mọi người đi về phía dưới lăng mộ, riêng Tịch Dao đi vòng xuống phía bên trái để chụp ảnh thì cô vô tình nhấn vào 1 cơ quan bí mật, cánh cửa mở ra một căn phòng được trang trí vô cùng đẹp đẽ và bắt mắt theo phong cách Ai Cập cổ đại, bước vào sâu trong căn phòng cô phát hiện được một cỗ quan tài Ai Cập cổ xưa, trên nắp quan tài khắc hình 1 cô gái trẻ, cô đưa tay lau đi những vết bụi trên nắp quan tài thì bỗng nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng phát ra từ mắt của cổ quan tài kia, cô bị ánh sáng đó làm chói mắt nên lấy tay che mắt lại, khi cô mở mắt ra thì thấy mình đang nằm ở một nơi khá là mát mẻ, lại xen kẽ những ánh nắng ấm áp, cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì phía sau cô phát ra 1 giọng nói.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Thù Ngươi | Đam mỹ | Hoàn thành
Lần này đổi lại Kiều Nhất Minh hai mắt mắt choáng váng, nhất thời vành mắt y đỏ lên. “Hừ, có cái gì ghê gớm, ly hôn liền ly hôn.” Nói xong liền một thân sầu não nằm ở trên giường! Thương Thịnh đứng ngoài cửa lộ ra ý cười bất thiện, vật nhỏ này chính là thiếu dạy dỗ, không quá mấy ngày liền muốn leo lên nóc nhà lật ngói! Không cho y một nếm chút đau khổ, y sẽ không biết điều. Giây tiếp theo Thương Thịnh lại cảm thấy khổ sở, đêm nay a! Nhìn dáng vẻ của mình như là muốn ngừng mà không được. Ngày kế.Thương Thịnh một bộ tây trang giày da đứng ở trước cửa Cục Dân Chính, hắn hôm nay sao lại tốt như vậy. Chẳng lẽ cứ nghĩ như vậy mà ly hôn mình sao? Thật là! Có được rồi lại không thèm quý trọng! - Đây là đoạn độc thoại nhỏ của Kiều Nhất Minh khi nhìn thấy Thương Thịnh. Trạng thái uể oải của Kiều Nhất Minh hôm nay, Thương Thịnh đều thu vào trong mắt, đây chính là kết quả mà hắn muốn, hiện tại chỉ mới có ba tháng, mà tiểu gia hỏa này lại dám đề đơn ly hôn, cũng trách không được Thương Thịnh tức giận. Lúc trước vì để cả hai có thể ở bên nhau mà hắn đã phải trả giá bao nhiêu là tâm huyết cùng nỗ lực, nhiều đến không tưởng tượng được, cuộc hôn nhân không dễ dàng này, sao lại có thể giống như y nói ly hôn liền ly hôn.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Thư Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Anh Đã Từng Yêu Em Chưa? của tác giả Thư Hoa. Tháng 11, năm 2029.Mới giữa tháng thời tiết đã chuyển lạnh, sương mù giăng đến mờ mịt, một khi đã bị cận thị thì cách một trăm mét người thú bất phân, ai nấy đều quấn áo gió, áo phao dày cộp, vừa đi vừa run rẩy. Sân bay đông nghìn nghịt, toàn người là người, già trẻ gái trai đi qua đi lại, vừa đi vừa kéo vali vừa nói chuyện rôm rả, đâu đó tiếng loa phát thanh báo chuyến bay sắp tới, mời hành khách chuẩn bị ra máy bay. Tôi cố gắng kiễng chân thật cao, nhìn xuyên qua đám đông, vừa chen lên phía trước. Haiz, sớm biết đi đón người vất vả như thế này, tôi đã để cô ấy tự bắt taxi về rồi.“Kim Hoa, ở đây.”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Vợ Xấu Chồng Mù hay Đơn Phương Được Đền Đáp.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
linhvipno121 | Ngôn tình | Hoàn thành
Thiên đế có hai người con gái được Thiên dân xưng tụng là thánh nữ, lai giữa dòng máu phượng hoàng cao quý của cha, Thiên đế, và những tinh hoa của Thiên nhiên từ Nữ thần mùa. Người chị cả được sinh ra vào mùa đông, sở hữu một vẻ đẹp dịu dàng, tĩnh lặng, mái tóc trắng như tuyết, mắt trong như băng. Nàng sống trong một cung điện tráng lệ được bao phủ quanh năm bởi băng tuyết và một vườn hoa tuyết quý giá đẹp rực rỡ. Phụ hoàng đặt tên nàng là Fuyuno Yuki, có nghĩa là tuyết mùa đông. Nàng mang một vẻ thanh cao, quý phái, đoan trang và là một người chị hết mực yêu thương em gái. Còn cô em gái, đứa con thứ hai của Thiên đế cũng là một mỹ nhân. Nàng sở hữu mái tóc hồng phấn mềm mượt, đôi mắt xanh ngọc lục bảo, sống trong một cung điện quanh năm ngập tràn nắng hồng và hơn hết là một vườn hoa anh đào bốn mùa nở rộ ngập tràn sức sống. Nàng ra đời vào mùa xuân, được đặt tên là Haruno Sakura, tức hoa anh đào mùa xuân. Tuy nhiên, đừng có dại nhìn vào bề ngoài mà đoán tính cách nữ nhân. Tính cách Sakura thì.... ngược 180 độ với chị, nghịch ngợm,đùa dai, lì lợm, ham chơi.Một ngày kia, phụ hoàng nàng đột nhiên hạ chiếu ban hôn cho Sakura và thiên bồng nguyên soái. Không chấp nhận cuộc hôn nhân này, nàng đã bỏ nhà ra đi. Nhưng nàng lại bất cẩn để bản thân mình rơi xuống hạ giới. Nàng xuống hạ giới đã gặp một tên khốn nạn, bẩn bựa và vô cùng khó tính... Và cũng kể từ đó, số phận hai người đã sang một trang hoàn toàn mới.
23.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Công Tử Diễn | Ngôn tình | Hoàn thành
Cửa phòng khép hờ, Trang Nại Nại theo khe cửa đi vào bên trong xem xét, cả căn phòng thập phần yên tĩnh, chỉ có trong phòng tắm truyền đến tiếng nước dồn dập chảy, vì thế Trang Nại Nại nhẹ nhàng đẩy cửa ra, đi vào trong phòng. Xoay người chuẩn bị đóng cửa. “Đem tài liệu đặt trên bàn là được rồi”. Đột nhiên, thanh âm mị hoặc trong trẻo nhưng lạnh lùng theo phòng tắm truyền ra. Tim Trang Nại Nại “lộp bộp” một chút, thiếu chút nữa theo miệng nhảy ra.Lưng thoáng liền toát ra tầng mồ hôi lạnh.Cô quay đầu nhìn cũng không thấy người đi ra, lúc này mới nặng nề thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa lại. Trong phòng cũng không mở đèn, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt ở ngọn đèn đầu giường, cùng cửa sổ rộng rãi sát đất, các ngọn đèn ở thành Bắc Kinh dần tắt đi, tạo nên cảnh tượng tươi sáng rõ nét đối lập. Chẳng qua, Trang Nại Nại cũng không rãnh rỗi nhìn ngắm cảnh sắc. Cô đứng trước giường lớn, rất nhanh lấy ra một cái áo ngủ gợi cảm rồi mặc vào, hít sâu một hơi, chui vào trong chăn, bày ra một tư thế dụ-hoặc (dụ dỗ-mê hoặc)Đúng lúc này, tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, ngay sau đó cửa bị mở ra, một thân ảnh cao lớn từ bên trong phòng đi tới. Mang theo một cỗ hơi nước nhàn nhạt bay ra, còn có hơi thở tôn quý bẩm sinh, làm cho Trang Nại Nại hô hấp cảm thấy rất khó khăn.
330.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Oa Bao Lậu Lậu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thiên Kim Chúa Hề Ba Tuổi Rưỡi của tác giả Oa Bao Lậu Lậu. Trừ cô bé ra, ở nhà trẻ ai cũng là đối tượng được cưng chiều vô cùngMỗi ngày cô bé đều trưng ra khuôn mặt lạnh lùng thơ ngây, lạnh nhạt nhìn đám nhóc miệng còn hôi sữa kia bị cưng đến không biết trời cao đất dày, cũng nhìn thấy người lớn của đám con nít được cưng chiều đó vả mặt lẫn nhauNếu phải nói chỗ nào của Vạn Vạn Tuế không giống người thường, vậy thì nhất định là cô có ba mẹ, anh chị, ông bà ngoại đều hài hước(*) rồi.Halloween, Vạn Vạn Tuế được bà mẹ hài hước ăn diện cho cực kỳ khủng bố. U ám ngồi trong phòng học, làm búp bê nhân sâm phía sau, thiên kim nhà giàu bên trái, thần đồng thiên tài bên phải, đứa con nít nhân vật phản diện đằng trước khóc thật lớn.
23.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Xuân Lôi Bào | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trời Còn Đổ Mưa, Em Chưa Quên Người của tác giả Xuân Lôi Bào. Trong trang viên nhà họ Kỉ, đèn đuốc sáng trưng.Cảnh Thù mặc một chiếc váy liền thân màu đen, trước ngực cô đang ôm hũ đựng tro cốt của Kỉ Ngôn Thanh. Cô không rơi nước mắt, nét mặt bình tĩnh tựa như chỉ đang ôm một bó hoa. Cô đã kết hôn với Kỉ Ngôn Thanh mười năm nhưng sự ghét bỏ và cự tuyệt cô dành cho anh trước nay không hề giảm bớt.Anh ta chết rồi cô mới được giải thoát.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Tiền Duyên Như Mộng, Hẹn Ước Chung Thân của cùng tác giả.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Bạn đang đọc truyện Nhìn Anh Đây Này của tác giả Cby. Cốc cốc!Có tiếng gõ cửa, rồi tiếng Nó gọi vọng vào."Dậy đi nhóc!" Không thấy tiếng đáp lại Nó tiếp tục vừa gõ cửa vừa gọi."Dậy đi nhóc! Muộn giờ đi học rồi đấy biết chưa?".Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Ta Là Nữ Phụ Hiền Lương hay Nam Phụ Tâm Cơ Lỡ Thích Tôi Rồi.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Angel | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hạnh Phúc Có Thuộc Về Em? của tác giả Angel. Cô cảm giác thế giới của mình hoàn toàn vỡ nát, cô chỉ muốn một mình, chỉ muốn gặm nhấm nỗi đau này, tách mình khỏi mọi người, giảm bớt cảm giác đau thương hàng ngày bủa vậy.Dần dần, cô lạnh lùng hơn, vô cảm hơn, không ai có thể khiến cô tin tưởng nữa.Tử Thiên Văn đã bước vào cuộc đời cô như phép màu anh đã dần phá được những vỏ bọc mà trong mấy năm qua Thiên Băng tạo nên. Anh đã mang lại cho Thiên Băng cảm giác an toàn những phút giây hạnh phúc bình yên. Dường như số mệnh không muốn cô được hạnh phúc khi cô biết Thiên Văn là người gây ra vụ tai nạn năm xưa cho bố mẹ cô.Liêu Thiên Băng có vượt qua được những cú sốc này không. Tình yêu của cô và Thiên Văn có được viên mãn.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ An Bài hay Hợp Đồng Hôn Nhân: Vợ Ơi, Anh Yêu Em.
7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Etalts | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xin Lỗi! Tôi Không Dùng Đồ Cũ của tác giả Etalts. - Mày trừng mắt cái gì vậy? Có biết là mày đang cản đường bọn tao không? Hử?Không thèm để ý đến đứa con gái đáng ghét đó, xoay người nhìn thẳng vào người con trai đang đứng cạnh cô ả, cố đè nén giọng mình thấp xuống một chút, Thiên Linh lên tiếng:- Cô ta là người yêu mới của anh hả?- Sao?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Nếu Vẫn Có Kiếp Sau của cùng tác giả.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nhất Cá Tiểu Bình Cái | Ngôn tình | Hoàn thành
Lâm Ngữ Yên có thể rõ ràng cảm giác được sức lực toàn thân đang nhanh chóng biến mất, ý thức ngày càng mông lung, nàng mơ hồ nghĩ có lẽ mình sắp chết, bên tai có tiếng nức nở truyền đến, nàng có thể nghe được đó là của trượng phu kết tóc hai mươi mấy năm. Tại sao lại khóc thương tâm như vậy? Lâm Ngữ Yên chua xót nghĩ, chàng rõ ràng căn bản không yêu ta mà. “Ngữ Yên, Ngữ Yên, đời này là ta có lỗi với nàng, nhưng không còn cách nào, thật sự không còn cách nào, ta không quên được nàng ấy… Nếu như chúng ta còn có kiếp sau, ta nhất định sẽ bù đắp lại cho nàng…” Cầm thật chặt bàn tay nhỏ bé đang lạnh dần của thê tử, Đàm Duy khóc đến tê tái cõi lòng, hắn cũng không biết mình tại sao mình lại đau long đến vậy, mấy chục năm nay, những tưởng trái tim đã sớm chết lặng, giờ phút này cớ sao lại đau triệt nội tâm như thế.Kiếp sau ư? Bịch một tiếng chấn động, Lâm Ngữ Yên choàng mở hai mắt ra, ý thức vẫn chưa hoàn toàn khôi phục lại, trước mắt đã xuất hiện gương mặt lòe loẹt của một bà mụ. Lâm Ngữ Yên hoàn toàn không biết hiện tại là tình huống gì, mình rõ ràng đã chết mà, đây rốt cuộc là —— trong đầu nàng một mớ bòng bong, bà mụ kia đã với hai tay qua, Lâm Ngữ Yên cảm thấy hai cánh tay đau xót, cả người liền bị lôi ra ngoài...
28.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
| Đam mỹ | Hoàn thành
Lúc đó Tiểu Mạc, một mực không biết ý nghĩa lời nói này của Lạc Huỳnh Tâm là gì, hắn chỉ biết, trong mắt Lạc Huỳnh Tâm. Một vẻ kiên định như vậy! Xe ngựa lộc cộc đi ở trên đường, mặc dù trên mặt đường coi là bằng phẳng, đối với người bình thường mà nói, gần nửa tháng ngày đêm đi đường, cũng sẽ cho người mỏi eo đau lưng, thống khổ không chịu nổi, huống chi người ở trên xe ngựa kia. Tiểu Mạc ngồi dựa vào đệm mềm ở sau lưng, để cho người kia nằm nghiêng ở trên bắp đùi của mình, đưa lưng về mình, ôm y vào ngực mình. Tay nhỏ bé một chút một chút chậm rãi vuốt ve bụng tròn nhô lên của y. Cho dù đang ngủ mê man, tựa như người trong ngực cũng có thể cảm nhận được khó chịu trong bụng, ngủ cũng không yên ổn, nhíu chặc mày, luôn luôn vô ý thức năm chặt tay. Cho dù bào thai trong bụng không tính là làm ầm ĩ, nhưng dưới tay tiểu Mạc cũng có thể cảm nhận được rõ ràng thai nhi đá đánh lên bụng.Mỗi lần cảm nhận được nơi nào đó dưới tay tùy mềm mại từ từ trở nên cứng rắn, tiểu Mạc cũng có thể cảm thấy người trong ngực dần dần kéo căng thân thể. Hắn chỉ có vội vàng dùng tay xoa nhẹ vuốt ve, mong đợi thai nhi trong bụng ngừng nhúc nhích, chỉ mong người trong ngực mình có thể thoải mái một ít. Ban đầu, khi nhìn đến bụng một ngày một ngày chậm chạp trở nên lớn của Huỳnh Tâm, tiểu Mạc cuối cùng cũng biết ý nghĩa câu nói ban đầu y nói kia.Lúc hắn vừa cửa nát nhà tan, toàn bộ trước mắt cũng tàn khốc như vậy, nếu không phải được Huỳnh Tâm cứu, hắn sợ rằng phải bị người lừa gạt bán được nơi nào đều không Biết. Hắn đối với hoàn cảnh vị trí xa lạ cùng sợ hãi. Không biết gì cả, Huỳnh Tâm chưa bao giờ chê bai hắn. Một năm sống chung với Huỳnh Tâm, hắn dần dần cảm nhận được Huỳnh Tâm là một người tốt như vậy.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Một lời nói, hóa ra là lời ly biệt. Chia cách thiên địa, phải chăng là quá nhẫn tâm? Giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, người liệu có thấy hay không. Nàng cũng có trái tim mà! Nhưng tại sao lại hờ hững như thế? Nàng lẽ ra không nên làm tổn thương hắn, lẽ ra phải nghe tấm chân tình của hắn! Nhưng hiện tại thì sao? Hối hận, dường như đã quá muộn màng, hắn không trở về nữa, cơ thể của hắn đã lạnh ngắt trên nền đất rồi!
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Phương Mộc Đản | Xuyên không | Hoàn thành
Từ nhỏ thì Chương Sở Kha đã không còn cha mẹ sống cuộc sống mồ côi không ai yêu thương, y chỉ được sống nhờ ở nhà bá phụ, bá phụ bá mẫu nhân từ, biểu ca ôn nhu phóng khoáng, biểu đệ biểu muội đáng yêu hiểu chuyện, tuổi thơ của y trôi qua thật yên bình. Chiến loạn diễn ra, con tàu buôn hàng của biểu ca gặp phải thủy tặc, biểu ca may mắn được ngư dân cứu sống. Đi dạo một vòng quỷ môn quan trở về, biểu ca càng thêm tài giỏi, khí thế càng thêm bức người. Nhưng… tại sao ánh mắt của hắn nhìn y lại mang đầy vẻ thù hận chán ghét như vậy?Chương Sở Kha từ khi sinh ra đã được nâng niu mà lớn, muốn mưa được mưa, muốn gió được gió, không có thứ gì cậu muốn mà không có được, kể cả người đàn ông kia. Cậu muốn người đàn ông kia, và phải có được bằng mọi giá, từ ý muốn chuyển thành chấp niệm, rồi hóa thành thù hận. Người đàn ông kia… khiến cậu hiểu rằng, không phải thứ gì cậu muốn đều có thể có được, anh thật lạnh lùng, thật tàn nhẫn, cho đến khi cậu chết, anh cũng không quay đầu nhìn lại một cái, rốt cuộc cậu trả giá đắc như vậy để được cái gì?
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28