Tuyết Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhiễm Việt vừa mới kết thúc một cuộc họp kéo dài, đầu có hơi đau, vì vậy ngồi lại tại chỗ nhắm mắt dưỡng thần, cũng không vội vã rời đi. Những người khác đã thu dọn xong tài liệu, từ từ rời khỏi phòng họp. Một lúc sau, có một dì công nhân vệ sinh vào quét dọn, thấy trên ghế chủ vị còn người ngồi, cũng sợ hết hồn, không biết có nên tiếp tục quét dọn không. Nhiễm Việt mở hai mắt ra, có chút thất thần yên lặng mấy giây, mới cầm lấy văn kiện trên bàn, đứng dậy đi ra phòng họp.Giày da đế thấp đạp lên gạch men bóng loáng, tạo nên tiết tấu cộc cộc vang vọng trong hành lang yên tĩnh. Lúc đi qua phòng làm việc của tổng giám đốc, phát hiện Tần Trí Dật không ở bên trong, chắc là lại đi đâu phóng túng đến quên mất chuyện đi làm rồi. Khóe miệng Nhiễm Việt gợi lên một tia cười lạnh, nghĩ thầm Tần Trí Dật không tới làm việc cô càng bớt phiền. Mới vừa nghĩ tới đây, Tần Trí Dật lại gọi điện thoại đến. Anh ta ở bên kia cà lơ phất phơ nói: “Trợ lý Nhiễm, hiện tôi có chút việc, sẽ không đến công ty, cuộc họp vẫn thuận lợi chứ?”Giọng Nhiễm Việt bình thản trả lời: “Mọi việc thuận lợi.” “Nếu mẹ tôi gọi điện thoại đến tra hỏi công việc, cô biết phải làm sao chứ.” Tần Trí Dật không yên tâm dặn dò cô. Nhiễm Việt tập mãi thành thói quen trả lời: “Tôi biết rõ.” Vì vậy Tần Trí Dật hài lòng thỏa mãn cúp điện thoại, để bận rộn cái mà anh ta gọi là “chuyện nghiêm túc” đấy.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Vưu Tứ Tỷ | Ngôn tình | Hoàn thành
Con đường phía trước đã bị chặn, chỉ có giết ra trùng vây mới có thể bảo toàn được tính mạng. Đêm buông hoang vắng, sóc phong như đao, mỗi một mảnh gió lướt qua mặt đều để lại vết rạch, như xuyên vào tận trong xương tủy. Thành đã gần trong gang tấc, vậy mà lại không thể trở về được, ánh đèn trên tường thành quá xa, không cách nào chiếu sáng con đường dưới chân. Giáng Niên nhìn phía trước còn đang vui mừng:Sắp tới rồi, chúng ta được cứu rồi. Nhưng càng bình tĩnh, gió bão tích tụ sẽ càng mãnh liệt. Mây tụ dầy đặc phiêu tán, trên bầu trời lộ ra vầng trăng cong cong, có ánh sáng nhẹ trong vắt hắt xuống, trong hoang dã mơ hồ nổi lên mù mịt giăng khắp nơi, đó là ánh sáng lạnh lẽo trên đầu mũi đao. Nhận Dư chợt siết dây cương, quay đầu ngựa, chạy như điên về hướng duy nhất, cơ hồ một thoáng, sau lưng vang lên tiếng gào thét: Mẹ nó mau đuổi theo, đừng để họ chạy.
22.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Mai Thảo Cát Tiên | Ngôn tình | Hoàn thành
Trên thảo nguyên xanh bao la, xung quanh khói lửa ngun ngút, tiếng trống và tiếng quân lính rào thét vang trời... Trên đỉnh cao nhất có một thân ảnh mảnh mai, tóc đen xõa dài che đi hai bên gương mặt, có hơi rối ren nhưng không thể nào che đi được độ diễm lệ của con người kia. Cô ấy có đôi mắt trong sáng tựa lưu ly, đôi môi đỏ mọng chúm chím.. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy là sự ngoan cường mạnh mẽ thông minh sâu sắc.Nhưng giờ chỉ tràn đầy mờ mịt, tràn đầy sự suy tư khó hiểu.. Nàng vốn đang suy nghĩ, đang muốn tìm ra lý do gì đó.. Nàng mặc kệ xung quanh, mặc kệ sống chết, giống như nơi này có ra sao cũng không còn liên quan đến nàng nữa vậy.. Nàng đang đợi một người, phải hỏi cho rõ một vấn đề. Cuối cùng binh lực phía đối diện cũng đã kéo đến trên tường thành cao ngút. Một vị quân vương đẹp say đắm lòng người đang đứng đó, ánh mắt sâu thẳm khó lường và nhiều tướng sĩ kề cận.Vị quân vương kia đôi mắt hướng thẳng nữ nhân đang bị trói trên cao đôi chân mày hắn nhíu chặt. Nữ nhân đang cúi đầu bỗng ngẩng lên đáp lại ánh mắt đó, đôi mắt không mang theo vẻ sợ hãi gì chỉ lộ ra một ý cười, ý cười lạnh nhạt.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Cầm Gian Đích Luật Động | Ngôn tình | Hoàn thành
Nửa giờ sau, rốt cục nhìn thấy hành khách chuyến bay lần lượt đi ra, tim tôi bắt đầu đập thình thịch, cảm giác trái tim sắp nảy ra ngoài rồi. Nàng còn chưa đi ra, chắc là còn phải đợi hành lý, gương mặt tôi khó nén vui sướng cùng hồi hộp, trong lòng nghĩ về bộ dáng của nàng, sẽ có biến hóa quá lớn hay không… Qua mười mấy phút (cảm giác thời gian thật là dài dằng dặc!), ở trước mặt tôi mười mấy mét, trông thấy một cô gái ăn mặc nhàn nhã thời thượng, vóc người cao gầy, đầu để kiểu tóc nâu dài đi về phía tôi. Đúng! Là nàng! Người phụ nữ khiến tôi ngày nhớ đêm mong, vô cùng đắm say. Chúng tôi đồng thời nhìn thấy đối phương, tôi vẫy tay với nàng, nàng lộ ra nụ cười mê người, còn có hai lúm đồng tiền nhỏ thật sâu, đôi mắt lấp la lấp lánh, rất là xinh xắn. Nàng bước nhanh đến chỗ tôi, nhưng dừng lại ngay ở cự ly cách tôi hơn một mét, chúng tôi cứ lẳng lặng nhìn nhau như vậy. Nàng thay đổi, trở nên thành thục mỹ lệ hơn, toàn thân tỏa ra một loại khí chất tao nhã, không còn là cô bé ngày trước vô cùng thẹn thùng, gặp phải chuyện thì có hơi sợ hãi. Đôi mắt của tôi bắt đầu nhòe đi, rơm rớm nước mắt. Tôi nhìn thấy khóe miệng nàng đang run run, đôi mắt vẫn bình tĩnh nhìn tôi, giống như nhìn thấu lòng tôi, tôi đoán chắc hẳn bây giờ trong lòng chúng tôi đều nghĩ giống nhau! Yêu nhau mười năm, nhưng sáu năm xa cách, thời gian sáu năm chúng tôi chỉ có thể gặp mặt nhau vài lần, những lúc khác cả hai đều đau khổ chờ đợi, thật khó tin tưởng chúng tôi lại có thể chịu đựng được.
46.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Trữ viễn | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong giang hồ đồn đại, có hai nữ nhân phi thường quyến rũ ánh mắt của người nhìn, đồng dạng đều là tuổi còn nhỏ đã có thể chống đỡ được một tổ chức Hắc Bang cực kỳ có thế lực. Một cái là bang Bạch Thế Ngâm mang theo đứa nhỏ - Hạ Tri Diêu, một cái khác chính là được biết thân thể suy nhược nhiều bệnh lại làm cho Bách Mộc Bang ngày càng cường hãn - Diệp Nhất.Diệp Nhất như thế nào lớn lên để trở thành một người vừa là đại phúc hắc cường thế, lại là nữ nhân xinh đẹp thần thông quảng đại đâu? Làm cho chúng ta từ từ nói đến. Diệp Nhất trong khỏang thời gian này đều thức dậy rất sớm. Không biết có phải hay không do mùa xuân đang tới, mặt trời mới sáng sớm đã mọc lên - ánh mặt trời - thời điểm chiếu sáng khắp phòng thì Diệp Nhất tỉnh giấc.Người thập phần sợ lạnh như Diệp Nhất rất thích ánh mặt trời - sáng lạng, tuy nhiên ánh mặt trời đầu mùa xuân - không phải phi thường ấm áp, nhưng cũng có thể làm cho thân thể có độ ấm quá thấp của nàng lên cao được một chút. Mấy hôm trước sinh hoạt chung của nàng có thay đổi một chút, tỉnh lại một hồi lâu thì muội muội Diệp Nhị mới mang bữa sáng đến phòng, thành ra nàng có điểm đói. Nhưng hai ngày nay tỉnh dậy, phát hiện thời gian tỉnh giấc của nàng thay đổi nên Diệp Nhị đã muốn đem điểm tâm để trên bàn.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Vladimir Nabokov | Tiểu thuyết | Hoàn thành
"Lolita, ánh sáng đời tôi, lửa dục lòng tôi. Lầm lỗi của tôi, linh hồn của tôi. Lo-lii-ta: đầu lưỡi lướt ba bước xuôi vòm miệng để vỗ nhẹ, tại bước ba, lên răng. Lo. Lii. Ta. Nàng là Lo, Lo đơn sơ, vào buổi sáng, đứng cao bốn foot mười inch, đi một chiếc tất. Nàng là Lola mặc quần dài. Nàng là Dolly ở trường học. Nàng là Dolores trên dòng điền tên. Nhưng trong vòng tay tôi, nàng lúc nào cũng là Lolita."
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Đồ Nương Như Tề | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xuyên Thành Mèo Của Thủ Phú Giàu Nhất của tác giả Đồ Nương Như Tề. "Chính nó." Đàm Nhiên nâng đầu mèo của mình lên, cố gắng ngó người vừa mới đi tới. Nhưng bởi vì quá nhỏ, nhóc cố gắng hết cỡ cũng chỉ có thể nhìn được tới quần của người trước mặt. Đàm Nhiên nuốt thức ăn mèo, sau đó dùng bốn vuốt bé bé xinh xinh của mình chầm chậm bước tới, hết sức cố gắng mà nhìn coi chủ nhân của chiếc quần là ai.Ai ngờ, chủ nhân của chiếc quần ngồi xổm xuống. Một gương mặt cực kì đẹp trai đập vào mắt mèo tròn xoe. Mắt mèo của Đàm Nhiên trợn trừng. Anh... anh ta là... "Hế lô nhóc, anh chính là chủ nhân mới của nhóc đó. Anh tên là Văn Chi Vọng." Văn Chi Vọng vươn tay, hết sức tỏ ra thân thiện mà nắm chân trước của nhóc mèo trước mặt. Ngồi xổm trước mặt cậu là một con mèo Ragdoll. Bé mèo này toàn thân trắng muốt, chỉ có tai và đuôi là màu xám.Chóp mũi của nó hồng hồng, đôi mắt to tròn, nhìn rất là ngây thơ và đáng yêu. Văn Chi Vọng theo bản năng mà bóp bóp chân mèo. Chân mèo mềm mềm, ấm ấm. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tổng Mạn: Cùng Miêu Nương Không Đơn Giản Thường Ngày và Siêu Thị Của Tôi Thông Kim Cổ.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
HienPhan2805 | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô nói giọng rất lạnh làm Huy hoảng hồn. Anh cứ tưởng cô nghịch ngợm, trẻ con lắm hóa ra cũng có lạnh à. Anh thấy hơi có lỗi nên lúc nói chuyện mặt hơi hơi cúi.Mãi đến lúc sau bố Linh mới nói: "Huy à, con lên nói chuyện với Linh đi."Huy mở cửa bước vào. Căn phòng toàn màu trắng. Trên chiếc giường trắng, Linh đang nằm ngủ yên. Anh ngồi bên cô. Anh thấy cô cũng rất xinh, rất cute, cũng ngố lắm, muốn cắn cho một phát. Nghĩ vậy, Huy đặt môi mình lên môi cô và hơi liếm láp, tham lam cắn nhẹ bờ môi mềm mại ấy.Linh hơi hé mắt rồi cũng tỉnh hẳn. Trước mặt cô là gương mặt khá quen. Cô mở to mắt. Huy bịt chặt tai lại. Anh cứ tưởng cô sẽ hét toáng lên. Nào ngờ, Linh búng nhẹ mũi Huy và cười tươi: "Anh đừng lo! Em không hét đâu. Bỏ tay ra đi. Dù sao sáng nay em va phải anh, giờ coi như hòa nhé" - Linh giơ bàn tay nhỏ xinh ra trước mặt Huy. Huy nhìn Linh mà ngây cả người. Anh thích cái biểu hiện đáng yêu này của cô nhóc. Linh rất khác những đứa con gái anh từng gặp. Không hề la mắng, chửi bới anh là đồ yêu râu xanh, mà lại nói rất nhẹ nhàng. Thấy Huy không trả lời, cô lo lắng hỏi: "Anh ổn không?" "A...anh ổn". Bỗng Huy ôm Linh vào lòng, nói nhỏ: "Anh.Xin.Lỗi.Nhóc.Nhé!"
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Todoh_Yurika | Ngôn tình | Hoàn thành
Trần Kiều Chi. 18 tuổi. Học sinh cuối cấp của một ngôi trường cao trung loại thường, cô không xinh đẹp như những cô gái khác nhưng bù lại Chi rất thông minh, tính tình thì không có gì đặc biệt. Nguyễn Hạ Dực. 18 tuổi. Học giỏi và nhanh nhẹn, nói chung là tài sắc vẹn toàn. Là bạn cùng lớp của Chi. Hai người là thanh mai trúc mã, sinh cùng ngày, cùng giờ nên tính cách y hệt nhau. Ai cũng nói sau này hai người sẽ thành đôi, nhưng cuộc đời mà, đâu thể biết trước được gì...Năm nay tớ và cậu lại cùng lớp nữa rồi. May quá! Chi vừa đi vừa nói, giọng điệu rất ư là vui vẻ. - Ừm. Dực cũng đáp lại cô nhưng câu trả lời rất hờ hững làm cô thoáng ngạc nhiên rồi nhìn theo ánh mắt cậu, ánh mắt ấy đang dõi theo một người con gái khác, dáng người cô ấy nhỏ nhắn, dễ thương lắm cơ! Tới cô nhìn còn thích nữa là. Đúng! Đó là người cậu thầm thích - Mai Lệ Uyên. Ánh mắt Chi thoáng buồn, cô biết chứ! Ở cạnh cậu bấy lâu sao cô không biết được bạn mình thích hay không thích ai chứ? Cái gì về Uyên cậu cũng kể cô nghe, mỗi lần như vậy tim cô lại nhói đau, không rõ lý do phải chăng cô đã thích cậu?Năm nay đã là cuối cấp rồi, nên lịch học dày đặc tới nỗi chẳng kịp thở, cô và cậu cũng cố gắng học. Cậu sẽ thi vào đại học kinh tế, còn cô sẽ vào khoa thiết kế vì cô muốn trở thành một stylist kiêm nhà thiết kế thời trang, còn lý do cậu vào khoa kinh tế thì cô không biết, chẳng lẽ cậu vào vì Uyên cũng vào đó sao? Cũng vào năm nay, cậu nói với cô vào tiệc chia tay cuối năm sẽ bày tỏ với Uyên, cô cũng rất chúc mừng, cớ sao tim vẫn cứ đau thế nhỉ?
0.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Độc Bộ Thiên Hạ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xuyên Qua Thành Vị Hôn Thê Của Vai Ác của tác giả Độc Bộ Thiên Hạ. Nội dung trong đó về giới giải trí lẫn các chuyện tình cảm dây dưa không dứt.Cô lại trở thành vị hôn thê của Thịnh Ngật, tương lai trở thành nhân vật phản diện trong tiểu thuyết,Vốn Thịnh Ngật là một đại minh tinh, là một nam thần cao lãnh, nhưng đột nhiên chuyển biến thafnhv ai ác, chính là vì gặp tai nạn giao thông, sau đó nửa người không thể hồi phục, trở thành tàn tật.Vì tính tình cao ngạo, lại lãnh đạm nên trong giới những người cảm thấy Thịnh Ngật khó ưa và đáng ghét không hề thiếu, sau khi xảy ra tai nạn, họ thi nhau bỏ đá xuống giếng, muốn vị minh tinh này trở thành hết thời, tích cực bôi đen và tuôn ra vô số scandal không chứng cứ.Thịnh Ngật có thể nói thật sự là trên đám mây ngã xuống, thậm chí vị hôn thê mới vừa đính hôn cũng nhân vụ việc này mà nhanh chóng đoạn tuyệt quan hệ, lại còn ác độc chửi rủa sỉ nhục hắn khiên mẹ hắn vì quá tức giận mà đột tử.Do quá nhiều đả kích xảy ra, thời điểm Thịnh Ngật gượng dậy được, hắn quyết chí đem từng người từng người phụ mình trả thù, mà trước tiên hết tất nhiên là vị hôn thê cũ đã tức chết mẹ hắn.Hạ Noãn lại xuyên qua thành cái vị hôn thê này, nhìn nam phản diện Thịnh Ngật nằm ở trên giường bệnh hơi thở thoi thóp, đầy mặt chán đời, cô nuốt xuống lời chia tay nói: "Anh yên tâm, sau này tôi nuôi anh".Đại vai ác đang nản lòng thoái chí: "???"Vửa mới rồi là hắn bị ù tai sao?Từ đó về sau, Hạ Noãn vừa nổ lực kiếm tiền nuôi gia đình, còn vừa lén lút nửa đêm trị liệu chân cho hắn, ngoan ngoãn chờ đại vai ác khỏi hắn rồi quật khởi thành công, cô sẽ lẳng lặng rút lui khỏi cốt truyện.Lại ngoài ý muốn của cô là sau khi chia tay ba ngày, đại vai ác vì điên cuồng làm việc, quá mệt nhọc ngất đi.Hạ Noãn: "???"Thịnh Ngật: "Em cứ đi đi, em đi rồi anh cũng không cần sống nữa!Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Tiên Đế Trùng Sinh hoặc Đệ Nhất Lang Vương.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Ngọc Du | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xuyên Nhanh: Cuối Cùng Vẫn Yêu của tác giả Ngọc Du. Hạ Phong Linh hoàn toàn không nhớ được vì sao mình lại trở thành bộ dạng như bây giờ, điều duy nhất cô nhớ được là cô đột nhiên bị đánh bật ra khỏi thân xác của mình bị ai đó nhốt lại, nhốt lâu đến mức cô cảm giác linh hồn của mình sắp bị tan biến rồi thì đột nhiên bị một chùm sáng kéo vào đây, sau đó chính là tình hình như bây giờ. Hạ Phong Linh lại nhìn màn hình trước mặt, nghi hoặc nói.Là mi đưa ta vào đây? đúng vậy, chào mừng ký chủ đến với hệ thống trò chơi yêu đương phiên bản giới hạn 003. Hệ thống trò chơi yêu đương? Hạ Phong Linh hơi rùng mình, sau đó lại cảm thấy mình phản ứng hơi quá nên sầm mặt hỏi tiếp. "Vì sao lại đưa ta vào đây?" "Đương nhiên là để ký yêu đương với nhân vật trong trò chơi rồi."Đồ thần kinh! Trò chơi biến thái thế này cô còn lâu mới làm. Hệ thống: "..." "Ký chủ thực ra nó cũng không hoàn toàn là thế giới yêu đương đâu, cô có thể lựa chọn hình thức chơi được mà."Hạ Phong Linh muốn từ chối nhưng hệ thống không cho, uy hiếp dọa nạt các kiểu, cuối cùng Hạ Phong Linh đành phải nghe lời nó chọn đại một hình thức chơi. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Thần Y Cuồng Thê: Quốc Sư Đại Nhân, Phu Nhân Lại Chạy và Hoan Du.
41.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Sindy'ss Clover'xx | Teen | Hoàn thành
Câu chuyện xoay quanh về cô nàng có tên là Nguyễn Hoàng Tuyết Nhi (Nó--Sindy) đã được 17 tuổi có xuất thân vô cùng hiển hách, là bảo bối của chủ tịch tập đoàn Royal lớn nhất thế giới chuyên về mọi mặt, đã vậy còn có mẹ là Nữ Hoàng Anh nên mọi người hay gọi cô là Công Chúa, cô yêu thích chủ yếu là đá quý, trang sức. Nhưng tính cách của cô thì lại lạnh lùng và ngang bướng, không thích nói chuyện với người lạ, chỉ thân thiết với người quen. Đẹp không ai sánh bằng, Tóc dài nhuộm màu tím than phần đuôi, khuôn mặt thanh, sang, có đôi mắt nâu buồn cực sâu như thấu tâm can người khác, thân hình chuẩn không cần chỉnh, chiều cao 1m78, da trắng không tì vết, Giỏi mọi loại võ, bắn súng, đánh kiếm,... chủ bang Snow (bang Snow là bang mạnh nhất thế giới ngầm) Điều gì khiến một cô gái xinh đẹp cao quý như vậy chịu mở lời, và hòa nhập với thế giới xung quanh? Đó chính là tình yêu, một tình yêu trẻ con nhưng cũng đủ làm nó bước ra ngoài, tập quen với nhiều thứ chưa từng được làm. Chắc có lẽ trên đời này cũng chỉ có mình hắn đủ bản lĩnh chinh phục một con người như nó mà thôi.
15.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Diệp Mặc Lương | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh Chi Sủng Nhĩ Nhất Thế của tác giả Diệp Mặc Lương. Bắc Địch năm thứ nhất, tân hoàng Tiêu Quân Mặc mới đăng cơ, Binh Bộ Thượng Thư Triệu Như Hải cấu kết ngoại tộc, âm mưu khởi binh tạo phản. Vì phải đánh đuổi quân xâm lược, bình ổn dân chúng, gây dựng uy tín, tân hoàng Tiêu Quân Mặc quyết định ngự giá thân chinh, dẫn theo 20 vạn quân để đánh địch.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Ảnh Đế Là Một Đứa Bé của cùng tác giả.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thẩm Nhạn | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thường Nga của tác giả Thẩm Nhạn. Trán bỗng đau nhói như kim châm, Tạ Bất Hối hoàn hồn.Ngước mắt lên, mẹ đang cầm khăn nhúng nước lau cát bụi dính trên vết thương cho nó, trong tiếng quất roi vùn vụt của roi mây và tiếng bạn chơi cùng kêu khóc, cử chỉ của mẹ càng có vẻ dịu dàng hơn.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Yêu Kiều hay Xin Lão Tổ Tông Hãy Cố Gắng Làm Người.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Vô Danh Tiểu Thậ | Võng du | Hoàn thành
Tạp niệm, tâm ma, những thứ cảm xúc chi phối con người, muốn làm việc lớn trước tiên phải dẹp đi những thứ cảm xúc đó. Cho nên xúc động chính là Ma quỷ, Ninh Hòa cảm nhận được cái này quả thật chính là chân lý. Tại một lần xúc động liền có thể dọa đến người huynh đệ duy nhất phát khóc. Và lần này cũng tự hại chính bản thân mình bị người đời thay phiên trực tiếp đá khỏi hệ thống...Một lần nữa chỉ vì xúc động làm chính mình chỉ có thể bất lực tòng tâm đối mặt một nữ nhân vật không phải của mình. Thế nhưng lại có một lão sư phụ nào đó, mang theo bộ mặt vô cùng đáng khinh thường còn làm bộ đứng đắn, lời nói độc ác lại thích trêu cợt người ta. Hắn quả là ngốc nghếch bị ăn hiếp đến phát ngốc cũng không biết rút kinh nghiệm cứ như vậy nghe theo lời tên lão công đáng ghét. Còn tên lão công ấy, y luôn thích trêu chọc hắn, chọc hắn cho hắn phát hoảng lên thì mới vui vẻ trong lòng được. Một cặp đôi nhí nhố nhưng bình ổn đến dễ thương.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Mạc Mạc Vô Văn | Trọng sinh | Hoàn thành
Một con mèo hoa dầm mưa chạy qua biển quảng cáo lung lay sắp đổ, lao nhanh qua màn mưa chạy ào vào cống thoát nước bên đường. Móng vuốt mềm mại của nó ướt nhẹp, theo bản năng lắc lắc móng vuốt, lỗ tay run một cái, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy mây đen. Tia chớp phản chiếu trong tròng mắt màu vàng của nó giống như là pha lê phản xạ ánh sáng lung linh, tiếng mưa rơi ồn ào và tiếng sấm lấn át tiếng kêu yếu ớt của nó, không ai đáp lại nó, nó đành phải cúi đầu tiếp tục chạy đi.Nơi này là khu ngoại ô cách xa nơi phồn hoa náo nhiệt, đường nhỏ bị mưa lớn làm ngập đầy bùn, ngay cả đèn đường cũng tắt, tất cả phong cảnh đều bị bao phủ trong bóng đêm u tối, chỉ thỉnh thoảng từ tia chớp xẹt qua xa xa mới có thể nhìn ra người đi đường là một con mèo hoa.Mèo lớn như cảm ứng được cái gì, lại giống như bị cái gì triệu hoán, nó không chút chậm trễ đến nhà máy xử lý rác ở vùng ngoại ô. Đến lúc rạng sáng, cuối cùng nó cũng tìm được chỗ đó. Chính xác là nó tìm được người nó tìm cả đêm. Mưa to giảm bớt mùi tanh tưởi của rác, nước dơ bẩn thỉu chảy đầy đất, mèo lớn phi qua một núi rác nho nhỏ, rốt cuộc ở phía sau mấy đồ dùng điện cũ nát tìm được anh —— Cố Phong, người ở chung với nó ba năm.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hồng Thứ Bắc | Trọng sinh | Hoàn thành
Thu Xích Tây đã chết. Chết trong Ngày độc thân. Giống như mọi ngày, 11h khuya cô mới quay về chung cư, ghé cửa hàng tiện lợi mua một thanh chocolate với ý định chống đói. 12h đêm, Thu Xích Tây đang ngồi trên sofa chợt thấy ngực quặn đau. Ngay tại khoảnh khắc đó cô hoảng hốt nghĩ cuộc đời mình không lẽ kết thúc ở đây. Quả nhiên, vừa mở mắt đã thấy như qua mấy đời, Thu Xích Tây trôi nổi trên đám người đông đúc trên đường. Cúi đầu nhìn mình không có thân thể, Thu Xích Tây không kích động, chỉ lẳng lặng cảm nhận xem mình có thể điều khiển cơ thể được không.Cô biến thành ma? Thu Xích Tây ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trên cao, tay cô không bị cháy bỏng như truyền thuyết vẫn nói. Chỉ có người đi đường không ngừng đi xuyên qua cơ thể cô nhắc nhở cho cô biết – cô không còn là con người.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Phong Nguyệt Tam Canh | Sắc | Hoàn thành
Vân gia đất Thục, gần hai mươi năm vùng lên đổi mới, dựa vào thủy đạo bên cạnh lăng mộ tổ tiên mà phát triển ngành vận chuyển bằng đường thủy, kết hợp buôn bán dọc theo dòng Trường Giang. Mấy năm chăm chỉ cần mẫn, tiền chất đầy nhà, gia chủ Vân Ngọc Lâu dùng một số tiền không nhỏ quyết định mở rộng địa bàn, xây một sơn trang rộng lớn tại nơi núi cao sông đẹp phong thủy đắc địa, kết thêm bằng hữu, đạt được một đôi cả danh cả lợi.Cuộc sống vợ chồng hòa hợp, sinh được một người con trai đặt tên Vân Dịch, có thể nói vừa ra đời đã là người chiến thắng nhân sinh. Thế nhưng mọi sự trên đời không thể có chuyện hoàn toàn thuận lợi, phu nhân Tô thị từ sau khi sinh thân thể ngày càng suy yếu, Vân Ngọc Lâu mời vô số thầy thuốc, dùng đủ loại thuốc bổ, mà bà vẫn không khá lên, cuối cùng qua đời khi nhi tử mới được mười tuổi.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hoahongnohoa | Sủng | Hoàn thành
Sau đó không ngừng phun châu nhả ngọc, đem hết vốn liếng văn chương ca ngợi vị bác sĩ ấy, hận không thể đóng gói cháu mình dâng lên tận miệng cho bác sĩ yêu dấu. Dụ Trừng bị tụng đến nhũn não suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt thiết tha của ông nội, đành dứt khoát ném vấn đề cho người trong cuộc còn lại. "Nếu bác sĩ Dương đồng ý, cháu cũng không ý kiến gì nữa!"Suốt thời gian ông nội nằm viện, Dụ Trừng mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm chút cho ông. Dù mỗi ngày có thể gặp Dương Tấn Hoài đến hai, ba lần, nhưng trong suốt nửa năm, nội dung trao đổi giữa hai bên cũng chỉ nằm gói gọn trong bệnh tình của ông. Có lẽ không phải chỉ là do tác phong chuyên nghiệp, Dụ Trừng cảm thấy nguyên nhân còn là do tính cách y thật sự lạnh nhạt. Vì vậy khi biết Dương Tấn Hoài vậy mà lại đồng ý hôn sự này, Dụ Trừng khờ khạo từ trạng thái "chờ gả" một phát biến thành "hàng đã gả đi miễn trả lại".Rửa bát xong cậu bắt tay vào nấu cơm. Lúc vừa tan học, Dụ Trừng nhắn tin cho Dương Tấn Hoài, biết được hôm nay y không phải trực, cũng không có ca giải phẫu nào. Vì thế, cậu liền mua thức ăn nhiều hơn một chút dẫu sau trước giờ cậu cũng đã quen việc lo cơm nước cho cả hai người rồi. Thức ăn đã sơ chế sẵn, canh cũng đang nấu trong nồi. Chỉ còn đợi Dương Tấn Hoài về đến, cậu liền bắt chảo làm một món xào, mấy phút sau là có thể ăn cơm.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Có điều sau khi lên xe, cậu mới phát hiện bên trong đều là người quen: “Lão đại? Tần Hàn?” Tần Hàn ngồi ghế lái, gật đầu với cậu qua gương chiếu hậu. Bạch Ninh Sinh ngoái đầu, nhìn gương mặt phức tạp của Lạc Quỳ Nguyệt, “Quỳ Nguyệt thật dễ dàng tìm ra.”
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59