Tân Di Ổ | Ngôn tình | Hoàn thành
Hướng Viễn cũng phải thừa nhận rằng trái tim mình đa phần thuộc về phía bờ phải. Tất nhiên, không phải ai cũng biết được rằng, ở một nơi nhỏ bé phía bờ trái, cô đã từng đánh mất một thứ mình yêu quý và trân trọng nhất. Bờ trái ở đâu? Tại sao nó lại được gọi là bờ trái?Chương Việt bảo, trong trái tim mỗi người đều có một dòng sông nghẽn lại ở đó, nó phân trái tim chúng ta thành hai bờ: bờ trái mềm yếu, bờ phải lạnh lùng; bờ trái cảm tính, bờ phải lý trí. Bờ trái chứa đựng những dục vọng, ước mơ, đấu tranh và tất cả những hỷ nộ ái ố của chúng ta, còn bờ phải có những vết tích nóng bỏng của đủ mọi loại quy tắc trên thế gian in vào tim chúng ta - bờ trái là giấc mộng, còn bờ phải là cuộc sống.Chương Việt nhìn mấy bóng đèn neon trong casino mà cô sở hữu rồi cười với Hướng Viễn: Tớ vẫn thích Tả Ngạn của mình nên ở đây suốt, còn cậu thì lại khác. Hướng Viễn cười cười, chỉ uống một ngụm nước mà không giải thích gì. Chương Việt là một trong số ít những người bạn thân của cô, dù không phải là bạn tri kỷ nhưng vẫn rất hiểu cô.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Phù Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Trâu Nhạn giật mình, chần chừ ngồi dậy, hít thở sâu ba lần xốc lại tinh thần rồi mới ra mở cửa. Ngoài cửa là một đại ca tầm ba mươi mặc đạo bào màu xanh tro, tuấn tú xuất trần, hắn mỉm cười nói với nàng: "Liêu sư muội, sư phụ gọi muội đến Trúc Khúc U phố." Trân Nhạn: Liêu sư muội? Sư phụ? Trúc Khúc U phố? Cái gì thế này, nếu nàng xuyên không thật, vì sao không có trí nhớ đính kèm, vì sao không có hướng dẫn tân thủ hả hả? Ặc! Muốn chết! "Ừm... Sư huynh ạ?" Trâu Nhạn hỏi dò.Đại huynh vô cùng hiền hòa nói: "Sư muội khẩn trương hả? Đừng sợ, sư phụ chỉ muốn dặn dò muội một vài lời thôi, đến nhanh nhé." hắn nói xong rồi chuẩn bị cáo từ, Trâu Nhạn vội vàng gọi với lại. Đại huynh thắc mắc quay đầu lại, Trâu Nhạn kiên trì hỏi: "Sư huynh có thể dẫn muội qua đó được không?" Ngay cả bản đồ cũng không có, không có người dẫn đường thì nàng đến đó kiểu gì?! Đại huynh cũng không lấy làm lạ, tốt bụng dẫn đường cho nàng. "Liêu sư muội, muội đừng lo lắng quá, Thanh Cốc Thiên chúng ta cũng không như mấy nơi khác, không cần để tâm mấy cái này." Trâu Nhạn ra vẻ lắng nghe đi đằng sau, thỉnh thoảng gật đầu hưởng ứng, thật ra trong lòng đầy nghi vấn. Đờ mờ cái gì đây, chẳng hiểu gì cả!
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Hiên Thu Triêu Ca | Ngôn tình | Hoàn thành
Người ta bảo tình yêu là thứ độc dược cực đại nhất, nhưng cũng là loại thảo dược mạnh mẽ nhất. Bạn biết không người ta có thể chết vì tình, cũng có thể sống lại vì tình. Nhưng tình lại giống một thứ gì đó rất thanh u, mơ hồ, tựa như có lại tựa như không. Khi nàng xuất hiện, có thể nói tất cả những vẻ đẹp khác đều trở nên lu mờ, nét đẹp ấy không giống với bất cứ nét đẹp nào khác trên thế gian này.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
WY Tử Mạch | Đam mỹ | Hoàn thành
Như thế nào là tình yêu? Có phải là khi nhìn thấy người đó cười, ta cũng sẽ cảm thấy thực vui vẻ? Cái này, thực sự phải hỏi những người đang yêu! Trong tình yêu, thử thách càng nhiều thì niềm tin càng vững vàng. Thế nhưng, nếu như không đủ tự tin rồi sớm muộn cũng sẽ chia xa. Nếu như đã yêu rồi, vậy tại sao lại không dũng cảm để tiến bước về phía trước? Trên thế giới này có bảy tỉ người. Để tìm được chân mệnh thiên tử của đời mình tuyệt đối không phải là một điều dễ dàng gì. Phải làm sao? Phải như thế nào? Hạnh phúc đang ở nơi đâu?
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Giả Đại Phiến Tử | Bách hợp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tử Linh Chuông của tác giả Giả Đại Phiến Tử. Lúc này, Trang Trừng đang cùng ba vị sư phụ canh giữ ngoài cửa, tâm treo lên cao, khẩn trương mà nhìn chằm chằm cánh cửa đang đóng chặt. Bên trong chính là cường tráng như trâu, bách bệnh bất xâm - Trang chủ, ít nhất ba ngày trước đây chính là như vậy. Bỗng nhiên, một con quạ đen bay ngang qua. Nó há mồn muốn "quác" một tiếng, Ba Hồ Lô liền tai nhanh mắt lẹ bắn ra cục đá, bước qua đem con quạ vừa rơi xuống đất nhặt lên. Trang Trừng nhắc nhở: "Đừng bóp chết nó." Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Phục Sinh Ký Lục của cùng tác giả.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Trăm Hủ Thần | Dị giới | Hoàn thành
Nam Chủ Ngươi Không Thể Hắc Hóa là tựa truyện thuộc thể loại đam mỹ, xuyên không, dị giới. Lê Dân chết, giờ chỉ còn là một u hồn. Hắn nhìn thi thể của mình, nắm tay lại, không có cảm giác. Thế cũng tốt. Đấu tranh với bệnh tật hai năm, Lê Dân cuối cùng cũng buông tay. Bệnh tật hay tái phát, hóa học trị liệu đầy thống khổ, liên tục hàng ngày đầy thống khổ, cuối cùng hắn tự tay tháo bình dưỡng khí ra.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:30
Bán Hạ Lương Lương | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Ảnh Đế Rất Thích Phát Đường là tựa truyện hay, mới lạ và độc đáo thuộc thể loại ngôn tình, sủng. Câu chuyện xoay quanh cuộc sống và chuyện tình của họ. Cố Cảnh Ngự và Tô Tô tình cờ gặp gỡ nhau tại một sân bay. Cô vô tình làm rớt chiếc điện thoại của mình và được một chàng trai ưu tú, cao to và thanh lịch nhặt lên hộ. Cũng chính từ lúc đó sơi dây vô hình đã liên kết hai người họ với nhau. Cô cũng là người trong giới điện ảnh nhưng chẳng được may mắn như anh.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:31
Lâm Địch Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Gặp Gỡ Bất Ngờ "Một Ly Trà" là một tựa truyện hay thuộc thể loại ngôn tình. Truyện kể về nhân vật chính là Thần Hi, từ khi trong chuyện tình yêu lúc trước của cô gặp rắc rối thì cô không còn can đảm dũng cảm để yêu ai, mất lòng tin chỉ biết vùi đầu vào công việc để quên những ký ức đau buồn đó.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:31
Mỹ Bảo | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Tình Yêu Của Sao là tựa truyện hay, mới lạ và độc đáo thuộc thể loại ngôn tình. Truyện xoay quanh chuyện tình yêu, câu chuyện nhẹ nhàng, phảng phất hương vị tình yêu. Lần đầu tiên Mộc Liên gặp Thái Nhiên, khi đó cô đang là trợ lý cho đạo diễn, còn anh tới studio làm cascadeur. Tuấn mỹ, chất phác, thông minh, chăm chỉ, tài hoa hơn người nhưng lại không được để ý. Mộc Liên thích ánh mắt sáng ngời của anh, dẫn dắt anh từng bước, từng bước hướng tới đài vinh quang. Mà tình yêu nảy nở giữa họ là không thể tránh khỏi. Họ đã tự rơi vào lưới tình mà họ không hề biết đến.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Trang Buby | Khác | Hoàn thành
Đêm Noel, mọi người đều hạnh phúc cùng sánh đôi..chỉ có riêng tôi, năm nào cùng vậy,chỉ biết làm bạn một mình cùng đêm tối..một mình ngồi trong căn phòng vắng,lắng nghe khúc nhạc cô đơn... tôi không biết ánh sáng là gì, tôi không biết thế giới ngoài kia ra làm sao, cuộc sống của tôi khép lại bằng một màu đen..nó cũng giống như cuộc đời tôi vậy, tôi là Dương Thu Huyền, năm nay tôi 17 tuổi..tôi sinh ra không được may mắn như các bạn đồng chang lứa, người ta nói tôi là thứ được hình thành từ t*ng trùng khuyết tật của một người đàn ông đến ngay cả mẹ tôi còn không biết chính xác ông ta là ai...Nghe mọi người kể lại, mẹ tôi vốn dĩ rất xinh đẹp và tài giỏi, bà nấu ăn rất ngon.. bà là con gái duy nhất của một phú ông làng bên.. mẹ tôi, cũng như bao người con gái khác, bà ấp ủ giấc mơ được vào trường sân khấu điện ảnh từ khi còn nhỏ.. ước mơ ấy tưởng chừng đã với trong tầm tay rồi một chốc một lát đã sụp đổ hoàn toàn...trước một hôm ngày ứng tuyển, trong lúc đi dự tiệc sinh nhật bạn ở làng kế bên, bà đã bị một người đàn ông lạ mặt hiếp dâm trong bóng tối...và tôi, tôi chính là kết quả mà bà gọi đó là nỗi nhục lớn nhất đời.. nó chính là nỗi ám ảnh của bà trong suốt 17 năm qua, nó hằn in sâu trong tâm trí bà, bà hận người đàn ông ác ma kia, ngày đêm bà gọi ông ta là quỷ dữ, và tôi, chính là con của quỷ dữ..
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Trên vai, trên lưng đều được dịt những tảng bông vô cùng cẩu thả, còn có thể thấy vết máu nhỏ tràn ra. Phạm Thái gần như chết lặng, trong phút chốc chỉ có thể đứng đó, nhìn. Cậu và Văn Diệp, là bạn cùng phòng. Cậu chọn nơi này, vì ở đây vốn là một khu ký túc xá tư nhân, phòng có hai giường đôi, rộng rãi và thoải mái hơn ký túc của trường nhiều. Thẳng thắn thì đương nhiên dành cho con nhà có điều kiện. Ngày đi đăng ký nhận phòng, nhìn người con trai trước mặt còn tưởng mình gặp được diễn viên điện ảnh nào. Mái tóc nhuộm nửa vàng, cao hơn cậu một cái đầu. Đôi mắt lạnh như gương.Văn Diệp hơn cậu một tuổi, nhưng lại học chung, đều là sinh viên năm nhất. Cậu cứ tưởng do Văn Diệp thi trượt một năm hay đại loại thế, nhưng khi hỏi Văn Diệp lại chỉ cười bảo xưa học tiểu học bị đúp. Thở dài một hơi, lặng lẽ cất chiếc cặp sách, bê từ trong tủ ra một chiếc hộp lớn. Bước tới gần giường.Cậu ghét mùi thuốc, vậy mà, từ cái ngày ở chung với kẻ này. Cậu lại thành một y tá bất đắc dĩ, từ băng bó cho tới sát trùng , đều chẳng ai dạy mà thành thạo. Văn Diệp đang mơ màng ngủ. Vết thương trên lưng như bị thứ gì đó mát lạnh mà xót tới giật nảy cả người.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Dạ Mạn | Ngôn tình | Hoàn thành
Nếu như bạn đi hết con đường này mà gặp được một người luôn vì bạn mà phấn đấu, đó chính là người mà bạn cần phải trân trọng. Không phải ai cũng gặp được tình yêu, càng không phải ai cũng có thể kiếm tìm được hạnh phúc. Đi hết mọi nơi, từ chân trời đến góc bể, vạn vật hữu hình, lòng người vô tình, trong bóng đêm tĩnh mịch, chỉ có duy nhất mình bạn, bạn có cảm thấy cô đơn hay không? Như thế nào được gọi là tình yêu? Như thế nào được gọi là sinh tử không rời? Một mối tình trải qua tám năm, từ chán ghét bỗng chốc trở thành yêu thương. Cô không hề thích anh, cũng không có ý định muốn thích anh. Ấy mà số phận trớ trêu, ghét của nào trời trao của ấy, chỉ vì một lần xảy ra hiểu lầm mà gắn kết hai người lại với nhau. Đây, có lẽ chính là duyên phận, là sự dây dưa mãi mãi không buông xuống được. Nếu như là duyên, vậy vì cớ gì mà phải chia xa? Giọt nước mắt rơi, cay nồng, mặn đắng, liệu có giữ được trái tim người ở lại? Nếu như cuộc đời này là cạm bẫy, và tình yêu kia chính là sự nghiệt ngã, em nguyện trầm luân. Anh có thể nguyện vì em mà thay đổi? Yêu anh, cả đời này không hối hận. Nguyện cùng anh đi đến chân trời góc bể, không phân li...
17.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:34
Quỳnh Poo | Ngôn tình | Hoàn thành
Mẹ tôi luôn thế, một người mẹ quan tâm con một cách cực kì quá đáng. Ai đời lại nghi, tôi là đứa con gái 18 tuổi đầu rồi mà tới cả hiệu của đôi dép cũng phải thông báo cho mẹ biết mới nực cười không cơ chứ, nói nhiều, quát nhiều, chửi nhiều là sở trường của mẹ. Nhưng, một khi, mẹ tôi đã khoắc trên mình một bộ đồ thời trang, đôi chân diện một đôi dép cao gót,và ngẩng đầu bước từng bước trang nhã trên sàn catwalk,mẹ tôi lại cực kì tỏa sáng. Bất ngờ đúng không, nhưng mẹ tôi là một hoa hậu nổi tiếng mang trong mình dòng máu Italia đấy. Những lúc thế này, tôi chỉ cầu mong cho có cái tên nhà báo săn tin nào đó quay lén được cái cảnh mẹ đang ngoắc rộng miệng chửi rủa tôi rồi tung tin lên báo chí, hình tượng lẫn công việc mà mẹ gầy dựng bao nhiêu năm công sức sẽ sụp đổ trong chốc lát. Èo ơi, sao tôi ác thế nhỉ, dám rủa xả cả mẹ mình...đồ con hư. Nhưng còn hơn là căng tai ra mà chịu tra tấn dã man về cái đức tính ngoan hiền đảm đang, hay đại loại cái gì giống như thế của người phụ nữ, mà tôi đã là phụ nữ đâu chứ, tôi mới là con gái thôi mà, hic. Cũng may, mẹ tôi vì bận công việc nên ở xa tôi, nếu không thì...nghĩ đến đó, đầu tôi quay vòng vòng chóng mặt. "Tiền chi tiêu tháng này của con bị trừ 20%. Tút...tút...tút... "
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:34
Tự Tự Cẩm | Cung đấu | Hoàn thành
Truyện kể về một chàng Nhiếp Chính Vương cao ngạo, hống hách, lại bất đắc dĩ mà đắc tội khiến hoàng thượng để ý, Bản Vương hắn cứ ngày đêm lo sợ rằng Hoàng Thượng sẽ chém đầu mình. Nhưng bỗng nhiên, phủ cho triều hắn đến gặp Hoàng Thượng, nói chuyện riêng, để hỏi tội. Hắn đão sợ đến nỗi tìm cách trốn thoát, nhưng mà đất nước này rộng không kể hết, một tay Hoàng Thượng che cả bầu trời của đất nước như vậy, hắn biết trốn đi đâu? Đành mạnh dạn chính kiến với Hoàng Thượng, biện hộ vài câu dẻo mép, lỡ đâu sẽ làm hài lòng thì sao?
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:36
Anton Chekhov | Ngôn tình | Hoàn thành
Y vừa xem vừa cảm thấy trong lòng khoan khoái vô cùng. Bỗng dưng... Trong các truyện thường gặp chữ “bỗng dưng” này, các tác giả đã có lý: cuộc đời quả là đầy dẫy những chuyện bất ngờ. Bỗng dưng mặt y nhăn nhó, mắt hoa lên, hơi thở nghẹn lại... Y rời mắt khỏi chiếc ống nhòm, hơi cúi xuống và... hắt xì!!! Các bạn thấy đấy, y đã hắt hơi. Không ở đâu lại có lệ cấm người này người nọ hắt hơi cả. Người nhà quê hắt hơi, cảnh sát trưởng hắt hơi, và đôi khi cả các viên chức bậc ba cũng hắt hơi. Ai mà chẳng hắt hơi. Tsêrviakốp không hề cảm thấy ngượng ngùng chút nào, y lấy khăn mùi xoa ra lau, và như một người lịch sự, y nhìn quanh xem thử cái hắt hơi của mình có trót làm phiền ai không? Liền đấy y cảm thấy bối rối. Y nhìn thấy một người đã có tuổi ngồi trên hàng ghế đầu ngay phía trước y đang lấy găng tay cẩn thận lau cổ và cái đầu hói của mình, mồm càu nhàu câu gì không rõ. Tsêrviakốp nhận ra vị có tuổi là tướng Brigialốp đương nhiệm tại tổng cục đường sắt.Mình làm bắn nước bọt vào ngài rồi! - Tsêrviakốp nghĩ. - Không phải thủ trưởng của mình, ở nơi khác, nhưng dù sao thì vẫn không hay ho gì. Phải tạ lỗi mới được.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:36
Live | Khoa huyễn | Hoàn thành
Nếu như gặp gỡ người là điều tuyệt vời nhất, ta nguyện cứ thế trầm luân. Cứ như thế, dây dưa cả một đời. Nếu như người chính là cơn mưa lạnh lẽo, ta tình nguyện làm mùi hương của đất, sưởi ấm người, vỗ về người. Nếu như người là ta nắng ấm áp, ta muốn người sưởi ấm cho trái tim đơn độc của ta. Nếu như người là vì sao luôn toàn sáng trên bầu trời, ta nguyện cả đời ngắm nhìn nơi có người, giống như bông hoa hướng dương rực rỡ luôn luôn hướng về phía mặt trời.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:36
Cận Sắc Ivy | Đam mỹ | Hoàn thành
Trên đời này, để có thể tồn tại đã là một điều khó khăn, nhưng để sống mãi ở trong trái tim của người còn là điều khó khăn hơn nữa. Tại sao khi yêu, con người ta lại nhất mực thay đổi? Họ chấp nhận thời gian để chờ đợi, cho dù không biết thời gian ấy sẽ kéo dài bao lâu, bao xa, họ vẫn chấp nhận. Đơn giản vì, họ tin tưởng một điều, tương lai có người, chúng ta sẽ cùng chung bước. Một khoảng thời gian chờ đợi có là gì? Cho dù là cả một đời cũng tuyệt đối không hề hối hận. Tại sao khi rơi vào lưới tình rồi, con người ta lại bất chấp, mê muội đến thế? Tại sao khi đã toàn tâm toàn ý trao đi trái tim của mình, trong lòng ta vẫn còn lưu lại cái cảm giác sợ hãi ấy? Sợ hãi khi người bước đi.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:36
Bạn đang đọc truyện [Châu Mẫn] Vi Quang của tác giả Quý Phúc. "Trương tổng, tuổi trẻ tài cao nha! Tôi thấy tập đoàn Tứ Hải sau này về tay anh chắc rồi, đến lúc đó không được quên người anh em này đâu!"Trương Mẫn lùi lại một bước gần như không thể phát hiện ra, tránh con ma men trước mặt sắp ngã lên người anh, sau đó uống một hơi cạn ly rượu.Dạ dày lại trào lên lợi hại, đầu cũng bắt đầu đau, nhưng trên mặt Trương Mẫn không lộ ra điều gì, vẫn tươi cười như cũ."Ngại quá, tôi ra ngoài một lát."Bên cạnh đó, đừng bỏ lỡ những truyện đam mỹ khác như: Một Mình Ta Mỹ Lệ hay Lột Xác Sống Lại.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:37
Lê Nhật Quỳnh Như | Ngôn tình | Hoàn thành
"Bố.... thả con ra, con muốn về với mẹ huhuhu" cô khóc đến đáng thương, nước mắt làm lem cả khuôn mặt thanh tú. Bố cô thấy vậy cũng luống cuống, thương con gái bảo bối của mình, khóc mãi như vậy nhỡ xảy ra chuyện gì thì ông biết tính sao. Thật ra thì, cô chỉ đang diễn kịch cho bố mình xem thôi, chứ chuyện nhỏ này không đến mức phải khiến cô khóc đến thương tâm như vậy. Nhưng cô thật sự không hiểu bố cô đã xảy ra chuyện gì.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:38
Na Khả Lộ Lộ | Sắc | Hoàn thành
Làm Hư là tựa truyện hấp dẫn thuộc thể loại đam mỹ, sắc, sủng. Câu chuyện kể về Kỷ Xuyên, bạn cậu tổ chức sinh nhật, tại một câu lạc bộ xa hoa cậu bị đám bạn kia lôi kéo rót không ít rượu uống đến choáng váng đầu óc, cậu đi ra ngoài cho thoáng khí thì ngoài ý muốn gặp được Hạ Hoài Chương ngoài hành lang.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:38