Khoảng Cách Một Cửa Sổ

Thẩm Thẩm Thẩm | Sủng | Hoàn thành

Tháng chín A thị vẫn oi bức. Ngày hôm qua mới có một trận mưa to trút xuống, hôm nay trên đất không có dấu vết. Những đám mây to đang bầu bạn với hoàng hôn đặt ở đường chân trời, cùng với nhiệt độ không khí khô nóng làm cho người ta khó thở tạo thành một đường phong tỏa. "Ngày mai bắt đầu chính thức đi học. Các em lên lớp 9, không còn là những đứa trẻ, cái gì nên làm cái gì không nên làm thầy không muốn nói nhiều nữa." Trên bục giảng là một người đàn ông trẻ tuổi đang cầm một xấp giấy báo danh dày ở trên bàn sửa sang lại: "Tôi cũng xin các em một năm cuối cùng để cho tôi an an ổn ổn, muốn ồn ào thì chờ đi Nhất Trung rồi hãy nói!" Bên dưới nhất thời vang lên một trận cười. Góc lớp có tiếng cười hì hì nói: "Thầy, thầy cũng đừng quá để mắt đến em. Nhất Trung, em thi không nổi đâu!" "Quý Phỉ, hôm nay còn chưa có khai giảng, tôi tha cho em một mạng." Thẩm Tri cầm một viên phấn bị gãy chỉ chỉ hắn: "Ngày mai tan học đến văn phòng tìm tôi, bàn luận về chuyện tại sao em không thi nổi Nhất Trung." Trong lớp lại là một trận cười, Thẩm Tri xong xuôi mà ôm giấy báo danh đi. Quý Phỉ nâng má nhìn chủ nhiệm lớp lại một lần nữa bị hắn làm cho nổi cáu chạy đi, cặp mắt đào hoa cong cong, bên miệng còn tóm một tia ý cười. Bạn nữ ngồi kế bên hắn đem mái tóc dài mềm mại vén ra sau tai, cúi đầu, cười dịu dàng, giọng nói cũng mềm mại: "Này, cậu gấp làm gì, nói ba cậu quyên cho Nhất Trung một tòa dạy học không phải là được rồi sao."

3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Ông Chồng Lớn Tuổi

Hoahongnohoa | Sủng | Hoàn thành

Sau đó không ngừng phun châu nhả ngọc, đem hết vốn liếng văn chương ca ngợi vị bác sĩ ấy, hận không thể đóng gói cháu mình dâng lên tận miệng cho bác sĩ yêu dấu. Dụ Trừng bị tụng đến nhũn não suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt thiết tha của ông nội, đành dứt khoát ném vấn đề cho người trong cuộc còn lại. "Nếu bác sĩ Dương đồng ý, cháu cũng không ý kiến gì nữa!"Suốt thời gian ông nội nằm viện, Dụ Trừng mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm chút cho ông. Dù mỗi ngày có thể gặp Dương Tấn Hoài đến hai, ba lần, nhưng trong suốt nửa năm, nội dung trao đổi giữa hai bên cũng chỉ nằm gói gọn trong bệnh tình của ông. Có lẽ không phải chỉ là do tác phong chuyên nghiệp, Dụ Trừng cảm thấy nguyên nhân còn là do tính cách y thật sự lạnh nhạt. Vì vậy khi biết Dương Tấn Hoài vậy mà lại đồng ý hôn sự này, Dụ Trừng khờ khạo từ trạng thái "chờ gả" một phát biến thành "hàng đã gả đi miễn trả lại".Rửa bát xong cậu bắt tay vào nấu cơm. Lúc vừa tan học, Dụ Trừng nhắn tin cho Dương Tấn Hoài, biết được hôm nay y không phải trực, cũng không có ca giải phẫu nào. Vì thế, cậu liền mua thức ăn nhiều hơn một chút dẫu sau trước giờ cậu cũng đã quen việc lo cơm nước cho cả hai người rồi. Thức ăn đã sơ chế sẵn, canh cũng đang nấu trong nồi. Chỉ còn đợi Dương Tấn Hoài về đến, cậu liền bắt chảo làm một món xào, mấy phút sau là có thể ăn cơm.

10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Tôi Thực Sự Rất Tuyệt Vọng

Một Con Chim Nhạn | Sủng | Hoàn thành

Chuyện này tương đối phức tạp… Hôm qua tôi rốt cuộc hẹn được nam thần đến nhà tôi ăn tối, cứ tưởng nam thần sẽ từ chối, không ngờ cuối cùng nam thần lại đồng ý. Tôi rất kích động, tự mình chuẩn bị bữa tối với nến và rượu vang, bày biện bàn ăn trong nhà từng ly từng tý… Nói là nhà chứ thực ra chỉ là ký túc xá thôi, đặc quyền của lính nam lớn tuổi chưa lập gia đình. Những người cùng đợt với với tôi đều đã kết hôn, cấp trên lại không thể để tôi ở cùng tân binh, cho nên tôi không thể làm gì khác hơn một mình một phòng. Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là tôi chuẩn bị xong hết mọi thứ, kết quả lúc đang ăn, tôi lỡ tay đánh đổ ly rượu lên người nam thần, cả ly rượu vang luôn.Mà hiếm khi thấy nam thần không mặc đồng phục, cũng không mặc blouse, chỉ là áo sơ-mi quần tây bình thường thôi, nhưng thực sự đẹp mê ly! Sao cậu ấy có thể đẹp như vậy chứ! Thế mà tôi lại đổ rượu vang lên người cậu ấy!!! May là cậu ấy không giận. Cậu ấy đi tắm, tôi tìm quần áo sạch cho cậu ấy thay, sau đó nhận ra bởi vì hay tăng ca, tôi gần như dọn cả gia tài đến văn phòng, trong ký túc xá chỉ có hai bộ quân phục mới…

6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28

Bạn Gái Tai Tiếng

Cố Gia Thất Gia | Sủng | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Bạn Gái Tai Tiếng của tác giả Cố Gia Thất Gia. Họ nói Tô Phùng Tần là  kẻ thứ ba không biết xấu hổ...Họ nói Tô Phùng Tần là một tiện nhân, làm người đàng hoàng không muốn, cứ phải đi câu dẫn chồng người ta...Sở thích duy nhất của cô ta chính là phá hư gia đình người khác...Tịch Sư Tử nghe mọi người hăng say thảo luận, cũng không hề nghĩ rằng một ngày nào đó, cô cùng với vị Tô Phùng Tần tiếng xấu lan xa này lại có quan hệ với nhau.Một hôm nọ, có người nói anh của cô đang cùng cô gái này ở bên nhau, bỏ rơi cô chị dâu hiền lành ở nhà.Hôm ấy, Tịch Sư Tử bị chị dâu kéo đi đàm phán với cô gái này. Từ đó, trong cuộc sống của Tịch Sư Tử bắt đầu tràn ngập toàn là thân ảnh của cô gái này.Thời gian lâu dần, Tịch Sư Tử cảm thấy cô gái này thoạt nhìn có vẻ rất cao quý và xinh đẹp đến không thể hình dung nổi, tựa hồ chẳng giống lời đồn chút nào.Nào giống một tiểu tam không biết xấu hổ chứ!?Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm những truyện cùng thể loại như: Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân hay Trứng Gà Yêu Tảng Đá.

23.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28

Sở Sở

Hiên Viên Huyền | Sủng | Hoàn thành

Truyện Sở Sở là một tựa truyện thuộc thể loại đam mỹ, cổ đại, sủng, mỹ cường công, bình phàm thụ, nhược thụ, công sủng thụ. Truyện kể rằng ngay từ khi còn nhỏ xíu Tiêu Liễu đã là tiểu quan trên thuyền, thật sự là cảm thương cho số phận của y. Nhưng vào một lần hoa thuyền bị đạo tặc cướp bóc, tàn sát. Y vì may mắn được ân nhân cứu nên thoát nạn. Được cùng ân nhân ẩn cư tại nơi thâm sơn bình lặng ngày qua ngày, cứ ngỡ từ đó không còn phải sống trong cảnh cực khổ nữa. 

8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:31

Trong Cơn Say Đốt Đèn Nhìn Ngươi

Lân Tiềm | Sủng | Hoàn thành

Kiệt tộc và Tây Duẫn là hai mối uy hiếp lớn của biên ải Tây Bắc Đại thừa, hoàng đế Đại thừa thường ai thán, Kiệt Duẫn hai tộc chưa trừ diệt, biên ải vĩnh viễn không ngày yên. Kiều Hồng Ảnh đời này căm ghét nhất chính là huyết thống Hán Kiệt dung trộn của mình, người Kiệt tộc không ưa hắn, người Hán cũng coi hắn như con giun con dế cặn bã. Mục Ly tướng quâ khi ấy mới đến nhậm chức này tuổi vừa mới hai mươi bảy, dù tuổi còn trẻ nhưng thủ đoạn ác liệt, đến Thiên uy doanh ngày đầu tiên đã chém sáu vị quan quân lập uy, một trận chiến đêm nay lại càng làm cho người ta tâm phục khẩu phục.Lần đầu tiên Mục Ly nhìn thấy Kiều Hồng Ảnh là lúc hắn ám sát mình bất thành mà cúi thấp đầu, ngọn đèn chiếu một bên, chiếu đến hốc mắt sâu, cánh mũi nhỏ cao của hắn, rõ ràng là tướng mạo Kiệt tộc, thế nhưng làn da lại không ngăm đen giống Kiệt nô, trắng bệch non mịn. Nét đẹp của Dị vực và tuấn tú của Hán tộc kết hợp hoàn mỹ trên gương mặt Kiều Hồng Ảnh. Khóe miệng Kiều Hồng Ảnh chảy một vệt máu khô, lông mi thật dài rủ xuống, theo hô hấp mỏng manh hơi phập phồng, áo tù binh trên người bị roi da quất nát, nước muối dội trên người thấm vào trong vết thương, đau xót khó nhịn.Kiều Hồng Ảnh bị bắt đi ám sát tướng quân Mục Ly, nhưng bất thành lại còn bị vị tướng quân kia cho là hắn là vật phẩm, đến trồng hoa trên mảnh đất tâm hồn vốn đã khô cằn của hắn bấy lâu. Chính vì thế mà yêu thương, giữ lấy, đem hắn ở bên mình rồi bảo vệ cưng chiều như vật phẩm, khiến tiểu tử kia không trốn khỏi cảm giác thụ sủng nhược kinh.

8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:39

Độ Ẩm Tương Đối

Khả Hữu Khả Vô | Sủng | Hoàn thành

Trong lớp học,  Lăng Ngọc Phi. Tay trái cậu chống cằm, tay phải cầm bút, mắt nhìn chằm chằm vào sách Vật lí, phía trên lại hiện ra những chữ trong tin nhắn mà cậu nhận được sáng nay: Tôi nghĩ đến cậu thì cao trào! Số điện thoại không hiện tên, thời gian gửi là 00:30. Khi đó, cậu bi thảm cười một tiếng, ai mà lại gửi nhầm cái tin nhắn loại này cơ chứ! Xuất phát từ chủ nghĩa tinh thần nhân đạo, cậu nhịn đau, bỏ ra một mao tiền tin nhắn, trả lời người gửi —- Cậu bạn or cô bạn, gửi nhầm người rồi (cười trộm), ngại quá! Tin nhắn gửi xong, cậu cười gập cả người, nghĩ một lúc, liền quyết định chụp lại màn hình gửi cho đám bạn xem, mua vui cho quần chúng nhân dân lao động vất vả. Tỉ mỉ xóa số điện thoại, gửi ảnh lên, nhấn chữ, send đi xong, cậu rời nhóm, tiện tay vất điện thoại trên bàn đi ăn sáng. Mẹ cậu còn hỏi có phải tối qua mơ nhặt được vàng hay không mà cười tươi thế. Thế nhưng, lúc trước khi ra khỏi cửa, cậu mở máy muốn xem tin nhắn của bạn bè một chút thì nụ cười đó nháy mắt liền biến sạch. Bởi vì, tin nhắn mới được gửi tới là: Tôi là nam, cũng không gửi nhầm, cậu là Lăng Ngọc Phi! Cậu cuối cùng đã được thể nghiệm cái cảm giác có một vạn con lạc đà chạy qua ruột gan, dọa cậu đến mức bản thân đã đến trường như nào cũng không hay biết, cho tới lúc này, hồn cũng vẫn chưa về hết...  Người con trai đang ở phía sau những dòng tin nhắn mỗi ngày là ai? Điên cuồng theo đuổi, ngọt ngào dụ dỗ, Lăng Ngọc Phi thầm mắng người nọ biến thái thì cũng không kìm được bản thân động tâm? Mời các bạn cùng theo dõi! 

1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:17

Yêu Chiều

Yêu Chiều | Sủng | Hoàn thành

Họ gặp nhau chính là khi Tiêu Hàm đang trong hội chợ bán đấu giá nô lệ, mặc dù ở cái thời đại này việc mua bán người là phạm pháp, thế nhưng đứng trước mê lực của đồng tiền và sức ép của quyền lực thì cảnh sát cũng phải nhắm một con mắt, mở một con mắt coi như là không nhìn thấy mà bỏ qua. Tiêu Hàm được Lạc Thần Dật mua về, vốn cậu cứ nghĩ chỉ là trở thành người hầu chuyên dùng để sai sử, ai ngờ chính là một bước lên mây được làm vợ của ai kia.Lạc Thần Dật đối với Tiêu Hàm chính là vừa gặp đã yêu, mà hắn một khi đã xác định được chính xác trái tim của mình thì sẽ chẳng ngại ngần gì mà đem hết mọi thứ tốt đẹp nhất đến cho cậu, cái mà hắn muốn cũng chỉ là chiếm trọn được trái tim của nô lệ tình yêu kiêm “vợ yêu” nhà hắn. Con đường nuôi dưỡng tiểu gầy gò thành bánh bao mập mạp bắt đầu, sau khi tìm hiểu hết về quá khứ của cậu, hắn càng cảm thấy một nỗi tiếc thương sâu sắc, giá như hắn có thể gặp cậu sớm hơn, sớm tìm thấy cậu thì những năm tháng đã qua của Tiêu Hàm đã không phải chịu cảnh khổ sở đến như vậy. Nhưng quá khứ đã rồi, giờ hắn chỉ muốn dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho cậu, hắn mong rằng cậu được hưởng một cuộc sống ấm no và hạnh phúc mà cậu xứng đáng có được. Mời các bạn đón đọc truyện.

5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:34

Cậu Là Giấc Mộng Của Tớ (You Are My Dream)

| Sủng | Hoàn thành

Ở trường, nơi Lâm Úy thích nhất là thư viện. Bởi vì trong thư viện rất yên tĩnh, giữa người với người không cần phải giao tiếp dư thừa, cậu là cậu, tôi là tôi, cậu có thể yên tâm thoải mái mà tự do ngẩn người. Chỉ là ngẩn người mà thôi, chứ thật ra cậu không thích đọc sách lắm. Lúc đọc về thơ ca cậu sẽ nghĩ tới một vùng màu xanh lớn, xanh tới trong suốt. Lúc đọc tiểu thuyết cậu lại nghĩ tới tách cà phê Capuchino ở quán nơi đầu phố, mặt trên của cà phê là một lớp sữa bọt. Lúc xem tranh là lúc kỳ lạ nhất, màu sắc trong đó không có chút ý nghĩa nào đối với cậu, điều cậu nghĩ tới chính là cảm giác lạnh như băng khi ngâm mình ở trong làn nước, thậm chí có khi sẽ lạnh tới run người. Lúc nào cũng thất thần, cho nên cậu không thích đọc sách. Cậu bị mắc chứng rối loạn cảm giác, thế giới trong mắt cậu mông lung không rõ, thị giác, thính giác, xúc giác, khứu giác, vị giác đều ở ranh giới hư vô, cậu có thể tùy ý đấu đá lung tung ở trong đó, mỗi ngày mở mắt ra đều giống như mua vé xổ số, không biết bước tiếp theo sẽ giẫm tới nơi đâu.Lầu hai ở thư viện có một cửa sổ thủy tinh sát đất rất lớn, nhìn ra ngoài chính là hồ nhân tạo của trường, còn có cây cối xanh mát, hiện tại đang là mùa xuân, gió xuân đong đưa, cây cối đâm chồi nảy lộc, một vùng xanh sắc như sương như khói. Chỗ đó là nơi ánh mặt trời chiếu tới, nhưng Lâm Úy không thích ngồi bên cạnh cửa sổ, cậu thích ngồi nơi góc tối mà ánh mặt trời không chiếu tới, có thể tránh đi những ánh mắt vô tình hay cố ý.

2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:50

Cậu Là Giấc Mộng Của Tôi

Xuân Nhật Phụ Huyên | Sủng | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Cậu Là Giấc Mộng Của Tôi của tác giả Xuân Nhật Phụ Huyên. Ở  trường học, nơi mà Lâm Úy thích nhất chính là thư viện. Trong thư viện rất yên tĩnh, sẽ không có chuyện giao tiếp giữa người với người, anh là anh, tôi là tôi, cậu có thể yên tâm thoải mái ngẩn người. Chỉ để ngẩn người mà thôi, thật ra cậu không thích đọc sách cho lắm. Khi đọc thơ ca cậu sẽ liên tưởng đến một màu xanh mênh mông, xanh lam đến trong suốt. Khi đọc tiểu thuyết cậu lại nghĩ đến ly Cappuccino mới pha và bọt sữa váng trên bề mặt  ở quán cà phê nơi góc phố. Kỳ lạ nhất là khi nhìn những bức tranh, lúc này, màu sắc đối với cậu đã không có chút ý nghĩa nào. Điều cậu nghĩ tới chính là cảm giác thân thể mình bị ngâm trong làn nước lạnh, thậm chí có lúc lạnh đến mức run lên.Luôn luôn bị phân tâm như vậy, cho nên cậu không thích việc đọc sách chút nào. Cậu chính là người mắc chứng mê sảng*, ở trong mắt cậu, đối với thế giới này vẫn luôn mơ màng, không rõ ràng. Tất cả thị giác, thính giác, xúc giác, khứu giác, vị giác đều hỗn loạn. Cậu có thể tuỳ ý mà cuồng loạn trong đó. Mỗi ngày mở mắt ra cũng giống như việc mua vé số, không biết diễn biến tiếp theo sẽ như thế nào.

2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Tống Tâm

Nguyệt Bán Đinh | Sủng | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Tống Tâm của tác giả Nguyệt Bán Đinh.  Tống Tâm là trẻ mồ côi, hơi kém thông minh hơn người bình thường một chút chút, học cái gì cũng không nên cơm cháo, liều hết cái mạng cũng chỉ bằng một nửa người ta.Cha mẹ cậu mất vì tai nạn giao thông, ban đầu là họ hàng nuôi nấng, nhưng gia cảnh người bà con đó cũng rất khó khăn nên học hết cấp ba cậu liền thôi học, tới sống trong căn phòng nhỏ cha mẹ để lại, làm thuê cũng miễn cưỡng qua ngày.Con người cậu ngốc nghếch chất phác thiện lương, lại nhận nuôi một cậu nhóc đi lạc mà mình nhặt được.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Con Của Anh Nằm Trong Tay Tôi của cùng tác giả.

6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:59

Ký Sự Dưỡng Ngư

Giá Cá Lục Nguyệt Siêu Hiện Thực | Sủng | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Ký Sự Dưỡng Ngư của tác giả Giá Cá Lục Nguyệt Siêu Hiện Thực. Kỳ thật từ nhỏ Tiểu Ngư Phu đã hy vọng được làm một người thủy thủ, theo thuyền đến khắp nơi giống như cha hắn. Cha rất bận, trên cơ bản cả năm đều lênh đênh trên biển, đôi khi tới hải cảng nào đó, mới viết một lá thư gửi về, tính cả tiền kiếm được. Khi đó Tiểu Ngư Phu còn rất nhỏ, tuy rằng sống ở ven bờ biển, lại không thể ra xa hơn ngoài kia, đừng nói ra ngoài khơi, ngay cả rời làng chài cũng không thể. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Phượng Lễ hay Đồng Hồ Bẫy Rập

2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:59

[Võng Phối] Đối Tượng Xem Mắt Là Nam Thần

Mộ Hoa Nhan | Sủng | Hoàn thành

Đọc truyện [Võng Phối] Đối Tượng Xem Mắt Là Nam Thần của tác giả Mộ Hoa Nhan. Lạc An liền biến thân thành người hâm mộ gặp được thần tượng, ngốc nghếch chào hỏi.Lạc An: Đại… đại thần! Có… có thể phối một vở kịch cùng em không?Nam thần (dịu dàng mỉm cười): Chỉ có một yêu cầu này thôi sao?Lạc An (nuốt nước miếng): Còn được yêu cầu gì khác sao?Nam thần (dụ dỗ): Ừ… Nói điNếu yêu thích những câu chuyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Từ Hôm Nay Bắt Đầu Ngược Tra Nam hay Xuyên Thành Bạn Trai Cũ Của Hotboy Trường.

7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00

Cùng Quân Đi Về

Đào Chi Yêu | Sủng | Hoàn thành

Có một hộ gia đình vừa mới chuyển đến trấn Thanh Hà, nghe nói là hai huynh đệ, một người tên là Thẩm Ngôn, người còn lại thì không rõ tục danh, chỉ biết gọi y là Lục gia. Lúc mới chuyển đến, hai người cũng không có bằng hữu thân thích, nhưng chỉ cần dựa vào mấy chữ trên tấm hoành treo trước cửa Thẩm phủ, đã hấp dẫn không biết bao nhiêu là thư sinh đến hỏi thăm xem tột cùng là do ai viết. Vì vậy cái người tên Thẩm Ngôn kia liền bị viện trưởng thư viện sáu lần đến nhà mời làm phu tử, hễ có thời gian rảnh là phải đến lớp dạy mấy đứa học trò. Ban đầu, mọi người chẳng qua là cảm thấy chữ của hắn đẹp, mãi đến sau kì thi xuân, thư viện có được một thám hoa, áo gấm về làng còn đặc biệt đến chỗ Thẩm Ngôn tạ ơn, mọi người mới biết được hắn học thức uyên bác, nhất là về lĩnh vực sách luận*.Mà người còn lại thì mở một hiệu dệt vải, vải thêu hai mặt là sản phẩm nổi danh nhất trấn Thanh Hà, qua tay y thì thanh danh ngày càng lan xa, có người ghen tị đến đỏ mắt, giựt dây mấy thẩm nương dệt vải đòi tăng tiền công, nhưng những thẩm nương này lại nói, Lục gia là người tốt, trả tiền công cao chưa nói, lại không bóc lột giờ công của các bà, trên dưới cả nhà cũng đều được sắp xếp thỏa đáng. Cứ thể mà trụ ở đó đã ba năm, mê hoặc biết bao nhiêu trái tim các thiếu nữ, nhưng đều là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.

15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21

Nhất Kiến Chung Tình - Bạch Cốt Tinh

Bạch Cốt Tinh | Sủng | Hoàn thành

Năm đó, hai người là sớm tối có nhau, thề non hẹn biển sẽ cùng nhau nắm tay vượt qua hết những khó khăn để cập bến hạnh phúc. Lần đó ở trong sơn động, cả hai động tình ân ái một phen. Sau sự việc kinh diễm đó, Kỷ Hiết Nhan vì người nhà phản đối, nhất là mẹ là người trước sau dùng đủ trò để tách hai người người khỏi nhau. Trong đó có vụ tai nạn.Kỷ Hiết Nhan gặp tai nạn nghiêm trọng, mất đi kí ức và quên đi mọi thứ, trong đó có Ngôn Sâm. Anh không hề biết ngày đó trong sơn động, anh đã để lại mầm móng là một tiểu bảo bối trong cơ thể của Ngôn Sâm. Kỷ Hiết Nhan bị người nhà bắt đi đến sống trong một môi trường mới, không còn chút kí ức gì về tình yêu mãnh liệt năm xưa.Ngôn Sâm một mình cưu mang đứa bé trong bụng, sinh ra đặt tên là Ngôn Miểu. Con trai là tất cả của cậu, là minh chứng tình yêu của cậu với Kỷ Hiết Nhan. Chính vì thế sau khi gặp lại người xưa, trái tim cậu chỉ mong một lần nữa được dâng hiến. Nhưng vì trí nhớ của Kỷ Hiết Nhan không còn lưu lại chút gì về cậu, nên đoạn đường đem baba về cho con trai vất vả vô cùng. Đây là một câu chuyện tình yêu cảm động và đầy chân thành, nói về hai con người nhất kiến chung tình hi sinh cho tình yêu. Mời các bạn cùng đón đọc!

3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25

Đầu Óc Của Cậu Hỏng Rồi

Kháp Đáo Hảo Xử | Sủng | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Đầu Óc Của Cậu Hỏng Rồi của tác giả Kháp Đáo Hảo Xử. Trong một lần quay chụp, cậu gặp tai nạn, đầu bị chấn thương, sau đó có chút vấn đề về nhận thức, cậu bắt đầu cho rằng cuộc sống của mình chính là những kịch bản máu chó như phim cậu từng đóngBác sĩ kiến nghị chồng của cậu: "Phối hợp với cậu ấy chút, cho cậu ấy tí kích thích."- Lần đầu tiên phát bệnh, Mục Nhiên cho rằng mình là thế thân tiện thụ, trong lúc giằng co với tra công không cẩn thận bị sảy thai.Cậu ôm bụng: Ôi con tôi... Tạ Tắc Nghiêu, anh, anh quá tàn nhẫn.Tạ Tắc Nghiêu bình tĩnh tháo cà vạt: Qua đây, anh cho em một đứa nữa.- Lần thứ hai phát bệnh, Mục Nhiên cho rằng mình là nhân vật phụ trong phim cẩu huyết, bị người ta ép buộc bắt về nhà.Cậu liên tục lùi về phía sau: Anh trai ơi, không.... chúng ta làm vậy là không đúng....Tạ Tắc Nghiêu bình tĩnh tháo thắt lưng: Em họ Mục, anh họ Tạ, sai chỗ nào?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Giả O Sẽ Bị Cắn của cùng tác giả.

8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:34

Ngắm Tận Non Sông

Củ Nhược Củ Nhược | Sủng | Hoàn thành

Đọc truyện Ngắm Tận Non Sông của tác giả Củ Nhược Củ Nhược. Hai người nương tựa, giúp đỡ lẫn nhau cùng vượt qua tháng ngày gian khó.Sau này, Vệ Trường Hiên nhuộm máu chiến bào, vang danh thiên hạ, Dương tứ lang lại dân thân vào chốn tranh đoạt, quyền khuynh triều dã.Nếu yêu thích tác giả Củ Nhược Củ Nhược, bạn có thể đọc thêm truyện Long Mặc.

19.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:38

Nhiễm Thủy

Âm Bạo Đạn | Sủng | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Nhiễm Thủy của tác giả Âm Bạo Đạn. Đêm nay Bạch Thuấn có hẹn ăn cơm ở bên ngoài cho nên chỉ có một mình Khúc Trì ăn cơm tối. Gần đến giờ Bạch Thuấn về nhà, cậu liền đi xuống bếp chuẩn bị pha nước trái cây cho Bạch Thuấn. Tửu lượng của Bạch Thuấn trước giờ đều không tồi, cậu chưa từng thấy dáng dấp say xỉn của Bạch Thuấn bao giờ. Nhưng nếu uống quá nhiều cũng sẽ cảm thấy khó chịu, có thể giảm bớt chút thì cũng tốt hơn. Nếu yêu thích những câu chuyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Trọng Sinh Chi Chí Tôn Tiên Lữ hay Bảo Mẫu Nhỏ Của Lý Tiên Sinh.

4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:39

Ông Trời Tác Hợp

Bát Hạp | Sủng | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Ông Trời Tác Hợp của tác giả Bát Hạp. Trong quán rượu, ánh đèn đan xen lẫn nhau, nam nữ trẻ tuổi dưới sàn nhảy không hết mình với những điệu nhảy nóng bỏng thì cũng là giơ chén cạn ly với người bên cạnh. Lấy mỹ danh là làm tiệc đón gió tẩy trần cho hắn cuối cùng thì chả ai thèm quan tâm xem hắn đang ngồi đâu, Cung Kinh Mặc buồn chán đặt di động xuống, tầm mắt lần thứ ba di chuyển về phía người thanh niên kia.Thanh niên kia nằm trong góc, nhìn dáng vẻ thì có lẽ đã say ngoắc cần câu rồi, cậu nằm nhoài trên bàn ngủ, nửa khuôn mặt chôn trong cánh tay. Giờ mới vào tháng mười, với vị trí nằm ở phía nam của thành phố A thì còn lâu lắm mới bắt đầu mùa đông, nhưng người này đã mặc áo khoác, xem ra cậu ấy rất sợ lạnh. Nếu yêu thích những câu chuyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Đoạt Mộng hay Rắp Tâm Bất Lương.

3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:39

Đây Thật Sự Là Con Anh

Tuân Hòa | Sủng | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Đây Thật Sự Là Con Anh của tác giả Tuân Hòa. Mẫn Tuế vừa nói xong, tay để trên đầu con mình vừa mới hai tuổi, nhẹ đè xuống thành động tác gật đầu, liền nói tiếp"Con đồng ý chứ gì? Thế đi thôi!"Nói là làm, lập tức hai cha con lên đường!Mẫn Tuế tìm được ba lớn của con, đứng trước mặt hắn, nhét con vào trong lòng giám đốc công ty, không nhìn lãnh đạm trên mặt hắn, nói: "Về sau phiền anh nuôi nó, tôi nuôi cùng, không trả nổi tiền sữa, không nuôi nổi."Người đàn ông kia cảm thấy hắn gặp phải kẻ ăn vạ.Mẫn Tuế nhìn vẫn giống sinh viên đối diện với tầm mắt hoài nghi của hắn, ngữ khí son sắt: "Anh tin đi, đúng là con anh đấy."Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Hai Năm Sau Mang Con Đi Nhận Thân của cùng tác giả.

2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:41