Chí Vô Ý | Đam mỹ | Hoàn thành
Thật ra, hắn không để lại ấn tượng tốt với tôi lắm, tôi còn nhớ lần đầu tiên gặp hắn, hắn ngồi trong phòng họp, vừa hút thuốc vừa loay hoay với bài interview test. Tôi phải đón xem đoạn phim quãng cáo của công ty sẽ được chiếu trên TV 3h chiều nay. Cái phòng họp rộng thênh thang mà chỉ có 2 người, tôi đứng ngồi không yên, chẳng biết phải làm gì. Tôi cũng là con nghiện thuốc, hắn đang hút là loại thuốc tôi đã từng hút trong suốt 4 năm đại học, mùi vị quen thuộc ấy đang thoang thoảng, khiến tôi không sao ngồi yên. Nhưng quy định của công ty cấm hút thuốc trong giờ làm việc. Và tôi cũng đã từng hứa với các nữ đồng nghiệp không bao giờ để lại mùi vị của thuốc lá, nên tôi phải kiềm chế lại kiềm chế. Hắn đúng là ngốc thật, bài test đơn giản vậy mà ngồi cặm cụi hết 40 phút, hắn đang định đốt điếu thuốc thứ 4, tôi thật sự không thể nào chịu đựng được nữa, tôi chỉ lên cái bảng trên tường: "đây là môi trường văn phòng, vui lòng không hút thuốc.""vậy... vậy... cuối cùng anh cũng nói chuyện với tôi rồi." cái nụ cười đắc chí của hắn, tôi ghét cay ghét đắng hạng người tự tin quá mức như hắn. Từ khi hắn bắt đầu bước vào công ty, tôi đã ghét dáng vẻ tự tin ngạo mạng của hắn. Thậm chí tôi nghe chị Trương bên phòng nhân sự bảo rằng thời gian phỏng vấn cũng do chính hắn yêu cầu, trong lúc phỏng vấn thì huyên thuyên lý luận hết nửa ngày. Theo tôi nghĩ, những tên mới tốt nghiệp đại học như hắn, càng cố thể hiện sự tự tin quá mức càng thể hiện sự thiếu chính chắn.
26.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nàng Bun | Ngôn tình | Hoàn thành
Nó, con nhỏ mồ côi, vừa tròn ba tuổi, khi vừa đủ hiểu mình là đứa trẻ không được cha mẹ yêu thương, bị vứt bỏ vào tay những con người vì tình thương hay kế sinh nhai mà nuôi dưỡng một bầy trẻ cũng như nó, thì nó đã được nhà họ Trần – chủ nhân của tập đoàn kim hoàn lớn nhất thành phố này đem về nuôi nấng. Nhà họ Trần giàu có cỡ nào? Hẳn là bất cứ ai nghe đến chuỗi cửa hàng trang sức nổi tiếng Trần Kim hoành tráng long lanh lóng lánh trên các dãy phố trung tâm thành phố là đều có thể hiểu được khối tài sản khổng lồ mà họ sở hữu.Ấy thế mà, đối với tôi tớ trong nhà, xem ra họ cũng chẳng được ăn sung mặc sướng hơn người ở nhà khác là bao, mà có khi lại còn chẳng bằng ấy chứ. Bằng chứng minh họa rõ nét nhất ấy à, cứ nhìn vào con bé Út tí hon được nhà họ Trần đem về nuôi lúc ba tuổi kia kìa. Ơn giời giờ nó cũng lên tám rồi, cái mặt thì xinh xắn đáo để, đôi mắt tròn xoe xoe, cái mũi cao thanh tú xinh xinh là. Kể mà cho nó ăn ngon mặc đẹp có khi nó được lên bìa tạp chí trẻ em không chừng. Thế nhưng nhờ công lao nuôi nấng của nhà họ Trần mà nó gầy lắm, gầy giơ cả xương, cái má trẻ con lẽ ra phải phinh phính hồng hồng thì nó lại cứ phẳng lì, không tóp teo lại cho là may rồi. Âu cũng là nhờ lòng thương của mấy cô mấy bác giúp việc vốn cũng chẳng có nhiều mà cho nó ăn.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trucxinh0505 | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thanh Xuân Của Chúng Tôi của tác giả Trucxinh0505. Ngày 01 tháng 04 năm 2002.Khắp mọi nẻo đường đều rân rang tiếng ve gọi hè, hàng phượng vĩ nằm dọc con đường số 4 đã chớm điểm vài bông thưa. Đi dạo cùng mấy thằng bạn, Bảo cảm thán.- Ôi, mùa hè đã tới rồi...Bảo than thầm, ba người bạn thân cười phá lên ngặt ngẽo. Nhật hích vào vai bạn trêu trọc.- Nói gì đây khi anh chuẩn bị bước qua tuổi 18 mà chưa một mảnh tình vắt vai hả?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Tình Yêu Của Hoàng Hậu Xixi của cùng tác giả.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Mộ Dung Yên Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Ba tháng trước, Thế tông hoàng đế Nạp Lan Hiến Vân thông cáo khắp các quận huyện “Tuyển vương phi cho hoàng thái tử”. Hàng trăm quan lại chỉ cần trong nhà có nữ nhi trên mười tuổi, từ muội muội, con gái, cháu gái đều tự tiến cử, đi cùng ta còn có hàng trăm thiên kim của danh gia quan lại. Tất cả các nàng ấy đều được Tổng quản thái giám – Lý Thọ công công thu xếp ở lại trong Đông cung. Còn những người bậc trung như ta được xếp tận “Lan Lâm Uyển”, nơi đây chỉ có 8 sương phòng đối diện nhau mà ởChúng ta tại nơi này trong suốt mười ngày mà học tập lễ nghi cung đình, sau đó sẽ được đưa đi yến kiến thái tử điện hạ để tuyển chọn ra một thái tử phi và hai thứ phi. Số còn lại không được chọn sẽ được chuyển tới Sương Tâm điện để ba vị vương gia tuyển chọn, những ai không được chọn sẽ phải làm cung nữ, đây chính là quy củ của Kỳ quốcĐây là lý do khiến nhiều bậc phụ mẫu vẫn không muốn đưa con mình vào cung tuyển phi. Đến cuối cùng, ta vẫn bước chân vào con đường tuyển phi này, chấp nhận từ bỏ tất cả chỉ vì khao khát được tự do. Không ngờ hôm nay có ngày được bước chân vào cung đình nguy nga tráng lệ, nhưng trong tâm vẫn không có gì là quá hạnh phúc như tưởng tượng
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
domoto1987 | Đam mỹ | Hoàn thành
Có một con lang mắc mưu lão nông dân thông minh, rồi bị trói tứ chi, tống vào bao tải. Khi đã chui đầu vào bao, nó mới kinh hoàng phát hiện mình bị lừa! Kì thật nó vốn là hạng khôn ngoan cỡ nào ha! Chỉ vì bị lão Triệu Giản Tử kia một tiễn bắn thủng đùi, mất máu làm đầu hoa óc váng, ngất ngất ngây ngây, cứ thế mà sập bẫy.Triệu Ưởng, tức Triệu Giản Tử là vị tông chủ thứ 8 của họ Triệu, một trong Lục khanh của nước Tấn (sáu gia tộc quyền thần giữ chức “khanh” của nước Tấn thời Đông Chu, Trung Quốc) và là tổ tiên của quân chủ nước Triệu thời Chiến Quốc sau đó. Sinh thời, Triệu Ưởng đã ban hành nhiều chính sách cải cách để làm cho họ Triệu hưng thịnh. Những cải cách của ông được đánh giá là sánh ngang với những biến pháp vĩ đại thời Chiến Quốc sau này, như biến pháp của Ngụy Văn hầu, Thương Ưởng hay Triệu Vũ Linh vương.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Văn Đao | Linh dị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Dùng Cái Chết Để Rời Đi của tác giả Văn Đao. Buổi sáng mùa đông phủ đầy sương mù, quanh thành phố thỉnh thoảng còn xuất hiện vài làn khói trắng rất dễ thấy, chúng tựa như những vận động viên chạy phía trước đua nhau về đích. Trên một tòa nhà cao tầng ở trung tâm thành phố có một cậu thanh niên đang đứng đó, gương mặt của cậu thanh niên rất trắng, trắng đến mức gần như trong suốt, người đó tựa như tuyết trên đất, vừa trắng vừa lạnh vừa yếu ớt, chỉ cần chạm nhẹ một cái thôi cũng có thể tan biến.Thanh niên nhìn về nơi xa, biểu cảm của cậu tĩnh lặng như nước, nhưng ánh mắt lại tản ra một thứ cảm xúc cố chấp nóng rực, tựa như đang làm một nghi thức trang trọng về phía người nào đó hoặc thứ gì đó.“Đi.”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Ra Đi Bằng Cái Chết của cùng tác giả.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Phi Tòng | Khoa huyễn | Hoàn thành
An Yến thực vô tội, sống hai mươi ba năm lần đầu tiên làm chuyện tốt liền xui xẻo trở thành bia đỡ đạn. An Yến lặng lẽ lơ lửng trên không trung, có chút mê mang nhìn bác sĩ, cảnh sát, người qua đường phía dưới, họ đang nghị luận. Đứa nhỏ được cậu tốt bụng cứu ra đang ghé vào lòng mẹ nó gào khóc, thanh âm bén nhọn chói tai, khiến An Yến nhịn không được nhíu mày. “Ồn quá.” An Yến thầm nghĩ, sau đó cậu đột nhiên trợn to mắt, che lại miệng mình. Cái gì? Vừa mới là cậu đang nói chuyện sao? An Yến buông tay che miệng ra, mở mở khép khép vài lần, sử dụng yếu hầu đã hai mươi năm không dùng đến, phát ra một tiếng “A!”. Đúng là cậu đã phát ra tiếng!An Yến nhìn mọi người phía dưới vẫn bận rộn như cũ, bọn họ thờ ơ, không hề bị niềm vui sướng của An Yến cuốn hút. Tuy chỉ có bản thân nghe thấy nhưng An Yến vẫn rất hưng phấn. An Yến là 1 người câm, năm đó ba tuổi sốt cao hỏng cổ họng, tước đoạt đi quyền lợi nói chuyện của cậu. Hiện tại cậu đã chết, linh hồn thoát ly thân thể, cậu nghe được giọng nói của mình sau hai mươi năm, lạnh lùng trong trẻo, giống như tiếng kim loại không có cảm tình. An Yến đột nhiên thấy may vì mình không biết nói chuyện. Cậu vốn không am hiểu giao tiếp với mọi người, lại dùng giọng như vậy nói chuyện với người khác chỉ tổ đắc tội với họ.
24.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Lan Nhân Hiểu Nguyệt | Xuyên không | Hoàn thành
“Ôi trời, sao mới một lúc, đã khóc lợi hại như vậy?” Phong Diệp Nhi từ ngoài sân đi vào, cùng đi còn có đã từng là Hoàng đế cùng Phượng Hậu, “Lam Tuyết Tinh sao nàng cũng không dỗ dành, nàng đối xử với nữ nhi bảo bối của ta như vậy đấy!” “Ặc ––” Tuyết nhi lùi về phía sau một bước, rụt cổ lại: “Cái này, cái này không phải đang dụ dỗ sao?”
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Martin_J | Ngôn tình | Hoàn thành
Uchiha Sasuke là giám đốc của công ty thời trang nổi tiếng Fashion Konoha. Anh là người nổi tiếng lạnh lùng, ít nói, thông minh hơn người. Là người nổi tiếng về mặt thời trang, đồng thời là tác giả của những bộ áo quần đẹp mắt, có cặp mắt thẩm mĩ, luôn là người chọn người mẫu cho công ty.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Nguyễn Thúy | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chị Em Song Sinh Họ Hạ của tác giả Nguyễn Thúy. Tại sân bay.- Quao, người đâu mà xinh đẹp vậy.Mọi người mắt chữ O miệng chữ A chăm chú nhìn hai cô gái vừa mới bước ra. Cả hai có ngoại hình giống nhau như đúc, hơn nữa lại ăn mặc rất thời trang nên thu hút tất cả ánh nhìn là lẽ đương nhiên.- Hai cô ấy là chị em sinh đôi sao?- Ước gì tôi mặc cái váy đó cũng đẹp như cô ấy.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Cậu Chủ Thật Yêu Nghiệt của cùng tác giả.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Đông Phương Độ | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa của tác giả Đông Phương Độ. Dù trong lòng cô rạo rực, háo hức, mong chờ…cỡ nào, nhưng vì mặt mũi, dù rất vui vẻ, cô vẫn phải giả bộ làm dáng là mình không thích cô ta, thật ra cô làm vậy chỉ vì công ty mà thôiLục Uyển Đình từ lúc bắt đầu không nghĩ đến sẽ thu mua công ty nhà Kỳ Thanh. Cô ban đầu chỉ nghĩ sẽ đầu tư giúp Kỳ Thanh nhưng khi thấy Kỳ Thanh chủ động dâng tới cửa vì vậy xuôi dòng đẩy thuyền.Đối phương yêu thầm lẫn nhau, ngọt văn. Bối cảnh giả thiết đồng tính có thể kết hôn, song hướng yêu thầm.Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Cảnh Tổng Đặc Biệt Thẳng hay Cấm Đình.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Bạn đang đọc truyện [BHTT] Thế Thân của tác giả Biệt Vấn. Trong căn phòng mờ tối, thân thể ** của Lam Mạt Lê nằm ngửa ở trên giường, một tay che chắn lấy hai mắt nhuộm đầy **, một tay làm như ỡm ờ chống đỡ trên đầu An Cẩn đang ở giữa hai chân cô làm càn, lưỡi mềm gắt gao chống ở trên hàm không để cho mình phát ra thanh âm ngượng ngùng kia, mãi đến tận leo lên đỉnh điểm, mới buông lỏng thân thể luôn cứng ngắt.Nhìn An Cẩn dùng tay lau đi chất lỏng ám muội bên môi kia, rồi lại từng cái liếm đi, sắc mặt khôi phục dáng dấp lạnh lẽo bình thường khi đối xử với nàng."Ta chán ghét ngươi."Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Phù Hành Mạt Thế hay Mê Luyến Theo Bản Năng.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Xuân Lôi Bào | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tiền Duyên Như Mộng, Hẹn Ước Chung Thân của tác giả Xuân Lôi Bào. Lúc Trang Tịnh Nhàn trở về từ sân luyện võ, Tiêu Quân Hách đã hạ triều.Hắn mặc một thân triều phục, dung mạo mạnh mẽ nam tính.Hắn lạnh lùng quét mắt về phía Trang Tịnh Nhàn, cầm bút lông trong tay đưa cho nàng."Kí rồi." Hắn lạnh lùng nói.Trang Tịnh Nhàn đi tới, không để ý tới giọt mồ hôi rơi lăn từ trán xuống, nàng nhìn về phía đồ vật đặt trên bàn trà.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Cô Ấy Yêu Tiền Hơn Tôi hay Có Một Tổng Tài Yêu Em Cuồng Si.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Đừng Đi Vào Gió | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nuôi Ong Tay Áo của tác giả Đừng Đi Vào Gió. Tôi tài trợ cho cô gái Tiểu Phương tốt nghiệp đại học, cô ấy nói muốn đến thành phố của tôi để xem, tôi rất hạnh phúc, ngày Tiểu Phương đến tôi có một cuộc họp rất quan trọng không thể đến sân bay để đón cô ấy, để cho chồng tôi đi.Khi đi làm về, tôi mang theo một đống đồ ăn mà các cô gái trẻ thích ăn, chưa vào nhà đã nghe thấy tiếng cười của chồng và Tiểu Phương.Tôi đẩy cửa nhà ra, tiếng cười của Tiểu Phương đột nhiên dừng lại, cô ta từ trên ghế sa lon đứng dậy, nhỏ giọng hô với tôi: “Chị Đường.”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cổ Thiên Nga hay Thanh Mai Rất Khó Theo Đuổi.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Dạ Hồ Điệp | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tiến Một Bước Chính Là Hạnh Phúc của tác giả Dạ Hồ Điệp. Anh dành tình yêu của mình cho cô không phải vì cân nhắc xem có đáng hay không, chỉ là tình cảm tự nhiên mà đến, còn anh thì cố gắng bắt lấy mà thôi.Anh muốn đợi cô, chờ cô hoàn toàn tin anh, đồng ý bên anh!Cô và anh có thể tiến thêm một bước để đạt được hạnh phúc hay không? Con đường phía trước liệu có bằng phẳng để họ có thể cùng nhau tìm kiếm hạnh phúc?Sự dũng cảm và kiên cường để cùng nhau vượt qua thử thách, sự cảm thông và hi sinh cho nhau để có một kết cục viên mãn!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Cầm Thánh Vương Phi hay Tổng Tài Thần Bí Chống Lưng Cho Tôi của cùng tác giả.
24.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Tiểu Mộc | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chúng Ta Thật Sự Chỉ Là Bạn Giường của tác giả Tiểu Mộc. Cô muốn báo thù, vì mình, vì cha mẹ mình, muốn tự tay giết cha hắn.Nhưng cô lại bị sự thâm tình của hắn.. làm rung động."Tả Mạc, nếu như anh muốn tôi có thể làm trâu làm ngựa của anh, làm tình nhân trên danh nghĩa của anh, thậm chí là làm bạn giường của anh. Nhưng tôi vĩnh viễn không thể làm một nửa của anh.""Tiểu Thiện, lấy anh em sẽ chịu nhiều thiệt thòi."Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Hoán Đổi Song Sinh hay Vì Đó Là Em của cùng tác giả.
17.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Ngô Phiêu Lượng | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Uẩn Xắn của tác giả Ngô Phiêu Lượng. Toàn bộ Hứa gia đều trông cậy vào ta, vào cuộc hôn nhân của ta, ta còn có thể làm gì bây giờ?Lần sau gặp lại, ta là Hoàng Hậu, hắn là triều thần đắc lực của phu quân ta.Lại lần nữa gặp mặt, ta thành Thái Hậu, hắn là Nhiếp chính vương.“Nàng nơi đó có còn đau không?”Nghe xong câu hỏi của hắn, ta tức giận đến nỗi đem cái gối đầu cao cả thước ném tới, đem Nhiếp chính vương đánh bay ra ngoài. Sau đó liền hạ lệnh nếu không có ta truyền triệu, bất luận kẻ nào cũng không thể vào cung.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Ta Ở Hiện Đại Làm Đại Boss hay Nhóc Con! Anh Yêu Em!
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Bạch Nhất Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Ánh mặt trời ngày thu tươi sáng, trời cao xanh thẳm. Bởi vì ở ven biển, vào mùa thu, thành phố Hồng [1] cũng không khô ráo, độ ẩm trong không khí vừa đủ, những cơn gió lành lạnh thổi vào thành phố phồn hoa đô hội. Trước cửa viện Nghiên cứu Tội án [2] thành phố Hồng, một cô gái trẻ tuổi với thân hình thon thả xuất hiện, ngũ quan tinh xảo, tóc dài xõa ngang vai, sống lưng rất thẳng, áo khoác màu vàng nhạt, áo sơmi màu trắng, quần tây màu đen, một bộ trang phục công sở đúng chuẩn, đơn giản mà không qua quýt. Trước ngực cô là một chiếc khăn quàng cổ lụa màu cam, khiến cho gương mặt như sáng bừng lên, trong cơn gió thu, có vẻ uyển chuyển nhẹ nhàng mà phóng khoáng. Ninh Trừng đứng ở cửa, hít sâu một lần nữa, mùa này, trong không khí chắc là tràn ngập hương hoa quả. Trong đầu cô nhanh chóng hiện lên hình ảnh quýt treo đầy đầu với ánh vàng rực rỡ, nhưng nhanh chóng biến mất.Mùa đẹp, thành phố đẹp, nhất định sẽ là một khởi đầu tốt đẹp.Cô cảm thán trong đầu, không ngừng ra hiệu cho mình, hít sâu rồi thở ra vài lần cũng không thể bình ổn cảm xúc căng thẳng. Trong tay cô cầm quả quýt, đã bị độ ấm của lòng bàn tay cô làm nóng lên. Cô đặt quả quýt dưới mũi, ngửi một hơi, rồi lại ngửi thêm một hơi mới cất quả quýt vào trong túi xách đeo vai, đi vào viện nghiên cứu. Trong đại sảnh tầng một, có hai người đang đứng nói chuyện gì đó với nhau.
19.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Tuyết Linh Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Hai năm sau. "Điềm Điềm, chậm thôi con" Sở Tâm Nhi đi theo con gái dịu dàng nhắc nhở, cô nhìn thấy con gái hoạt bát chạy nhảy liền cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Điềm Điềm chạy theo chú mèo con thích chí cười tít mắt, trên người mặc chiếc váy công chúa màu hồng mái tóc được kẹp một cái nơ màu đỏ vô cùng xinh đẹp. Cô bé chu môi làm trò khiến Sở Tâm Nhi bật cười. "Mẹ...mẹ ôm ôm..." Điềm Điềm dang hai tay trắng nõn mũm mĩm về phía Sở Tâm Nhi ngọt ngào nói. Sở Tâm Nhi đi tới bế con gái lên đi vào bếp "Điềm Điềm, rửa tay đi con". Ngay lập tức hai cánh tay xinh xắn của Điềm Điềm đưa ra trước vòi nước rất thuần thục rửa tay sạch sẽ. Sở Tâm Nhi thấy con gái làm tốt liền hôn lên má Điềm Điềm khen ngợi."Điềm Điềm nhà ta giỏi quá". Bà Hạ và Nhược Lan từ trên gác đi xuống thấy Điềm Điềm ngồi ngay ngắn trên bàn ăn liền cười nói "Hôm nay Điềm Điềm lại chờ bà nội với bà ngoại rồi, thật xin lỗi con nha". "Không sao đâu...bà...nội...bà ngoại"Giọng nói ngọng nghịu pha lẫn sự non nớt của Điềm Điềm vang lên khiến hai người bật cười thành tiếng. Mọi người chuẩn bị ăn cơm thì cũng là lúc Hạ Minh từ công ty trở về, anh thay dép đi vào trong chào mẹ rồi nhìn sang con gái yêu tươi cười "Điềm Điềm, xem bố mua gì cho con này". Điềm Điềm tụt xuống khỏi ghế chạy tới chỗ anh liền thích thú vỗ tay "A...bố mua búp bê công chúa...yêu bố..."
20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Toan Giác Cao | Ngôn tình | Hoàn thành
Dương Mai chống má ngồi trên xe Lý Diễm. Trời vừa tảng sáng, hai bên đường vẫn còn ánh đèn. Thời gian còn sớm, trên đường gần như không có người qua lại, cũng không có xe, rất an tĩnh. Lý Diễm lái xe, nhìn thoáng qua bên cạnh thấy sắc mặt Dương Mai lạnh lùng, mí mắt còn chưa mở ra hoàn toàn, trông như còn buồn ngủ. Cô ta tự nhiên cảm thấy vui vẻ, nói: “Không tình nguyện học xe vậy à?” Dương Mai liếc mắt nhìn cô ta một cái: “Tớ đã thi ba lần.”“Ồ, thi bao nhiêu lần hỏng bấy nhiêu lần, hỏng bao nhiêu lần thi bấy nhiêu lần. Tinh thần này rất đáng cổ vũ.” Dương Mai trừng mắt, Lý Diễm cười vài tiếng thật khoa trương, chờ cười đủ rồi, nghiêm túc lại nói: “Tớ nghe người ta nói, khóa thứ ba sẽ thi thực hành điện tử, nhân lúc còn chưa cải cách, cậu sớm lấy được bằng lái đi. Bằng không về sau thi sẽ càng không có nhân tính.”Dương Mai nghe xong thần sắc không thay đổi, mắt cũng không thèm nháy, chỉ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng.Như vậy thoạt nhìn, Dương Mai mặt không biểu tình, giống như đối với chuyện “Nhân lúc còn sớm lấy được bằng lái” này không để bụng chút nào. Nhưng Lý Diễm biết, Dương Mai có chút khẩn trương. Bởi vì tay trái cô đang nắm chặt dây an toàn đến nhăn nhúm. Dương Mai khẩn trương sẽ không biểu hiện ở trên mặt, mà là thông qua phương thức khác thể hiện ra. Tựa như có những người thời điểm khẩn trương sẽ không tự giác mà đổ mồ hôi lạnh còn Dương Mai là không tự giác mà nắm chặt đồ vật, mặc kệ là cái gì, chỉ cần ở trong tay cô đều sẽ bị siết chặt.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25