Xuyên Qua Thành Vị Hôn Thê Của Vai Ác

Độc Bộ Thiên Hạ | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Xuyên Qua Thành Vị Hôn Thê Của Vai Ác của tác giả Độc Bộ Thiên Hạ. Nội dung trong đó về giới giải trí lẫn các chuyện tình cảm dây dưa không dứt.Cô lại trở thành vị hôn thê của Thịnh Ngật, tương lai trở thành nhân vật phản diện trong tiểu thuyết,Vốn Thịnh Ngật là một đại minh tinh, là một nam thần cao lãnh, nhưng đột nhiên chuyển biến thafnhv ai ác, chính là vì gặp tai nạn giao thông, sau đó nửa người không thể hồi phục, trở thành tàn tật.Vì tính tình cao ngạo, lại lãnh đạm nên trong giới những người cảm thấy Thịnh Ngật khó ưa và đáng ghét không hề thiếu, sau khi xảy ra tai nạn, họ thi nhau bỏ đá xuống giếng, muốn vị minh tinh này trở thành hết thời, tích cực bôi đen và tuôn ra vô số scandal không chứng cứ.Thịnh Ngật có thể nói thật sự là trên đám mây ngã xuống, thậm chí vị hôn thê mới vừa đính hôn cũng nhân vụ việc này mà nhanh chóng đoạn tuyệt quan hệ, lại còn ác độc chửi rủa sỉ nhục hắn khiên mẹ hắn vì quá tức giận mà đột tử.Do quá nhiều đả kích xảy ra, thời điểm Thịnh Ngật gượng dậy được, hắn quyết chí đem từng người từng người phụ mình trả thù, mà trước tiên hết tất nhiên là vị hôn thê cũ đã tức chết mẹ hắn.Hạ Noãn lại xuyên qua thành cái vị hôn thê này, nhìn nam phản diện Thịnh Ngật nằm ở trên giường bệnh hơi thở thoi thóp, đầy mặt chán đời, cô nuốt xuống lời chia tay nói: "Anh yên tâm, sau này tôi nuôi anh".Đại vai ác đang nản lòng thoái chí: "???"Vửa mới rồi là hắn bị ù tai sao?Từ đó về sau, Hạ Noãn vừa nổ lực kiếm tiền nuôi gia đình, còn vừa lén lút nửa đêm trị liệu chân cho hắn, ngoan ngoãn chờ đại vai ác khỏi hắn rồi quật khởi thành công, cô sẽ lẳng lặng rút lui khỏi cốt truyện.Lại ngoài ý muốn của cô là sau khi chia tay ba ngày, đại vai ác vì điên cuồng làm việc, quá mệt nhọc ngất đi.Hạ Noãn: "???"Thịnh Ngật: "Em cứ đi đi, em đi rồi anh cũng không cần sống nữa!Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Tiên Đế Trùng Sinh hoặc Đệ Nhất Lang Vương.

12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57

Nửa Thời Gian Ấm Áp

Đồng Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành

Tuy biết rõ rằng. Cuối cùng sẽ có một ngày. Tất cả buồn vui, tất cả yêu hận. Đều sẽ tan biến dần theo thời gian. Nhưng em vẫn cố gắng, cố gắng góp nhặt từng ký ức đẹp đẽ. Lưu luyến và quý giá tồn tại vì anh. Cuộc sống luôn tự có quy tắc vận hành. Ta không thể quyết định khi nào bắt đầu và khi nào kết thúc. Cũng không thể quyết định gặp phải chuyện tốt hay xấu. Nhưng ta mãi mãi có thể quyết định được thái độ đối mặt với chúng.

16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57

Nơi Nào Dành Cho Tình Yêu Chúng Ta

Lee & Gaa | Đô thị | Hoàn thành

Tôi chọn cho mình một cái bàn sát cửa sổ, lấy cuốn tiểu thuyết vừa mới mua ra đọc. Dạo này cái thể loại ngôn tình của Trung Quốc rất có sức hút. Những mỹ nam khí chất trong cái loại tiểu thuyết ấy khiến kẻ 22 tuổi không lí trí như tôi mê muội. Lâu lâu còn làm tôi không tự chủ được bản thân mà kêu gào trên facebook thể hiện tình yêu với các nhân vật đó. Thật chẳng ra làm sao! Tôi vừa đọc vừa nhấm nháp cái bánh ngọt, mặc kệ mọi thứ xung quanh, mặc kệ cả ánh mắt đang nhìn tôi từ cái bàn đối diện. Cho đến lúc đọc đến mờ mắt, tôi mới buông cuốn sách xuống và quan sát xung quanh. Bất chợt chạm phải ánh nhìn của hắn, tôi hơi giật mình. Liệu có khi nào hắn ta biết tôi chụp lén hắn không nhỉ. Hay có khi nào hắn là một nhân vật tiếng tăm, kín tiếng, không muốn mình bị chụp lén nên sẽ sai vệ sĩ lấy máy ảnh của tôi, may thì chỉ xoá ảnh, xui thì cả máy ảnh cũng bị đập vỡ. Hắn, hắn rõ ràng chọc điên tôi đây mà. Tôi hớp hớp không khí để giữ bình tĩnh, tự chửi rủa bản thân sao có thể bỏ qua một mỹ nam như thế. Chỉ trách tại sao tôi lại đi đọc mấy cuốn tâm lý kiểu như con gái phải làm giá, con gái phải kiêu kì, phải dè chừng,…Sao không cuốn nào nói nếu một mỹ nam xuất hiện trước mặt rồi xin số điện thoại của bạn thì phải phản ứng thế nào hết vậy. 

6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57

100 Ngày, Sau Quyết Định Ly Hôn

DNguyen | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện 100 Ngày, Sau Quyết Định Ly Hôn của tác giả DNguyen. Cuối cùng chỉ toàn là tổn thương, tổn thương người, tổn thương mình.Có những mối quan hệ thực sự rất bế tắc,Muốn vứt bỏ, không đành lòng,Muốn tiến lên, không có khả năngMuốn duy trì như hiện tại, lại không thể đối mặt...Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám hay Vương Gia Ta Sẽ Giảm Béo Mà!

18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

[Xuyên Thư] Sư Tôn Chỉ Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện

Tô Vong Cơ | Tiên hiệp | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện [Xuyên Thư] Sư Tôn Chỉ Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện của tác giả Tô Vong Cơ. Thế thì liều mạng ôm đùi, tạo quan hệ tốt, làm nũng, bán manh, làm gì cũng được, miễn sao có thể tồn tại.Nhưng tới lượt Vân Triệt thì:Nhập vai sư tôn của vai chính, oai phong vô cùng, sờ mèoNhập vai kẻ thù diệt môn của vai chính, đạp vai chính dưới chân, sờ mèoLạnh mặt đá văng vai chính đồ đệ đang lấy lòng mình, tiếp tục sờ mèo- - ai ngờ có một ngày, mèo trong ngực lại biến thành đồ đệ.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Ngôn Bất Tận Ý hay Vọng Tưởng Giang Sơn.

4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy Hiểm

Cát Tường Dạ | Ngôn tình | Hoàn thành

Có những thứ tưởng chừng như xa vời, thoát khỏi tầm mắt ta. Có những thứ tưởng chừng vươn tay ra là có thể nắm giữ, nhưng nó lại tan biến hòa vào hư không. Có những thứ, khi ta khao khát cũng sẽ không đến, nhưng đến khi buông bỏ, nó lại sát bên ta không rời. Cô đã từng yêu anh. Trước đây, và cho đến hiện tại vẫn yêu. Nhưng đáng tiếc, cho dù cô đã cố gắng như thế nào, anh cũng chỉ một mực coi cô là em gái, mãi mãi không hơn. Tại sao? Cả đời cô đều hướng ánh mắt về phía anh, giống như bông hoa hướng dương luôn nhìn về phía mặt trời tỏa nắng, nhưng sao anh không quay đầu lại nhìn về phía cô lấy một lần? Là anh tàn nhẫn cự tuyệt cô, có đúng hay không?

72.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Trùng Sinh Chi Ảnh Hậu Tái Lâm

Khương Ngọc | Ngôn tình | Hoàn thành

Gió đầu hè mang theo hơi say ấm áp, ánh nắng ngoài cửa số nhẹ nhàng chiếu vào phòng, hai giờ chiều, hành lang bệnh viện yên tĩnh. Trong phòng trực ban của y tá, hai cô y tá trẻ tuổi cầm điện thoại di động, cô y tá kia đưa điện thoại cho bạn tốt, cố gắng nhỏ giọng nhưng giọng nói không giấu nổi sự hưng phấn: Mau xem đi, đồ mới ra đó. Trên bức ảnh là hình trang phục cưới của một đôi nam nữ, khuôn mặt tinh xảo, trai tài gái sắc nhìn vô cùng xứng đôi.Trương thiên vương mặc đồ này nhìn đẹp quá. Nữ y tá tóc ngắn nói: Đẹp trai đến mức không để cho người ta sống nổi. Kiều thiên hậu cũng đâu có thua kém! Cũng sắp 40 tuổi rồi, sao có thể đẹp như vậy được, chăm sóc thật tốt. Cô ấy thật hạnh phúc, đã ly hôn mà cũng gặp được người đàn ông tốt như vậy, bây giờ còn mang thai, không biết kiếp trước cô ấy đã tích bao nhiêu công đức nữa. Nếu tôi mà là cô ấy thì tốt rồi. Y tá tóc ngắn ôm mặt, vẻ mặt xa xăm nói.Nhỏ tiếng chút. Y tá tóc ngắn ngắt lời: Để y tá trưởng nghe được thì không hay đâu.Cô y tá nhỏ nhún vai, không nói gì nữa. Phòng bệnh cuối hành lang, bức màn cửa bị kéo kín mít, trong phòng không bật đèn, điều hòa thổi vù vù, đi vào chợt giống như đi tới một căn nhà xác im lặng, thời tiết tháng sau lạnh phát run.

16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Đem Tất Cả Cuộc Đời Này Gom Lại, Chỉ Có Anh

Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành

Từ khi sinh ra, nó ở với ông bà ngoại. Nó chẳng biết bố nó là ai, thế nhưng lúc ấy dù cho không có bố nhưng những đứa trẻ con hàng xóm vẫn cho nó chơi cùng. Ông bà ngoại nó vẫn cung kiêng nó trên vai, đi ra cái chợ làng con con, buộc một con cua càng thật to đeo vào dây dứa cho nó dắt đi chơi. Ông bà nó quá nghèo, lại mãi rồi sinh ra được có một mụn con là mẹ nó, Mẹ nó đi làm trên tận Hà Nội, chẳng ai biết mẹ nó làm nghề gì, nhưng vì thế mà ông nó có tiền mua thuốc lào xịn, bà nó có tiền mua thuốc bắc uống đỡ ho, lại xây được hẳn một vách tường nhà cứng cáp che mưa che gió.Tam Đảo mờ sương, Ảo diệu như một chiều mộng đẹp thơ thẩn, từng giàn su su trĩu quả vươn đọt ngọt tay người hái, Xanh mơn mởn một sườn đồi, lại đầy ắp một đĩa su su xào tỏi thơm ngát, trong từng chùm hơi lạnh của mùa đông. Nó, vĩnh viễn cũng không thể quên ngày hôm ấy. Cái ngày mà mẹ nó tóc bị cắt trụi một nửa đầu, trên người đầy thứ mùi hôi thối bị một kẻ được gọi là " vợ lớn" cùng một lũ côn đồ bêu rếu khắp xóm làng. Ngọn khói trên gác bếp nhà ai heo hút rồi. Người ta bảo, mẹ nó là cave. Người ta còn bảo, mẹ nó bị HIV, lây cho chồng của người " vợ lớn " kia, khiến gia đình họ tan cửa nát nhà.

7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Người Bị Ta Chôn Sống Kia

Vampire_J | Sắc | Hoàn thành

Vị khách hàng không đưa tay ra, Lăng Thần Nam cũng không đưa tay ra, chỉ đứng lên nghênh đón hắn: “Chào cậu Thẩm, mời ngồi.”. “Cậu Thẩm trước đây đã từng cố vấn tâm lý chưa?” Lăng Thần Nam vừa nói chuyện phiếm với hắn, vừa trắng trợn dò xét vị khách hàng này —— cao, gầy, rất đẹp trai, tư thế ngồi ngay ngắn, là loại hình khác hẳn với các khách quen xuất hiện ở đây.Bình thường đến cố vấn tâm lý đa số là các gia đình có con gái mới lớn —— phái yếu dễ bắn ra tín hiệu cầu xin giúp đỡ hơn so với phái mạnh.Thế nhưng Lăng Thần Nam lại chú ý tới, từ sau khi hắn ngồi xuống đã đổi hướng quai tách cà phê hai lần, đẩy dĩa cà phê đến chỗ hợp lý hơn trên cái bàn gỗ hoa văn, đồng thời cảm thấy bức rức với mảnh vụn bích quy trong dĩa, hẳn là có chứng cưỡng chế và thích sạch sẽ nhẹ. “Cho nên, ” Lăng Thần Nam theo mắt kính phía trên nở nụ cười khiến cho người khác yên tâm, nói: “Xin hỏi là có chuyện gì rắc rối muốn bày tỏ hết với tôi không?” Người khách nhìn anh, yết hầu trượt lên trượt xuống. Động tác nuốt như đang kiềm nén cảm xúc mãnh liệt gì đó. Hắn hơi hé miệng, đôi mắt nhìn xuống, dường như đang muốn tìm từ ngữ như thế nào, Lăng Thần Nam cũng không giục hắn, lẳng lặng nhìn hắn.

9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Đừng Khóc Nữa, Làm Vợ Của Anh Đi

Tịch Liêu Nhị Tam | Sủng | Hoàn thành

"Em...em muốn về nhà, em muốn gặp mẹ." "Biết rồi, phiền chết đi được!" "Ô ô ~ ~" "Không cho khóc!" Hạ Kiêu vò vò mái tóc ngắn ngủn, có chút tức giận nhăn mày quát nhỏ. Tiểu thiếu niên ngồi xổm bên cạnh hắn ôm lấy đầu gối, lập tức nghẹn đỏ mặt không dám lên tiếng nữa, chỉ là mở to đôi mắt ngập nước nhìn hắn. Mặt trời buổi chiều đang ngã về phía Tây, bọn họ trốn ở sau cái giá thiết bị trong sân thể dục của trường học, ánh nắng vàng nhạt bao phủ toàn thân. Thật mẹ nó nóng chết rồi!Hạ Kiêu lau lau cái cằm chảy mồ hôi, cúi người quan sát tình huống bên ngoài, chắc là đợi một lát nữa thì có thể đi. "Mẹ em sẽ lo lắng..." Một bàn tay trắng nõn bắt lấy cánh tay mướt mồ hôi của hắn, Hạ Kiêu quay đầu nhìn bộ dáng tội nghiệp của cậu, cái áo đồng phục màu trắng bị dính lên mấy dấu chân, nhìn qua có chút ác độc, chỉ thấy nước mũi trong suốt chảy ra liền bị hít trở về, Hạ Kiêu lập tức ghét bỏ mà gạt cánh tay cậu ra.Nói thầm một câu: "Đáng đời." Diệp Chân bẹp bẹp miệng vừa muốn khóc, lần này thật sự là không ngừng lại được, chưa được một phút đã khóc lên, càng khóc càng lớn tiếng, nghe thấy thê thảm vô cùng. Toàn bộ sân thể dục trống trải đều bị bao phủ bởi tiếng khóc của cậu, nhiệt độ càng ngày càng cao làm cho Hạ Kiêu sợ tới mức tay chân luống cuống, cũng không dám hung dữ với cậu nữa, vội vàng kéo cậu đứng dậy, thỏa hiệp: "Được, về nhà về nhà, bây giờ liền lập tức trở về."

15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Kỳ Huyễn Dị Điển

Nguyệt Hạ Tang | Đô thị | Hoàn thành

Thế giới này so với thế giới trong nhận thức của chúng ta tựa hồ không quá giống nhau. Bởi vì bối cảnh sinh hoạt khác nhau, mỗi ngày tiếp xúc thông tin khác nhau, nên nhận thức của mỗi người về thế giới này cũng khác nhau. Vì thế, người người đều cho rằng " Thế giới " trong nhận thức của mình là "Thật " nhất. Sau đó thì sao ? Mọi người có thể thông qua các phương thức môi giới khác để biết về "Thế giới của người khác".Như báo chí, tạp chí, TV... Vậy có thể có một thế giới hoàn toàn khác với thế giới của mình. Khác ở chỗ... nó giống như một cái thế giới hoàn toàn khác biệt! Nhưng là vì mỗi ngày, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy, nên mọi người đều đã xem là chuyện đương nhiên mà tiếp nhận sự tồn tại của " Thế giới khác". Mặt khác cũng có một số nhóm người không tự mình thể nghiệm qua sinh hoạt thực tế, cũng không có nhìn qua thế giới trên ti vi hay tạp chí, nên đối với tuyệt đại đa số người như thế mà nói, nó chính là một "Thế giới không tồn tại".

59.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Sau Khi Pháo Hôi Trọng Sinh

Vũ Lạc Khinh Trần | Đam mỹ | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Sau Khi Pháo Hôi Trọng Sinh của tác giả Vũ Lạc Khinh Trần. Sau đó, hắn cùng với Hệ thống Pháo hôi nghịch tập cùng xuyên qua các thế giới làm nhiệm vụ.Hắn trở thành đủ loại nhân vật pháo hôi, vì cốt truyện hy sinh, mà hắn nhiệm vụ chính là giúp họ thực hiện tâm nguyện, sẵn tiện vả mặt vai chính lẫn vai ác, trở thành tồn tại họ không thể ngờ tới, càng không thể nào vứt bỏ hay quên đi, chân chính thành bạch nguyệt quang trong lòng họ.Ta vì ngươi mà chết, bé nhỏ không đáng kể, nhẹ tựa lông hồng.Nhưng lại muốn ngươi ghi nhớ một đời, khắc cốt ghi tâm, chỉ cần nhớ lại liền đau thấu tâm can...Nếu yêu thích Vũ Lạc Khinh Trần, bạn có thể đọc thêm truyện Tối Cường Kinh Kỷ Nhân (Người Đại Diện Xuất Sắc Nhất).

21.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Nhĩ Tổng Thuyết Ngã Bất Cú Ái Nhĩ

Công Tử Hằng | Đam mỹ | Hoàn thành

Tình yêu vốn dĩ rất khó hiểu, khiến người ta càng muốn tìm hiểu lại bất giác lún vào thật sâu. Cậu không hiểu, ở anh có điểm đặc biệt gì hấp dẫn ánh mắt của cậu, lại càng không biết, từ khi nào, cậu đã luôn nghĩ về anh. Cậu chỉ là một người bình thường, có trái tim, có yêu thương. Nào ai nghĩ tới, nhân duyên của cậu lại trắc trở như vậy. Có yêu, nhưng lại không thể tiến bước. Nỗi đau đớn như xé da cắt thịt đó, có mấy ai thấu hiểu?

0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Nghe Nói Tôi Rất Nghèo

Tô Cảnh Nhàn | Đam mỹ | Hoàn thành

Lúc Dư Niên bước vào thang máy thì bên trong đã có một người đứng rồi. Hai người chạm mắt với nhau, ngừng hai giây, rồi cùng lúc dời đi. Dư Niên quay người, nhấn nút tầng 42, còn đối phương bị tướng mạo cùng khuôn mặt khiến người khác kinh diễm trước mắt khiến hắn dao động vài phần.Đàn anh Tề Triết đi sau cậu bước vào thang máy cúi đầu, không chú ý tới người đứng trong góc, hắn lo lắng xoa ngón tay, chờ cửa thang máy khép lại mới nhỏ giọng nói chuyện, có chút xấu hổ.“Dư tiểu đệ, anh thực tập ở Giải trí Tinh Diệu còn không có tiếng nói nào, lần này mới chỉ nhìn ảnh của cậu mà người quản lý đã đánh nhịp nói muốn gặp cậu. Chờ một lát tới đó cậu biểu hiện tốt một chút, chỉ bằng khuôn mặt này của cậu thì nhất định có thể đậu...”So với hắn đang căng thẳng thì Dư Niên ngược lại nở nụ cười thoải mái, giống như cảm thấy việc này thật bình thường, cậu cũng hạ giọng, thành khẩn nói, “Cảm ơn anh đã giúp em tranh thủ cơ hội này, nhất định em sẽ nỗ lực.” Tề Triết vội vã xua tay, cà lăm, “Cám ơn gì chứ, anh cũng không có làm gì hết ... Hơn nữa, trước đây cậu đã giúp anh nhiều lần, tính ra phải là anh cảm ơn cậu.” Đầu ngón tay hắn run run, chuyển chủ đề, “Trong ví cậu còn bao nhiêu?” Dư Niên tính toán trong lòng một chút, ăn ngay nói thật, “Trừ tiền vừa mua sơ mi trắng ra còn lại chỉ gần hai trăm.”

27.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Nhất Kiếm Sương Hàn

Ngữ Tiếu Lan San | Trinh thám | Hoàn thành

Giờ Tý, hoàng cung. Tháp bạch ngọc nguy nga tráng lệ, ngọc Xá Lợi Phật mơ hồ phát sáng. Vạn vật tĩnh lặng, trong ngự hoa viên chợt loé lên một bóng đen. Thị vệ đi tuần tra khựng lại, tay phải cảnh giác chạm vào bên hông, chỉ tiếc còn chưa rút được trường đao ra khỏi vỏ, nửa người đã khẽ run lên, trong giây lát đại não tràn ngập lạnh lẽo, tựa như rơi vào một hầm băng vô tận, nỗi sợ hãi cũng đông kết trong đáy mắt. Nơi duy nhất còn sót lại độ ấm, là cái cổ đang ồng ộc tuôn trào máu tươi. Tận cho đến trước khi chết, hắn vẫn mờ mịt băn khoăn về một mảnh trắng xoá vừa rồi kia. Thật sự... là tuyết sao? Đại Lương Quốc, hiệu Thiên Nhân năm thứ chín. Thời tiết cuối thu dần trở lạnh, cũng không biết rốt cục Phong Vũ môn này nghĩ gì, lại thiết kế đại sảnh đón khách ngay bên cạnh một khe suối âm u hẻo lánh, gió Tây Bắc thổi như rít gào, quanh núi tứ phía sương giăng, lá khô bay loạn thiếu điều bay thẳng vào mặt khách quý trong sảnh.

32.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Nuôi Ma Ngải

Hùng Sơn | Linh dị | Hoàn thành

Nếu ai đã từng thất tình sẽ thông cảm được nỗi khổ của Lưu khi bị người yêu phụ bạc. Ngày ấy chàng và Tú Quyên yêu nhau tới quên trời đất. Nàng là một thợ uốn tóc chuyên nghiệp. Tốt nghiệp ở Đại Học Thẩm Mỹ San Francisco vào cái tuổi chín mùi nhất của người con gúi. Nước da  ngăm đen như lúc nào cũng phơi nắng, làn da mịn tới nỗi khi sờ tay vô, bạn eứ tưởng đó là một mặt lụa mịn màng nhất trên đời này. Tóc nàng lẽ dĩ nhiên là chải kiểu  rất thời trang và được nâng niu, săn sóc bằng bàn tay chuyên nghiệp của nàng hàng ngày.

6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Quỷ Sai Bút Ký

Thượng Quan Hiểu Tinh | Linh dị | Hoàn thành

Hồn phách vô tri vô giác, quỷ sai lại nhìn không chớp mắt, thấy có điều ác đều đem từng tội ghi lại, sau đó trở lại trong điện, hồi báo cho phán quan. Phán quan liếm một cái vào bút phán quan rồi ở trên sổ sinh tử vẩy mực múa bút. Chốc lát sau, trình lên cho Diêm La Vương.Lúc này, Diêm La Vương ngồi trang nghiêm trên Diêm La điện trông càng thêm vẻ âm trầm khủng bố. Hai quỷ sai mặt không thay đổi đem hồn phách kia kéo đi. Leng keng leng keng, hướng tầng thứ sáu địa phủ Uổng Tử Thành mà đi. Ra cửa điện là một con đường đá xanh uốn lượn khúc chiết được bao phủ trong sương mù dày đặc. Bên đường thúy trúc, hoa hồng như ẩn như hiện, ngẫu nhiên nghe thấy nơi xa truyền đến một hồi thanh âm quỷ kêu khóc thê lương.Tiếng cười bén nhọn chói tai, hồn phách đi phía sau vẫn vô tri vô giác, tựa như một con chó nhỏ bị người dùng lực kéo đi, lảo đảo đi về trước. Thẳng đến một cửa thành gạch xanh, mới thả chậm cước bộ. Thành này cao vút trong mây, bên trên viết ba chữ lớn màu huyết hồng “Uổng Tử Thành”. Hai quỷ sai đi qua đại môn màu đỏ thẫm, một đường bay qua.Uổng Tử Thành như thường ngày rất náo nhiệt. Trên đường cửa hàng, gia trạch quỷ ảnh trùng trùng, các loại quỷ khóc sói gào, bóng trắng tung bay, một mảnh quỷ khí dày đặc.

3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Cây Độc Không Trái

Phạm Vũ Anh Thư | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Cây Độc Không Trái của tác giả Phạm Vũ Anh Thư. Người ta bảo kẻ ăn không hết người lần không ra. Bốn năm chờ đợi tôi vẫn không thể sinh cho chồng một mụn con. Hoá ra cũng chẳng phải kiếp trước tôi làm ra những chuyện ác, mà có khi chính vì kiếp này tôi ăn ở không tốt mới vậy."Nếu yêu thích Phạm Vũ Anh Thư, bạn có thể đọc thêm truyện Em Là Sinh Mệnh Của Anh hay Hai Đời Chồng.

4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Phù Phong Lưu Ly | Xuyên không | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Gả Cho Nhiếp Chính Vương của tác giả Phù Phong Lưu Ly. Cứ ngỡ rằng trở thành đích trưởng tử Hầu phủ Tiết Vân Chu, thân phận cao quý, không lo ăn mặc, sinh hoạt, ai ngờ lại đang bị lưu đày.Gia đình cao sang quyền quý đấy, nhưng mẫu thân bị hư, phụ thân âm hiểm.Tình cảnh nước sôi lửa bỏng thế này, lại còn dính dáng tới hôn sự với Nhiếp chính vương...Một khoảng thời gian sau, lòng Tiết Vân Chu thay đổi, y nheo mắt, kinh hoàng che ngực: Tại sao cử chỉ hành vi của Nhiếp chính vương chỗ nào cũng giống Nhị ca của y vậy!!!Nếu yêu thích Phù Phong Lưu Ly, bạn có thể đọc thêm Quân Lâm Dưới Thành

20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Hai Đám Cưới

Phạm Vũ Anh Thư | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Hai Đám Cưới của tác giả Phạm Vũ Anh Thư. Đến ngày 18 ấy cũng là ngày đẹp nhất tháng, không biết phải vì thế không mà cả nhà ông Hộ lẫn nhà ông Hạnh đều chọn đó là ngày rước dâu. Buổi trưa bên nhà ông Hạnh đã kèn kiệu sang đón cái Giao. Khi bên nhà ông Hạnh đang làm lễ bên nhà ông Hộ cũng qua. Thế nhưng không hiểu sao bên nhà ông Hộ chỉ lèo tèo vài người đón dâu còn chẳng biết chú rể là ai chỉ thấy ông Hộ già cùng vài người làm, sính lễ cũng chẳng có bao nhiêu. Lúc thầy tôi thắc mắc bà Thanh giả lả nói ngày đẹp nhưng chú rể của tôi lại chưa kịp về nên cứ rước dâu đã. Tôi xuất giá trước cái Giao, không kèn, không kiệu, đi bộ thẳng về nhà chồng. Khi đi ra khỏi cổng mẹ tôi đã dặn đừng quay mặt lại nhưng rồi tủi quá tôi vẫn ngoảnh mặt nhìn về. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Cây Độc Không Trái hay Em Là Sinh Mệnh Của Anh của cùng tác giả.

6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00