Khả Hữu Khả Vô | Sủng | Hoàn thành
Trong lớp học, Lăng Ngọc Phi. Tay trái cậu chống cằm, tay phải cầm bút, mắt nhìn chằm chằm vào sách Vật lí, phía trên lại hiện ra những chữ trong tin nhắn mà cậu nhận được sáng nay: Tôi nghĩ đến cậu thì cao trào! Số điện thoại không hiện tên, thời gian gửi là 00:30. Khi đó, cậu bi thảm cười một tiếng, ai mà lại gửi nhầm cái tin nhắn loại này cơ chứ! Xuất phát từ chủ nghĩa tinh thần nhân đạo, cậu nhịn đau, bỏ ra một mao tiền tin nhắn, trả lời người gửi —- Cậu bạn or cô bạn, gửi nhầm người rồi (cười trộm), ngại quá! Tin nhắn gửi xong, cậu cười gập cả người, nghĩ một lúc, liền quyết định chụp lại màn hình gửi cho đám bạn xem, mua vui cho quần chúng nhân dân lao động vất vả. Tỉ mỉ xóa số điện thoại, gửi ảnh lên, nhấn chữ, send đi xong, cậu rời nhóm, tiện tay vất điện thoại trên bàn đi ăn sáng. Mẹ cậu còn hỏi có phải tối qua mơ nhặt được vàng hay không mà cười tươi thế. Thế nhưng, lúc trước khi ra khỏi cửa, cậu mở máy muốn xem tin nhắn của bạn bè một chút thì nụ cười đó nháy mắt liền biến sạch. Bởi vì, tin nhắn mới được gửi tới là: Tôi là nam, cũng không gửi nhầm, cậu là Lăng Ngọc Phi! Cậu cuối cùng đã được thể nghiệm cái cảm giác có một vạn con lạc đà chạy qua ruột gan, dọa cậu đến mức bản thân đã đến trường như nào cũng không hay biết, cho tới lúc này, hồn cũng vẫn chưa về hết... Người con trai đang ở phía sau những dòng tin nhắn mỗi ngày là ai? Điên cuồng theo đuổi, ngọt ngào dụ dỗ, Lăng Ngọc Phi thầm mắng người nọ biến thái thì cũng không kìm được bản thân động tâm? Mời các bạn cùng theo dõi!
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:17
Bạch Sở là con của một Thủ Phủ Giang Nam, nơi đây non xanh nước biếc, phong thủy hữu tình, thực sự là mọi thứ đều yên bình đến khó tả. Nhưng tất nhiên chẳng có chốn nào lại lại không có bất bình, Bạch Sở ngay từ bé đã luôn quá rõ điều đó, vậy nên mong muốn của cậu đó chính là trở thành một người hành hiệp trượng nghĩa, trừng trị kẻ xấu, giúp đỡ người nghèo khổ. Chỉ tiếc là giấc mơ này sớm biết đã chẳng thể hoàn thành. Thân là một quý công tử nhà giàu được dạy dỗ cẩn thận, tứ thư ngũ kinh đều đã học qua, thế nhưng gia đình lại muốn cho cậu tìm hiểu thêm cả về kinh thương để mà sau này cả đời không phải nhúng tay vào chốn quan trường chỉ toàn là tranh đoạt. Vốn dĩ đối với giấc mộng được chi du tứ hải đã chẳng còn ôm ấp hy vọng gì lớn, thế nhưng một ngày cậu phát hiện ra rằng kể cả mình đã lãng quên nó rồi thì ông trời bằng một cách nào đó vẫn giúp cho cậu được thỏa lòng. Chẳng cần phải lập nên danh tiếng khiến cho người người kính sợ, chẳng cần phải võ giỏi tài hay để có thể ứng đối kẻ thù, bởi vì giờ đây cậu không phải chỉ có một mình mà trên đường hành tẩu luôn luôn có một bóng dáng kề bên. Hắn là trượng phu của cậu cũng là một đại hiệp đúng nghĩa, quanh năm suốt tháng lấy bốn bể làm nhà, vậy mà chẳng hiểu sao trong thâm tâm vẫn nhớ mãi không quên một dáng người lay động.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:31
Y Linh Kiển | Sủng | Hoàn thành
Truyện Miêu Hoạn là tựa truyện hay, đặc sắc và thú vị thuộc thể loại đam mỹ. Câu chuyện xoay quanh cuộc sống hằng ngày và chuyện tình thú vị, hài hước của hai nhân vật đồng tính. Cuối cùng cũng được nghỉ, trong khoảng thời gian làm việc tại Nhật Bản như thế này thì rất hiếm khi được nghỉ ngơi một lúc tận ba ngày. Hắn thực sự rất muốn reo lên thật lớn rồi vừa chạy vừa la hét om sòm vì cuối cùng cũng thoát khỏi kiếp nạn mỗi ngày chỉ được ngủ có mấy tiếng.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:32
Áo Lợi Thu | Sủng | Hoàn thành
Truyện Mỹ Nhân Ngư có nội dung khá độc đáo và mới mẻ, thuộc thể loại đam mỹ, sủng, đoản văn. Có khi nào bạn nghĩ trên đời này tồn tại một mỹ nhân ngư, là một điều thường xảy ra trong các câu chuyện cổ tích mà chúng ta hay nghe lúc còn nhỏ?. Bỗng một ngày phép màu lại xảy ra đối với nhân vật chính trong truyện, cậu thấy được một mỹ nhân ngư, mà mỹ nhân ngư của cậu lại chẳng nói một lời nào với cậu, anh chỉ mỉm cười nhẹ nhàng chào cậu mà thôi.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:32
Super_Seme | Sủng | Hoàn thành
Trình Trừng Chi cúi đầu, ngón tay vô thức chà xát trên vạt áo sơ mi, khiến cho nó bỗng nhiên xuất hiện những nếp nhăn, anh không dám ngẩng mặt nhìn hắn. Người đối diện bị lời nói của Trình Trừng Chi thoáng làm chấn động một lúc, động tác lột tôm trên tay cũng ngừng lại, nhưng ngay lập tức khôi phục như cũ, vẫn thong thả tiếp tục lột vỏ tôm còn bỏ dở, sau đó hắn chấm với một ít tương, đưa đến trước mặt Trình Trừng Chi, cất giọng cực kỳ êm ái: "Em có thể biết lý do tại sao không?"Cảnh Phong nhúng bàn tay vào bát nước bên cạnh rửa sạch sẽ, đảm bảo không còn chút mùi tanh nào có thể gây khó chịu cho Trình Trừng Chi, mới đưa tay lên vuốt ve mái tóc Trình Trừng Chi, nhìn anh tràn ngập cưng chiều: "Yêu nhau lâu như vậy, anh cho rằng em không biết ngôn ngữ cơ thể của anh mỗi khi anh dối lòng sao? Lúc chột dạ, anh luôn nhìn chăm chú vào mắt em, hòng tăng cường độ tin cậy của lời nói." Cảnh Phong và anh thi nhau im lặng trong chốc lát, nhưng hắn chẳng nỡ nhìn dáng dấp oan ức của anh, bèn thở dài: "Thế anh định chuyển đi?". Không chờ Trình Trừng Chi đáp lời, hắn lại nhìn sang nơi khác, "Bây giờ tình hình thuê mướn nhà đang căng thẳng, anh mà ra ngoài tìm phòng mắc hơn chỗ này cũng chả có đâu, nếu không ngại, anh cứ ở đây tiếp tục, làm bạn cùng phòng của em cũng được."
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:38
Truyện Thiên Hạ Đệ Nhất là một tựa truyện thuộc thể loại đam mỹ. cổ trang, cung đình, công sủng thụ. Truyện kể rằng giang hồ vốn dĩ ngày càng bình yên, gần đây lại dậy sóng. Ai ai cũng xôn xao bàn luận về một thiếu hiệp thần bí mới xuất môn. Nghe nói người này võ công cực kỳ thượng thừa, chỉ sợ ngay cả đương kim võ lâm minh chủ cũng không phải đối thủ của hắn. Nguyên nhân khiến cho hắn trở thành đề tài đàm luận của người người không phải chỉ bởi hắn đến vô ảnh, đi vô tung, võ công xuất thần nhập quỷ, mà chính là không ai biết rõ đến tột cùng hắn là địch hay là bạn.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:39
Bạn đang đọc truyện Tưởng Lộc Phi Phi của tác giả Mạc Lí. Phỉ Thường trước giờ chưa từng nghĩ đến có một ngày, bí mật của cậu sẽ bị người người truyền tai nhau trên khắp nẻo đường ngay trong đêm. Tuy cậu thường nghe bậc tiền bối đã thành danh từ trước nói rằng, fan có một sức mạnh vô hạn, chỉ cần cậu debut thì ngay cả chuyện cậu cãi thầy cô giáo hồi tiểu học cũng sẽ bị bới ra ngay. Nhưng vấn đề là, cậu nào đã debut. Cậu chỉ là một thực tập sinh mới vào ngành được vỏn vẹn ba năm. Vẻ ngoài thì không tính là đẹp trai nhất, cơ bắp thì cũng chẳng phải là cuồn cuộn mê li nhất, mà xét về hát nhảy cũng chẳng thể xem là ưu tú nhất được. Bên cạnh đó, bạn cũng có thể tìm đọc thêm truyện đam mỹ khác như: Tra Công Biến Thành Thụ, Thuộc Tính Là Gì Đây? hay Tính Sư
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:57
Bazaodashe | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hôm Nay Thừa Tướng Cũng Muốn Đập Đầu Vào Cột của tác giả Bazaodashe. Khi Thừa tướng còn trẻ là thiếu niên lang trong mộng của các thiếu nữ kinh thành, tiêu dao phóng khoáng cưỡi ngựa qua phố, khi trở về ngồi trên ngựa còn bị ném mấy chiếc khăn tay thêu hoa tỏ tình. Y mồ côi từ nhỏ, phụ thân chết trận ở sa trường, mẫu thân cũng đau buồn đi theo. Chỉ còn lại tổ phụ nuôi dưỡng y, tự mình dạy y viết chữ làm thơ tính toán bắn cung, kể cả lòng trung nghĩa đã khắc sâu trong xương cốt qua mấy thế hệ. Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Kháng Thể Mất Hiệu Lực hay Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:59
Giá Cá Lục Nguyệt Siêu Hiện Thực | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ký Sự Dưỡng Ngư của tác giả Giá Cá Lục Nguyệt Siêu Hiện Thực. Kỳ thật từ nhỏ Tiểu Ngư Phu đã hy vọng được làm một người thủy thủ, theo thuyền đến khắp nơi giống như cha hắn. Cha rất bận, trên cơ bản cả năm đều lênh đênh trên biển, đôi khi tới hải cảng nào đó, mới viết một lá thư gửi về, tính cả tiền kiếm được. Khi đó Tiểu Ngư Phu còn rất nhỏ, tuy rằng sống ở ven bờ biển, lại không thể ra xa hơn ngoài kia, đừng nói ra ngoài khơi, ngay cả rời làng chài cũng không thể. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Phượng Lễ hay Đồng Hồ Bẫy Rập
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:59
Thẩm Từ Cửu | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sao Trời Rực Rỡ Lấp Lánh của tác giả Thẩm Từ Cửu. “Chia tay.” Giang Dập tựa lưng vào bức tường lát gạch men trắng của toà nhà dạy học, đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, hai tay đút trong túi quần, áo khoác mở để đi xe và áo phông trắng làm lộ ra vòng eo nhỏ gầy của thiếu niên"...Cậu nói cái gì?” Cố Thần cho rằng bản thân nghe lầm, dù sao gió thu lớn như vậy, bọn họ lại cách xa đến thế.“ Cậu nghe không thấy sao? ” Giang Dập đứng thẳng người lại, nhấc chân đi về phía anh hai bước, lửa giận trên người cậu thiếu niên chuẩn bị bùng phát, mí mắt lười nhác mà nâng lên nhìn thẳng vào anh, từng câu từng chữ vô cùng rõ ràng nói trước mặt cái tên đã từng là học sinh lớp một Cố Thần:“ Tôi nói, chia tay đi.”Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Hệ Thống Chủ Nhiệm Lớp hay Xuyên Thành Cẩm Lý Tiểu Phu Lang
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00
Không Mộng | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Buộc Chặt Ánh Sáng của tác giả Không Mộng. Nhiếp Thúc vừa tan sở thì lập tức đi đến cửa hàng bán hoa ở lầu một trung tâm mua sắm cách vách. Hôm nay cũng vừa khéo, cô chủ cửa hàng có mặt đúng lúc Nhiếp Thúc đến lựa hoa, cô ấy chỉ vào hoa vừa mới tới rồi nói: "Đây là hoa chúng tôi thu hoạch trong vườn từ sáng sớm đấy, hoa rất tươi, mỗi ngày tưới nước hai lần là có thể nở tận mười ngày lận."Những bông ấy đều là nụ, đổi nước là có thể duy trì chừng mười ngày, nhưng Nhiếp Thúc lại muốn mua hoa nở nên anh nói với cô chủ: "Tôi muốn mua hoa đang độ nở rộ ấy."Anh không để ý hoa này có thể nở mấy ngày, anh chỉ muốn mua hoa nở rộ mang về tặng Vương Quang để làm cậu ngạc nhiên. Còn chuyện có thể để đến ngày mai hay không thì... ngày mai anh quay lại mua là được.Nếu yêu thích thể loại đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Vị Alpha Thân Tàn Chí Kiên Này hay Hệ Thống Anh Dũng Chịu Chết.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 01:01
Hồ Ái Trâm | Sủng | Hoàn thành
Tiết trời phương bắc thê lương, trên nhánh ngô đồng khô khốc rơi rụng tầng tầng lá vàng, tùng sinh trầm trầm tiếng gọi vang vọng căn viện cũ nát điêu tàn cùng khoảng sân rộng trải dài cỏ dại sang đông héo úa. Triệu Tử Đoạn hướng mắt trông ra hoàng hôn, bóng tối âm lãnh dần dần che kín thiên địa, y choàng sơ sài áo lông, với tay tự châm sáng dạ đăng trên đoạn hành lang trước viện, mặc kệ đông phong buốt giá quất ngang thân thể.Bản thân đã phải trải qua lạnh lẽo nơi Cấm Thành cô độc này bao nhiêu năm, y chẳng thể nào nhớ rõ. Ký ức mơ hồ duy nhất còn sót lại chính là Mạt Quốc đại bại, khiến Hoàng tử như y phải cúi đầu đến Đại Quốc trở thành nhân chí. Khi đó y vẫn là một tiểu hài tử, rất nhanh liền có thể thích nghi.Mười mấy năm giữa xa hoa cung đình nạm vàng dát ngọc, y vẫn cô độc và vô vị.Triệu Tử Đoạn vén tay áo để lộ làn da trong suốt tựa sứ mỏng phơn phớt gân xanh, y hơi mím đôi môi đỏ, cố gắng treo chiếc đèn lồng đang lay lắt, rất lâu sau mới chậm rãi ngồi xuống hành lang, hít thở sương khí rét mướt, tay ôm thất huyền cầm. Y chậm rãi tấu!Vụn tuyết lất phất rơi! Bên ngoài nguyệt môn, cách tầng tầng lớp lớp huyết mai thẫm đỏ tựa huyết tinh, Hoàn Nhan Viên Hạo bình đạm che ô giấy dầu đã ngả màu, lặng lẽ lắng nghe khúc cầm thấm đẫm u sầu. Hắn kiên nhẫn đứng nơi đó đã ba năm, dù rằng người bên trong không hề hay biết.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Khả Ái Trừng | Sủng | Hoàn thành
Văn Nghiễn thu thập xong đồ vật liền chuẩn bị đi, còn chưa đi tới cửa liền thấy chỗ giá sách bên trái có một omega kiễng chân muốn lấy sách ở tầng cao nhất. Giá sách quá cao omega quá thấp, Văn Nghiễn đi tới phía sau omega, đưa tay liền đem sách lấy xuống. Omega không ngờ ở sau lưng có người, mờ mịt quay đầu lại, mũi đụng vào lồng ngực của Văn Nghiễn.Văn Nghiễn cúi đầu nhìn cậu, là một omega rất dễ nhìn, da dẻ trắng hồng, đôi mắt cũng rất lớn rất có thần. Lông mi vừa cong vừa dài, chớp chớp nhìn về phía Văn Nghiễn. Văn Nghiễn chú ý tới vành tai của omega này đỏ lên. Đây là chính là câu chuyện về cặp đôi công thụ hết sức đáng yêu, tình yêu họ chớm nảy nở qua một cái kệ sách, một cái chạm tay, và chút hồng phấn cho đời. Chỉ vậy thôi đã khiến cho đối phương rung động nhớ nhau đến mãi sau này. Một kẻ nhút nhát muốn trốn tránh nhưng không thể trốn khỏi trái tim mình, một người luôn đi theo trái tim mình và quyết phải bắt người trong lòng dính chặt lấy từng phút giây.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
Tổng học viện của khu Châu Á, trước bộ đại học, thiếu niên tóc ngắn màu đen đứng ở trước cửa lớn nhìn đội đặc vụ với khẩu súng trên tay, nhìn chế độ ra vào cửa nghiêm ngặt, nhìn quy tắc nghiêm cẩn như vậy, thiếu niên không hề có một tiếng động nở nụ cười, ngẩng đầu lên nhìn về phía màu trời màu xanh có chút giả tạo.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Đào Chi Yêu | Sủng | Hoàn thành
Đường Miểu chính là một cậu bé cực kỳ thích khóc nhè. Bị bạn cướp kẹo cũng khóc, bị chọc cũng khóc, bị nói là con gái cùng khóc, khóc đến mức Kỳ Minh đau hết cả đầu. Nhưng cậu chỉ khóc khi có Kỳ Mình bên cạnh. Ngoài ra Miểu Miểu rất kiên cường và cứng cỏi. Có lẽ vì cậu thích cảm giác được Kỳ Minh, quan tâm, lo lắng, dỗ dành, là người cậu có thể ỷ lại. Trái ngược với Đường Miểu là cậu ấm con nhà cảnh sát thì Kỳ Minh là con của đại ca xã hội đen khét tiếng. Vì thế cậu không biết dỗ Miểu Miểu, mỗi lần cậu khóc hoặc là đút kẹo, hoặc là nạt nộ cậu. Cuối cùng làm Miểu Miểu khóc to hơn, Kỳ Minh lại xách mông đi dỗ lại từ đầu. Một câu chuyện nhẹ nhàng, ấm áp, dễ thương. Tình cảm phát triển từ từ. Có sóng gió, có bất trắc, kéo buộc cả hai phải rẻ lối đi một vòng lớn mới có thể về bên nhau. Đường Miểu: Huhuhu QAQ Kỳ Minh: Không được khóc! Đường Miểu: Tụi nó... Tụi nó cướp mất kẹo của tớ rồi... Kỳ Minh: Khóc cái gì mà khóc hả? Có phiền hay không chứ? Không được khóc nghe chưa? Vì vậy, đáng ghét rốt cuộc là đứa nào cướp mất kẹo của Đường Thủy Thủy hả? Siết chặt nắm đấm. Bọn họ lúc lớn - Hội bạn học chung: "Đối phương làm gì khiến cậu không thể chối từ được? Kỳ Minh: Khóc. Đường Miểu: Tớ thích anh ấy hung dữ với tớ." Cuộc đời này chỉ cần duy nhất một nguyện vọng thôi, đó là được bảo vệ một người thật lâu, chỉ chấp nhận bên một người đến bạc đầu.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Dục Trục Khinh Kỵ | Sủng | Hoàn thành
“Uy, đề này như thế nào làm?” “…Ân?” Lý ứng ngẩng đầu, đỡ đỡ trên mũi mắt kính, hắn híp híp mắt, mới nhìn đến hắn bên cạnh bàn đứng một cái thân hình cao lớn nam sinh. Bởi vì ngược sáng, hắn thấy không rõ hắn khuôn mặt. “Lý hẳn là đi, học tập thành tích tốt nhất cái kia, ta đề này sẽ không, ngươi dạy ta như thế nào làm bái.” Tần dương rũ mắt nhìn Lý ứng, gia hỏa này từ vừa rồi khởi giống như vẫn luôn đắm chìm ở trước mặt hắn sách vở thượng, vừa rồi hắn đợi đã lâu, gia hỏa này mới chậm rãi ừ một tiếng.“Hảo, ta nhìn xem.” Lý ứng thật là có chút kinh ngạc, bởi vì chưa từng có người hướng hắn hỏi qua vấn đề. “Ân…” Lý ứng trầm ngâm một tiếng, “Đề này không phải rất khó, chỉ cần…” Sau đó Tần dương liền nghe được Lý ứng blabla nói một đống lớn, này TM ai có thể nghe hiểu a? “Hiểu chưa?” Tần dương lắc lắc đầu. “Ân. Ta đây lại đối với ngươi nói một lần.” Lý ứng làm bộ lại muốn thao thao bất tuyệt. “Ai ngươi từ từ!” Tần dương kéo một phen bên cạnh ghế dựa, hạnh kiểm xấu mà phản ngồi.“Ân.” Lý ứng quay đầu, lúc này mới thấy rõ trước mặt đại nam hài, tuấn lãng một khuôn mặt, đáp ở lưng ghế thượng hai tay cơ bắp khẩn thật, “Vậy ngươi nghe hảo…” Blabla lại là một đống lớn, Tần dương đương nhiên vẫn là không nghe hiểu. “Không hiểu.” “Ân…” Lý ứng nhăn nhăn mày, tự hỏi một chút, bút máy ngòi bút điểm đến trong đó một cái bước đi, “Cái này công thức ngươi hiểu không?”
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26
Bất Nguyện Thành Song | Sủng | Hoàn thành
Trăm năm trước, triều đình chưa thắt chặt các quy định thương mại. Các phủ trắng trợn vơ vét của cải, giàu có ngang vua, quốc gia suy yếu, dân chúng lầm than. Các quan chức dồn dập dâng thư tấu vua, thỉnh cầu nghiêm phạt trừng trị. Mãi đến bây giờ, triều đình mới độc quyền công thương nghiệp, vị trí vững chắc, nhưng việc hợp tác với các phủ vẫn là điều thiết yếu, nhưng chỉ có những phủ mạnh nhất mới xứng đáng. Trăm năm qua, các phủ tranh giành, cấu xé lẫn nhau chỉ hòng đoạt được vị trí kia, trở thành Tam phủ đứng đầu.Thương nhân trục lợi tranh giành, Diệp các vẫn dửng dưng, ngoại trừ việc nhận tiền giết người, không chủ động tham gia vào ân oán ba đời của tam phủ. Bây giờ, Mục phủ suy tàn, dần dần tiêu điều. Lý phủ như mãnh hổ ngủ đông, cuối cùng trong một đêm thảm sát Mục phủ. Bị tập kích bất ngờ, trong một đêm, cả một đại gia tộc chấp nhận số phận diệt môn. Nhóm người mặc áo đen kia chính là người của Mục phủ, họ phụng mệnh Mục Trường Yên đem hai vị tiểu thiếu gia đến nơi mà nanh vuốt của kẻ thù không thể chạm đến – Diệp các. Bước ra từ cuộc hỗn chiến, họ đã trải qua một cuộc chiến thảm khốc, rất nhiều người bị thương nặng, ngay cả tiểu nhi tử nhà Mục phủ cũng lãnh một kiếp, lúc nào đang thoi thóp nằm trong lồng ngực người mặc áo đen. Đoàn người không phút giây nào ngơi nghỉ, lảo đảo đi về phía trước.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Tình Phong Bút Hạc | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vật Sở Hữu của tác giả Tình Phong Bút Hạc. Phải chào hỏi với đồng đội mới như thế nào? Nếu đồng đội mới không thân thiện thì sao? Lỡ như người ta ghét cậu thì sao?Ba phút sau, thông báo có người muốn hợp tổ độ hiện lên."Bồi Phong muốn trở thành đồng đội của bạn.", tin tức nhắc nhở khiến da đầu Tần Ngọc tê dại, tay run run ấn chấp nhận.Bồi Phong: "Chào cậu."Tần Ngọc: "....Chào cậu"Bồi Phong: "Trước khi hợp tổ đội có cần kiểm tra kĩ năng không?"Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Giấu Đi hay Xử Lý Vạn Nhân Mê Một Trăm Loại Phương Pháp
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Đào Hoa Tửu | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Công Chúa Hiểu của tác giả Đào Hoa Tửu. Khi quá áp lực trong học tập, mọi người sẽ làm gì để giải tỏa tâm lý? Đối với vấn đề này, mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, nhưng riêng bạn học Tô Hiểu ở lớp 11-A học viện Kỳ Lân, cậu ấy đã chọn cách gửi tin nhắn quấy rối nặc danh cho hai nam sinh đẹp trai nhất trường, một người là chủ tịch Hội học sinh – Bạch Việt Trạch, và một người là đội trưởng đội bóng rổ của trường – Trình Hạo Vũ. Đương nhiên, trên thực tế, những tin nhắn đó của cậu cũng không có ý trêu ghẹo người ta. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ta Chỉ Là Phường Nhan Khống hay Nữ Chính Nhà Tôi Đều Biến Thành Nam Hết Rồi của cùng tác giả.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:34
Kê Vĩ Tửu Tửu | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bưởi Mật Ong của tác giả Kê Vĩ Tửu Tửu. Lần đầu tiên An Yến gặp Tề Cảnh Bình là ở trên tàu điện ngầm. An Yến bắt kịp chuyến tàu sáng sớm để đi làm, trong xe chen chúc đầy người. Điện thoại reo trong túi, cậu một tay nắm tay vịn tay kia ôm chặt tài liệu trong ngực không cách nào rút ra để nghe được. Nhạc chuông là tiếng chó sủa được cài đặt riêng vang lên liên tục, cũng may âm lượng không lớn, không bị người khác phàn nàn, An Yến thừa lúc tới trạm dừng định lấy điện thoại ra nhấn tắt, tay phải bỗng nhiên bị người khác nắm lấy. Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Bó Hoa Của Narcissus hay Hung Trạch.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:34