Trì Tổng Tra | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tích Tụ của tác giả Trì Tổng Tra. Trần Tân là một thư ký, không đến mức toàn năng nhưng chuyện lớn chuyện bé trong công ty đều phải qua tay anh. So với Giám đốc Phó Diễn thì Trần Tân giống nhân vật chủ chốt của công ty hơn. Có rất nhiều người bảo rằng, giám đốc có thể nửa tháng chẳng tới công ty còn Trần Tân thì không.Tuy là thư ký nhưng không phải lúc nào Trần Tân cũng kè kè bên cạnh giám đốc. Giám đốc anh ghét bị theo dõi, thiết bị định vị gắn trên điện thoại thường xuyên bị phát hiện. Trần Tân nhìn GPS lại một lần nữa bị phá hỏng thì thở dài bất lực.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Tình Yêu Thế Tục hay Để Tâm của cùng tác giả.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:19
Thất Ức Hoan | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tuế Mộ Ngưng Chi của tác giả Thất Ức Hoan. “Kết hôn với tôi, tiền chữa bệnh cho cháu gái em tôi sẽ trả.”Ba năm trước ở trong phòng bệnh, tôi đã ký khế ước bán thân.Bây giờ, người thương của hắn đã trở lại, đương nhiên tôi phải nhường lại vị trí bà Cố này.Để có được quỹ tín thác hôn nhân của dòng họ*, hắn không còn cách nào khác ngoài việc cưới tôi, nhưng người hắn muốn cưới từ trước đến nay luôn chỉ có một, Bạch San.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Tiểu Mơ Hồ của cùng tác giả.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:19
Kinh Chập | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lục Yên, Anh Yêu Em full (đã hoàn thành) của tác giả Kinh Chập. Có ai từng nghĩ đến cuộc đời mình giống như một bản nhạc êm dịu không hề có tý sống gió nào chưa? Hay lâu lâu cũng nên có vài rắc rối nhỏ không phải để cuộc tình tan vỡ mà họ từ bất đồng để hiểu nhau nhiều hơn. Chia ly mới biết bản thân cần người kia nhiều đến cỡ nào. Câu chuyện này cũng vậy, nam chính trong truyện là Tạ Đạo Niên với tên thân mật là Trường Canh, nữ chính là Lục Yên một cô gái nhẹ nhàng thuần khiết.Đây là câu chuyện vô cùng xưa và đơn giản cực kỳ, chỉ kể về quá trình hai người yêu nhau, Lục Yên theo đuổi Trường Canh khi anh vẫn còn ở độ tuổi tươi xanh và tràn trề nhựa sống nhất. Cô cũng vậy, dành vẻ đẹp và thanh xuân đơn thuần để theo đuổi một người, và không ngờ họ cũng yêu mình. Gặp gỡ rồi quen biết, nói đến chuyện yêu đương. Không có rắc rối nào bám theo, họ kết hôn, sinh con rồi sống một cuộc đời an bình đến cuối đời. Hạnh phúc nắm tay nhau khi đầu bạc răng long, cùng nhau đi qua một khoảng thời gian thật dài để hiểu rằng nhân sinh chính là một đời yên yên yêu nhau.
22.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Mê Dương | Đam mỹ | Hoàn thành
Con vật kia, có đôi mắt vàng. Nó có vẻ ngoài băng lãnh, từ tốn, tha thiết nhưng chẳng hiểu sao lại quấn lấy mình hắn. Lí trí nói với hắn rằng hắn nên bỏ chạy khỏi chỗ đó, tránh xa con quái vật đó. Nhưng hắn lại tuyệt không muốn động. Thân thể bình thường luôn luôn duy trì cảnh giác cao độ lúc này lại gần như lười biếng. Hắn thậm chí còn nở nụ cười. Thấy hắn cười, ở nơi sâu trong đôi mắt vàng kia thoáng chốc cháy lên hai đám lửa không biết tên.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Phong Lộng | Đam mỹ | Hoàn thành
Đời là gì? Phải chăng chính là một chuỗi những ngày cay đắng? Sống trên đời, tại sao thứ nhận được luôn là những nỗi khổ đau điên cuồng? Người ta có thể yêu, nhưng tại sao cậu lại không thể? Cả một đời dây dưa với bảy nam nhân, cuối cùng cái kết cục nhận lại chỉ là những điều cay đắng. Hóa ra, thế giới này không tươi đẹp thật sự như người ta vẫn thường hay miêu tả. Hóa ra, trên thế giới này, có thể kiếm tìm được một nơi yên bình quả nhiên là không hề dễ dàng gì. Ranh giới giữa yêu thương và lòng thù hận chỉ cách nhau rất gần, rất gần. Có đôi khi ta lầm tưởng đó là hận, nhưng khi cảm nhận được một điều gì đó, ta lại phát hiện ra điều này: hóa ra, đó là tình yêu thương. Yêu thương và yêu thương, nó giống như đóa hoa thơm nở rộ. Nhưng có hoa nào mà có thể tươi mãi đây? Tình yêu cũng như vậy, rồi sẽ có lúc nó từ màu đỏ nhuốm thành một màu vàng au. Tình yêu tựa như những cánh hoa, rụng dần, rụng dần, rồi cuối cùng chỉ còn lại những nỗi chua xót nơi đáy lòng. Khép lại cánh cửa của tình yêu thương, người lại phá vỡ nó ra một lần nữa. Người bước đến, phải chăng là để bù đắp, hay lại là báo thù?
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Vu Triết | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tam Phục của tác giả Vu Triết. Khi mới đến thành phố xa lạ, dù đã cố gắng hòa nhập nhưng cậu vẫn khó che giấu được bản chất “bên ngoài ngốc nghếch, bên trong nhiều tiền”.Đoạn Phi Phàm ở ký túc xá bên cạnh làm thế nào cũng khiến đại thiếu gia nhìn không thuận mắt.Tại sao nửa đêm nóng bức không ngủ được mà “tên đúp lớp” này chỉ có thể độc hưởng một phòng điều hòa duy nhất mà các học trưởng, học tỷ đi kiểm tra có thấy cũng lơ đi?Mặc dù trông giống như một kẻ ngốc, cậu ta lại được gọi là “Anh hùng của trường điều dưỡng”, lại còn là đại biểu tân sinh?Hai thiếu niên đều nhìn nhau không vừa mắt, bắt đầu cuộc sống mới ở trường đại học.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Cái Đuôi Thứ Chín hay Sói Đi Thành Đôi của cùng tác giả.
30.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
W Tòng Tinh | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Two của tác giả W Tòng Tinh. Một hôm nọ, Xà Cương nghỉ học, Đằng Cận đem bài tập qua nhà Xà Cương, nhận lời nhờ vả của bạn ấy, sau đó là một tình huống khó nói và ngại ngùng vô cùng....Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Nghiện Ngủ hay Phóng Đãng Thoát Tục của cùng tác giả.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Lục Dã Thiên Hạc | Tiên hiệp | Hoàn thành
Cũng vì chưa kịp luyện thành thần ký là đại sư luyện khí ma đạo bị ma lưỡng đạo vây giết mà chết, nhưng lại gặp được may mắn khi hồn nhập vào xác khác sống lại. Nhưng phải làm gì sau khi sống lại đây! Rửa hận báo thù? hay xưng bá thiên hạ.Câu chuyện ngọt ngào dưới đây chính là kể về hai vị Mạc Thiên Liêu và Sư tôn của hắn, hắn luôn xem Sư tôn là mèo con muốn ôm vào lòng, còn Sư tôn thì lại muốn xòe móng vuốt cào nát bản mặt yêu nghiệt của hắn. Mạc Thiên Liêu vốn là đại sư luyện khí ma đạo, chỉ vì còn chưa luyện thành Thần khí, bị chính ma lưỡng đạo vây giết mà chết, may mắn là hắn vẫn chưa tan biến hẳn, sau này sống lại. Sống lại một kiếp thì nên làm chuyện gì tốt đây, là báo thù rửa hận? Hay là xưng bá thiên hạ? Mạc Thiên Liêu bày tỏ, mấy thứ này chẳng đáng quan tâm, quan trọng nhất là muốn tìm được con mèo hắn yêu thích hồi trước cơ.
26.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nặc Danh Thanh Hoa Ngư | Đam mỹ | Hoàn thành
Ngày xửa ngày xưa, tại vùng biển nọ, có một Hải yêu thích ca hát. Nhưng vì hắn ca hát quá nhiều, thôn dân không thể chịu được, vì vậy quyết định dùng độc để hắn không phát ra tiếng được nữa. Đây là một chuyện xưa bi thương. Ca hát muốn mệnh/ tự luyến/ Hải yêu công x nói lời hung ác/ bắt cá không nhiều lắm/ phóng khoáng/ Người thụ. Niên thượng, tuổi chênh lệch lớn, mấy trăm tuổi.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Sơ Hòa 初禾 | Đam mỹ | Hoàn thành
Viễn Thành là một thị trấn du lịch nho nhỏ trên Tây Bắc, thật giống như tên, xa tít mù tắp, mùa ế thì quạnh quẽ chẳng được mấy mống trên đường, đến khi vào mùa thì xó nào cũng chật ních. Bốn năm trước, một nhà trọ cho giới trẻ du lịch khai trương trong con hẻm nhỏ nhất của trấn, chỉ đủ rộng cho xích lô và mô tô chen vào, thoạt nhìn cứ nghĩ là ngõ cụt, nhưng khu nhà đằng sau cánh cổng sắt lại là cả một chân trời mới.Nhà trọ tên Có Biển, tuy vậy đừng nói là cái Viễn Thành bé bằng lòng bàn tay này, mà tính cả các tỉnh trấn xung quanh Viễn Thành cũng chẳng đào đâu ra biển hết. Ý chủ nhà trọ là, không có biển vẫn có thể tưởng tượng là có biển, giống như người có thể nghèo nhưng không thể không có ước mơ. Nghe thì hơi ngáo, nhưng đám thanh niên vác balo trên vai lại rất thích lời giải thích này, cho nên mặc dù ở tận trong hang cùng ngõ hẻm của Viễn Thành, Có Biển vẫn là nhà nghỉ khó đặt được nhất trong mùa du lịch.Tuy rằng rất có thể mọi người thích chỗ này, chỉ vì anh chủ không những đẹp trai, mà lại còn hào phóng. Tiền thân của Có Biển là một hộ nhà chăn nuôi, sau kết cấu lại thành một toà hai tầng, chứa được gần năm mươi người. Sân vườn rất rộng, dùng để trồng rau củ hoa tươi, cạnh vườn rau là một giàn nho, trên treo dải đèn màu xinh xinh, tối đến bật lên sáng rực rỡ. Hiện tại đang là mùa du lịch, Có Biển đã nhận hơn bốn mươi khách, lầu hai vẫn còn hai phòng trống.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Chung Dục | Lịch sử | Hoàn thành
Trên con phố sau Khai Phong Phủ có một tiểu viện bỏ hoang, gần đây có người dọn đến, hàng xóm láng giềng tò mò không thôi. Tiểu viện này trước đây không ai ở, vì nó so với những nhà xung quanh nhỉnh hơn đôi chút. Tiểu viện tinh xảo, dù là mua hay thuê thì giá cả cũng không rẻ. Chỉ là người có năng lực mua sẽ không nhìn trúng tiểu viện có hai căn nhà này, ở không đủ, mà người không có năng lực, muốn thuê cũng cảm thấy quá nhỏ, không lời.Vậy nên, tiểu viện này luôn bỏ hoang. Chỉ là, gần đây hàng xóm phát hiện viện nhỏ này có dấu vết người ra vào. Có kẻ tò mò còn cố ý đi tìm người môi giới hỏi người quen, quả nhiên, có người đã thuê tiểu viện này rồi. Tuy người môi giới không nói cụ thể về việc cho thuê, chẳng qua như thế cũng đủ rồi. Chỉ là, bọn họ biết thì biết, lại chưa từng nhìn thấy người bên trong ra ngoài, càng đừng nói đến việc người kia cùng mọi người hàn huyên. Cho nên, người trong tiểu viện có thể là một người thích yên tĩnh, hoặc vốn dĩ là một quái nhân?Tô Ngọc Tuyết ngồi trong tiểu viện lại thoải mái nằm trên chiếc giường thấp dưới gốc cây hoa quế, đang nhắm mắt tận hưởng sự tự tại, yên tĩnh lúc bấy giờ. Cô còn thi thoảng mò mứt ngọt trong khay hoa quả trên bàn nhỏ bên cạnh, bỏ vào trong miệng, vô cùng thỏa mãn.[Túc chủ, cô phải làm nhiệm vụ rồi! Đừng lãng phí thời gian nha!] Giọng hận rèn thép không thành vang bên tai cô, nhưng trừ cô ra, ai cũng không nghe thấy. Tô Ngọc Tuyết hệt như không nghe thấy, vẫn đang tận hưởng thời gian tươi đẹp của mình.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Ngưu Bì | Ngôn tình | Hoàn thành
Tuyết vừa rơi, trên con đường nhỏ rợp bóng cây, tuyết đã đọng một tầng thật dày, người người đạp lên phát ra tiếng sột soạt, nghe rất vui tai. Lúc này, Linh Vận đang đi con đường bên trong sân trường. Hôm nay cô mặc một chiếc áo phao bánh mì lông vũ màu trắng, xung quanh cổ là một chiếc khăn quàng màu đỏ thẫm, mái tóc dài hơi xoăn nhẹ phía sau được vén lên. Cô gái một mét năm mươi tám đi trên nền tuyết trắng, tất cả đều tràn đầy tinh thần phấn chấn của tuổi trẻ, không hoạt bát thì cũng hồn nhiên.Anh trai nhờ cô đi mua dầu gội đầu giúp mình, lúc đầu cô không đồng ý. Thế nhưng bỗng nhiên nhớ ra mình có chuyện cần nhờ anh trai giúp đỡ, cô mới thể hiện ra bộ dạng hăng hái đi đến siêu thị trong khuôn viên trường. Thứ sáu tuần trước, vào tiết tự học buổi tối, bạn học cùng lớp Đoạn Tinh Vũ tỏ tình với cô. Cậu nói diện mạo của cô xinh đẹp và đáng yêu, tính cách cũng tốt, hi vọng cô có thể làm bạn gái của cậu.Trước giờ Linh Vận chưa có bạn trai, đây cũng là lần đầu tiên có người theo đuổi, lại nghe người ta nói cô đáng yêu xinh đẹp. Trong lúc nhất thời, đầu óc đã bị những lời đường mật làm mê muội, không cẩn thận suy nghĩ mà đã đồng ý người ta. Chủ nhật, người nhà Đoạn Tinh Vũ đến. Cô là bạn gái cậu nên Đoạn Tinh Vũ dẫn về nhà cùng nhau ăn bữa cơm.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trong sân trường vang lên tiếng đàn dương cầm phát ra từ radio nghe thật êm tai, báo hiệu thời gian tan học đã đến. Một đám học sinh trung học từ các tòa nhà dạy học gần đó chạy ùa ra, ba năm kết bạn giờ đây mỗi người một hướng.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tú Sinh | Dị năng | Hoàn thành
Ngày mai chính là ngày đại hôn của tiểu thư, công tử thân là em ruột của đại tiểu thư, sẽ đích thân hộ tống đại tiểu thư sang nhà chồng, tuy đã dặn đi dặn lại về quy trình rước dâu nhưng phu nhân vẫn không yên lòng, sai hắn kêu công tử lại dặn dò thêm lần nữa. Phải rồi, ngày mai chính là ngày tỷ tỷ xuất giá. Văn Điềm hốt hoảng nhớ lại, tầm mắt chậm rãi đảo qua mảnh sân nhà treo đầy những chiếc lồng đèn và lụa đỏ tràn ngập không khí vui tươi ngày cưới, cứ thế ký ức như nước lũ mãnh liệt tràn về. Cậu còn nhớ như in cái ngày mình tự tay chôn cất tỷ tỷ dưới chân núi Nam Minh.Nhớ khi ấy cậu phải bán tháo tất cả gia tài còn sót lại trên người nhưng vẫn không đủ để mua một chiếc quan tài đàng hoàng, dù là cái rẻ mạt nhất, số tiền đó chỉ đủ cho cậu mua tạm một tấm chiếu cói, cậu dùng tấm chiếu ấy quấn quanh thân thể đã lạnh như băng của chị, không có sư thầy tụng kinh siêu độ, cũng chẳng có người thân nào để chia buồn, chỉ lẻ loi mình cậu gắng gượng đào một cái hố đất để chôn thi thể chị gái bên cạnh mộ của mẹ. Hai ngôi mộ tạm bợ trơ trọi được đặt cạnh nhau, đây là mộ của chính hai người thân yêu nhất đời cậu, vậy mà giờ đây ngay cả một tấm bia mộ cậu cũng không làm được cho họ.
25.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lâm Địch Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Khoa sản của bệnh viện chính là nơi mỗi ngày trò hay đều diễn ra. Đại đa số mọi người đều cho đây là nơi giúp sản phụ sinh con, sai hoàn toàn. Đỡ đẻ kỳ thật chỉ là một phần nhỏ trong nghiệp vụ của khoa sản, đại bộ phận nghiệp vụ chính là phụ khoa. Phụ khoa chính là trị liệu bệnh ở vùng kín cho phụ nữ với các chứng viêm, khối u, mụn nhọt... đủ loại. Dù phóng khoáng cỡ nào, đụng tới thứ bệnh kia các bà các chị đều xấu hổ ngượng ngùng, mặt đỏ như hoa hồng, chỉ dám chọn nữ bác sĩ, dứt khoát cự tuyệt mấy chàng kháu trai.Khoa sản đương nhiên là nhìn thấu vấn đề này của người bệnh, thế nên trước khi thành lập khoa, trong thông báo tuyển dụng đã đặc biệt ghi chú rõ: chỉ nhận nữ, không nhận nam. Bác sĩ là nữ, y tá không có ai là nam giới, cả đám người bệnh cũng đều là phụ nữ, người ngoài đều đùa rằng nơi này chính là một đại hoa viên. Trong đại hoa viên mỗi ngày đều diễn một màn kịch kịch tính. Buôn chuyện tung tin, bàn chuyện thị phi, tranh cãi lớn tiếng, do không có nam giới nên chẳng ai buồn bận tâm tới hình tượng, trên đường nhìn thấy hai cô gái xé quần giật áo, chửi bới lẫn nhau cũng không ai tò mò dừng lại, nhiều lắm cũng chỉ liếc lấy một lần, chẳng thấy có gì là kỳ lạ.
25.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Bạn đang đọc truyện Tình Yêu Của Một Gã Trai Bao Hèn Mọn của tác giả Mộng Ảo. Yêu, đôi khi nó chỉ là cảm xúc khiến cho người ta cảm thấy rung động ngọt ngào, đôi khi lại chỉ là cái nhìn lướt qua trong thoáng chốc.Yêu, nó là tình cảm của hai người, hoặc cũng có khi là sự thầm lặng từ một phía, nhưng chắc chắn lại chẳng thể chứa người thứ ba.Yêu, người ta có thể vội vàng hoặc chậm chạp nhìn thấy, cũng có khi lại chẳng thể đến được với nhau.Yêu, có thể xa, có thể gần, có thể chạm tới cũng có thể không.Yêu, lại còn có hận thù chia cách thì càng xa vạn trùng.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Bao Nuôi Thiên Tài hay Em Là Bảo Bối Của Tôi của cùng tác giả.
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Vu Tình | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xuân Hương Thuyết của tác giả Vu Tình. Nàng tốt xấu gì cũng dòng dõi thư hương, nhưng cha mẹ lại không có dạy qua thế nào là khí chất tao nhã, cho nên nàng trời sinh tính cách đường phố.Sao xứng a! Phải là không xứng! Người này trời sinh buông thả, lười biếng thành tính, bất lực a..Hắn vốn không có hứng thú với nữ nhân, nhưng lại không cẩn thận rơi trúng trước mắt nàng, nhất đầu cấp tài a! Chuyện này..Ai ai ai! Mùa xuân lỡ cháy rồi, nàng bắt phải lửa rồi..Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Mối Quan Hệ Cưỡng Ép hay Một Mối Lương Duyên.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Thượng Phát Điều Đích Tây Dữu | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Người Bạn Cùng Phòng Tốt Bụng Của Tôi của tác giả Thượng Phát Điều Đích Tây Dữu. Cậu được như ước nguyện, cũng mong rằng cuộc sống đại học sẽ khiến cậu sinh hoạt tốt hơn, cậu cũng sẽ hoàn thiện bản thân hơn, nhưng không hiểu sao xui xẻo lại cứ ám lấy cô, không chịu buông tha.Chìa khoá tìm mãi không ra, thẻ cơm biến mất, giường ngủ trong kí túc xúc bị người cố tình đổ nước ngọt….Nhưng cùng ký túc xá lại có Lục Tự Hồi đặc biệt tốt bụng, chờ cậu cùng nhau đi ngủ, dẫn cậu cùng đi ăn, còn nói: "Đêm nay cậu có thể ngủ trên giường tôi."Văn Hoài cảm thấy giường Lục Tự Hồi đặc biệt ấm áp, tối Lục Tự Hồi còn săn sóc mà ôm chặt cậu phòng ngừa nửa đêm cậu ngã xuống, nhưng mà lúc ngủ Lục Tự Hồi lại không thành thật, nửa đêm luôn thích cọ cọ vào người cậu.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Sao Anh Vẫn Không Dỗ Em hay [Vong Tiện] Con Đường Chông Gai.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Bạch Khuông Lương Thái Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Luyến Nhân Vọng Tưởng của tác giả Bạch Khuông Lương Thái Tử. Người yêu tôi mắc bệnh, là chứng rối loạn hoang tưởng.Anh ấy coi tôi là kẻ thù của anh ấy, kẻ thù không đội trời chung người mà anh ấy ghét nhất.Tôi đã diễn với anh ấy ngày này qua ngày khác.Cho đến một ngày, tôi diễn không nổi nữa rồi.Tôi được chuẩn đoán mắc phải căn bệnh ung thư.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Truy Quang hay Yến Kinh Khuê Sát.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Trương Nhược Dư | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Anh Và Gió Xuân Đều Là Lữ Khách của tác giả Trương Nhược Dư. Sau khi tốt nghiệp tôi trở thành một phú bà nhỏ.Không phải được bao nuôi, không trúng số, cũng không phải nhặt được bánh trên trời rơi xuống, chỉ là trong một ngày nắng ấm, ba tôi mặt không đổi sắc nói cho tôi biết:“Thật ra con là con nhà giàu.”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Chốn Phồn Hoa Có Người hay Con Gái Trở Về của cùng tác giả.
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25