Nghê Thường Thiết Y

Thanh Ca Nhất Mảnh | Ngôn tình | Hoàn thành

Cô gái Tiêu Dao đang ung dung sống ở thế kỉ 21, cuộc sống rất vui vẻ, thuận tiện mọi thứ về giao thông, nhà ở vâng vâng và mây mây. Ấy vậy mà đùng cái ra lại được xuyên không? Xuyên? Cô xuyên thật rồi sao? Cái này chỉ có trong truyện thôi mà? Sao bây giờ đến lượt cô vậy? Cô được xuyên không là do lời nguyên từ một miếng ngọc. Sau khi mẹ qua đời, cô đã được xuyên không đến thời 1925, lấy một tên trời đánh nào đó rơi xuống làm chồng, vận mệnh cũng chẳng để được yên, phải thay đổi hoàn toàn. Ông trời, sao ông ác quá vậy? Tôi làm gì nên tôi sao? Tướng quân nàng là người thế nào à? Là một thiếu tướng trong quân đội nhật, tài giỏi, thâm trầm không ngoan, nhưng cũng rất là si tình. Tình si hay si tình đều cũng vậy, nhưng hắn nguyện vì một cái gì đó, à là một nửa bản đồ kho báu, nghe như liên quan đến cô, hắn lại quyết định buông cuộc tình này, tìm lấy khó báu còn lại kia!

6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20

Em Thích Họ Của Anh

Nhiphuongpham | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Em Thích Họ Của Anh của tác giả Nhiphuongpham. Ai cũng thấy cô là một cô gái mạnh mẽ và đầy bản lĩnh nhưng đâu ai biết rằng hồi xưa cô cũng từng là một cô gái vui vẻ, lạc quan, yêu đời và có một trái tim nhạy cảm. Tình yêu trong sáng, thuần khiết ấy cô đã dành cho một người tên là Hàn Khải Nguyên, chính vì quá thích anh ấy cho nên cô đã lấy cái tên là Hàn Uyên, cô muốn mình cũng mang họ Hàn giống anh. Để rồi sao? Anh đạp đổ tình cảm của cô một cách không thương tiếc. Tại sao Hàn Khải Nguyên lại đối xử với tôi như vậy?Chuyện không như em nghĩ đâu Hàn Uyên, anh sẽ cố gắng tìm cách giải thích với em. Rốt cuộc giữa hai người này đã xảy ra chuyện gì? Mọi người cùng chờ đón xem để biết sự thật đằng sau là gì nhé.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Anh Không Biết hay Quả Bưởi Ngọt Ngào.

3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20

Quả Bưởi Ngọt Ngào

Âm Tẩu | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Quả Bưởi Ngọt Ngào của tác giả Âm Tẩu. Nhưng ai biết được, Trình Uyên từng viết thư tình, gửi lá thư kia đi, nhưng vẫn luôn không có hồi đáp,Hôm ấy là ngày họp lớp cấp ba, Trình Uyên và Hứa Dữu chạm mặt nhau.Trình Uyên lúc ấy chỉ vào thiếu nữ đang ngồi trong góc, giọng điệu đùa cợt nói"Không ngờ chúng ta thật sự là bạn cùng lớp"Giọng điệu ngạo mạn lại ngả ngớn.Từ lúc đó, Hứa Dữu quyết định kết thúc mối tình yêu thầm hèn mọn.Chỉ là không bao lâu, Trình Uyên chăn Hứa Dữu lại, "Không bằng chúng ta kết hôn đi."Giọng điệu của anh cùng với buổi hợp lớp không khác nhau mấy.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Nông Kiều Có Phúc hay Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận Xương.

12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Kẻ Thay Thế

Tư Vân Bồi | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Kẻ Thay Thế của tác giả Tư Vân Bồi. Ngày hôm nay tôi đọc một câu chuyện cười, không hề chia sẻ với anh ta. Nhật ký trò chuyện của chúng tôi dừng ở năm ngày trước. Đồng nghiệp tưởng tôi độc thân, ngày 520 còn tặng tôi một bó hồng to tướng. Tôi cũng không từ chối.Về đến nhà, anh ta đang tắm, tin nhắn gửi cho Lục Vi Vi vẫn còn trên màn hình điện thoại: Anh phải kết hôn rồi, đáng tiếc không phải em.Đến giờ phút này, tôi cuối cùng cũng thừa nhận, trong những năm này Lục Vi Vi luôn là người phụ nữ duy nhất của anh ta mà tôi chỉ là đồ tạm bợ.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Chồng Già Vợ Trẻ hay Thượng Tướng Đại Nhân: Độc Sủng Vợ Yêu.

2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Sa Ngã Dại Khờ

Lan Rùa | Tiểu thuyết | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Sa Ngã Dại Khờ của tác giả Lan Rùa. Ái Trân bị mẹ ruột bỏ rơi năm lên bảy tuổi. Vào ngày sinh nhật của Trân, mẹ dắt Trân lên thành phố chơi, đưa Trân tới một quán ăn sang trọng rồi gọi ra những món ngon nhất. Trong lúc dùng bữa, mẹ xoa đầu Trân, ngọt nhạt bảo:- Mẹ phải ra ngoài nghe điện thoại một chút.Trân ngoan ngoãn gật đầu. Như sợ bị vuột mất thời cơ vàng, mẹ Trân nhanh chóng chuồn vội. Mẹ vừa bước chân ra tới cửa, Trân liền rớt nước mắt. Bé gọi:- Mẹ ơi!Người mẹ giật nảy mình, nhưng bà không quay đầu lại. Chỉ có đứa trẻ bên trong nghẹn ngào nói lớn:- Mẹ à! Sinh nhật những năm sau Trân sẽ đợi mẹ ở đây, mẹ nhé! Nếu khi đó quán không còn mở cửa, Trân sẽ đợi mẹ ở gốc sấu ven đường. Giả bộ như cây sấu không còn nữa, Trân sẽ ngồi đợi mẹ ở hồ sen phía đối diện...Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Anh Bán Cám Lợn hay Cây Kim Sợi Chỉ của cùng tác giả.

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Bồ Công Anh Nở Muộn

Lan Rùa | Teen | Hoàn thành

Bộ truyện này nhẹ nhàng, không quá cao trào, truyện viết riêng cho lứa tuổi thanh thiếu niên, truyện về tình yêu, đam mê và những hoài bão tuổi trẻ. Truyện không thích hợp với người mê gu truyện kịch tính với những tình tiết giật gân. Mọi người cân nhắc kỹ trước khi nhảy hố nhé! Cậu ấy! Đối với tôi, là người bạn thân nhất! Là tri kỉ, là thần tượng! Là người mà mỗi lần ra album, tôi đều dồn tiền để đặt mua đầu tiên. Mỗi lần đóng quảng cáo, tôi sẽ xem tới thuộc lòng, mỗi lần chụp bìa cho báo, dù là báo lá cải hay lá mơ, dù bán cách nhà chục cây số, tôi cũng phải đi gom cho bằng được!

8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Cô Dâu Gả Thay: Lão Đại, Anh Nhẹ Chút

Vương Khiết Băng (Yu) | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Cô Dâu Gả Thay: Lão Đại, Anh Nhẹ Chút của tác giả Vương Khiết Băng (Yu). Không giống như em gái Lâm Tuệ Y, từ khi cô ấy được sinh ra thì đã mang lại không biết bao nhiêu may mắn cho Lâm gia, cha mẹ yêu thương, họ hàng cũng a dua nịnh hót, không chỉ vậy mà còn có một mối tình đẹp như mơ với thanh mai trúc mã - Lâu Hàn Nghi.... Nhưng cô thì chẳng có gì cả...Còn anh từ nhỏ không thích kinh doanh nhưng anh yêu quyền thế, sau khi tranh cãi với gia đình một trận lớn thì anh đã rời khỏi nhà họ Cảnh, nhưng anh đa mưu túc trí, rời khỏi Cảnh gia nhưng vẫn làm nên nghiệp lớn. Một mình dựng lên một bang phái tên là Long Nhuệ. Là bang phái mạnh nhất hắc đạo.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ông Xã Thần Bí: Nhân Vật Lớn Không Thấy Mặt hay Boss Vô Sỉ: Sở Thiếu Cuồng Thê của cùng tác giả.

21.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Trấn Nhỏ

Dã Thỏ Địch Khả – DNAX | Dị năng | Hoàn thành

Hắn từ trong mộng tỉnh lại, khí trời sáng sủa, một ngày tốt lành. Điều đầu tiên nhảy vào tâm trí là cơn đói. Hắn nghĩ, hắn nên dậy ăn gì đó. Sinh hoạt phải có quy luật, nếu không mọi thứ sẽ hỗn loạn. Lịch trình thường giống nhau. Sáu giờ rời giường. Tắm rửa. Ăn sáng. Bảy rưỡi ra ngoài dắt chó đi dạo. Hắn có một con chó Malinois chỉ mới một tuổi, lúc nào cũng bay nhảy khắp nơi. Tám rưỡi về đến nhà. Chín giờ bắt đầu công việc. Hắn có một công việc rất được người yêu thích, thợ mộc thủ công.Bên cạnh phòng ngủ của hắn là một phòng làm việc với nhiều loại dụng cụ - máy đục, máy bào, dao cắt, máy cắt, máy mài. Trên kệ có vô số tác phẩm và bán thành phẩm, chủ yếu là cơ thể con người và thỉnh thoảng cũng có động vật. Có lúc hắn sẽ đưa một ít tác phẩm trong đó biếu tặng khu viện dưỡng lão và trung tâm phúc lợi hoặc cho hàng xóm mới tới. Mọi người đều rất yêu thích hắn, hắn cũng rất yêu thích bọn họ. Khi đi dạo ngày hôm nay, hắn bỗng nhiên giật cả mình, tâm trí hắn lóe lên, hắn có một ý tưởng tuyệt vời.Sau khi trở về nhà, hắn rơi vào trầm tư, không ngừng hưng phấn về sự sáng tạo sắp bắt đầu, đồng thời làm nên công tác chuẩn bị. Tiếp hắn từng bước trải qua một ngày, đọc báo, cho chó ăn, giặt quần áo, cắt cỏ, cùng trò chuyện với những người hàng xóm cũng đang tưới nước và làm cỏ trong sân. Chín giờ tối, cún con trèo lên giường hắn.

12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Dài Lâu

Tĩnh Thủy Biên | Đam mỹ | Hoàn thành

Giang Thâm húp một thìa cháo, hàm hồ nói câu “Không đâu”, Đàm Linh Linh quay đầu cầm hộp Bách Tước Linh mình thường dùng, mở nắp quẹt một ít bóp mặt cho con trai. Hai người chỉnh đốn xong thì chuẩn bị ra ngoài, Đàm Linh Linh mang rất nhiều đồ ăn, Giang Thâm đi theo xách giúp một nửa, trong trấn có tuyến xe vào trong thành, ba khối tiền một người, tính toán tiền vốn, bớt đi đồ cần tặng thì vẫn có lời. Đàm Linh Linh dặn dò con trai đừng ngủ gà ngủ gật trên xe nếu không sẽ đè nát măng, xuống xe thì mua một bao kẹo sữa Thỏ Trắng nhét vào túi áo bông của Giang Thâm.“Lát nữa mà chán quá thì cứ ngậm ăn.” Đàm Linh Linh đi tới con phố trước mặt, phía Bắc xa xa chính là cung văn hóa lớn nhất thành phố, “Đi vào chớ có chạy lung tung, hiểu chưa?” Đầu lưỡi Giang Thâm cuốn lấy viên kẹo, nở nụ cười tươi, “Hiểu rồi ạ.”Cung văn hóa thành phố thật sự rất náo nhiệt, đối với một Giang Thâm từ nhỏ đến lớn chỉ có thể chạy trong bùn lầy lần đầu tiên vào xem thì cảm thấy rất mới lạ, Đàm Linh Linh không biết có bản lĩnh gì mà có thể đưa đồ ăn cho những giáo viên cố định trong đây, chạy một vòng từ trên xuống dưới, mắt Giang Thâm cũng choáng luôn rồi.

12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Xa Gần Gang Tấc

Xuân Nhật Phụ Huyên | Đam mỹ | Hoàn thành

Nhạc Minh Tâm bắt đầu đi làm ba năm, luôn làm ở ban sơ trung, mấy tháng trước, trường học để cậu nhận dạy lớp một. Tiết thể dục của lớp một, thật giống như một đám gà con được thả ra, Nhạc Minh Tâm sứt đầu mẻ trán hơn một tháng, mới miễn cưỡng rèn được chút nề nếp. Chờ đến khi thật sự đàn áp được đàn tiểu ác ma này, mới phát hiện là trong số các bạn nhỏ này cũng có bạn nhỏ rất đáng yêu.Ngày đó cậu tan làm, phát hiện có một cô bé ngồi lẻ loi trên bậc thang ở cổng trường, cô bé để mái bằng, tóc tết hai bên, ôm đầu gối nhìn ra ngoài cổng trường, chẳng ai đến đón cả. Nhạc Minh Tâm nhận ra cô bé chính là học sinh ở một trong các lớp cậu dạy, tên là Khang Tiểu Cần, cậu đi tới rồi ngồi xuống hỏi: “Sao con còn chưa về?”Khang Tiểu Cần nhìn thấy Nhạc Minh Tâm thì như thấy cứu tinh, môi liền mím lại, hai mắt ngập nước lại rưng rưng không rơi nước mắt, thật sự rất đáng thương. “Thầy Nhạc, không ai đón con cả ….” Khang Tiểu Cần nức nở nói. Nhạc Minh Tâm bị cô bé dọa sợ, vội vàng an ủi: “Ba mẹ con đâu, số điện thoại bao nhiêu, để thầy gọi thử xem.” Nhân viên bảo vệ nhô đầu ra từ trong phòng trực nói: “Thầy Nhạc, tôi đã gọi qua rồi nhưng điện thoại của ba cô bé vẫn tắt máy.” “Vậy còn mẹ con đâu?” Nhạc Minh Tâm hỏi. Khang Tiểu Cần cúi đầu không nói lời nào, Nhạc Minh Tâm cũng không biết phải làm sao bây giờ, ngồi xổm vậy rất mỏi nên cậu đứng dậy, ai ngờ Khang Tiểu Cần nghĩ là cậu phải đi, sợ tới mức ôm lấy chân cậu: “Thầy Nhạc, thầy dẫn con về nhà đi ạ.”

6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Tiếng Tỳ Bà Kinh Động Lướt Qua Căn Phòng

Cao Đài Thụ Sắc | Đam mỹ | Hoàn thành

Quán trà Ngụy Khải Minh mới mở có chút thú vị. Mạnh Tân Đường cầm một điếu thuốc, đưa tay vờ chỉ vào bảng hiệu treo trên đỉnh đầu. “Cái tên này là cái gì vậy?” Trên bảng hiệu viết hai chữ: Liễu Đường. Kiểu chữ rất cứng, nhìn kĩ có thể tìm thấy chút dấu vết của Mễ Phất trong đấy, có lẽ là moi từ đại gia đương đại nào đó.“Này là cậu không có kiến thức rồi đấy.” Ngụy Khải Minh cười rất đắc ý, mắt cũng híp cả lại, “Người hiện đại đều thích học đòi văn vẻ, thứ mà quán trà tôi bán chính là cảm giác, đặt cái tên càng quái, càng khiến người xem không hiểu, người ta càng cảm thấy chỗ của cậu có văn hóa, có chiều sâu.” Mạnh Tân Đường lắc đầu cười khẽ, làn khói ở đầu ngón tay vẽ ra một vòng cung nhỏ: “Ra là vậy, cậu đặt bừa một cái tên, lừa người.”Hai người lại trêu đùa mấy câu, bước vào quán trà. Mới bước vào cửa liền nghe thấy từng tiếng “ông chủ Ngụy” lanh lảnh.

6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Bằng Lan Giang Nguyệt

Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành

Ngõ nhỏ Hoa Liễu, triêu ca mộ huyền, trời ngả về chiều, sắc trời chưa tối hẳn, nhưng đèn lồng chiếu sáng đã được bật lên từng cái một, ánh sáng mờ ảo, khiến cảnh vật mông lung ảm đạm. Thanh Nhạc Phường nằm ở cuối con phố, đi tản bộ chưa tới một dặm, đã bị tiếng hò hét khiến cho đinh tai nhức óc.“Tiểu nhị, một bát vải ngâm nước gạo.” Từ trong quầy đi ra, Trần Nhị sắp xếp lại bàn ghế, sinh ý của hắn đã tới rồi, “Hôm nay đến sớm thế?” Hắn đem hai bát sứ đặt lên bàn, lại đặt thêm một ấm trà thô. Đây là món mới được khách của quán rất thích thú, nước gạo trắng không vị phối hợp với các loại hoa quả, trộn vào ăn kèm với nhau, vị ngọt vừa phải, vị kia khách miễn cưỡng trả lời: “Tối nay có khách.”Trần nhị: “Ai u, là khách mới sao? Cũng dám gọi Cận ca nhi của chúng ta?” Cận ca nhi nghiêng người liếc nhìn: “Tại mấy người ngày nào cũng lắm chuyện, quấy nhiễu việc làm ăn của ta.”

12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Hiền Thê Ngốc Nghếch

Vụ Thỉ Dực | Ngôn tình | Hoàn thành

Trấn quốc công phu nhân tiếp tục nói: "Hơn nữa năm nay Lương nhi đã 24 tuổi, bình thường nam tử như hắn đến tuổi này đã sớm làm cha và có mấy hài tử rồi, hắn thật vất vả mới quyết định lập gia đình cưới thê tử đi về lo việc nối dõi tông đường, lão gia à, ông nên cao hứng vì nó mới đúng chứ. Huống hồ hôn sự này, lại là hoàng thượng tự mình chỉ hôn, thánh ý thâm sâu, có ai dám nói một câu không được?"Trấn quốc công nghe xong lại cả giận nói: "Nếu không phải nó tiến cung hướng Hoàng thượng cầu ban hôn, hôm nay tân nương tử này sẽ là con gái của danh môn thế gia! Bà xem nó đã cưới loại nữ nhân gì? Cái loại thân phận nữ nhân này, không phải bôi đen Ôn gia ta sao? Ôn gia ta nhiều thế hệ làm quan, há có thể cưới nữ nhân thân phận thấp kém này vào cửa?"Trấn quốc công phu nhân khuyên nhủ: "Lão gia, ông cũng biết tính tình của tam nhi, lời này đừng có nói ở trước mặt nó, tránh nó lại cùng ông cãi nhau, những năm gần đây, nhìn hai phụ tử các người bởi vì hiểu lầm mà càng ngày càng xa cách, thiếp nhìn hai người như thế cảm thấy thật đau lòng. Lương nhi không bao lâu nữa sẽ rời nhà, và chúng ta sống chung với nhau mới phải, lại bởi vì chuyện của Viễn nhi, trong lòng nó có vướng mắc, mà vướng mắc này chưa trừ diệt, nó vẫn sẽ đem chúng ta trở thành địch nhân mà đối đãi. Lão gia, nhiều năm qua chuyện đó là Lương nhi chấp nhất duy nhất, ông nên nhường nhịn nó một lần đi. Hơn nữa cô nương kia bây giờ là nghĩa muội của Túc vương, chỉ cần Túc vương không lên tiếng, ai dám nói nàng một câu không phải?"

35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22

Lý Tổng, Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn Rồi

Brenna Hu | Ngôn tình | Hoàn thành

Đã hơn tám giờ tối tại thành phố hoa lệ của nước Mỹ - Los Angeles. Hà Hoa Tử vừa trở về nhà sau buổi ăn tối. Không như mọi hôm, tối nay cô bị người ta cho leo cây nên phải đi ăn một mình. Người có hẹn đi ăn cùng cô đêm nay lại bận việc, vậy nên bỏ rơi cô ở quán ăn quen thuộc của hai người.Cô vừa cất giày vào tủ thì nghe tiếng gõ cửa dồn dập không ngớt. Trong lòng Hà Hoa Tử lúc này chợt nổi lên sự lo lắng, giờ này ai lại đến tìm mình chứ? Hoa Tử đi đến, nhìn qua camera an ninh thì thấy người gõ cửa là Dương Việt Bân. Lòng cô trở nên an tâm, thở phào nhẹ nhõm rồi đi đến mở cửa.Nhìn thấy dáng vẻ Dương Việt Bân vô cùng sốt sắng. Dường như có chuyện gì đó rất quan trọng nên mới chạy đến tận đây. Hoa Tử chưa kịp hỏi chuyện gì thì Việt Bân đã đi thẳng vào nhà và rót nước uống. Cô cũng đã quen với sự tự nhiên của anh mất rồi, chẳng buồn la mắng. Hoa Tử lúc này dùng giọng điệu hời dỗi, nói với anh:

17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22

Máu Trong Tim

Lê Thúy Diễm | Ngôn tình | Hoàn thành

Tôi bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, những giọt hồ môi ướt đẫm cả tráng lăn dài xuống khuôn mặt của tôi. Đã 10 năm trôi qua nhưng những cảnh tượng ấy cứ như vừa mới xảy ra, mỗi đêm chỉ cần chợp mắt là cơn ác mộng của 10 năm về trước cứ như 1 thước phim tua chậm trong tiềm thức đưa tôi về với quá khứ đau đớn ấy.Đưa tay ôm lấy gối đôi mắt nhìn vào khoảng không xa xăm nhớ lại. Lệ ơi... Mau lên con... Bố đang đợi ( mẹ lệ). Con xong rồi đây ạ ( lệ nói). Cô bé đeo chiếc balo trên vai vội vội vàng vàng chạy xuống cầu thang. Bố đợi lâu lắm rồi đấy. Đi thôi con ( mẹ lệ). Vâng ( lệ). Cả gia đình ngồi vào chiếc ô tô sang trọng rời khỏi nhà hướng ra ngoại ô. Nhìn hàng cỏ xanh mướt, những cây hoa dại mọc bên đường Lệ buột miệng kêu lên. Woa... Cảnh ở đây đép quá...

15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22

Ý Xuân Hòa Hợp

Vi Phong Chi Từ Từ | Ngôn tình | Hoàn thành

Minh tinh thượng vị: Lâm vào bước đường cùng, cô đã đi thử một vai diễn trong phim điện ảnh của người đạo diễn thần bí. Chuyện cô không ngờ đến chính là người đạo diễn thần bí kia chính là đàn anh học trên khóa đại học, thậm chí còn bị cô từ chối tình cảm đến ba lần. Trời đất quỷ thần ơi, đã từ chối người ta, bây giờ thì phải đóng phim do người ta đạo diễn! Lạy trời cho anh ấy không nhớ chuyện cũ, anh ấy chắc chắn không thù dai đâu mà....

38.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23

Bắt Nạt Tướng Quân Đến Phát Khóc

Cung Tâm Văn | Ngôn tình | Hoàn thành

Trình Thiên Diệp phát hiện mình xuyên không rồi. Nhưng hiện tại nàng không rảnh để kinh ngạc về chuyện này. Bởi vì cổ nàng đang bị một dải lụa màu trắng siết chặt, nàng cảm thấy máu sắp dồn hết lên não, đầu lưỡi không thể khống chế mà thè từ trong miệng ra, mũi hít không thông, tim vì thiếu dưỡng mà điên cuồng đập loạn. Thân thể nàng đang bị dải lụa trắng ba thước kia treo trên xà ngang, tục gọi là treo cổ. Giờ khắc này dưới chân nàng, mấy nữ nhân mặc phục sức cổ đại, bao quanh nàng khóc rống nước mắt đầm đìa, nhưng không có một ai đến cứu nàng cả.

23.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23

Kim Sơn Hồ Điệp

Duy Đao Bách Tích | Ngôn tình | Hoàn thành

Hoài Chân chết trong tay một dân tị nạn Syria, trên đường cô mua đồ ăn về nhà. Gã ta đi tới nói mình rất đói, muốn xin một nửa số cà ri xúc xích khoai tây chiên ở trong chiếc túi cô đang cầm. Cô bèn dừng xe đạp lại, đưa túi đồ cho gã. Đúng lúc này, gã vung một chai bia Heineken lên đập mạnh xuống đầu cô. Cô lập tức hôn mê bất tỉnh. Nhưng cô không rõ mình có bị hãm hiếp không. Bởi vì lúc tỉnh dậy thì dòng thời gian đã quay ngược lại một trăm năm trước, cô đang nằm trong khoang hạng ba của một chiếc tàu du lịch sang trọng cách xa Thái Bình Dương, trở thành một nàng dâu Quảng Đông tên là Mộng Khanh.Bắt đầu từ khoảnh khắc ấy, cô rất muốn cố gắng sống sót, để xem xem cô gái Hoài Chân ở thành phố Hamburg, Đức tại thế kỷ hai mươi mốt, rốt cuộc sẽ gặp phải vận hạn thế nào trong thời khắc bất lực này; và hơn một trăm năm trước, tất cả những chuyện đó có liên quan gì đến tập thể người Hoa được người Mỹ gọi là “hiểm họa da vàng”. Con tàu to lớn kia đang từ từ chạy qua Thái Bình Dương. Thời tiết hôm đó không đẹp lắm. Sóng biển dồn dập vỗ vào thân tàu, con tàu viễn dương mang số hiệu Santa Maria lướt trên sóng gió vô tận, kim loại kềnh càng rẽ sóng một đường, phát ra âm thanh ầm ầm nặng nề bi thương.

32.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23

Anh Mây

Thanh Dii | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Anh Mây của tác giả Thanh Dii. Tịnh Ân cười thật khẽ, thật nhẹ như lòng của cô ấy, không còn vướng bận, không một phiền ưu, nhưng mắt cô ấy lại ánh hồng, là do xót xa hay là tiếc nuối?Cũng chẳng thể rõ nữa, là tiếc nuối hay xót xa cũng chẳng còn quan trọng, ngước mắt nhìn trời cao, lệ hoen trên mi mắt chỉ là không rơi xuống giọt lệ nào."Anh vẫn là mây, em vẫn là gió... Chỉ tiếc... Ta chỉ là một thoáng đi qua."Chỉ là một thoáng nhẹ qua, chẳng thể lâu dài.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Nhu Tình Trong Anh hay Thế Thân Hoàn Hảo của cùng tác giả.

7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23

Đan Dao

Án Bách | Tiên hiệp | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Đan Dao của tác giả Án Bách. Đan Dao vốn không có tên, nàng là một gốc sen hồng trong hồ Dao Quang.Hồ Dao Quang nằm ở núi Côn Lôn, truyền thuyết rằng tiên trên trời đánh rơi một cái trâm ngọc, vừa hay rơi vào trong hồ nước này, hồ Dao Quang liền hiện ra bảy màu sáng quý mỗi khi mặt trời mọc, là cảnh lạ nhân gian.Nhắc tới cũng lạ, mặt hồ Dao Quang rộng chừng mười dặm, nhưng không thấy con cá hay cây cỏ nào sống trong đó, quả thật là chuyện lạ.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Sau Khi Xuyên Vào Trò Chơi Cyber, Tôi Thành Công Soán Ngôi Boss của cùng tác giả.

1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24