Ngọt Ngào Ở Chung

Nhâm Do Chi | Ngôn tình | Hoàn thành

Nếu chuyện tình yêu luôn phải có đau khổ thì đây lại là minh chứng cho sự ngọt ngào, có chút phóng khoáng, vô tư, lại mơ hồ nhưng chung quy vẫn cho người ta cảm giác dễ chịu ngay từ những giây phút đầu tiên. Như việc nữ chính trong truyện tên Ngải Thuần Tinh, nhưng nàng lại thích là Thuần Kim hơn, bởi vì vàng nguyên chất ai lại không thích, huống hồ gì nàng cũng là con người bình thường thôi.Năm nay nàng vừa tròn hai mươi lăm tuổi, độ tuổi tràn đầy nhựa sống và sức trẻ nhất, và có cả khí phách cao ngạo nữa. Cái tuổi này chẳng lẽ phải có chồng con rồi, nhưng nàng đây chính là chưa có chậu, cũng chẳng sao sống một mình cũng vui đấy chứ. Chẳng qua là gặp phải một tên nam nhân, rồi đi đến kết hôn cùng với hắn, không nghĩ bản thân cũng có lúc thích thú một người đàn ông, tự động dâng hiến. Tình yêu khi đó giống như một nguồn năng lượng thổi vào họ, tình yêu không hề có cao trào, chỉ một đường thẳng, đường thẳng của hạnh phúc và những điều ngọt ngào nhất trên đời.

0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53

Thái Tử Phi Có Một Không Hai

Khiết Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành

Nàng là tiểu thư của quan huyện, được cưng chiều, sủng ái, ăn sung mặc sướng trong gấm hoa lụa. Nàng chẳng cần động tay động chân vào bất cứ thứ gì, nhưng tính tình của nàng không vì thế mà kiêu chảnh, xấu tính với người hầu. Nàng vô cùng thiện lượng, lại vô cùng mạnh mẽ, dám nghĩ, dám làm, dám yêu, dám hận. Hắn là thái tử điện hạ, tương lai chính là vị vua tài xuất anh minh, cai quản một nước là một người công bằng xử thế, có tài dựng nước và giữ nước, phát triển nước. Nàng và hắn gặp nhau trong một buổi đêm trăng thanh gió mát, đúng vào đêm rằm tháng giêng nguyên tiêu, trăng nở rộ rực rỡ. Nàng và hắn gặp nhau từ lúc ấy, lại một mình cùng nhau trốn khỏi các cung hầu để đến cây cầu bên sông Thuỷ Giang để xem pháo hoa, ăn hồ lô và ngắm trăng tiêu. Từ đấy mà hắn và nàng luôn tới tìm nhau, rủ nhau đi chơi đến những miền đất thênh thang rộng lớn, hắn hôn vào môi nàng, là chứng minh cho một tình yêu kết duyên từ đấy. Và giờ hắn vẫn yêu nàng, hắn nạp nàng làm hoàng hậu, cùng hắn cai trị cả vương quốc triều, cùng hắn sống hạnh phúc trong chốn thâm cung kiêu sa. Nhưng cả nàng và hắn, đều muốn được ra ngoài tản bộ, đi uống rượu ở trong quán nhỏ, ăn hồ lô bên đường, mua những thứ mà người thường mua, tận hưởng cuộc sống của người dân thanh thản và bình yên biết chừng nào. Tình yêu không cần tiền bạc, danh vọng, cuộc sống an yên không lo nghĩ là đủ rồi.

3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53

Mỗi Lần Gặp Nhau Là Một Lần Gặp Lại

Mị Bảo | Ngôn tình | Hoàn thành

Mị Bảo không phải là một cái tên quen thuộc, thế nhưng câu chuyện mà bà mang đến cho chúng ta lại dễ dàng ăn sâu vào tiềm thức hơn bất cứ thứ gì. Nó luôn mang theo một cái gì đó rất mới mẻ, đầy sâu sắc.

0.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Độ Hàn | Ngôn tình | Hoàn thành

Đều là do nàng không có việc gì đuổi theo cái tên tiểu hỗn đản đòi đánh đòi giết, cho dù gặp được đối thủ mạnh hơn, căn bản nàng không có ý nghĩ muốn rút lui.

103.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53

Cô Dâu Hai Trăm Triệu

Lâu Thải Ngưng | Ngôn tình | Hoàn thành

Tình yêu là nảy sinh như thế nào mà khiến con người ta vừa khổ đau, vừa hạnh phúc. Vốn dĩ không muốn trải qua nhưng lúc bản thân không phòng bị nhất tình yêu lại đến, mà bản thân cũng tự nảy sinh tình yêu. Chính tình yêu đã khiến cho mọi kế hoạch trả thù của họ đỗ vỡ. Vì trong lòng có đối phương nên không thể nào làm tổn thương họ. Mộ Nguyệt Phong và Lăng Tâm Đồng từ nhỏ đã ở bên cạnh nhau, luôn đi cùng với nhau. Tâm Đồng ngây thơ không hiểu chuyện tình cảm nhưng cũng thích Nguyệt Phong, còn anh cũng thích cô từ rất rất lâu nhưng chưa dám thổ lộ. Ngày anh thổ lộ tình cảm với cô, cũng là ngày họ xa cách nhau 10 năm trời. Anh đi, không một lời từ biệt, cứ vậy mà ra nước ngoài, chỉ để lại cho cô một câu tỏ tình như thế. Rồi hai người gặp lại, cô trở thành cô dâu do anh mua về. Họ từ lúc nào đã mang trong lòng hận thù, muốn làm tổn thương đến đối phương.Cuộc hôn nhân đó đối với họ là một giao dịch, để trả thù đối phương. Thế nhưng không ngờ được rằng tình cảm còn sâu sắc hơn cả hận thù nên kế hoạch của họ đã không thể thành công. Khi nhìn cô vui vẻ uống trà, anh sẽ không kiềm lòng mà đưa cho cô cái bánh quy cô thích, anh có thể kiên nhẫn ăn hết bát cháo đắng nghét của cô. Vì sao? Chuyện gì đã xảy ra vào thời điểm anh tỏ tình với cô, giữa họ đã có điều gì ngăn trở? Mời các bạn cùng theo dõi. 

4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53

Sư Tôn Là Nghề Nghiệp Có Độ Nguy Hiểm Cao

Hồ ly bận rộn | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Sư Tôn Là Nghề Nghiệp Có Độ Nguy Hiểm Cao của tác giả Hồ ly bận rộn. Quý Quy Hàn vốn tưởng rằng chính mình đối Lạc Duẫn Trần làm loại chuyện này, nhất định sẽ bị trục xuất sư môn. Tưởng tượng đến biểu tình sư tôn băng thanh ngọc nhuận của hắn khi tỉnh lại , hắn liền hưng phấn. Ngày đầu tiên, Lạc Duẫn Trần đi gặp chưởng môn, Quý Quy Hàn không có việc gì. Ngày hôm sau, Lạc Duẫn Trần mang theo đại đồ đệ đào ngó sen đi, Quý Quy Hàn không có việc gì.Ngày thứ ba, Lạc Duẫn Trần mang theo tiểu đồ đệ trảo cá đi, Quý Quy Hàn không có việc gì. Sau đó, Quý Quy Hàn rốt cuộc ngồi không yên. Muốn thế nào mới có thể để cho người khác biết hắn là lão bà của ta? Rất gấp, online chờ. Đối mặt Quý Quy Hàn, Lạc Duẫn Trần chỉ cho rằng bản thân là tra nam, nhưng là...  Bạch bạch nhất thời thì thích, nhưng bạch ra con nít thì. Không ai nói cho tra nam, quyển  tiểu thuyết mất nết này cư nhiên…… Là sinh tử văn??Ngay từ đầu, Lạc Duẫn Trần một chút không hoảng hốt, Na Tra được mẹ mang thai ba năm, hắn cũng có thể! Chờ Quý Quy Hàn hắc hóa đi xa sư môn, hắn liền mang theo hài tử về quê làm ruộng! Nếu bạn yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Cận Vệ Của Người Đẹp và Sau Khi Xuyên Thành Nữ Chính Tiểu Bạch Hoa.

19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53

Thiên Là Hồng Trần Ngạn

Tịch Dương Chi Ca | Xuyên không | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Thiên Là Hồng Trần Ngạn của tác giả Tịch Dương Chi Ca. Nhìn ánh mắt mê ly này của ngươi, ngươi thích nam nhân sao?" Nàng khẽ vuốt môi hắn, "Ngươi không phải chán ghét nam sủng sao? Hôm nay, ta liền muốn ngươi thích nam nhân!" Nàng dời ngón tay, cúi đầu, hướng về phía môi kia, hung hăng hôn xuống.  Nàng chậm rãi, thong thả đi về hướng hắn, "Xin hỏi vương tử là đố kỵ ta sao? Bởi vì chỉ có đố kỵ mới có phỉ báng, nếu vương tử không hài lòng về dung mạo của mình, không bằng..." Ngón tay thon dài ngả ngớn nâng cằm hắn lên, ngón tay xẹt qua khóe môi, xoa xoa môi, "Ta đến giúp ngươi, thế nào?"Ngoài ra còn những truyện cùng thể loại vô cùng hấp dẫn mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế hay Vô Tận Trùng Sinh.

28.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53

Giang Hồ Ân Cừu Ký

Giả Kim Dung | Kiếm hiệp | Hoàn thành

Trời tối om gió lộng sóng trên mặt sông nổi cao hơn trượng ...Lúc ấy đang là giờ Tý bốn bờ yên lặng như tờ ....Hai bên bờ sông Dương Tử rất nhiều bóng người lố nhố. Thì ra đó là mấy trăm anh hào của Hắc Bạch hai đạo kể cả thủy lục hai đường và các chưởng môn đệ tử của bảy đại môn phái đương kim võ lâm đang tụ họp ở hai bên bờ sông. Giang Âm bán đảo nổi lên giữa lòng sông, trên bán đảo ấy đá mọc lởm chởm giữa đảo có một khu rừng rất rậm. Có một đám người đang ẩn núp ở trong rừng ấy cứ trố mắt lên nhìn ra giữa sông.Nước sông cuồn cuộn như những tấm lụa trải từ trên trời xuống và từ phía Tây kéo dài sang phía Đông. Sông Dương Tử tới chỗ có mấy trăm anh hào tụ họp thì bỗng thắt lại, mặt sông chỉ còn rộng hơn dặm thôi nên dù vật nhỏ đến đâu trôi qua đó cũng không thoát khỏi tầm mắt của các anh hào võ công tuyệt kỹ như vậy. Mời các bạn cùng tìm hiểu chuyển biến tiếp theo của truyện Giang Hồ Ân Cừu Ký.

6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Chàng Giám Đốc Hay Quên

Đường Quyên | Ngôn tình | Hoàn thành

Cái nắng gay gắt của mùa hè tháng 7 thật đáng sợ, trời nóng như nung, bốc khí nóng lên làm cho người ta nóng cảy cả mỡ được luôn! Một cô gái trẻ tuổi, đeo chiếc ba lô màu đỏ vừa đi xuống khỏi xe buýt, trên đường không còn điều hoà mát lạnh nữa. Cô gái lấy ra 1 tờ giấy, là 1 địa chỉ, thì ra cô bé này đến làm quản gia cho một gia đình giàu có.

2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Quy Phục

Dư Ngã Bạch Lộc | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Quy Phục của tác giả Dư Ngã Bạch Lộc. Chung Diệc Tâm còn mặc bộ váy đỏ tươi lúc đi kính rượu, thản nhiên lấy ra tờ đơn thỏa thuận ly hôn, dịu dàng mỉm cười và ký tên mình. Cô thở một hơi đầy ngọt ngào, “Anh Trần, có dám đánh cược với tôi không?” Trần Hiêu nhíu mày. “Trong vòng một năm, tôi sẽ có được anh.”, cô cười như một con hồ ly nhỏ, “Nếu anh thắng, tờ giấy này thuộc về anh. Nếu tôi thắng, anh thuộc về tôi.”Trần Hiêu cười khẩy, khóe môi nhếch lên, gương mặt đầy vẻ khinh thường. Sau này… Chung Diệc Tâm ném đơn ly hôn lên người Trần Hiêu, hờ hững nói: “Tôi chán rồi, chúng ta ly hôn đi.” Người đàn ông giang tay ra ôm cô vào lòng, gương mặt đẹp trai hiện đầy vẻ hung hãn: “Giờ mới có nửa năm, em chơi anh à?” “Muốn tiếp tục? Cũng được.”, Chung Diệc Tâm nhoẻn miệng cười, ghé vào tai người đàn ông nói: “Bắt đầu từ giờ, đổi thành anh theo đuổi em.”Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng hấp dẫn không kém như Ta Có Hào Quang Của Nữ Chính và Ta Với Sư Môn Không Hợp.

13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Chuyện Xưa Trước Khi Ngủ

Quất Tử Nhất Liễu | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Chuyện Xưa Trước Khi Ngủ của tác giả Quất Tử Nhất Liễu. Việc học bận rộn nên tôi rất ít về nhà, có về nhà thì tôi cũng vùi mình ở trong phòng không đi ra ngoài, dần dần đã quên đi cậu em trai nhỏ nhà bên cũng đã trưởng thành, vẫn nghĩ cậu vẫn là một cậu bé tròn trịa mập mạp khi xưa. Mãi cho đến tận năm ba đại học, tôi vội vàng chạy từ Bắc Kinh về nhà để lấy đồ vật thì gặp được một cậu trai đẹp trai chưa từng thấy từ trước đến giờ. Thế nhưng tôi cho rằng đây là người mới chuyển đến nên mới không có chút ấn tượng gì, cơ mà cậu ấy thật sự rất hợp khẩu vị của tôi.Cao một mét tám mươi mấy, mặc một chiếc áo Hoodie Stussy màu hồng nhạt nhưng không hề cảm thấy xấu. Áo Hoodie này tôi cũng có một cái, nhưng tôi mặc vào lại không có cảm giác cân xứng như cậu ấy. Tôi ấn vào tầng lầu của mình rồi dự định nhìn tầng lầu cậu ấy sẽ ấn, sau đó sẽ tạo cơ hội tình cờ gặp được nhưng lại thấy cậu ấy đứng một chỗ không nhúc nhích, đang cúi đầu chăm chú nghịch di động.Tôi cho rằng cậu ấy lo chơi di động nên quên ấn, bỗng tốt bụng nhắc nhở cậu ấy: “Bạn gì ơi… bạn quên ấn tầng lầu rồi, bạn ở lầu mấy tôi sẽ ấn giúp cậu.” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Vô Tình Nhặt Được Idol hay Quái Phi Thiên Hạ.

3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Thư Tình Bí Mật Của Thái Tử

Lục Lý | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Thư Tình Bí Mật Của Thái Tử của tác giả Lục Lý. Khánh Bình 10 năm, mùa hạ. Long Vương Tử òa khóc, những giọt nước mắt rơi xuống, Lôi Công Điện Mẫu đồng lòng hợp lực, tiếng gầm vang và tiếng răng rắc cùng đánh xuống nhân gian, Nguyễn Anh vào ngục dưới ánh chớp và tiếng sấm. Thời tiết xấu, ánh sáng trong nhà lao lờ mờ, Nguyễn Anh bưng chặt mũi ngăn lại thứ mùi ẩm mốc, lúc này một tia chớp bỗng đánh xuống, trong căn phòng bỗng nhiên sáng lên, nàng lúc này mới phát hiện trong nhà lao tuy sơ sài rách nát, nhưng vẫn được xem là sạch sẽ.  Chỉ thấy ba bức tường đem nàng khóa chặt lại, bức tường bên trái đặt bàn và ghế, bên trái kê một chiếc giường rách, phía trên bức tường đối diện với cửa nhà lao có một ô cửa sổ, tia chớp chính là từ phía bên đó đánh vào. Nguyễn Anh ngồi xuống giường, mười phần hối hận hôm qua không cùng với Nghi phi nương nương, cô cô của nàng xuất cung đi bái bồ tát, nếu như xuất cung thì sẽ không gặp phải chuyện xui xẻo này, cũng không đến nỗi khiến Vĩnh Dương Đế nổi giận.  Con trai nối dõi là vấn đề đau đầu của Vĩnh Dương Đế, suy cho cùng ông đã qua bốn mươi nhưng lại chỉ có một đứa con trai là vị thái tử này, dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng biết được ông muốn có thêm một người con trai, sau đó Dư phi trong Khánh Diên cung mang thai, ông liền xem đứa bé trong bụng của Dư phi như viên trân châu. Nếu yêu thích thể loại này, thì còn có những truyện rất hay mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Tiêu Phòng Ký và Sau Khi Trùng Sinh Bốn Người Anh Đều Cưng Chiều Tôi.

11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Ba Lê Và Giày Bóng Rổ

Vi Bàn Giới Đích Tiểu Cự Tinh | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Ba Lê Và Giày Bóng Rổ của tác giả Vi Bàn Giới Đích Tiểu Cự Tinh. Trong phòng tập ba lê sáng rực rỡ, những cơn gió nhẹ thổi tung rèm cửa sổ. Những ngày cuối hè vừa qua, phảng phất trong không khí một chút hương thu cùng mùi hoa nhài tây nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng ở ngoài cửa sổ vang lên một vài tiếng cười đùa của đám trẻ con. Những cái âm thanh đó chợt vang lên như tiếng chuông bạc truyền vào trong phòng tập, khiến cho sự yên tĩnh trong phòng bị phá vỡ, mang lại một chút hơi thở của cuộc sống.Bóng đèn dây tóc trên đỉnh đầu thắp sáng cả phòng tập. Trước tấm gương lớn, Vân Khê nhón chân nhẹ nhàng xoay tròn. Cô nhảy lên, bộ đồ tập màu đen tôn lên tấm lưng thẳng tinh tế, mồ hôi từ trên trán nhỏ xuống, thậm chí có một vài giọt trượt vào mắt cô. Hai bàn chân như được lên dây cót, không ngừng xoay tròn liên tục trên sàn nhà trơn bóng. Âm hưởng du dương của bản nhạc khi thì êm dịu khi thì cao trào, tay và chân chuyển động theo bản nhạc cho đến những nốt cuối cùng.Sau khi luyện tập, Vân Khê ngồi xuống sàn phòng tập, cô thả lỏng chân mình, sau đó dựa vào tường đem chân kéo ra thành hình chữ “mã”, đôi chân mịn màng trông thật lưu loát mà thanh tao, cô nâng cổ lên, duyên dáng như một con thiên nga xinh đẹp. Nếu yêu thích thể loại này, còn có những truyện vô cùng hay mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người Thương và Nợ Âm Khó Thoát.

14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Đô Thị Dị Văn Lục Chi Ma Lâu Quỷ Ảnh

Mục Dã Dương Dương | Khoa huyễn | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Đô Thị Dị Văn Lục Chi Ma Lâu Quỷ Ảnh của tác giả Mục Dã Dương Dương. Trong bụi lau sậy bên ngoài cửa sổ đã có hai thiếu niên đang chờ cậu. “A, anh Tuấn Tuấn, anh Mao, hai anh hứa cho xem rồi nha, làm em ngóng dài cả mắt đây này.” “Suỵt.” Anh Tuấn Tuấn ra hiệu im lặng, kéo Đản Đản chạy ra hướng ngoài thôn. “Nói nhỏ thôi.” Anh Mao lén lén lút lút hết nhìn Đông tới nhìn Tây. Ba người lặng lẽ đi trong bụi lau sậy suốt một đoạn đường. Bọn họ vòng qua một cây đại thụ, đẩy ra tầng tầng cỏ dại, để lộ ra một cái động.Anh Mao rón rén tuột xuống. Đản Đản lập tức đuổi theo, anh Tuấn Tuấn thì đi sau lưng cậu. Đường đi bên trong động quanh co khúc khuỷu, chờ khi chân chạm đất, anh Mao đánh hộp quẹt, lúc này Đản Đản mới thấy rõ xung quanh nơi chật hẹp này là những bức tường bằng phẳng. Giống như một nhà đá. “Đồ các anh nói đâu?” Đản Đản không vui, mấy ngày trước cậu nghe hai người này nói bọn họ phát hiện một ngôi mộ cổ. Rất có thể bên trong có rất nhiều vàng bạc châu báu, bán đi rồi không chừng sẽ giàu to.Mà sau khi giàu rồi, bọn họ sẽ không còn trải qua cuộc sống cực khổ này nữa. Đản Đản cũng muốn giàu to, vì thế cậu quấn lấy bọn họ không tha. Các thiếu niên mười hai tuổi ngây thơ chất phác, dựa trên nguyên tắc có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, bọn họ chấp nhận mang Đản Đản cùng đi đào vàng bạc châu báu. Nhưng không có vàng bạc châu báu, bọn họ chỉ phát hiện hộp chiếc hộp nhỏ. Nếu yêu thích thể loại này, còn có những truyện cũng rất hay mà bạn đừng bỏ lỡ như Trò Chơi Của Gã Hề và Con Đường Bá Chủ.

6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Vô Vi Nhất Niệm

Thủy Hóa Bối | Đam mỹ | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Vô Vi Nhất Niệm của tác giả Thủy Hóa Bối. Đi ra khỏi căn hộ của cô ả kia khi đã quá 11 giờ, Tần Cửu châm điếu thuốc xua đi cái rét xuân đậu trên người. Mới phà được một hơi, điện thoại đằng túi sau đã rung. Ngó tên hiển thị ghi Đại Bân, cậu ấn nút nhận máy. “A Cửu, tới Space Oddity không?” Tần Cửu bước tới cạnh thùng rác, ngó mấy đầu lọc nằm chèo queo trong lõm gạt tàn trên nắp thùng. Một cái trong số ấy còn dính vết son đỏ tươi. Khạc khói mù khỏi miệng, cậu nói: “Không được, tớ mới xong chuyện…”Đầu kia, Đại Bân vứt lại câu đã biết rồi cúp phựt. Tần Cửu ngó cái điện thoại. Nội thành của 11 giờ khá yên ắng, con đường cái chỉ lác đác bóng xe qua, tầng lớp làm công ăn lương cực nhọc cả ngày trời cần một giấc ngủ tử tế. Cũng thấm mệt, cậu nghiền đầu thuốc vào lõm gạt tàn, mày díu sâu đắn đo nên gọi xe hay tìm đám bạn lông bông trong phố xin tá túc một đêm. “Tiểu Cửu… Tiểu Cửu…”Tiếng gọi vọng từ đằng sau lưng. Cậu ngoảnh đầu, thấy là cô ả kia khoác áo lông chồn, trong vẫn nguyên cái váy ngủ tơ tằm ban nãy, xỏ vội đôi dép đã chạy ra. Tóc cô ta xõa xượi, đôi tay ôm trước đầu, đang chạy về phía cậu. Gương mặt có ráng đỏ không biết vì sự ban nãy, hay vì thở gấp mà ló dạng. Bên cạnh đó, còn có những truyện cùng thể loại khá hay mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra và Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về.

3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Nháo Hỉ

Trần Tích | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Nháo Hỉ của tác giả Trần Tích. Sau tiết sương giáng, thời tiết ngày càng lạnh hơn, mùa đông nháy mắt lại đến. Hứa Tương Mi vừa mới cắt mái tóc của mình thành một đầu tóc ngắn, cô ngồi ở quán nướng ven đường, gió lạnh tràn vào cổ áo, không một chút thương hoa tiết ngọc. Nói gì thì nói cô cũng cảm thấy có hơi lạnh, uống vào một hớp rượu, cả người trở nên ấm áp, đặc biệt thoải mái hơn. Vì thế, cô nheo mắt lại hưởng thụ.Người phụ nữ trẻ ngồi ở đối diện ngước mặt lên, khẽ mỉm cười, giống như đóa hoa đào nở rộ đầu xuân, cực kỳ xinh đẹp. Hứa Tương Mi ngẩn ngơ nhìn, thuận tay rót thêm rượu: “Tạ Bách Hành đúng là có số hưởng.” Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Vừa dứt lời, một chiếc Lexus màu đen đã dừng ở bên đường, sau đó, từ trong xe, một người đàn ông rất đẹp trai, trong bộ đồ vest và giày da bước về phía họ. Khi hai ly rượu chạm vào nhau, Hứa Tương Mi nói với cô ấy: “Hân Hân, anh Tạ của em đến rồi.”Khương Hân chỉ sững sờ vài giây, cô ấy nhanh chóng quay đầu lại nhìn, xong lại lập tức quay đi, giả vờ bình tĩnh. Tạ Bách Hành đã đi đến bên cạnh, từ trên cao nhìn xuống cô ấy, không hài lòng nói: “Tại sao lại ở một nơi như thế này?” Khương Hân không dám nhìn anh ấy, bĩu môi, không trả lời. Tạ Bách Hành di chuyển ánh mắt nhìn xuống, trông thấy chai rượu, sắc mặt thậm chí còn đen hơn: “Còn uống rượu?” Bên cạnh đó, còn có những truyện cùng thể loại khá hay mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Trà Môn Khuê Tú và Xuyên Sách: Tôi Bị Nam Chính Cao Lãnh Coi Trọng Rồi.

10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Người Yêu Cũ Thấy Tôi Ăn Lẩu Một Mình

Hồ Dữu | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Người Yêu Cũ Thấy Tôi Ăn Lẩu Một Mình của tác giả Hồ Dữu. Tiêu chuẩn đánh giá một nhà hàng lẩu của Diệp Dương là nước chấm có vừa miệng hay không. Với cô, nước chấm là linh hồn của món lẩu. Diệp Dương kiên quyết không bao giờ ghé lại một nhà hàng lẩu không biết tự pha nước chấm tới lần thứ hai. Nước tương vừng của “Lộc Minh Yến” vị vừa êm, vừa mang cái cốt thuần chất, lại thơm nức. Dầu vừng, dầu tỏi cũng thơm ngon. Trộn cả hai lại, rắc thêm vài cọng rau thơm, mấy nhúm hành lá, Diệp Dương có thể ăn vã nửa bát. Vậy nên mỗi lần người ta chỉ lấy một bát, còn cô phải hai tay hai bát. Người ta lấy hai bát, cô phải ăn sạch bốn bát. Diệp Dương tay phải bưng một bát, tay trái bưng một bát trở về bàn. Chợt cô lại liếc thấy có đôi nam nữ trẻ tuổi đang bước vào quán. Vốn cô cũng không để ý lắm, nhưng rất nhanh sau đó đã phát hiện ra có gì đó không ổn. Diệp Dương quay đầu lại để xác nhận, chưa đầy hai phút đã nhận ra, trái tim cô chợt hẫng. Cô vội dời ánh nhìn đi. Mắt nhìn thẳng, cô trở về bàn mình.Diệp Dương từng tưởng tượng ra cảnh hội ngộ với người yêu cũ. Họ sẽ gặp nhau ở quán cà phê, ở rạp chiếu phim, ở hiệu sách, ở nhà hát, hay ở công viên… Ở những nơi thơ như trong phim. Khi ấy cả hai đều đã là những con người trưởng thành, bao dung, vô tình gặp lại nhau cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt. Đầu tiên họ sẽ ngạc nhiên, rồi chào hỏi trò chuyện, tâng bốc khen ngợi nhau. Nếu có thời gian họ sẽ tìm chỗ để uống ly cà phê, nói về chuyện năm đó, kể cho nhau nghe chuyện của mình về sau. Còn nếu không có thời gian thì hai người hai hướng, không bao giờ gặp lại nữa. Nếu yêu thích thể loại này, bạn cũng nên đọc thêm các truyện như Hoa Hồng Của Lương Hiện hay Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời.

12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp

Mỹ Nhân Vô Sương | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp của tác giả Mỹ Nhân Vô Sương. Đèn pha lê rực rỡ lóa mắt hắt lên tấm kính, khiến xung quanh càng thêm vẻ cao nhã hoa lệ. Trong phòng bao chật kín người, vô cùng náo nhiệt. “Không nghĩ tới Ninh Khánh Đào chọn phòng bao lại có thể đặt được ở khách sạn Minh Nhã .” Một người thân thích ngồi ở trong phòng nói. “Còn không phải bởi vì có tiền, tôi nghe nói sau khi anh của hắn là Ninh Khánh Hải qua đời, để lại một nửa tài sản cho con gái, một nửa cho em trai, bằng không hắn chỉ là một giáo sư dạy học bình thường làm sao có thể muốn mua nhà mua xe liền mua được.”Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Thế Vai và Cô Gái Của Thanh Xuân.

13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Anh Thích Em, Bởi Vì Em Là Em

Tam Nguyệt Đào Hoa Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Anh Thích Em, Bởi Vì Em Là Em của tác giả Tam Nguyệt Đào Hoa Tuyết. Duyên phận của Đường Thi và Tống Từ bắt nguồn từ ngày đầu tiên nhập học ở trường cấp ba, Tống Từ đưa thư thông báo trúng tuyển cho giáo viên, giáo viên nhìn qua, rồi cười ra tiếng, “Tống Từ? Đường Thi Tống Từ [1], nhóm tên này thật hay, lỗ mãng hỏi một câu, em có phải còn có một người chị hoặc là anh, tên là Đường Thi?”Đường Thi Tống Từ: là thuật ngữ kết hợp giữa thơ Đường và từ Tống. Thơ Đường và từ Tống là hai viên ngọc trong lịch sử văn học Trung Quốc. Nhà Đường được gọi là thời đại của thơ, nhà Tống được gọi là thời đại của từ. Từ cũng là một loại thơ, nhưng khác với thơ ở chỗ nó có quan hệ với âm nhạc. Kiểu trêu chọc này từ nhỏ đến lớn Tống Từ đã gặp phải vô số lần, vừa định nói đùa để dời đề tài này đi, thì sau lưng có người đặt thư thông báo trúng tuyển “pa” một tiếng lên bàn.“Em là Đường Thi, nhưng mẹ em không có con trai lớn như vậy.” Sau lưng truyền đến một giọng nữ trong trẻo. Tống Từ quay đầu, nhìn thấy Đường Thi đứng phía sau mình. Lúc đó cô mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai, vành mũ rộng che hơn nửa gương mặt, cô ngẩng đầu nhìn Tống Từ, cong môi khẽ cười một tiếng, “Vẻ mặt này là sao, sẽ không thật sự cho rằng tôi là chị gái thất lạc nhiều năm của cậu đó chứ?” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Cưng Chiều Nữ Bác Sĩ và Tuyệt Thế Thần Y: Nghịch Thiên Ma Phi.

1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Đại Tiểu Thư Tuyệt Sắc Của Tôi

Đại Dương | Đô thị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Đại Tiểu Thư Tuyệt Sắc Của Tôi của tác giả Đại Dương. “Thiếu gia, chúc mừng cậu cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng!” Tại bệnh viện trung tâm thành phố Minh Hải, một người thanh niên nhìn ánh mắt của Vương Hi và nói một cách đầy kích động. Vương Hi mới từ từ mở đôi mắt, liền bị ánh sáng mạnh chiếu vào đến nỗi chảy cả nước mắt, bèn nhanh chóng nhắm chặt mắt lại. “Mắt của cậu ấy có phản ứng với ánh sáng, phương pháp của chúng tôi có hiệu quả rồi!”Dần dần, Vương Hi một lần nữa mở mắt ra, nhìn rõ cảnh vật trong phòng bệnh, lúc này trong phòng khá tối do đã kéo rèm cửa dày. Ba năm không nhìn thấy ánh sáng rồi, cho dù chỉ là một tia sáng yếu ớt cũng khiến cho đôi mắt của Vương Hi đau đến kì lạ. Ba năm rồi! Vương Hi, tam thiếu gia nhà họ Vương – một trong số bốn đại gia tộc ở thủ đô, từ nhỏ đã là niềm tự hào của gia tộc, tài hoa xuất chúng, được ông nội hết mực cưng chiều, là gia chủ trẻ được công nhận của nhà họ Vương, là người nắm quyền trong tương lai của tập đoàn Vương thị.Ba năm trước anh đột nhiên gặp tai nạn xe, mặc dù cứu được tính mạng, nhưng thần kinh bị khối máu tụ chèn ép, khiến cho đôi mắt bị mù lòa. Nếu bạn yêu thích thể loại này, thì đừng bỏ lỡ những truyện cũng hấp dẫn không kém như Siêu Cấp Binh Vương và Cô Vợ Cảnh Sát Cool Ngầu Của Tôi.

66.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54