Hoàn Kết Hậu Đê Điều Đích Nhưng | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lâm Thúc, Thu Lưu Ta Đi của tác giả Hoàn Kết Hậu Đê Điều Đích Nhưng. Lâm Nghiên chăm chú sửa sang hoa trang trí trên bàn, hít một hơi thật sâu, sau đó hài lòng nhìn ngôi nhà mà mình đã chỉnh trang cả một ngày. Hôm nay là sinh nhật của a Dương, lúc nãy a Dương gọi điện nói hôm nay sẽ có nhiều rất bạn học đến dự sinh nhật của hắn, nên Lâm Nghiên dĩ nhiên khẩn trương không ít, từ sáng sớm bận đến bây giờ mới xong, nhìn trái nhìn phải kiểm tra lại một lần, rất sợ có một lỗi nào đó.Đây không vì điều gì khác, mà bởi vì đây là lần đầu tiên Lâm Dương dẫn các bạn cùng lớp đến tổ chức sinh nhật ở nhà, một người làm ba như y thế nào cũng không thể quá qua loa.Đến khi thấy hài lòng rồi mới bưng cơm nước đã sớm chuẩn bị xong dọn lên bàn ăn, ánh đèn được phủ một miếng giấy trang trí tỏa ra ánh sáng ấm áp, vô cùng xinh xắn. Lâm Nghiên nhìn đồng hồ thấy cũng không sai biệt lắm, liền lên lầu vào phòng mình mở cửa sổ ra nhìn xuống dưới lầu, qua khoảng chừng nửa tiếng đồng hồ, chợt nghe thấy tiếng nói chuyện ồn ào vui vẻ của các thiếu niên, thiếu nữ cách đó không xa.Ngoài ra, bạn đừng bỏ lỡ truyện cùng thể loại như: Cùng Lão Đàn Ông Nhà Giàu Kết Hôn Trước Yêu Sau hay Trọng Sinh Chi Dược Thiện Phường.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Tư Không Vũ Tịch | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Từng Chút Một Yêu Thương Em của tác giả Tư Không Vũ Tịch. "Quân Kỳ. Con đứng lại đó. Đứng lại."Bà Thẩm vừa nhìn thấy Quân Kỳ bước vào nhà liền gọi lớn tên anh. Bà đã ngồi đây chờ đứa con trai này lâu lắm rồi."Con đi đâu giờ này mới về? Lớn đến chừng này rồi mà vẫn không chịu lo yên bề gia thất gì đi? Con nhìn xem thử những đứa cùng trang lứa như con người ta có vợ có con, cho mẹ có cháu bồng rồi. Còn con thì sao? Suốt ngày ăn chơi lêu lỏng, gái gú không đàng hoàng. Rồi chừng nào con mới dẫn một cô gái về đây cho mẹ xem mắt hả?""Mẹ à."Thẩm Quân Kỳ nghe mẹ mình ca bài ca mua thuở thì cảm thấy rất đau đầu."Con mới có hai mươi chín tuổi thôi, có cần phải lập gia đình sớm thế không cơ chứ?""Anh còn dám mở mồm ra nói mình hai mươi chín tuổi?"Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Cưới Trước Yêu Sau: Mặc Thiếu Sủng Vợ Thành Nghiện hay Nuông Chiều Riêng Em.
23.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Bạn đang đọc truyện Tình Yêu Của Chúng Ta của tác giả Vạn Sắc. Lại một tên tra công lên sàn.Hạ Thiệu Nhiên thân thể trần truồng quỳ gối trước mặt Nghiêm Cẩn giúp hắn khẩu giao, côn th*t thô dài nhét đầy toàn bộ khoang miệng, nước bọt không thể nuốt xuống được cùng với động tác phun ra nuốt vào dương v*t phát ra thanh âm òm ọp òm ọp.Đều cùng là nam nhân, Hạ Thiệu Nhiên tự nhiên biết khẩu giao nuốt sâu vào vòm họng mới là thoải mái nhất, liền hàm chứa dương v*t Nghiêm Cẩn dùng sức nuốt vào bên trong miệng, quy đầu cực đại đâm vào cổ họng, mọi hô hấp đều trở nên khó khăn, trong dạ dày bắt đầu nổi lên cảm giác muốn nôn, Hạ Thiệu Nhiên khó chịu nhẫn nhịn, nhắm mắt tạm dừng liếm xuống dưới, chờ cảm giác khó chịu buồn nôn nơi cổ họng qua đi lại tiếp tục khẩu giao.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Nhân Vật Phản Diện Làm Mất Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính hoặc Lệ Quỷ Lại Xin Chút Dương Khí.
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Hơn một năm sau. Trong biệt thự riêng của Cố Dĩ Mặc, ba tiểu quỷ hoạt bát đang chạy trên sân cỏ, bọn chúng đang lũn cũn chạy theo quả bóng da, cười rất vui vẻ. Hai vú em đứng cách chúng không xa, không dám rời ánh mắt. Ba tên tiểu quỷ này, chỉ cần không cẩn thận 1 chút là chạy biến mất dạng, không trông kỹ không được.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Ma An | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đầu Anh Lại Xanh Rồi của tác giả Ma An. “Ngươi bất quá chỉ là vật do Hoàng đế ca ca nhất thời mới mẻ nhặt về, thứ con hoang ngay cả phụ mẫu là ai cũng không biết, thân phận thấp hèn như vậy, còn dám tranh sủng với ta. Bây giờ ta giết ngươi chẳng khác gì bóp chết một con kiến. Nhưng mà ngươi nói thử xem, nếu hiện giờ ta giết ngươi, Hoàng đế ca ca có biết không?”Xung quanh yên lặng đến mức không nghe được tiếng hít thở, chỉ có giọng nữ âm u lạnh lùng lan vào trong không khí. Giọng nói tàn nhẫn như là một lưỡi dao nhỏ sắc lạnh cắt qua lỗ tai người nghe, khiến người ta không khỏi rùng mình, họ vuốt vuốt cánh tay, phát hiện không biết đã nổi lên một tầng da gà từ bao giờ. Trong căn phòng tối ẩm ướt, một cô gái mặc chiếc váy hoa lệ đang ngồi xổm, dùng móng tay sơn màu đỏ thẫm khều khều chiếc cằm nhọn của cô gái áo trắng đang ngã ngồi dưới đất.“Hoàng đế ca ca biết cũng không sao, ngươi đã chết, chàng nhất định sẽ vui vẻ, như vậy chàng có thể quên hết những chuyện bên ngoài cung nhanh hơn một chút.” Diệp Tô phác họa lông mày thanh tú đang hơi nhướng lên của mình, cằm hơi nâng, khóe miệng nhếch lên tạo một nụ cười mê hoặc. Ánh mắt của cô hơi lay động, nhưng hàn ý vẫn sâu đến đáy mắt. Đối diện với ánh mắt này, cô gái áo trắng bỗng rùng mình. Bên cạnh đó, nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như 100 Ngày Hôn Nhân: Tổng Tài, Chúng ta Không Còn Quan Hệ và Mạt Thế Không Gian: Nam Thần Độc Sủng Vợ Tang Thi.
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Bạn đang đọc truyện Vợ À, Anh Sai Rồi! của tác giả Mie리. Ánh nắng len lỏi vào căn phòng màu trắng thuần khiết, rọi qua khung cửa sổ, trong căn phòng có một cô gái đẹp tựa thiên thần đang say giấc ngủ, do có ánh nắng nên làm khung cảnh trong căn phòng này thật lung linh, cô gái khẽ động đậy người, ngồi dậy dụi dụi mắt, vươn vai một cái rồi mỉm cười. Cô bước vào làm vệ sinh cá nhân rồi mở cửa phòng mình bước ra ngoài, đi xuống nhà cô đã ngửi thấy hương thơm của thức ăn, mùi này làm bụng coi réo lên, cô lên tiếng:" Con chào cha, con chào mẹ " " Chào con, con gái yêu " - Thước Lam Vi nở nụ cười hiền dịu nhìn cô con gái. " Chào con " - Lục Đắc Thành lên tiếng nhưng mắt vẫn chăm chăm đọc báo " Ủa mẹ, anh trai con đâu rồi? - "Ngó quanh nhà vẫn không thấy bóng dáng anh trai cô đâu bèn hỏi mẹ. " Anh con nó đi công tác rồi " " Vâng "" Thôi, chúng ta vào ăn nào " - Lục Đắc Thành để tờ báo xuống bàn rồi đứng dậy. " Dạ "Thế là họ cùng bước vào bàn ăn, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rã, bỗng mẹ cô nhắc đến:" Tiểu Nhi à, ta muốn nói với con một việc" Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Nông Kiều Có Phúc và Trùng Sinh Chi Thương Lam.
19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Nguyễn Phạm Quỳnh Giang | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Oan Gia Là Tổng Tài của tác giả Nguyễn Phạm Quỳnh Giang. Tiếng xô xát, cãi cọ, tiếng cợt nhả cùng tiếng gắt gỏng khó chịu bị át đi bởi tiếng nhạc xập xình nơi hộp đêm. Ở cái chốn trụy lạc này thì một vụ xô xát, một cuộc trêu ong ghẹo bướm của những thanh niên chẳng được chú ý đến mấy. Không ai muốn chuốc phiền phức, cũng không ai muốn là vật thế thân.Trầm Giai Lạc một thân váy bó sát, tay gác lên quầy bar, tay kia cầm ly rượu. Chất cồn đỏ sóng sánh khúc xạ cùng chút ánh sáng mờ ảo của hộp đêm làm tôn lên làn da trắng nõn nơi cổ tay cô. Khuôn mặt xinh đẹp đang nhăn nhó giận dữ vì những vị khách không mời. Trầm Giai Lạc là một luật sư, năm nay đã chạm mốc 25, là một đại mỹ nữ vừa từ Mỹ trở về Trung Quốc theo lời mời của Phong thị tập đoàn. Cô là một luật sư có tài, có tiếng ở Mỹ, tốt nghiệp một trường đại học danh giá, trẻ tuổi lại xinh đẹp, trở thành đóa hoa rực rỡ hút hồn cánh đàn ông phương Tây. Lần này về lại quê hương, mục đích để làm việc, mục đích thứ hai là cậu em trai - Trầm Quân đang làm trưởng phòng tại Phong thị và người chị em thân thiết - Liễu Tuệ Thanh. Hôm nay vốn định hẹn Liễu Tuệ Thanh làm tiệc đón gió tẩy trần nhưng đáng tiếc người chị em thân thiết lại không thể đến thành ra một thân Giai Lạc phải uống rượu một mình. Mà dáng vẻ xinh đẹp, vóc dáng lại khá tốt thành ra trở thành sự chú ý của đám lang sói ở đây. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Vãn Ca Phi và Nữ Quan Vận Sự.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Uyên Tố Tố / Tô Tử Uyên | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Cuồng Thê, Phu Nhân Đã Trở Về! của tác giả Uyên Tố Tố, Tô Tử Uyên. Tại sân bay thành phố X, nước X. Một cô gái xinh đẹp trong trẻo, cầm tay một đứa bé chừng năm tuổi, một lớn, một nhỏ dắt tay nhau đi, cái này cũng thật gây chú ý. "Mami, con sẽ nhớ chú Hiên nhiều lắm...." Thanh âm non nớt mềm mại vang lên khiến người ta yêu thích vô cùng. Trầm Tịch Dương đôi mắt đen có chút tối lại, im lặng hồi lâu rồi bất chợt xoa đầu an ủi bảo bối, "Chú Hiên sẽ sớm lấy vợ. Mẹ con mình không thể làm phiền người ta suốt. Bảo bối ngoan, có mẹ ở bên mà...." Vừa nói cô vừa ngoái đầu nhìn qua ô cửa kính xa xăm, năm năm rồi\- mà cô lại một lần nữa quay về nơi này. Trầm Tịch Dương nhận ra, cô đã đi biết bao vùng đất lạ trên thế giới này, có đại dương vô tận, có thảo nguyên mênh mông, có dãy núi ngàn năm băng tuyết, lại có những hoang mạc khô khốc không một bóng người.... Chỉ là trong tim cô vẫn luôn trống vắng... Lại nhìn ánh mặt trời rực rỡ ngoài kia như đang len lỏi, luồn lách thật sâu vào tâm can của cô.... Trầm Tịch Dương tự hỏi: Từ bao giờ mặt trời ở thành phố X lại chói loá đến thế? "Mami nghĩ gì mà đơ người ra thế?" Bảo bối khẽ nhéo cánh tay mẹ mình. "Đang nghĩ làm thế nào đem xú tiểu tử nhà mi gả quách cho cô bé nào đó!" Bảo bối trợn mắt khó tin nhìn mami nhà mình, có chút chạnh lòng khi bị coi rẻ, bĩu môi nói, "Con mới không thèm gả cho mấy đứa con nít ranh đó, ông đây đẹp trai thế này, hơn nữa IQ lại vô cùng cao, nếu có gả thì là mấy đứa con nít đó tranh nhau xếp một hàng dài trên phố, cầu gả cho ông đây!" Đối với trình độ tự luyến của bảo bối nhà mình, Trầm Tịch Dương dù đã quen nhưng cánh môi vẫn không nhịn được mà co rút, khả năng tự luyến này ngày càng cao rồi! Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Sát Thủ Của Mùi Hương và Công Chiếm Nam Chủ Bệnh Xà Tinh.
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Kaneki-Ken | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hắc Ám Đại Nhân của tác giả armylasodach. Hắc Ám Đại Nhân ngẩng cao đầu nhìn vị trọng tài, lạnh nhạt nói, "Tôi muốn đấu." Vị trọng tài dở khóc dở cười nhìn cậu, "Nhóc chắc chắn chứ? Nếu đau thì đừng khóc nha." Hắc Ám Đại Nhân gật đầu, kiên cường nói, "Chắc chắn không khóc." Vị trọng tài thấy cậu kiên định như vậy, kêu cậu đứng ra ngoài trung tâm. Mọi người thấy cậu ra đấu, đồng loạt hô to đầy hứng thú.Đối thủ của cậu là một người đàn ông hai mươi chín tuổi, dáng vẻ còn khủng bố hơn vị trọng tài kia.Hắc Ám Đại Nhân liếc mắt ông ta xong, rồi nghiêng đầu nhìn về vị trọng tài, dùng giọng điệu không thể lạnh lẽo hơn mà hỏi, "Tôi có thể giết không?" Nghe tiếng cửa mở ra, ai cũng tò mò nhìn sang. Một cậu bé mười tám tuổi ngang nhiên đạp cửa đi vào, trên tay cầm một cái đầu người còn chưa khô máu, nhìn cũng biết là chỉ mới vừa chết, mắt của cái đầu còn trợn tròn ra, khủng khiếp không tả nổi.Mọi người trong phòng họp nhìn thấy cảnh tượng này còn tưởng là do bản thân mệt mỏi quá nên nhìn nhầm, sau khi cố gắng dụi mắt đến nỗi hai họng mắt đỏ lòm lên, hình ảnh đứa bé cầm cái đầu vẫn còn trợn tròn mắt chưa biến mất. Bọn họ lập tức cảm thấy ớn lạnh. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Vấn Đỉnh Cung Khuyết và Đích Nữ Nhất Đẳng.
23.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Tạp Bỉ Khâu | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đại Lộ Hoàng Hôn của tác giả Tạp Bỉ Khâu. Vậy là đã hơn ba tháng trôi qua kể từ ngày Trần Bạc Kiều bị đưa vào trại giam quân sự số 5 của Liên minh châu Á, ngoài trải qua sinh nhật lần thứ 29 trong tù, anh còn bỏ lỡ cả lễ tang của cha mình và tận mắt chứng kiến sáu cựu sĩ quan thân cận lần lượt bị lôi ra pháp trường xử bắn.Trong khi đó, căn phòng biệt giam của anh cũng cách rất gần với nơi thi hành, ví như sau mười phút nghi thức quân sự, anh sẽ lại nghe thấy tiếng súng hành hình vang lên cùng tiếng đàn chim hãi hùng bay loạn xạ, mà tiếng súng trường tự động AKM chưa qua xử lý âm thanh còn hệt như tiếng sấm rền, đánh vang cả vùng trời ngoại ô Liên minh châu Á.Sau ngày sĩ quan thứ sáu bị xử tử, tức sáng ngày 25 tháng 12, đến phiên Trần Bạc Kiều lên đài phán quyết.Nếu yêu thích thể loại sủng, bạn đừng bỏ lỡ truyện Cùng Lão Đàn Ông Nhà Giàu Kết Hôn Trước Yêu Sau hay Bàn Về Kết Cục Việc Cứu Lầm Nhân Vật Phản Diện.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Ngụy Tùng Lương | Ngược | Hoàn thành
Anh vẫn chưa về, tôi ngồi trong phòng khách chờ anh. Trước đây tuy rằng anh cũng có xã giao, nhưng đều sẽ về nhà đúng giờ, sẽ mang cho tôi thật nhiều thức ăn, chúng tôi ngồi cùng một chỗ xem ti vi ăn khuya, anh kể với tôi những chuyện vui vẻ anh gặp được lúc ở công ty, có lúc anh lại như một đứa trẻ, thích dựa vào người tôi làm nũng.Gần đây tôi thường xuyên nghĩ tới anh trước đây, sau đó sẽ so sánh với anh hiện tại, để rồi nhận lấy chỉ là một tiếng thở dài cùng nỗi thất vọng. Đêm nay Thẩm Yến vẫn chưa về, gần một giờ sáng, tôi nhận được tin nhắn của anh, anh bảo tôi nhanh chóng dọn ra ngoài.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Ba Lợi | Ngôn tình | Hoàn thành
Lòng buồn bực. Thở không ra hơi. Ta chợt hít một hơi, lại bị sặc một hớp nước khiến đầu váng mắt hoa, nước lạnh như băng khiến ta từ từ tỉnh táo mấy phần. Hình ảnh trước mắt từ từ rõ ràng, lại chỉ có thể nhìn thấy mờ tối đen như mực, từ từ mới nhìn rõ vách đá màu đen trên đỉnh đầu, ta giật giật thân thể, phát hiện mình không thể động đậy... Đây là đâu? Bên tai mơ hồ truyền đến tiếng vang nhỏ bé, dường như có gì đó đang tới."Không biết tự lượng sức đi tìm Cỏ Hóa Hình gì chứ, giờ thì hay rồi, nửa chết nửa sống, ta thấy đạo hạnh ngàn năm cũng không đủ cứu mạng ngươi! Nhanh dẫn tỷ tỷ ngươi về, đừng chết trong động phủ của ta, nếu truyền đi, đến lúc đó Lam nương tử ta sao có thể đặt chân ở Yêu Giới!" Trong giọng nữ nhân bén nhọn cay nghiệt ồn ào kia, hình ảnh trước mắt ta từ từ khôi phục rõ ràng.Giường đá lạnh như băng phía dưới truyền đến cảm giác lạnh lẽo, bốn phía còn có vài mạng nhện xám trắng, còn có một cái kén lớn được bọc bởi một đống tơ nhện, xương cốt trắng xóa trên đất hết đống này đến đống khác, ta không khỏi lạnh cả người. Đầu còn choáng, ta cố gắng nhớ lại những ký ức hỗn loạn kia.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Thất Sắc Cẩm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bệnh viện. "Mộ tiểu thư, đã chẩn đoán chính xác, ung thư não. Nhưng cô đừng lo, nếu bây giờ tiếp nhận trị liệu, có hai thành cơ hội chữa khỏi." Bác sĩ đưa giấy báo cáo cho Mộ Thiên Tinh, không đành lòng nói. Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trông tiều tụy của Mộ Thiên Tinh càng tái nhợt, tay vươn ra cầm giấy báo cáo không ngừng run rẩy: "Nếu như không trị liệu, còn có thể sống được bao lâu?"Mặc dù đã tính toán kết quả xấu nhất, nhưng lúc nghe thấy hai chữ "Ung thư", trái tim căng như cây cung của cô vẫn "Thình thịch" một tiếng, gãy. "Khoảng hai năm." Bác sĩ cho biết chi tiết. Nghe vậy, chợt Mộ Thiên Tinh cười: "Vậy là đủ rồi! Vậy là đủ rồi...cám ơn bác sĩ!" Đi ra bệnh viện, Mộ Thiên Tinh hít sâu, lấy điện thoại ra gọi số đã lâu không gặp. Không ngờ, bên kia rất nhanh đã thông.Giọng đàn ông trầm thấp mà không kiên nhẫn truyền đến: "Chuyện gì?" Mộ Thiên Tinh thở ra một hơi: "Tưởng Quý Thần, không phải là anh muốn ly hôn sao? Tôi đồng ý, tối nay anh về ký tên đi! À đúng rồi, tôi sợ qua tối nay tôi sẽ đổi ý, cho nên anh muốn ly hôn, tối nay nhất định phải trở về!"
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Trong căn phòng tối, tràn ngập mùi ân ái. Gã đàn ông đang áp sát trên người phụ nữ. Anh ta chuyển động một cách máy móc và đôi mắt trống rỗng. Dường như, người đàn ông này đang cố hoàn thành một nhiệm vụ. Ngoài cảm giác sinh lý ra, anh không hề còn bất kỳ một cảm xúc nào khác nữa. Hổ Tình đang nắm chặt lấy ga giường, cô cố gắng cắn chặt răng ngăn cho tiếng rên không trào ra khỏi miệng.Chuyển động của người đàn ông nhanh dần, cuối cùng, Hổ Tình không thể nhẫn nhịn hơn nữa. Dù đã cố ép bản thân nhưng không thể làm chủ được hơi thở gấp gáp…Kỳ Thiệu Xuyên nhăn mày, động tác của anh đã tăng tiến mạnh hơn, hai tay anh bám vào eo của Hồ Tình để có đà tiến sâu hơn. Kỳ Thiệu Xuyên chỉ mong có thể sớm kết thúc chuyện hoang đường này.Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu thẳng vào mặt Kỳ Thiệu Xuyên làm lộ rõ vẻ mặt thiếu kiên nhẫn và lạnh lùng của anh. Hổ Tình đột nhiên run rẩy. Tiếng chuông này không chỉ Kỳ Thiệu Xuyên mà cả Hồ Tình cũng rất quen thuộc. Có một chút mong đợi, Hổ Tình trèo lên người Kỳ Thiệu Xuyên, dịu dàng ôm cổ, nhè nhàng thì thầm: “ Anh… anh có thể… không nghe máy được không?” Kỳ Thiệu Xuyên do dự vài giây, đứng lên tự tách mình khỏi người của Hổ Tình. Một cảm giác trống rỗng đến bất ngờ ùa tới khiến cho cô cảm giác như đang chìm trong cái lạnh buốt của mùa đông.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
AnyRead | Ngôn tình | Hoàn thành
Người ta nói, thật ra điều đau lòng nhất không hẳn là việc tôi yêu người đó nhưng người đó không yêu tôi. Mà là tôi và người đó yêu nhau, nhưng mà không thể bên nhau, không có được nhau... Với em, anh không thích em chính là nỗi đau lớn nhất, và khoảng cách xa nhất không phải là anh cách em cả ngàn dặm, mà vì dù ở gần nhau, anh vẫn không thể hiểu được trái tim em yêu anh đến nhường nào!
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phương Nấm | Xuyên không | Hoàn thành
Mở mắt ra, Bạch Nhược phát hiện mình đang nằm trên giường. Y nhớ lại, vừa rồi mình bị một người đàn ông đâm dao vào bụng. Nhưng hiện tại lại không thấy đau. Người phụ nữ trung niên bên cạnh nhìn thấy y tỉnh liền kinh hỉ gọi "Thanh nhi, con tỉnh rồi, Lữ đại phu, Thanh nhi tỉnh rồi ". Thầy lang y từ bên ngoài tiến vào, ông ngồi xuống bắt mạch cho Bạch Nhược."Phu nhân an tâm, tiểu công tử đã qua cơn nguy kịch, lão phu đi kê và thang thuốc để y bồi bổ" "Đa tạ đại phu " bà quay sang nói với Bạch Nhược. "Thanh nhi con nghỉ ngơi đi, nương đi làm chút gì đó để con lót dạ. Con đã hôn mê ba ngày, hẳn là rất đói đi". Bà vuốt tóc y, cười hiền hậu, thấy y định mở miệng liền ngăn cản:" Được rồi, đừng nói chuyện, hiện tại nghỉ ngơi đi, ngoan"
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Ma Ma Ma | Đô thị | Hoàn thành
Park Yuchun bây giờ không thể so với trước kia được, lúc còn trẻ, chưa kết hôn chưa có con cái, nên nếu có thêm chút công việc thì hắn cũng không oán hận gì. Nhưng bây giờ, một đại đội con nhỏ còn chưa tính, ở nhà lại còn có oan gia ngọt ngào không khiến người ta bớt lo kia. Tuổi càng lớn, nên không thể như lúc trẻ mà làm bạt mạng được. Đối với Park Yuchun hiện tại mà nói, cuộc sống chính là con trai cả Inhwan cầm bài thi toán cho hắn ký tên, chính là Eun Sung đòi hắn mua cho nó con búp bê barbie số lượng có hạn, chính là đêm không thể ngủ vì bắt được con bé Eun Chae lại trộm bỏ đồ vật vào miệng… Chính là bảo bối ngọt ngào của hắn bưng bát canh quên bỏ muối cho hắn ăn. Tất cả đều bình yên như vậy, nhưng tất cả cũng chân thật như thế.Lúc còn trẻ, khi nghe Kim Junsu nhà hắn gọi hắn là “chú Park”, Park Yuchun có cảm giác khoảng cách rất lớn, nhiều năm sau đã không còn gọi nữa. Nhưng mấy năm nay, khi yêu yêu, rất ít khi cậu cũng gọi hắn là “chú Park”, không ngờ lúc này lại khơi dậy hoàn toàn dục vọng muốn chinh phục của Park Yuchun.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Cố Từ Vi | Ngôn tình | Hoàn thành
Đây là khu đường cái không người, dân cư thưa thớt, không có động vật, không có gió, không tiếng động, thỉnh thoảng chỉ có vài cọng cỏ lạc đà khô cằn cắm rễ trên sa mạc gập ghềnh. Nhiệt độ bên trong xe việt dã tương đối thích hợp, Diêu Bảo Châu một tay giữ tay lái, tay kia mở một lon cà phê. Khoảng cách với điểm đến còn 600 km, đường cái thẳng tắp, dường như nối thẳng lên bầu trời, người lái xe cũng không nhịn được có cảm giác khí phách trước nay chưa từng có.Tốc độ xe gần 180 mã, Diêu Bảo Châu vẫn còn đang tăng tốc, dù sao trong phạm vi tầm mắt ngoài xe của cô bên ngoài không có thứ gì. Nhưng vào lúc này Diêu Bảo Châu lại bỗng nhiên nhìn thấy xa xa xuất hiện một "vật thể không rõ ", Diêu Bảo Châu giảm tốc độ xe, nhìn thấy bên cạnh đường cái có một người đứng đấy, hơn nữa chuyện quỷ dị là bên cạnh người này không có xe.Bên ngoài xe nhiệt độ mặt đất gần 70 độ, không khí vô cùng khô nóng, nếu như không được bổ sung hơi nước, người bình thường ở trong đó mấy giờ cũng sẽ bị chết khát, chưa đến một ngày cái sa mạc này có thể hong ngươi thành một cỗ thây khô. Diêu Bảo Châu thật sự không nghĩ ra tại sao lại có một người cô đơn chiếc bóng xuất hiện trên sa mạc. Xe càng ngày càng gần, người đàn ông kia chậm chạp mệt mỏi vẫy tay về phía Diêu Bảo Châu.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
AnyRead | Ngôn tình | Hoàn thành
Xin chúc mừng, bạn có thai rồi, em bé đã được hai tháng. Mục Hoan trong chiếc áo khoác dài màu trắng đưa kết quả trong tay cho cô bạn gái thân thiết nhiều năm của mình - Tần Vũ Nhu, mỉm cười và nói: Bạn nên báo tin vui này cho bạn trai của bạn biết đi. Tần Vũ Nhu lại cau mày, mắt đỏ hoe. Mục Hoan mình muốn bỏ đứa bé này.Tại...tại sao vậy? Mục Hoan bối rối. Trong ấn tượng của cô, Tần Vũ Nhu và bạn trai của cô ấy đã yêu nhau được hai năm rồi còn gì. Tần Vũ Nhu cắn chặt môi, trên khuôn mặt tái nhợt đầy vẻ yếu đuối: Mục Hoan, mình không thể để con mình là một đứa con ngoài giá thú được...Ý của câu nói này rất rõ ràng, Mục Hoan đưa tay ra và nắm lấy tay cô ấy, và nói bằng giọng chân thành: Nhưng bạn phải biết rằng bạn đã bỏ mấy lần rồi, lần này còn bỏ nữa, sau này liệu có mang thai được hay không cũng khó nói...
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tiêu An Tô | Ngôn tình | Hoàn thành
Bên trong phòng thay quần áo nhỏ hẹp, Cố Vãn hạ thấp giọng quát lớn, cô giùng giằng muốn tránh khỏi sự đụng chạm của người sau lưng, nhưng lại cảm nhận được bàn tay to lớn của người nọ đã kéo khóa kéo bên trên áo cưới mình ra, dò xét vào, sờ thân thể của mình như ngựa quen đường cũ. Giống như ngày ngày đêm đêm ba năm qua. Cho tới bây giờ Cố Vãn cũng không nghĩ tới, lúc chính mình sắp bước lên thảm đỏ, kết hôn, người này sẽ đến!Thân thể mềm mại không kìm được run lên, thân thể từng bị dạy dỗ vô số lần đã nhạy cảm cực hạn, hoàn toàn không tiếp nhận nổi sự đụng chạm như vậy. Vừa là tình dục, cũng vừa là khuất nhục! "Bạc Lương, buông tôi ra! Hôm nay là hôn lễ của tôi, anh đừng quá làm bậy!" Cắn răng để cho lý trí của mình trở lại, lạnh lùng quát. Nghe được hai chữ "hôn lễ", đôi mắt thâm thúy của người đàn ông phía sau co rút nhanh, cười lạnh, gia tăng lực tay, nhấc váy cưới của cô lên, động thân tiến vào."A ~ " Cố Vãn đau đến kêu lên. "Vãn Vãn, sao rồi? Có phải áo cưới không dễ mặc không, có muốn anh vào giúp em không?" Ngoài cửa, Trình Phi đang chuẩn bị đi vào xem cô lại nghe thấy tiếng la, quan tâm hỏi. Hốc mắt Cố Vãn đỏ bừng, nhuộm nước mắt.Người chồng mà cô sắp đi lên thảm đỏ đang ở bên ngoài, mình lại bị người đối đãi thô bạo như thế này ở bên trong! Cố Vãn muốn kêu lên, nhưng chợt người đàn ông phía sau cúi đầu, đè cô lên tường, hung hăng làm nhục cô từ phía sau.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15