Tự Thị Cố Nhân Lai | Ngôn tình | Hoàn thành
Mỗi lần Diệp Tố Huân tỉnh lại trong giấc mộng, cô đều mướt mát mồ hôi, cô mơ tới Ngu Quân Duệ, mơ thấy hắn cầu khẩn nàng đừng rời bỏ hắn, mà nàng vẫn giống như những giấc mơ khác, không đồng ý, sau đó, hắn lại dùng ôn nhu, triền miên và cuồng dã, nhiệt liệt chiếm hữu đồng thời tuyên cáo, làm nhục thân thể và trái tim nàng. Tình cảnh trong mộng cuồng loạn kịch liệt, chỉ là hồi tưởng cũng làm cho người ta đỏ mặt, thân thể bắt đầu nóng lên. Diệp Tố Huân biết rõ bản thân đã sống lại. Ba tháng trước, nàng tỉnh lại thì phát hiện mình lại nằm trên giường ở khuê phòng bản thân lúc ở nhà. Nàng nhớ rõ hết thảy việc trước mười ba tuổi. Đôi tay Lưu Uyển Ngọc dùng sức đẩy vai nàng, nàng rơi xuống ao xanh biếc rét lạnh trong hậu hoa viên Ngu gia. Lúc ấy, nàng chưa từng giãy dụa, Diệp Tố Huân nhớ lại, cảm thấy khi đó mình rất cảm kích Lưu Uyển Ngọc, nàng căn bản không sợ cái chết.
19.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:13
Ý Nhân Trà | Sủng | Hoàn thành
Đỗ Trạch say, khó chịu nhíu mày, nhưng không muốn khiến mọi người mất vui, cho nên chọn một góc sofa sáng sủa yên lặng chợp mắt một lúc, ly rượu đang cầm rơi xuống đất lúc nào không hay, mọi người trong phòng đều bị thứ rượu đắt tiền chuốc say, những bóng dáng mờ ảo đung đưa trước mắt, một câu nói không ngừng chui vào tai. Hôm nay là đêm cuối cùng của hội độc thân phòng ký túc xá 6211, trong lòng Đỗ Trạch cũng có một câu muốn nói, thật ra anh cũng không nghĩ ra.Chủ đề nói chuyện hôm nay chính là cuộc sống sau khi bước chân vào xã hội của mọi người, năm nay việc buôn bán của nhà Xá Trường rất thuận lợi, giơ tay mở chai rượu trị giá một vạn đồng, nhưng Đỗ Trạch thử một ngụm thì chẳng thấy ngon chút nào, cảm giác nóng cháy muốn đốt lưỡi, anh chỉ uống một ngụm rồi lắc đầu. “Không, không uống được, mẹ tớ không cho.” Khi căng thẳng hoặc xúc động, anh sẽ nói lắp, hồi còn đi học anh không hiểu lắm nhưng sau khi tìm hiểu anh mới biết, lúc trò chuyện không nói quá nhanh thì có thể nói rất trơn tru. Cũng tại hôm nay anh bị bạn bè chọc tức, nếu biết trước đã chẳng tới bữa tiệc đó làm gì, người ta kết hôn chứ có phải anh kết hôn đâu, tiệc độc thân cái khỉ gì chứ.Bản thân anh tới giờ còn chưa có người yêu đây này! Nói tới người yêu, Đỗ Trạch xụ lưng xuống, mình anh nho nhỏ, chứa một thế giới to to.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:13
Lệ Tiêu | Cung đấu | Hoàn thành
Tháng sáu, tiết trời nóng bức. Ánh mặt trời chói chang phản chiếu vào mái ngói lưu ly trên đỉnh cung điện, phát ra những luồng sáng lóng lánh đến chói mắt. Một khắc trước, Dục Tú Cung đã bắt đầu duyệt tuyển, Hạ Vân Tự từ Thượng Phục Cục đến đây, đi tiếp hơn ba mươi trượng nữa mới đến cổng cung Dục Tú. Tỳ nữ bên cạnh hơi sốt ruột, không ngừng thúc giục: “Nương tử, mau lên, e là trễ rồi đó.” Hạ Vân Tự lại không vội, chân vẫn ung dung không có vẻ gì là tăng tốc. Hôm nay trời nóng quá, dù đi chậm rãi thế này, lại có gió nhẹ phất phơ mà vẫn lấm tấm mồ hôi, nếu đi nhanh hơn thì xong hết ba mươi trượng chắc người đã mồ hôi mô kê đầm đìa, phấn son cũng nhòe ra hết, làm sao mà trúng tuyển.Một lát sau, đoàn người đến trước cổng Dục Tú Cung. Cánh cổng màu đỏ thẫm đóng kín. Ngoài cổng có một cô nương xinh xắn đang nói gì đó với hoạn quan gác cổng. Nàng ta đã sốt ruột đến nỗi mặt đỏ bừng nhưng vẫn không dám lớn tiếng, cố trấn tĩnh và khép nép cầu xin: “Công công, tôi xin ngài… Tôi thật sự không cố ý đến muộn, ngài cho tôi vào đi. Bất luận có trúng tuyển hay không tôi cũng tặng ngài năm trăm lượng bạc.”Hoạn quan kia vui vẻ lắng nghe, không hề chế giễu nàng ta mà chỉ vào cánh cổng sau lưng mình, bảo: “Nương tử à, cô đừng làm khó tôi nữa. Trong cung có quy định ngày đại tuyển, cánh cổng Dục Tú Cung một khi đã đóng lại thì phải đợi kết thúc mới được mở ra. Tôi mà cho cô vào, chưa lấy được năm trăm lượng bạc đó thì đã bị loạn côn đánh chết.” Trong lúc nói chuyện, hắn liếc thấy cách đó không xa có mấy người đang đi về phía này bèn nghĩ thầm trong bụng năm nay sao lại có nhiều người đến muộn thế. Nhưng khi nhìn rõ thì hắn bỗng giật mình.
35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Cáp Khiếm Huynh | Đô thị | Hoàn thành
Rạng sáng lúc sáu giờ rưỡi, kết thúc bức manga cuối cùng, Giang Phi vội vàng đưa cho bên biên tập. Cứ như vậy, thức một tuần lễ vì cái nhiệm vụ vẽ phác thảo này, cuối cùng cũng đuổi kịp thời hạn trước bảy giờ hôm nay nộp bản thảo theo đúng giao hẹn. Sảng khoái đi tắm rửa, Giang Phi khoác áo tắm đi tới phòng ngủ, ngã vật xuống giường, ý thức chỉ còn kém một khắc nữa là đi vào mộng đẹp thì tiếng chuông cửa kéo cậu trở lại.Giang Phi không thể không bò dậy, đi dép vào, ngáp không ngớt đi tới phòng khách. “Ai vậy?” Giang Phi uể oải nói. ‘Giang Phi là tớ…” Ngoài cửa truyền tới thanh âm hưng phấn của người anh em tốt của Giang Phi – Quý Hằng. Giang Phi lim dim kéo cửa nhà trọ, vừa định than phiền, Quý Hằng đã ôm lấy cậu, hưng phấn vỗ lên lưng Giang Phi mấy cái, Giang Phi cảm thấy phần eo già yếu của mình vì mệt mỏi nhiều ngày sắp bị gãy tới nơi rồi. Giang Phi đẩy Quý Hằng ra, mặt đầy mỏi mệt nói: “Tớ thức một đêm, hiện tại đứng cũng có thể ngủ, cậu…”
48.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Ngụy Ngọc Vy Hân | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Vợ Lên Đến Tận Trời của tác giả Ngụy Ngọc Vy Hân. Hiểu Đình ở phía đầu dây bên này giả vờ lo lắng hỏi Trần Thiên Ngọc, chứ thật ra anh ta biết là hôm nay cô đến thành phố A để thu âm ca khúc mới. Trần Thiên Ngọc là ca sĩ nổi tiếng, giọng hát cô rất ấm và ngọt ngào nên mới được rất nhiều fan hâm mộ yêu thích, Hiểu Đình là giám đốc công ty giải trí Vũ Đình, vì cô nổi tiếng nên anh ta mới lợi dụng cơ hội này đồng ý cưới cô. Chứ người anh ta yêu chỉ có Trần Thiên Ninh \- em gái của Trần Thiên Ngọc, vì Thiên Ninh chỉ mới nổi nên anh ta mới lợi dụng cô nhằm để cho cô ta trở nên nổi tiếng. Trần Thiên Ngọc vừa bước xuống máy bay đến thành phố A, thì nhấc máy lên trả lời Hiểu Đình: "\- Em đến thành phố A để thu âm ca khúc mới, có lẽ đến ngày mai em mới về kịp! Sao, nhớ em rồi à?" Hiểu Đình một tay ôm lấy Trần Thiên Ninh, một tay cầm điện thoại giả vờ nói với cô: "\- Đúng rồi, anh nhớ em rồi, bảo bối à! Nhanh thu âm ca khúc mới rồi mau về với anh nha!" "\- Được rồi, anh ở công ty thu xếp lịch trình giúp em nha! Em phải đi rồi, tạm biệt anh!"Trần Thiên Ngọc vừa cúp máy, anh ta cũng quăng điện thoại xuống rồi tình tứ với Trần Thiên Ninh đến chiều. Ở thành phố A, cô thu âm xong ca khúc mới sớm hơn dự tính nên đã bay về thành phố C trong buổi chiều. Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Quân Hôn Tỏa Sáng và Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Tiểu Đậu Bao | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Săn Tình (Nhật Ký Tình Nhân) của tác giả Tiểu Đậu Bao. Năm thứ hai trong nghề, mọi người kính nể gọi tôi một tiếng “chị”, họ thèm khát địa vị hiện giờ của tôi.Nhưng họ nào biết, để trèo đến bây giờ, tôi đã trải qua những đớn đau, tủi nhục gì, đã phải chịu đựng những gã ghê tởm kia ra sao...Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có không nên bỏ qua Độc Nhất Vợ Yêu Của Tổng Tài hoặc Điện Chủ Ở Rể.
96.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Tứ Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện “Quý Công Tử Ngang Ngược” được viết bởi tác giả Tứ Nguyệt thuộc thể loại ngôn tình hay, đặc sắc, có nội dung giống như câu chuyện của cô bé lọ lem với chàng hoàng tử đào hoa, phong nhã. Cô không phải là cô bé lọ lem, sao lại có thể gặp được một hoàng tử nhiệt tình như vậy?Hơn nữa vị hoàng tử này ban ngày thì trở thành một người giúp việc, giúp cô làm hết tất cả công việc nặng nhọc giúp cô, ban đêm lại nhảy lên giường cô "ra sức" yêu cô!Vì bảo vệ bản thân, cô không ngừng cố gắng khiến tên thiếu gia đào hoa đó không lấy đi trái tim cô, vì nếu có một ngày tên này chán trò chơi với cô rồi, thì cô sẽ đối mặt với tên này như thế nào đây?
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Dương Chu | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lao Nhanh Trên Đại Đạo Tìm Đường Chết của tác giả Dương Chu. Việc của hắn chính là phải bảo hộ tốt những đối tượng được chỉ định công lược, còn phải hy sinh hết thảy vì họ, kể cả sinh mạng.Giang Vô Ngôn:…Hệ thống: Ồ, không phải kí chủ muốn chết à? Lại đây, để tôi giúp cậu, chết bằng cách cực kì quang minh chính đại, hiên ngang lẫm liệt, anh dũng hy sinh, chết bằng những kiểu đa dạng nhất, thế nào, sung sướng không!Giang Vô Ngôn vốn dĩ cho rằng thuận theo tự nhiên chết là chết thôi, mỗi lần đều sẽ bất tri bất giác mà trở nên thân thiết quá mức với đối tượng công lược, lại không thể hiểu được phát sinh quan hệ với họ.Giang Vô Ngôn: shit, để tôi chết đi, tôi muốn chết một lần thôi.Thẩm Ly: Để anh đi cùng em.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể tìm đọc thêm Những Ngày Xưa Năm Ấy hay Phong Diệp Nhất Thu
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Lạn Tục Kiều Đoạn | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ngọc Phách của tác giả Lạn Tục Kiều Đoạn. Bảo Hỉ danh tự này là do Đông Thủy đặt cho cậu.Lúc cậu vừa được đưa lên Thiên Giới, thú chín đầu đã khai linh trương ra một gương mặt đầy nghi kị.Đông Thủy đưa tay nâng quạt lên ngăn trở tầm nhìn của nó: "Tiện tay nhặt được ở trần gian, người của bổn quân, không cho tiến a?""Không dám." Một cái đầu khác của thú chín đầu với vẻ mặt đầy cung kính: "Nhưng quân thượng cũng biết quy giới."Đông Thủy khép lại kim phiến, mãnh vụn bạc lấp lóe rơi xuống. Làm Bảo Hỉ nghĩ đến những hạt bụi nắng dưới phàm.Nếu yêu thích những câu chuyện cổ đại, bạn đừng bỏ lỡ truyện Phán Quan hay Bí Ẩn Đôi Long Phượng.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Thẩm Dạ Diễm | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khốn Lưu của tác giả Thẩm Dạ Diễm. Chu Hồng lấy ra cái bật lửa, châm một điếu thuốc lá, giả bộ như không thèm để ý, nhìn xung quanh.Trên đường, người qua lại không nhiều lắm, mỗi người đều mang dáng vẻ vội vàng, trong cơn mưa tuyết xuân hàn lạnh giá này ai cũng muốn nhanh chân tìm kiếm một nơi ấm áp, nghỉ ngơi một chút.Hắn hút vài hơi, tiện tay vứt nửa điếu thuốc lá còn lại trên mặt đất, chậm rãi bước đi thong thả vào một con ngõ nhỏ tối tăm.Một chiếc xe màu đen đang đậu ở chỗ đó.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm Anh Chỉ Cần Em của cùng tác giả.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Pưn Pưn Chan | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chú Ơi! Lên Giường Nào của tác giả Pưn Pưn Chan. Tôi... Trót yêu thầm bạn thân của bố. Bố tôi hơn mẹ tôi hai tuổi, tôi nghe ông bà kể lại, bố tôi gặp gỡ và thương mẹ tôi từ nhỏ nên hai người cưới nhau rất sớm.Ngày tôi cất tiếng khóc đầu tiên chào đời mẹ tôi chỉ mới mười tám tuổi.Bố tôi có một người anh em thân thiết, tuy không phải là ruột thịt nhưng đó là anh em vào sinh ra tử với bố tôi.Chú ấy đã ngoài ba mươi rồi mà vẫn chưa cưới vợ, chú thường xuyên sang nhà tôi chơi. Tôi thích chú từ hồi tôi còn bé tí, thích nhiều đến mức mà ở trường có bao nhiêu người theo đuổi tôi cũng từ chối hết, vì trái tim nhỏ bé của tôi đã dành cho một mình chú rồi.Tuy chú đã lớn tuổi nhưng chú còn trẻ và phong độ lắm! Ở chú toát lên một vẻ đẹp chững chạc khiến cho tôi si mê.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Bựa Nhân Sát Vách của cùng tác giả.
41.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Tiểu Bạch | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lạc Tích của tác giả Tiểu Bạch. Màn đêm buông xuống, ngẩng đầu nhìn phía trăng lưỡi liềm treo cao chân trời, gió tây gào thét, mang theo vài phần lạnh lẽo và ngột ngạt, để cả một sa mạc đầy rẫy hơi thở không có sinh khí, tiện tay nắm lên cát vàng bên cạnh, nhìn theo nó không ngừng từ bên trong khe hở chảy ra, không khỏi nắm chặt thêm. "Thủ Bị, ngài làm sao ở chỗ này, mau trở về thôi, Tướng quân triệu ngài." Một thanh âm cắt đứt tâm tư. "Được, vậy thì trở về." Dứt lời, đứng dậy phủi cát đất một cái, quay người đi đến phía doanh trướng."Mạt tướng tham kiến tướng quân." Bạch Lạc Tích đi vào trướng chính. "Điện hạ không cần đa lễ." Lưu tướng quân nâng dậy Bạch Lạc Tích. "Không biết tướng quân tìm ta có chuyện gì?" Lưu tướng quân không nói gì, mà là cầm lấy mật thư trên bàn đưa tới, Bạch Lạc Tích nhìn một lát, đem thư âm thầm cất vào trong ngực. Sáu năm lẻ mười tháng, thời gian trôi qua thật nhanh, từ khi đi tới nơi này thì cũng không từng thấy người kia nữa, bây giờ một phong mật thư. "Nếu như không có chuyện gì khác, mạt tướng xin được cáo lui trước." Bạch Lạc Tích gật đầu. "Điện hạ trở về nghỉ ngơi sớm chút, sáng mai thánh chỉ chắc thì đến rồi."Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tiên Đế Trùng Sinh và Chiến Thần Ở Rể.
33.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Tiểu Lâu | Ngôn tình | Hoàn thành
Vẫn chìm đắm trong hồi ức về lần đầu tiên làm tình với con, trên khuôn mặt Minh Đức bất giác nở ra một nụ cười vui vẻ! Bất thình lình hai chân của Hiểu Văn động một chút, hai chân cô mở rộng, vì thế hoa huy*t cũng theo chân mà được mở lớn ra, làm mắt Minh Đức bừng sáng, hắn thò đầu đến giữa hai đùi con gái, nhìn hoa huy*t của cô. Mặc dù hoa huy*t này đã bị hắn dò xét cắm rút hơn một năm rùi, nhưng vẫn khiến cho hắn nhịn không được nhìn chăm chú!
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Mai Tử Hoàng Thời Vũ | Ngược | Hoàn thành
Một buổi chiều tối mùa hè oi bức, không khí như một cái lồng hấp. Tiểu khu Hoa Quế thuộc khu phố cũ của Thất Đảo, tựa như những khu phố cũ khác, phòng ốc cũ kỹ phủ đầy rêu mốc, tiếng người huyên náo cả ngày. Căn nhà số 203 tổ 3 tiểu khu Hoa Quế là một hộ gia đình bình thường. Thời điểm này, trong không gian nhỏ hẹp buồn chán, nóng bức tràn ngập hương bị cơm nước ngọt ngào mê người. Ninh Hạ đầu đầy mồ hôi nhanh nhẹn đem đĩa rau xào từ phòng bếp nhỏ hẹp đến phòng khách: “Bà ngoại, ăn cơm thôi.” Bà ngoại ngồi trên sô pha, ôm một cái gối nhỏ, liên tục kéo kéo đường viền hoa, tựa như không có nghe thấy lời cô. Thẩm Ninh Hạ đến gần bà, khẽ gọi: “Bà ngoại ăn cơm thôi, cháu làm món sườn xào chua ngọt mà bà thích nhất đó.”
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Vẫn luôn là như thế , lầm bầm làu bàu. Rối cục đến một ngày , mọi việc đều đổi thay , cuộc sống yên tĩnh này sắp bị quấy nhiễu. Đây chính là tử kiếp sao ? Hắn muốn mang nàng đi . Nhưng một kẻ là yêu , một người là thần , vốn dĩ trời nam đất bắc không chung lối. Lưu lại hàn đàm yên tĩnh này cũng có thể an tâm nghỉ chân . Hắn không thể mang nàng đi , nên chỉ đành cùng ở lạiNội đan ? Nữ nhân này điên rồi sao ? Sao lại có thể đem nội đan chí quý của thần tiên mà tặng cho loài yêu ma như hắn. Phong vân nháy mắt biến mất. Ngàn năm chớp mắt đã trôi qua. Một ngàn năm kế tiếp , tình duyên bắt đầu …
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Thần Vụ Quang | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Y Kiến Chung Tình của tác giả Thần Vụ Quang. 2 giờ 40 phút sáng, Diệp Thu Hàm kiểm tra một nửa số hồ sơ bệnh án vừa mới viết, chuẩn bị xuống lầu mua thức ăn, trong lòng mong mỏi thời gian có thể trôi nhanh một chút, tốt nhất đêm nay yên ổn trôi qua như vậy, đừng có bất kỳ tai nạn nào. Ba năm trước, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, cô đã được nhận vào bệnh viện đứng thứ hai trong ba bệnh viện hàng đầu ở thành phố để trở thành một bác sĩ thường trú, chú hai của cô Diệp Chi Lâm là chuyên gia tim mạch và mạch máu não nổi tiếng của tỉnh. Vốn dĩ ông ấy hi vọng hai đứa con của mình sẽ tiếp quản nghề của mình để Diêp gia trở thành một gia đình y khoa. Không ngờ con trai cả lại chạy đến phía nam để kinh doanh cua. Con trai thứ hai thì đi đến thành phố ven biển để nuôi hải sâm, bọn họ không chỉ tham gia nghề thủy hải sản, mà mỗi lần quay về đón tết hàng năm còn nói về các giao dịch kinh doanh. Diệp Chi Lâm căn bản có thèm bận tâm đâu.Bởi vì bố mẹ của Diệp Thu Hàm cũng làm kinh doanh, cha cô và chú hai lại là anh em, vì vậy chú hai rất xem trọng việc đứa cháu gái này được nhận vào trường y khoa trọng điểm, thành tích của cô lại rất tốt, vì vậy trước khi tốt nghiệp chú hai làm mọi thứ có thể để cố có mối quan hệ tốt với bệnh viện trực thuộc của học viện y học, đương nhiên cái giá phải trả cũng rất đáng kể không phải một gia đình bình thường có thể đảm nhận được, nhưng may mắn thay ở trong bệnh viện không có vấn đế gì, lúc đầu khi chọn khoa cô đã chọn ngoại khoa tim mạch, do đó trong vòng nửa đầu năm nay đến kết thúc năm thứ ba cô sẽ vẫn ở bộ phận đầu tiên của ngoại khoa tim mạch. Bên cạnh đó, nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Cả Nước Đều Biết Tôi Rất Moe và Lạc Lối Giữa Danh Vọng.
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Thiên Lý Hành Ca | Khoa huyễn | Hoàn thành
Cho dù trái với đạo trời, cho dù người ngoài bàn tán, người ta muốn vẫn chính là ngươi.Những lời đó là trong một cuốn sách kể về câu chuyện tình yêu đẹp đẽ, xúc động lòng người, đau thương không ngớt, đến chết không đổi, khiến hậu thế vẫn còn bàn tán say sưa.Chạng vạng tối, thành Nam Tô của Lung Quốc dần dần chìm trong ánh chiều tà đỏ như trái trần bì, mờ ảo như một giấc mộng, màn đêm dần dần bao phủ khắp nơi, tiểu thành với hàng vạn gia định cùng các bờ ruộng ngang dọc dần dần lên đèn, ánh sáng từ ngọn đèn từng cái từng cái thắp lên lập lòe tạo thành các đường quanh co uốn lượn. Trên đường người đi kẻ lại, tiếng rao bán hàng rong hòa lẫn trong bóng đêm, chiếc lồng bánh bao nhỏ tỏa khói trắng khiến khung cảnh xung quanh đó trở nên mờ mịt. "Nương, con muốn ăn bánh bao."Tiểu nữ hài một thân tiểu sam màu vàng, búi tóc có cái bông hoa nhỏ màu đỏ tươi, kéo tay mẫu thân đứng bất động trước sạp hoành thánh. "Ngọc nhi đừng nháo, đào kép kia sắp biểu diễn rồi, chậm trễ sẽ không tìm được vị trí tốt," mẫu thân thở dài kéo tay nàng đi, ngẩng đầu nhìn kịch viện cách đó không xa, nhìn thấy nam nhân đang khoác áo dài, phụ nhân trang điểm lộng lẫy, từng người từng người đi vào trong viện, trên mái hiên cửa viện có treo dải lụa màu đầy màu sắc trong bóng đêm trở nên thật mơ hồ, "Ngọc nhi bữa tối con đã ăn rồi mà, có muốn đi xem hồ ly tinh kia nữa không? Nghe nói diễn rất hay."
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
WingYing | Dị giới | Hoàn thành
Trần triều Chính Hóa năm thứ hai mươi bốn, Chính Hóa đế băng hà. Tiên đế vốn không có con trai, phải để Tiêu Trọng Nhụ cầm đầu các đại thần Nội Các ủng lập con trai của Tĩnh Vương Trần Quảng lên ngôi vua. Tân đế tuổi xấp xỉ mười hai, sau khi lên ngôi liền lập Tiêu Trọng Nhụ làm Thái phó, cưới con gái dòng họ Tiêu gia làm hoàng hậu. Sau khi Tiêu Trọng Nhụ nhậm chức, hắn liền tru di toàn bộ Phó gia, đem tất cả môn sinh dưới trướng Phó gia đều bắt lấy một mẻ, quét sạch hết các thành phần chống đối trong triều. Chỉ sau ba tháng, toàn bộ triều đình trước sau đã thành bình địa của Tiêu gia.Lúc đó, Trần triều cũng chỉ mới được thiết lập hơn sáu mươi năm, vị vua kế nhiệm Thái tổ là Chính Hóa đế ngu ngốc vô đạo, một năm tuyển tú đến ba lần, đem các nam nữ trẻ tuổi trong dân gian bắt hết vào hậu cung mà hành dâm vô độ, trong triều thì sủng hạnh nịnh thần Tiêu Trọng Nhụ. Tiêu Trọng Nhụ một tay thay Tiên đế chấp chưởng triều chính phải đến hơn ba năm. Sau khi Tân đế lên ngôi, nghĩa quân ở nhiều nơi đồng loạt nổi dậy, Tiêu thái phó lấy trọng binh để đàn áp quân phản tặc, thà giết lầm còn hơn bỏ sót. Trừ kinh thành Ung Kinh ra, dân chúng ở khắp nơi đều lầm than, tiếng khóc thấu tận trời xanh.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Hoa Nhật Phi | Ngược | Hoàn thành
Vì một di chiếu của Tiên đế ban xuống, Nhiếp Chính Vương Sở Mộ phải nạp con gái của đối thủ - đích trưởng nữ của Tề Quốc công phủ làm phi. Sau hôn lễ, tình cảm phu thê không mặn nồng, nhìn nhau không vừa mắt, trong lòng Nhiếp Chính Vương còn nhung nhớ tiểu muội từ ngày này qua đêm nọ. Vốn dĩ trước khi xuất chinh cố ý đem nàng vào trong phủ, tính toán sau khi chiến thắng trở về chính thức nạp làm trắc phi.Ai ngờ chiến trường hiểm ác, Nhiếp Chính Vương vô ý trúng phải độc cổ tình. Độc tình này khó lường, biến yêu thành hận, biến hận thành yêu. Sau hồi kinh, Nhiếp Chính Vương không khống chế được mà nảy sinh yêu thích đối với Vương phi, liên tiếp bày tỏ tình cảm với nàng. Đối với người ngày nhớ đêm mong, dù có muốn lại gần cũng lực bất tòng tâm. Kết quả là, Vương phi một phen kinh hoàng, tiểu muội lại rơi vào bi kịch.
19.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Hách Hách Nhất Tiếu | Tiên hiệp | Hoàn thành
Tây Cảnh Tiên Môn luôn là thánh địa Nhân tộc tu tiên hướng tới, từ lúc tổ tiên Khương thị dựng nên đến nay đã trải qua ngàn năm, bây giờ lại biến mất ở trong biển lửa đầy trời này, sao có thể không khiến người ta nghẹn ngào thổn thức. "Tại sao?" Một nữ tử áo đỏ cầm kiếm đứng thẳng ở trước sơn môn, nhìn sư môn bị ngọn lửa cắn nuốt, cũng không nhịn được nữa quỳ rạp xuống, trên mặt trắng nõn lẫn vết máu, mồ hôi và bụi đất, sợi tóc xốc xếch, nhưng vẫn không che giấu được dung mạo khuynh thành của nàng."Ngũ sư thúc, chúng ta nhanh đi thôi, nếu không chờ ma đầu kia đến sẽ không kịp nữa." Một đệ tử áo trắng vừa dứt lời, trước ngực đã xuất hiện một lỗ thủng máu đỏ chót, thậm chí hắn còn chưa kịp kêu cứu đã ngã xuống đất, ngay sau đó vô số tên lông trắng bay vụt qua bầu trời tràn ngập khói dày đặc, đệ tử tiên môn không kịp né tránh người này tiếp ngươi kia ngã xuống vũng máu.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15