| Khoa huyễn | Hoàn thành
Thụ là thần tử kiệt xuất nhất gia tộc thế hệ này, nhất định phải thờ phụng Ma thần đại nhân. Bất quá bản thân y đã sớm chấp nhận kết cục ấy của mình, còn trải qua rất vui vẻ. Bởi vì đã định trước là sẽ thuộc về người của thế giới khác nên ở trong gia tộc, ai cũng đều đối xử với y rất tốt. Mà trong lòng Ma thần lại cực kì không hài lòng về tế phẩm mà hắn phải tiếp nhận này. À há, ta thèm vào! Lúc nào ta lại muốn có tế phẩm là loài người vậy??? Rõ ràng mấy lão tổ tông da mặt dày như tường thành các ngươi định đưa người đến ma giới của ta để bồi dưỡng, xong xuôi tất cả không những tu vi được tăng cao mà tuổi thọ còn kéo dài rồi lượn qua lượn lại các thế giới khác đánh quái! Trong lòng Ma thần rất khổ sở nhưng Ma thần không thể nói ra.Càng đáng chết hơn là, thần tử thế hệ này khi vẫn là thằng nhãi con liền bộc lộ thiên phú hơn người. Lúc thằng nhãi này còn đang bò dưới đất, Ma thần âm thầm đến thăm loài người nhỏ bé có thể sẽ là đồ đệ của hắn trong tương lai. Vật nhỏ cả người thơm mùi sữa, thật nhìn không ra sau này sẽ thành người tài ở chỗ nào. Ma thần rất ghét bỏ y.Nhãi con có thể nhìn thấy Ma thần, tò mò sờ soạng cặp sừng trên đầu Ma thần, tiếp theo phun ra câu nói đầu tiên trong kiếp sống loài người “Của ta.”
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Hắn nhìn đồng bạn giục. Hai người như gặp phải ma đuổi quỷ rượt, lập tức phóng lên ngựa cho ngựa quay đầu chạy mất. Bỏ lại cái xác. Một lát nữa nơi đây sẽ rơi rớt một vài khúc xương người, cũng có thể không còn sót một tí gì vì bọn sói lang sẽ làm sạch hết. Màu sắc ánh tà dương lúc bấy giờ trở thành đỏ ửng, gió vù vù thổi mạnh.
25.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Thanh Sơn Ngọa Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Triều Dương công chúa mở to mắt, trừng tấm rèm thêu trăm con ngàn cháu trên nóc giường trong một lúc, hai mắt rơi lệ, nước mắt thấm vào bao gối thêu uyên ương rồi biến mất tăm, "Lục Cửu tướng quân vừa chết thì ta đã biết, một tia hy vọng cuối cùng cũng mất rồi.”. "Ngọc Loan, ngươi nghe được tin này từ đâu, có chính xác không?” Ngọc Khê vội vàng truy hỏi. Ngọc Loan cắn răng, bỗng chốc đỏ mắt, quay đầu nói: “Dụ dỗ ra được từ trong miệng đại tổng quản.” Bàn tay gầy gò chỉ còn da bọc xương của Triều Dương công chúa nắm lấy cổ tay Ngọc Loan, lửa giận tuôn ra từ hai tròng mắt, “Em?!”Ngọc Loan nức nở nói: "Nô tỳ không thể trơ mắt nhìn công chúa bệnh chết, nô tỳ vốn chỉ muốn cầu xin hắn mời đại phu cho công chúa.” Triều Dương công chúa buông lỏng tay ra, dùng hết khí lực nâng nửa người mình lên, ôm Ngọc Loan vào trong lòng, “Quản Vượng kia là cái thứ gì, ta thà chết ngay lập tức cũng không muốn hắn làm nhục em. Em làm vậy là đánh vào mặt ta, nha đầu ngu xuẩn.” Ngọc Loan ôm Triều Dương công chúa gào khóc, Ngọc Khê che miệng đè nén tiếng nức nở. Lúc đó, lại có hai nha đầu tiến vào, đều mang sắc mặt kinh hoảng, trong đó có một nha đầu khóc nói: "không xong rồi, phò mã dẫn theo người hướng đến chỗ này của chúng ta, nô tỳ thấy khí thế kia, lai giả bất thiện (1). Công chúa, chúng ta phải làm sao đây.”
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Người ta có câu, nước chảy vô tình, hoa rơi hữu ý, có duyên, ắt sẽ nên duyên, trốn tránh cũng chẳng thể giải quyết được việc gì. Vô duyên, ắt sẽ chẳng thể nào có lấy một kết cục tốt đẹp... Tình yêu bắt nguồn từ đâu? Từ những dòng cảm xúc lạ lẫm? Từ trái tim? Từ ánh mắt? Để rồi, yêu như đắm chìm vào trong men rượu, không còn lối thoát. Những lời văn hoa mĩ có thể bộc lộ tình yêu, những câu nói thô sơ cũng có thể làm nên tình yêu. Sự khác biệt của người biết yêu và những người không biết yêu, đó chính là nhịp đập của trái tim.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Miên Thanh Túc Vũ | Sắc | Hoàn thành
Cảm xúc khi yêu, chỉ có những người đang yêu mới hiểu được. Nó giống như là vùng đất khô cằn được tưới tiêu khiến cho nó bừng lên sức sống. Quen nhau là do vô tình, đến bên đời nhau chính là do số mệnh. Trời cao an bài cho một đôi uyên ương, đáp lại chính là sự đắm say mặn nồng trong tình yêu.
20.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Biên Tưởng | Sắc | Hoàn thành
Truyện kể về một cuộc tình thời cổ đại giữa hai người đàn ông với nhau, một thụ là giáo chủ một công là kê điên. Hắn là một giáo chủ được người người biết tới và kính trọng, trong một lần bị kẻ thù đến vây quanh và khiến hắn chạy vào trong rừng và bị rơi xuống vực. Rất may mắn là có một người đi qua và cứu vớt hắn, nhưng lại là một kẻ điên.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Lạc Tân | Xuyên không | Hoàn thành
Xuyên qua thời không, gặp gỡ chân mệnh thiên tử, liệu có thể nào hay không? Cứ ngỡ đó là điều phi lý, cực kì không chân thực, vậy mà chỉ sau một cái chớp mắt, mọi thứ đều thay đổi, cho dù không muốn tin cũng phải gật đầu mà nói tin!
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Sau lưng Tuấn Kiệt là một cửa hàng bán kem, thật ra là chiếc xe bán kem di động là đúng nhất. Chiếc xe màu hồng, bán nhiều loại kem ốc quế với các mùi khác nhau. Chủ cửa hàng kem mini này là bác Năm, bác năm nay khoảng chừng sáu mươi tuổi. Vỉa hè mà bác đứng bán, hiện đang thuộc quyền sở hữu của trung tâm thương mại V, nhưng vì Tuấn Kiệt cho phép nên bác mới được bán ở đây.Nhiều người bán hàng khác thấy vậy liền đẩy xe vào, nhưng họ không ngờ lại bị một nhóm bảo vệ mời đi. Bác Năm bỗng nhiên trở thành độc quyền và người mua kem của bác lúc nào cũng đông nghịt. Vì không có bàn ghế nên bác Năm chỉ bán mua mang về, hoặc là mang ra các dãy ghế đá màu đen của trung tâm thương mại để ngồi thưởng thức.Tuấn Kiệt quen bác Năm cách đây rất lâu rồi, vì thương xót cho tình cảnh của bác nên anh mới giúp đỡ. Trải qua bao nhiêu năm, mỗi lần anh tới ăn kem thì chả bao giờ bác Năm chịu lấy tiền. Tuấn Kiệt biết rõ nguyên do vì sao nhưng anh không thích điều đó chút nào. Nếu không phải vì kem của bác ngon thì anh đã bỏ đi mất dép từ lâu rồi.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Vương Hà | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Gieo một hạt giống, thứ nhận lại được là một mùa bội thu, hay chỉ là một mầm non đã chết? Chôn dòng kí ức, thứ quên đi là quá khứ ngày xưa, hay là mãi lưu luyến chẳng thể nào xóa nhòa? Tương lai mịt mù vô định, quá khứ lại rõ mồn một trước mắt, ta sẽ nản lòng... Chốn giang hồ phiêu bạt, chém chém giết giết, tới chừng nào mới nguôi? Máu đổ thành sông, lệ rơi đầy đất, mưa máu hay là mưa nước mắt? Người tính kế ta, ta tính kế người, oan oan tương báo đến bao giờ mới nguôi? Liệu có ai sẽ vì ta mà rơi lệ? Liệu có ai sẽ vì ta mà bỏ qua cả mạng sống của chính mình? Một tấm chân tình, phải đi tới đâu để tìm kiếm? Một hồi hạnh phúc, tựa hồ như gió thoảng mây trôi, là sự thật, hay chỉ là một giấc mơ phù phiếm? Kiếm nắm trong tay, cả thiên hạ trong tầm với, nhưng tình yêu lại mờ ảo vô định như thế, biết chừng nào mới cảm nhận được yêu thương? Tay trong tay, thật khó khăn. Nhưng khó khăn đến mấy, tất cả cũng vẫn chỉ là thử thách mà thôi, yêu nhau, rồi cũng sẽ trở về bên nhau, sẽ trở thành một đôi uyên ương bay lượn trên bầu trời. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng.
23.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Cửu Lộ Phi Hương | Ngôn tình | Hoàn thành
Mấy hôm nay tới tháng, Nhẫm Cửu cảm thấy trong người máu chảy thành sông, đau đến nỗi nửa người tê liệt, trong lòng hết sức sầu muộn. Thêm vào trước đó xuống núi cướp chồng, tướng công tú tài nàng hằng mong nhớ lại vắt lụa trắng lên xà nhà dọa tự tử, thà chết cũng không chịu làm nam nhân của nàng, Nhẫm Cửu cảm thấy thể diện của mình bị tổn hại, tình cảm trắc trở, vô cùng buồn bã. Trở về sơn trại, mấy ngày liên tiếp Nhẫm Cửu cũng không lấy lại được tinh thần.
17.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Đông Thi Nương | Ngôn tình | Hoàn thành
Người Hồ tướng mạo cực kỳ mỹ lệ, làn da trắng nõn như tuyết, dáng người tinh tế cao gầy, tính cách dịu dàng ngoan ngoãn, các nàng được xưng là Mị Nô, nhóm người Mị Nô này cực kỳ được các đại quan quý nhân ưa thích, trước đây mười mấy năm, ở Lương Quốc chỉ cần là người có chút tiền đều lấy mua người Hồ về để thể hiện địa vị bản thân, thể hiện địa vị chính mình, nhưng theo thời gian triều đình Lương Quốc càng ngày càng hủ bại, bá tánh Lương Quốc chính mình còn nuôi không nổi, thì tiền đâu đi mua Mị Nô?
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Bạn có thực sự tin vào một câu chuyện cổ tích? Rằng chúng ta sẽ gặp được ông Bụt giống như cô Tấm? Rằng sẽ giống như nàng Bạch Tuyết gặp gỡ được chàng hoàng tử? Hay là trở thành người đẹp ngủ trong rừng, gặp được một chàng hoàng tử bị phù phép? Để tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện, câu chuyện về nàng công chúa tóc đỏ - con gái út của Ngọc Hoàng. Ngọc Hoàng có bảy cô con gái, cô nào cũng xinh đẹp như hoa, mắt đẹp môi đỏ, hồng hào rạng rỡ. Trong bảy cô con gái, cô nào cũng ngoan, nhưng duy nhất chỉ có cô con gái út của Ngọc Hoàng là xinh đẹp nhất, nhưng đồng thời cũng là đứa quậy phá nhiều nhất khiến cho Ngọc Hoàng cảm thấy rất phiền lòng. Vì không thể tiếp tục chịu đựng tính khí đó của cô được nữa, Ngọc Hoàng quyết định đày cô xuống trần gian. Nhờ có sáu cô công chúa còn lại cầu xin, cô út mới được ban cho một chút đặc ân, rằng nếu như ở trần gian, cô làm được một trăm điều tốt thì sẽ được trở về Thiên giới. Kể từ khi xuống trần gian, mỗi người gặp qua cô sẽ đều cảm thấy thật vui vẻ. Cô giống như giọt sương của buổi sớm mai, long lanh mà dịu mát,người gặp, người đều yêu thích.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Nhất Thế Hoa Thường | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Ai cũng có trong mình kí ức, dù cho kí ức đó là tốt hay xấu, dù cho ta có muốn điều đó xảy ra hay không. Hay thậm chí, ngay cả khi có thực sự đã quên đi kí ức, thực chất nó vẫn luôn tồn tại. Chẳng qua, ta nhất thời quên đi nó mà thôi. Giống như khi ta khóa một ngăn tủ vào nhưng bạn lại làm rơi mất chiếc chìa khóa, không thể nào mở ra. Rồi sẽ đến lúc nào đó, bạn tìm lại được chìa khóa, mở ra ngăn tủ, mọi thứ vẫn sẽ nguyên vẹn. Y vì muốn xuống núi để làm công to chuyện lớn, cho nên quyết định để lại một bức thư, rời đi. Nhưng nào ngờ, y gặp phải sự cố, không những bị hủy đi dung nhan mà còn bị mất luôn cả kí ức, không còn nhận ra mình là ai nữa. Thế nhưng, sự kiện này đã dẫn y đến một bức màn lớn - bức màn sự thật vào mười năm trước, khiến cuộc sống của hắn bị đảo lộn. Trên con đường tìm lại kí ức của mình năm xưa và tìm ra lời giải đáp của sự kiện hai mươi năm trước, y đã gặp vô vàn những khó khăn. Nhưng cho dù có thể nào, sự thật vẫn luôn là sự thật. Cho dù là một năm, cho dù là mười hay một trăm năm, y vẫn sẽ không từ bỏ!
24.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Phan Việt | Đô thị | Hoàn thành
Không mở mắt, Duy biết M đã tỉnh dậy bên cạnh anh. M vẫn nằm im, hơi thở đều đều, nhưng nàng đã ở đây. Căn phòng dường như ấm lên mặc dù, bằng vào tiếng rít của gió bấc qua khoảng trống bên hông nhà, anh biết Hà Nội đang đi qua những ngày rét đậm. Và cũng không mở mắt, anh nhìn rõ từng đường nét trên khuôn mặt M. Khuôn mặt anh quý.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Dư Vi Chi | Ngôn tình | Hoàn thành
Người người trong trường trung học đều biết Lộ Lâm lạnh lùng kiêu căng, một lòng chỉ nghĩ tới học tập. Tận đến khi khóa của bọn họ có học sinh chuyển trường chuyển tới, xinh đẹp lạnh nhạt mà phiêu dật, ngay cả giáo viên đối mặt với cô cũng nhỏ giọng nhẹ nhàng. Buổi tối, tại ký túc xá của nam sinh, có người nhắc tới học sinh chuyển trường, nói cô nàng eo nhỏ như nào, chân dài như nào, đẹp thì đẹp thật, mà quá lạnh lùng rồi.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Tiêu Lộ | Ngôn tình | Hoàn thành
Thật sự mà nói thì cuộc sống của nghệ sĩ cũng không phải là đơn giản, có rất nhiều chuyện không như ý. Tỷ như việc đường đường là một minh tinh nổi tiếng vậy mà lại bị người đại diện của mình bố trí cho đi vùng cao mượn danh hiệu làm công ích để vãn hồi danh dự, ban đầu cô từ chối, lúc sau lại không chịu trở về.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Bộ Tòng Dung | Ngôn tình | Hoàn thành
Sáu năm về trước. Mộ Sở, nghe nói cậu đá đàn anh Lâu để yêu tài tử khoa âm nhạc à? Có thật không thế? Tần Mộ Sở vừa tan tiết giải phẫu thì đã có bạn học thích buôn dưa chạy đến hỏi han. Tần Mộ Sở mỉm cười: Đúng vậy!
173.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Cô Tịch | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong câu chuyện này nữ chính có số phận không mấy may mắn khi cô bị bọn buôn bán người bắt lần lượt qua tay những kẻ đầu trâu mặt ngựa khác nhau.Đến khi Hồng Thất thấy được một tia hi vọng là khi Uông Hy Vấn là người chấp nhận thu nhận cô.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:34
Nhu Nhu A | Ngôn tình | Hoàn thành
Quý Nguyên soi gương kéo cổ áo, lại chỉnh lại mấy sợi tóc đang bay loạn. Tư chất của anh rất tốt, trời sanh có một đôi mắt đào hoa ẩn tình, làn da trắng nõn, môi mỏng khẽ mím, lúc mím môi có thể nhìn thấy má lúm đồng tiền bên quai hàm, nhìn khuôn mặt non nớt của mình, nhìn như đứa trẻ năm sáu tuổi.
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:34
Dạ Mạn | Ngôn tình | Hoàn thành
Nếu như bạn đi hết con đường này mà gặp được một người luôn vì bạn mà phấn đấu, đó chính là người mà bạn cần phải trân trọng. Không phải ai cũng gặp được tình yêu, càng không phải ai cũng có thể kiếm tìm được hạnh phúc. Đi hết mọi nơi, từ chân trời đến góc bể, vạn vật hữu hình, lòng người vô tình, trong bóng đêm tĩnh mịch, chỉ có duy nhất mình bạn, bạn có cảm thấy cô đơn hay không? Như thế nào được gọi là tình yêu? Như thế nào được gọi là sinh tử không rời? Một mối tình trải qua tám năm, từ chán ghét bỗng chốc trở thành yêu thương. Cô không hề thích anh, cũng không có ý định muốn thích anh. Ấy mà số phận trớ trêu, ghét của nào trời trao của ấy, chỉ vì một lần xảy ra hiểu lầm mà gắn kết hai người lại với nhau. Đây, có lẽ chính là duyên phận, là sự dây dưa mãi mãi không buông xuống được. Nếu như là duyên, vậy vì cớ gì mà phải chia xa? Giọt nước mắt rơi, cay nồng, mặn đắng, liệu có giữ được trái tim người ở lại? Nếu như cuộc đời này là cạm bẫy, và tình yêu kia chính là sự nghiệt ngã, em nguyện trầm luân. Anh có thể nguyện vì em mà thay đổi? Yêu anh, cả đời này không hối hận. Nguyện cùng anh đi đến chân trời góc bể, không phân li...
17.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:34