Đại Ngư Cật Tiểu Ngư | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trúc Mã Là Nhân Viên Phòng Cháy của tác giả Đại Ngư Cật Tiểu Ngư. Không thể tự giải cứu mình, chỉ đành nhờ người cứu. Thế thì cả đời này của tôi cũng coi như hết, còn mặt mũi nào mà gặp người khác nữa chứ!!!Đến cứu tôi là một anh trai của bên phòng cháy, thế nhưng đó là trúc mã tôi đã yêu thầm tám năm."Em run cái gì?" Nghê Nhạc Hiên hỏi tôi.Tôi xấu hổ lấy tay che mặt mình, nức nở nói: "Em đang vui vẻ, khi còn sống lại được nhiều anh đẹp trai như vậy vây quanh xem em đi nặng."Khi nói chuyện, tôi đã cố gắng nhưng không nhịn được liền bùm bùm chảy phân khiến các anh trai nhân viên phòng cháy bên cạnh đều cười.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Mối Quan Hệ Cưỡng Ép hay Tình Nhân Nguyện Ý: Nghiệt Duyên Đứt Đoạn.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Vô Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Buổi chiều, trời xanh mấy trắng. Hoa hải tươi đẹp, mặt cỏ xanh mượt, khắp nơi phủ thêm một màu xanh. Bên người cô có người đàn ông không gây một tiếng động nào bầu bạn, hắn nằm ở trên cỏ, gối lên đùi của cô nhắm mắt dưỡng thần, mà cô cũng thật nhẹ nhàng vuốt tóc của hắn, trong lòng tắc tràn đầy hạnh phúc. “Bố, mẹ, mau tới đây chơi cùng Niệm Niệm.” Cách đó không xa, một bé trai tầm ba bốn tuổi đang đuổi bướm gọi lại.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Nghê Đa Hỉ | Ngôn tình | Hoàn thành
Từ nhỏ thân thể Khương Linh Lung đã không tốt, thời điểm phụ mẫu còn sống còn quản nàng, không cho ra cửa chơi, đặc biệt là mùa đông, cửa phòng cũng không cho ra, bởi vì mỗi lần trúng gió, nàng sẽ bị bệnh nặng. Khi còn nhỏ bị quản vô cùng chặt, mỗi ngày mở mắt ra nhìn đâu cũng chỉ thấy bốn bức tường, vậy nên nàng luôn khao khát có được tự do. Sau này, phụ thân mẫu thân lần lượt tạ thế, Tôn ma ma thay thế họ chiếu cố nàng. Vốn tưởng nếu Tôn ma ma quản thì sẽ dễ thở hơn chút, nào biết Tôn ma ma còn lợi hại hơn cả mẫu thân, không chỉ ngày mưa gió không cho ra cửa, ngay cả trời nắng cũng không cho ra. Tôn ma ma sẽ nói: "Tiểu thư trời sinh băng cơ ngọc cốt [1], đừng ra nắng, sẽ khiến làn da đen đi." Hôm qua Tôn ma ma có chút việc, bên ngoài tuyết rơi lớn, không lâu sau, tuyết đã kết một tầng dày trên mặt đất. Khương Linh Lung đứng xem bên cạnh cửa sổ. Trên mặt đất, trên nóc nhà, trên nhánh cây, tất cả đều là tuyết trắng, trong mắt chỉ toàn màu trắng, đẹp tới mức lòng chỉ muốn hướng ra ngoài. Khương Linh Lung thừa dịp Tôn ma ma không có ở đây, chạy ra khỏi viện nghịch tuyết. Mai Hương cũng khuyên nàng, nhưng không lay chuyển được, sau đó còn cùng nàng chơi ném tuyết. Khương Linh Lung vốn định chơi một lát liền vào nhà, nhưng nàng rất vui, còn ở trên nền tuyết lăn lộn. Kết quả vui quá hóa buồn, buổi tối liền phát sốt.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Liệp Nhân Đồng | Đam mỹ | Hoàn thành
Triều Sinh ở nhà trọ công chức của đại học A, cách thư viện mười phút đi bộ, coi như mỗi ngày đi sớm về trễ cũng không sao. Nửa năm trước cậu mới vừa thi đại học xong, thành tích nát bét, với cả bản thân cũng không thích đi học nên thẳng thắn bỏ luôn ý nghĩ thi lại, dựa vào quan hệ của ông chú trong nhà tới thư viện đại học A làm nhân viên. Tiêu chí ở đây thấp hơn nhiều so với các thư viện học thuật, nên không cần bằng cấp hay kỹ năng gì phức tạp, trước mắt lương cũng không cao, nhưng hoàn toàn có thể thỏa mãn nhu cầu sinh hoạt của cậu. Nhưng khuyết điểm cũng có, đó chính là “quá tẻ nhạt”.Cái ngày vừa có kết quả thi đại học, cả nhà Triều Sinh đều phiền muộn, đến cả cậu cũng cảm thấy tiền đồ xa vời. Cho nên khi chú cho cậu đường lui, Triều Sinh có một loại vui sướng và cảm kích giống như vừa sống sót sau tai nạn. Nhưng cậu hoàn toàn quên rằng, hoàn cảnh tạo thành ảnh hưởng. Theo thời gian, cái cảm giác an nhàn trong lòng khi tìm được công việc từ từ bị tinh thần phấn chấn của những người cùng lứa xung quanh bao phủ. Đặc biệt là khi so với Lâm Yêu người bạn nối khố với mình còn đang theo chuyên ngành đạo diễn tại đại học A, hai người mỗi lần ở trong trường học gặp mặt, Triều Sinh liền không tự chủ được sinh ra tâm lý chênh lệch khó nói.
7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Khốn Ỷ Nguy Lâu | Khoa huyễn | Hoàn thành
Trương Triệu Huyền hắc hắc cười gượng hai tiếng, uống cạn trà trong chén, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Càng mưa càng lớn. Trong làn mưa bụi, có thể mơ hồ thấy được một bóng người chậm rãi đi từ góc đường. Người nọ một thân bạch y, trong tay cầm chiếc ô thanh sắc, đến gần hơn, mới thấy rõ dung mạo y – mi mắt thanh tú, môi mỏng khẽ cười, nhìn có vẻ văn nhã, dáng dấp vô cùng tuấn tú. Trương Triệu Huyền nhàn rỗi đến buồn chán, liền ngồi dựa lên cửa sổ, mắt thấy người nọ từng bước đi tới, đưa mắt nhìn giữa cơn mưa trắng xóa. Ánh mắt gặp nhau trong giây lát, tròng mắt màu mực tựa như phản chiếu hình ảnh mưa phùn, thủy quang trong trẻo. Trương Triệu Huyền ngẩn ngơ, chẳng biết tai sao, trong lòng lại thấy rạo rực, hô hấp hỗn loạn.Nam tử bạch y kia tiếp tục đi về phía trước, bước hai bước rồi bỗng dưng dừng lại, ngẩng đầu nhìn sắc trời, lại nhìn y phục ẩm ướt của mình, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, xoay người bước vào quán trà. “Một bình trà nóng.” Giọng y nhẹ nhàng mềm mại, mang theo thanh âm riêng của người Giang Nam, thật êm tai. Vừa đóng ô lại, vừa chọn chỗ ngồi xuống, những giọt nước lay động, rơi xuống.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Xuân Phong Lựu Hỏa | Ngôn tình | Hoàn thành
Cứu cháu! Cầu xin mọi người cứu cháu! Cháu tên là Lâm Hi, bố cháu là Lâm Chính Huyền, mẹ cháu là Hà Nhược Lan, cháu bị lừa bán đến đây! Mọi người giúp giúp cháu với! Giúp cháu!" Tiếng khóc tuyệt vọng cùng với tiếng gió gào thét vang vọng khắp núi rừng. Vỏ kẹo Ferrero trên mặt đất bị gió to thổi lên, bay đến ngọn núi xa xôi.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Lam Lâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Hôm qua, tôi tới nhà bạn trai để gặp phụ huynh, nhà anh ấy rất nhỏ, chỉ có hai căn phòng. Đến tối, sau khi mẹ anh ấy sắp xếp chăn đệm xong, bà ấy hỏi tôi có thể ngủ cùng với Vương Văn được không. Vương Văn là tên của bạn trai tôi, tôi do dự một lát rồi đồng ý. Dù sao nhà anh ấy cũng chỉ có hai phòng, nếu tôi không ngủ với Vương Văn thì sẽ phải ngủ với mẹ anh ấy, so ra thì ngủ với Vương Văn sẽ thoải mái hơn đôi chút. Đây là lần đầu tiên tôi ngủ chung với Vương Văn, cũng là lần đầu tiên tiếp xúc thân mật vượt quá cái nắm tay và ôm nhau. Buổi tối, cả hai đều rất kích động, anh ấy bảo tôi nhắm mắt lại, đôi môi mát lạnh hôn lên môi tôi nhẹ nhàng. Bình thường thì trông Vương Văn rất rụt rè, ấy thế mà kỹ thuật hôn lại rất cao siêu, chẳng mấy chốc cả người tôi đã bị anh ấy làm nóng ran lên.
193.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tình Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Em đảo lộn toàn bộ thế giới, chỉ vì muốn tìm bóng hình của anh. — Trương Ái Linh. Chẳng bao lâu sau, những lời này chính là tín ngưỡng của Mễ Kiều. Cô rốt cuộc cũng hiểu được tình yêu khắc cốt ghi tâm là gì, chỉ có những ai đã từng trải qua mới lĩnh hội được những điều viết trong [Trương Ái Linh văn tập]. Hiện tại, vật đổi sao dời, khi đọc lại những câu này, Mễ Kiều vẫn cảm thấy tê tái cõi lòng.Đã là cuối thu, gió đêm se lạnh, trong đại sảnh rộng lớn của sân bay, nhiệt độ không khí càng thấp. Mễ Kiều hít một hơi thật sâu để làm giảm bớt cái lạnh trong không khí, chân cô mang một đôi giày da cao gót nhập khẩu từ Italy, phối hợp với quần bò Violet cùng áo voan tay dài hồng nhạt đơn giản, mái tóc xoăn dài màu nâu được xoã tùy ý, trên cái mũi cao tinh xảo đeo một chiếc kính mát lớn. Thực may mắn, dọc đường không có ai nhận ra cô chính là ngôi sao đang nổi của công ty Thiên Ảnh. Trước tiên cô mở nguồn điện thoại di động, không đến ba mươi giây, tiếng chuông đặc biệt liền vang lên. Mễ Kiều nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của một bé gái trên màn hình di động, bao nhiêu mệt nhọc do liên tục ngồi máy bay mười mấy tiếng đều tan thành mây khói.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Lạc Anh Triêm Mặc | Linh dị | Hoàn thành
Quý Ngọc Sơn bước một chân vào đám cỏ hoang cao hơn nửa người liền hối hận rồi. Nghe người ta nói cái đường tắt kia giấu ở rìa Xa Tùng Lĩnh(*), quanh co lòng vòng, một đầu đi ra từ nơi những cây thông trải dài xa xôi, một đầu khác nối với con đường chính, từ địa điểm hắn hỏi thăm tin tức đi xuyên qua Xa Tùng Lĩnh phải mất tới hai ngày, nhưng nếu có thể tìm được con đường nhỏ bên sườn núi đó, đi dọc theo nó, chưa tới một ngày là có thể băng qua khu rừng núi hoang dã rùng rợn này.Quý Ngọc Sơn biết có đường tắt có thể đi, nhưng hiển nhiên là hắn không biết hầu như chưa từng có người ngoài nào có thể tìm thấy con đường nhỏ đó, lại càng không biết nếu đi nhầm hướng, sẽ vô tình mà lạc vào sâu trong Xa Tùng Lĩnh. Xa Tùng Lĩnh là một cánh rừng già núi sâu, không nổi tiếng bởi phong cảnh tươi đẹp, cũng chẳng vang danh bởi vách đá vực sâu, nhưng lại có bản lĩnh khiến cho người qua đường nghe tiếng phải sợ mất mật, đó là vì Xa Tùng Lĩnh ăn thịt người. Cho nên cũng có người gọi nơi này là núi ăn thịt người. Chuyện Xa Tùng Lĩnh ăn thịt người không hề là truyền thuyết, chỉ riêng đầu năm nay, đã có hai thi thể được thợ săn liều chết mang ra ngoài, trên thi thể rải khắp dấu răng, bụng bị xé toang, tim gan phèo phổi đều bị đào ra hết, và mỗi khi đêm đến, Xa Tùng Lĩnh lại vang lên tiếng khóc nức nở thê lương, giống như oan hồn đòi mạng, nghe vào tai quả thực khủng bố, quả thực dọa người.
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hòa Miểu | Linh dị | Hoàn thành
Cứ mỗi năm trăm năm, toàn dân sẽ bạo loạn hết cả lên, vừa lo sợ, lại vừa thương tâm. Người ta nghe đồn rằng, cứ cách năm trăm năm, Hồ yêu sẽ chuyển thế. Cái tin chấn động này không biết đã làm bao nhiêu tiếng khóc bi thương. Quái vật mà, không sợ hãi sao được. Nhưng dường như họ đã quên mất một điều, quái vật cũng giống như con người, cũng đều có trái tim. Chỉ khác ở chỗ, tuổi thọ của quái vật cao hơn con người, độ máu lạnh cũng hơn con người rất nhiều. Trên đời này, thứ đáng sợ nhất không hẳn là quái vật, mà là lòng người. Lòng người sâu không thấy đáy, lòng người tàn nhẫn biết trách ai?
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Bất Hội Hạ Kỳ | Trọng sinh | Hoàn thành
Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Duyên phận đến, thực ra rất thần kì, đến nỗi khiến bản thân ta không có cách nào có thể kịp thời tiếp nhận. Nếu như nói duyên phận hoàn toàn phụ thuộc vào ý trời, vậy thì nên nói mọi việc đều đã được trời cao an bài sẵn. Ta không có quyền thay đổi, càng không có quyền cưỡng cầu bất cứ điều gì. Mỗi người sinh ra đều đã mang sẵn trong mình một sứ mệnh, cho dù kết cục có như thế nào, cũng chỉ có một khả năng - chính là chấp nhận nó. Có người đã từng nói, chống lại ý trời chỉ có con đường chết. Sự thật là thụ đã chết, nhưng không phải chống lại ý trời. Và thụ trọng sinh! Ừ thì là trọng sinh, nhưng trọng sinh để mà làm cái chó má gì? Thụ không cần, thực sự là không cần!
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Đạm Định Miêu | Đam mỹ | Hoàn thành
Cha của Thạch Tiểu Cường chết vô cùng đột ngột, lúc nghe được tin dữ hắn còn đang ngồi ở trong phòng học tự hỏi giữa trưa sẽ ăn cái gì đây. Vội vàng từ trường học chạy nhanh về nhà, trong nhà đã muốn chật nít đông nghìn nghịt người phúng viếng. Thay vì nói phúng viếng, chẳng bằng nói là tới phân chia di sản.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tình yêu thuở vườn trường luôn là thứ tình cảm đẹp đến ngây ngất trong lòng người. Ai cũng mơ ước chính mình được một anh chàng soái ca nào đó để ý, nhưng giấc mơ lại mãi không trở thành hiện thực. Tuổi thanh xuân, người ta có quyền được mơ, có quyền được khao khát, có quyền được suy nghĩ mọi thứ theo lối nhìn giản đơn. Họ được phép vùng vẫy trong cái thế giới mà họ cho là đẹp nhất.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Xuyên Lan | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Em Tới Là Để Ôm Anh của tác giả Xuyên Lan. Người này vốn là người thừa kế Tần thị, ai cũng nói anh ta độc ác vô cùng, táo bạo nham hiểm, một người thanh niên vốn nên nhiệt huyết, phấn chấn lại bị bị thương nặng sau một sự cố, thế nên ngày càng biến thái, hung ác hơn, không ai dám lại gần.Vân Chức vì báo ơn, chỉ có thể cổ vũ bản thân, gom góp dũng khí, xuất hiện trước mặt anh.Lần đầu gặp mặt, Tần Nghiên Bắc ngồi trong bóng tối u ám, thân hình thon dài mảnh khảnh, màu da tái nhợt, đường cong sườn mặt như họa, hai mắt tối đen lạnh băng nguy hiểm.Đây chính là vẻ đẹp mỹ mạo tiêu chuẩn của boss phản diện.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Khanh Khanh Của Tôi hay Yêu Quái Nhỏ của cùng tác giả.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Mộ Tư Tại Viễn Đạo | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cho Tôi Mượn Mười Năm của tác giả Mộ Tư Tại Viễn Đạo. [Chị muốn ly hôn.]Sau khi Thẩm Tư nhận được tin nhắn này, lập tức ngồi sững sờ trên ghế."Tổng biên tập, tổng biên tập...""Hả?""Địch Vân vừa gọi điện thoại, nói muốn mời cô lên chương trình phỏng vấn của cô ấy."Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Hạ Luyến Tương Phùng hay Em Là Thanh Khống Sao của cùng tác giả.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Mạc Kỳ Y | Tiên hiệp | Hoàn thành
Là tiên nhân thì sớm đã chẳng còn biết đến đau đớn hay sinh tử phân ly là gì, thế giới của thần rất đẹp, đẹp đến mộng mị, nhưng là những con người sống ở đó mấy ai không cảm thấy đơn côi. Nàng là đào hoa tiên, sống trên đỉnh núi cao vạn trượng, nơi này chỉ có mình nàng, ngày qua ngày thưởng trăng cùng gió, sống cuộc sống tiêu dao mặc tuyết chẳng quản chuyện thế gian. Ở chốn này không có tiếng cười, cũng chẳng ấm áp, ở chốn này không có ai bầu bạn, cũng chẳng có chỗ người nào để trút bầu tâm sự, sẻ nỗi niềm. Bao ngày bao tháng trôi đi nàng không biết, bao năm bao thế kỉ cứ vậy qua nàng cũng chẳng hay. Nàng là tiên mà, thần tiên không biết đến giới hạn của cuộc sống, thần tiên không thể chấm dứt sinh mệnh của mình, bao nhiêu người khao khát điều đó, nhưng trong thâm tâm nàng liệu có muốn thế không. Vậy mà nàng biết yêu rồi, yêu một con người phàm trần lạc bước đến chốn bồng lai, yêu một kẻ thẩn thơ cùng nàng thưởng mây họa núi, yêu một ai có lồng ngực thật ấm áp để cho nàng tựa vào tìm an yên. Nhưng cuối cùng cũng phải chia xa, chàng đầu thai một kiếp lại một kiếp, nàng cứ thế đau đớn nhìn người mình yêu lần này lại lần khác rời xa. Cứ cố chấp đợi chờ như thế cũng chỉ vì muốn được ở bên chàng, cùng chàng đi qua năm tháng.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Lộng Thanh Phong | Tiên hiệp | Hoàn thành
Cuộc sống hạnh phúc, gia đình sung túc, tình yêu đủ đầy là ước mơ của bao người. Đâu chỉ riêng con người? Ngay đến cả yêu quái cũng chỉ mơ ước những điều giản đơn như vậy. Hắn là yêu quái. Dường như hắn đã ngủ rất lâu, rất lâu rồi, đến nỗi hắn cảm thấy mình không còn biết gì về cái thế giới mà hắn đang sống nữa. Hắn bất tử! Thế mà giấc ngủ của hắn sâu thật, kéo dài đến tận vài trăm năm, thậm chí hắn còn có thể ngủ đến vài nghìn năm! Thế nhưng, cái gì cũng có hai mặt của nó. Kết cục của hắn chính là trở nên mù tịt trước sự thay đổi của thế giới. Hắn tự mở cho mình một tiệm sách, lấy tên "Yêu Quái Thư Trai", rồi lại tuyển trợ lý đến làm việc, giúp hắn hòa nhập với cuộc sống mới. Nào ngờ đâu, người tính không bằng trời tính, yêu quái vậy mà lại biết yêu, hơn nữa lại yêu chính tên trợ lý kia! Đây phải chăng chính là duyên phận? Định mệnh an bài, dòng đời xô đẩy, giữa hai cá thể cách nhau vài trăm năm vậy mà lại có mối tơ duyên. Ngày tháng êm đềm trôi, cuộc sống bình yên ngày này qua tháng khác, chỉ cần như vậy, đâu mong muốn gì hơn. Cánh cửa hạnh phúc dường như ở ngay phía trước...
28.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Đạo Hành Thanh Thiển | Đam mỹ | Hoàn thành
Để có thể quen biết nhau, có rất nhiều cách. Ví dụ như quen nhau nhờ một người bạn? Hay là vô tình giúp đỡ nhau khi gặp phải trường hợp bất đắc dĩ nhất, hoặc giả dụ chỉ cần gọi nhầm một cú điện thoại, hay va vào nhau một cách thật tình cờ. Chính những điều đó là nguyên nhân. Nhưng có một điều đơn giản hơn, chính là quen nhau qua mạng!
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hoan Hỉ Công Tử | Đam mỹ | Hoàn thành
Hỏi thế gian tình là gì, mà lại khiến cho con người ta đau khổ? Trầm luân trong vọng tưởng, kết cục lại là nỗi đau đớn đến xé tan cõi lòng. Tất cả, dường như chỉ còn lại là những mảng hồi ức.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hiên Thu Triêu Ca | Ngôn tình | Hoàn thành
Người ta bảo tình yêu là thứ độc dược cực đại nhất, nhưng cũng là loại thảo dược mạnh mẽ nhất. Bạn biết không người ta có thể chết vì tình, cũng có thể sống lại vì tình. Nhưng tình lại giống một thứ gì đó rất thanh u, mơ hồ, tựa như có lại tựa như không. Khi nàng xuất hiện, có thể nói tất cả những vẻ đẹp khác đều trở nên lu mờ, nét đẹp ấy không giống với bất cứ nét đẹp nào khác trên thế gian này.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27